1001+ bài văn nghị luận văn học hay nhất cho mọi thể loại 200+ bài văn nghị luận về một tác phẩm thơ tự do

Top 45 đoạn văn (khoảng 200 chữ) phân tích đoạn thơ: Tên Anh đã thành tên đất nước Ôi anh GIải phóng quân! Từ dáng đứng của Anh giữa đường băng Tân Sơn Nhất Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân trong bài thơ Dáng đứng Việt Nam của Lê Anh Xuân để làm rõ vẻ đẹ


Giới thiệu tác giả Lê Anh Xuân và bài thơ Dáng đứng Việt Nam. Nêu nội dung chính của khổ thơ: Hình ảnh người chiến sĩ giải phóng quân hy sinh anh dũng, trở thành biểu tượng bất tử cho sức mạnh và khát vọng của dân tộc.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

 Mở đoạn

  • Giới thiệu tác giả Lê Anh Xuân và bài thơ Dáng đứng Việt Nam.

  • Nêu nội dung chính của khổ thơ: Hình ảnh người chiến sĩ giải phóng quân hy sinh anh dũng, trở thành biểu tượng bất tử cho sức mạnh và khát vọng của dân tộc.

Thân đoạn

- Vẻ đẹp từ sự hy sinh lẫm liệt:

+ Hình ảnh "dáng đứng... giữa đường băng Tân Sơn Nhất" là một hình tượng có thực trong chiến dịch Tết Mậu Thân 1968.

+ Tư thế hy sinh hiên ngang, không khuất phục đã tạc vào không gian và thời gian một bức tượng đài sống động về lòng quả cảm.

- Sự hóa thân vào non sông:

+ "Tên Anh đã thành tên đất nước": Sự hy sinh của người chiến sĩ không còn là nỗi đau cá nhân mà đã hòa quyện, tan chảy vào hình hài Tổ quốc. Anh chính là nhân dân, là đất nước.

+ Tiếng gọi "Ôi anh Giải phóng quân!": Câu cảm thán bộc lộ niềm tự hào, xúc động mãnh liệt của tác giả trước sự cao cả của đồng đội.

- Sức mạnh khơi nguồn cho tương lai:

+ "Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân": Từ tư thế ngã xuống của anh, đất nước được tiếp thêm sức mạnh để đứng dậy, bay cao.

+ Phép đối lập giữa cái chết (sự hy sinh của anh) và sự sống (mùa xuân bát ngát) khẳng định: Cái chết của người chiến sĩ đã hồi sinh sự sống cho dân tộc, mở đường cho độc lập, tự do.

Kết đoạn

- Khẳng định giá trị nghệ thuật: Hình ảnh thơ kỳ vĩ, ngôn ngữ hàm súc, giàu tính biểu tượng.

- Nêu cảm nghĩ: Đoạn thơ khơi dậy lòng biết ơn và niềm tự hào về thế hệ cha anh đã hiến dâng tuổi thanh xuân cho Tổ quốc.


Bài siêu ngắn Mẫu 1

Bốn câu thơ cuối bài Dáng đứng Việt Nam của Lê Anh Xuân đã tạc nên một tượng đài bất tử về người chiến sĩ Giải phóng quân trong cuộc kháng chiến chống Mỹ. Từ một hình ảnh thực đầy bi tráng trên đường băng Tân Sơn Nhất, nhà thơ đã nâng tầm vóc người lính lên thành tầm vóc dân tộc: "Tên Anh đã thành tên đất nước". Sự hy sinh của anh không phải là sự kết thúc, mà là một cuộc hóa thân kỳ diệu vào hình hài non sông. Lời cảm thán "Ôi anh Giải phóng quân!" vang lên đầy tự hào, như một nốt lặng thành kính trước vẻ đẹp của lòng dũng cảm. Đặc biệt, hình ảnh "Tổ quốc bay lên" tạo nên một sự đối lập tuyệt đẹp: anh ngã xuống trong tư thế đứng thẳng để đất nước được vút cao. Cái chết của người lính đã kết tinh thành "mùa xuân bát ngát", mở ra sự sống và tương lai cho cả dân tộc. Đoạn thơ không chỉ ca ngợi lòng yêu nước mà còn khẳng định một triết lý nhân sinh cao đẹp: khi con người sống và hy sinh vì lý tưởng chung, họ sẽ trở nên bất tử cùng thời gian.


Bài siêu ngắn Mẫu 2

Khổ thơ cuối của tác phẩm là sự thăng hoa của cảm hứng sử thi và lãng mạn, khắc họa vẻ đẹp lẫm liệt của người chiến sĩ. Lê Anh Xuân đã không nhìn cái chết như một sự bi lụy, mà nhìn thấy ở đó sức mạnh của sự hồi sinh. Hình ảnh "dáng đứng của Anh" giữa đường băng khói lửa đã trở thành điểm tựa cho cả một dân tộc đang vươn mình. Cụm từ "Tên Anh đã thành tên đất nước" khẳng định sự gắn bó máu thịt giữa cá nhân và cộng đồng; người lính đã dâng hiến trọn vẹn bản sắc riêng để làm nên danh xưng chung cao quý của Tổ quốc. Hình ảnh vị nhân hóa "Tổ quốc bay lên" kết hợp với không gian "bát ngát mùa xuân" gợi ra một tương lai tươi sáng, rực rỡ được đổi bằng máu xương của thế hệ cha anh. Với nhịp thơ dồn dập, khỏe khoắn, đoạn thơ là lời ngợi ca đầy xúc động về những con người vô danh đã làm nên lịch sử, biến cái chết thành bài ca khải hoàn về sự sống và tự do.


Bài siêu ngắn Mẫu 3

Trong đoạn kết của bài thơ Dáng đứng Việt Nam, Lê Anh Xuân đã khái quát hóa vẻ đẹp của người chiến sĩ Giải phóng quân qua những hình ảnh thơ giàu sức gợi. Tác giả khẳng định: "Tên Anh đã thành tên đất nước", cho thấy sự hy sinh của người lính đã hòa quyện hoàn toàn vào hồn thiêng sông núi. Từ tư thế chiến đấu kiên cường tại đường băng Tân Sơn Nhất, người chiến sĩ không chỉ bảo vệ mảnh đất dưới chân mà còn tạo đà cho "Tổ quốc bay lên". Hình ảnh "bay lên" cùng "mùa xuân" là biểu tượng cho sự trỗi dậy mạnh mẽ và khát vọng hòa bình của dân tộc Việt Nam. Người lính ra đi nhưng để lại một "dáng đứng" tạc vào thế kỷ, một dáng đứng khẳng định bản lĩnh và tâm hồn không bao giờ khuất phục. Bằng ngôn ngữ hàm súc và hình ảnh kỳ vĩ, đoạn thơ đã làm nổi bật vẻ đẹp của sự hy sinh vô ngã, biến người chiến sĩ thành một biểu tượng tinh thần bất diệt trong lòng nhân dân.


Bài chi tiết Mẫu 1

Đoạn thơ trong Dáng đứng Việt Nam của Lê Anh Xuân đã khắc họa một hình tượng người chiến sĩ giải phóng quân mang vẻ đẹp vừa bi tráng, vừa cao cả. Câu thơ “Tên Anh đã thành tên đất nước” là một cách nói giàu ý nghĩa biểu tượng, khẳng định sự hóa thân của người lính vào Tổ quốc, cái “tôi” cá nhân hòa tan trong cái “ta” chung vĩnh cửu. Tiếng gọi “Ôi anh Giải phóng quân!” vang lên đầy xúc động, như một lời tri ân thiêng liêng dành cho những con người đã dâng hiến trọn đời mình cho độc lập, tự do. Đặc biệt, hình ảnh “dáng đứng của Anh giữa đường băng Tân Sơn Nhất” không chỉ tả thực tư thế hiên ngang của người lính trong giây phút chiến đấu mà còn trở thành biểu tượng bất tử của ý chí kiên cường, tinh thần bất khuất. Dáng đứng ấy như một cột mốc lịch sử, ghi dấu thời khắc dân tộc vươn mình. Từ đó, câu thơ “Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân” mở ra một không gian rộng lớn, tràn đầy ánh sáng và hy vọng, gợi liên tưởng đến sự hồi sinh của đất nước sau chiến tranh. Qua đoạn thơ, người chiến sĩ hiện lên với vẻ đẹp của lòng yêu nước, sự hi sinh và tầm vóc lớn lao, góp phần làm nên dáng đứng kiêu hãnh của dân tộc Việt Nam.


Bài chi tiết Mẫu 2

Sự hy sinh của người lính trong thơ Lê Anh Xuân không được miêu tả như một sự mất mát, mà là một sự "chuyển hóa" vĩ đại của vật chất vào tinh thần. Khi viết "Tên Anh đã thành tên đất nước", nhà thơ đã xóa nhòa ranh giới giữa một cá nhân vô danh và một thực thể dân tộc trường tồn. Anh không còn là một người lính riêng lẻ, mà đã tan vào đất đai, sông ngòi, trở thành nhịp thở của non sông. Hình ảnh "dáng đứng... giữa đường băng Tân Sơn Nhất" không chỉ là một tư thế chiến đấu, đó là một cột mốc về bản lĩnh Việt Nam: khi bị đẩy vào lằn ranh của cái chết, con người lại chọn cách đứng thẳng để làm điểm tựa cho "Tổ quốc bay lên". Động từ "bay" kết hợp với không gian "bát ngát mùa xuân" đã biến nỗi đau chiến tranh thành niềm hy vọng rực rỡ. Người lính ngã xuống theo chiều dọc của một dáng đứng hiên ngang, để đất nước vút cao theo chiều ngang của hòa bình và sự sống. Đọc đoạn thơ, ta nhận ra rằng: có những cái chết đã hóa thân thành sự sống, và có những con người, dù không để lại tên tuổi trên bia đá, đã tạc tên mình vào chính hình hài của Tổ quốc hôm nay.


Bài chi tiết Mẫu 3

Đoạn thơ trong Dáng đứng Việt Nam của Lê Anh Xuân đã dựng lên một tượng đài nghệ thuật về người chiến sĩ giải phóng quân với vẻ đẹp lớn lao và giàu sức lay động. Câu thơ “Tên Anh đã thành tên đất nước” gợi ra sự hòa nhập tuyệt đối giữa con người và Tổ quốc, khi sự hi sinh của người lính đã vượt lên ý nghĩa cá nhân để trở thành biểu tượng chung của dân tộc. Lời cảm thán “Ôi anh Giải phóng quân!” vang lên như một tiếng gọi từ trái tim, chứa đựng niềm xúc động sâu sắc và lòng biết ơn vô hạn. Hình ảnh “dáng đứng của Anh giữa đường băng Tân Sơn Nhất” được khắc họa đầy ấn tượng: đó không chỉ là tư thế của một con người trong giây phút chiến đấu mà còn là dáng đứng của lịch sử, của một dân tộc kiêu hãnh không chịu khuất phục. Từ dáng đứng ấy, “Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân” – một hình ảnh giàu chất lãng mạn, mở ra viễn cảnh tươi sáng, biểu tượng cho chiến thắng và sự hồi sinh. Qua đó, người chiến sĩ hiện lên với vẻ đẹp vừa anh dũng, vừa bất tử, trở thành linh hồn của đất nước trong thời khắc thiêng liêng.

Bài chi tiết mẫu 4


Bốn câu thơ cuối của Dáng đứng Việt Nam không chỉ là lời kết của một bài thơ, mà là khoảnh khắc thăng hoa diệu kỳ, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết tan biến để nhường chỗ cho sự bất tử. Lê Anh Xuân đã nhìn sự hy sinh của người chiến sĩ giải phóng quân qua lăng kính của một tâm hồn lãng mạn đầy kiêu hãnh. Tiếng gọi “Ôi anh Giải phóng quân!” cất lên thiết tha như một cung bậc cảm xúc vỡ òa, vừa là niềm thương xót, vừa là sự ngưỡng vọng thành kính trước một tâm hồn cao khiết. Giữa đường băng Tân Sơn Nhất khét mùi thuốc súng, hình ảnh anh ngã xuống nhưng không hề gục ngã đã tạc nên một “dáng đứng” vĩnh hằng vào không gian. Để rồi từ tư thế lẫm liệt ấy, một cuộc hóa thân kỳ diệu đã diễn ra: “Tên Anh đã thành tên đất nước”. Anh đã tan vào đất đai, hòa vào sông núi, để mỗi tấc đất ta đi đều mang hơi ấm trái tim anh. Hình ảnh “Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân” là một nét vẽ lãng mạn cực độ; nó biến sự ngã xuống của một cá nhân thành bệ phóng cho niềm vui của cả dân tộc. Cái chết ở đây không mang màu tang tóc mà rực rỡ sắc xuân, mở ra một chân trời lộng gió hòa bình. Anh đã dâng hiến cả thanh xuân để đổi lấy mùa xuân vĩnh cửu cho non sông, khiến mỗi vần thơ như rung lên khúc nhạc khải hoàn về một sức sống Việt Nam bất diệt, vừa bi tráng, vừa ngọt ngào lãng mạn.


Bài chi tiết Mẫu 5

Bốn câu thơ kết của bài Dáng đứng Việt Nam không chỉ đơn thuần là những dòng thơ, mà là một cuộc tạc tượng bằng ngôn từ về người chiến sĩ Giải phóng quân của Lê Anh Xuân. Khởi nguồn từ một chứng nhân lịch sử trong chiến dịch Tết Mậu Thân 1968, hình ảnh "dáng đứng... giữa đường băng Tân Sơn Nhất" đã vượt thoát khỏi sự khốc liệt của thực tại để trở thành biểu tượng cho lòng quả cảm bền bỉ. Ở đó, tư thế hy sinh hiên ngang đã thách thức cả sự hữu hạn của thời gian, tạc vào lịch sử một tượng đài lẫm liệt. Lời cảm thán "Ôi anh Giải phóng quân!" vang lên như một tiếng nấc kiêu hãnh, bộc lộ sự ngưỡng vọng tuyệt đối trước vẻ đẹp của đồng đội. Đỉnh cao của sự hy sinh ấy chính là sự hóa thân kỳ diệu: "Tên Anh đã thành tên đất nước". Cái chết lúc này không còn mang màu sắc bi lụy, bởi anh đã tan chảy vào hình hài non sông, để hơi thở của anh hòa vào nhịp đập của Tổ quốc. Đặc biệt, sự tương phản giữa sự ngã xuống của người chiến sĩ và hình ảnh "Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân" đã khẳng định một triết lý nhân sinh cao cả: cái chết vì nghĩa lớn chính là bệ phóng cho sự hồi sinh. Anh ngã xuống theo chiều dọc của một dáng đứng kiên cường để đất nước vút cao theo chiều ngang của độc lập và hy vọng. Với ngôn ngữ hàm súc và hình tượng thơ kỳ vĩ, đoạn thơ đã khơi dậy niềm tự hào và lòng biết ơn vô hạn trước một thế hệ đã hóa thân vào dáng hình đất nước, biến thanh xuân của cá nhân thành mùa xuân vĩnh cửu của dân tộc.

Bài chi tiết Mẫu 6

Trong Dáng đứng Việt Nam, Lê Anh Xuân đã viết nên một đoạn thơ đẹp như một bản hùng ca thấm đẫm cảm xúc trữ tình, nơi hình ảnh người chiến sĩ giải phóng quân hiện lên vừa gần gũi vừa mang tầm vóc sử thi. “Dáng đứng… giữa đường băng Tân Sơn Nhất” không chỉ là một khoảnh khắc lịch sử của chiến dịch Mậu Thân 1968 mà còn là một biểu tượng ám ảnh: con người ngã xuống nhưng tư thế vẫn hiên ngang, như thách thức mọi tàn khốc của chiến tranh. Dáng đứng ấy dường như vượt lên giới hạn của sự sống, hóa thành dấu ấn vĩnh cửu trong không gian và thời gian. Chính vì thế, “Tên Anh đã thành tên đất nước” – câu thơ vang lên như một sự hóa thân thiêng liêng, nơi cái tên riêng tan vào cái tên chung của Tổ quốc, nơi sự hi sinh lặng lẽ trở thành linh hồn bất tử của non sông. Tiếng gọi “Ôi anh Giải phóng quân!” là tiếng lòng dâng trào, chan chứa niềm xúc động và tự hào sâu sắc. Và từ chính giây phút bi tráng ấy, “Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân” – hình ảnh giàu chất lãng mạn, gợi một đất nước hồi sinh, bừng dậy trong ánh sáng của tự do. Đoạn thơ, với ngôn từ cô đọng mà giàu sức gợi, đã nâng vẻ đẹp người lính lên tầm vĩnh cửu, đồng thời khơi dậy trong lòng người đọc niềm biết ơn thiêng liêng đối với những con người đã hóa thân mình cho dáng đứng của dân tộc.

Bài chi tiết Mẫu 7

Đoạn thơ trong Dáng đứng Việt Nam của Lê Anh Xuân ngân lên như một khúc tráng ca thấm đẫm chất trữ tình về người chiến sĩ giải phóng quân – con người đã hóa thân trọn vẹn vào Tổ quốc. “Tên Anh đã thành tên đất nước” không chỉ là một lời khẳng định mà còn là sự thăng hoa của cảm xúc: cái tên riêng bé nhỏ đã hòa vào tên gọi thiêng liêng của non sông, để từ đó, người lính không còn là một cá thể hữu hạn mà trở thành biểu tượng bất tử của dân tộc. Tiếng gọi “Ôi anh Giải phóng quân!” vang lên đầy xúc động, như một tiếng nấc nghẹn ngào của lòng biết ơn, vừa gần gũi, vừa thiêng liêng. Trong dòng cảm xúc ấy, hình ảnh “dáng đứng của Anh giữa đường băng Tân Sơn Nhất” hiện lên sừng sững mà vẫn chan chứa chất thơ: đó là dáng đứng của sự hi sinh, của phút giây hóa thân giữa ranh giới sống – chết, nhưng cũng là dáng đứng nâng đỡ cả bầu trời Tổ quốc. Và từ chính khoảnh khắc ấy, “Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân” – một liên tưởng đẹp đẽ, lãng mạn mà hùng tráng, như thể từ thân thể người lính, đất nước cất cánh, vượt qua đau thương để bước vào mùa xuân tự do, rực rỡ. Đoạn thơ vì thế không chỉ khắc họa vẻ đẹp anh hùng mà còn thắp sáng vẻ đẹp tâm hồn của người chiến sĩ – những con người đã sống và chết trong niềm tin yêu bất tận dành cho quê hương, đất nước.


Bài chi tiết Mẫu 8

Đoạn thơ trong Dáng đứng Việt Nam của Lê Anh Xuân là một khúc ca vừa bi tráng vừa đậm chất lãng mạn, khắc họa hình ảnh người chiến sĩ giải phóng quân đã anh dũng hi sinh và hóa thân thành biểu tượng bất tử của dân tộc. Hình ảnh “dáng đứng… giữa đường băng Tân Sơn Nhất” không chỉ gợi lại một khoảnh khắc có thực trong chiến dịch Tết Mậu Thân 1968 mà còn mang ý nghĩa biểu tượng sâu sắc: đó là tư thế ngã xuống mà vẫn hiên ngang, bất khuất, như một tượng đài sống động được tạc nên từ lòng quả cảm. Từ dáng đứng ấy, người lính không còn là một cá nhân hữu hạn, mà đã hòa mình vào non sông: “Tên Anh đã thành tên đất nước” – câu thơ như một sự thăng hoa, nơi cái riêng tan vào cái chung, nơi sự hi sinh trở thành linh hồn của Tổ quốc. Tiếng gọi “Ôi anh Giải phóng quân!” ngân lên đầy xúc động, chan chứa niềm tự hào và biết ơn sâu sắc. Và chính từ sự hi sinh lặng thầm mà cao cả ấy, “Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân” – một hình ảnh vừa hiện thực vừa lãng mạn, gợi mở sức sống mới, tương lai tươi sáng của đất nước. Phép đối lập giữa cái chết và sự hồi sinh càng làm nổi bật chân lí: sự hi sinh của người chiến sĩ đã làm nên mùa xuân bất tận cho dân tộc. Với hình ảnh thơ kỳ vĩ, ngôn ngữ hàm súc, đoạn thơ không chỉ lay động lòng người mà còn khơi dậy niềm biết ơn và tự hào về thế hệ cha anh đã hiến dâng trọn tuổi xuân cho Tổ quốc.


Bài chi tiết Mẫu 9

Trong Dáng đứng Việt Nam, Lê Anh Xuân đã khắc họa một hình tượng người chiến sĩ giải phóng quân vừa bi tráng vừa giàu chất thơ, để lại dư âm sâu lắng trong lòng người đọc. Hình ảnh “dáng đứng… giữa đường băng Tân Sơn Nhất” không chỉ tái hiện một sự kiện có thực trong chiến dịch Mậu Thân 1968, mà còn nâng lên thành biểu tượng: một con người ngã xuống mà vẫn giữ nguyên tư thế hiên ngang, như hóa thành cột mốc bất diệt của ý chí và lòng dũng cảm. Trong khoảnh khắc ấy, ranh giới giữa sự sống và cái chết dường như bị xóa nhòa, chỉ còn lại một dáng đứng mang tầm vóc của dân tộc. Bởi thế, “Tên Anh đã thành tên đất nước” – câu thơ vang lên như một sự khẳng định thiêng liêng: sự hi sinh của người lính không còn là mất mát riêng, mà đã hòa nhập vào hình hài Tổ quốc, trở thành một phần máu thịt của non sông. Tiếng gọi “Ôi anh Giải phóng quân!” chất chứa bao niềm xúc động, tự hào, như lời tri ân từ trái tim nhà thơ. Từ sự ngã xuống ấy, “Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân” – hình ảnh giàu sức gợi, mở ra một chân trời rực rỡ, nơi đất nước hồi sinh và vươn mình mạnh mẽ. Đoạn thơ, với ngôn ngữ cô đọng và hình ảnh mang tính biểu tượng cao, đã làm sáng lên vẻ đẹp bất tử của người chiến sĩ, đồng thời khơi dậy trong mỗi chúng ta niềm biết ơn sâu sắc đối với những con người đã hiến dâng trọn vẹn cuộc đời cho độc lập, tự do.


Bài chi tiết Mẫu 10

Trong dòng chảy của thơ ca kháng chiến chống Mỹ, "Dáng đứng Việt Nam" của Lê Anh Xuân đã tạc vào tâm khảm độc giả một tượng đài bất tử về người chiến sĩ Giải phóng quân qua bốn câu thơ cuối đầy kiêu hãnh. Bắt nguồn từ một hình ảnh có thực trong chiến dịch Tết Mậu Thân 1968, "dáng đứng... giữa đường băng Tân Sơn Nhất" không chỉ là tư thế chiến đấu mà còn là biểu tượng của lòng quả cảm vô song. Dù trong lằn ranh sinh tử, người lính vẫn hiên ngang không khuất phục, tạc vào không gian và thời gian một bức tượng đài sống động về chủ nghĩa anh hùng cách mạng. Niềm xúc động nghẹn ngào vỡ òa qua tiếng gọi: "Ôi anh Giải phóng quân!", một câu cảm thán chứa đựng tất cả sự tự hào và thành kính của tác giả trước đồng đội. Chính từ sự hy sinh lẫm liệt ấy, một cuộc hóa thân diệu kỳ đã diễn ra: "Tên Anh đã thành tên đất nước". Nỗi đau cá nhân giờ đây đã hòa quyện, tan chảy vào hình hài Tổ quốc; anh không còn là một cá nhân riêng lẻ mà đã trở thành nhân dân, trở thành dáng hình của non sông gấm vóc. Đặc biệt, phép đối lập giữa cái chết bi tráng và sự sống hồi sinh đã tạo nên một hình ảnh kỳ vĩ: "Tổ quốc bay lên bát ngát mùa xuân". Từ tư thế ngã xuống của anh, đất nước được tiếp thêm sức mạnh để đứng dậy và vút cao, biến máu xương thành sắc xuân độc lập, tự do. Với ngôn ngữ hàm súc và hình ảnh thơ mang tầm vóc sử thi, đoạn thơ không chỉ khẳng định giá trị nghệ thuật đặc sắc mà còn khơi dậy lòng biết ơn sâu sắc, nhắc nhở chúng ta về một thế hệ cha anh đã hiến dâng cả thanh xuân để viết nên bài ca khải hoàn cho dân tộc.





Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...