Đọc hiểu Kĩ nghệ lấy Tây (Vũ Trọng Phụng) | Luyện đề đọc hiểu Văn 12 >
Bà này tên ở khai sinh là gì không rõ: cái xã hội các me ở Thị Cầu cứ gọi là bà Kiểm lâmthì tôi cũng đành cứ gọi là bà Kiểm lâm.
Đọc văn bản sau và thực hiện các yêu cầu:
Bà này tên ở khai sinh là gì không rõ: cái xã hội các me ở Thị Cầu cứ gọi là bà Kiểm lâmthì tôi cũng đành cứ gọi là bà Kiểm lâm.
Bà ta đã sẵn lòng kéo ghế mời tôi, mặc dầu lúc ấy đã quá 11 giờ.
Tại sao người làm báo xưa nay vẫn bị người ta ghê là kẻ đi bới móc để tống tiền, mà khinghe xong chức nghiệp với mục đích của tôi, bà Kiểm lâm đã không nghi ngại gì cả?
Ngồi ở giường, hai tay thấm bông vào một bát dấm rồi đập vào cổ, má, trán, mũi, bà cứ kể lể các chuyện của bà một cách dễ dàng và thực thà khiến tôi cảm động rồi kính phụcmột người có can đảm nói những cái cũng chẳng sang trọng gìmà chẳng sợ ai khinh.
- Hạng người chúng tôi là hạng bỏ đi, ông ạ. Dù xã hội không khinh chăng nữa, chúng tôicũng đã tự biết phận mình. Bây giờ nghèo hèn, tôi cũng chẳng còn sợ ai cười, chỉ cố chí làm giầu để sau này có thể ở ác được lại với những kẻ đã khinh tôi mà thôi. Nhưng màcứ phú quý giật lùi ông ạ. Xuất thân lấy chồng xi-vin hẳn hoi. Sau chồng về Tây, phải gianghồ lưu lạc, lâm đến cảnh đi lấy chồng cô-lô-nhần. Bây giờ thì đến với các anh lính lê dương cũng không xong. Xưa kia, giữa lúc đương xuân, nào có phải đâu tôi không lấy nổimột tấm chồng ta danh giá!
Hỡi bạn độc giả! Con đường “công danh” của những thợ đàn bà trong kỹ nghệ lấy Tây này thật là gập ghềnh, khuất khúc lầy lội và quanh co. Phái đàn ông ta, không ai lại có thểđỗ cử nhân trước, rồi đỗ thành chung sau, rồi đỗ sơ học sau cùng. Nhưng cái công danh của một người đàn bà đi lấy Tây có thể ví như thế được đấy. Vì mỗi một người chồng –nói đúng ra, mỗi một đời chồng – cũng có giá trị như một cái giấy chứng chỉ để tiện việckiếm chồng, nghĩa là sinh nhai.
Bà Kiểm lâm đã lâu không dám về thăm bố mẹ giàu ở làng. Phải, cứ thế, trước kia làm gì chẳng lấy được người chồng hẳn hoi. Con gái một nhà quyền thế vì lắm của, lại đẹp, nhưthế ai dám bảo ế chồng. Ngay bây giờ, cái mặt phong trần của bà cũng vẫn còn phảng phất những nét đẹp hồi xuân xưa. Bà ta có thể hưởng một cuộc đời bình tĩnh.
Khốn nỗi sự đau khổ của loài người đã muốn rằng bà ta lại đa tình, đã có một quả tim đáng quý vì biết thổn thức trước một sự đáng yêu. Trong lúc đương xuân và còn hưởngmọi sự giàu sang, cô gái trẻ đã yêu một người. Gia cảnh đôi bên không cân nhau, việc dạm hỏi không thành, người đàn bà đã đau khổ. Thế rồi… một buổi chiều…
Một bức thư tuyệt mệnh!
- Không, tôi đã nghĩ: chẳng tội gì mà quyên sinh! Chỉ cốt để bố mẹ tưởng là mình chết rồi thì thôi, có muốn thương cũng không thương được nữa. Thế rồi thì là cái đời giang hồ.
Bà Kiểm lâm gục đầu xuống bàn một lúc lâu. Tôi tưởng bà ta khóc. Nhưng khi bà ta ngẩng lên, nét mặt chỉ thoáng mấy nét bơ thờ… Một người đáng thương làm sao! Cái quả tim đã già cằn rồi, bây giờ không còn thổn thức được nữa. Cô thiếu nữ đa cảm khi xưa nay đã đến nỗi hoá ra một “con quái vật” trên đời!
Vì rằng một người đàn bà hết nước mắt có thể gọi là một con quái vật được.
- Thế câu chuyện xảy ra vừa rồi thì nguyên do bởi đâu?
- À, tại nó chứ không phải tại tôi chút nào cả. Vẫn hay chúng tôi lấy họ là vì tiền chứ không bao giờ vì tình. Nhưng họ cũng nhiều khi quá lắm. Có khi sẵn tiền, họ tìm đến bọn trẻ hơn mình mà chơi kia. Hết tiền lại đòi quay về, làm thế nào mình có thể ừ được?
- Không có lẽ người lính lê dương nào cũng lại thế cả?
- Phải, cũng có nhiều anh trung hậu lắm chứ. Nhưng cái số tôi nó thế, chỉ gặp những đồ không ra gì mà thôi. Làm thế nào? Anh chàng vừa rồi là một người Đức đấy. Mà ở nước anh ta, anh ta là quân giết người rồi bỏ xứ sở ra đi. Chao ôi! Ông bảo chúng tôi có gan không? Ngủ với cả những quân đã giết người! Mặt nó đẹp đẽ thế mà linh hồn nó rất xấu.
Giọng nói của bà Kiểm lâm khẽ dần… Bà hầu như châu đầu vào tôi. Một đêm kia, bác lính lê dương đã khêu to ngọn đèn cúi xuống nhìn kỹ vợ và hỏi:
- Tao đẹp lắm phải không?
- Đẹp thật.
- Thế mà tao xưa kia đã giết một người!
- Đừng nói dối!
- Nói dối à? Mày có muốn biết rõ cái độc ác của tao không?
Thế là bác lính lê dương nghiến răng, cau mặt lại nhìn vợ trừng trừng. Cái mặt đẹp trai bỗng chốc hoá ra mặt một kẻ đầu trâu mặt ngựa, trông rất ghê gớm. Bà Kiểm lâm đã sợhãi, rú lên một tiếng rồi quay đi.
- Ông có đời nào tin được rằng một người đẹp đẽ, có thể khiến mình say mê mà bỗng chốc làm mình sợ hãi được không? Tôi, tôi đã thấy một cái mặt… một cái mặt… hai cái mặt như thế đấy!
Đến đây, bà trỏ ba đứa con ngồi ở giường ngây ra nghe chuyện từ nãy mà rằng:
- Từ lần ấy, tôi cứ nơm nớp sợ rằng có một ngày, nổi ghen lên, anh ta sẽ giết chết ba đứa con của ba chồng cũ của tôi. Tội gì bây giờ sẵn có cớ bỏ, tôi lại không cự tuyệt!
12 giờ. Gió thổi mạnh nhưng mà may không mưa. Tôi đứng lên, xin một lần sau sẽ đến.Tiễn tôi ra khỏi cửa, bà Kiểm lâm lại thêm rằng:
- Ông chớ tưởng tôi cạn tàu ráo máng với người ta quá. Dẫu rằng để cho mình bị đánh đập, tôi cũng là người khôn. Nếu cứ nhận, có phen họ giết mình. Vì rằng lấy chồng là vì tiền, như thế họ tha thứ mình được. Nếu tôi nhận, họ có thể cho tôi là đĩ, mà vợ đã đĩ thì có thể họ vắng nhà, vợ ngủ với những thằng đẹp hơn. Lúc nãy ấy à? Nếu tôi ừ thì biết đâu họ chẳng giết tôi chứ không phải chỉ có đánh!
Mới hay có thể có những kẻ nghĩ sâu xa khác thường!
(Vũ Trọng Phụng, phóng sự, tập I, NXB Văn học 2016, tr.558-561)
Chú thích:
(1) Xi-vin: Dân sự
(2) Cô-lô-nhần: Lính thuộc địa
Đoạn phóng sự trên viết về vấn đề gì?
- Xác định nội dung trung tâm của văn bản.
- Chú ý: nhân vật chính, hoàn cảnh sống, vấn đề xã hội được phản ánh.
Đoạn phóng sự viết về cuộc đời và số phận của những người phụ nữ Việt Nam lấy chồng Tây (me Tây) trong xã hội thuộc địa
Giải thích: Thông qua câu chuyện của bà Kiểm Lâm- một người phụ nữ từng có xuất thân khá giả nhưng phải lưu lạc và lấy nhiều đời chồng Tây, tác giả cho thấy một thực trạng xã hội đau xót của phụ nữ Việt Nam thời thuộc địa.
Chỉ ra một số biện pháp đặc trưng của thể loại phóng sự được Vũ Trọng Phụng sử dụng trong đoạn trích.
Xem lời giải
Hình tượng nhân vật me Tây Kiểm Lâm hiện lên như thế nào qua đoạn phóng sự?
Xem lời giải
Nhận xét về thái độ và sự đánh giá của người viết trong đoạn trích.
Xem lời giải
Sử dụng kiến thức về lịch sử, bối cảnh xã hội Việt Nam giai đoạn đầu thế kỉ XX để lí giải vì sao một bộ phận phụ nữ Việt Nam lại lựa chọn con đường “lấy Tây” để làm “kế sinh nhai"?
Xem lời giải
Các bài khác cùng chuyên mục
- Đọc hiểu Kĩ nghệ lấy Tây (Vũ Trọng Phụng) | Luyện đề đọc hiểu Văn 12
- Đọc hiểu Trò chuyện với nàng Vọng Phu (Vương Trọng) | Luyện đề đọc hiểu Văn 12
- Đọc hiểu Trời hửng (Hồ Chí Minh) | Luyện đề đọc hiểu Văn 12
- Đọc hiểu Trong chiều nghĩa trang (Nguyễn Quang Thiều) | Luyện đề đọc hiểu Văn 12
- Đọc hiểu Trung thu (Hồ Chí Minh) | Luyện đề đọc hiểu Văn 12
- Đọc hiểu Kĩ nghệ lấy Tây (Vũ Trọng Phụng) | Luyện đề đọc hiểu Văn 12
- Đọc hiểu Trò chuyện với nàng Vọng Phu (Vương Trọng) | Luyện đề đọc hiểu Văn 12
- Đọc hiểu Trời hửng (Hồ Chí Minh) | Luyện đề đọc hiểu Văn 12
- Đọc hiểu Trong chiều nghĩa trang (Nguyễn Quang Thiều) | Luyện đề đọc hiểu Văn 12
- Đọc hiểu Trung thu (Hồ Chí Minh) | Luyện đề đọc hiểu Văn 12




Danh sách bình luận