200+ đề đọc hiểu Văn 12 | Luyện đề đọc hiểu lớp 12 80+ Đề đọc hiểu Truyện truyền kì - Luyện đề đọc hiểu Vă..

Đọc hiểu Am cu ly xe (Thanh Tịnh) | Luyện đề đọc hiểu Văn 12


Mới nghe qua tên am¹, tôi đã tưởng họ bông đùa. Nhưng không, người kể cho tôi nghe nói với giọng nghiêm chỉnh lắm.

Câu hỏi

Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu:

AM CU LY XE

-Thanh Tịnh-

Mới nghe qua tên am¹, tôi đã tưởng họ bông đùa. Nhưng không, người kể cho tôi nghe nói với giọng nghiêm chỉnh lắm. Cái am ấy nhỏ bằng vôi dựng trên bờ sông Bồ thuộc về làng Thanh Trúc. Trong am chỉ đặt một bát lư hương và cặp đòn con bằng gỗ tiện. Trước cửa am có che một bức sáo xanh kẻ chữ thọ màu hồng. Cách am năm bước có cái mồ đắp lên cao. Ngôi mả của người cu-ly² xe.

Chuyện am này ở hai vùng Thanh Lương và Hương Cần ai cũng biết. Họ thường kể cho người lạ nghe với một giọng chắc chắn đáng tin. Được dịp kể nhiều nhất là bà bán quán gần am đấy. Và khách qua lại muốn được nghe chuyện chỉ việc uống một bát nước chè hay ăn vài đĩa xôi đậu. Bà quán kể lâu quá thành có duyên và lắm đoạn nghe xuôi như đọc thuộc lòng.

Ga Văn Xá làm lễ lạc thành³ xong thì sau đó hai tuần một người mù đem chiếc xe tay đến đón khách. Đó là một cái xe thảm khổ nhất. Ruột hai bánh độn rơm và trần xe đã thủng nhiều chỗ. Khổ hơn nữa là người kéo xe mù lại già, đầu tóc bạc phơ, người gầy gò và trán hói. Theo đúng đường và biết tránh người đi là nhờ đứa cháu nội lên mười chạy dìu phía trước. Rồi ngày bốn buổi, hai ông cháu lên ga Văn Xá đón khách về huyện Quảng Điền. Đời tuy vất vả nhưng có kẻ thương tình nên cũng đủ sống. Lệ thường cứ mỗi vòng được năm xu. Hai ông cháu ngày nào cũng kiếm được một vài hào đủ tiêu dùng, cơm cháo.

[...] Từ ngày có xe lửa, dân mấy vùng quê ai cũng thèm đi. Họ cốt đi để mua vui thôi. Đi bộ đối với họ lúc ấy là một chuyện phiền. Nhưng được người kéo xe khoẻ mạnh thì chẳng nói gì. Đằng này lại khác. Bước chân lên xe người mù già, thì người khổ chưa hẳn là người phải kéo xe mà thật ra là người được ngồi. Huống chi ở đây lại phải chịu cái tội trông một đứa trẻ chạy không kịp thở, ngã tới vờn lui, theo bước chân của một ông già yếu đuối. Nên nhiều người thương hại không muốn đi xe. Nhưng lòng nhân đạo càng ban truyền ra, người kéo xe mù lại càng túng thiếu. Rồi sau chỉ những người ốm hay già yếu lắm - thỉnh thoảng có vài người say rượu - mới bước lên xe của hai ông cháu. Lắm người không đi, chỉ gửi vài bao hành lý họ cũng trả tiền hẳn hoi. Nhưng hạng người này hiếm lắm. Đợi năm sáu chuyến tàu mới gặp được một người.

Tối đến, hai ông cháu thường ngủ trong một cái mui thuyền đặt khum khum trên bờ sông. Sáng mai ba giờ đã phải dậy. Vì phải đợi khách bên huyện Quảng qua sông đi chuyến tàu bốn giờ.

[...] Xe độ ấy ế vô cùng. Và gặp cái xe trần thủng, nước tát vào như dội, khách cũng thấy chán không buồn đi. Và đêm nào lên ga đợi chuyến tàu suốt chín giờ, hai ông cháu cũng dẫn xe về không.

[...] Một đêm trung tuần tháng chạp, chuyến xe suốt lại trễ mất ba giờ. Lúc ấy, vào giữa đêm. Nghe tàu đến, hai ông cháu đã mừng thầm trong bụng. Một lát sau, con tàu đã bắt đầu sục sịch chạy, người kéo xe vẫn chưa nhận thấy có tiếng bước chân nào khỏi ga. Ông hỏi cháu nhưng thẳng bé đã lẫn đi ngả nào, ông chắc nó đang đứng đón khách ở sân ga nên định bụng chờ. Mấy phút sau, đứa bé trở về, ông già mù cảm thấy hình như có một người bước lên xe. Đứa bé nói với giọng run run:

- Ông ơi, có người lên đó. Ông chạy đi.

Thế rồi hai ông cháu dìu nhau chạy về phía sông Bồ, qua những quãng đường lầy lội và dưới dòng mưa đêm lạnh giá.[...]. Đến bên đò làng Thanh vào khoảng một giờ khuya. Gió ngoài thổi vào lạnh như cắt thịt. Đứa cháu sắp dắt ông vào mui thuyền thì như nghi ngại điều gì, người kéo xe mù đã cất tiếng hỏi:

- Tiền xe mô đưa cho ông?

Đó là một câu hỏi bất ngờ vì mấy lần trước có bao giờ ông hỏi đến đâu. Hay cũng hỏi cho biết số, chứ chưa lúc nào ông định giữ lấy. Đứa cháu run lấy bấy, lúng túng rồi bỗng ôm mặt khóc. Chỉ nghĩ thoáng qua người kéo xe mù đã hiểu ra lẽ thật. Có gì đâu, không thấy khách và muốn ông nó vui lòng, thẳng bé đã bê một tảng đá nặng đặt lên nệm xe và dìu ông nó chạy.

Trí non nớt của nó có ngờ đâu mấy năm lao khổ trong nghề, ông nó phân biệt rất tinh tường người ngồi và vật đặt khác nhau nhiều lắm. Nhưng ông nó vẫn chạy, vì mù quáng, vì đói rách nên lòng vẫn hy vọng những chuyện không bao giờ có được. Và biết ra thì thêm khố. Thấy cháu khóc, ông cũng nức nở theo.

Rồi giữa đêm lạnh, phần già yếu, phần đau buồn, phần đói rét, ông gục xuống dần rồi lăn ra chết ngất.

Đứa bé sợ thất thanh la hét nghe đứt ruột. Nhưng gió của trời thét mạnh hơn và tiếng nó đành chịu rã rời bay lạc giữa đêm mưa tầm tã. Bên kia sông, huyện Quảng Điền xa quá. Chỉ còn vài ngọn đèn dầu chập chờn trong xóm quê đen tối. Con đò đã cắt đường qua lại từ lâu, không đem được lòng từ thiện của bến kia qua bao trùm nỗi thảm thương của bờ nọ.

Sáng mai đi chợ Thanh Lương, khách qua đường thấy trên bờ sông vắng một đứa trẻ thơ đang ngồi khóc thảm thiết bên cạnh một người già nua đã chết cứng đờ. Dân quanh xóm thương tình, người ít kẻ nhiều dồn nhau lại mua cái hòm mới và chôn cất người kéo xe già tử tế.

Về sau đêm nào cũng như đêm nào, vào khoảng mười một giờ khuya, sau chuyến tàu suốt ra Bắc một giờ, những người ở quanh vùng đó đều thấy một cái bóng xe tay loang loáng chạy về phía làng Thanh Trúc. Người làm giữa ruộng dưới đêm trăng, các em mục đồng và cả sư cụ chùa Linh Hải đều nhận thấy nhiều lần. Và giữa đêm mưa lạnh ông từ làng Thanh Trúc còn nghe thấy cả tiếng nhạc xe trước cổng đình nữa...

Người ta bàn tán và nói rất nhiều. Lúc ấy, làng Thanh Trúc được kiện nên cho thuyền đưa khách qua lại như cũ. Gặp lúc vui dân làng liền quyên tiền để xây cái am cho người kéo xe "linh hiển".

(Thanh Tịnh - Văn & đời, Ngô Vĩnh Bình, NXB Thuận Hóa, 2011, tr. 221-224)

1 Am: chùa nhỏ, miếu nhỏ.

2 Cu ly: người lao động làm thuê những việc nặng nhọc như khuân vác, kéo xe... dưới thời thực dân.

3 Lạc thành: mừng việc hoàn thành một công trình xây dựng.

Chú thích:

Tác giả Thanh Tịnh (1911-1988) được người đọc yêu mến qua thơ và truyện ngắn. Truyện ngắn của ông mang đầy phong vị Huế và tạo riêng cho ông một thi pháp văn xuôi độc đáo. Là một nhà thơ lãng mạn, Thanh Tịnh đã mang vào truyện ngắn chất trữ tình sâu lắng. Đọc những truyện ngắn của Thanh Tịnh, người ta thường ít chú ý đến cốt truyện mà chỉ nhớ cái không khí, cái dư vị quyến luyến ngọt ngào, có pha chút ngậm ngùi buồn thương. Cảm giác ấy lắng sâu trong tâm hồn người đọc và cùng với cảm giác đó là một âm hưởng buồn buồn thấm thía qua những trang văn.

Câu 1

Xác định điểm nhìn trong truyện.

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Vận dụng kiến thức về điểm nhìn trong tác phẩm tự sự

- Xác định ngôi kể, lời kể, người kể chuyện là ai và vị trí của họ trong câu chuyện.

Lời giải chi tiết

Điểm nhìn của nhân vật “tôi”

Giải thích: “Tôi” là người được nghe kể, sau đó chứng kiến dư âm của câu chuyện và truyền lại.

Câu 2

Chỉ ra những đặc điểm của nhân vật chính trong truyện.

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Xác định nhân vật chính trong truyện.

- Đọc kỹ văn bản, tìm các chi tiết miêu tả trực tiếp và gián tiếp về ngoại hình, hành động, lời nói, tâm trạng, hoàn cảnh sống của nhân vật.

Lời giải chi tiết

Đặc điểm của nhân vật chính:

+ Ngoại hình: Ông già mù, đầu tóc bạc phơ, người gầy gò và trán hói

+ Cuộc sống: Ngày bốn buổi lên ga đón khách, sống trong chiếc mui thuyền ọp ẹp, dậy từ ba giờ sáng

Giải thích: Thanh Tịnh đã khắc họa thành công chân dung hai ông cháu với số phận bi thương nhưng vẫn toát lên vẻ đẹp của tình người trong cảnh cùng cực.

Câu 3

Nêu tác dụng của phép tu từ chêm xen trong câu văn sau: Về sau đêm nào cũng như đêm nào, vào khoảng mười một giờ khuya, sau chuyến tàu suốt ra Bắc một giờ, những người ở quanh vùng đó đều thấy một cái bóng xe tay loang loáng chạy về phía làng Thanh Trúc.

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Vận dụng kiến thức về biện pháp tu từ chêm xen

- Xác định bộ phận được chêm xen trong câu văn.

- Phân tích tác dụng

Lời giải chi tiết

- Biện pháp tu từ chêm xen: vào khoảng mười một giờ khuya, sau

chuyến tàu suốt ra Bắc một giờ

- Tác dụng:

+ Bổ sung ý nghĩa phụ chú cho trạng ngữ “Về sau đêm nào cũng như đêm nào”, giúp xác nhận thông tin một cách cụ thể, chi tiết về sự việc những người ở quanh vùng đêm nào cũng thấy một cái bóng xe tay loang loáng chạy về phía làng Thanh Trúc

Câu 4

Nêu cảm nhận về nhân vật người cháu qua chi tiết “thằng bé đã bê một tảng đá nặng đặt lên nệm xe”.

Xem lời giải
Phương pháp giải

- Phân tích chi tiết trong mối quan hệ với nhân vật và hoàn cảnh.

- Cảm nhận về vẻ đẹp phẩm chất của nhân vật, đồng thời nhận ra ý nghĩa hiện thực sâu sắc mà chi tiết gợi ra.

Lời giải chi tiết

Chi tiết “thằng bé đã bê một tảng đá nặng đặt lên nệm xe” là một chi tiết đặc sắc, để lại ấn tượng mạnh mẽ về nhân vật người cháu:

- Đây là hành động xuất phát từ tình thương yêu và lòng hiếu thảo: Chứng kiến cảnh ông vất vả, đói rách và những đêm chờ khách trong vô vọng, trí óc trẻ thơ nghĩ rằng một chuyến xe có khách sẽ làm ông nó vui lòng.

- Hành động bộc lộ nỗi đau thầm kín và sự bất lực: Đứa bé hiểu rõ nỗi khổ của ông nhưng không thể làm gì hơn. Nó không thể kéo xe thay ông, không thể mang về những đồng tiền thật. Cách an ủi ông duy nhất của nó là một sự dối trá vô hại, nhưng cũng vô cùng cay đắng.

- Qua chi tiết, nhà văn thể hiện sự cảm thông sâu sắc: Thanh Tịnh không lên án sự dối trá ấy. Ông đặt nó trong dòng cảm xúc yêu thương, nghẹn ngào của hai ông cháu.

Câu 5

Nhận xét của anh/chị về phần kết của tác phẩm “Về sau, đêm nào cũng như đêm nào.... người kéo xe linh hiển”.

Xem lời giải
Phương pháp giải

Nhận xét phần kết là một dạng câu hỏi tổng hợp, đòi hỏi phải đánh giá được vai trò, ý nghĩa của nó đối với toàn bộ tác phẩm.

Lời giải chi tiết

Đoạn văn tham khảo:

Phần kết của tác phẩm “Am cu ly xe” đã để lại nhiều dư vị sâu sắc cho người đọc. Hình ảnh người kéo xe “linh hiển” xuất hiện cùng hành động lập am thờ của người dân làng Thanh Lương tuy không tạo ra một kết thúc có hậu theo nghĩa hiện thực nhưng đã góp phần giảm bớt không khí bi thương não nề của toàn bộ câu chuyện. Nhờ đó, nỗi đau về số phận bất hạnh của hai ông cháu được vỗ về, an ủi phần nào bằng tấm lòng nhân ái của cộng đồng. Bên cạnh đó, việc sử dụng chi tiết kì ảo đã khiến câu chuyện trở nên hấp dẫn, lôi cuốn hơn, đồng thời tạo nên chất thơ, chất trữ tình đậm nét, góp phần khẳng định tài năng độc đáo của nhà văn Thanh Tịnh trong việc xây dựng không khí truyện và thể hiện niềm tin vào sự bất tử của tình người.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

Luyện Bài Tập Trắc nghiệm Ngữ Văn 12 - Xem ngay

Group 2K8 ôn Thi ĐGNL & ĐGTD Miễn Phí

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...