200+ đề đọc hiểu Văn 9 | Luyện đề đọc hiểu lớp 9 80+ Đề đọc hiểu Truyện ngắn - Luyện đề đọc hiểu Văn 9

Đọc hiểu Bên kia sông (Thạch Lam) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9


“Văn Dương xuân sắc cớ sao buồn, Đủ mặt ta, tàu khắp bán buôn. Dưới bến thuyền buôn chen chúc đậu. Trên đường xe hỏa lại qua luôn!” Tôi qua ở đấy tất cả cái tuổi niên thiếu của tôi, sung sướng và nhảy nhót như một con chim giữa cuộc sống hoạt động kia bao bọc lấy tôi, để hết cả mắt mà trông, cả tai mà nghe, cả mũi mà ngửi cái mùi cát, mùi đất, lẫn mùi khói rác người ta đốt ở đầu làng buổi chiều, theo gió với sương mà tràn vào trong phố.

Câu hỏi

Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi:

“Văn Dương xuân sắc cớ sao buồn,

Đủ mặt ta, tàu khắp bán buôn.

Dưới bến thuyền buôn chen chúc đậu.

Trên đường xe hỏa lại qua luôn!”

Tôi qua ở đấy tất cả cái tuổi niên thiếu của tôi, sung sướng và nhảy nhót như một con chim giữa cuộc sống hoạt động kia bao bọc lấy tôi, để hết cả mắt mà trông, cả tai mà nghe, cả mũi mà ngửi cái mùi cát, mùi đất, lẫn mùi khói rác người ta đốt ở đầu làng buổi chiều, theo gió với sương mà tràn vào trong phố.

Tất cả chợ huyện, những kẽ ngách hay bãi không, đối với tôi đều quen thuộc, thân mật như một vật cũ trong nhà. Nhưng, bên kia sông, ở về phía huyện nha, cách chợ độ nửa cây số, có một nơi đối với tôi như một xứ bí mật, xa lạ. Nơi ấy, người trong phố vẫn gọi là bến Sen, và con sông đi qua chỗ ấy được gọi tên là sông Sen. [...]

Dần dần, tôi được có nhiều dịp sang chơi bến Sen. Sự đó là nhờ ở anh Tiến, bạn tôi. Tôi đang học ở lớp ba trong trường, gần hết năm, thì Tiến xin vào học. Tôi yêu mến anh ta ngay;

[...]

Một hôm chủ nhật, Tiến rủ tôi sang chơi nhà. Tôi sung sướng như một người sắp được đi phiêu lưu mạo hiểm, vì lần ấy là lần đầu tôi được sang bên kia sông.

[...]

Nhà Tiến ở cuối phố, sát ngay cánh đồng. Tôi thấy một cửa hàng tạp hóa cũng giống như cửa hàng của mẹ tôi, nhưng nhỏ hơn. Trên tấm phản, sau mấy ngăn hàng, một bà cụ già tóc bạc phơ, vẻ mặt nhân từ, đang ngồi tính tiền. Thấy tôi và Tiến bước vào, bà cụ tươi nét mặt hỏi:

- Cháu đi đâu về thế?

Tiến vừa lấy vạt áo lau mồ hôi, vừa đáp:

- Thưa bà, con sang chợ chơi ạ.

Bà cụ nhìn vào tôi, đứng nấp sau lưng Tiến, bảo:

- Cháu về mà uống nước. Cả cậu nữa, cậu vào chơi. Trời nắng thế này mà đi có nhọc không?

Tiếng bà cụ êm dịu và ngọt ngào, khiến tôi thấy dễ chịu và vui vẻ.

Tiến mời tôi vào trong nhà, bày biện rất sơ sài, những đồ đạc rẻ tiền và cũ kỹ. Chúng tôi vừa ngồi thì bỗng trong nhà bước ra một người con gái độ mười lăm tuổi. Tôi biết ngay là chị Tiến, vì giống Tiến như hệt, cũng nước da trắng, hai mắt to. Trông thấy em, chị Thúy nở một nụ cười trên đôi môi thâm, một nụ cười tươi và duyên sắc như trong đời tôi chưa từng thấy bao giờ.

- Em đã về đấy à?

Tiếng nói cũng êm dịu như tiếng bà cụ, nhưng trong hơn. Thúy lại gần chúng tôi, săn sóc hỏi em. Tôi ngây người trước cái sắc đẹp của nàng, trong lòng tự nhiên cảm động; tuy còn trẻ nhưng tôi cũng biết là tôi đương đứng bên một sự gì quý báu và hiếm có, một sự gì mong manh rồi sẽ không còn nữa.

Khi Thúy để tay lên vai tôi, tôi thấy rung động cả người, tôi cảm thấy tôi bắt đầu yêu nàng.

- Em cùng học một lớp với Tiến à?

- Vâng ạ.

Thúy vuốt sẽ qua tóc tôi, bảo:

- Em ngoan ngoãn quá.

Nàng tiếp:

- Ở đây chơi với em Tiến rồi ăn bánh nhé. Tiến, chị có để phần bánh trên bàn kia kìa.

Thúy không ăn, chỉ ngồi nhìn chúng tôi; tôi thấy nàng nhìn Tiến rất thương yêu khiến tôi ghen với bạn đã có người chị xinh đẹp và ân cần như thế. Nhưng nàng cũng hỏi chuyện tôi luôn, tôi trả lời hoạt bát và vui vẻ, không phải cốt nói, nhưng cốt được nghe cái tiếng trong trẻo và êm ái của nàng.

[...]Tôi chơi với Tiến càng ngày càng thân mật; tôi được coi như một người con của gia đình ấy. Chị Thúy coi tôi như em, cũng săn sóc và âu yếm tôi như Tiến. Nhiều khi chị để tôi ngả đầu xuống bên lòng, xoa tóc tôi, hỏi những câu chuyện ân cần. Đến bây giờ trải qua bao nhiêu lâu, tôi vẫn còn nhớ, lúc nhìn lên, đôi mắt trong và cái miệng xinh thắm của nàng cúi xuống tôi, bàn tay nhỏ nhắn của nàng đặt trên trán tôi nóng vì chạy nhảy ngoài cánh đồng. Tôi còn nhớ mãi hình ảnh người con gái yểu điệu và tươi đẹp ấy, nổi lên trong thời niên thiếu của tôi như một nàng tiên hiền hậu, giữa một vùng cây cỏ lạ. Nhưng không bao lâu, tôi phải từ giã người bạn nhỏ của tôi; thầy mẹ tôi dọn nhà lên Hà Nội, tôi cũng phải đi theo. Buổi cuối cùng của tôi với Tiến bên sông Sen vào một ngày mùa đông u ám và rét lạnh. Chúng tôi cùng nhau đi thăm một lần cuối cùng mấy ông tượng đá vẫn ngồi yên trong cỏ; giờ xa nhau gần đến, có lẽ không bao giờ còn gặp nhau nữa, song chúng tôi còn trẻ quá không biết buồn. Đến lúc Thúy đặt tay lên vai tôi, êm ái bảo:

- Bao giờ chị mới lại được gặp em?

Tôi bỗng thổn thức cả người, nước mắt tràn ra khóe mắt, tôi gục đầu vào vai Thúy khóc.

Câu chuyện phải có lúc hết. Mười năm sau tôi mới lại có dịp trở về Văn Dương. Quang cảnh khác xưa, phố chợ bây giờ sầm uất hơn, nhà ngói san sát. Những người cũ ngồi bán hàng đều già, râu tóc bạc, và những trẻ cùng học với tôi trước kia bây giờ đã ngồi thay vào đấy, thành những người lớn trông lạ hẳn đi.

Tôi sang bên kia sông; cái cầu sắt không còn nữa: một đêm gió to, cầu bị sập và người ta cũng không sửa chữa vì con đường sang Bắc ít người qua lại. Bây giờ qua sông phải dùng đò. Tôi qua đò lúc buổi chiều, lúc sương đã bắt đầu xuống lẫn với khói trong mấy chiếc thuyền chài đậu ở bến đưa ra. Một cảnh hoang tàn đợi tôi: bên kia sông, giờ chỉ còn là miếng đất bỏ hoang, có mọc trên những thềm nền nhà cũ. Một cái quán nước xiêu vẹo trống không bên một gốc đa cằn. Cả một dãy phố đã mất đi, những cây cối lơ thơ và xơ xác dưới gió chiều: chi rặng cây bên đê vẫn còn, vẫn như cũ, bên con đường xa thẳm không biết về đâu, con đường sắp đầy ánh tối mênh mông, tận chân trời không có một bóng người nào.

Tôi không dám đi xa nữa; buồn rầu, tôi trở lại đò, qua dòng sông đã xám dưới sương mù. Tôi không hỏi người lái đò xem những người trước ở đây bây giờ đâu, tôi chắc anh ta cũng không biết. Thấy chân cầu gạch đen rêu phủ, tôi nhớ lại người bạn nhỏ của tôi, nhớ đến Thúy, dáng điệu thùy mị đáng yêu của nàng, cái vẻ buồn lúc nào cũng phảng phất trên mặt nàng, bây giờ tôi đoán biết đã che kín bao nhiêu sự đổi thay đau đớn. Đôi mắt nàng như vừng trời trong thẳm tôi đã được soi thấy cái dư vị của cuộc đời.

Lên bờ, tôi còn quay lại lần cuối nữa, nhìn rặng cây, cái quán, với làng mạc xa xa dưới chân dải núi tận đâu kia; vùng bên kia sông đối với tôi không còn bí mật nữa, chỉ còn cho tôi trông thấy cái buồn thảm của đất nghèo.

(Trích Bên kia sông, Thạch Lam, nguồn https://www.sachhayonline.com/tua-sach/truyen-ngan-thach-lam/ben-kia-song/15)

Câu 1

Không gian của câu chuyện diễn ra ở đâu?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc văn bản, xác định địa điểm diễn ra các sự việc chính.

Lời giải chi tiết

Không gian của câu chuyện diễn ra chủ yếu ở phố Văn Dương và khu vực bên kia sông (bến Sen, sông Sen).

Giải thích:

Các sự việc trong truyện gắn với phố Văn Dương - nơi nhân vật "tôi" sống thời niên thiếu và khu vực bên kia sông, nơi có bến Sen, nhà của Tiến và Thúy.

Câu 2

Khi chưa được sang bên kia sông, nhân vật “tôi” thấy bên kia sông là một nơi như thế nào?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc đoạn văn miêu tả cảm nhận của nhân vật "tôi" trước khi sang bên kia sông, tìm từ ngữ thể hiện suy nghĩ.

Lời giải chi tiết

Khi chưa được sang bên kia sông, nhân vật "tôi" xem đó là một xứ bí mật, xa lạ, đầy tò mò và hấp dẫn.

Giải thích:

Trong văn bản, nhân vật "tôi" nói: "có một nơi đối với tôi như một xứ bí mật, xa lạ." Điều đó cho thấy bên kia sông là vùng đất chưa từng đặt chân đến, khơi gợi sự tò mò và mong muốn được khám phá của cậu bé.

Câu 3

Phân tích tác dụng của biện pháp tu từ so sánh trong câu văn sau: “Tôi còn nhớ mãi hình ảnh người con gái yểu điệu và tươi đẹp ấy, nổi lên trong thời niên thiếu của tôi như một nàng tiên hiền hậu, giữa một vùng cây cỏ lạ.”

Xem lời giải
Phương pháp giải

Xác định hình ảnh so sánh, sau đó phân tích giá trị biểu đạt và nội dung mà phép so sánh thể hiện.

Lời giải chi tiết

- Biện pháp tu từ so sánh: Thúy được so sánh "như một nàng tiên hiền hậu".

- Tác dụng:

+ Làm nổi bật vẻ đẹp dịu dàng, trong sáng, hiền hậu và đầy cuốn hút của Thúy.

+ Thể hiện tình cảm yêu mến, trân trọng và những rung động đầu đời trong sáng của nhân vật "tôi" dành cho Thúy.

+ Gợi vẻ đẹp thuần khiết của những kỉ niệm tuổi thơ, khiến hình ảnh Thúy trở thành một kí ức đẹp không thể phai mờ.

+ Làm cho câu văn giàu hình ảnh, giàu sức gợi cảm.

Giải thích:

Việc ví Thúy như "một nàng tiên hiền hậu" cho thấy trong cảm nhận của nhân vật "tôi", Thúy là hiện thân của vẻ đẹp trong trẻo, nhân hậu và đáng quý. Hình ảnh ấy được lưu giữ như một kỉ niệm đẹp nhất của tuổi niên thiếu, thể hiện tình cảm chân thành và sự lưu luyến của nhân vật "tôi".

Câu 4

Nêu ý hiểu của em về nhan đề “Bên kia sông”.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Phân tích ý nghĩa tả thực và ý nghĩa biểu tượng của nhan đề, liên hệ với nội dung của văn bản.

Lời giải chi tiết

Nhan đề "Bên kia sông" mang ý nghĩa:

- "Bên kia sông" là địa điểm diễn ra nhiều sự việc quan trọng của câu chuyện, nơi có bến Sen, nhà của Tiến và Thúy, gắn với những kỉ niệm đẹp trong tuổi thơ của nhân vật "tôi".

- "Bên kia sông" tượng trưng cho miền kí ức tuổi thơ trong sáng, những rung động đầu đời và tình người ấm áp. Khi nhiều năm sau trở lại, cảnh vật đã đổi thay, "bên kia sông" còn gợi sự mất mát, sự đổi thay của thời gian và nỗi tiếc nuối về những điều đẹp đẽ đã qua.

Giải thích:

Nhan đề vừa xác định không gian của câu chuyện, vừa gợi hành trình trở về với kí ức của nhân vật "tôi". Qua sự đối lập giữa "bên kia sông" trong quá khứ và hiện tại, tác giả thể hiện nỗi hoài niệm, tiếc thương trước sự đổi thay của con người và cảnh vật.

Câu 5

Trình bày thông điệp có ý nghĩa với em qua câu chuyện.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Rút ra thông điệp từ nội dung của văn bản, sau đó giải thích vì sao thông điệp đó có ý nghĩa đối với bản thân.

Lời giải chi tiết

- Thông điệp: Hãy biết trân trọng những kỉ niệm đẹp, tình cảm chân thành và những con người đã từng gắn bó với cuộc đời mình.

- Vì thời gian sẽ làm mọi thứ thay đổi, cảnh vật và con người có thể không còn như xưa, nhưng những kỉ niệm đẹp và tình yêu thương chân thành sẽ luôn là hành trang quý giá, giúp con người biết yêu thương nhau hơn.

Giải thích:

Qua hành trình trở về "bên kia sông", nhân vật "tôi" nhận ra rằng những điều đẹp đẽ của tuổi thơ và tình người tuy đã lùi vào quá khứ nhưng vẫn sống mãi trong kí ức. Điều đó nhắc nhở mỗi người cần biết trân trọng hiện tại, gìn giữ những tình cảm với người mình thương yêu trước khi chúng chỉ còn là hoài niệm.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu
  • Đọc hiểu Xa xóm mũi (Nguyễn Ngọc Tư) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    (Tóm tắt phần lược đi: Từ hồi mới bồng nách, một cơn sốt bại liệt đã cướp đi đôi chân trần rắn rỏi để chạy nhảy với cuộc đời của Đức. Lên tám tuổi, ba nó đi biển gặp bão rồi không thấy trở về nữa. Nó ở cùng với mẹ và ông ngoại ở xóm Mũi. Vì không thể chạy nhảy như các bạn, không thể đi biển được nên Đức cố gắng học thật giỏi để trở thành bác sĩ trở về chữa bệnh cho con nít. Nó học giỏi nhất xóm Mũi, rồi giỏi nhất xã, nhưng trường xã chỉ dạy hết lớp Năm vì không có thầy cô giáo về dạy. Ông ngoại

  • Đọc hiểu Bông hồng thứ bảy (Điền Ngọc Phách) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Đêm về khuya, rét ngọt, thỉnh thoảng chân trời hé lên vài vệt sáng. Một chiếc bóng nhỏ vượt qua dãy tường thấp, len qua mấy luống rau rồi dừng lại trước khóm hồng bạch giữa vườn. Bông hoa trắng duy nhất tròn xoe trên cành cao nhất. Hương thơm nhẹ tỏa lan, chùm cánh mọng lung linh.

  • Đọc hiểu Chiếc ghế của tôi (Nguyễn Trọng Tạo) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Bố tôi là người làm được nhiều nghề. Ông vừa là thợ cày vừa là thợ đan thúng, thợ xây. Ông cũng đã từng làm bí thư Đảng, lại còn giỏi cả nghề mộc. Và nhờ vậy, ông đã đóng cho tôi một chiếc ghế rất đẹp, vừa tầm với chiếc bàn học đặt trong nhà. Chiếc ghế phải đóng mất nửa ngày mới xong.

  • Đọc hiểu Hoa hồng tặng mẹ | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Anh dừng lại một tiệm bán hoa để mua hoa gửi tặng mẹ qua đường bưu điện. Mẹ anh sống cách chỗ anh ở khoảng 300km. Khi bước ra khỏi xe, anh thấy một bé gái đang đứng khóc bên vỉa hè. Anh đến bên và hỏi nó sao lại khóc. - Cháu muốn mua một bông hồng để tặng mẹ cháu - nó nức nở - nhưng cháu chỉ có 75 xu trong khi giá bán hoa hồng đến 2 dolar.

  • Đọc hiểu Những cánh phượng hồng (Hoàng Mai Quyên) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9

    Tháng ba trôi qua với bao kỷ niệm, bao hoạt động thật sôi nổi, khó quên. Tháng tư đã tới trong không khí ôn tập, kiểm tra học kỳ II và ôn thi tốt nghiệp thật khẩn trương. Bỗng một sáng mai kia, đứng trong hành lang của dãy lầu lớp tôi, bọn tôi phát hiện cây phượng vĩ đã nở hoa.

>> Xem thêm

Luyện Bài Tập Trắc nghiệm Văn 9 - Xem ngay

Tham Gia Group Dành Cho Học Sinh Lớp 9 - Ôn Thi Vào Lớp 10

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...