200+ đề đọc hiểu Văn 9 | Luyện đề đọc hiểu lớp 9 80+ Đề đọc hiểu Truyện ngắn - Luyện đề đọc hiểu Văn 9

Đọc hiểu Khắc dấu mạn thuyền (Bảo Ninh) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9


Đời tôi, đi đây đó đã nhiều, nhưng lại rất hiếm dịp được thấy Hà Nội. Chỉ một lần thuở bé, rồi một lần hồi chiến tranh, và mấy năm sau này thêm đôi lần nữa. Thành thử, ở Hà Nội, ngoài hồ Hoàn Kiếm với cầu Long Biên, tôi chỉ đại khái biết một ngôi nhà là nhà ga Hàng Cỏ và một con đường là đường xe điện.

Câu hỏi

Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi:

Đời tôi, đi đây đó đã nhiều, nhưng lại rất hiếm dịp được thấy Hà Nội. Chỉ một lần thuở bé, rồi một lần hồi chiến tranh, và mấy năm sau này thêm đôi lần nữa. Thành thử, ở Hà Nội, ngoài hồ Hoàn Kiếm với cầu Long Biên, tôi chỉ đại khái biết một ngôi nhà là nhà ga Hàng Cỏ và một con đường là đường xe điện. Nhưng, mặc dù như vậy, mỗi khi nhắm mắt lại nhìn sâu vào những nẻo đường của ký ức, bao giờ tôi cũng thấy hiện lên, tuy rất đỗi mơ hồ, bóng dáng của Hà Nội phố xá. Cái thành phố sâu thẳm, xa lạ, chẳng chút thân thuộc ấy, từ lâu lắm rồi đã lẳng lặng ăn vào đời tôi như là một trong những miền đất thân yêu nhất, dẫu rằng đấy là một tình thân yêu tưởng như không đâu, một duyên nợ hầu như vô cớ. Không hẳn là một nỗi niềm mà chỉ là bâng quơ một cảm giác, không thành một câu chuyện mà chỉ như là một nốt sầu còn vương lại của thời trai trẻ chiến tranh, một thời tuổi trẻ đã hoàn toàn mai một nhưng dư âm vọng suốt đời. Như tiếng mưa rơi. Như tiếng gió lùa. Như tiếng lá rụng. Mà không bao giờ quên.

Từ bấy tới nay, thời gian mất đi đã hai chục năm tròn. Hà Nội thuở đó với Hà Nội bây giờ có lẽ đã như là một trời một vực.

Ngày ấy, từ mặt trận Quảng Trị, tôi lái xe đưa chỉ huy sư đoàn ra họp Bộ tư lệnh đang đóng ở rìa thủ đô. Khi chúng tôi ra tới nơi, thành phố đang ngất trời bom đạn. Đây thực sự là cuộc đụng đầu sống mái, một trận quyết chiến vì lẽ mất còn. Giữa huống cảnh chung nước sôi lửa bỏng như thế, chẳng dám màng gì một chuyến về quê, tôi chỉ xin được rảo vào phố để rải non chục lá thư của anh em đồng đội người Hà Nội đã gửi gắm. Tôi muốn trao thư tận tay các gia đình, để có thể nhận được ngay hồi âm mang ngược vào đơn vị cho lính ta sướng. Lựa ngày Nô-en, cấp trên thuận cho tranh thủ. Hạn đến 0 giờ phải trở về trình diện.

Tôi vào thành phố, dưới mưa chiều. Mưa phùn mùa đông buồn bã. Mái nhà, lòng đường, vòm cây một mầu thẫm ướt. Xe cộ phóng rất nhanh, người đi bộ gấp bước. Mặc dù không biết phố nào vào với phố nào, lại ôm trong mình những chín lá thư, nhưng thoạt đầu tôi nghĩ không việc gì phải lo. Chỉ cần hỏi tới một địa chỉ, rồi từ đấy lần lượt nhờ người ở địa chỉ trước đưa mình đến địa chỉ sau. Không dè, rốt cuộc, cả chín lá thư tôi đều phải lùa vào phòng qua khe cửa. Ngày hôm ấy, dường như cả Hà Nội đã khoá trái cửa, bỏ nhà đấy mà đi.

Xong được lá thư chót, trời đã tối sầm. Phố dài vắng ngắt ngâm mình trong mưa, tù mù những vùng đèn đường. Tôi hỏi được về Vọng. Một anh dân phòng diện ủng, vận áo tơi bạt, tận tình dẫn tôi đi một đoạn khá xa đường. Đến ngã ba nọ, trước khi chia tay, anh chỉ xuống cặp ray đường tầu điện chạy sát vỉa hè và bảo tôi cứ bám theo đó mà đi là đến. Sụp mũ cối xuống, dựng cổ áo lên, tôi lần sâu vào trong màn mưa phùn mờ mỏng dưới trời đêm lạnh buốt. Hai vệt ray loáng ướt, chẳng khác nào một lối mòn độc đạo xuyên qua rừng rậm nhà cửa tối đen. Thành phố chiến tranh như bên bờ vực, hun hút hoang vắng. Tôi cắm cúi bước, thui thủi, tê dại. Thăm thẳm nối nhau những chặng đường khuya không ánh sáng đèn, không một bóng bộ hành, không bóng một hàng quán. Hơi thở lạnh ngắt của đêm mưa ngấm vào tận cái dạ dày tôi trống rỗng. Các khớp xương cóng nhức cứng đơ như đang rời cả ra và rơi rụng. Cơn sốt âm ỉ từ chiến trường dâng lên dọc sống lưng, tôi sởn gai ốc, và không ngớt rùng mình. Đầu óc chậm chạp chung chiêng, đầu gối những muốn khuỵu xuống. Đi chưa được mấy đường, tôi đã bắt đầu đếm bước. Màn đêm ướt át như đông lại. Không nhìn thấy gì trước mắt, suýt nữa thì tôi đã xô người tới va mặt vào một cái đầu tầu điện đen ngòm đậu chết cứng giữa lòng đường.

Chuệnh choạng, tôi rẽ lên vỉa hè, rồi lảo đảo tấp vào dưới mái hiên một ngôi nhà. Răng va lập cập trong miệng, tôi tựa lưng vào cánh cửa đóng chặt, rồi từ từ trượt người xuống, ngồi phệt lên cái bậc tam cấp ướt đẫm hơi mưa và lạnh như một cây nước đá. Rét mướt buốt tim, tôi rên hừ hừ và rồi cũng không rên nổi nữa. Cũng không sao ghìm lại được cơn run, cứ run bắn lên, run cầm cập. Thân nhiệt của mình lúc này có lẽ chỉ còn bằng với người đang ngắc ngoải, cái đầu đã tê cóng của tôi lờ đờ nghĩ, không khéo mà khốn đến nơi rồi, không khéo mà là một cơn ác tính. Những người bị sốt rét ác tính nằm chết trên võng giữa rừng sâu, còn mình thì chết ngồi, chắc thế, và sẽ hoá thành tảng đá co ro trước cửa nhà người ta.

Trên đầu tôi, mái tôn rách nát run bần bật. Dưới vẫn mưa gió. Gió phả mưa vào tận thềm. Đã ướt lại ướt thêm một lượt nữa, tôi thở hắt, mặt mày xây xầm. Biết là cần phải dốc toàn lực bình sinh mà đứng dậy và bước đi, song hết rồi, nghị lực đã tê bại. Sinh lực xuống nhanh như mực nước trong một cái bình bị đập vỡ đáy, sự sống trong tôi xoay tròn một vòng và từ từ, lặng lẽ lật nghiêng. Đúng khi đó, sau lưng tôi, cửa kẹt mở. Tôi nghe thấy nhưng mà không ý thức được tiếng động ấy. Cơn choáng ngất gần như là một nỗi yếu mềm, một sự buông lơi, như thể một tiếng thở phào, nhẹ nhàng ru tôi ra khỏi tôi…

(Trích Khắc dấu mạn thuyền, Bảo Ninh, Nguồn https://kilopad.com/Tieu-thuyet-truyen-ngan-c197/doc-sach-truc-tuyen-khac-dau-man-thuyen-b9317)

Câu 1

Câu chuyện trên được kể theo điểm nhìn của ai?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc văn bản, xác định người kể chuyện thông qua cách xưng hô và điểm nhìn trần thuật.

Lời giải chi tiết

Câu chuyện được kể theo điểm nhìn của nhân vật "tôi" (ngôi kể thứ nhất).

Giải thích:

Trong văn bản, người kể chuyện xưng "tôi", trực tiếp kể lại những trải nghiệm, cảm xúc và suy nghĩ của chính mình khi đến Hà Nội trong thời chiến. Vì vậy, câu chuyện được kể theo điểm nhìn của nhân vật "tôi".

Câu 2

Trong câu chuyện, bức tranh Hà Nội được miêu tả vào thời gian nào?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc kĩ văn bản, chú ý những chi tiết nói về thời gian diễn ra câu chuyện.

Lời giải chi tiết

Bức tranh Hà Nội được miêu tả vào một buổi chiều, đêm mưa phùn mùa đông, đúng dịp lễ Nô-en.

Giải thích:

Các chi tiết: "lựa ngày Nô-en", "mưa phùn mùa đông", "trời đã tối sầm" cho thấy bối cảnh là Hà Nội trong vào một buổi chiều và đêm mùa đông.

Câu 3

Nêu tác dụng của từ tượng hình được sử dụng trong câu văn sau: “Chuệnh choạng, tôi rẽ lên vỉa hè, rồi lảo đảo tấp vào dưới mái hiên một ngôi nhà.”

Xem lời giải
Phương pháp giải

Xác định các từ tượng hình trong câu văn và phân tích tác dụng của chúng đối với việc miêu tả nhân vật.

Lời giải chi tiết

- Từ tượng hình: "chuệnh choạng", "lảo đảo".

- Tác dụng:

+ Gợi tả chân thực dáng đi không vững của nhân vật "tôi".

+ Nhấn mạnh tình trạng kiệt sức, sốt rét, rét buốt và gần như ngã quỵ của nhân vật sau những ngày chiến đấu.

+ Làm cho câu văn giàu sức gợi hình, giúp người đọc cảm nhận rõ sự gian khổ mà người lính phải chịu đựng.

Giải thích:

Hai từ tượng hình "chuệnh choạng", "lảo đảo" đã khắc họa rõ trạng thái mệt mỏi, suy kiệt của nhân vật "tôi". Qua đó, người đọc cảm nhận về những khó khăn, hiểm nguy mà người lính phải đối mặt trong chiến tranh.

Câu 4

Nhân vật “tôi” hiện lên như thế nào trong câu chuyện trên?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc toàn bộ văn bản, chú ý những chi tiết miêu tả hành động, suy nghĩ và cảm xúc của nhân vật "tôi" để rút ra nhận xét.

Lời giải chi tiết

Nhân vật "tôi" hiện lên là một người lính giàu tình cảm, có trách nhiệm, dũng cảm và giàu nghị lực. Dù đang giữa hoàn cảnh chiến tranh ác liệt, "tôi" vẫn cố gắng mang thư đến tận tay gia đình đồng đội. Khi bị sốt rét, đói rét và kiệt sức, nhân vật vẫn nỗ lực bước tiếp cho đến khi không còn đủ sức chống chọi.

Giải thích:

Các hành động của nhân vật “tôi”: mang thư giúp đồng đội, kiên trì đi trong mưa rét, chịu đựng cơn sốt và những gian khổ của chiến tranh đã làm nổi bật vẻ đẹp của người lính: giàu trách nhiệm, giàu tình đồng đội, kiên cường và giàu lòng yêu nước.

Câu 5

Viết đoạn văn (khoảng 5 - 7 câu) nêu suy nghĩ của anh/chị về ý nghĩa sự hi sinh thầm lặng trong cuộc sống.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Viết đoạn văn khoảng 5–7 câu trình bày suy nghĩ về ý nghĩa của sự hi sinh thầm lặng trong cuộc sống.

Lời giải chi tiết

Gợi ý: Sự hi sinh thầm lặng luôn mang ý nghĩa vô cùng cao đẹp trong cuộc sống. Có những con người âm thầm cống hiến, không mong được ghi nhận nhưng lại góp phần đem đến hạnh phúc và bình yên cho người khác. Sự hi sinh ấy thể hiện lòng yêu thương, tinh thần trách nhiệm và đức hi sinh vì cộng đồng. Nhờ những con người sống biết cho đi mà cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn, sợi dây liên kết mối quan hệ giữa người và người càng được rút ngắn và trở nên bền chặt. Mỗi chúng ta cần biết trân trọng những hi sinh thầm lặng ấy, đồng thời học cách sống yêu thương, sẻ chia và sẵn sàng giúp đỡ người khác mà không mưu cầu sự đáp lại.

Giải thích:

Đoạn văn đã làm rõ ý nghĩa của sự hi sinh thầm lặng: góp phần mang lại hạnh phúc cho người khác, lan tỏa tình yêu thương và xây dựng một xã hội nhân ái. Đồng thời, đoạn văn nêu được bài học về thái độ trân trọng sự hi sinh thầm lặng và học cách cho đi.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu
  • Đọc hiểu Con đường lúa trổ (Nguyễn Thị Ngọc Diễm) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Buổi sáng quê tôi, nắng trải xuống con đường làng một màu vàng mật ngọt. Tôi trở về thăm ba mẹ, đi trên con đường quen thuộc mà bỗng thấy khác lạ. Hai bên đường, những bóng đèn led mới được mắc đều tăm tắp, ánh sáng trắng hẳn là đã làm sáng bừng cả những đêm quê. Con đường đất ngày nào nay đã được đổ bê tông chắc nịch, im ắng mà kiêu hãnh như một dải đá vững bền.

  • Đọc hiểu Bến quê (Nguyễn Minh Châu) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    (Tóm tắt: Nhĩ - một người đã từng đi tới không sót một xó xỉnh nào trên trái đất nhưng lại chưa bao giờ đặt chân đến bãi bồi bên kia sông Hồng ngay trước cửa sổ nhà mình. Những ngày tháng cuối đời, anh nằm liệt một chỗ và nhận sự chăm sóc chu đáo từ người vợ tên Liên và cậu con trai. Trong khoảng thời gian ấy, Nhĩ mới có cơ hội để cảm nhận tất cả mọi thứ xung quanh một cách kĩ lưỡng.) - Đêm qua, lúc gần sáng em có nghe thấy tiếng gì không?

  • Đọc hiểu Niềm vui nhà mới (Nguyễn Phan Khuê) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Gia đình Hà chuyển tới khu tập thể mới. Khu tập thể mới ở xa lắm, tít tận ngoại thành cơ. Hôm chuyển nhà bố mẹ bận tíu tít. Sợ Hà bị ngã, mẹ gửi Hà sang hàng xóm. Cô bé ôm con gấu bông ngồi trên ghế nhìn mẹ khiêng bàn khiêng tủ. Thứ nào cũng nặng cũng cồng kềnh. Hà thấy trời lạnh mà mặt bố lấm tấm mồ hôi.

  • Đọc hiểu Chị hai (Quang Nguyễn) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    (Lược đoạn đầu: Thu và Tâm là hai chị em. Thu là chị, Tâm là em và cũng là con trai út, con một. Với bản tính khác nhau hoàn toàn, hai chị em lại khắc khẩu nên thường xảy ra cãi vã. Những lần Tâm kiếm chuyện, chị nó tức lên thì nó đều bị ăn chổi nhưng nó vẫn không sợ. Cứ như thế hết ngày này qua tháng nọ, cho đến ngày chị Thu đi lấy chồng...) Thu đã hai mươi sáu tuổi, đó là tuổi sắp đi lấy chồng, gia đình đã bàn tính về chuyện này mấy ngày nay.

  • Đọc hiểu Hương cuội (Nguyễn Tuân) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    ... Đêm giao thừa, bên cạnh nồi bánh chưng sôi sình sịch, bõ già(1) đang chăm chú canh nồi kẹo mạch nha. Cụ Kép(2) dặn bõ già phải cẩn thận xem lửa kẻo lơ đễnh một chút là khê mất nồi kẹo. Hai ông ấm(3), con trai cụ Kép, người lớn tuổi đứng đắn như thế, mà lại ngồi gần đấy, phất giấy vào những nan lồng. Thực là hai đứa trẻ con đang ngồi nghịch với lồng bàn giấy.

>> Xem thêm

Luyện Bài Tập Trắc nghiệm Văn 9 - Xem ngay

Tham Gia Group Dành Cho Học Sinh Lớp 9 - Ôn Thi Vào Lớp 10

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...