1001+ bài văn nghị luận văn học hay nhất cho mọi thể loại 200+ bài văn nghị luận về một tác phẩm truyện ngắn

Top 45 đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) trình bày cảm nhận của Anh/ Chị về nhân vật “tôi” trong đoạn trích: "Mỗi sáng mẹ ngồi gỡ tóc ... mẹ ngồi gỡ tóc như thế nữa" trong Kẹo mầm của Băng Sơn hay nhất


- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: + Băng Sơn là nhà văn của những ký ức tuổi thơ thanh khiết và tình cảm gia đình ấm áp. + "Kẹo mầm" là dòng hồi ức đầy xúc động về những kỷ niệm bên mẹ và chị.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

1. Mở đoạn

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: 

+ Băng Sơn là nhà văn của những ký ức tuổi thơ thanh khiết và tình cảm gia đình ấm áp. 

+ "Kẹo mầm" là dòng hồi ức đầy xúc động về những kỷ niệm bên mẹ và chị.

- Nêu vấn đề nghị luận: Nhân vật "tôi" là một người có tâm hồn nhạy cảm, giàu tình thương và luôn mang nỗi hoài niệm sâu sắc về người mẹ kính yêu gắn liền với những kỷ niệm tuổi thơ.

2. Thân đoạn

- Hoàn cảnh và số phận:

+ Quá khứ: Nhân vật có một tuổi thơ êm đềm bên mái hiên nhà, nơi có mẹ ngồi gỡ tóc mỗi sáng và tiếng rao đổi kẹo mầm thân thuộc.

+ Hiện tại: Đối diện với bi kịch mất mát và sự đơn độc: mẹ đã qua đời ("Mẹ tôi đã mất"), chị đi lấy chồng xa xứ.

+ Số phận: Mang nỗi trống vắng khôn nguôi khi trưởng thành, luôn sống trong dòng hồi tưởng về những ngày đã mất.

- Đặc điểm nhân vật:

+ Hồn nhiên, ngây thơ: Say mê vị ngọt của que kẹo mầm dù nó chỉ làm từ mầm thóc, mầm mạ và "xẹp lại chỉ còn tí tẹo" khi ăn.

+ Giàu lòng hiếu thảo, tình yêu thương: Trân trọng những điều bình dị, ghi nhớ sâu đậm từng cử chỉ nhỏ của mẹ như dáng mẹ ngồi nghiêng nghiêng, sóng tóc đổ dài bên vai.

+ Luôn chìm đắm trong hoài niệm: Tiếng rao đổi kẹo trong thực tại là sợi dây đánh thức ký ức, làm hiện lên hình ảnh mẹ gỡ tóc và vo nắm tóc rối.

+ Luôn nhớ nhung, xót xa về mẹ: Suy nghĩ cuối đoạn là tiếng gọi mẹ đau đớn: "Mẹ ơi.... Còn có bao giờ con được thấy mẹ ngồi gỡ tóc như thế nữa". Đó là sự thức tỉnh trước thực tại chia lìa và khẳng định tình thương mẫu tử bất diệt.

3. Kết đoạn

- Khẳng định giá trị nhân vật: Nhân vật "tôi" để lại ấn tượng và sự xúc động tha thiết trong lòng độc giả.

- Thông điệp: Nhắc nhở người đọc về sự vô giá của tình mẫu tử, hãy trân trọng những phút giây bên mẹ và những giá trị tinh thần thiêng liêng.


Bài siêu ngắn Mẫu 1

Băng Sơn là nhà văn của những ký ức tuổi thơ thanh khiết, và truyện ngắn "Kẹo mầm" chính là dòng hồi ức xúc động về tình cảm gia đình ấm áp. Qua tác phẩm, nhân vật "tôi" hiện lên với tâm hồn nhạy cảm và nỗi hoài niệm sâu sắc về người mẹ kính yêu. Từng có một tuổi thơ êm đềm bên mái hiên nhà, hiện tại "tôi" phải đối mặt với bi kịch mất mát khi mẹ đã qua đời và chị đi lấy chồng xa. Dù vậy, nhân vật vẫn giữ vẹn nguyên sự hồn nhiên khi nhớ về vị ngọt của que kẹo mầm xưa cũ. Lòng hiếu thảo và tình yêu thương của "tôi" kết tinh trong việc ghi nhớ từng cử chỉ nhỏ của mẹ, từ dáng ngồi nghiêng nghiêng đến sóng tóc đổ dài. Tiếng gọi "Mẹ ơi..." cuối đoạn trích là sự thức tỉnh đầy xót xa trước thực tại chia lìa, khẳng định tình mẫu tử bất diệt. Nhân vật đã để lại ấn tượng tha thiết, nhắc nhở chúng ta về giá trị vô giá của tình mẹ và những kỷ niệm thiêng liêng.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Nhân vật "tôi" trong truyện ngắn "Kẹo mầm" của nhà văn Băng Sơn là một tâm hồn giàu tình thương và luôn mang nỗi hoài niệm khôn nguôi về người mẹ gắn liền với kỷ niệm tuổi thơ. Bước ra từ quá khứ êm đềm với tiếng rao đổi kẹo thân thuộc, nhân vật giờ đây sống trong cảnh đơn độc, trống vắng vì mẹ đã mất và chị đã đi xa. Tuy nhiên, trong dòng hồi tưởng, "tôi" vẫn là đứa trẻ ngây thơ say mê que kẹo làm từ mầm thóc, mầm mạ ngọt lịm. Phẩm chất hiếu thảo của nhân vật ngời sáng qua cách trân trọng những điều bình dị và nỗi nhớ da diết dáng mẹ ngồi gỡ tóc mỗi sớm mai. Mỗi tiếng rao đổi kẹo hôm nay như sợi dây đánh thức ký ức, khiến "tôi" xót xa hỏi: "Còn có bao giờ con được thấy mẹ ngồi gỡ tóc như thế nữa". Hình tượng nhân vật đã chạm đến trái tim độc giả, nhắn nhủ mỗi người hãy trân trọng từng phút giây quý giá bên mẹ khi còn có thể.


Bài siêu ngắn Mẫu 3

Truyện ngắn "Kẹo mầm" của Băng Sơn đã xây dựng thành công nhân vật "tôi" – một người con giàu lòng hiếu thảo và luôn sống trong dòng hoài niệm về người mẹ kính yêu. Đối diện với thực tại bi kịch khi mẹ không còn và gia đình ly tán, "tôi" vẫn tìm về tuổi thơ êm đềm để xoa dịu nỗi đơn độc. Sự hồn nhiên của nhân vật thể hiện qua ký ức về que kẹo mầm "xẹp lại chỉ còn tí tẹo", nhưng sâu sắc nhất vẫn là tình yêu thương dành cho mẹ qua việc ghi nhớ sâu đậm hình bóng mẹ bên hiên nhà. Những tiếng rao đổi kẹo thực tại khiến nhân vật chìm đắm trong xót xa, thốt lên tiếng gọi mẹ đau đớn như một sự khẳng định về tình thương mẫu tử vĩnh cửu. Qua nhân vật "tôi", độc giả không chỉ cảm động trước một tâm hồn tinh tế mà còn nhận ra thông điệp sâu sắc về sự vô giá của tình thân. Chúng ta cần trân trọng hơn những giá trị tinh thần thiêng liêng bên gia đình trước khi thời gian lấy đi tất cả.


Bài tham khảo Mẫu 1

Băng Sơn là nhà văn của những ký ức tuổi thơ thanh khiết và tình cảm gia đình ấm áp, mà truyện ngắn "Kẹo mầm" chính là dòng hồi ức đầy xúc động về những kỷ niệm bên mẹ và chị. Qua tác phẩm, nhân vật "tôi" hiện lên với tâm hồn nhạy cảm, giàu tình thương và nỗi hoài niệm sâu sắc về người mẹ kính yêu gắn liền với tuổi thơ êm đềm. Từng có một quá khứ hạnh phúc bên mái hiên nhà, nơi mẹ ngồi gỡ tóc mỗi sáng, hiện tại "tôi" lại phải đối diện với bi kịch mất mát khi mẹ đã qua đời và chị đi lấy chồng xa xứ. Số phận ấy khiến nhân vật luôn mang nỗi trống vắng khôn nguôi, sống trong dòng hồi tưởng về những ngày đã mất. Vẻ đẹp của nhân vật còn nằm ở sự hồn nhiên, ngây thơ khi nhớ về vị ngọt của que kẹo mầm dù nó chỉ làm từ mầm thóc, mầm mạ và xẹp lại tí tẹo khi ăn. Lòng hiếu thảo ngời sáng qua việc trân trọng những điều bình dị, ghi nhớ sâu đậm dáng mẹ ngồi nghiêng nghiêng với sóng tóc đổ dài bên vai. Mỗi tiếng rao "Ai đổi kẹo" trong thực tại lại trở thành sợi dây đánh thức ký ức, khiến nhân vật chìm đắm trong hoài niệm về hình ảnh mẹ vo nắm tóc rối. Tiếng gọi "Mẹ ơi..." cuối đoạn trích là sự thức tỉnh đau đớn trước thực tại chia lìa, khẳng định tình mẫu tử bất diệt. Nhân vật "tôi" đã để lại ấn tượng xúc động, nhắc nhở người đọc về sự vô giá của tình mẹ và những giá trị tinh thần thiêng liêng.


Bài tham khảo Mẫu 2

Trong thế giới văn chương của Băng Sơn, "Kẹo mầm" hiện lên như một bài thơ về tình mẫu tử, nơi nhân vật "tôi" bộc lộ tâm hồn nhạy cảm cùng nỗi nhớ thương mẹ da diết. Nhân vật được đặt trong sự đối lập giữa quá khứ êm đềm bên tiếng rao đổi kẹo và hiện tại đơn độc khi mẹ đã mất, chị đi lấy chồng xa. Chính số phận mang nhiều trống vắng ấy đã đẩy nhân vật luôn chìm vào dòng hoài niệm về những ngày tháng tươi đẹp cũ. "Tôi" hiện lên thật hồn nhiên khi vẫn giữ vẹn nguyên ký ức về que kẹo mầm đơn sơ nhưng ngọt ngào hơn cả kẹo bột, kẹo bi. Đặc biệt, lòng hiếu thảo của nhân vật thể hiện qua khả năng quan sát tinh tế, ghi nhớ từng cử chỉ nhỏ của mẹ như cách mẹ vuốt lược, giắt nắm tóc rối lên đòn tay mái hiên. Tiếng rao "Ai đổi kẹo" hôm nay như một chất xúc tác khiến nhân vật tưởng như thấy lại dáng mẹ nghiêng nghiêng đầu hè gỡ tóc. Câu hỏi tu từ cuối đoạn bộc lộ nỗi đau xót khôn cùng trước sự mất mát, khẳng định tình yêu thương mẫu tử là vĩnh cửu. Qua nhân vật "tôi", Băng Sơn đã chạm đến sợi dây cảm xúc tha thiết của độc giả, gửi gắm thông điệp về việc trân trọng từng phút giây bên mẹ trước khi thời gian lấy đi tất cả.

Đoạn văn 3


Bài tham khảo Mẫu 3

Nhà văn Băng Sơn đã xây dựng thành công nhân vật "tôi" trong truyện ngắn "Kẹo mầm" như một hiện thân của lòng hiếu thảo và sự nhạy cảm đối với những ký ức gia đình ấm áp. Tác phẩm là dòng hồi ức đau đáu của nhân vật về người mẹ kính yêu gắn liền với những kỷ vật đơn sơ của tuổi thơ. Hoàn cảnh của "tôi" đầy bi kịch khi hiện tại chỉ còn lại sự cô đơn giữa căn nhà vắng bóng mẹ và chị, khiến nhân vật luôn mang nỗi trống vắng khôn nguôi. Tuy nhiên, trong dòng chảy ký ức, "tôi" vẫn là đứa trẻ ngây thơ say mê vị ngọt que kẹo đổi bằng tóc rối dù khi cho vào miệng nó "xẹp lại chỉ còn tí tẹo". Nhân vật đã dành tất cả tình yêu thương để khắc ghi hình bóng mẹ với sóng tóc đổ dài bên vai và chiếc lược gỗ màu vàng vàng. Mỗi khi tiếng rao thực tại vang lên, nhân vật lại rơi vào trạng thái chìm đắm trong hoài niệm, thấy lại từng hành động nhỏ của mẹ bên hiên nhà năm xưa. Tiếng gọi "Mẹ ơi..." đầy xót xa ở cuối đoạn là minh chứng cho một tình thương mẫu tử bất diệt và sự thức tỉnh đau đớn trước thực tại chia lìa. Nhân vật "tôi" để lại ấn tượng sâu đậm, nhắc nhở mỗi người hãy trân quý giá trị tinh thần thiêng liêng từ những điều bình dị nhất của gia đình.


Bài tham khảo Mẫu 4

Đến với truyện ngắn "Kẹo mầm" của Băng Sơn, độc giả không khỏi xúc động trước nhân vật "tôi" – một tâm hồn luôn mang nặng nỗi hoài niệm về tình mẫu tử thiêng liêng. Nhân vật xuất hiện trong dòng hồi ức về tuổi thơ êm đềm, nơi có mái hiên nhà thân thuộc và những nắm tóc rối mẹ vo tròn giắt lên đòn tay. Bi kịch hiện tại khi mẹ qua đời và chị lấy chồng xa đã khiến số phận của "tôi" trở nên đơn độc, đầy trống vắng. Thế nhưng, "tôi" vẫn giữ được phẩm chất hồn nhiên qua cách miêu tả que kẹo mầm "lồng khồng" đầy háo hức. Lòng hiếu thảo của nhân vật ngời sáng qua việc trân trọng những hình ảnh bình dị: dáng mẹ gỡ tóc, chiếc lược thưa gỗ vàng. Thực tại và quá khứ đan xen qua tiếng rao đổi kẹo, trở thành sợi dây đánh thức những ký ức tưởng chừng đã ngủ quên về người mẹ. Nỗi nhớ nhung đẩy lên cao trào qua tiếng gọi "Mẹ ơi..." đầy đau đớn, khẳng định một chân lý về tình thương mẫu tử vĩnh hằng. Nhân vật "tôi" đã gieo vào lòng người đọc sự xúc động tha thiết, đồng thời gửi gắm thông điệp sâu sắc về việc trân trọng những phút giây bên mẹ và những giá trị tinh thần quý báu thuở thiếu thời.


Bài tham khảo Mẫu 5

Nhân vật "tôi" trong "Kẹo mầm" của Băng Sơn là biểu tượng cho những người luôn hướng về cội nguồn và trân trọng tình cảm gia đình ấm áp. Tác phẩm là dòng chảy xúc động của một tâm hồn nhạy cảm, luôn nhớ thương người mẹ kính yêu gắn với ký ức về que kẹo mầm. Từ quá khứ êm đềm với tiếng rao đổi kẹo bên hiên nhà, nhân vật phải đối mặt với thực tại chia ly: mẹ mất, chị đi xa, để lại nỗi trống vắng khôn nguôi trong lòng người ở lại. Phẩm chất tinh tế của "tôi" thể hiện ở việc nâng niu những điều nhỏ bé, ghi nhớ sâu đậm cử chỉ mẹ vuốt lược hay vo vo nắm tóc rối. Sự ngây thơ thuở nhỏ khi say mê que kẹo làm từ mầm thóc vẫn vẹn nguyên trong tâm trí, cho thấy một tâm hồn thuần khiết. Mỗi tiếng rao đổi kẹo hôm nay lại khiến nhân vật chìm đắm trong hoài niệm, tưởng như thấy mẹ vẫn đang ngồi đó gỡ tóc đầu hè. Câu hỏi cuối truyện "Còn có bao giờ con được thấy mẹ ngồi gỡ tóc như thế nữa" bộc lộ sự xót xa tột cùng, khẳng định tình mẫu tử là điều thiêng liêng nhất. Qua nhân vật "tôi", Băng Sơn nhắc nhở chúng ta hãy biết ơn và hiếu thảo với cha mẹ khi còn có thể, bởi đó là giá trị vô giá nhất của cuộc đời.


Bài tham khảo Mẫu 6

Truyện ngắn "Kẹo mầm" của nhà văn Băng Sơn đã khắc họa thành công chân dung nhân vật "tôi" với tâm hồn đầy trắc ẩn và tình yêu thương mẹ sâu nặng. Qua ngôi kể thứ nhất, nhân vật dẫn dắt người đọc vào dòng hồi ức thanh khiết của tuổi thơ gắn liền với mái hiên nhà và tiếng rao đổi kẹo mầm. Hoàn cảnh hiện tại của "tôi" thật xót xa khi phải đối diện với bi kịch mẹ qua đời và chị lấy chồng xa, tạo nên một khoảng trống vắng không gì lấp đầy được. Dù số phận cô độc, "tôi" vẫn luôn tìm về quá khứ để thấy mình là đứa trẻ hồn nhiên say mê vị ngọt que kẹo đơn sơ. Lòng hiếu thảo ngời sáng qua những chi tiết miêu tả dáng mẹ nghiêng nghiêng gỡ tóc, cho thấy một tâm hồn luôn trân trọng gia đình. Tiếng rao "Ai đổi kẹo" thực tại như một sợi dây vô hình kết nối "tôi" với mẹ, làm hiện hữu hình bóng người mẹ đã khuất trong tâm tưởng. Tiếng gọi mẹ đau đớn cuối đoạn là sự thức tỉnh về thực tại mất mát, khẳng định một tình mẫu tử bất diệt. Nhân vật "tôi" đã để lại trong lòng độc giả sự xúc động tha thiết, nhắc nhở chúng ta về ý nghĩa của tình thân và những ký ức quý giá của cuộc đời.


Bài tham khảo Mẫu 7

Băng Sơn là nhà văn của những ký ức tuổi thơ, và nhân vật "tôi" trong "Kẹo mầm" chính là linh hồn của dòng hồi ức đầy cảm động ấy. Nhân vật hiện lên với tâm hồn nhạy cảm, luôn mang nỗi hoài niệm sâu sắc về người mẹ gắn liền với kỷ niệm về que kẹo mầm ngọt lịm. Quá khứ êm đềm bên mẹ và chị giờ đây chỉ còn là nỗi trống vắng khôn nguôi khi mẹ đã mất và gia đình ly tán. Số phận mang nặng bi kịch mất mát khiến "tôi" luôn chìm đắm trong dòng hồi tưởng về những ngày đã qua. Sự ngây thơ của nhân vật thể hiện qua cách miêu tả que kẹo mầm "lồng khồng" nhưng "xẹp lại chỉ còn tí tẹo". Phẩm chất hiếu thảo của "tôi" tỏa sáng qua việc ghi nhớ tỉ mỉ hình ảnh mẹ ngồi đầu hè gỡ tóc bằng lược gỗ màu vàng. Mỗi tiếng rao thực tại đánh thức ký ức, làm sống dậy hình bóng mẹ trong tâm tưởng với niềm xót xa khôn xiết. Tiếng gọi "Mẹ ơi..." cuối truyện là tiếng lòng khẳng định tình thương mẫu tử vĩnh cửu và nỗi đau chia lìa thực tại. Qua nhân vật này, độc giả nhận được thông điệp quý giá về sự trân trọng tình mẫu tử và những giá trị tinh thần thiêng liêng của gia đình.

Bài tham khảo Mẫu 8

Trong truyện ngắn "Kẹo mầm", nhân vật "tôi" của Băng Sơn hiện lên như một tấm gương của lòng hiếu thảo và sự nhạy cảm trước những mất mát của cuộc đời. Tác phẩm là dòng hồi ức xúc động về người mẹ kính yêu gắn liền với những kỷ niệm tuổi thơ thanh khiết bên hiên nhà. Hoàn cảnh hiện tại "mẹ tôi đã mất" khiến nhân vật rơi vào bi kịch cô đơn, luôn sống trong nỗi trống vắng khôn nguôi khi trưởng thành. Tuy nhiên, tâm hồn "tôi" vẫn vẹn nguyên sự hồn nhiên thuở nhỏ khi say mê vị ngọt của que kẹo mầm làm từ mầm mạ. Lòng yêu thương của nhân vật kết tinh trong nỗi nhớ dáng mẹ ngồi nghiêng nghiêng đầu hè, sóng tóc đổ dài một bên vai. Tiếng rao đổi kẹo trong thực tại trở thành sợi dây kết nối quá khứ, khiến hình ảnh mẹ vo nắm tóc rối lại hiện lên sống động. Nỗi xót xa trào dâng qua tiếng gọi mẹ đau đớn cuối đoạn, khẳng định tình mẫu tử là bất diệt dù thực tại có chia lìa. Nhân vật "tôi" đã gieo vào lòng độc giả sự xúc động sâu sắc, nhắc nhở chúng ta hãy trân trọng từng phút giây bên mẹ và nâng niu những ký ức gia đình ấm áp.


Bài tham khảo Mẫu 9

Nhân vật "tôi" trong truyện ngắn "Kẹo mầm" là minh chứng cho tài năng của Băng Sơn trong việc khắc họa những tâm hồn giàu tình thương và hoài niệm. Qua dòng hồi ức về tuổi thơ êm đềm bên mái hiên nhà, nhân vật bộc lộ một sự nhạy cảm tinh tế đối với người mẹ kính yêu. Số phận hiện tại của "tôi" thật đáng buồn khi mẹ đã qua đời và chị đi lấy chồng xa, để lại một tâm hồn luôn mang nặng nỗi trống vắng. Sự hồn nhiên của nhân vật vẫn lấp lánh qua ký ức về que kẹo mầm đổi bằng tóc rối, thứ kẹo mà "bất cứ đứa trẻ nào cũng phải mê". Phẩm chất hiếu thảo của "tôi" thể hiện ở việc ghi nhớ từng cử chỉ nhỏ của mẹ như cách mẹ giắt nắm tóc rối lên đòn tay mái hiên. Tiếng rao "Ai đổi kẹo" ở hiện tại như đánh thức ký ức, làm hiện lên hình ảnh mẹ ngồi gỡ tóc đầu hè đầy xúc động. Tiếng gọi "Mẹ ơi..." đầy đau đớn là sự khẳng định tình thương mẫu tử vĩnh hằng vượt qua mọi giới hạn của thời gian và cái chết. Nhân vật "tôi" đã để lại ấn tượng tha thiết, gửi gắm thông điệp nhắc nhở người đọc về sự vô giá của tình mẹ và giá trị thiêng liêng của gia đình.


Bài tham khảo Mẫu 10

Truyện ngắn "Kẹo mầm" của Băng Sơn đã tạc dựng nên một nhân vật "tôi" đầy ấn tượng với tâm hồn nhạy cảm và lòng hiếu thảo sâu sắc dành cho mẹ. Tác phẩm là dòng chảy hồi ức về một tuổi thơ thanh bình gắn liền với hình bóng mẹ và chị bên mái hiên xưa. Hiện tại, nhân vật phải đối mặt với thực tại nghiệt ngã khi mẹ đã qua đời, tạo nên nỗi trống vắng khôn nguôi trong lòng người ở lại. "Tôi" vẫn hiện lên với sự hồn nhiên khi nhớ về vị ngọt que kẹo mầm tuổi thơ, đồng thời tỏa sáng phẩm chất hiếu thảo qua việc nâng niu từng kỷ niệm nhỏ bé về mẹ. Tiếng rao "Ai đổi kẹo" hôm nay trở thành sợi dây kết nối thực tại với quá khứ, làm hiện lên sống động dáng mẹ nghiêng nghiêng ngồi gỡ tóc đầu hè. Nỗi xót xa và tiếng gọi mẹ đau đớn cuối đoạn trích là minh chứng cho tình mẫu tử bất diệt, vượt lên trên nỗi đau chia lìa của số phận. Nhân vật "tôi" đã chạm đến trái tim người đọc bằng sự chân thành, nhắc nhở chúng ta hãy trân trọng những phút giây bên mẹ và những giá trị tinh thần thiêng liêng nhất của đời người.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...