1001+ bài văn nghị luận văn học hay nhất cho mọi thể loại
200+ bài văn nghị luận về một tác phẩm thơ tự do Top 45 đoạn văn nghị luận phân tích ý nghĩa biểu tượng của hình ảnh “mạch đá cội nguồn” trong lời nhắn nhủ “Chớ quên mạch đá cội nguồn” hay nhất>
a. Mở đoạn: - Giới thiệu tác giả Lò Cao Nhum và bài thơ "Rồi ngày mai con đi". - Nêu vấn đề nghị luận: Ý nghĩa biểu tượng của hình ảnh "mạch đá cội nguồn".
Dàn ý
a. Mở đoạn:
- Giới thiệu tác giả Lò Cao Nhum và bài thơ "Rồi ngày mai con đi".
- Nêu vấn đề nghị luận: Ý nghĩa biểu tượng của hình ảnh "mạch đá cội nguồn".
b. Thân đoạn:
* Giải thích ý nghĩa hình ảnh:
- Nghĩa thực: Mạch nước ngầm chảy ra từ khe đá, nuôi dưỡng dòng suối từ nơi rừng núi cao sơ.
- Nghĩa biểu tượng: Tượng trưng cho gốc gác, quê hương, bản sắc văn hóa dân tộc và đặc biệt là những ân tình của cha mẹ, thầy cô nơi "ngọn núi" ấy.
* Phân tích giá trị nội dung:
- Là điểm xuất phát: Con đi như "suối chảy về biển", nhưng nếu không có "mạch đá", suối sẽ cạn dòng. Cội nguồn là bệ đỡ cho mọi thành công.
- Là sức mạnh tinh thần: Giữa thế giới "đỏ, vàng, đen, trắng" (đầy cám dỗ, phức tạp), "mạch đá" nhắc nhở con giữ gìn bản lĩnh và sự tử tế.
- Lời nhắn nhủ "Chớ quên": Là lời nhắc về đạo lý "Uống nước nhớ nguồn", đừng để những ngã rẽ, thử thách của cuộc đời làm con đánh mất bản sắc riêng biệt, lãng quên công ơn, cội nguồn.
* Đánh giá nghệ thuật: Thể thơ tự do, ngôn ngữ giản dị, giọng điệu tâm tình, hình ảnh giàu tính hình tượng, đậm chất tư duy của người miền núi (gần gũi với thiên nhiên, vững chãi).
c. Kết đoạn:
- Khẳng định lại giá trị của thông điệp: "Mạch đá cội nguồn" là hành trang quan trọng nhất của mỗi con người khi bước vào đời.
- Rút ra thông điệp, bài học
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Trong bài thơ "Rồi ngày mai con đi", nhà thơ Lò Cao Nhum đã gửi gắm thông điệp sâu sắc qua hình ảnh biểu tượng “mạch đá cội nguồn”. Về nghĩa thực, đây là mạch nước ngầm tinh khiết chảy ra từ khe đá nuôi dưỡng dòng suối rừng, nhưng về nghĩa biểu tượng, nó đại diện cho gốc gác, bản sắc văn hóa dân tộc và ân tình sâu nặng của cha mẹ, thầy cô. "Mạch đá" chính là điểm xuất phát thiêng liêng; dù con có đi xa như "suối chảy về biển" lớn, nếu thiếu đi mạch nguồn ấy, dòng suối đời con sẽ sớm cạn khô. Cội nguồn chính là bệ đỡ vững chãi cho mọi thành công của con người trên hành trình vạn dặm. Với hình ảnh giàu tính hình tượng đậm chất tư duy miền núi, tác giả khẳng định "mạch đá cội nguồn" là hành trang quan trọng nhất để mỗi người bước vào đời mà không lạc lối.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Hình ảnh biểu tượng “mạch đá cội nguồn” trong tác phẩm “Rồi ngày mai con đi” của Lò Cao Nhum mang ý nghĩa biểu tượng cho sức mạnh tinh thần và bản lĩnh con người. Giữa thế giới phố thị đầy biến động với đủ sắc màu "đỏ, vàng, đen, trắng" và những cạm bẫy "ngã bảy, ngã mười", chính "mạch đá" quê hương sẽ nhắc nhở con giữ gìn sự tử tế và lòng tự trọng. Hình ảnh này không chỉ là ký ức mà còn là cái mỏ neo giúp con người không bị hòa tan hay đánh mất bản sắc riêng biệt trước những hào nhoáng xa lạ. Việc sử dụng hình ảnh "mạch đá" vừa gần gũi với thiên nhiên, vừa gợi sự vững chãi, kiên cường của người dân vùng cao. Qua đó, ta nhận ra bài học quý giá: chỉ khi thấu hiểu và trân trọng nguồn cội, chúng ta mới có đủ nội lực để vượt qua mọi thử thách, gian nan trên đường đời.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Hình ảnh “mạch đá cội nguồn” trong bài thơ “Rồi ngày mai con đi” của Lò Cao Nhum là biểu tượng kết tinh của đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" mà nhân vật trữ tình muốn truyền dạy cho con. Lời dặn "Chớ quên" là lời nhắc nhở nghiêm khắc nhưng đầy yêu thương về sự tri ân đối với công ơn dưỡng dục của cha mẹ và sự dạy dỗ của người thầy nơi núi rừng khắc nghiệt. Dù mai này con có bôn ba phía chân trời, sự "thăng trầm" của cuộc đời cũng không được phép làm con lãng quên mạch nước đã nuôi mình khôn lớn. Bằng ngôn ngữ mộc mạc nhưng giàu sức gợi, tác giả đã nâng tầm một hình ảnh thiên nhiên thành một giá trị nhân văn vĩnh cửu. Kết lại, "mạch đá cội nguồn" chính là linh hồn, là điểm tựa tinh thần giúp con người luôn tìm thấy đường về với chính mình. Bài học về lòng biết ơn và ý thức giữ gìn gốc rễ chính là kim chỉ nam để mỗi cá nhân sống một cuộc đời ý nghĩa và trọn vẹn.
Bài tham khảo Mẫu 1
Trong bài thơ "Rồi ngày mai con đi", nhà thơ Lò Cao Nhum đã mượn hình ảnh "mạch đá cội nguồn" để gửi gắm những chiêm nghiệm sâu sắc về gốc rễ của mỗi con người. Trước hết, xét về nghĩa thực, "mạch đá" vốn là những dòng nước ngầm tinh khiết chắt ra từ khe đá sâu, âm thầm nuôi dưỡng dòng suối từ nơi rừng núi cao sơ để chúng có đủ sức mạnh chảy về biển lớn. Tuy nhiên, bằng tư duy nghệ thuật giàu sức liên tưởng, tác giả đã nâng tầm hình ảnh này trở thành một biểu tượng đa nghĩa, tượng trưng cho gốc gác, quê hương và bản sắc văn hóa dân tộc bền vững. Đó còn là hiện thân của những ân tình sâu nặng từ cha mẹ, thầy cô – những người đã lặng lẽ hy sinh, giúp đỡ con ở nơi "ngọn núi" khắc nghiệt để vun vén cho con từng "đốm than" tri thức và tình thương. Việc ví cội nguồn với "đá" gợi lên sự vững chãi, vĩnh cửu và tinh khôi, nhắc nhở mỗi cá nhân về điểm tựa tinh thần đầu tiên và quan trọng nhất trong đời. Về nghệ thuật, tác giả sử dụng thể thơ tự do cùng ngôn ngữ giản dị, hình ảnh giàu tính hình tượng đậm chất tư duy của người miền núi, tạo nên một giọng điệu tâm tình thủ thỉ mà vô cùng vững chãi. Tóm lại, "mạch đá cội nguồn" không chỉ là một khái niệm thiên nhiên mà đã trở thành phần hồn cốt, là hành trang thiêng liêng để mỗi người con vững bước xuống núi. Qua đó, chúng ta rút ra bài học sâu sắc về việc trân trọng những giá trị sơ khởi đã nhào nặn nên bản lĩnh và nhân cách của bản thân.
Bài tham khảo Mẫu 2
Qua tác phẩm "Rồi ngày mai con đi", nhà thơ Lò Cao Nhum đã khắc hoạ hình ảnh "mạch đá cội nguồn" chính là điểm xuất phát thiêng liêng và bệ đỡ vững chãi cho người con trên hành trình trưởng thành. Hình ảnh ẩn dụ "suối chảy về với biển" đã diễn tả khát vọng vươn xa của con người, nhưng tác giả đồng thời nhắc nhở rằng suối muốn chảy được ra đại dương bao la thì nhất định phải bắt đầu từ mạch nguồn ngầm trong đá. Nếu không có "mạch đá" âm thầm nuôi dưỡng, dòng suối đời con sẽ sớm cạn dòng, khô héo trước khi kịp chạm tay vào khát vọng lớn lao. Cội nguồn không chỉ là nơi ta sinh ra mà còn là sức mạnh khởi nguyên, là nền tảng cung cấp nội lực giúp con người không ngỡ ngàng trước "đất rộng, trời thấp". Những thành quả mà con đạt được trong hành trình đường đời về sau chất đều bắt rễ từ những "mo cơm tay nải", những nhọc nhằn của cha mẹ và sự tận tụy của thầy cô nơi núi rừng. Đặc biệt, thể thơ tự do cùng cách ví von đậm chất người vùng cao, gần gũi với thiên nhiên đã làm cho hình ảnh "mạch đá" hiện lên vô cùng sống động. Nó khẳng định rằng sự thành đạt của mỗi cá nhân luôn tỉ lệ thuận với sự gắn kết với gốc rễ quê hương. Như vậy, thông điệp về "mạch đá" đã trở thành điểm tựa vững vàng nhất, nhắc nhở rằng thành công bền vững không nằm ở sự hào nhoáng bên ngoài mà chính là từ nguồn nhựa sống của quê cha đất tổ. Chúng ta cần hiểu rằng, muốn vươn cao thì phải bám rễ sâu, và chỉ khi trân trọng mạch nguồn trong đá, con người mới có đủ sức mạnh để đi tới tận cùng con đường.
Bài tham khảo Mẫu 3
Trong bài thơ "Rồi ngày mai con đi" của nhà thơ Lò Cao Nhum, hình ảnh "mạch đá cội nguồn" hiện lên như một biểu tượng của sức mạnh tinh thần giúp con người giữ vững bản lĩnh giữa dòng đời vạn biến. Khi bước xuống núi, người con sẽ phải đối mặt với "phố phường ngã bảy, ngã mười" cùng "lòng người đỏ, vàng, đen, trắng" đầy rẫy cám dỗ và sự lọc lừa. Trong hoàn cảnh phức tạp ấy, "mạch đá" nhắc nhở con phải giữ gìn sự tử tế và bản sắc riêng biệt của người miền núi để không bị hòa tan hay tha hóa. Sự trong trẻo, tinh khiết của mạch nước ngầm từ đá núi đối lập hoàn toàn với sự hỗn tạp của phố thị, trở thành tiêu chuẩn đạo đức để con tự soi chiếu và răn mình mỗi khi gặp trắc trở trên đường đời. Bằng nghệ thuật sử dụng ngôn ngữ giản dị, giọng điệu tâm tình nhưng vững chãi như đá, tác giả đã khắc họa sức sống bền bỉ của những giá trị truyền thống trong tâm hồn người con. Hình ảnh "mạch đá" vừa gần gũi thiên nhiên vừa gợi sự cứng cỏi, chính là tấm khiên bảo vệ con trước những ngã rẽ và thử thách của cuộc đời. Tóm lại, cội nguồn chính là điểm tựa tinh thần vững chãi, giúp con người đi giữa thế gian đa đoan mà vẫn giữ được dòng máu trong sạch và cốt cách thanh cao. Bài học lớn nhất mà mỗi người trẻ cần nhận ra là chính nội lực từ "mạch đá" quê hương sẽ giúp ta vượt qua mọi bão giông mà không đánh mất bản ngã của chính mình.
Bài tham khảo Mẫu 4
Đến với bài thơ "Rồi ngày mai con đi" của nhà thơ Lò Cao Nhum, người đọc không thể không xúc động trước lời nhắn nhủ "Chớ quên mạch đá cội nguồn", một biểu tượng kết tinh đạo lý "Uống nước nhớ nguồn" của dân tộc. Cụm từ "Chớ quên" mang sức nặng của một lời thề nguyền về lòng thủy chung, yêu cầu con dù đi đến phía chân trời vẫn phải khắc ghi ơn nghĩa của cha mẹ và người thầy nơi núi rừng khắc nghiệt. Đó là lòng biết ơn người thầy đã chăm giáo án như "vun từng đốm than" để thắp lửa hồng sưởi ấm tim con, là sự trân trọng những nhọc nhằn của cha mẹ qua hình ảnh "cán rìu, lưỡi hái". Về mặt nghệ thuật, tác giả đã rất thành công khi sử dụng thể thơ tự do và cách tư duy trực diện, giàu hình tượng của người miền núi để biến một đạo lý khô khan thành một hình ảnh "mạch đá" vừa rắn rỏi vừa tình cảm. Chính "mạch đá" này là sợi dây kết nối vô hình khiến con người không bao giờ lãng quên gốc gác, dù cuộc đời có bao nhiêu ngã rẽ làm thay đổi hoàn cảnh sống. Có thể khẳng định rằng, lòng biết ơn đối với mạch nguồn chính là biểu hiện cao đẹp nhất của một nhân cách trưởng thành và có văn hóa. Qua đó, nhà thơ gửi gắm một thông điệp vĩnh cửu: khi con người biết quay đầu về với nguồn cội, họ sẽ tìm thấy sức mạnh và sự bình yên thực sự trong tâm hồn. Hãy sống sao cho xứng đáng với dòng nước ngọt lành từ mạch đá quê hương, bởi đó chính là dòng sữa tinh thần đã nuôi ta khôn lớn.
Bài tham khảo Mẫu 5
Hình ảnh "mạch đá cội nguồn" trong bài thơ "Rồi ngày mai con đi" của Lò Cao Nhum đã trở thành một biểu tượng thiêng liêng, khẳng định giá trị vĩnh cửu của gốc rễ đối với hành trình nhân sinh. Qua việc phân tích biểu tượng này, ta thấy "mạch đá" không chỉ là điểm bắt đầu mà còn là nơi lưu giữ toàn bộ bản sắc, danh dự và lòng tự hào của mỗi cá nhân trước cuộc đời. Tác giả đã sử dụng thể thơ tự do cùng ngôn ngữ mộc mạc để diễn đạt một triết lý sâu xa: con người chỉ thực sự mạnh mẽ khi họ có một nơi để thuộc về và một quá khứ để trân trọng. Hình ảnh "mạch đá" mang đậm chất tư duy người miền núi, vững chãi và chân thật, đã trở thành biểu tượng cho sức mạnh nội sinh không bao giờ cạn kiệt trong tâm hồn người con xa xứ. Đây chính là bài học nhận thức quan trọng cho thế hệ trẻ trong bối cảnh hiện đại: dù ta có hội nhập bao sâu, có đi xa đến đâu, thì bản sắc dân tộc và ân tình của gia đình, thầy cô vẫn là kim chỉ nam dẫn lối để ta không bị lạc hướng. Tóm lại, "mạch đá cội nguồn" là biểu tượng của niềm tin, lòng biết ơn và sự bền bỉ của truyền thống văn hóa dân tộc. Trân trọng mạch nguồn ấy chính là cách để mỗi chúng ta sống một cuộc đời trọn vẹn, có ý nghĩa và đóng góp giá trị cho biển lớn nhân loại mà vẫn giữ được vị ngọt riêng biệt của quê hương. Thông qua hình ảnh này, mỗi người cần tự rút ra bài học về trách nhiệm bảo tồn và phát huy những giá trị nguồn cội quý giá cho hành trang tương lai.
Bài tham khảo Mẫu 6
Trong bài thơ "Rồi ngày mai con đi", nhà thơ Lò Cao Nhum đã khéo léo chọn hình ảnh "mạch đá cội nguồn" để diễn tả sự bền bỉ của gốc rễ con người. Trước hết, "mạch đá" hiện lên với nghĩa thực là nguồn nước ngầm trong trẻo, chắt lọc qua tầng tầng lớp lớp đá núi để nuôi dưỡng dòng suối rừng cao sơ. Tuy nhiên, ở tầm mức biểu tượng, hình ảnh này đại diện cho bản sắc văn hóa dân tộc và những ân tình sâu nặng của cha mẹ, thầy cô. Việc gắn "cội nguồn" với "đá" không phải ngẫu nhiên; đá gợi lên sự cứng cỏi, vững chãi và vĩnh cửu trước thời gian. Điều này khẳng định rằng dù cuộc đời có xoay vần, quê hương vẫn luôn là điểm tựa không bao giờ lung lay. Về nghệ thuật, tác giả sử dụng thể thơ tự do với ngôn ngữ giản dị, giọng điệu tâm tình giúp hình ảnh "mạch đá" trở nên vô cùng gần gũi nhưng cũng đầy uy nghiêm. "Mạch đá" ấy chính là bệ đỡ cho mọi thành công, giúp người con dù đi xa đến đâu cũng không bị cạn kiệt nội lực tinh thần. Kết lại, hình ảnh này nhắc nhở chúng ta rằng cội nguồn không phải là thứ dễ dàng mất đi mà nó luôn âm thầm chảy trong huyết quản. Qua đó, mỗi người cần rút ra bài học về việc rèn luyện bản lĩnh dựa trên nền tảng vững chắc của quê hương để vững vàng bước vào đời.
Bài tham khảo Mẫu 7
Qua tác phẩm "Rồi ngày mai con đi", nhà thơ Lò Cao Nhum đã xây dựng hình ảnh "mạch đá cội nguồn" như một gạch nối thiêng liêng giữa quá khứ và tương lai. Hình ảnh này xuất phát từ hiện thực thiên nhiên vùng cao, nơi mạch nước ngầm từ khe đá nuôi dưỡng dòng suối nhỏ trước khi nó vươn mình ra biển lớn. Trong ý nghĩa biểu tượng, "mạch đá" chính là hiện thân của gốc gác, là công ơn nuôi dưỡng của cha mẹ và sự dạy dỗ của người thầy nơi ngọn núi cao sơ. Khi người con "đi như suối chảy về với biển", mạch nguồn ấy chính là điểm xuất phát cung cấp sức mạnh để suối không bị khô cạn giữa đường xa. Cội nguồn đóng vai trò là bệ đỡ, giúp con người có đủ tự tin để hội nhập mà không bị hòa tan. Bằng lối viết giàu tính hình tượng, đậm chất tư duy của người miền núi, tác giả đã làm nổi bật giá trị của sự kết nối này. Nếu không có mạch đá, suối chẳng thể thành suối; nếu không có cội nguồn, con người chẳng thể trưởng thành. Tóm lại, lời nhắn nhủ của Lò Cao Nhum khẳng định rằng hành trang quý giá nhất không nằm ở vật chất mà nằm ở ý thức về nguồn cội. Chúng ta cần hiểu rằng, biển cả dù bao la đến mấy cũng bắt đầu từ những mạch ngầm nhỏ bé trong đá, từ đó thêm trân trọng và biết ơn những giá trị sơ khởi đã tạo nên mình.
Bài tham khảo Mẫu 8
Tìm hiểu bài thơ "Rồi ngày mai con đi" của nhà thơ Lò Cao Nhum, ta thấy hình ảnh "mạch đá cội nguồn" đóng vai trò là thước đo nhân cách của con người trước những biến động cuộc đời. Nghĩa thực của mạch đá là dòng nước trong lành chảy ra từ khe núi, nhưng nghĩa biểu tượng lại chỉ sức mạnh tinh thần được hun đúc từ truyền thống quê hương và sự dạy bảo của thầy cô. Giữa thế giới hiện đại với "phố phường ngã bảy, ngã mười" và lòng người "đỏ, vàng, đen, trắng" đầy cám dỗ, mạch đá nhắc nhở con phải giữ vững sự tử tế và bản lĩnh của người con vùng cao. Sự tinh khiết của mạch nước ngầm giúp con người thanh lọc tâm hồn, không để những thử thách của đường đời làm vẩn đục bản sắc riêng biệt. Nghệ thuật sử dụng thể thơ tự do cùng giọng điệu thủ thỉ đã làm cho thông điệp trở nên thấm thía hơn. Hình ảnh "mạch đá" vững chãi là điểm tựa để con người không gục ngã mỗi khi "vấp gót chân mình". Kết luận lại, lời nhắn nhủ "Chớ quên" chính là bài học về đạo lý sống ân nghĩa, giúp mỗi cá nhân vững vàng trước những ngã rẽ phức tạp. Qua đó, chúng ta nhận ra rằng khi mang theo tinh thần của mạch đá cội nguồn, con người sẽ luôn giữ được cái tâm trong sáng và ý chí kiên cường dù bôn ba ở bất cứ đâu.
Bài tham khảo Mẫu 9
Trong lời nhắn nhủ cuối bài thơ "Rồi ngày mai con đi", nhà thơ Lò Cao Nhum đã nâng tầm hình ảnh "mạch đá cội nguồn" thành một bài học giáo dục sâu sắc về lòng biết ơn. "Mạch đá" vốn là nguồn sống cho suối rừng, nhưng trong thơ, nó là biểu tượng cho ân tình của cha mẹ và sự hy sinh của người thầy – người đã "chăm giáo án như vun từng đốm than" giữa rét rừng. Lời dặn "Chớ quên" là sự khẳng định đạo lý "Uống nước nhớ nguồn", yêu cầu người con dù đi đến phương trời nào cũng không được phép lãng quên những người đã thắp lửa trong tim mình. Cội nguồn chính là mạch nước ngầm bền bỉ chảy qua thời gian, gắn kết con với bản sắc dân tộc và những giá trị nhân văn cao đẹp. Với ngôn ngữ giản dị và hình ảnh giàu sức gợi, đậm chất tư duy của người miền núi, tác giả đã biến một triết lý khô khan trở thành một hình ảnh thơ đầy xúc động. Mạch đá ấy vừa là nơi bắt đầu, vừa là đích đến của tâm hồn, giúp con người luôn tìm thấy sự bình yên khi nghĩ về quê hương. Tóm lại, cội nguồn là hành trang tinh thần quan trọng nhất, nhắc nhở chúng ta sống thủy chung và biết ơn những người đã đặt nền móng cho tương lai của mình. Bài học rút ra là mỗi người cần phải có trách nhiệm giữ gìn và phát huy những giá trị truyền thống để không hổ thẹn với "mạch đá" đã nuôi ta khôn lớn.
Bài tham khảo Mẫu 10
Khép lại bài thơ "Rồi ngày mai con đi" của Lò Cao Nhum, biểu tượng "mạch đá cội nguồn" tỏa sáng như một lời khẳng định về bản sắc và hành trang của con người bước vào đời. "Mạch đá" là dòng nước ngầm tinh túy chắt ra từ lòng núi, biểu trưng cho quê hương, gia đình và những giá trị văn hóa độc nhất của dân tộc. Trong bối cảnh con người phải bôn ba nơi phố thị hào nhoáng, mạch đá ấy chính là sợi dây neo giữ con lại với bản thể chân thực của chính mình. Lời nhắn nhủ "Chớ quên" nhắc nhở chúng ta đừng để những thử thách hay sự hào nhoáng làm phai nhạt đi cốt cách riêng biệt. Về nghệ thuật, sự kết hợp giữa thể thơ tự do và hình ảnh thiên nhiên vững chãi đã tạo nên sức truyền cảm mạnh mẽ cho thông điệp. Cội nguồn không chỉ là bệ đỡ cho sự thành công mà còn là nhân tố giúp con người khác biệt và không bị hòa tan giữa đám đông "đỏ, vàng, đen, trắng". Kết đoạn, "mạch đá cội nguồn" chính là giá trị cốt lõi, là niềm tự hào để mỗi cá nhân tự tin bước ra biển lớn mà vẫn giữ được vị ngọt của núi rừng. Qua đó, ta nhận ra bài học quý báu: muốn đi xa và thành đạt, con người nhất định phải thấu hiểu và trân quý những mạch ngầm văn hóa đã nhào nặn nên chính mình từ thuở ban sơ.
- Top 45 đoạn văn nghị luận phân tích hình ảnh dấu làng trong đoạn thơ Dấu làng (Vũ Thị Huyền Trang) hay nhất
- Top 45 đoạn văn nghị luận phân tích hai khổ thơ cuối của bài Không có gì tự đến đâu con hay nhất
- Top 45 đoạn văn nghị luận phân tích 13 câu thơ cuối của bài thơ Lối mòn xưa (Kiên Duyên) hay nhất
- Top 45 đoạn văn nghị luận phân tích nội dung chủ đề hoặc đặc sắc nghệ thuật của bài thơ Bài học đầu tiên (Huỳnh Phước Nguyên) hay nhất
- Top 45 đoạn văn nghị luận phân tích đoạn thơ Gửi em, cô thanh niên xung phong (Phạm Tiến Duật) hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 45 Bài văn nghị luận phân tích văn bản Bức tranh tuyệt vời hay nhất
- Top 45 Bài văn nghị luận phân tích truyện ngắn Một cơn giận của Thạch Lam hay nhất
- Top 45 Bài văn nghị luận phân tích truyện ngắn Bà ốm của Vũ Tú Nam hay nhất
- Top 45 Bài văn nghị luận phân tích truyện ngắn Cha tôi (Sương Nguyệt Minh) hay nhất
- Top 45 Bài văn nghị luận phân tích truyện ngắn “Áo Tết” của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư hay nhất
- Top 45 Bài văn nghị luận phân tích văn bản Bức tranh tuyệt vời hay nhất
- Top 45 Bài văn nghị luận phân tích truyện ngắn Một cơn giận của Thạch Lam hay nhất
- Top 45 Bài văn nghị luận phân tích truyện ngắn Bà ốm của Vũ Tú Nam hay nhất
- Top 45 Bài văn nghị luận phân tích truyện ngắn Cha tôi (Sương Nguyệt Minh) hay nhất
- Top 45 Bài văn nghị luận phân tích truyện ngắn “Áo Tết” của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư hay nhất




Danh sách bình luận