1001+ bài văn nghị luận văn học hay nhất cho mọi thể loại 200+ bài văn nghị luận về một nhân vật trong tác phẩm v..

Top 45 Bài văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích nhân vật huyện Hinh trong truyện Đồng hào có ma (Nguyễn Công Hoan) hay nhất


- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: + Nguyễn Công Hoan là bậc thầy của truyện ngắn trào phúng Việt Nam trước 1945.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

1. Mở đoạn:

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: 

+ Nguyễn Công Hoan là bậc thầy của truyện ngắn trào phúng Việt Nam trước 1945. 

+ "Đồng hào có ma" (1937) là một trong những tác phẩm tiêu biểu phơi bày bộ mặt thối nát của quan lại thời Pháp thuộc.

- Nêu vấn đề nghị luận: Nhân vật Huyện Hinh – một viên quan tri huyện tham lam, đê tiện, điển hình cho sự mục nổng của tầng lớp quan trường đương thời.

2. Thân đoạn:

- Ngoại hình và diện mạo:

+ Được giới thiệu là một người "béo ơi là béo", cái béo tỉ lệ thuận với sự giàu sang do đục khoét của dân.

+ Diện mạo kệch cỡm: Cố công "nuôi râu" để ra vẻ tiền bối nhưng thực chất lại nhẵn thín, lỗ chân lông căng ra vì béo, tạo nên một vẻ ngoài lố lăng, thiếu tư cách.

- Sự vô trách nhiệm và bản chất tham lam, đê tiện:

+ Lạm dụng pháp luật để trừng trị dân nghèo chỉ vì những lý do vụn vặt (vả dân vì tưởng bị nói xỏ béo). 

+ Đời làm quan chỉ xoay quanh "đánh bạc và chơi gái".

+ Hành vi trộm cắp trắng trợn:

++ Đứng trước mẹ Nuôi – một người dân nghèo vừa bị mất trộm, khốn khổ đến cùng cực, Huyện Hinh không hề mảy may thương xót.

+ Hành động lén lút: Khi thấy mẹ Nuôi đánh rơi tiền, ông ta đã nhanh chân dùng giày giẫm lên đồng hào đôi.

+ Sự trơ trẽn tột độ: Đợi nạn nhân đi khỏi, ông ta mới dịch chân, nhặt đồng hào, "thổi cát" rồi bỏ tọt vào túi. Một viên quan tri huyện lại đi ăn cắp của một người dân vừa bị mất trộm chỉ vì "hai hào".

- Đánh giá về nghệ thuật xây dựng nhân vật:

+ Thủ pháp trào phúng: Sử dụng lối nói mỉa mai, nghịch lý (ăn bẩn mới béo khỏe).

+ Xây dựng tình huống kịch tính: Tình huống rơi tiền tạo điều kiện cho bản chất nhân vật bộc lộ trọn vẹn nhất. (Con mẹ Nuôi lên quan trình báo mất trộm thì lại bị quan trộm mất hai hào)

+ Nghệ thuật miêu tả tâm lý và hành động: Hành động "giẫm chân", "nhặt tiền" được miêu tả rất tỉ mỉ, làm bật lên sự đê tiện, bần tiện của nhân vật.

3. Kết đoạn:

- Khẳng định vấn đề: Huyện Hinh là một điển hình cho loại quan lại "phụ mẫu" nhưng bản chất là loài sâu mọt, chuyên đục khoét dân đen.

- Thông điệp: Qua nhân vật, Nguyễn Công Hoan đã phê phán chế độ thực dân nửa phong kiến thối nát, nơi mà công lý bị vùi lấp bởi sự tham lam vô độ của kẻ cầm quyền.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Nguyễn Công Hoan là bậc thầy truyện ngắn trào phúng với tác phẩm "Đồng hào có ma" phơi bày bộ mặt thối nát của quan lại thời Pháp thuộc qua nhân vật Huyện Hinh. Viên quan này hiện thân cho sự mục nổng với ngoại hình béo tốt kệch cỡm nhờ đục khoét dân lành và diện mạo lố lăng qua việc cố công nuôi râu để ra vẻ tiền bối. Bản chất tham lam của hắn lộ rõ khi đời làm quan chỉ xoay quanh cờ bạc, gái mú và lạm dụng pháp luật để ức hiếp dân đen. Đỉnh điểm của sự đê tiện là hành động dùng giày giẫm lên đồng hào của mẹ Nuôi rồi lén lút nhặt lấy sau khi nạn nhân đi khỏi. Bằng thủ pháp mỉa mai và xây dựng tình huống kịch tính, tác giả đã khắc họa thành công một con sâu mọt chuyên đục khoét xã hội. Nhân vật Huyện Hinh chính là lời tố cáo đanh thép đối với chế độ thực dân phong kiến thối nát, nơi công lý bị vùi lấp bởi thói tham lam vô độ.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Nhân vật Huyện Hinh trong truyện ngắn "Đồng hào có ma" của Nguyễn Công Hoan là điển hình sắc sảo cho tầng lớp quan lại tham lam và đê tiện đương thời. Với diện mạo béo múp cùng bộ râu tơ lố lăng, hắn hiện lên như một kẻ thiếu tư cách nhưng luôn tìm cách lạm quyền để trừng trị người dân vô tội. Bản chất bất lương của viên quan phụ mẫu này bộc lộ trọn vẹn qua tình huống mẹ Nuôi lên công đường trình báo mất trộm nhưng lại bị chính quan lấy mất đồng hào đôi. Hành động dùng chân giấu tiền và trơ trẽn nhặt lấy đồng hào khi nạn nhân đã đi khỏi cho thấy một tâm địa bần tiện đến cùng cực. Tác giả đã sử dụng nghệ thuật miêu tả hành động tỉ mỉ kết hợp lối nói nghịch lí để tạo nên tiếng cười châm biếm sâu cay. Qua Huyện Hinh, Nguyễn Công Hoan phê phán gay gắt sự thối nát của bộ máy cai trị thời bấy giờ. Hình tượng này nhắc nhở độc giả về sự đốn mạt của những kẻ cầm quyền nhân danh công lý.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Thông qua nhân vật Huyện Hinh trong "Đồng hào có ma", Nguyễn Công Hoan đã phơi bày chân thực sự mục nổng của quan trường Việt Nam trước năm 1945. Huyện Hinh là một viên quan béo tốt nhưng lại mang bản chất bẩn thỉu khi đời làm quan chỉ trễ nải để chơi bời và đánh bạc. Sự đê tiện của hắn đạt đến đỉnh cao khi lén lút ăn cắp đồng hào đôi của người đàn bà khốn khổ đang quỳ lạy dưới chân bàn giấy. Hành động thổi cát bám ở đồng hào rồi bỏ tọt vào túi sau khi đuổi mẹ Nuôi về đã lột trần bộ mặt của kẻ ăn cướp ban ngày dưới danh nghĩa quan huyện. Bằng tình huống kịch tính và ngôn ngữ mỉa mai, nhà văn đã tạc dựng một điển hình của loại sâu mọt chuyên đục khoét dân đen. Nhân vật không chỉ mang lại tiếng cười trào phúng mà còn là lời kết án đanh thép chế độ thực dân nửa phong kiến. Huyện Hinh mãi là hình ảnh nhơ nhuốc đại diện cho một thời kỳ công lý bị đồng tiền và thói tham lam làm vấy bẩn.

Bài tham khảo Mẫu 1

Nguyễn Công Hoan vốn là bậc thầy của truyện ngắn trào phúng Việt Nam trước năm 1945 và "Đồng hào có ma" là một trong những tác phẩm tiêu biểu phơi bày bộ mặt thối nát của quan trường thời bấy giờ thông qua nhân vật Huyện Hinh. Huyện Hinh hiện lên là một viên quan tri huyện tham lam và đê tiện đến cùng cực. Ngay từ đầu, tác giả giới thiệu diện mạo của ông ta béo ơi là béo, một cái béo tỉ lệ thuận với sự giàu sang có được nhờ đục khoét xương máu của dân nghèo. Vẻ ngoài ấy càng trở nên kệch cỡm khi ông ta cố công nuôi râu để ra vẻ tiền bối nhưng thực chất mặt lại nhẵn thín vì mỡ căng ra, tạo nên một hình ảnh lố lăng và thiếu tư cách. Bản chất vô trách nhiệm của Huyện Hinh bộc lộ rõ khi đời làm quan của ông ta chỉ xoay quanh việc đánh bạc và chơi gái, còn pháp luật thì bị lạm dụng để trừng trị dân nghèo chỉ vì những lý do vụn vặt như việc ông ta tưởng họ nói xỏ cái béo của mình. Đỉnh điểm của sự đê tiện là hành vi trộm cắp trắng trợn ngay trên công đường. Đứng trước mẹ Nuôi là một người dân khốn khổ vừa bị mất trộm, ông ta không hề thương xót mà lại nhanh chân dùng giày giẫm lên đồng hào đôi khi bà vô ý đánh rơi. Sự trơ trẽn tột độ thể hiện ở việc ông ta đợi nạn nhân đi khỏi rồi mới dịch chân nhặt tiền, thổi cát rồi bỏ tọt vào túi. Bằng thủ pháp mỉa mai và xây dựng tình huống kịch tính khi kẻ trình báo mất trộm lại bị chính quan trộm mất tiền, Nguyễn Công Hoan đã khắc họa thành công một con sâu mọt điển hình. Nhân vật Huyện Hinh không chỉ là một viên quan phụ mẫu giả tạo mà còn là lời phê phán đanh thép chế độ thực dân nửa phong kiến thối nát, nơi công lý bị vùi lấp bởi thói tham lam của kẻ cầm quyền.

Bài tham khảo Mẫu 2

Tác phẩm "Đồng hào có ma" của Nguyễn Công Hoan đã tạc dựng nên chân dung nhân vật Huyện Hinh như một biểu tượng cho sự mục nổng của tầng lớp quan lại thời Pháp thuộc. Huyện Hinh là một viên quan tri huyện mang bản chất tham lam và đê tiện được che đậy dưới vẻ ngoài béo tốt. Cái béo của ông ta được tác giả mỉa mai là kết quả của việc thích ăn bẩn, ám chỉ sự đục khoét dân chúng không ngừng nghỉ suốt hai mươi năm hoạn lộ. Diện mạo của ông ta vô cùng lố lăng với bộ râu tơ lưa thưa cố nuôi để lên mặt với đồng nghiệp trẻ, trong khi chân lông lại bị mỡ căng ra đến nhẵn thín. Huyện Hinh không chỉ trễ nải việc quan để ăn chơi, bài bạc mà còn sẵn sàng dùng quyền lực để truy đuổi đến cùng những người dân vô tình phạm thượng. Sự đê tiện của nhân vật này đạt đến đỉnh cao trong cuộc tiếp đón mẹ Nuôi tại phòng giấy. Trước hoàn cảnh tội nghiệp của người đàn bà mất sạch tài sản, Huyện Hinh không những không cứu giúp mà còn nảy sinh lòng tham với hai hào lẻ rơi dưới chân. Hành động giẫm giày lên đồng bạc rồi lén lút bỏ túi khi con mồi đã ra về cho thấy một nhân cách bần tiện đến kinh ngạc. Nguyễn Công Hoan đã sử dụng nghệ thuật miêu tả hành động tỉ mỉ kết hợp với tình huống trớ trêu để lột trần bộ mặt thật của kẻ cầm quyền. Huyện Hinh chính là loại quan phụ mẫu nhưng tâm địa lại là loài sâu mọt chuyên sống bằng cách vơ vét của người nghèo. Qua đó, nhà văn đã lên án gay gắt một xã hội hỗn loạn, nơi mà kẻ đại diện cho luật pháp lại chính là kẻ trộm cắp trơ trẽn nhất.

Bài tham khảo Mẫu 3

Nhân vật Huyện Hinh trong truyện ngắn "Đồng hào có ma" là một hình tượng trào phúng sắc sảo của nhà văn Nguyễn Công Hoan nhằm phơi bày thực trạng thối nát của quan trường đương thời. Huyện Hinh hiện thân cho loại quan lại tham lam và đê tiện với ngoại hình béo híp mắt và diện mạo kệch cỡm. Ông ta cố gắng tạo cho mình vẻ uy nghi tiền bối bằng cách nuôi râu nhưng chính sự béo tốt quá mức đã khiến bộ mặt trở nên hài hước và thiếu tư cách. Đời làm quan của Huyện Hinh là một chuỗi những ngày trễ nải việc công để đắm chìm vào cờ bạc và gái mú, còn dân chúng thì thường xuyên phải kiện cáo vì thói nhũng nhiễu của ông ta. Đặc biệt, hành vi ăn cắp hai hào của mẹ Nuôi đã phác họa trọn vẹn bản chất tiểu nhân của viên quan tri huyện này. Khi thấy người phụ nữ khốn khổ đánh rơi những đồng hào cuối cùng, ông ta đã thản nhiên dùng giày giẫm lên để chiếm đoạt. Hành động dịch chân nhặt tiền và thổi cát bám ở đế giày một cách tự nhiên như không có chuyện gì xảy ra đã đẩy sự trơ trẽn lên đến tột độ. Bằng nghệ thuật xây dựng tình huống kịch tính và mỉa mai, tác giả đã cho thấy một nghịch lý đau lòng là dân đi trình mất trộm lại bị quan lấy mất tiền. Huyện Hinh là một điển hình cho tầng lớp sâu mọt chuyên đục khoét dân đen dưới danh nghĩa cha mẹ dân. Nhân vật này đã góp phần giúp Nguyễn Công Hoan phê phán mạnh mẽ chế độ thực dân nửa phong kiến, nơi mà sự tham lam vô độ của kẻ cầm quyền đã vùi dập mọi giá trị công bằng của xã hội.

Bài tham khảo Mẫu 4

Trong lịch sử văn học trào phúng, nhân vật Huyện Hinh của Nguyễn Công Hoan trong "Đồng hào có ma" luôn được nhớ đến như một viên quan tham lam và đê tiện tiêu biểu cho tầng lớp quan lại thời Pháp thuộc. Huyện Hinh được khắc họa với cái béo lạ lùng mà theo tác giả là do sở thích ăn bẩn, minh chứng cho sự giàu sang nhờ vơ vét của dân lành. Diện mạo của ông ta rất lố lăng khi cố nuôi râu để ra vẻ bậc đàn anh nhưng mặt mũi lại nhẵn thín vì lớp mỡ căng bóng. Huyện Hinh không chỉ vô trách nhiệm trong việc nước khi suốt ngày chỉ biết chơi gái và đánh bạc mà còn là một kẻ lạm quyền sẵn sàng trừng trị dân chúng chỉ để hả giận cá nhân. Sự đê tiện của nhân vật này bộc phát rõ rệt nhất trong tình huống đối diện với mẹ Nuôi tại công đường. Trước người đàn bà nghèo khổ đang run rẩy vì mất trộm, viên quan tri huyện không hề mảy may động lòng trắc ẩn mà lại chú tâm vào những đồng hào rơi trên mặt đất. Hành động lén lút dùng giày giẫm lên đồng hào rồi đợi nạn nhân ra về mới nhặt lấy bỏ vào túi đã lột mặt nạ của một kẻ đại diện cho pháp luật. Nguyễn Công Hoan đã rất thành công khi sử dụng thủ pháp trào phúng và miêu tả tâm lý hành động vô cùng tỉ mỉ để bật lên sự bần tiện của nhân vật. Huyện Hinh chính là hình ảnh nhơ nhuốc của loại quan lại sâu mọt chuyên đục khoét dân đen một cách tàn nhẫn. Thông qua nhân vật này, nhà văn đã gửi gắm thông điệp phê phán chế độ thực dân nửa phong kiến thối nát, nơi công lý bị chà đạp bởi bàn tay tham lam của những kẻ cầm quyền đốn mạt.

Bài tham khảo Mẫu 5

Huyện Hinh là nhân vật trung tâm trong truyện ngắn "Đồng hào có ma" của bậc thầy trào phúng Nguyễn Công Hoan, một nhân vật điển hình cho sự thối nát và đê tiện của quan trường trước năm 1945. Viên quan tri huyện này hiện lên với ngoại hình béo tốt quá mức, một đặc điểm mà tác giả dùng để mỉa mai sự giàu có bất chính từ việc đục khoét nhân dân. Diện mạo của ông ta rất kệch cỡm khi nỗ lực nuôi râu để khẳng định vị thế tiền bối nhưng lại thất bại vì làn da quá căng mỡ, tạo nên vẻ ngoài lố lăng và thiếu đi sự đĩnh đạc cần có của một người làm quan. Bản chất tham lam của Huyện Hinh không dừng lại ở những khoản tiền lớn mà còn len lỏi vào cả những đồng tiền lẻ của kẻ khốn cùng. Trong lúc tiếp nhận đơn trình báo mất trộm của mẹ Nuôi, ông ta đã tranh thủ sự hốt hoảng của bà để chiếm đoạt hai hào bằng cách dùng giày giẫm lên. Hành động đợi nạn nhân đi khỏi mới dịch chân rồi nhặt đồng hào bám cát bỏ vào túi đã phơi bày một tâm địa bần tiện và trơ trẽn đến tột độ. Bằng tình huống kịch tính khi nạn nhân đi báo mất trộm lại gặp ngay kẻ trộm là quan, nhà văn đã tạo nên một tiếng cười châm biếm sâu cay. Nguyễn Công Hoan đã khéo léo sử dụng nghệ thuật miêu tả hành động để bật lên bản chất sâu mọt của tầng lớp quan lại phụ mẫu. Huyện Hinh chính là một vết đen nhơ nhuốc của xã hội đương thời, nơi mà kẻ cầm quyền đã biến pháp luật thành công cụ để thỏa mãn thói tham lam vô độ của cá nhân mình.

Bài tham khảo Mẫu 6

Nhân vật Huyện Hinh trong "Đồng hào có ma" là một sáng tạo độc đáo của nhà văn Nguyễn Công Hoan nhằm vạch trần bộ mặt thật của đội ngũ quan lại thời Pháp thuộc. Đây là một viên quan tri huyện vừa tham lam vừa đê tiện, sống một cuộc đời chỉ xoay quanh cờ bạc và chơi gái. Ngoại hình của Huyện Hinh được miêu tả rất béo, một sự béo tốt mà tác giả khẳng định là nhờ ăn bẩn, ám chỉ những hành vi tham nhũng bất chính. Diện mạo của ông ta lố lăng tới mức nhẵn thín không mọc nổi râu vì lớp mỡ quá căng, khiến nỗ lực ra vẻ tiền bối của ông ta trở nên hài hước. Sự đê tiện của Huyện Hinh bộc lộ rõ nhất qua cách ông ta xử lý việc công tại phòng giấy. Khi mẹ Nuôi khốn khổ vô tình làm rơi những đồng hào cuối cùng xuống gạch, viên quan tri huyện thay vì giúp dân tìm lại tiền thì lại nhanh chân dùng giày giẫm lên để giấu đi. Sự trơ trẽn tột cùng hiện ra khi ông ta thản nhiên nhặt đồng hào bám cát bỏ vào túi sau khi nạn nhân đã ra về trong thất vọng. Nguyễn Công Hoan đã sử dụng thủ pháp trào phúng sắc sảo và nghệ thuật xây dựng tình huống kịch tính để lột trần nhân cách của loại sâu mọt này. Huyện Hinh chính là đại diện cho hệ thống quan lại phụ mẫu nhưng thực chất là lũ ăn cướp chuyên đục khoét người nghèo. Qua nhân vật, nhà văn đã phê phán gay gắt xã hội nửa phong kiến thối nát, nơi công lý hoàn toàn vắng bóng và bị thay thế bởi lòng tham vô đáy của những kẻ nắm giữ quyền bính.

Bài tham khảo Mẫu 7

Qua truyện ngắn "Đồng hào có ma", nhà văn Nguyễn Công Hoan đã mang đến cho người đọc một cái nhìn chân thực về sự đê tiện của nhân vật Huyện Hinh, một điển hình cho quan trường thối nát đương thời. Huyện Hinh là viên quan tri huyện nổi tiếng béo khỏe nhưng cái béo ấy lại là sản phẩm của thói tham nhũng vô độ. Diện mạo kệch cỡm của ông ta với nỗ lực nuôi râu bất thành càng tô đậm thêm vẻ ngoài lố lăng và thiếu tư cách của một người làm cha mẹ dân. Huyện Hinh không chỉ trễ nải việc quan để đắm mình vào các cuộc vui chơi trụy lạc mà còn sẵn sàng lạm dụng quyền lực để trừng trị bất cứ ai khiến ông ta phật ý. Sự đê tiện của viên quan này đạt đến đỉnh điểm khi ông ta đối xử với mẹ Nuôi, một người dân nghèo vừa mất sạch tài sản. Thay vì làm nhiệm vụ của một người cầm cân nảy mực, Huyện Hinh lại trở thành một kẻ trộm vặt khi lén lút dùng giày giẫm lên đồng hào đôi mà nạn nhân đánh rơi. Hành động bình thản nhặt tiền bỏ túi sau khi đuổi mẹ Nuôi đi cho thấy một bản chất bần tiện và trơ trẽn không thể cứu vãn. Nguyễn Công Hoan đã sử dụng nghệ thuật miêu tả tâm lý và hành động vô cùng sắc sảo để làm bật lên bản chất sâu mọt của nhân vật. Huyện Hinh chính là hình ảnh đại diện cho tầng lớp quan lại tham lam, sẵn sàng chiếm đoạt cả những đồng hào lẻ của kẻ khốn cùng. Nhân vật này là lời tố cáo mạnh mẽ đối với chế độ cũ, nơi công lý bị vùi lấp bởi thói vị kỷ và lòng tham vô liêm sỉ của những kẻ cầm quyền.

Bài tham khảo Mẫu 8

Truyện ngắn "Đồng hào có ma" của Nguyễn Công Hoan đã khắc họa nhân vật Huyện Hinh như một biểu tượng của sự mục nổng và đê tiện trong hàng ngũ quan lại trước Cách mạng tháng Tám. Huyện Hinh là một viên quan tham lam với ngoại hình béo tốt nhờ hưởng lợi từ việc đục khoét dân chúng suốt nhiều năm. Diện mạo của ông ta vô cùng lố lăng khi cố nuôi râu để tỏ vẻ quyền uy nhưng làn da mặt nhẵn thín vì béo đã làm hỏng đi tất cả sự nghiêm túc giả tạo đó. Bản chất vô trách nhiệm của Huyện Hinh thể hiện ở chỗ ông ta thường xuyên trễ nải việc quan để chơi gái và đánh bạc, đồng thời luôn sẵn sàng dùng pháp luật làm công cụ để hả giận cá nhân. Tình huống đắt giá nhất trong truyện là lúc ông ta tiếp nhận đơn của mẹ Nuôi. Trước nỗi đau mất trộm của người dân, Huyện Hinh lại tỏ ra đê tiện khi nhanh chân giẫm giày lên đồng hào đôi bị rơi để chiếm làm của riêng. Sự trơ trẽn của ông ta thể hiện ở hành động nhặt tiền thổi cát một cách điềm nhiên sau khi nạn nhân đã đi khỏi. Nguyễn Công Hoan đã rất thành công trong việc xây dựng tình huống kịch tính và sử dụng lối nói mỉa mai để lột trần nhân cách sâu mọt của viên quan tri huyện. Huyện Hinh chính là loại quan phụ mẫu giả tạo nhưng thực chất là kẻ đục khoét dân đen đến tận cùng. Qua nhân vật, nhà văn đã giáng một đòn chí tử vào chế độ thực dân nửa phong kiến thối nát, nơi những kẻ đại diện cho pháp luật lại là những kẻ tham lam và đốn mạt nhất.

Bài tham khảo Mẫu 9

Nhân vật Huyện Hinh trong "Đồng hào có ma" là một trong những hình tượng trào phúng thành công nhất của Nguyễn Công Hoan khi vạch trần sự đê tiện của quan lại đương thời. Đây là viên quan tri huyện mang bản chất tham lam tột độ ẩn sau một ngoại hình béo tốt kệch cỡm. Tác giả đã dùng nghệ thuật mỉa mai để nói về cái béo của ông ta như một kết quả của việc thích ăn bẩn, nhằm ám chỉ sự bất chính trong hoạn lộ. Diện mạo lố lăng với bộ râu tơ lưa thưa càng làm nổi bật sự thiếu tư cách của kẻ luôn muốn lên mặt tiền bối. Huyện Hinh không chỉ trốn tránh trách nhiệm của mình khi chỉ mải mê đánh bạc và chơi gái mà còn bộc lộ một tâm địa bần tiện kinh người. Hành động dùng giày giẫm lên đồng hào của mẹ Nuôi, một người vừa mất trắng đồ đạc và tiền nong, đã phơi bày sự trơ trẽn và vô liêm sỉ của viên quan này. Ông ta thản nhiên nhặt lấy đồng tiền bám cát bỏ vào túi như thể đó là phần thưởng cho mình, mặc kệ người dân khốn khổ đi về trong vô vọng. Nguyễn Công Hoan đã xây dựng tình huống kịch tính khi nạn nhân mất trộm lại bị quan huyện ăn cắp để làm nổi bật sự thối nát của hệ thống cai trị. Huyện Hinh là điển hình cho loại quan lại sâu mọt chuyên đục khoét xương máu người nghèo. Qua nhân vật, nhà văn đã phê phán sâu sắc một xã hội mà công lý hoàn toàn bị vùi lấp bởi sự tham lam và đê tiện của tầng lớp cầm quyền.

Bài tham khảo Mẫu 10

Khép lại truyện ngắn "Đồng hào có ma", nhân vật Huyện Hinh hiện lên như một vết đen nhơ nhuốc của tầng lớp quan trường dưới chế độ cũ. Nguyễn Công Hoan đã rất sắc sảo khi xây dựng một viên quan tri huyện tham lam và đê tiện tới mức đi ăn cắp cả đồng hào lẻ của người dân nghèo. Ngoại hình béo tốt và diện mạo kệch cỡm của Huyện Hinh là kết quả của hai mươi năm đục khoét, là minh chứng cho lối sống ăn bẩn mà tác giả dùng để mỉa mai. Sự vô trách nhiệm của ông ta bộc lộ rõ qua lối sống trụy lạc và cách ông ta dùng quyền lực để đàn áp những người dân vô tội. Đỉnh cao của sự đê tiện chính là hành vi chiếm đoạt đồng hào đôi của mẹ Nuôi ngay trên công đường bằng cách dùng giày giẫm lên. Hành động đợi người phụ nữ khốn khổ ra về rồi mới nhặt tiền thổi cát bỏ túi đã lột trần bộ mặt của một kẻ sâu mọt đội lốt quan phụ mẫu. Bằng thủ pháp trào phúng và nghệ thuật miêu tả hành động tỉ mỉ, Nguyễn Công Hoan đã cho thấy một hiện thực đau xót về xã hội đương thời. Huyện Hinh chính là đại diện cho hệ thống cai trị thối nát, nơi những kẻ có trách nhiệm bảo vệ dân lại là những kẻ tham lam nhất. Nhân vật này là lời kết án đanh thép đối với chế độ thực dân nửa phong kiến, nơi công lý bị chà đạp bởi bàn tay của những kẻ cầm quyền đốn mạt và vô lương tâm.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...