Đọc hiểu Tôi kéo xe (Tam Lang) | Luyện đề đọc hiểu Văn 12


Cái cuốc từ Đồn Thủy lên Yên Phụ. Phía sau chiếc xe bị xô mạnh, tôi cũng văng mình đi. Ngang nhìn lên, ánh cây đèn giữa phố đã rọi sáng xuống vỉa hè một con đường vắng tanh vắng ngắt.

Câu hỏi

Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu:

TÔI KÉO XE

(Trích)

(Tam Lang)

Tóm tắt phần trước: Tác giả - nhân vật “tôi” - là một nhà báo, vào vai một người thất nghiệp đi xin việc, gia nhập vào đội phu kéo xe ở Hà Nội để có những trải nghiệm chân thực về công việc này, phục vụ cho việc viết bài.

Cái cuốc1 từ Đồn Thủy lên Yên Phụ.

Phía sau chiếc xe bị xô mạnh, tôi cũng văng mình đi. Ngang nhìn lên, ánh cây đèn giữa phố đã rọi sáng xuống vỉa hè một con đường vắng tanh vắng ngắt.

Trước mắt tôi, lù lù một người đứng.

Chẳng kịp để tôi dụi mắt, người ấy đã nhảy lên xe, gieo mạnh đít xuống nệm, rồi nện gót giày xuống sàn xe, mà thét:

- A-lê! Đi mau lên!

Tôi tất tả chụp nón vào đầu, nâng cao càng gỗ hí hoáy quay xe ra đường. Tại sao tôi lại chịu kéo người? Thật lúc đó, chính tôi cũng không biết.

Máu trong người tôi, bấy giờ hình như luân chuyển hăng lắm. Cố gắng đưa hai khuỷu tay lên khỏi lưng như hai chiếc càng châu chấu rồi xoạc chân bước, bước thứ nhất, tôi tưởng chừng như có thể nuốt nổi được một lúc, mấy dặm đường.

Nhưng sự thật nó khác hẳn với bụng nghĩ của mình.

Chạy đến bước thứ ba, tôi đã thấy như mất hết thịt ở hai gót chân, chỉ còn trơ có cái xương nhói buốt. Người tôi, vốn mập. Cái bụng bấy giờ, tôi thấy như chảy xệ thêm ra mà đưa lủng lẳng như bụng lợn dưới cái khung xương sườn.

- Maoo leen! A-lê, maoo leen?!

Mỗi cái gót giày nện vào sàn xe như đánh thẳng lên gáy tôi cho gục xuống. Chân tôi, ngày thường vẫn đi chữ bát³, lúc ấy hình như đi vòng kiềng". Ruột thì như vặn từ dưới rốn đưa lên, cố thì nóng như cái ống gang, đưa hơi lửa ra không kịp.

Ì ạch mãi, rồi tôi cũng tha được ông khách của tôi đến đầu cầu Đất... Miệng thở, mũi thở, rồi đến cả tai cũng thở, mồ hôi thì toát ra như mồ hôi trộm. Rồi tôi thấy tôi không phải là người nữa, chỉ là một cái... nồi sốt de⁵.

Từ Cột Đồng Hồ trở đi, bước chân tôi chạy đã thuần, nhưng miệng tôi vẫn há hốc ra mà thở.

Cũng như hai bánh cao su tuy vẫn quay vòng trên đường nhựa mà chiếc xe thì cứ bập bềnh như muốn đưa tôi lên khỏi mặt đất, hay dúi tôi ngã khuỵu xuống rãnh hè.

Ai chẳng bảo tôi đã khiến nối hai tay xe. Tôi thì tôi bảo: làm thân người phu xe tay là tự nguyện cúi đầu dưới quyền sai khiến của hai cánh tay gỗ!

[...]

Ngồi nghĩ ngợi lan man sau khi đã mặc bộ quần áo phu xe, nghe người ta mắng chửi, chịu người ta đánh đòn, tôi lại sực nhớ đến một ông già tôi gặp khoảng ba năm trước.

- Kéo xe đôi, - bạn tôi với tôi - ông già chạy chậm.

Bạn tôi gắt:

- Chạy nhanh lên chứ, khéo khỉ lắm!

Ông già vừa thở vừa đáp:

- Các thầy có kéo xe như tôi, các thầy mới biết!

Bạn tôi nhảy xuống xe toan đánh ông già, nếu tôi không kịp can...

Chuyện ấy, đã ba năm.

Bây giờ, chắc ông già ấy đã chết.

Mà làm nghề này, sống lâu làm sao được? Chạy suốt ngày. Ăn không đủ. Thân thể lại dầm mưa dãi nắng...

Người ta nói:

- Quả ở xứ nóng, quả chín sớm.

Tôi bảo:

- Người làm cu-li kéo xe, người chết non!

(Trích: Tôi kéo xe, in trong Phóng sự Việt Nam 1932 - 1945, Tam Lang, Hoàng Đạo, Nguyễn Đình Lạp, NXB Văn học, Hà Nội, 2009, tr. 13-18)

1. Cuốc (cuốc xe): một lượt chạy xe hoặc một chuyến kéo xe.

2. Ý nói đi nhanh, gấp.

3. Chữ bát: khi đi, hai đầu bàn chân thường hướng ra, hai gót chân hướng sát vào nhau.

4. Vòng kiềng: khi đi, chân cong như hình chữ O.

5. Nồi sốt de: nồi hơi.

Câu 1

Văn bản ghi chép về sự việc gì?

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Nắm đặc trưng thể loại phóng sự: ghi chép sự việc có thật, trải nghiệm thực tế.

- Xác định sự kiện trung tâm được kể trong đoạn trích.

Lời giải chi tiết

Văn bản ghi chép về trải nghiệm thực tế của nhân vật “tôi” khi lần đầu kéo xe thuê chở khách trên đường phố Hà Nội, qua đó tái hiện công việc vất vả, cực nhọc của người phu xe.

Giải thích: Toàn bộ đoạn trích tập trung miêu tả quá trình kéo xe nên sự việc chính là một “cuốc xe” đầu tiên đầy gian khổ.

Câu 2

Câu văn “Trước mắt tôi, lù lù một người đứng.” phá vỡ quy tắc ngôn ngữ thông thường như thế nào?

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Vận dụng kiến thức về hiện tượng phá vỡ quy tắc ngôn ngữ thông thường

- Nhận diện sự đảo trật tự hoặc cách diễn đạt khác thường.

Lời giải chi tiết

- Câu văn “Trước mắt tôi, lù lù một người đứng.” đã đảo trật tự thông thường của câu.

+ Cách nói thông thường: “Một người đứng lù lù trước mắt tôi.”

+ Câu văn đảo từ “lù lù” lên trước chủ ngữ “một người đứng”

=> Sử dụng hình thức đảo ngữ để nhấn mạnh một đặc điểm nào đó của đối tượng miêu tả, thể hiện.

Câu 3

Chi tiết nào trong văn bản gây ấn tượng nhất đối với anh/ chị? Vì sao?

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Chọn chi tiết tiêu biểu, giàu hình ảnh hoặc cảm xúc.

- Lí giải dựa trên giá trị của chi tiết

Lời giải chi tiết

- Chi tiết gây ấn tượng nhất: “Mỗi cái gót giày nện vào sàn xe như đánh thẳng lên gáy tôi cho gục xuống.”

- Lí giải:

+ Gợi cảm giác đau đớn, nhục nhã và bị áp bức của người kéo xe.

+ Thể hiện rõ quan hệ bất công giữa khách và phu xe.

+ Làm nổi bật sự tàn nhẫn và áp lực khủng khiếp của công việc.

Câu 4

Qua văn bản, tác giả thể hiện tình cảm, tư tưởng gì?

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Đọc kĩ toàn bộ văn bản

- ác định tình cảm và tư tưởng của người viết

Lời giải chi tiết

- Qua văn bản, tác giả thể hiện:

+ Sự cảm thông sâu sắc với thân phận người phu xe nghèo khổ.

+ Thái độ tố cáo xã hội bất công, nơi con người bị bóc lột, hành hạ.

+ Nhận thức về giá trị con người: người lao động bị đối xử như công cụ.

Câu 5

Việc tác giả - một nhà báo - chọn trải nghiệm nghề nghiệp của người kéo xe để hiểu và viết về công việc ấy gợi cho anh/ chị những suy nghĩ gì?

Xem lời giải
Phương pháp giải

Gợi ý:

- Hiểu sâu sắc cuộc sống để viết chân thực

- Đồng cảm với người lao động

- Phê phán cách nhìn phiến diện, xa rời thực tế

Lời giải chi tiết

Đoạn văn tham khảo:

Việc tác giả – một nhà báo – trực tiếp trải nghiệm nghề kéo xe để viết về công việc ấy gợi cho tôi nhiều suy nghĩ sâu sắc. Trước hết, điều đó cho thấy muốn hiểu đúng bản chất của cuộc sống, con người cần dấn thân và trải nghiệm thực tế, bởi chỉ khi “sống trong cuộc”, ta mới cảm nhận hết những khó khăn, vất vả mà người khác phải chịu đựng. Chính sự trải nghiệm ấy đã giúp tác giả có cái nhìn chân thực, từ đó viết nên những trang phóng sự giàu sức thuyết phục và giá trị nhân văn. Bên cạnh đó, điều này còn nhắc nhở mỗi chúng ta cần biết đồng cảm, trân trọng những người lao động nghèo khổ, tránh thái độ thờ ơ hay coi thường họ. Đồng thời, với những người làm nghề báo nói riêng và người lao động trí thức nói chung, đây còn là bài học về trách nhiệm: phải trung thực, khách quan và gắn bó sâu sắc với đời sống để phản ánh đúng sự thật.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

Luyện Bài Tập Trắc nghiệm Ngữ Văn 12 - Xem ngay

Group 2K8 ôn Thi ĐGNL & ĐGTD Miễn Phí

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...