1001+ bài văn nghị luận văn học hay nhất cho mọi thể loại 200+ bài văn nghị luận về một nhân vật trong tác phẩm v..

Viết đoạn văn phân tích diễn biến tâm trạng của nhân vật bà Chiu trong văn bản Lúa dự (Vũ Thanh Lịch)


Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Vũ Thanh Lịch với truyện ngắn "Lúa dự". - Giới thiệu nhân vật và nội dung nghị luận: Nhân vật bà Chiu trong đoạn trích thể hiện một thế giới nội tâm đầy biến động: từ xót xa, tủi thân đến bàng hoàng, đau đớn khi chứng kiến những giá trị truyền thống (hạt lúa dự, đất hương hỏa) bị con cái xem nhẹ và quay lưng.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Mở đoạn

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Vũ Thanh Lịch với truyện ngắn "Lúa dự".

- Giới thiệu nhân vật và nội dung nghị luận: Nhân vật bà Chiu trong đoạn trích thể hiện một thế giới nội tâm đầy biến động: từ xót xa, tủi thân đến bàng hoàng, đau đớn khi chứng kiến những giá trị truyền thống (hạt lúa dự, đất hương hỏa) bị con cái xem nhẹ và quay lưng.

Thân đoạn

- Sự ngậm ngùi, xót xa và tủi thân (Cảnh cúng giỗ lúa dự)

+ Hoàn cảnh: Chứng kiến hành động nhanh, công nghiệp của cô con dâu khi xúc cơm cúng (bịt kín khẩu trang, dùng quạt điện thổi khói bụi, làm vội vàng).

+ Tâm trạng: Bà Chiu cảm thấy hụt hẫng ("chưa kịp giơ đũa chìa"), băn khoăn xen lẫn xót xa khi con dâu không hề cảm nhận được cái "thơm bùi thơm ngậy", cái hồn cốt của hạt gạo dự.

+ Đỉnh điểm: Khi nghe cuộc đối thoại thờ ơ của vợ chồng Tỉnh về nồi cơm và việc "ăn nốt lần này", bà Chiu xúc động đến rơi nước mắt ("kéo vạt áo lau mắt") và cảm thấy bất lực, rã rời ("chậm chạp đứng lên").

- Sự bàng hoàng, đau đớn và bất lực (Khi nghe con tính chuyện bán đất, phá ruộng lúa dự)

+ Hoàn cảnh: Con trai và con dâu đề xuất đón bà lên phố, phá nhà cũ để xây biệt thự nghỉ dưỡng, biến ruộng lúa dự thành mô hình sinh thái.

+ Tâm trạng: * Ban đầu là sự sửng sốt, cố bám víu vào thực tại để khẳng định chủ quyền và giá trị thiêng liêng ("Tôi còn sống mà", "Vậy còn ruộng lúa dự của tôi").

+ Sau đó, khi con dâu gạt đi bằng giá trị vật chất ("đẻ ra cả đống tiền", "gạo ngon gấp trăm lần"), tâm trạng bà hoàn toàn sụp đổ.

+ Cảm xúc kết đọng ở sự tê liệt, chết lặng: "đầu óc đóng băng", "lưỡi tê cứng", không thể nghe thêm được gì. Hình ảnh cây rơm lúa dự hiện lên như "giọt nước đóng bánh trên khóe mắt" chính là sự kết tinh của nỗi đau xót, cô độc và bất lực của bà trước làn sóng hiện đại hóa đang xóa nhòa quá khứ.

Kết đoạn

- Khái quát giá trị nội dung và nghệ thuật: Qua nghệ thuật miêu tả tâm lý tinh tế kết hợp hình ảnh mang tính biểu tượng (cây rơm lúa dự), tác giả đã khắc họa thành công bi kịch tâm trạng của bà Chiu.

- Thông điệp: Qua tâm trạng của bà Chiu, tác phẩm gióng lên hồi chuông cảnh tỉnh về sự rạn nứt thế hệ và nguy cơ mai một các giá trị văn hóa truyền thống trong cuộc sống hiện đại.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Trong đoạn trích "Lúa dự", diễn biến tâm trạng của bà Chiu là một nốt trầm đau xót trước sự phai nhạt của các giá trị truyền thống. Ban đầu, chứng kiến cô con dâu xúc cơm cúng một cách chóng vánh, công nghiệp, trong bà dấy lên nỗi ngậm ngùi, xót xa. Bà hụt hẫng khi con cái không kịp hít hà cái "thơm bùi thơm ngậy" của hạt ngọc quê hương, để rồi lặng lẽ "kéo vạt áo lau mắt" đầy tủi thân. Sự tổn thương ấy đẩy lên đỉnh điểm thành nỗi bàng hoàng khi con trai, con dâu đòi phá bỏ nhà cửa, ruộng lúa dự để xây biệt thự nghỉ dưỡng kiếm lời. Tiếng nói yếu ớt bảo vệ cội nguồn của bà bị gạt phắt bởi tư duy tiền bạc thực dụng. Nhận ra sự bất lực của mình, đầu óc bà "đóng băng", lưỡi "tê cứng" trong sự cô độc tột cùng. Hình ảnh cây rơm lúa dự như "giọt nước đóng bánh" kết tinh trọn vẹn bi kịch chết lặng của người già trước cơn lốc hiện đại hóa.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Diễn biến tâm lý nhân vật bà Chiu trong đoạn trích là sự chuyển biến đau đớn từ xót xa, tủi phận sang tê liệt, sụp đổ hoàn toàn. Ở cảnh cúng giỗ, bà Chiu rơi vào trạng thái cô đơn ngay trong chính ngôi nhà mình khi con cháu ăn mặc như "chống nóng", hành xử vội vàng, xem nhẹ mùi khói hương. Giọt nước mắt lau vội của bà chính là sự bất lực trước khoảng cách thế hệ. Đỉnh điểm tâm trạng chuyển sang bước ngoặt bàng hoàng khi con cái định quy hoạch ruộng lúa dự để làm kinh tế. Câu hỏi ngơ ngác "Vậy còn ruộng lúa dự của tôi?" thể hiện sự bám víu tuyệt vọng vào hồn cốt gia tộc. Câu trả lời sặc mùi vật chất của con dâu đã giáng đòn chí mạng, khiến tâm trí bà "đóng băng lại". Đoạn văn kết thúc bằng nỗi đau kết đọng, biến hình ảnh cây rơm lúa dự thành chứng nhân cho sự cô độc và tiếng khóc không thành lời của người giữ lửa truyền thống.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Qua đoạn trích "Lúa dự", Vũ Thanh Lịch đã khắc họa thành công diễn biến tâm trạng đầy bi kịch của bà Chiu – người đàn ông nửa đời gìn giữ hồn quê. Ban đầu, tâm trạng bà thắt lại đầy tủi thân khi nhìn con dâu đeo găng tay, gạt vèo đống tro, làm mọi thứ cốt cho nhanh mà bỏ quên cái thiêng liêng của mùi cơm gạo mới. Giọt nước mắt trào ra từ sự lạc lõng, xa lạ với chính ruột rà. Cơn địa chấn tâm lý thực sự ập đến khi bà nghe kế hoạch "đổi đất hương hỏa lấy tiền" của các con. Giữa những lời hứa hẹn về "biệt thự", "gạo ngon nhất thế giới", bà Chiu hoàn toàn chết lặng. Tiếng nói bị bóp nghẹt, "đầu óc đóng băng", bà không thể phản kháng. Nỗi đau ấy hóa thành hình ảnh cây rơm chơ vơ dưới nắng, như chính cuộc đời bà đang bị đẩy ra rìa, bất lực nhìn những giá trị thiêng liêng nhất của đời mình tan rã.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trong đoạn trích Lúa dự, Vũ Thanh Lịch đã khắc họa tinh tế diễn biến tâm trạng đầy đau xót của nhân vật bà Chiu trước nguy cơ mất đi giống lúa dự – báu vật tinh thần mà bà đã dành cả đời gìn giữ. Mở đầu đoạn trích là nỗi buồn âm thầm khi bà chứng kiến con dâu làm cơm cúng một cách vội vã, máy móc. Đối với bà, nồi cơm lúa dự không chỉ là món ăn mà còn chứa đựng hương vị quê hương, ký ức tổ tiên và bao mồ hôi của người nông dân. Bởi thế, sự thờ ơ của thế hệ trẻ khiến bà không khỏi chạnh lòng. Tâm trạng ấy càng trở nên xúc động khi bà nghe cháu nội khen cơm ngon, nghe con trai muốn giữ lại phần cơm cho mình. Trong khoảnh khắc ấy, bà như thấp thoáng niềm hy vọng rằng lúa dự vẫn còn được trân trọng. Thế nhưng niềm vui ngắn ngủi nhanh chóng nhường chỗ cho sự bàng hoàng khi Tỉnh đề nghị đưa bà lên phố sinh sống, di dời bàn thờ tổ tiên và biến đất hương hỏa thành khu nghỉ dưỡng. Những câu hỏi ngập ngừng của bà cho thấy sự đau đớn và bất lực trước quyết định của con cháu. Đến cuối đoạn trích, bà rơi vào trạng thái chết lặng: “Đầu óc đóng băng lại. Lưỡi tê cứng”. Hình ảnh cây rơm lúa dự “vừa thơm vừa mặn vừa đắng” đã kết tinh nỗi cô đơn, cay cực của một người già đang bất lực nhìn những giá trị truyền thống dần biến mất.

Bài tham khảo Mẫu 2

Nhân vật bà Chiu trong đoạn trích Lúa dự hiện lên với một diễn biến tâm trạng phức tạp, từ buồn tủi đến đau đớn rồi tuyệt vọng. Ban đầu, bà cảm thấy hụt hẫng khi nhận ra con dâu không hề cảm nhận được giá trị của nồi cơm lúa dự. Sự hấp tấp trong cách nấu nướng, cúng lễ của thế hệ trẻ đã vô tình làm tổn thương người phụ nữ cả đời gắn bó với ruộng đồng. Khi nghe con trai và con dâu trò chuyện về hương vị đặc biệt của cơm lúa dự, bà xúc động đến mức “kéo vạt áo lau mắt”. Đó là những giọt nước mắt của niềm vui, bởi bà vẫn mong một ngày nào đó con cháu hiểu được giá trị của giống lúa cổ truyền. Tuy nhiên, niềm hy vọng mong manh ấy nhanh chóng bị dập tắt khi bà biết kế hoạch xóa bỏ ruộng lúa dự để xây khu biệt thự nghỉ dưỡng. Mỗi lời nói của Tỉnh và vợ như một nhát dao cứa vào lòng bà. Đối với họ, ruộng đất chỉ là cơ hội sinh lời; còn với bà, đó là cội nguồn, là ký ức, là linh hồn của gia đình. Vì vậy, bà không chỉ đau vì mất ruộng lúa mà còn đau vì khoảng cách giữa các thế hệ trong cách nhìn nhận những giá trị truyền thống. Kết thúc đoạn trích, sự im lặng của bà chính là đỉnh điểm của nỗi đau. Đó là sự bất lực của một người mẹ khi không thể giữ lại điều thiêng liêng nhất mà mình đã nâng niu suốt cả cuộc đời.

Bài tham khảo Mẫu 3

Qua nhân vật bà Chiu trong Lúa dự, Vũ Thanh Lịch đã thể hiện thành công bi kịch tinh thần của những con người luôn đau đáu gìn giữ truyền thống giữa nhịp sống hiện đại. Diễn biến tâm trạng của bà được đẩy lên theo từng lớp cảm xúc. Từ sự chạnh buồn trước thái độ hờ hững của con dâu với nồi cơm lúa dự, bà chuyển sang xúc động khi nghe các con nhắc đến hương vị thơm ngon của thứ gạo đặc biệt ấy. Chi tiết bà lau nước mắt cho thấy niềm hạnh phúc nhỏ nhoi vì tưởng rằng công sức gìn giữ của mình cuối cùng cũng được thấu hiểu. Nhưng rồi, mọi hy vọng sụp đổ khi bà nghe con trai dự định bán đất, bỏ ruộng lúa dự và thay thế bằng khu nghỉ dưỡng sinh thái. Những câu hỏi ngắn, đứt quãng: “Vậy còn...”, “Tôi còn sống mà”, “Vậy còn ruộng lúa dự của tôi” đã thể hiện sự hoang mang, đau đớn đến nghẹn ngào. Bà không chỉ lo mất một giống lúa mà còn lo mất đi cội nguồn gia tộc, mất đi sợi dây kết nối giữa quá khứ với hiện tại. Đến cuối cùng, khi “đầu óc đóng băng”, “lưỡi tê cứng”, bà hoàn toàn rơi vào trạng thái tuyệt vọng. Hình ảnh cây rơm lúa dự chơ vơ trong nắng chiều là biểu tượng cho chính số phận bà Chiu – cô đơn, lạc lõng nhưng vẫn đau đáu giữ gìn những giá trị truyền thống đang đứng trước nguy cơ bị lãng quên.

Bài tham khảo Mẫu 4

Trong đoạn trích "Lúa dự", Vũ Thanh Lịch đã dẫn dắt người đọc đi sâu vào thế giới nội tâm đầy tổn thương và bất lực của nhân vật bà Chiu. Diễn biến tâm trạng của bà dịch chuyển đau đớn từ sự hụt hẫng, tủi thân sang trạng thái tê liệt, sụp đổ hoàn toàn. Ở chặng thứ nhất, giữa không gian cúng giỗ thiêng liêng, bà Chiu rơi vào cảm giác lạc lõng trước lối sống "công nghiệp" của con cháu. Chứng kiến con dâu đeo găng tay chống nóng, dùng quạt điện thổi bay tro trấu cốt để làm cho nhanh, bà cảm thấy hụt hẫng khi đôi đũa chìa chưa kịp giơ ra. Nỗi ngậm ngùi dâng lên khi bà nhận ra con cái thờ ơ, không mảy may rung động trước mùi hương bùi ngậy của hạt ngọc quê hương. Câu nói "ăn nốt lần này" của con dâu như một nhát dao cắt đứt sợi dây giao cảm thế hệ, khiến bà chỉ biết lặng lẽ "kéo vạt áo lau mắt" đầy cay đắng. Bi kịch tâm lý đẩy lên đỉnh điểm ở chặng thứ hai, khi con trai đòi phá bỏ ngôi nhà cổ và ruộng lúa dự để xây biệt thự sinh thái kiếm lời. Câu hỏi bám víu tuyệt vọng "Vậy còn ruộng lúa dự của tôi?" bị gạt phắt bằng tư duy thực dụng, đo đếm mọi giá trị bằng tiền. Trước làn sóng hiện đại hóa phũ phàng, tâm trí bà Chiu hoàn toàn "đóng băng", "lưỡi tê cứng" vì nghẹn ngào. Hình ảnh cây rơm chơ vơ như "giọt nước đóng bánh trên khóe mắt" chính là biểu tượng cho sự cô độc và tiếng khóc câm lặng của một đời người khi bất lực nhìn nét đẹp truyền thống bị bức tử.

Bài tham khảo Mẫu 5

Diễn biến tâm trạng của bà Chiu trong đoạn trích là một nốt trầm nhức nhối, phản ánh cuộc xung đột gay gắt giữa giá trị tinh thần cổ truyền và lối sống vật chất hiện đại. Tâm lý bà được khắc họa tinh tế qua hai chặng đối lập. Đầu tiên là sự ngơ ngác và tổn thương khi đối diện với sự vô tình của con cháu. Hình ảnh bà Chiu cầm đôi đũa chìa chậm chạp đi sau cô con dâu bịt kín khẩu trang, hành xử vội vã đã lột tả sự lệch pha sâu sắc. Bà xót xa tự hỏi liệu có tí mùi khói, mùi nắng sương nào kịp đậu vào mũi chúng? Giọt nước mắt lau vội thể hiện nỗi đau của người giữ lửa nhưng bị chính người thân chối bỏ. Sự thắt nghẹt trong tâm hồn bà thực sự biến thành một "cơn địa chấn" khi nghe các con tính chuyện hoán đổi đất hương hỏa. Lời hứa hẹn về một "khu nghỉ dưỡng đẻ ra cả đống tiền" hay "thứ gạo ngon nhất thế giới" của con dâu hoàn toàn lạc điệu trước tâm hồn bà. Đối với bà Chiu, lúa dự không chỉ là lương thực, nó là linh hồn dòng họ. Khi linh hồn ấy bị đem ra mua bán, bà rơi vào trạng thái "chết lâm sàng" về cảm xúc: không thể nghe, không thể nói, đầu óc đóng băng. Câu văn cuối đoạn đầy chất thơ và đậm đặc sức gợi: cây rơm lúa dự vừa thơm, mặn, đắng hiện lên như giọt lệ khô khốc, kết tinh trọn vẹn nỗi đau đớn, bất lực của bà Chiu trước sự rạn nứt của cội nguồn.

Bài tham khảo Mẫu 6

Qua ngòi bút tâm lý sắc sảo của Vũ Thanh Lịch, nhân vật bà Chiu hiện lên như một chứng nhân cô độc đang bất lực nhìn di sản đời mình bị tước đoạt. Diễn biến tâm lý của bà đi từ niềm đau xót âm thầm đến sự hoang mang và cuối cùng là trống rỗng, tuyệt vọng. Ban đầu, sự lạc lõng bủa vây khi bà thấy con dâu xúc cơm cúng như một cỗ máy, không một chút trân quý hơi ấm rơm rạ. Nỗi tủi thân khiến người mẹ già bước đi "chậm chạp", tự thu mình lại bên vạt áo lau nước mắt khi nghe con cái bàn nhau ăn nốt lần này để đoạn tuyệt quá khứ. Nhưng nỗi đau ấy chưa là gì so với khoảnh khắc bà nghe các con lên kế hoạch "khai tử" ruộng lúa dự để làm kinh tế sinh thái. Những câu hỏi liên tiếp của bà như "Tôi còn sống mà", "Vậy còn ruộng lúa dự của tôi?" chính là tiếng kêu cứu yếu ớt của một nền văn hóa làng quê đang hấp hối. Đáng buồn thay, tiếng kêu ấy bị dập tắt hoàn toàn bởi sự hào nhoáng của đồng tiền và tư duy đô thị hóa. Khi nhận ra lòng hiếu thảo của con cái chỉ là sự sắp đặt thực dụng, bà Chiu rơi vào khoảng trống mênh mông của sự bất lực: "Đầu óc đóng băng lại. Lưỡi tê cứng". Đoạn trích khép lại nhưng dư vị đắng chát trong tâm trạng bà Chiu vẫn đọng lại qua hình ảnh cây rơm lúa dự dưới nắng chiều cam đỏ – một hình ảnh hoen ố vẻ đẹp hoài niệm, biểu thị cho sự sụp đổ hoàn toàn của một chỗ dựa tinh thần thiêng liêng.

Bài tham khảo Mẫu 7

Trong truyện ngắn Lúa dự, Vũ Thanh Lịch đã xây dựng thành công hình tượng bà Chiu với những biến động tâm trạng đầy day dứt trước nguy cơ mai một các giá trị truyền thống. Trước hết, bà mang nỗi ngậm ngùi, xót xa khi chứng kiến con dâu chuẩn bị cơm cúng giỗ lúa dự một cách vội vàng, máy móc. Hình ảnh người con dâu bịt khẩu trang, đeo găng tay, dùng quạt điện thổi sạch tro bụi khiến nghi lễ thiêng liêng trở nên lạnh lẽo và xa lạ. Bà hụt hẫng đến mức “chưa kịp giơ đũa chìa”, rồi tự hỏi liệu con dâu có cảm nhận được hương thơm đặc biệt của hạt gạo dự hay không. Đó không chỉ là nỗi buồn vì một bữa cơm bị xem nhẹ mà còn là nỗi đau khi những giá trị tinh thần đang dần mất chỗ đứng trong lòng con cháu. Nghe cuộc trò chuyện của vợ chồng Tỉnh, bà xúc động đến mức “kéo vạt áo lau mắt”, lặng lẽ đứng lên trong sự tủi thân và bất lực. Đỉnh điểm bi kịch đến khi bà biết con trai định đưa bà lên phố, phá bỏ ruộng vườn, biến đất hương hỏa thành khu nghỉ dưỡng. Những câu hỏi ngắn ngủi: “Tôi còn sống mà”, “Vậy còn ruộng lúa dự của tôi” là tiếng lòng đau đớn của người đang cố níu giữ cội nguồn. Khi mọi lời giải thích đều quy về tiền bạc, bà hoàn toàn sụp đổ: “Đầu óc đóng băng lại. Lưỡi tê cứng”. Qua nghệ thuật miêu tả tâm lí tinh tế và hình ảnh cây rơm lúa dự giàu ý nghĩa biểu tượng, tác giả đã gióng lên hồi chuông cảnh báo về nguy cơ đánh mất những giá trị truyền thống trong cuộc sống hiện đại.

Bài tham khảo Mẫu 8

Vũ Thanh Lịch đã khắc họa rất thành công diễn biến tâm trạng của bà Chiu trong truyện ngắn Lúa dự, qua đó thể hiện nỗi đau của những con người luôn đau đáu giữ gìn cội nguồn văn hóa gia đình. Ban đầu, bà Chiu chìm trong cảm giác xót xa và tủi thân khi chứng kiến cảnh con dâu làm cơm cúng. Sự tất bật, vội vã của người trẻ khiến bà nhận ra khoảng cách ngày càng lớn giữa các thế hệ. Đối với bà, hạt lúa dự không đơn thuần là lương thực mà là kết tinh của ký ức, của công sức bao đời người. Vì thế, khi con dâu không kịp cảm nhận mùi thơm của cơm mới, bà đau như chính những giá trị mình nâng niu bị bỏ quên. Giọt nước mắt được lau vội sau cuộc trò chuyện của gia đình Tỉnh là minh chứng cho nỗi lòng âm thầm ấy. Nhưng đau đớn hơn cả là khi bà nghe kế hoạch phá bỏ nhà cửa, dồn đổi ruộng đất và xóa sổ ruộng lúa dự để xây khu nghỉ dưỡng. Những lời nói tưởng như hiếu thảo của con trai lại khiến bà choáng váng bởi đằng sau đó là sự đoạn tuyệt với truyền thống. Từ ngỡ ngàng, bà chuyển sang đau đớn rồi chết lặng trước quan niệm thực dụng của con cháu. Trạng thái “đầu óc đóng băng”, “lưỡi tê cứng” cho thấy nỗi đau đã vượt khỏi giới hạn của lời nói. Qua nhân vật bà Chiu, tác giả gửi gắm thông điệp sâu sắc về trách nhiệm gìn giữ những giá trị văn hóa truyền thống trước sức ép của nhịp sống hiện đại.

Bài tham khảo Mẫu 9

Trong đoạn trích Lúa dự, bà Chiu hiện lên như biểu tượng của lớp người già luôn tha thiết gìn giữ những giá trị truyền thống đang đứng trước nguy cơ bị lãng quên. Diễn biến tâm trạng của bà được triển khai theo chiều hướng ngày càng đau đớn và bi kịch. Trước hết là nỗi buồn thầm lặng khi bà chứng kiến con dâu làm lễ cúng lúa dự bằng thái độ hời hợt. Bà không trách móc nhưng từng suy nghĩ của bà đều chất chứa sự xót xa khi nhận ra hương vị đặc biệt của hạt gạo quê hương không còn được trân trọng như trước. Nỗi buồn ấy trở thành sự tủi thân khi bà nghe con cháu nói về nồi cơm lúa dự như một món ăn bình thường. Tuy nhiên, cú sốc thực sự đến khi bà biết con trai muốn đưa bà lên phố, chuyển bàn thờ tổ tiên và biến ruộng lúa dự thành nơi sinh lợi kinh tế. Những câu hỏi liên tiếp của bà thể hiện sự hoang mang, đau đớn và cố gắng níu giữ những gì thiêng liêng nhất. Nhưng trước sự tính toán thực dụng của con cháu, mọi cố gắng ấy đều trở nên vô nghĩa. Bà rơi vào trạng thái tê liệt cảm xúc, không còn đủ sức phản kháng hay lên tiếng. Hình ảnh cây rơm lúa dự “vừa thơm vừa mặn vừa đắng, chơ vơ như giọt nước đóng bánh trên khóe mắt người già” là hình ảnh kết tinh nỗi cô đơn, bất lực của bà Chiu. Bằng nghệ thuật miêu tả tâm lí sắc sảo, tác giả không chỉ khắc họa thành công nhân vật mà còn đặt ra vấn đề nhức nhối về sự rạn nứt giữa các thế hệ và trách nhiệm bảo tồn những giá trị truyền thống của dân tộc.

Bài tham khảo Mẫu 10

Trong đoạn trích Lúa dự, nhà văn Vũ Thanh Lịch đã khắc họa sâu sắc diễn biến tâm trạng của nhân vật bà Chiu trước nguy cơ giống lúa dự và những giá trị truyền thống của gia đình bị mai một. Ban đầu, bà mang tâm trạng buồn tủi, xót xa khi chứng kiến con dâu làm cơm cúng một cách vội vàng, hời hợt, không cảm nhận được hương vị đặc biệt của lúa dự – thứ đã gắn bó với bao thế hệ. Nỗi buồn ấy càng được khắc sâu khi bà nghe con trai và con dâu bàn chuyện xóa bỏ ruộng lúa dự để xây khu nghỉ dưỡng. Từ bất ngờ, bà chuyển sang bàng hoàng, choáng váng trước ý định đưa bàn thờ tổ tiên lên phố và biến mảnh đất hương hỏa thành nơi kinh doanh. Những câu hỏi ngắt quãng của bà cho thấy sự lo lắng, đau đớn và cố níu giữ những giá trị thiêng liêng của gia đình. Đến cuối đoạn trích, tâm trạng bà rơi vào trạng thái tuyệt vọng, tê tái: “Đầu óc đóng băng lại. Lưỡi tê cứng”. Hình ảnh cây rơm lúa dự “vừa thơm vừa mặn vừa đắng” như biểu tượng cho nỗi cay đắng, cô đơn của người già trước sự thờ ơ của thế hệ sau. Qua nhân vật bà Chiu, tác giả bày tỏ niềm trăn trở về việc gìn giữ những giá trị văn hóa truyền thống trong cuộc sống hiện đại.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...