200+ đề đọc hiểu Văn 9 | Luyện đề đọc hiểu lớp 9 80+ Đề đọc hiểu Truyện ngắn - Luyện đề đọc hiểu Văn 9

Đọc hiểu Hạnh phúc (Lê Thu Mai) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9


(Lược một đoạn: “Tôi” vốn không ưa cái tên Giao Hạ của mình, điều duy nhất an ủi “tôi” là không ai có trùng tên gọi ấy. Bỗng đâu Nguyên Hạ chuyển tới học chung lớp, “tôi” bị chia sẻ sự đặc biệt, “tôi” tưởng mình sẽ ghét bỏ người bạn mới vì điều đó.) Nhưng bây giờ, cứ nhìn Nguyên Hạ là tôi chẳng thể nào ghét nổi. Tự nhiên tôi thích chơi với nó.

Câu hỏi

Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi:

HẠNH PHÚC (Lê Thu Mai)

(Lược một đoạn: “Tôi” vốn không ưa cái tên Giao Hạ của mình, điều duy nhất an ủi “tôi” là không ai có trùng tên gọi ấy. Bỗng đâu Nguyên Hạ chuyển tới học chung lớp, “tôi” bị chia sẻ sự đặc biệt, “tôi” tưởng mình sẽ ghét bỏ người bạn mới vì điều đó.)

Nhưng bây giờ, cứ nhìn Nguyên Hạ là tôi chẳng thể nào ghét nổi. Tự nhiên tôi thích chơi với nó. Khi nghe tôi nói vậy, nó tròn mắt ra nhìn rồi nhoẻn cười. Nó chả giống tôi lấy một chút, ngoài cái tên (mà cái tên cũng chỉ gần giống). Tóc nó dài, thẳng, hơi hoe vàng, mỏng dính, ép sát vào lưng như một dòng chảy nhỏ, lờ lững và buồn xa xăm. Nó trầm tư, đôi lúc còn thở dài. Bạn bè cùng lớp vẫn bảo tôi với nó là “quy luật bù trừ”. Nó có thể ngồi hàng giờ để nghe tôi “thuyết trình” về bất cứ cái gì mà tôi “nổi hứng”. Có hôm, nó làm tôi phát cáu về kiểu trầm tư “bà cụ non” đó. Tôi nhìn vào mắt nó rồi lắc đầu (như ba tôi vẫn làm). “Mày buồn quá. Tóc mày càng buồn. Mày phải cắt tóc đi mới được. Nhất định phải cắt. Tao khó chịu...”. Đáp lại cái giọng hậm hực của tôi, nó hỏi như là không: “Thế à?”.

(Lược một đoạn: Thế rồi “tôi” rủ Nguyên Hạ tới nhà mình chơi và tự tay cắt mái tóc dài cho bạn. Nguyên Hạ xinh xắn hơn trong mái tóc ngắn nhưng nỗi buồn dường như chẳng vơi đi khiến “tôi” thấy như mình đã sai.)

Nó bất chợt nhìn lên, lúc lắc mái tóc, cười thật ngộ nghĩnh rồi hỏi tôi:

- Hạ này, cậu có biết hạnh phúc là gì không?

​Tôi đứng như chôn chân, tròn mắt nhìn. Tôi sửng sốt thật sự khi nghe nó hỏi. Hạnh phúc là gì ư? Tôi đã bao giờ tự hỏi như vậy chưa? Hạnh phúc của tôi là cả gia đình, là bạn bè. Còn hạnh phúc của nó? Giọng nó bỗng trầm xuống:

- Ngày mai Hạ tới nhà mình nhé. Mai là ngày giỗ mẹ mình.

Tôi nắm chặt lấy cái lược, cố tìm một câu gì để an ủi nó mà không được. Cổ tôi nghẹn lại. Bóng nó khuất dần sau những cây phi lao gầy gộc, mong manh.

Ba của Hạ là một người có khuôn mặt khắc khổ. Ông yêu Hạ bằng tình yêu của cả cha và mẹ. Những bức tranh của ông bao giờ cũng chìm trong cảm giác cô đơn, trơ trọi mất hút giữa cái mênh mang của đất trời. Tôi chỉ thấy mắt ông ánh lên một chút khi thấy Hạ cười.

- Cháu ạ, Hạ nó kể về cháu nhiều lắm đấy. Bác rất cám ơn về những gì cháu làm cho Hạ.

Ông mỉm cười khi nói với tôi. Những nếp nhăn cứ hằn lên quanh đôi mắt. Ông nhìn chúng tôi nồng ấm, yêu thương.

Buổi trưa, chúng tôi lên đồi. Mộ của mẹ Hạ nằm dưới những cây thông cao, hướng ra biển. Tôi và Hạ ngồi cạnh nhau. Những cơn gió mang theo cả vị mặn, mùi của biển thổi vào làm bay bay hai mái tóc ngắn. “Hạ ạ, khi mẹ mất đi, mình cảm thấy niềm vui, hạnh phúc của ba con mình đã đi theo mẹ. Ba mình cũng vậy. Tất cả đều chìm trong nỗi buồn mà mình có lúc tưởng là mãi mãi. Mình biết, bạn đã cố gắng kéo mình ra khỏi nỗi buồn ấy. Nhưng khi đó thì mình không đủ sức. Bây giờ mình đã hiểu rằng hạnh phúc vẫn ở quanh mình. Ba yêu thương mình lắm và có lẽ mẹ cũng sẽ buồn lắm nếu biết được là vì mình mà ba mình khổ. Mình sẽ không để ba phải sống mãi trong nỗi buồn ấy. Còn bạn nữa, bạn cũng rất tốt với mình cơ mà. Mình sẽ hạnh phúc khi mình mang lại hạnh phúc cho mọi người. Phải vậy không?”.

Gió thổi làm cho lá thông ngả vào nhau, tấu lên một bản nhạc nhẹ nhàng như tiếng ai gọi từ xa vọng về. Những chiếc lá khe khẽ trở mình. Có một chiếc lá theo cơn gió liệng qua. Tôi và Hạ cùng giơ tay bắt lấy, chiếc lá có màu đỏ thắm lạ kỳ. Hạ giơ nó lên, soi dưới một tia nắng. Sắc đỏ ấy bỗng bắt vào, ánh lên trong mắt Hạ một màu như màu của hạnh phúc...

(Trích Truyện ngắn trẻ 1997, Lê Thu Mai, NXB Thanh Hoá, tr. 99-103)

Câu 1

Xác định ngôi kể của văn bản trên và cho biết tác dụng của việc sử dụng ngôi kể ấy.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc văn bản, xác định người kể chuyện xưng hô như thế nào; từ đó nêu tác dụng của ngôi kể trong việc thể hiện nội dung và cảm xúc.

Lời giải chi tiết

- Ngôi kể thứ nhất.

- Tác dụng: Giúp câu chuyện trở nên chân thực, gần gũi; thể hiện trực tiếp những suy nghĩ, cảm xúc của nhân vật “tôi” đối với Nguyên Hạ; giúp người đọc dễ đồng cảm với diễn biến tâm lí và thông điệp của tác phẩm.

Giải thích:

Trong truyện, người kể dùng từ xưng hô “tôi” để kể lại những sự việc mình chứng kiến và trải qua. Nhờ đó, cảm xúc yêu mến, cảm thông và sự thay đổi nhận thức của nhân vật “tôi” được bộc lộ tự nhiên, sinh động.

Câu 2

Nêu đề tài của văn bản trên.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Xác định nội dung chính mà văn bản đề cập.

Lời giải chi tiết

Đề tài của văn bản là hạnh phúc trong cuộc sống và tình bạn chân thành giữa những con người biết yêu thương, chia sẻ với nhau.

Giải thích:

Văn bản kể về tình bạn giữa nhân vật “tôi” và Nguyên Hạ. Qua sự quan tâm, cảm thông của “tôi” và sự thay đổi trong suy nghĩ của Nguyên Hạ, tác giả gửi gắm quan niệm: hạnh phúc luôn hiện hữu quanh ta khi biết yêu thương và mang lại niềm vui cho người khác.

Câu 3

Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ so sánh trong đoạn văn sau: “Gió thổi làm cho lá thông ngả vào nhau, tấu lên một bản nhạc nhẹ nhàng như tiếng ai gọi từ xa vọng về. Những chiếc lá khe khẽ trở mình.”

Xem lời giải
Phương pháp giải

Xác định hình ảnh so sánh → chỉ ra nét tương đồng → nêu tác dụng biểu đạt.

Lời giải chi tiết

- Biện pháp tu từ so sánh được sử dụng trong hình ảnh: “một bản nhạc nhẹ nhàng như tiếng ai gọi từ xa vọng về”.

- Tác dụng:

+ Gợi tả âm thanh của rừng thông êm dịu, trong trẻo và tha thiết.

+ Làm cho bức tranh thiên nhiên trở nên sinh động, giàu chất thơ.

+ Góp phần thể hiện tâm trạng bình yên, hạnh phúc của nhân vật sau khi nhận ra ý nghĩa của cuộc sống.

Giải thích:

Tác giả so sánh tiếng lá thông xào xạc với tiếng gọi vọng về từ xa, giúp người đọc cảm nhận được âm thanh vừa nhẹ nhàng vừa sâu lắng, như sự đồng cảm, sẻ chia của thiên nhiên với con người.

Câu 4

Từ tình cảm mà nhân vật “tôi” dành cho bạn của mình, em nhận xét nhân vật “tôi” là người như thế nào?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Dựa vào lời nói, hành động, suy nghĩ của nhân vật để nhận xét phẩm chất.

Lời giải chi tiết

Nhân vật “tôi” là người hồn nhiên, chân thành, tốt bụng, giàu tình yêu thương và biết quan tâm, sẻ chia với bạn bè.

Giải thích:

Ban đầu, “tôi” không thích việc có người gần giống tên mình, nhưng sau đó lại quý mến Nguyên Hạ. “Tôi” thường xuyên trò chuyện, rủ bạn đến nhà chơi, tự tay cắt tóc cho bạn với mong muốn bạn vui vẻ hơn. Khi biết hoàn cảnh mất mẹ của Hạ, “tôi” cảm thấy nghẹn ngào, thương cảm và luôn mong bạn vượt qua nỗi buồn. Điều đó cho thấy “tôi” là người sống tình cảm, biết đồng cảm và chân thành với bạn bè.

Câu 5

Từ nội dung văn bản, theo em, hạnh phúc đối với em là gì? Trình bày quan điểm cá nhân bằng đoạn văn 5-7 dòng.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Nêu quan điểm cá nhân và giải thích.

Lời giải chi tiết

Gợi ý: Hạnh phúc đối với em là được sống trong tình yêu thương của gia đình, bạn bè và những người xung quanh. Hạnh phúc không phải là những điều quá lớn lao mà đôi khi chỉ là một lời hỏi han, một sự quan tâm hay một khoảnh khắc bình yên bên người thân. Em nhận thấy rằng khi biết yêu thương, giúp đỡ người khác thì bản thân cũng cảm thấy vui vẻ và ý nghĩa hơn. Vì vậy, em luôn cố gắng sống tích cực, biết sẻ chia và trân trọng những điều tốt đẹp đang có. Theo em, hạnh phúc chính là khi ta biết cho đi yêu thương và nhận lại sự yêu thương từ mọi người.

Giải thích:

Đoạn văn nêu rõ quan niệm về hạnh phúc, phù hợp với nội dung văn bản: hạnh phúc không ở đâu xa mà hiện diện trong tình yêu thương, sự sẻ chia và những điều bình dị của cuộc sống.

 


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

Luyện Bài Tập Trắc nghiệm Văn 9 - Xem ngay

Tham Gia Group Dành Cho Học Sinh Lớp 9 - Ôn Thi Vào Lớp 10

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...