1001+ bài văn nghị luận văn học hay nhất cho mọi thể loại 200+ bài văn nghị luận về một tác phẩm thơ song thất lụ..

Viết đoạn văn trình bày cảm nhận của em về đoạn thơ sau: "Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp?...Tôi nguyền: sau lớn làm thơ suốt đời!" (Trích trong Trưa vắng- của Hồ Dzếnh)


Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Hồ Dzếnh là nhà thơ có hồn thơ nhẹ nhàng, tha thiết và giàu chất trữ tình. Bài thơ "Trưa vắng" là một trong những sáng tác tiêu biểu của ông. - Dẫn dắt vào đoạn thơ: Bốn câu thơ cuối đoạn trích đã thể hiện một cái tôi trẻ trung, yêu đời và khát vọng hiến dâng trọn đời cho nghệ thuật, cho thơ ca.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Mở đoạn

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Hồ Dzếnh là nhà thơ có hồn thơ nhẹ nhàng, tha thiết và giàu chất trữ tình. Bài thơ "Trưa vắng" là một trong những sáng tác tiêu biểu của ông.

- Dẫn dắt vào đoạn thơ: Bốn câu thơ cuối đoạn trích đã thể hiện một cái tôi trẻ trung, yêu đời và khát vọng hiến dâng trọn đời cho nghệ thuật, cho thơ ca.

Thân đoạn

- Niềm say mê cuộc sống và thế giới nội tâm trong trẻo (Hai câu đầu):

+ “Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp?”: Câu hỏi tu từ diễn tả một phát hiện đầy ngỡ ngàng, hạnh phúc. Cuộc đời ngoài kia quá tươi đẹp, sinh động khiến người thi sĩ không còn thời gian để buồn bã, ủ ê. Tâm hồn tác giả luôn rộng mở để đón nhận cái đẹp.

+ “Trang sách đầu chép hết giây mơ”: "Trang sách đầu" tượng trưng cho thuở ban đầu, cho tuổi trẻ hay những bước đi đầu tiên vào đời. Tất cả đều ngập tràn những "giây mơ" – những khoảnh khắc mơ mộng, lãng mạn và thuần khiết.

- Lời thề nguyện và khát vọng gắn bó với thơ ca (Hai câu sau):

+ “Ngả mình trên bóng nhung tơ”: Hình ảnh "bóng nhung tơ" gợi tả sự êm đềm, thanh bình của không gian và sự thư thái trong tâm hồn. Đó là điểm tựa tuyệt vời cho những cảm xúc thăng hoa.

+ “Tôi nguyền: sau lớn làm thơ suốt đời!”: Lời khẳng định, thề nguyện đầy mạnh mẽ và chủ động ("Tôi nguyền"). Đối với tác giả, "làm thơ" không chỉ là một sở thích nhất thời, mà là lý tưởng sống, là cách ông lựa chọn để đi trọn cuộc đời, dùng thơ ca để dâng hiến cho "cuộc đời đẹp quá" kia.

- Đặc sắc nghệ thuật:

+ Thể thơ tự do/thơ 8 chữ giàu nhạc điệu, giọng điệu thiết tha, chân thành.

+ Ngôn từ giản dị nhưng giàu sức gợi (nhung tơ, giây mơ).

Kết đoạn

- Khái quát lại giá trị đoạn thơ: Đoạn thơ ngắn nhưng là bức tranh tâm hồn tuyệt đẹp của người nghệ sĩ: yêu đời, yêu người và thủy chung với nghệ thuật.

- Cảm xúc bản thân: Để lại trong lòng người đọc sự đồng cảm sâu sắc về một lẽ sống đẹp, tràn đầy năng lượng tích cực.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Bốn câu thơ trong tác phẩm "Trưa vắng" của Hồ Dzếnh là tiếng lòng reo vui của một tâm hồn tràn đầy nhựa sống và khát vọng nghệ thuật. Câu hỏi tu từ “Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp?” vang lên như một phát hiện đầy ngỡ ngàng. Cuộc sống ngoài kia quá đỗi tươi đẹp, sinh động khiến nỗi buồn không còn chỗ dung thân trong tâm hồn người nghệ sĩ. Giữa không gian “bóng nhung tơ” êm đềm, êm ả của buổi trưa vắng, thi sĩ đã lật mở “trang sách đầu” của cuộc đời để chép lại những “giây mơ” lãng mạn, thuần khiết nhất. Để rồi, từ tình yêu đời thiết tha ấy, tác giả đưa ra lời thề nguyện thiêng liêng: “Tôi nguyền: sau lớn làm thơ suốt đời!”. Từ "nguyền" khẳng định một lựa chọn chủ động, một lý tưởng sống chín chắn. Thơ ca không còn là cuộc dạo chơi, mà là lẽ sống, là phương thức để ông hiến dâng trọn vẹn cho cuộc đời. Đoạn thơ với giọng điệu ngọt ngào, sâu lắng đã chạm đến trái tim độc giả về một tâm hồn nghệ sĩ chân chính.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Đoạn thơ ngắn trong bài "Trưa vắng" của Hồ Dzếnh đã phác họa thành công bức tranh tâm hồn trong trẻo, giàu mơ ước của tuổi trẻ trước cuộc đời. Nhà thơ mở lòng đón nhận cuộc sống bằng một nhãn quan vô cùng tích cực: “Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp?”. Giọng thơ hân hoan, phủ định mọi u sầu để nhường chỗ cho những “giây mơ” mơ mộng được ghi lại trang trọng trên “trang sách đầu”. Hình ảnh “ngả mình trên bóng nhung tơ” gợi tả tư thế thư thái, hòa quyện tuyệt đối giữa con người và thiên nhiên thanh bình. Chính trong khoảnh khắc giao cảm ấy, khát vọng tự thân của nhà thơ đã bừng sáng qua lời nguyện ước: “sau lớn làm thơ suốt đời”. Đó là lời hứa danh dự của một cái tôi yêu cái đẹp, muốn dùng lăng kính thơ ca để lưu giữ và tôn vinh vẻ đẹp của cuộc sống. Bằng ngôn từ giản dị mà tinh tế, Hồ Dzếnh đã truyền ngọn lửa yêu đời và lý tưởng sống đẹp đến mọi thế hệ độc giả.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Qua bốn câu thơ cuối trong trích đoạn "Trưa vắng", Hồ Dzếnh đã khẳng định mối quan hệ máu thịt giữa cuộc đời và thơ ca thông qua một tâm hồn nhạy cảm. Khởi nguồn của nghệ thuật chính là cuộc sống, bởi “Đời đẹp quá” nên người nghệ sĩ chẳng còn thời gian để mà ủ ê, sầu muộn. Khung cảnh buổi trưa êm đềm như “bóng nhung tơ” trở thành cái nôi nuôi dưỡng những “giây mơ” thuở ban đầu. Từ sự tự ý thức về vẻ đẹp của trần thế, nhà thơ đã đi đến một quyết định mang tính định mệnh: “Tôi nguyền: sau lớn làm thơ suốt đời!”. Lời thề nguyện ấy không hề khiên cưỡng mà thanh thản, tự nhiên như chính hơi thở. Làm thơ chính là cách tác giả tri ân cuộc đời, dùng ngòi bút để dệt nên cái đẹp. Thể thơ tám chữ giàu nhạc điệu cùng ngôn từ cô đọng đã giúp đoạn thơ đọng lại trong lòng người đọc như một khúc ca thanh xuân thanh khiết, chứa chan lý tưởng sống cao đẹp.

Bài tham khảo Mẫu 1

Đoạn thơ trong Trưa vắng của Hồ Dzếnh là tiếng nói hồn nhiên mà cũng đầy xúc động của một tâm hồn trẻ tuổi trước vẻ đẹp vô tận của cuộc sống và sự thức tỉnh của khát vọng nghệ thuật. Mở đầu đoạn thơ, câu cảm thán: “Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp?” vang lên như một tiếng reo vui trước cuộc đời. Không phải vì cuộc sống không có khổ đau, mà bởi trong đôi mắt của một tâm hồn nhạy cảm, vẻ đẹp của thế gian luôn đủ lớn để xua tan những ưu phiền. Câu thơ tiếp theo: “Trang sách đầu chép hết giây mơ” gợi lên hình ảnh tuổi thơ với những trang đời đầu tiên được viết bằng những giấc mơ trong trẻo, ngây thơ và đầy hi vọng. Từ đó, hình ảnh “Ngả mình trên bóng nhung tơ” mở ra một không gian êm đềm, mềm mại như nâng đỡ tâm hồn thi sĩ, cho thấy con người đang hòa mình vào thiên nhiên và tận hưởng vẻ đẹp bình yên của cuộc sống. Đặc biệt, lời nguyện ước: “Tôi nguyền: sau lớn làm thơ suốt đời!” là lời hứa chân thành với chính mình, thể hiện tình yêu mãnh liệt dành cho thi ca và khát vọng dùng nghệ thuật để lưu giữ vẻ đẹp của cuộc đời. Với ngôn ngữ giàu nhạc điệu, hình ảnh giàu sức gợi và cảm xúc chân thành, đoạn thơ đã ca ngợi vẻ đẹp của tuổi trẻ, của ước mơ và khẳng định giá trị cao đẹp của nghệ thuật trong hành trình nuôi dưỡng tâm hồn con người.

Bài tham khảo Mẫu 2

Bốn câu thơ trong Trưa vắng của Hồ Dzếnh tuy ngắn gọn nhưng chứa đựng một triết lí đẹp về tuổi trẻ, về niềm tin vào cuộc sống và sức mạnh của nghệ thuật. Câu thơ “Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp?” thể hiện cái nhìn yêu đời, lạc quan và say mê trước vẻ đẹp muôn màu của cuộc sống. Khi trái tim luôn hướng đến những điều tốt đẹp, con người sẽ không để nỗi buồn lấn át tâm hồn. Hình ảnh “Trang sách đầu chép hết giây mơ” là một ẩn dụ giàu ý nghĩa, gợi những trang đời đầu tiên được lấp đầy bằng khát vọng, ước mơ và niềm tin trong sáng của tuổi trẻ. Chính những giấc mơ ấy trở thành nền tảng để con người bước vào hành trình trưởng thành. Câu thơ “Ngả mình trên bóng nhung tơ” khắc họa sự giao hòa tuyệt đẹp giữa con người với thiên nhiên, tạo nên cảm giác bình yên, thư thái và hạnh phúc. Cao trào của đoạn thơ là lời thề: “Tôi nguyền: sau lớn làm thơ suốt đời!”. Đó không chỉ là ước mơ trở thành thi sĩ mà còn là khát vọng cống hiến, dùng thơ ca để lưu giữ cái đẹp, lan tỏa yêu thương và làm giàu đời sống tinh thần của con người. Bằng giọng thơ thiết tha, hình ảnh giàu chất tạo hình và cảm xúc chân thành, Hồ Dzếnh đã gửi gắm thông điệp ý nghĩa: khi biết yêu cuộc đời và nuôi dưỡng ước mơ, con người sẽ tìm thấy con đường để sống đẹp và sống có ích.

Bài tham khảo Mẫu 3

Đọc đoạn thơ trong Trưa vắng của Hồ Dzếnh, người đọc như bắt gặp một tâm hồn trẻ thơ đang mở rộng trái tim để ôm lấy vẻ đẹp của cuộc đời. Tiếng reo “Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp?” không chỉ thể hiện niềm vui sống mãnh liệt mà còn cho thấy một cách nhìn tích cực, tin yêu vào cuộc sống. Với nhà thơ, cuộc đời là món quà quý giá, mỗi khoảnh khắc đều đáng được nâng niu và trân trọng. Hình ảnh “Trang sách đầu chép hết giây mơ” gợi liên tưởng đến cuốn nhật kí của tuổi thơ, nơi từng ước mơ đầu đời được viết bằng tất cả sự hồn nhiên và trong sáng. Trong không gian ấy, con người “Ngả mình trên bóng nhung tơ”, thả hồn giữa thiên nhiên dịu êm, cảm nhận vẻ đẹp mềm mại của đất trời và để tâm hồn được nuôi dưỡng bằng những rung động tinh khôi. Đặc biệt, lời thề “Tôi nguyền: sau lớn làm thơ suốt đời!” đã nâng cảm xúc của đoạn thơ lên một tầng ý nghĩa mới. Đó là khát vọng được sống trọn vẹn với nghệ thuật, dùng thơ ca để gìn giữ cái đẹp, lưu giữ những rung động chân thành và làm cho cuộc đời thêm ý nghĩa. Với giọng thơ trong trẻo, hình ảnh giàu chất thơ cùng cảm xúc chân thực, Hồ Dzếnh đã gửi đến người đọc một thông điệp đẹp: hãy sống bằng trái tim biết yêu thương, biết mơ ước và dám theo đuổi đam mê, bởi chính điều đó sẽ làm nên vẻ đẹp và giá trị của mỗi con người.

Bài tham khảo Mẫu 4

Bốn câu thơ trong tác phẩm "Trưa vắng" của Hồ Dzếnh là tiếng lòng reo vui, một lời tự bạch đầy xúc động của một tâm hồn nghệ sĩ lãng mạn. Ngay mở đầu, câu hỏi tu từ đầy kiêu hãnh: “Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp?” vang lên như một tuyên ngôn sống tích cực. Giữa nhân gian rộng lớn, tác giả không chọn u sầu mà chọn lăng kính trong trẻo để nhìn ngắm cuộc đời. Cái "đẹp" của trần thế đã choáng ngợp và đẩy lùi mọi góc tối của nỗi buồn. Để rồi, trên “trang sách đầu” – biểu tượng cho những bước đi chập chững thuở ban đầu, cho một thời tuổi trẻ thanh tân – thi sĩ đã nâng niu, gom góp biết bao “giây mơ” mơ mộng. Không gian buổi trưa được hữu hình hóa qua cụm từ “bóng nhung tơ” gợi lên sự êm đềm, dịu ngọt, là điểm tựa an yên cho tâm hồn thăng hoa. Chính trong khoảnh khắc giao cảm tuyệt đối với thiên nhiên và cuộc đời ấy, nhà thơ đã thốt lên lời thề nguyện thiêng liêng: “Tôi nguyền: sau lớn làm thơ suốt đời!”. Từ “nguyền” được thốt ra đầy chủ động, thể hiện một lý tưởng sống kiên định chứ không gian dối hay nhất thời. Đối với Hồ Dzếnh, làm thơ không đơn thuần là một trò chơi chữ nghĩa, mà là một định mệnh, là phương thức duy nhất để ông tri ân và hiến dâng trọn vẹn tình yêu cho cuộc đời tươi đẹp này. Với giọng điệu thơ thủ thỉ, sâu lắng cùng ngôn từ tinh tế, đoạn thơ đã chạm đến trái tim người đọc bằng một thông điệp nhân sinh vô cùng cao đẹp.

Bài tham khảo Mẫu 5

Qua đoạn thơ trích trong bài "Trưa vắng", Hồ Dzếnh đã dắt người đọc bước vào thế giới tâm hồn đầy mộng mơ nhưng cũng rất mực kiên định của tuổi trẻ. Nhà thơ đón nhận cuộc đời bằng một thái độ hân hoan tuyệt đối qua câu thơ đầy thi vị: “Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp?”. Giọng thơ chứa đựng sự ngỡ ngàng, hạnh phúc khi nhận ra thế giới xung quanh luôn tràn đầy sức sống. Sự tươi đẹp ấy chính là chất xúc tác để “trang sách đầu chép hết giây mơ” - nơi lưu giữ những rung động đầu đời trong ngần, tinh khôi nhất. Hình ảnh “ngả mình trên bóng nhung tơ” mở ra một tư thế đầy thư thái, tự tại. "Bóng nhung tơ" không chỉ là bóng mát êm ái của trưa vắng mà còn là sự dịu dàng của cuộc sống đang ôm ấp lấy cái tôi thi sĩ. Từ sự thấu cảm sâu sắc trước vẻ đẹp trần gian, tác giả đã đi đến một quyết định mang tính bước ngoặt: “Tôi nguyền: sau lớn làm thơ suốt đời!”. Lời thề nguyện thiết tha ấy bộc lộ một cái tôi có trách nhiệm với thiên chức nghệ thuật. Làm thơ chính là cách ông chọn để níu giữ những khoảnh khắc huy hoàng của cuộc sống, biến cái hữu hạn của thời gian thành cái vô hạn của thơ ca. Đoạn thơ sử dụng thể thơ tám chữ giàu nhạc điệu, nhịp điệu uyển chuyển như một dòng chảy cảm xúc nhẹ nhàng mà thấm sâu, để lại ấn tượng mạnh mẽ về một khát vọng sống, khát vọng sáng tạo cháy bỏng.

Bài tham khảo Mẫu 6

Bốn câu thơ cuối trong trích đoạn "Trưa vắng" của Hồ Dzếnh là một nốt nhạc trong trẻo, ngân vang về sự thức tỉnh của một cái tôi nghệ sĩ trước cuộc đời và nghệ thuật. Câu thơ đầu tiên “Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp?” vang lên tựa như một chân lý sống. Tác giả nhận ra cuộc sống ngoài kia có quá nhiều điều kỳ diệu để yêu thương, để nâng niu, khiến cho những nỗi sầu muộn của con người trở nên nhỏ bé và vô nghĩa. Trên hành trình đi tìm cái đẹp ấy, nhà thơ bắt đầu bằng “trang sách đầu” chép đầy những “giây mơ”. Đó là những rung động nguyên sơ, những ước mơ hoài bão lãng mạn của một tâm hồn chưa nhuốm bụi trần. Trong không gian thanh bình, tĩnh lặng của buổi trưa, khi con người được “ngả mình trên bóng nhung tơ”, mọi giác quan như được đánh thức để đón nhận linh khí của đất trời. Chính lúc này, lời nguyện ước “sau lớn làm thơ suốt đời” được cất lên như một lời định ước với số phận. Từ "nguyền" mang sức nặng của một lời hứa danh dự, thể hiện một sự gắn bó thủy chung, son sắt với nghiệp cầm bút. Thơ ca ở đây không chỉ là cứu cánh cho tâm hồn mà còn là nhịp cầu kết nối tình cảm giữa nhà thơ với cuộc đời. Bằng ngòi bút tài hoa, ngôn ngữ cô đọng và hình ảnh giàu tính biểu tượng, Hồ Dzếnh đã dệt nên một khúc ca thanh xuân đầy lý tưởng, khơi gợi trong lòng người đọc niềm yêu đời và trân trọng nghệ thuật.

Bài tham khảo Mẫu 7

Hồ Dzếnh là nhà thơ có hồn thơ nhẹ nhàng, tinh tế, luôn hướng ngòi bút đến những rung động đẹp đẽ của tâm hồn con người. Bài thơ Trưa vắng là khúc ca trong trẻo về tuổi trẻ, ước mơ và tình yêu cuộc sống. Bốn câu thơ cuối đoạn trích đã khắc họa một cái tôi trữ tình giàu khát vọng, luôn say mê trước vẻ đẹp của cuộc đời và thủy chung với con đường thi ca. Câu thơ: “Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp?” vang lên như một tiếng reo vui đầy ngỡ ngàng. Câu hỏi tu từ không nhằm tìm lời đáp mà diễn tả niềm hạnh phúc dâng trào khi người thi sĩ nhận ra cuộc đời chứa đựng biết bao điều tươi đẹp. Chính tình yêu ấy khiến mọi ưu phiền đều trở nên nhỏ bé. Hình ảnh “Trang sách đầu chép hết giây mơ” gợi những trang đời đầu tiên được viết nên bằng biết bao ước vọng trong trẻo, hồn nhiên của tuổi trẻ. Trong không gian bình yên ấy, người thơ “Ngả mình trên bóng nhung tơ”, thả hồn giữa thiên nhiên êm ái để cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp của cuộc sống. Đỉnh cao cảm xúc là lời thề: “Tôi nguyền: sau lớn làm thơ suốt đời!”. Từ “nguyền” chứa đựng sự quyết tâm và niềm tin son sắt, khẳng định thơ ca không chỉ là niềm yêu thích mà còn là lý tưởng sống, là con đường để nhà thơ gìn giữ cái đẹp và cống hiến cho cuộc đời. Với giọng thơ tha thiết, ngôn ngữ giản dị mà giàu sức gợi, đoạn thơ đã vẽ nên chân dung một tâm hồn yêu đời, giàu mộng tưởng và sống hết mình vì nghệ thuật, để lại trong lòng người đọc niềm xúc động cùng sự trân trọng đối với một lẽ sống đẹp.

Bài tham khảo Mẫu 8

Là một nhà thơ giàu chất trữ tình, Hồ Dzếnh luôn gửi vào thơ những rung cảm chân thành trước cuộc sống và con người. Trong Trưa vắng, bốn câu thơ cuối đã bộc lộ vẻ đẹp tâm hồn của người nghệ sĩ với tình yêu cuộc đời tha thiết và khát vọng gắn bó trọn đời với thi ca. Mở đầu đoạn thơ là lời cảm thán: “Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp?”. Câu hỏi tu từ kết hợp với từ cảm thán “quá” đã diễn tả cảm xúc ngỡ ngàng, say mê trước vẻ đẹp bất tận của cuộc sống. Khi trái tim luôn hướng đến ánh sáng và niềm vui, con người sẽ không còn chỗ cho nỗi buồn hay sự bi quan. Tiếp đó, hình ảnh “Trang sách đầu chép hết giây mơ” mang ý nghĩa biểu tượng cho tuổi trẻ – quãng đời khởi đầu được lấp đầy bằng những giấc mơ đẹp, những khát vọng tinh khôi. Đến câu thơ “Ngả mình trên bóng nhung tơ”, người đọc cảm nhận được sự giao hòa giữa tâm hồn thi sĩ với thiên nhiên thanh bình, nơi nuôi dưỡng những xúc cảm nghệ thuật trong trẻo. Đặc biệt, lời khẳng định: “Tôi nguyền: sau lớn làm thơ suốt đời!” đã nâng cảm xúc của đoạn thơ lên tầm cao của một lý tưởng sống. Động từ “nguyền” thể hiện ý chí mãnh liệt và sự lựa chọn dứt khoát: sống vì thơ, sáng tạo vì cái đẹp và dùng thơ để làm giàu tâm hồn con người. Bằng giọng thơ chân thành, ngôn từ giản dị mà giàu sức biểu cảm cùng hình ảnh giàu tính tượng trưng, Hồ Dzếnh đã gửi gắm thông điệp ý nghĩa: chỉ khi biết yêu cuộc đời và kiên định với ước mơ, con người mới có thể sống một cuộc đời thật sự có giá trị.

Bài tham khảo Mẫu 9

Thơ Hồ Dzếnh luôn mang vẻ đẹp của một tâm hồn nhạy cảm, thiết tha với cuộc đời và giàu khát vọng hướng tới cái đẹp. Bài thơ Trưa vắng là minh chứng tiêu biểu cho phong cách ấy. Bốn câu thơ cuối không chỉ là lời bộc bạch chân thành của nhà thơ mà còn là tuyên ngôn đẹp về lẽ sống của một người nghệ sĩ. Tiếng reo “Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp?” mở ra một thế giới chan chứa ánh sáng, nơi cái đẹp đủ sức xua tan mọi ưu phiền. Đó là cái nhìn đầy lạc quan của một tâm hồn luôn biết khám phá vẻ đẹp bình dị của cuộc sống. Hình ảnh “Trang sách đầu chép hết giây mơ” gợi liên tưởng đến những trang đời đầu tiên được viết bằng niềm tin, bằng khát vọng và những giấc mộng hồn nhiên của tuổi trẻ. Trong dòng chảy ấy, người thi sĩ “Ngả mình trên bóng nhung tơ”, như thả hồn vào thiên nhiên dịu nhẹ để lắng nghe những rung động tinh tế của trái tim. Và rồi từ chính những rung động ấy cất lên lời thề thiêng liêng: “Tôi nguyền: sau lớn làm thơ suốt đời!”. Đó không đơn thuần là ước mơ trở thành thi sĩ mà còn là sự lựa chọn một con đường sống: lấy thơ ca làm nơi gửi gắm tâm hồn, lấy nghệ thuật để gìn giữ vẻ đẹp của cuộc đời và sẻ chia những điều tốt đẹp với con người. Giọng thơ thiết tha, nhạc điệu êm ái, ngôn từ mộc mạc mà giàu sức gợi như “giây mơ”, “nhung tơ” đã làm nên vẻ đẹp riêng cho đoạn thơ. Qua đó, Hồ Dzếnh gửi đến người đọc niềm tin rằng tình yêu cuộc sống, những ước mơ trong sáng và lòng thủy chung với đam mê chính là nguồn sức mạnh giúp con người tạo nên ý nghĩa đích thực cho cuộc đời mình.

Bài tham khảo Mẫu 10

Đoạn thơ trong bài Trưa vắng của Hồ Dzếnh đã khắc họa thật đẹp tâm hồn trong trẻo, giàu mơ mộng và tình yêu tha thiết đối với cuộc sống của nhân vật trữ tình. Câu thơ “Đời đẹp quá, tôi buồn sao kịp?” cất lên như một lời reo vui trước vẻ đẹp vô tận của cuộc đời. Đó là cái nhìn lạc quan, say mê, khiến mọi nỗi buồn dường như không còn chỗ đứng. Hình ảnh “Trang sách đầu chép hết giây mơ” gợi lên tuổi thơ hồn nhiên, nơi những ước mơ đầu đời được nâng niu và ghi dấu bằng tất cả sự trong sáng. Cụm từ “Ngả mình trên bóng nhung tơ” vừa gợi cảm giác êm đềm, thanh bình, vừa diễn tả sự hòa mình vào thiên nhiên, vào vẻ đẹp dịu dàng của cuộc sống. Đặc biệt, lời nguyền “sau lớn làm thơ suốt đời” là lời khẳng định mạnh mẽ về khát vọng được gắn bó với thi ca, dùng thơ để lưu giữ những rung động đẹp đẽ của tâm hồn. Với giọng thơ nhẹ nhàng, giàu cảm xúc cùng những hình ảnh giàu sức gợi, đoạn thơ đã thể hiện tình yêu cuộc sống, tâm hồn nhạy cảm và ước mơ nghệ thuật cao đẹp của nhà thơ, để lại trong lòng người đọc nhiều rung cảm sâu sắc.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...