1001+ bài văn nghị luận văn học hay nhất cho mọi thể loại 200+ bài văn nghị luận về một tác phẩm thơ tự do

Viết đoạn văn phân tích tám câu thơ cuối văn bản “Mùa hạ” của Xuân Quỳnh. Trong đoạn văn có sử dụng phù hợp trợ từ (Gạch dưới 1 trợ từ)


Mở đoạn - Giới thiệu tác giả Xuân Quỳnh và vị trí đoạn trích (8 câu thơ cuối bài Mùa hạ). - Nêu nội dung khái quát: Đoạn thơ là bức tranh thiên nhiên mùa hạ tràn đầy sức sống và những suy tư, trăn trở đầy khát vọng của cái tôi trữ tình về tuổi trẻ, cuộc đời.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Mở đoạn

- Giới thiệu tác giả Xuân Quỳnh và vị trí đoạn trích (8 câu thơ cuối bài Mùa hạ).

- Nêu nội dung khái quát: Đoạn thơ là bức tranh thiên nhiên mùa hạ tràn đầy sức sống và những suy tư, trăn trở đầy khát vọng của cái tôi trữ tình về tuổi trẻ, cuộc đời.

Thân đoạn

- Bốn câu đầu: Bức tranh mùa hạ đặc trưng của xứ Bắc

+ Hình ảnh & Âm thanh: "Buổi chiều" với "cánh diều giấy" bay cao gợi không gian thoáng đạt, yên bình; "tiếng dế thức suốt đêm dài oi bức" gợi cái nóng đặc trưng; "tiếng cuốc dồn" thúc giục buổi trưa nắng gắt.

+ Nghệ thuật: Liệt kê, đối lập (đêm dài oi bức – nắng đang trưa), động từ mạnh "thúc giục".

+ Ý nghĩa: Mùa hạ hiện lên vừa thơ mộng, vừa oi nồng, gấp gáp, mang một diện mạo đầy cá tính như chính tâm hồn nhà thơ.

- Bốn câu cuối: Tâm tư, chiêm nghiệm về thời gian và tuổi trẻ

+ Tiếng lòng tha thiết: Câu hỏi tu từ "mùa hạ đã đi chưa?" và câu cảm thán "Ôi tuổi trẻ..." thể hiện sự luyến tiếc nuối, bâng khuâng trước dòng chảy của thời gian. Khát khao của tuổi trẻ là vô hạn nhưng thời gian lại hữu hạn.

+ Niềm tin và hy vọng: Hai câu cuối khẳng định quy luật của tự nhiên và cuộc sống ("mặt đất màu xanh là vẫn biển", "Quả ngọt ngào... vẫn màu hoa"). Dù thời gian trôi đi, những giá trị cốt lõi, vẻ đẹp và tình yêu cuộc sống vẫn luôn trường tồn.

Kết đoạn

- Khẳng định lại giá trị nghệ thuật (thơ giàu nhạc điệu, hình ảnh giản dị mà sâu sắc).

- Cảm xúc đọng lại: Sức sống mãnh liệt và khát vọng sống, khát vọng yêu chân thành của Xuân Quỳnh.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Tám câu thơ cuối bài "Mùa hạ" của Xuân Quỳnh là tiếng lòng đầy trăn trở nhưng cũng rất đỗi thiết tha về thời gian và tuổi trẻ. Bốn câu đầu mở ra không gian mùa hạ đặc trưng với cánh diều cao vút, tiếng dế đêm oi bức và tiếng cuốc thúc giục nắng trưa. Cảnh sắc ấy không chỉ là thiên nhiên mà chính là hiện thân của một sức sống mãnh liệt, cuộn trào. Đối diện với cái hối hả của mùa hạ, nữ sĩ chợt giật mình hỏi: "Mùa hạ đã đi chưa?". Tiếng than "Ôi tuổi trẻ..." làm hiện hình nỗi lo âu trước dòng chảy vô tình của thời gian khi khát khao đời người còn quá bỏng cháy. Thế nhưng, ngay cả khi đối mặt với sự hữu hạn đó, Xuân Quỳnh vẫn giữ một niềm tin bất diệt. Hai câu cuối khẳng định quy luật của tự nhiên: mặt đất mãi xanh, quả ngọt luôn bắt đầu từ sắc hoa thắm thiết. Đoạn thơ khép lại bằng một triết lý nhân sinh cao đẹp: dẫu tuổi trẻ qua đi, những giá trị cốt lõi của tình yêu và sự sống vẫn sẽ trường tồn mãi mãi.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Đoạn thơ cuối văn bản "Mùa hạ" đã kết tinh trọn vẹn hồn thơ tài hoa, giàu cảm xúc của Xuân Quỳnh. Bức tranh mùa hạ hiện lên vừa thơ mộng, vừa dữ dội qua những thanh âm và hình ảnh mang tính chuyển động cao: cánh diều giấy nghiêng vòm trời, tiếng dế thức suốt đêm và tiếng cuốc dồn thúc giục nắng trưa. Thiên nhiên ấy như đang vắt kiệt mình để sống, để cống hiến, giống như tâm hồn người con gái đang độ thanh xuân. Từ sự đồng điệu ấy, nhà thơ bâng khuâng tự vấn về sự hữu hạn của đời người và cái vô hạn của thời gian. Nỗi lo âu "tuổi trẻ bao khát khao còn, hết?" chính là biểu hiện của một cái tôi yêu cuộc sống đến cuồng nhiệt. Để rồi, vượt lên trên quy luật nghiệt ngã của tạo hóa, hai câu thơ cuối vang lên như một sự khẳng định kiêu hãnh: quả ngọt vẫn đi từ màu hoa, cái đẹp và tình yêu của con người sẽ luôn tái sinh, trường cửu cùng mặt đất bao la.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Qua tám câu thơ cuối bài "Mùa hạ", Xuân Quỳnh không chỉ vẽ tranh bằng ngôn từ mà còn gửi gắm một triết lý sống vô cùng sâu sắc. Bốn câu đầu là sự cảm nhận tinh tế về một mùa hạ nồng nàn, hối hả với diều giấy, tiếng dế thức thâu đêm và tiếng cuốc gọi nắng trưa. Giữa không gian đầy ắp thanh sắc ấy, câu hỏi tu từ "Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa?" vang lên đầy khắc khoải. Nhà thơ xót xa trước sự trôi chảy của thời gian và cái ngắn ngủi của tuổi trẻ. Tuy nhiên, Xuân Quỳnh đích thực là một trái tim luôn hướng về sự sống. Hai câu kết mở ra một cái nhìn đầy lạc quan, vững chãi: mặt đất vẫn giữ màu xanh của biển, quả ngọt ngào vẫn thắm thiết sắc hoa. Xuân Quỳnh nhận ra rằng, điều quan trọng không phải là thời gian dài hay ngắn, mà là cách ta dâng hiến cho đời. Sự sống và tình yêu, một khi đã sống hết mình, sẽ để lại hương sắc mãi về sau.

Bài tham khảo Mẫu 1

Tám câu thơ cuối bài "Mùa hạ" của Xuân Quỳnh là những lời tự tình đầy khắc khoải nhưng cũng vô cùng ấm áp về thời gian, tuổi trẻ và sự sống. Ở bốn câu đầu, bức tranh mùa hạ xứ Bắc hiện lên với tất cả sự sống động và cựa quậy của không gian: có vòm trời cao vút nâng cánh diều giấy, có tiếng dế thức thâu đêm oi bức và tiếng cuốc thúc giục cái nắng trưa hối hả. Những hình ảnh, âm thanh ấy không hề tĩnh lặng mà luôn chuyển động, như đang vắt kiệt mình để sống và cống hiến. Đứng trước một mùa hạ nồng nàn như thế, cái tôi trữ tình bỗng giật mình thảng thốt: "Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa?". Câu hỏi tu từ cùng thán từ "Ôi" bộc lộ rõ niềm luyến tiếc, nỗi lo âu của một trái tim nhạy cảm trước dòng chảy vô tình của thời gian. Tuổi trẻ với bao khát khao bỏng cháy, liệu có lụi tàn theo bước đi của mùa hạ? Thế nhưng, Xuân Quỳnh chính là một tâm hồn không bao giờ đầu hàng trước sự hữu hạn của đời người. Hai câu thơ cuối vang lên như một sự cứu rỗi, một lời khẳng định đầy kiêu hãnh về quy luật bất biến của tự nhiên: mặt đất màu xanh vẫn là biển, và quả ngọt ngào thắm thiết vẫn đi ra từ màu hoa. Bằng thể thơ tự do phóng khoáng, nhịp điệu linh hoạt và ngôn từ giàu sức gợi, Xuân Quỳnh đã nâng một hiện tượng tự nhiên thành một triết lý nhân sinh cao đẹp. Dẫu tuổi trẻ có qua đi, dẫu mùa hạ có khép lại, thì những giá trị cốt lõi của tình yêu, của sự dâng hiến và cái đẹp vẫn sẽ luôn tái sinh và trường tồn mãi mãi với thời gian.

Bài tham khảo Mẫu 2

Trong thế giới thơ Xuân Quỳnh, thiên nhiên không bao giờ là vật thể tĩnh mịch mà luôn đồng điệu với nhịp đập của trái tim con người, điều đó được thể hiện rõ nét qua tám câu thơ cuối bài "Mùa hạ". Bốn dòng thơ đầu mở ra một không gian hạ đầy ắp thanh sắc và cảm giác: cánh diều giấy nghiêng vòm trời cao, tiếng dế nhẫn nại thức suốt đêm oi bức, và tiếng cuốc dồn dã gọi nắng trưa gắt gao. Biện pháp liệt kê kết hợp với những động từ mạnh như "thức", "dồn", "thúc giục" đã tạo nên một mùa hạ tràn trề năng lượng, một mùa hạ sống hết mình cho hiện tại. Phải chăng, cái nóng bỏng của mùa hạ ngay cả khi về đêm cũng là ẩn dụ cho ngọn lửa đam mê, khát vọng đang rực cháy trong lòng tác giả? Để rồi từ cảnh chuyển sang tình, một câu hỏi đầy bâng khuâng cất lên: "Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa?". Ý niệm về sự chảy trôi của thời gian khiến nhà thơ lo sợ tuổi trẻ và những khát khao sẽ vụt mất. Nỗi lo âu ấy không hề bi lụy, mà trái lại, nó chứng minh cho một tâm hồn yêu cuộc sống đến cuồng nhiệt. Hai câu thơ kết thúc khép lại bằng hình ảnh "quả ngọt ngào" và "màu hoa thắm thiết". Đó là câu trả lời vững chãi cho những trăn trở trước đó: sau mùa hoa sẽ là mùa quả ngọt, sau những khát khao dâng hiến của tuổi trẻ sẽ là những giá trị sống đích thực để lại cho đời. Đoạn thơ mang lại một thông điệp sống tích cực, thúc giục con người hãy sống sâu, sống trọn vẹn từng khoảnh khắc.

Bài tham khảo Mẫu 3

Đoạn trích tám câu thơ cuối trong tác phẩm "Mùa hạ" của Xuân Quỳnh đã để lại cho người đọc những dư âm sâu sắc nhờ sự kết hợp hài hòa giữa chất trữ tình và tính triết lý. Mở đầu bằng những nét vẽ tinh tế, tác giả tái hiện một mùa hạ đậm đà bản sắc với những chuyển động không ngừng nghỉ: cánh diều giấy, tiếng dế đêm thâu, tiếng cuốc giục giã. Mùa hạ ở đây không chỉ là một khái niệm thời gian, mà nó là biểu tượng cho thời kỳ rực rỡ nhất, sung mãn nhất của tự nhiên và đời người. Khi nhận ra cái rực rỡ ấy đang dần trôi qua, người phụ nữ giàu trắc ẩn Xuân Quỳnh đã cất tiếng hỏi đầy khắc khoải về số phận của "tuổi trẻ" và "khát khao". Đó là nỗi cô đơn, lo sợ mang tính nhân bản trước cái vô hạn của vũ trụ và cái hữu hạn của kiếp người. Thế nhưng, điều làm nên tầm vóc của bài thơ chính xác là hai câu thơ cuối cùng. Bằng một nhãn quan lạc quan và niềm tin kiên định, nữ sĩ khẳng định: "Mà mặt đất màu xanh là vẫn biển / Quả ngọt ngào thắm thiết vẫn màu hoa". Từ "vẫn" được lặp lại như một lời hẹn ước, một lời thề nguyền của sự sống. Sắc xanh của mặt đất, sắc thắm của hoa và vị ngọt của quả là minh chứng cho thấy cái đẹp không bao giờ mất đi, nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác. Đoạn thơ trích của Xuân Quỳnh đã vượt lên trên những tổn thương, lo âu thông thường để vươn tới một cái nhìn bao dung, tin tưởng vào sự bất tử của tình yêu và những giá trị tốt đẹp trên thế gian này.

Bài tham khảo Mẫu 4

Tám câu thơ cuối trong bài thơ “Mùa hạ” của Xuân Quỳnh đã khắc họa những cảm xúc bâng khuâng, tha thiết của nhà thơ trước sự trôi chảy của thời gian và tuổi trẻ. Trước hết, tác giả gợi lên bức tranh mùa hạ quen thuộc với những hình ảnh gần gũi: “cánh diều giấy”, “tiếng dế”, “tiếng cuốc”. Những âm thanh, màu sắc ấy làm hiện lên không gian mùa hè vừa sôi động vừa tha thiết, gợi nhớ biết bao kỉ niệm tuổi thơ êm đềm. Đặc biệt, câu hỏi tu từ: “Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa” thể hiện nỗi tiếc nuối khi tuổi trẻ dần qua đi. Nhà thơ không chỉ nhớ mùa hạ của thiên nhiên mà còn nhớ mùa hạ của đời người – mùa của ước mơ, khát vọng và tình yêu. Dẫu thời gian trôi nhanh, nhưng thiên nhiên và sự sống vẫn luôn tươi đẹp: “mặt đất màu xanh”, “quả ngọt ngào”, “màu hoa thắm thiết”. Qua đó, tác giả gửi gắm niềm tin yêu vào cuộc sống và vẻ đẹp bất diệt của tuổi trẻ. Chính những cảm xúc chân thành cùng hình ảnh giàu sức gợi đã làm đoạn thơ trở nên sâu lắng, giàu ý nghĩa.

Bài tham khảo Mẫu 5

Tám câu thơ cuối trong bài thơ “Mùa hạ” của Xuân Quỳnh đã gợi lên những rung động tha thiết về tuổi trẻ và sự trôi chảy của thời gian. Mở đầu đoạn thơ là bức tranh mùa hè đầy âm thanh và màu sắc với “cánh diều giấy nghiêng vòm trời cao vút”, “tiếng dế thức suốt đêm dài oi bức”, “tiếng cuốc dồn thúc giục nắng đang trưa”. Những hình ảnh quen thuộc ấy không chỉ tái hiện vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn gợi nhớ một thời tuổi thơ hồn nhiên, vô tư. Mùa hạ hiện lên vừa rực rỡ vừa da diết, chất chứa biết bao kỉ niệm khó quên. Đặc biệt, câu hỏi tu từ: “Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa” như tiếng lòng đầy bâng khuâng của nhà thơ trước sự ngắn ngủi của tuổi trẻ. “Mùa hạ” ở đây không chỉ là mùa của đất trời mà còn là biểu tượng cho quãng đời đẹp nhất của con người – tuổi trẻ với bao khát vọng, ước mơ và yêu thương. Dù thời gian trôi qua, thiên nhiên vẫn xanh tươi, “quả ngọt ngào”, “màu hoa thắm thiết” vẫn hiện hữu, qua đó thể hiện niềm tin vào sự sống bất tận. Chính giọng thơ nhẹ nhàng, sâu lắng cùng những hình ảnh giàu sức gợi đã làm đoạn thơ mang vẻ đẹp tha thiết, đầy cảm xúc.

Bài tham khảo Mẫu 6

Khép lại bài thơ “Mùa hạ”, Xuân Quỳnh đã gửi gắm những suy tư sâu sắc về tuổi trẻ và thời gian qua tám câu thơ giàu cảm xúc. Những hình ảnh “cánh diều giấy”, “tiếng dế”, “tiếng cuốc” gợi lên không gian mùa hè quen thuộc của làng quê Việt Nam. Đó là mùa của những buổi chiều đầy gió, của những đêm oi nồng vang lên âm thanh tha thiết của thiên nhiên. Các hình ảnh ấy vừa chân thực vừa giàu chất thơ, khơi dậy trong lòng người đọc bao kỉ niệm tuổi thơ êm đềm. Nhưng ẩn sau bức tranh thiên nhiên ấy là nỗi niềm trăn trở của tác giả trước bước đi không ngừng của thời gian. Câu thơ “Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa” vang lên như một lời tự hỏi đầy tiếc nuối về tuổi trẻ đang dần qua đi. Nhà thơ lo lắng những “khát khao” của tuổi trẻ liệu còn hay mất theo năm tháng. Tuy nhiên, đoạn thơ không chìm trong buồn thương mà vẫn ánh lên niềm tin yêu cuộc sống qua hình ảnh “mặt đất màu xanh”, “quả ngọt ngào”, “màu hoa”. Thiên nhiên vẫn căng tràn sức sống như khẳng định vẻ đẹp vĩnh hằng của cuộc đời. Ngay cả khi tuổi trẻ qua đi, con người vẫn có thể giữ lại trong tim những khát vọng đẹp đẽ và niềm yêu sống tha thiết.

Bài tham khảo Mẫu 7

Đoạn thơ cuối trong bài “Mùa hạ” của Xuân Quỳnh là những dòng cảm xúc vừa tha thiết vừa sâu lắng về mùa hè và tuổi trẻ. Nhà thơ mở ra trước mắt người đọc khung cảnh mùa hạ quen thuộc với “cánh diều giấy nghiêng vòm trời cao vút”, âm thanh “tiếng dế”, “tiếng cuốc” vang lên giữa không gian oi nồng. Những hình ảnh bình dị ấy đã gợi nên vẻ đẹp mộc mạc của làng quê Việt Nam và đánh thức trong lòng người đọc biết bao kỉ niệm tuổi thơ thân thương. Không chỉ miêu tả thiên nhiên, tác giả còn kín đáo gửi gắm nỗi lòng của mình qua câu hỏi đầy day dứt: “Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa”. “Mùa hạ” trở thành biểu tượng cho tuổi trẻ – quãng đời đẹp nhất với bao ước mơ, khát vọng cháy bỏng. Từ cảm giác bâng khuâng trước sự trôi đi của thời gian, nhà thơ hướng tới niềm tin yêu cuộc sống khi khẳng định “mặt đất màu xanh là vẫn biển”, “quả ngọt ngào thắm thiết vẫn màu hoa”. Những hình ảnh ấy cho thấy sự sống luôn vận động, thiên nhiên luôn tươi đẹp và con người cần sống hết mình với tuổi trẻ. Có lẽ chính giọng thơ chân thành, giàu chất suy tư cùng những hình ảnh giàu sức gợi đã tạo nên sức hấp dẫn riêng cho đoạn thơ.

Bài tham khảo Mẫu 8

Trong nền thơ hiện đại Việt Nam, Xuân Quỳnh là tiếng thơ giàu nữ tính, luôn tha thiết với cuộc đời và tình yêu. Tám câu thơ cuối bài “Mùa hạ” đã khắc họa vẻ đẹp của thiên nhiên mùa hè đồng thời gửi gắm những suy tư sâu lắng về tuổi trẻ và thời gian. Bốn câu thơ đầu mở ra bức tranh mùa hạ đặc trưng của miền Bắc với những hình ảnh quen thuộc: “cánh diều giấy”, “tiếng dế”, “tiếng cuốc”. Không gian mùa hè hiện lên vừa cao rộng, yên bình vừa oi nồng, gấp gáp. Cánh diều nghiêng trên nền trời cao gợi cảm giác tự do, trong trẻo của tuổi thơ. Âm thanh “tiếng dế thức suốt đêm dài oi bức”, “tiếng cuốc dồn thúc giục nắng đang trưa” khiến mùa hạ như mang hơi thở riêng, rạo rực và đầy sức sống. Nghệ thuật liệt kê kết hợp động từ mạnh “thúc giục” làm nhịp thơ thêm gấp gáp, sôi động. Từ bức tranh thiên nhiên ấy, nhà thơ chuyển sang những suy tư đầy da diết: “Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa”. Câu hỏi tu từ và tiếng thốt “Ôi tuổi trẻ...” bộc lộ nỗi bâng khuâng trước sự hữu hạn của thời gian. Nhưng sau tất cả vẫn là niềm tin yêu cuộc sống khi “quả ngọt ngào thắm thiết vẫn màu hoa”. Chính giọng thơ giàu nhạc điệu, hình ảnh giản dị mà sâu sắc đã làm đoạn thơ để lại dư vị xúc động trong lòng người đọc.

Bài tham khảo Mẫu 9

Tám câu thơ cuối trong bài “Mùa hạ” của Xuân Quỳnh là khúc ca tha thiết về thiên nhiên, tuổi trẻ và cuộc đời. Với giọng thơ giàu cảm xúc, nhà thơ đã tái hiện một mùa hạ rất riêng của xứ Bắc. Đó là “những buổi chiều” lộng gió với “cánh diều giấy nghiêng vòm trời cao vút”, là “tiếng dế thức suốt đêm dài oi bức”, là “tiếng cuốc dồn thúc giục nắng đang trưa”. Những âm thanh quen thuộc của làng quê khiến mùa hạ hiện lên chân thực và đầy sức sống. Nghệ thuật liệt kê cùng sự đối lập giữa “đêm dài oi bức” và “nắng đang trưa” làm nổi bật cái gay gắt, mãnh liệt của mùa hè. Qua đó, người đọc cảm nhận được một mùa hạ không chỉ thơ mộng mà còn sôi nổi, rạo rực như nhịp sống tuổi trẻ. Từ cảm nhận về thiên nhiên, nhà thơ bộc lộ nỗi niềm suy tư trước bước đi của thời gian. Câu hỏi “mùa hạ đã đi chưa?” vang lên đầy tiếc nuối, còn lời cảm thán “Ôi tuổi trẻ...” chất chứa biết bao khát vọng chưa nguôi. Dẫu tuổi trẻ hữu hạn, thiên nhiên và sự sống vẫn tuần hoàn bất tận qua hình ảnh “mặt đất màu xanh”, “quả ngọt ngào”, “màu hoa thắm thiết”. Ngay trong nỗi bâng khuâng ấy vẫn ánh lên niềm tin mãnh liệt vào vẻ đẹp trường tồn của cuộc sống và tình yêu con người.

Bài tham khảo Mẫu 10

Tám câu thơ cuối trong bài "Mùa hạ" của Xuân Quỳnh là những dòng thơ tràn đầy sức sống nhưng cũng đậm chất chiêm nghiệm về cuộc đời. Ở bốn câu đầu, nữ sĩ đã vẽ nên một bức tranh mùa hạ vô cùng sống động với những nét đặc trưng của làng quê Bắc Bộ. Đó là không gian cao vút của cánh diều giấy buổi chiều, là cái "oi bức" đêm dài có tiếng dế thức, và tiếng cuốc dồn dã thúc giục cái nắng trưa. Thiên nhiên mùa hạ hiện lên vừa thơ mộng lại vừa hối hả, gấp gáp. Để rồi từ cảnh sắc ấy, cái tôi trữ tình chợt giật mình, bâng khuâng tự hỏi: "Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa?". Tiếng thở dài "Ôi tuổi trẻ..." bộc lộ niềm luyến tiếc thời gian và những khát khao còn dang dở. Chính sự hữu hạn của đời người đã khiến nhà thơ lo âu, trăn trở. Thế nhưng, khép lại đoạn thơ không phải là sự bi quan mà là một niềm tin mãnh liệt vào cuộc sống. Quy luật "mặt đất màu xanh", "quả ngọt ngào thắm thiết vẫn màu hoa" khẳng định rằng: dù thời gian có trôi qua, những giá trị tốt đẹp, tình yêu và khát vọng của con người vẫn sẽ luôn trường tồn, vẹn nguyên như sắc xanh của biển, sắc thắm của hoa. Bằng ngôn từ giản dị, giàu nhạc điệu, đoạn thơ đã chạm đến trái tim người đọc về một lẽ sống tích cực và tràn đầy yêu thương.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...