1001+ bài văn nghị luận văn học hay nhất cho mọi thể loại
200+ bài văn nghị luận về một tác phẩm thơ 4 chữ Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc về vẻ đẹp thiên nhiên mùa hè trong bài thơ:“Trưa hè gió thổi…Hoa bay, ve hát.” (Trưa hè, Trần Đăng Khoa)>
Mở đoạn: - Giới thiệu tác giả Trần Đăng Khoa và bài thơ "Trưa hè". - Nêu cảm xúc chung: Ấn tượng sâu sắc trước bức tranh thiên nhiên mùa hè sống động, tràn đầy âm thanh và màu sắc.
Dàn ý
Mở đoạn:
- Giới thiệu tác giả Trần Đăng Khoa và bài thơ "Trưa hè".
- Nêu cảm xúc chung: Ấn tượng sâu sắc trước bức tranh thiên nhiên mùa hè sống động, tràn đầy âm thanh và màu sắc.
Thân đoạn:
- Cảm nhận về hình ảnh và màu sắc:
+ Cơn gió trưa hè làm "lung lay" hoa phượng, khiến cánh hoa rụng rơi.
+ Biện pháp so sánh độc đáo: "Cánh hoa rụng bay / Như bầy bướm lượn" biến những cánh phượng đỏ vô tri trở nên có hồn, sinh động và duyên dáng.
- Cảm nhận về âm thanh:
+ Tiếng ve kêu râm ran đặc trưng của mùa hè.
+ Biện pháp so sánh: "Nghe như tiếng đàn" khiến âm thanh của tự nhiên trở thành một khúc nhạc vui tươi, rộn ràng.
- Cảm nhận về nghệ thuật nhân hóa:
+ Từ "liên hoan", "hoa bay", "ve hát" biến bức tranh trưa hè thành một bữa tiệc vui vẻ, chan hòa. Thiên nhiên như những người bạn đang cùng nhau hòa nhịp.
Kết đoạn:
- Khẳng định tình yêu thiên nhiên và tâm hồn hồn nhiên, tinh tế của tác giả.
- Đọng lại cảm xúc tươi vui, mến yêu mùa hè trong lòng người đọc.
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Bài thơ "Trưa hè" của Trần Đăng Khoa là một góc nhìn đầy suy tư về sức sống tiềm tàng của thiên nhiên. Thay vì khắc họa cái nắng gay gắt, ngột ngạt của buổi trưa, tác giả lại mở ra một thế giới đầy chuyển động và thanh âm rực rỡ. Phép so sánh độc đáo "Cánh hoa rụng bay / Như bầy bướm lượn" đã biến sự tàn phai, rơi rụng của cánh phượng thành một vũ điệu hồi sinh đầy kiêu hãnh. Giữa không gian ấy, tiếng ve không còn là tạp âm mùa hạ mà hóa thành "tiếng đàn" réo rắt, kéo vạn vật vào một khúc giao hưởng mê say. Nghệ thuật nhân hóa ở hai câu cuối biến trưa hè thành buổi "liên hoan" của đất trời, nơi hoa biết múa và ve biết hát. Đoạn thơ ngắn gọn nhưng chứa đựng triết lý sâu sắc về tình yêu cuộc sống: chỉ cần nhìn bằng đôi mắt tích cực, ta sẽ thấy mọi khoảnh khắc trong đời đều là một bữa tiệc của cái đẹp.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Đoạn thơ "Trưa hè" đã chạm đến trái tim người đọc bởi sự giao hòa tuyệt đối giữa thiên nhiên và tâm hồn trẻ thơ trong sáng. Qua lăng kính của Trần Đăng Khoa, buổi trưa hè oi ả bỗng chốc hóa thành một thánh đường nghệ thuật. Từng làn gió, cánh hoa hay tiếng ve đều có linh hồn, biết tương tác và sẻ chia niềm vui với con người. Hình ảnh "bầy bướm lượn" từ cánh phượng rơi hay tiếng ve ngân như "tiếng đàn" chính là sản phẩm của một trí tưởng tượng phong phú, đầy yêu thương. Đỉnh cao của xúc cảm nằm ở hai từ "liên hoan", xóa nhòa ranh giới giữa con người và vũ trụ. Bài thơ là lời nhắc nhở nhẹ nhàng về việc gìn giữ một tâm hồn thuần khiết, biết trân trọng những điều bình dị, để thấy thiên nhiên quanh ta luôn là một người bạn hiền hòa, giàu chất thơ.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Chỉ với những nét chấm phá giản đơn, "Trưa hè" của Trần Đăng Khoa đã tạo nên một bức tranh lập thể xuất sắc bằng ngôn từ, đan cài hài hòa giữa thính giác và thị giác. Sắc đỏ của hoa phượng hòa cùng sắc thanh của tiếng ve, tạo nên một không gian nghệ thuật đa chiều và sống động. Tác giả đã rất tinh tế khi phát hiện ra sự tương đồng giữa cái động của cánh hoa rơi và cái tĩnh của buổi trưa, từ đó dùng phép so sánh để thổi hồn vào cảnh vật. Khúc nhạc ve ngân vang rộn rã chính là sợi dây kết nối, biến buổi trưa hè vốn dễ cô đơn thành một lễ hội "hoa bay, ve hát". Bài thơ gieo vào lòng người đọc một thứ xúc cảm trong trẻo, một niềm vui tự tại và tình yêu quê hương tha thiết, chứng minh rằng những điều vĩ đại nhất của nghệ thuật thường bắt nguồn từ những gì mộc mạc nhất.
Bài tham khảo Mẫu 1
Bài thơ Trưa hè của Trần Đăng Khoa đã khắc họa một bức tranh thiên nhiên mùa hè tươi sáng, rộn ràng và đầy sức sống. Chỉ với vài câu thơ ngắn gọn, tác giả đã gợi lên cả một không gian mùa hè quen thuộc của tuổi học trò. Hình ảnh “hoa phượng lung lay” trong gió khiến em cảm nhận được sắc đỏ nồng nhiệt đang phủ kín sân trường. Những cánh phượng “rụng bay / như bầy bướm lượn” là một so sánh thật đẹp và giàu chất thơ. Cánh hoa không còn vô tri mà trở nên mềm mại, có hồn, chao nghiêng giữa ánh nắng vàng như những cánh bướm đang tung tăng trong ngày hội mùa hè. Không chỉ có màu sắc rực rỡ, bức tranh thiên nhiên còn vang lên âm thanh náo nức của “tiếng ve ca rộn”. Tác giả đã cảm nhận tiếng ve như “tiếng đàn”, khiến âm thanh quen thuộc của mùa hè trở nên vui tươi và giàu nhạc điệu hơn. Hai câu thơ cuối gợi ra khung cảnh thiên nhiên như đang mở một buổi liên hoan đầy niềm vui: hoa bay trong gió, ve say sưa ca hát. Qua bài thơ, em cảm nhận được tình yêu thiên nhiên tha thiết cùng tâm hồn hồn nhiên, tinh tế của nhà thơ. Bài thơ khiến em thêm yêu những ngày hè tuổi thơ – khoảng thời gian luôn chan hòa ánh nắng, tiếng ve và những kỉ niệm trong trẻo khó quên.
Bài tham khảo Mẫu 2
Đọc bài thơ Trưa hè của Trần Đăng Khoa, em như được hòa mình vào bức tranh thiên nhiên mùa hè đầy màu sắc và âm thanh rộn rã. Chỉ bằng những hình ảnh bình dị, tác giả đã làm hiện lên vẻ đẹp đặc trưng của mùa hè nơi sân trường thân thuộc. Giữa cái nắng trưa oi ả, hàng phượng đỏ vẫn “lung lay” trong gió, tạo nên một khung cảnh vừa dịu dàng vừa tươi tắn. Đặc biệt, hình ảnh “cánh hoa rụng bay / như bầy bướm lượn” đã để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc. Những cánh phượng đỏ không chỉ rơi xuống đơn thuần mà còn mang dáng vẻ mềm mại, sinh động như đang múa lượn giữa không trung. Cùng với sắc đỏ của hoa phượng là âm thanh ngân vang của tiếng ve. Tác giả không nghe tiếng ve bằng tai mà cảm nhận bằng cả tâm hồn nên mới thấy tiếng ve “như tiếng đàn”. Đó là âm thanh vui tươi, rộn ràng, báo hiệu một mùa hè sôi động đã đến. Thiên nhiên trong bài thơ không hề tĩnh lặng mà căng tràn sức sống, như đang cùng nhau ca hát trong “liên hoan” mùa hè. Qua bài thơ, em cảm nhận được sự gắn bó tha thiết của tác giả với thiên nhiên quê hương. Đồng thời, bài thơ cũng gợi trong em những kỉ niệm đẹp đẽ về tuổi học trò với sắc phượng đỏ, tiếng ve ngân và những ngày hè vô tư, hồn nhiên.
Bài tham khảo Mẫu 3
Bằng ngòi bút hồn nhiên và giàu cảm xúc, Trần Đăng Khoa đã đem đến trong bài thơ Trưa hè một bức tranh thiên nhiên mùa hè vô cùng sống động và nên thơ. Đọc bài thơ, em cảm nhận được không khí mùa hè hiện lên vừa rực rỡ vừa náo nức. Hình ảnh đầu tiên gây ấn tượng mạnh là “hoa phượng lung lay” trong gió. Màu đỏ của hoa phượng từ lâu đã trở thành biểu tượng của mùa hè và tuổi học trò. Dưới cái nhìn tinh tế của nhà thơ, những cánh hoa phượng rơi không hề buồn mà lại “như bầy bướm lượn”, tạo nên vẻ đẹp nhẹ nhàng, bay bổng và đầy chất mộng mơ. Thiên nhiên dường như cũng có tâm hồn, biết vui đùa cùng gió nắng. Đặc biệt, âm thanh tiếng ve được tác giả cảm nhận “như tiếng đàn” đã khiến bức tranh mùa hè trở nên rộn rã hơn bao giờ hết. Tiếng ve không chỉ là âm thanh quen thuộc của thiên nhiên mà còn gợi nhắc những mùa hè tuổi thơ với biết bao kỉ niệm đẹp. Hai câu thơ cuối đã khép lại bằng khung cảnh thiên nhiên như đang mở hội: “hoa bay, ve hát”. Mọi cảnh vật đều hòa vào niềm vui chung của đất trời. Qua bài thơ, em không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp tươi sáng của mùa hè mà còn thấy được tình yêu thiên nhiên tha thiết và tâm hồn trong trẻo của nhà thơ. Bài thơ khiến em thêm trân trọng những khoảnh khắc bình dị nhưng vô cùng đẹp đẽ của cuộc sống.
Bài tham khảo Mẫu 4
Bài thơ "Trưa hè" của Trần Đăng Khoa đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên mùa hè vô cùng sinh động, tràn đầy màu sắc và âm thanh qua lăng kính hồn nhiên của tuổi thơ. Thơ viết về buổi trưa hè – thời điểm vốn dễ gợi cảm giác oi ả, vắng lặng – nhưng dưới ngòi bút của tác giả, nó lại hiện lên như một ngày hội tưng bừng. Ấn tượng đầu tiên là sắc đỏ rực rỡ và sự duyên dáng của hoa phượng. Khi "trưa hè gió thổi", những cánh hoa phượng lung lay rồi thả mình vào không trung. Phép so sánh độc đáo "Cánh hoa rụng bay / Như bầy bướm lượn" đã biến những cánh hoa vô tri thành một đàn bướm dập dìu, mang lại cảm giác nhẹ nhàng, thơ mộng. Không chỉ có sắc màu, bức tranh mùa hè còn rộn rã nhạc vui nhờ tiếng ve ngân nga. Tác giả đã ví von "tiếng ve ca rộn" nghe "như tiếng đàn", biến âm thanh tự nhiên thành một khúc vĩ cầm vui tươi, réo rắt. Đặc biệt, hai câu thơ cuối: "Trưa hè liên hoan / Hoa bay, ve hát" bằng nghệ thuật nhân hóa đã khép lại bài thơ một cách đầy ấn tượng. Thiên nhiên lúc này không còn tĩnh mịch mà đang cùng nhau mở một bữa tiệc "liên hoan" đầy náo nhiệt: hoa thì múa lượn, ve thì cất tiếng ca. Qua thể thơ ba chữ ngắn gọn, nhịp điệu nhanh tươi vui, bài thơ không chỉ thể hiện vẻ đẹp rực rỡ, tràn đầy sức sống của thiên nhiên mùa hè mà còn bộc lộ tâm hồn trong sáng, tinh tế và tình yêu thiên nhiên tha thiết của thần đồng thơ Trần Đăng Khoa. Đọc bài thơ, em cảm thấy lòng mình cũng rộn ràng và thêm yêu mến những khoảnh khắc tuyệt đẹp của mùa hè quê hương.
Bài tham khảo Mẫu 5
Bài thơ "Trưa hè" của Trần Đăng Khoa không chỉ là một bức tranh phong cảnh mà còn là lời ngợi ca sức sống diệu kỳ của thiên nhiên. Nhà thơ đã rất tinh tế khi chọn thời điểm "trưa hè" – khoảnh khắc vốn dễ gợi sự mệt mỏi, đứng gió – để khơi dậy một thế giới đầy chuyển động. Cơn gió trưa xuất hiện như một làn sinh khí, làm "lung lay" những vòm phượng vĩ. Đáng chú ý là phép so sánh độc đáo: "Cánh hoa rụng bay / Như bầy bướm lượn". Trần Đăng Khoa không nhìn sự rơi rụng như một sự tàn phai, mà thanh lọc nó thành một vũ điệu của cái đẹp, đầy kiêu hãnh và tự do. Giữa không gian ngập tràn sắc đỏ ấy, "tiếng ve ca rộn" vang lên bỗng được nâng tầm thành "tiếng đàn" – thứ âm thanh có nhạc tính, có giai điệu và có linh hồn. Hai câu thơ cuối: "Trưa hè liên hoan / Hoa bay, ve hát" là đỉnh cao của nghệ thuật nhân hóa. Từ "liên hoan" đã xóa nhòa ranh giới giữa vô tri và hữu tình, biến đất trời thành một bữa tiệc gắn kết. Qua thể thơ ba chữ nhịp nhàng, đoạn thơ gieo vào lòng người đọc một triết lý sống sâu sắc: vạn vật quanh ta luôn ẩn chứa một vẻ đẹp lộng lẫy, chỉ cần ta nhìn cuộc đời bằng đôi mắt nâng niu và một tâm hồn biết rung động trước những điều bình dị nhất.
Bài tham khảo Mẫu 6
Đoạn thơ "Trưa hè" của Trần Đăng Khoa đã chạm đến trái tim người đọc nhờ sự giao hòa tuyệt đối giữa thiên nhiên và lăng kính trong trẻo của tuổi thơ. Qua góc nhìn ấy, buổi trưa hè oi ả bỗng chốc biến thành một thế giới cổ tích đầy mộng mơ. Tác giả không đứng ngoài để quan sát, mà dường như đã hòa mình vào dòng chảy của thiên nhiên. Từng làn gió, cánh hoa hay chú ve đều được trao cho một tư cách sống, biết trò chuyện và sẻ chia niềm vui. Hình ảnh cánh hoa phượng rơi được ví như "bầy bướm lượn" chính là sản phẩm của một trí tưởng tượng bay bổng, biến cái tĩnh của buổi trưa thành cái động đầy chất thơ. Đặc biệt, âm thanh tiếng ve không còn là một đặc sản gây chói tai của mùa hạ, mà đã hóa thành "tiếng đàn" réo rắt, ngân nga một khúc nhạc vui. Đỉnh cao của cảm xúc được gói gọn trong hai chữ "liên hoan". Từ một hiện tượng tự nhiên, trưa hạ đã trở thành một buổi dạ tiệc mà ở đó, "hoa bay" làm vũ công, "ve hát" làm ca sĩ. Bài thơ là một thông điệp sâu sắc về tình yêu cuộc sống. Nó nhắc nhở chúng ta về việc giữ gìn một tâm hồn thuần khiết, tinh khôi, bởi đó chính là chiếc chìa khóa để ta cảm nhận được vẻ đẹp diệu kỳ và sự tử tế của thế giới xung quanh.
Bài tham khảo Mẫu 7
Chỉ với tám câu thơ ngắn ngủi theo thể ba chữ, Trần Đăng Khoa đã tạo nên một bức tranh nghệ thuật lập thể xuất sắc, đan cài hài hòa giữa thính giác và thị giác. Bức tranh "Trưa hè" mở ra với sự tương phản đầy nghệ thuật: cái oi nồng của buổi trưa bị xua tan bởi một ngọn gió mát lành, làm thức tỉnh cả không gian. Tác giả đã dùng những nét chấm phá vô cùng sắc nét để đặc tả mùa hạ quê hương. Đó là sắc đỏ của hoa phượng đang "lung lay" rồi thả mình vào hư không, hóa thành "bầy bướm lượn" dập dìu. Phép so sánh này vừa gợi hình, vừa gợi cảm, tạo nên một cảm giác nhẹ nhàng, bay bổng. Ngay sau đó, bức họa được lấp đầy bởi một chiều kích âm thanh rộn rã. "Tiếng ve ca rộn" nghe "như tiếng đàn" – một sự chuyển đổi cảm giác vô cùng tinh tế, biến âm thanh tự nhiên thành thanh âm của nghệ thuật. Bản hòa ca của sắc đỏ phượng vĩ và tiếng nhạc ve sầu đã kết lại bằng một định nghĩa đầy sáng tạo: "Trưa hè liên hoan / Hoa bay, ve hát". Thiên nhiên lúc này không còn là cảnh vật vô tri mà đã trở thành những người bạn tri kỷ đang cùng nhau tận hưởng cuộc sống. Đoạn thơ không chỉ thể hiện tài năng thiên bẩm của tác giả mà còn khơi dậy trong lòng người đọc tình yêu quê hương đất nước tha thiết thông qua những vẻ đẹp mộc mạc, thanh bình.
Bài tham khảo Mẫu 8
Bài thơ Trưa hè của Trần Đăng Khoa đã để lại trong em nhiều cảm xúc đẹp về thiên nhiên mùa hè. Với những vần thơ ngắn gọn nhưng giàu hình ảnh và âm thanh, tác giả đã vẽ nên một bức tranh trưa hè sống động, rực rỡ và đầy sức sống. Trước hết, em đặc biệt ấn tượng với hình ảnh “hoa phượng lung lay” trong cơn gió hè. Chỉ một từ “lung lay” đã gợi được vẻ mềm mại, duyên dáng của những chùm phượng đỏ dưới nắng. Những cánh hoa rơi xuống không hề gợi cảm giác tàn phai mà lại hiện lên thật đẹp qua phép so sánh: “Cánh hoa rụng bay / Như bầy bướm lượn”. Tác giả đã khiến những cánh phượng vô tri trở nên có hồn, nhẹ nhàng và đầy thơ mộng. Không chỉ có sắc đỏ của hoa phượng, bức tranh mùa hè còn vang lên âm thanh rộn rã của tiếng ve. Tiếng ve vốn quen thuộc nay lại được cảm nhận “như tiếng đàn”, làm cho thiên nhiên trở thành một bản nhạc vui tươi, ngân vang khắp không gian. Đặc biệt, các từ ngữ nhân hóa như “liên hoan”, “hoa bay”, “ve hát” khiến thiên nhiên như đang mở một bữa tiệc náo nhiệt của mùa hè. Mọi cảnh vật đều chan hòa niềm vui và sức sống. Qua bài thơ, em cảm nhận được tình yêu thiên nhiên tha thiết cùng tâm hồn hồn nhiên, tinh tế của tác giả. Bài thơ cũng khiến em thêm yêu mùa hè với sắc phượng đỏ và tiếng ve ngân vang của tuổi học trò.
Bài tham khảo Mẫu 9
Đọc bài thơ Trưa hè của Trần Đăng Khoa, em như được hòa mình vào một không gian mùa hè rực rỡ ánh nắng, chan hòa màu sắc và âm thanh. Chỉ bằng vài câu thơ giản dị, tác giả đã gợi lên trước mắt người đọc một bức tranh thiên nhiên vô cùng sinh động. Hình ảnh cơn gió trưa hè làm “lung lay” những chùm hoa phượng đỏ đã mở ra cảm giác vừa dịu dàng vừa tươi sáng. Đặc biệt, phép so sánh “Cánh hoa rụng bay / Như bầy bướm lượn” khiến em vô cùng thích thú. Những cánh phượng đỏ không còn đơn thuần là cánh hoa rơi mà đã trở nên mềm mại, uyển chuyển như những đàn bướm đang chập chờn trong nắng. Bên cạnh màu sắc rực rỡ ấy là âm thanh quen thuộc của mùa hè – tiếng ve kêu râm ran. Qua cảm nhận tinh tế của tác giả, tiếng ve “nghe như tiếng đàn”, tạo nên một bản hòa ca vui nhộn của thiên nhiên. Không gian trưa hè vì thế không hề yên ắng mà căng tràn sức sống. Hơn nữa, nghệ thuật nhân hóa qua các từ “liên hoan”, “hoa bay”, “ve hát” đã khiến cảnh vật như có tâm hồn, đang cùng nhau vui chơi, ca hát giữa mùa hè. Thiên nhiên hiện lên gần gũi như những người bạn thân thiết của con người. Qua bài thơ, em cảm nhận được tâm hồn trong trẻo, yêu thiên nhiên tha thiết của tác giả. Những vần thơ ấy đã để lại trong lòng em cảm giác tươi vui và thêm yêu những ngày hè tuổi học trò.
Bài tham khảo Mẫu 10
Bài thơ Trưa hè của Trần Đăng Khoa đã mở ra trước mắt em một bức tranh thiên nhiên mùa hè thật rực rỡ, sống động và đầy âm thanh. Chỉ bằng những hình ảnh gần gũi, quen thuộc, tác giả đã khiến em cảm nhận được vẻ đẹp trong trẻo và náo nhiệt của mùa hè tuổi thơ. Trước hết, hình ảnh “hoa phượng lung lay” trong gió gợi nên sắc đỏ thắm đặc trưng của mùa hè. Những cánh phượng “rụng bay / như bầy bướm lượn” không chỉ đẹp mà còn rất giàu sức gợi. Cách so sánh độc đáo ấy khiến những cánh hoa trở nên mềm mại, nhẹ nhàng như đang nhảy múa giữa không trung. Em có cảm giác cả sân trường như bừng sáng bởi màu đỏ của phượng và ngập tràn trong nắng hè. Không chỉ có màu sắc, bức tranh mùa hè còn rộn ràng âm thanh với “tiếng ve ca rộn / nghe như tiếng đàn”. Tiếng ve vốn quen thuộc nay qua cảm nhận của nhà thơ lại trở nên vui tươi, ngân vang như một bản nhạc mùa hè đầy sức sống. Hai câu thơ cuối “Trưa hè liên hoan / hoa bay, ve hát” khiến em hình dung thiên nhiên như đang mở một buổi hội vui nhộn, nơi mọi cảnh vật đều hòa chung niềm vui của mùa hè. Đọc bài thơ, em càng thêm yêu thiên nhiên và cảm nhận được vẻ đẹp giản dị mà tươi sáng của những ngày hè tuổi học trò.
- Top 45 Đoạn văn phân tích hình ảnh “hạt gạo” trong đoạn thơ “Hạt gạo làng ta…Mẹ em xuống cấy…”(Trích Hạt gạo làng ta, Trần Đăng Khoa) hay nhất
- Top 45 Đoạn văn phân tích hai khổ thơ cuối của văn bản "Mẹ" (Đỗ Trung Lai) hay nhất
- Top 45 Bài văn nghị luận phân tích bài thơ Lượm (Tố Hữu) hay nhất
- Top 45 Bài văn nghị luận phân tích bài thơ Hạt gạo làng ta (Trần Đăng Khoa) hay nhất
- Top 45 Bài văn nghị luận phân tích bài thơ Mẹ (Đỗ Trung Lai) hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 45 Bài văn phân tích bức tranh thiên nhiên trong đoạn thơ "Thăm thẳm trời xanh lặng đáy hồ ... Điểm nhạt da trời những chấm son" bài thơ Chiều thu - Nguyễn Bính hay nhất
- Top 45 Bài văn phân tích chủ đề và đặc sắc nghệ thuật của bài thơ Tết quê bà (Đoàn Văn Cừ) hay nhất
- Top 45 Bài văn sáng tỏ ý kiến “Thơ ca bắt rễ từ lòng người, nở hoa nơi từ ngữ” qua bài thơ “Đưa con đi học” của nhà thơ Tế Hanh hay nhất
- Top 45 Đoạn văn nghị luận phân tích không gian trữ tình trong bài thơ Khi mùa thu sang (Trần Đăng Khoa) hay nhất
- Top 45 Đoạn văn nêu cảm nhận về bài thơ Em yêu quê hương (Nguyễn Thị Tình) hay nhất




Danh sách bình luận