200+ đề đọc hiểu Văn 9 | Luyện đề đọc hiểu lớp 9 80+ Đề đọc hiểu Truyện ngắn - Luyện đề đọc hiểu Văn 9

Đọc hiểu Một vì sao không bao giờ khóc (Vũ Ngọc Giao) | Luyện đề đọc hiểu Văn 9


Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi: MỘT VÌ SAO KHÔNG BAO GIỜ KHÓC (Vũ Ngọc Giao) Bà mở cửa ra vườn, sương chiều như một đám khói ùa vào lạnh buốt. Hơn ba năm nay bà đã quen với những buổi chiều mù sương như thế, từ ngày theo vợ chồng con trai về sống bên bến sông này.

Câu hỏi

Đọc văn bản dưới đây và trả lời các câu hỏi:

MỘT VÌ SAO KHÔNG BAO GIỜ KHÓC

(Vũ Ngọc Giao)

Bà mở cửa ra vườn, sương chiều như một đám khói ùa vào lạnh buốt. Hơn ba năm nay bà đã quen với những buổi chiều mù sương như thế, từ ngày theo vợ chồng con trai về sống bên bến sông này.

Con sông Tang bốn mùa đong đầy nước uốn lượn qua xóm Dốc Tình, cái xóm nhỏ biệt lập trên mô đất giữa lòng sông, cỏ cây xanh ngút tầm mắt vì lớp phù sa đỏ quạch bồi lên sau những cơn lũ mùa.[...]. “Ngoại ơi cho con xin miếng nước” – tiếng con nít thỏ thẻ ngoài cổng.

Bà ngó ra. Bên hàng râm bụt, một con bé chừng chín tuổi da mốc cời trong bộ đồ thun màu cam, hai ống chân gầy thò ra như chân chim dưới cái ống quần ngắn lên tới gối. Con bé chìa cái thau nhôm móp méo ra trước mặt bà, cười toe: “Ngoại cho con vô múc miếng nước nhen!”. Bà lập cập đi ra mở cổng, ai chớ con bé này bà biết, nó đâu như cháu ông già mù mài dao kéo hay ngồi bên gốc vông đồng cụt. Sáng nào nó cũng dắt ông tới để đó rồi đi, chiều quay lại dắt ông về. Bà chỉ cái giếng ở góc vườn: “Đó, con ưng múc mấy đó múc!”.

Con bé nhanh nhẹn thả gàu cong lưng kéo nước đổ đầy cái thau nhôm rồi lại thả gàu múc tiếp. Bà dừng quét lom lom nhìn nó. Con bé kéo thêm mấy gàu nước đổ vô cái ảng để gần đó. Bà sực nhớ ảng nước cạn khô từ hôm qua mà sáng giờ bà chưa múc được, tại cái lưng già rồi cứ trở chứng đau. “Thôi để đó đi con, chút rồi ngoại múc!”. Con bé chẳng nói chẳng rằng, tiếp tục cong lưng múc đổ đầy cái ảng rồi mới le te bưng chậu nước đi ra, tới cổng, nó không quên quay lại nhìn bà lỏn lẻn cười: “Cám ơn ngoại nhen!”.

Bà nhìn theo hai cẳng chân gầy của nó mà thương. Con bé đi về phía gốc vông đồng cụt, để chậu nước xuống bên cạnh ông già mù. [...]

Cái tin ông già mù mài dao kéo chết đêm qua lan đi cả xóm Dốc Tình, ai cũng chép miệng thương cảm.[...] Nắng cuối ngày gắt gao là vậy, bỗng ì ầm đổ xuống một cơn giông, ai nấy tất tả về, còn lại con bé ngồi co ro trong góc chòi nhìn ra, trên tay nó một con mèo nhỏ ướt nhẹp đang meo meo từng tiếng yếu ớt.[....]

“Ông mất rồi, con còn ai là người thân nữa không?” – bà hỏi.

Con bé lắc đầu thầm thì: “Con còn ai đâu, con ở với nội từ lúc má mới đẻ con, nội mất, con xin vô rửa chén cho quán cơm trên thị trấn, bữa đó bà chủ có việc sai con vô xóm này, đi qua thấy ông ngồi mài dao mà mắt không thấy đường… con thương!” – con bé chầm chậm kể, gương mặt trẻ thơ như rơi mất ở một hẻm hóc tù mù nào đó.

“Ủa, chớ ông già không phải là…?” – bà ngạc nhiên kêu lên. “Dạ không!” – con bé lắc đầu [...] Bên mảnh trăng non đang xiên chéo vào căn chòi thênh thang gió, con bé ngồi đó như bất động với đôi mắt ráo hoảnh sáng như hai vì sao, thân hình còm cõi cong lại như một vệt lõm vào đêm. Bà chợt nhận ra, những đứa trẻ cô độc đều có một thế giới của riêng mình, càng lớn nó càng lặn sâu trong cái thế giới đó…

“Thôi bà về đây, sáng mai bà lại qua với con” – bà đứng lên nhúc nhắc đi ra.

Con bé khẽ dạ, đưa tay đỡ: “Để con đưa bà về chớ đêm hôm…”.

Đường quê tù mù. Tiếng dế lẫn trong tiếng nước rả rích rơi. Ở quê, những đêm sau mưa thật buồn. Đi bên con bé, bà lại mơ mình trở về những ngày thơ trẻ, ngồi bên bậc thềm chân thõng xuống chạm vào đám rêu ướt mát lạnh, nghe tiếng chim chèo bẻo về trên cây thầu đâu trước ngõ, tiếng nó lanh lảnh hót lên những khúc nhạc đồng chiều êm ả. Bên con bé, bà chợt thấy lòng như mềm lại, muốn được tựa vào cái thân hình nhỏ bé kia mà đi. Từ nó truyền sang bà nỗi ấm áp, bình yên. Đến trước cổng nhà, nó chợt kéo tay bà chỉ lên cao.

“Bà có nhìn thấy ngôi sao thiệt sáng trên kia không?”.

“À, ờ… bà thấy”.

“Nó là bạn của con đó!” – con bé thầm thì ra chiều thú vị – “Ngôi sao cũng như con, chẳng bao giờ chịu khóc… Bà có biết không?” – con bé ngửa mặt lên cao mơ màng. Như sực tỉnh, nó quay sang: “Bà vô ngủ nhen! Con về đây!”. Con bé quay đi, bà chợt bắt gặp từ đuôi mắt nó ứa ra một giọt nước trong ngần…

(https://vanvn.vn/mot-vi-sao-khong-bao-gio-khoc-truyen-ngan-cua-vu-ngoc-giao/CẬP NHẬT NGÀY: 3 THÁNG TƯ, 2024 LÚC 15:57)

Câu 1

Xét về loại nhân vật được đặt ở vị trí trung tâm của tác phẩm, truyện ngắn " Một vì sao không bao giờ khóc" viết về đề tài gì? Đây là truyện ngắn có cốt truyện đơn tuyến hay đa tuyến?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Dựa vào nhân vật trung tâm và hệ thống sự việc xoay quanh nhân vật đó để xác định đề tài và kiểu cốt truyện của tác phẩm.

Lời giải chi tiết

- Xét về loại nhân vật được đặt ở vị trí trung tâm của tác phẩm, truyện ngắn Một vì sao không bao giờ khóc viết về đề tài trẻ em (thiếu nhi).

- Đây là truyện ngắn có cốt truyện đơn tuyến.

Giải thích:

Nhân vật trung tâm của truyện là “con bé” – một đứa trẻ có hoàn cảnh cô độc nhưng giàu tình thương và nghị lực sống.

Các sự việc trong truyện đều xoay quanh cuộc gặp gỡ, hành động và tâm trạng của nhân vật này nên truyện có cốt truyện đơn tuyến.

Câu 2

Theo lời nhân vật "con bé", vì sao em giúp ông già mù dù không phải là người thân?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Đọc kĩ lời kể trực tiếp của nhân vật “con bé” để tìm nguyên nhân khiến em giúp ông già mù.

Lời giải chi tiết

Theo lời nhân vật “con bé”, lí do em giúp ông già mù dù không phải là người thân: “bà chủ có việc sai con vô xóm này, đi qua thấy ông ngồi mài dao mà mắt không thấy đường... con thương!"

Giải thích:

Con bé không giúp ông già mù vì quan hệ ruột thịt mà xuất phát từ lòng thương người chân thành và sự đồng cảm với hoàn cảnh bất hạnh của ông.

Câu 3

Xác định kiểu câu (phân loại theo mục đích nói) của hai câu sau: Đến trước cổng nhà, nó chợt kéo tay bà chỉ lên cao. "Bà có nhìn thấy ngôi sao thiệt sáng trên kia không?".

Xem lời giải
Phương pháp giải

Dựa vào mục đích giao tiếp của câu để xác định kiểu câu: kể, hỏi, cầu khiến hay cảm thán.

Lời giải chi tiết

- Câu kể: “Đến trước cổng nhà, nó chợt kéo tay bà chỉ lên cao."

- Câu hỏi: "Bà có nhìn thấy ngôi sao thiệt sáng trên kia không?"

Giải thích:

Câu thứ nhất dùng để kể lại hành động của nhân vật nên thuộc kiểu câu kể.

Câu thứ hai dùng để hỏi bà về việc nhìn thấy ngôi sao nên thuộc kiểu câu nghi vấn (câu hỏi).

Câu 4

Em có nhận xét gì về nhân vật "con bé" qua từng chi tiết "Ngôi sao cũng như con, chẳng bao giờ chịu khóc..." và "Con bé quay đi, bà chợt bắt gặp từ đuôi mắt nó ứa ra một giọt nước trong ngần..."?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Phân tích ý nghĩa của từng chi tiết để làm rõ tính cách và nội tâm của nhân vật “con bé”.

Lời giải chi tiết

- Chi tiết “Ngôi sao cũng như con, chẳng bao giờ chịu khóc ... " cho thấy “con bé" là người mạnh mé, nghị lực, lạc quan, ...

- Chi tiết “Con bé quay đi, bà chợt bắt gặp từ đuôi mắt nó ứa ra một giọt nước trong ngần ... " cho thấy “con bé" buồn, cố giấu đi nỗi buồn, của mình, ...

Giải thích:

Dù có hoàn cảnh bất hạnh và cô độc, con bé vẫn luôn tỏ ra cứng cỏi, không muốn người khác thấy mình yếu đuối.

Nhưng giọt nước mắt cuối truyện đã hé lộ tâm hồn nhạy cảm, những tổn thương và khát khao được yêu thương của em.

Câu 5

Từ việc đọc văn bản trên, em rút ra cho bản thân những bài học nào khi gặp người có hoàn cảnh khó khăn, bất hạnh trong cuộc sống?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Liên hệ nội dung truyện với thực tế cuộc sống để rút ra bài học về cách ứng xử với những người khó khăn, bất hạnh.

Lời giải chi tiết

Bài học: Yêu thương, đồng cảm, quan tâm, giúp đỡ… khi gặp những người có hoàn cảnh khó khăn, bất hạnh trong cuộc sống

Giải thích:

Con bé tuy nghèo khổ, cô độc nhưng vẫn hết lòng chăm sóc ông già mù chỉ vì lòng thương người. Qua đó, truyện nhắc nhở mỗi người hãy sống nhân ái, biết sẻ chia và lan tỏa tình yêu thương trong cuộc sống


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

Luyện Bài Tập Trắc nghiệm Văn 9 - Xem ngay

Tham Gia Group Dành Cho Lớp 9 - Ôn Thi Vào Lớp 10 Miễn Phí

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...