1001+ bài văn nghị luận văn học hay nhất cho mọi thể loại 200+ bài văn nghị luận về một tác phẩm truyện ngắn

Top 45 Bài văn nghị luận phân tích đoạn trích Chiếc đèn ông sao (Trọng Bảo) hay nhất


- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: + Trọng Bảo là nhà văn có ngòi bút tinh tế và giàu lòng nhân ái.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: 

+ Trọng Bảo là nhà văn có ngòi bút tinh tế và giàu lòng nhân ái. 

+ Truyện ngắn "Chiếc đèn ông sao" là một tác phẩm cảm động viết về trẻ em lao động nghèo trong bối cảnh ngày Tết Trung thu ở phố thị.

- Nêu vấn đề nghị luận: Tác phẩm gây ấn tượng mạnh mẽ bởi nghệ thuật tương phản đối lập, qua đó làm ngời sáng tâm hồn trong sáng, giàu tình yêu thương và nghị lực của nhân vật Tùng giữa những nhọc nhằn cơm áo.

II. Thân bài

1. Tóm tắt và giới thiệu khái quát

- Tóm tắt cốt truyện: Tùng là một cậu bé bán báo dạo, mưu sinh để giúp đỡ người mẹ đang ốm mệt. Tùng khát khao có một chiếc đèn ông sao cho em Bi nhưng không có tiền để mua. Sau khi giúp một bà chủ hiệu dọn hàng, Tùng được tặng một chiếc đèn cũ bị hỏng cánh do một đứa trẻ giàu có vứt bỏ. Cậu hạnh phúc mang "báu vật" ấy về nhà, nắn lại cánh đèn để dành sự bất ngờ cho em.

- Giới thiệu khái quát: Truyện xây dựng trên sự đối lập gắt gao giữa ánh sáng rực rỡ của phố Trung thu và bóng tối của thân phận nghèo khổ, tạo nên sức nén cảm xúc cho người đọc.

2. Phân tích nội dung

* Luận điểm 1: Nhân vật Tùng – một cậu bé bán báo nghèo nhưng chăm chỉ, hiểu chuyện và yêu thương gia đình

- Ngoại hình và hành động: Hình ảnh cậu bé "ôm khư khư chồng báo", len lỏi dọc phố Hàng Mã, Lương Văn Can; giọng rao "khản đặc" cho thấy sự tảo tần, vất vả sớm khuya.

- Diễn biến tâm lý:

+ Sự thẫn thờ, ước ao: Nhìn những đứa trẻ cùng trang lứa được bố mẹ cưng chiều mua đồ chơi đắt tiền, Tùng chạnh lòng, chỉ dám ước một chiếc đèn bình thường nhất để hai anh em chơi chung.

+ Sự lo lắng: Khi báo ế, Tùng lo không đủ tiền ăn, tiền thuốc cho mẹ. Điều này bộc lộ sự hiếu thảo và tính trách nhiệm cao.

+ Sự sung sướng, nâng niu: Khi nhận được chiếc đèn hỏng, Tùng không chê bai mà "ngắm nghía mãi", lòng "lâng lâng" hạnh phúc. Cậu tỉ mỉ nắn lại cánh đèn, cho thấy sự trân trọng giá trị tinh thần và cái nhìn lạc quan.

- Tình cảm gia đình: Luôn nghĩ về mẹ và em Bi, sẵn lòng nhường em chơi lâu hơn, muốn dành điều bất ngờ nhất cho em.

* Luận điểm 2: Chủ đề và thông điệp

- Chủ đề: Truyện phản ánh hiện thực cuộc sống khó khăn của người lao động nghèo ở thành phố, ca ngợi sự chăm chỉ, tình yêu thương gia đình.

- Thông điệp: Tác giả ngợi ca vẻ đẹp của những tâm hồn lương thiện, biết chắt chiu hạnh phúc trong nghịch cảnh. Hạnh phúc không đo bằng giá trị vật chất mà bằng sự yêu thương, sẻ chia.

3. Phân tích nghệ thuật

- Nghệ thuật xây dựng nhân vật: Nhân vật Tùng được khắc họa chủ yếu qua hành động và thế giới nội tâm tinh tế, tạo nên hình ảnh một cậu bé vừa đáng thương vừa đáng khâm phục.

- Ngôi kể: Ngôi kể thứ ba khách quan giúp bao quát được cả không khí phố phường náo nhiệt lẫn những góc khuất trong tâm tư nhân vật.

- Tình huống truyện: Việc Tùng được cho một chiếc đèn hỏng, bị đứa trẻ nhà có điều kiện vứt đi là một tình huống trớ trêu nhưng đầy ý nghĩa, làm nổi bật tư tưởng của tác phẩm.

- Nghệ thuật tương phản: Đối lập giữa ánh sáng/bóng tối, dư thừa/thiếu thốn, vô tình/yêu thương.

III. Kết bài

- Khẳng định giá trị: "Chiếc đèn ông sao" là một truyện ngắn giàu giá trị nhân văn, khẳng định sức sống của tình người và những phẩm chất tốt đẹp của trẻ em nghèo trong xã hội cũ cũng như hiện đại. 

- Ấn tượng cá nhân: Bài học về lòng thấu cảm và sự trân trọng những gì mình đang có. Hình ảnh ánh trăng sông Hồng ở cuối truyện gợi lên niềm tin vào một tương lai tươi sáng cho những tâm hồn lương thiện như Tùng.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Trọng Bảo là nhà văn có ngòi bút tinh tế và giàu lòng nhân ái. Truyện ngắn "Chiếc đèn ông sao" là một tác phẩm cảm động về trẻ em lao động nghèo trong bối cảnh ngày Tết Trung thu ở phố thị. Tác phẩm gây ấn tượng mạnh mẽ bởi nghệ thuật tương phản đối lập, làm ngời sáng tâm hồn trong sáng, giàu tình yêu thương của nhân vật Tùng giữa những nhọc nhằn cơm áo.

Câu chuyện kể về Tùng – cậu bé bán báo dạo mưu sinh giúp mẹ ốm. Giữa phố Trung thu rực rỡ, Tùng khát khao có chiếc đèn cho em Bi nhưng không có tiền mua. Sau khi giúp bà chủ hiệu dọn hàng, cậu được tặng chiếc đèn hỏng cánh do một đứa trẻ giàu có vứt bỏ. Tùng hạnh phúc mang "báu vật" ấy về nhà, nắn lại cánh đèn dành bất ngờ cho em. Truyện xây dựng trên sự đối lập gắt gao giữa ánh sáng phố phường và bóng tối nghèo khổ, tạo sức nén cảm xúc lớn.

Nhân vật Tùng hiện lên là một cậu bé chăm chỉ, hiểu chuyện. Hình ảnh cậu "ôm khư khư chồng báo", giọng rao "khản đặc" dọc phố Hàng Mã cho thấy sự tảo tần vất vả. Diễn biến tâm lý Tùng rất tinh tế: từ sự thẫn thờ ước ao khi nhìn đám bạn được bố mẹ cưng chiều, đến nỗi lo báo ế không đủ tiền thuốc cho mẹ. Khi nhận chiếc đèn hỏng, cậu không chê bai mà "ngắm nghía mãi", lòng "lâng lâng" hạnh phúc. Tùng nâng niu giá trị tinh thần và luôn nghĩ về em Bi với sự nhường nhịn cao cả.

Qua đó, tác giả ngợi ca những tâm hồn lương thiện biết chắt chiu hạnh phúc trong nghịch cảnh. Nghệ thuật tương phản giữa dư thừa và thiếu thốn đã làm nổi bật tư tưởng tác phẩm. "Chiếc đèn ông sao" khẳng định sức sống của tình người và những phẩm chất tốt đẹp. Hình ảnh ánh trăng sông Hồng ở cuối truyện gợi lên niềm tin vào một tương lai tươi sáng cho những đứa trẻ như Tùng.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Truyện ngắn "Chiếc đèn ông sao" của nhà văn Trọng Bảo là một tác phẩm đầy nhân văn về những mảnh đời nhỏ bé. Với ngòi bút tinh tế, tác giả đã khắc họa thành công nhân vật Tùng – cậu bé nghèo nhưng giàu nghị lực và tình thương. Tác phẩm làm ngời sáng tâm hồn trong trẻo của trẻ thơ giữa hiện thực cuộc sống còn nhiều thiếu thốn.

Cốt truyện xoay quanh Tùng, cậu bé bán báo dạo để giúp mẹ ốm. Giữa dòng người đi sắm Trung thu, Tùng chỉ ước có một chiếc đèn cho em trai nhưng túi tiền không cho phép. May mắn thay, sau khi giúp bà chủ hiệu khênh hàng, Tùng được tặng chiếc đèn hỏng cánh bị đứa trẻ nhà giàu vứt đi. Tùng vui sướng mang về nắn lại để tặng em. Nghệ thuật tương phản giữa sự dư thừa của người khác và sự thiếu thốn của Tùng đã tạo nên sức hấp dẫn đặc biệt.

Tùng là cậu bé hiểu chuyện, luôn lo lắng báo ế sẽ trừ vào tiền ăn của gia đình. Dù vất vả với giọng rao khản đặc, cậu vẫn giữ lòng tự trọng và sự lương thiện. Khi có chiếc đèn hỏng, cậu nâng niu nó như một món quà vô giá. Tình cảm cậu dành cho em Bi thật cảm động khi luôn muốn nhường em chơi lâu hơn. Thông điệp mà Trọng Bảo gửi gắm chính là hạnh phúc không đo bằng vật chất mà bằng sự sẻ chia.

Với ngôi kể thứ ba khách quan và tình huống truyện trớ trêu nhưng ý nghĩa, tác giả đã khẳng định phẩm chất tốt đẹp của trẻ em nghèo. Truyện mang lại bài học về lòng thấu cảm và trân trọng thực tại. Kết truyện bằng hình ảnh ánh trăng lấp loá trên sông Hồng như một lời hứa về sự ấm áp cho những tâm hồn đẹp đẽ như Tùng.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

"Chiếc đèn ông sao" của Trọng Bảo là một tác phẩm cảm động về trẻ em lao động nghèo phố thị đêm Trung thu. Qua nghệ thuật tương phản đối lập, nhà văn đã làm nổi bật nghị lực và tâm hồn nhân hậu của nhân vật Tùng. Đây là bài ca về tình người lấp lánh giữa những khó khăn của đời sống mưu sinh.

Tùng – cậu bé bán báo dạo đã giúp mẹ đang bệnh bằng cách đi rao báo khắp các con phố. Cậu ước có một chiếc đèn ông sao cho em mình chơi chung. Tình huống truyện bỗng trở nên đầy ý nghĩa khi Tùng nhận lại chiếc đèn bị đứa trẻ giàu có vứt đi chỉ vì bị bẹp một cánh. Sự đối lập giữa phố phường đèn điện sáng trưng và gian nhà nhỏ chân đê nghèo khó đã tạo nên một bối cảnh đầy xúc động cho câu chuyện.

Nhân vật Tùng được khắc họa qua hành động "ôm khư khư chồng báo" và nội tâm đầy trách nhiệm. Cậu lo cho mẹ, thương em và quý trọng mọi thứ mình có. Việc Tùng tỉ mỉ nắn lại cánh đèn bị bẹp cho thấy cái nhìn lạc quan và sự trân trọng giá trị tinh thần. Tùng không oán trách số phận mà tự tạo ra niềm vui bằng lòng yêu thương. Truyện phản ánh hiện thực khắc nghiệt nhưng vẫn lấp lánh thông điệp về sự chắt chiu hạnh phúc trong nghịch cảnh.

Nghệ thuật xây dựng nhân vật tinh tế cùng ngôi kể khách quan đã bao quát được cả không gian phố thị náo nhiệt lẫn những góc khuất tâm tư. "Chiếc đèn ông sao" khẳng định giá trị nhân văn và sức sống của tình người. Truyện dạy cho chúng ta bài học về sự thấu cảm, biết trân trọng những điều giản đơn và tin tưởng vào vẻ đẹp thiện lương của con người.

Bài siêu ngắn Mẫu 4

Trong truyện ngắn "Chiếc đèn ông sao", nhà văn Trọng Bảo đã dùng ngòi bút giàu lòng nhân ái để viết về Tùng, một cậu bé lao động nghèo. Tác phẩm không chỉ phản ánh hiện thực khó khăn của người lao động mà còn ca ngợi tình yêu thương gia đình ấm áp. Qua đó, độc giả thấy được một tâm hồn cao đẹp tỏa sáng giữa những lo toan cơm áo gạo tiền.

Câu chuyện bắt đầu bằng hình ảnh Tùng len lỏi bán báo trên phố Hàng Mã rực rỡ đồ chơi. Cậu ước ao có một chiếc đèn cho em Bi nhưng chỉ có thể đứng nhìn thẫn thờ. Sau khi giúp bà chủ hiệu, cậu nhận được chiếc đèn hỏng bị vứt đi của một đứa trẻ giàu có. Niềm vui "lâng lâng" khi có quà cho em đã xua tan đi nỗi mệt mỏi của một ngày bán báo báo ế ẩm. Sự tương phản giữa sự vô tình của người giàu và tình yêu thương của Tùng là nét đặc sắc nghệ thuật của truyện.

Tùng hiện lên là cậu bé hiếu thảo, luôn lo tiền thuốc cho mẹ và hết mực thương em. Cậu nhặt lại "mảnh hạnh phúc" bị vứt bỏ, nắn lại nó bằng bàn tay khéo léo và tình yêu thương chân thành. Thông điệp tác giả gửi gắm thật sâu sắc: Hạnh phúc đích thực nằm ở sự sẻ chia chứ không phải giá trị đồng tiền. Tình huống truyện trớ trêu khi Tùng nhận đồ cũ đã làm bật lên nhân cách cao đẹp của cậu bé nghèo.

Bằng nghệ thuật xây dựng nội tâm tinh tế, Trọng Bảo đã khẳng định phẩm chất tốt đẹp của trẻ em lao động. Truyện để lại dư vị ngọt ngào và bài học về lòng thấu cảm. Hình ảnh trăng mùa thu lấp loá cuối truyện như biểu tượng cho tâm hồn trong sáng của Tùng, mãi mãi là ánh sáng ấm áp trong đêm đông của số phận.

Bài siêu ngắn Mẫu 5

Tác phẩm "Chiếc đèn ông sao" của Trọng Bảo là truyện ngắn cảm động về trẻ em nghèo giữa phố thị ngày Tết Trung thu. Thông qua nghệ thuật tương phản, nhà văn làm ngời sáng tâm hồn giàu tình yêu thương và nghị lực của nhân vật Tùng. Tác phẩm là lời khẳng định mạnh mẽ về sức sống của tình người trong gian khó.

Truyện kể về Tùng, cậu bé bán báo vất vả để lo cho mẹ bệnh và em nhỏ. Tình cờ giúp bà chủ cửa hiệu, Tùng được cho chiếc đèn ông sao bẹp cánh mà một đứa trẻ khác đã vứt đi. Niềm hạnh phúc khi mang chiếc đèn về nắn lại cho em cho thấy vẻ đẹp của một tâm hồn biết trân trọng giá trị tinh thần. Sự đối lập giữa phố phường đèn hoa rực rỡ và thân phận nghèo khổ của Tùng tạo nên sức nén cảm xúc đầy ám ảnh.

Tùng là hình ảnh của sự chăm chỉ và trách nhiệm. Cậu rao báo đến khản đặc cả giọng, thẫn thờ nhìn những đồ chơi triệu đồng nhưng vẫn kiên trì mưu sinh. Sự sung sướng khi nhận được chiếc đèn hỏng cho thấy cái nhìn lạc quan của một đứa trẻ nghèo. Tùng luôn nhường nhịn em, muốn dành cho em những bất ngờ tuyệt vời nhất. Qua đó, tác giả ngợi ca vẻ đẹp lương thiện, biết chắt chiu hạnh phúc từ những gì nhỏ bé nhất.

Với ngôi kể thứ ba và nghệ thuật xây dựng nội tâm sắc sảo, Trọng Bảo đã khắc họa một Tùng vừa đáng thương vừa đáng phục. Tình huống chiếc đèn hỏng là nút thắt làm bật lên tư tưởng nhân văn của tác phẩm. "Chiếc đèn ông sao" nhắc nhở chúng ta về lòng thấu cảm và sự trân trọng thực tại. Ánh trăng sông Hồng ở cuối truyện chính là biểu tượng cho tương lai tươi sáng của những con người giàu lòng nhân ái như Tùng.


Bài tham khảo Mẫu 1

Tuổi thơ của mỗi người thường gắn liền với những kỷ niệm ngọt ngào về đêm rằm Trung thu, về ánh nến lung linh và những món đồ chơi rực rỡ. Thế nhưng, đằng sau sự náo nhiệt của phố phường, vẫn có những đứa trẻ phải sớm gánh trên vai nỗi lo toan cơm áo, nơi mà một chiếc đèn ông sao giản đơn cũng trở thành một ước mơ xa xỉ. Nhà văn Trọng Bảo, với ngòi bút tinh tế và trái tim giàu lòng nhân ái, đã khắc họa một lát cắt đầy xúc động như thế qua truyện ngắn "Chiếc đèn ông sao". Tác phẩm gây ấn tượng mạnh mẽ bởi nghệ thuật tương phản đối lập, qua đó làm ngời sáng tâm hồn trong sáng, giàu tình yêu thương và nghị lực phi thường của nhân vật Tùng giữa những nhọc nhằn của cuộc đời mưu sinh.

Câu chuyện xoay quanh Tùng, một cậu bé bán báo dạo đang vất vả mưu sinh để giúp đỡ người mẹ ốm yếu và chăm lo cho em trai là cu Bi. Giữa không khí Trung thu rực rỡ tại phố Hàng Mã và Lương Văn Can, Tùng khát khao có một chiếc đèn ông sao cho em mình nhưng túi tiền eo hẹp chẳng cho phép cậu mơ mộng. Sau khi nhiệt tình giúp một bà chủ hiệu dọn thùng hàng, Tùng được tặng lại một chiếc đèn cũ bị bẹp một cánh – món đồ mà một đứa trẻ giàu có vừa vứt bỏ. Cậu hạnh phúc đón nhận "báu vật" ấy, tỉ mỉ nắn lại cánh đèn để dành tặng sự bất ngờ cho em. Truyện được xây dựng trên sự đối lập gắt gao giữa ánh sáng rực rỡ của phố phường và bóng tối của thân phận nghèo khổ, tạo nên một sức nén cảm xúc đầy ám ảnh cho người đọc.

Nhân vật Tùng hiện lên trước hết là một đứa trẻ chăm chỉ, hiểu chuyện và đầy trách nhiệm. Hình ảnh cậu "ôm khư khư chồng báo", len lỏi qua dòng người đông đúc với giọng rao "khản đặc" đã cho thấy sự tảo tần vượt quá lứa tuổi. Diễn biến tâm lý của Tùng được tác giả khắc họa vô cùng tinh tế. Đó là sự "thẫn thờ" khi nhìn thấy những đứa trẻ cùng trang lứa được bố mẹ cưng chiều trên xe máy đắt tiền, mua những đồ chơi hàng triệu đồng mà vẫn chê bai. Tùng chạnh lòng nhưng không hề đố kỵ, cậu chỉ dám ước một chiếc đèn bình thường để hai anh em chơi chung, và nhất định sẽ nhường em chơi lâu hơn. Nỗi lo của cậu cũng thật đáng thương; khi báo ế, cậu không lo cho bản thân mà lo không đủ tiền ăn và tiền thuốc cho mẹ.

Đặc biệt, khoảnh khắc Tùng nhận chiếc đèn bẹp cánh là một điểm sáng nhân văn. Thay vì mặc cảm vì nhận đồ cũ, cậu lại "ngắm nghía mãi" với lòng "lâng lâng" hạnh phúc. Cậu tỉ mỉ dùng que nắn lại cánh đèn, trân trọng nó như một báu vật thực sự. Hành động này không chỉ cho thấy sự khéo léo mà còn bộc lộ cái nhìn lạc quan, biết chắt chiu hạnh phúc từ những gì nhỏ bé nhất. Tình cảm gia đình sâu nặng chính là động lực lớn nhất của Tùng, khi mọi suy nghĩ của cậu đều hướng về mẹ và niềm vui của em Bi.

Về nghệ thuật, Trọng Bảo đã thành công khi sử dụng ngôi kể thứ ba khách quan để bao quát toàn cảnh phố thị náo nhiệt lẫn những góc khuất tâm tư của nhân vật. Tình huống truyện trớ trêu khi Tùng nhận lại thứ đồ bị đứa trẻ khác vứt đi đã làm bật lên chủ đề về hiện thực xã hội: hố thẳm giàu nghèo và sự khác biệt trong quan niệm về giá trị vật chất. Nghệ thuật tương phản giữa dư thừa và thiếu thốn, giữa vô tình và yêu thương đã giúp tác phẩm đạt đến chiều sâu tư tưởng.

"Chiếc đèn ông sao" là một truyện ngắn giàu giá trị nhân văn, khẳng định sức sống của tình người và những phẩm chất cao đẹp của trẻ em nghèo. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta về lòng thấu cảm và sự trân trọng những gì mình đang có. Hình ảnh ánh trăng mùa thu lấp loá trên sông Hồng ở cuối truyện không chỉ là một nét vẽ thiên nhiên đẹp mà còn là biểu tượng cho tương lai tươi sáng của những tâm hồn thiện lương như Tùng.

Bài tham khảo Mẫu 2

Thế giới chúng ta đang sống luôn tồn tại những mảng màu đối lập: có ánh sáng lung linh của sự giàu sang và có cả bóng tối thầm lặng của những mảnh đời khốn khó. Thế nhưng, chính trong sự thiếu thốn vật chất ấy, vẻ đẹp của nhân cách và tình thương lại tỏa sáng rực rỡ hơn bao giờ hết. Viết về đề tài trẻ em lao động nghèo nơi phố thị, nhà văn Trọng Bảo đã mang đến truyện ngắn "Chiếc đèn ông sao" đầy cảm động. Bằng nghệ thuật tương phản đối lập sắc sảo, tác giả đã làm ngời sáng tâm hồn trong sáng, giàu nghị lực của cậu bé Tùng, một đứa trẻ biết tìm thấy ánh sáng hạnh phúc từ chính những nhọc nhằn cơm áo.

Câu chuyện dẫn dắt người đọc theo chân Tùng, cậu bé bán báo dạo đang nỗ lực mưu sinh để đỡ đần người mẹ ốm yếu. Giữa ngày Tết Trung thu, khi phố phường tràn ngập những loại đồ chơi đắt tiền, Tùng chỉ dám mơ ước về một chiếc đèn ông sao đơn sơ cho người em trai ở nhà. Tình huống truyện được đẩy lên cao trào khi Tùng giúp đỡ bà chủ cửa hiệu dọn hàng và nhận về một chiếc đèn cũ bị hỏng một cánh do một đứa trẻ nhà giàu vứt bỏ. Cậu bé không hề tự ti mà ngược lại, lòng tràn ngập niềm vui "lâng lâng", cậu cẩn thận mang về và tìm cách sửa chữa để làm quà cho em. Sự đối lập giữa không gian rực rỡ đồ chơi triệu đồng và gian nhà nhỏ chân đê nghèo khó chính là bối cảnh làm bật lên vẻ đẹp của nhân vật.

Tùng hiện lên là một hình ảnh tiêu biểu cho những đứa trẻ sớm phải trưởng thành vì hoàn cảnh. Ngoại hình "ôm khư khư chồng báo" và giọng rao "khản đặc" gợi lên sự vất vả, lam lũ giữa lòng Hà Nội hào nhoáng. Thế nhưng, sâu trong vẻ ngoài ấy là một thế giới nội tâm vô cùng phong phú và nhân hậu. Tùng hiểu chuyện đến mức khiến người đọc phải xót xa. Cậu lo lắng khi báo không bán hết vì đó là "tiền thuốc của mẹ", là "bữa cơm của hai anh em". Đức tính hiếu thảo và ý thức trách nhiệm đã biến một đứa trẻ thành trụ cột nhỏ của gia đình.

Vẻ đẹp của Tùng còn tỏa sáng qua thái độ đối với chiếc đèn ông sao bị bẹp. Trong khi đứa trẻ nhà giàu "chê đập bẹp vứt đi" dù đó là món đồ mới, thì Tùng lại nâng niu nó như một "báu vật". Cậu dành thời gian ngắm nghía, tính toán cách lấy que lùa vào nắn lại cánh đèn cho phồng lên như cũ. Sự trân trọng ấy cho thấy một tâm hồn biết yêu cái đẹp và luôn lạc quan trước nghịch cảnh. Hạnh phúc của Tùng không đo bằng giá trị món quà, mà đo bằng niềm vui sắp tới của cu Bi. Cậu sẵn lòng nhường em chơi lâu hơn và muốn giấu kỹ món quà để tạo ra sự bất ngờ vào đúng đêm rằm. Đó chính là sự hy sinh và lòng vị tha đáng quý của người anh dành cho em.

Thành công của truyện ngắn còn nằm ở nghệ thuật xây dựng nhân vật qua hành động và nội tâm tinh tế. Ngôi kể thứ ba khách quan giúp tác giả vừa phê phán hiện thực xã hội phân hóa giàu nghèo, vừa ca ngợi sự chăm chỉ, tình thương yêu của tầng lớp lao động. Nghệ thuật tương phản được sử dụng triệt để: đối lập giữa sự phung phí vô tình của kẻ thừa thãi và sự chắt chiu ấm áp của người thiếu thốn. Tình huống truyện trớ trêu khi Tùng nhận đồ cũ là một điểm nhấn nghệ thuật làm nổi bật tư tưởng: hạnh phúc nằm ở tấm lòng, không phải ở hình thức.

Khép lại trang văn, "Chiếc đèn ông sao" để lại dư vị ngọt ngào và bài học sâu sắc về lòng thấu cảm. Tác phẩm khẳng định giá trị bền vững của tình người trong xã hội. Hình ảnh cuối truyện về ánh trăng mùa thu lấp loá trên sóng nước sông Hồng gieo vào lòng người đọc một niềm tin mãnh liệt rằng: dù cuộc sống còn nhiều gian khó, nhưng những tâm hồn lương thiện như Tùng chắc chắn sẽ có một tương lai tươi sáng và ấm áp như chính ánh trăng rằm đêm thu.

Bài tham khảo Mẫu 3

Có những niềm vui bắt nguồn từ sự sở hữu xa hoa, nhưng cũng có những hạnh phúc nảy mầm từ sự sẻ chia và lòng trân trọng những điều giản dị nhất. Đối với những đứa trẻ sinh ra trong đủ đầy, Trung thu là lúc đòi hỏi những món đồ chơi hiện đại; nhưng đối với những trẻ em lao động nghèo, Trung thu đôi khi chỉ là mong ước về một chiếc đèn ông sao rách cánh. Nhà văn Trọng Bảo đã chạm đến những rung cảm sâu xa nhất của người đọc qua truyện ngắn "Chiếc đèn ông sao". Tác phẩm làm ngời sáng tâm hồn nhân hậu, giàu lòng yêu thương và nghị lực của cậu bé Tùng giữa hoàn cảnh mưu sinh nhọc nhằn, gửi gắm thông điệp nhân văn sâu sắc về giá trị của hạnh phúc.

Truyện ngắn đưa chúng ta đến với phố Hàng Mã, Lương Văn Can những ngày giáp Trung thu rực rỡ sắc màu. Tùng, cậu bé bán báo dạo, mưu sinh để giúp người mẹ đang ốm mệt và nuôi em nhỏ. Trong khi những đứa trẻ khác ngồi trên xe đắt tiền "chê" những đồ chơi hàng triệu đồng, Tùng lại chỉ ước ao có một chiếc đèn ông sao đơn sơ để chơi cùng em Bi. Một tình huống bất ngờ xảy ra khi Tùng giúp một bà chủ hiệu dọn hàng và nhận được chiếc đèn bị bẹp một cánh mà một đứa trẻ khác vừa vứt đi. Niềm vui sướng "lâng lâng" của Tùng khi mang món đồ ấy về nắn lại cho phồng để dành bất ngờ cho em chính là trung tâm của tác phẩm. Sự đối lập giữa thế giới đồ chơi cao cấp và thực tại nghèo khổ của Tùng đã tạo nên sức nén cảm xúc vô cùng lớn.

Nhân vật Tùng là hiện thân của những đứa trẻ nghèo chăm chỉ và giàu lòng tự trọng. Hình ảnh cậu "ôm khư khư chồng báo", giọng rao "khản đặc" gợi lên nỗi xót thương cho sự vất vả sớm khuya. Thế nhưng, Tùng không bao giờ than thân trách phận. Cậu hiểu chuyện đến mức chỉ lo báo ế sẽ bị khấu trừ tiền lãi, ảnh hưởng đến bữa ăn và tiền thuốc của mẹ. Sự hiểu chuyện ấy không làm mất đi vẻ hồn nhiên của trẻ thơ mà lại bồi đắp thêm đức tính hiếu thảo và trách nhiệm.

Diễn biến tâm lý của Tùng khi nhận chiếc đèn bị hỏng là một phân đoạn vô cùng cảm động. Cậu không hề mặc cảm khi nhận lại thứ đồ cũ, bởi với cậu, giá trị của nó nằm ở niềm vui mà em trai mình sắp nhận được. Cậu "ngắm nghía mãi" chiếc đèn, say sưa tính toán cách sửa chữa để nó đẹp đẽ trở lại. Sự nâng niu chiếc đèn hỏng cho thấy một tâm hồn biết trân trọng giá trị tinh thần và có cái nhìn vô cùng lạc quan về cuộc sống. Tùng luôn đặt người thân lên trên bản thân mình: cậu muốn nhường em chơi lâu hơn, muốn dành tặng em một sự bất ngờ lớn vào đúng đêm hội. Tình anh em ấy lấp lánh và rực rỡ hơn bất kỳ chiếc đèn đắt giá nào trên phố.

Về nghệ thuật, Trọng Bảo đã khắc họa nhân vật Tùng qua những chi tiết nội tâm tinh tế và hành động cụ thể, tạo nên một hình tượng vừa đáng thương vừa đáng phục. Ngôi kể thứ ba giúp bao quát toàn cảnh không khí Trung thu phố thị vừa náo nhiệt vừa vô tình. Tình huống truyện Tùng nhận đồ cũ bị vứt đi là một sự sắp đặt khéo léo để làm bật lên chủ đề: Hạnh phúc không đo bằng vật chất mà đo bằng sự yêu thương và cách con người đón nhận nó. Nghệ thuật tương phản giữa dư thừa/thiếu thốn, vô tình/yêu thương xuyên suốt tác phẩm đã tạo nên chiều sâu nhân bản.

Tóm lại, "Chiếc đèn ông sao" là một bài ca về tình người và phẩm chất cao đẹp của trẻ em nghèo trong xã hội. Tác phẩm khẳng định rằng chính lòng yêu thương và nghị lực sẽ biến những điều khiếm khuyết trở nên trọn vẹn. Hình ảnh trăng thu lấp loá trên sông Hồng ở cuối truyện như một lời khẳng định về vẻ đẹp vĩnh cửu của những tâm hồn thiện lương. Tác phẩm để lại trong lòng người đọc bài học về lòng thấu cảm và sự trân trọng những niềm vui giản dị nhưng ấm áp tình người.

Bài tham khảo Mẫu 4

Trong cuộc sống, đôi khi giá trị của một món quà không nằm ở giá trị vật chất mà nằm ở tấm lòng của người trao tặng và sự trân trọng của trái tim đón nhận. Giữa ánh đèn lung linh của phố thị hiện đại, có những niềm vui xa xỉ được mua bằng tiền bạc, nhưng cũng có những hạnh phúc lấp lánh được nhào nặn từ sự thiếu thốn và lòng vị tha. Truyện ngắn "Chiếc đèn ông sao" của nhà văn Trọng Bảo là một tác phẩm đầy xúc động như thế. Bằng nghệ thuật tương phản đối lập sắc sảo, tác giả đã làm ngời sáng tâm hồn trong sáng, giàu tình yêu thương và nghị lực của nhân vật Tùng – một cậu bé bán báo nghèo đã biến một "vật bị vứt bỏ" thành biểu tượng cao đẹp nhất của tình anh em.

Tùng là một cậu bé bán báo dạo, sớm phải gánh vác trách nhiệm gia đình để giúp đỡ người mẹ đang ốm mệt. Giữa không khí Trung thu náo nhiệt, Tùng lạc bước giữa một "thế giới tuổi thơ" rực rỡ tại phố Hàng Mã và Lương Văn Can, nơi đèn lồng treo kín lối đi. Thế nhưng, thế giới ấy dường như không dành cho cậu. Trong khi những đứa trẻ cùng trang lứa ngồi trên xe máy đắt tiền, thản nhiên chê bai những đồ chơi triệu đồng, thì Tùng chỉ ước ao có một chiếc đèn ông sao đơn sơ nhất để chơi chung với em Bi. Nút thắt của truyện diễn ra khi Tùng giúp một bà chủ hiệu dọn hàng và được tặng lại chiếc đèn bị bẹp một cánh – món đồ mà một đứa trẻ giàu có vừa vứt đi không thương tiếc. Tùng sung sướng đón nhận nó, nâng niu mang về và nắn lại cánh đèn để dành sự bất ngờ cho em trai.

Nhân vật Tùng hiện lên là một cậu bé vô cùng chăm chỉ và hiểu chuyện. Hình ảnh cậu "ôm khư khư chồng báo", len lỏi dọc các phố phường với giọng rao "khản đặc" gợi lên sự tảo tần, vất vả của một kiếp người nhỏ bé. Diễn biến tâm lý của Tùng được Trọng Bảo khắc họa tinh tế: cậu không hề oán trách số phận khi nhìn thấy sự phung phí của kẻ giàu, cậu chỉ "thẫn thờ" và lo lắng cho cơm áo. Nỗi lo của Tùng thật đáng trọng; cậu lo báo ế vì sẽ bị khấu trừ vào số tiền lời ít ỏi vốn để mua thức ăn và thuốc cho mẹ. Đức tính hiếu thảo và tính trách nhiệm cao cả ấy đã biến Tùng thành một "người đàn ông nhỏ" trong gia đình chân đê nghèo khó.

Vẻ đẹp tâm hồn của Tùng tỏa sáng rực rỡ nhất khi cậu nhận được chiếc đèn hỏng. Đối với đứa trẻ nhà giàu, đó là rác rưởi; nhưng với Tùng, đó là một "báu vật". Cậu không hề chê bai mà "ngắm nghía mãi", lòng "lâng lâng" hạnh phúc. Cậu tỉ mỉ tính toán cách nắn lại cánh đèn cho phồng lên như cũ. Sự trân trọng giá trị tinh thần này cho thấy một cái nhìn lạc quan và lòng tự trọng cao đẹp. Tình cảm cậu dành cho em Bi thật cảm động: cậu muốn nhường em chơi lâu hơn và muốn dành cho em một niềm vui bất ngờ nhất vào đêm rằm. Tình anh em ấy chính là ánh sáng ấm áp nhất che chở cho họ qua những nhọc nhằn mưu sinh.

Nghệ thuật của truyện ngắn thành công rực rỡ nhờ sự kết hợp giữa ngôi kể thứ ba khách quan và nghệ thuật tương phản. Tác giả đã đặt ánh sáng rực rỡ của phố Trung thu bên cạnh bóng tối của thân phận nghèo khổ, đặt sự vô tình của đứa trẻ giàu có bên cạnh lòng trắc ẩn của cậu bé bán báo. Tình huống Tùng nhận đồ cũ bị vứt đi là một chi tiết đắt giá, làm nổi bật tư tưởng: hạnh phúc không đo bằng vật chất mà bằng sự sẻ chia.

"Chiếc đèn ông sao" là một bài ca về phẩm chất tốt đẹp của trẻ em nghèo. Tác phẩm khẳng định sức sống của tình người và giá trị của sự thấu cảm. Hình ảnh ánh trăng sông Hồng cuối truyện lấp loá trên sóng nước như một biểu tượng cho tâm hồn trong trẻo của Tùng, gieo vào lòng người đọc niềm tin rằng những tâm hồn thiện lương luôn biết cách thắp sáng cuộc đời mình bằng chính tình yêu thương.

Bài tham khảo Mẫu 5

Phố thị sầm uất với những ánh đèn điện sáng trưng đôi khi lại che khuất đi những mảnh đời thầm lặng đang nỗ lực vươn lên giữa nghèo khó. Nhưng chính trong những góc khuất ấy, lòng nhân hậu và nghị lực của con người lại tỏa sáng theo cách giản dị và chân thành nhất. Viết về đề tài trẻ em lao động, nhà văn Trọng Bảo đã mang đến truyện ngắn "Chiếc đèn ông sao" đầy dư ba. Qua nghệ thuật tương phản đối lập giữa sự dư thừa và thiếu thốn, tác giả đã làm ngời sáng tâm hồn trong sáng, giàu tình yêu thương của nhân vật Tùng – một cậu bé không chỉ bán báo để mưu sinh mà còn "bán" đi sự nhọc nhằn để đổi lấy niềm vui bé nhỏ cho người thân.

Truyện ngắn mở ra một không gian Trung thu rực rỡ tại phố Hàng Mã, nơi đồ chơi cao cấp được bày la liệt. Nhân vật chính là Tùng, cậu bé bán báo dạo đang vất vả kiếm từng đồng lãi để giúp đỡ người mẹ bệnh tật. Giữa dòng người đi mua sắm quà cáp, Tùng chỉ thầm ước có một chiếc đèn ông sao cho em Bi chơi chung. Một tình huống trớ trêu nhưng đầy ý nghĩa diễn ra: Tùng nhiệt tình giúp đỡ bà chủ cửa hiệu và được cho một chiếc đèn bị bẹp cánh do một đứa trẻ khác vứt đi. Niềm vui sướng khi nhận được món quà khiếm khuyết ấy và sự tỉ mỉ sửa sang lại nó của Tùng đã tạo nên một câu chuyện ấm lòng về sự chắt chiu hạnh phúc trong nghịch cảnh.

Vẻ đẹp của nhân vật Tùng trước hết nằm ở sự chăm chỉ và ý thức trách nhiệm. Hình ảnh cậu "ôm khư khư chồng báo", giọng rao "khản đặc" len lỏi qua phố phường đông đúc cho thấy một sự trưởng thành sớm trước tuổi. Tùng không chỉ lo cho bản thân mà luôn đau đáu về gia đình. Cậu lo lắng khi báo ế vì sợ không đủ tiền thuốc cho mẹ, lo cho em Bi đang đợi ở gian nhà nhỏ chân đê. Sự hiếu thảo và lòng nhân hậu của cậu bé chính là điểm tựa tinh thần giữa những ngày dài vất vả.

Diễn biến tâm lý của Tùng là một chuỗi những cảm xúc chân thực và xúc động. Cậu "thẫn thờ" khi thấy những đứa trẻ cùng tuổi đòi hỏi bố mẹ mua những đồ chơi triệu đồng mà vẫn chê bai, đập bẹp. Sự tương phản này làm nổi bật thái độ của Tùng đối với chiếc đèn bị hỏng. Thay vì mặc cảm, cậu lại thấy lòng "lâng lâng" hạnh phúc khi nhận được nó. Tùng nâng niu chiếc đèn bẹp cánh, ngắm nghía và tính toán cách nắn lại cho phồng như cũ. Sự trân trọng ấy không chỉ dành cho chiếc đèn mà còn dành cho niềm vui của em trai mình. Tùng luôn muốn nhường nhịn em, muốn dành cho em những điều bất ngờ tuyệt vời nhất. Đó là minh chứng cho một tâm hồn giàu tình yêu thương, biết tìm thấy giá trị cao đẹp từ những thứ bị người khác chối bỏ.

Về nghệ thuật, Trọng Bảo đã sử dụng hiệu quả ngôi kể thứ ba để bao quát không khí phố phường rực rỡ bên cạnh sự nhọc nhằn của thân phận nghèo. Nghệ thuật tương phản giữa ánh sáng phố hiệu và bóng tối của căn nhà chân đê, giữa sự vô tình của người giàu và sự ấm áp của người nghèo đã tạo nên sức mạnh tố cáo và ngợi ca sâu sắc. Tình huống truyện nhận chiếc đèn hỏng là một sự sắp đặt khéo léo để làm bật lên thông điệp: giá trị của món quà nằm ở tấm lòng người trao.

Khép lại truyện ngắn, "Chiếc đèn ông sao" khẳng định một chân lý giản đơn: hạnh phúc luôn tồn tại xung quanh ta, miễn là chúng ta biết yêu thương và trân trọng nó. Tác phẩm là bài học về lòng thấu cảm và sự lạc quan. Hình ảnh ánh trăng mùa thu lấp loá cuối truyện gợi lên vẻ đẹp của những tâm hồn thiện lương, luôn biết cách vượt qua bóng tối của số phận để tỏa sáng bằng tình yêu thương chân thành.

Bài tham khảo Mẫu 6

Mỗi mùa Trung thu về, người ta lại nhắc nhiều đến những chiếc lồng đèn, những niềm vui trẻ nhỏ và sự đoàn viên gia đình. Thế nhưng, đằng sau những chiếc đèn lồng lộng lẫy, vẫn có những câu chuyện đời thường giản dị nhưng chứa đựng sức mạnh lay động tâm can về lòng tự trọng và tình anh em. Truyện ngắn "Chiếc đèn ông sao" của nhà văn Trọng Bảo là một trong những tác phẩm như thế. Bằng nghệ thuật tương phản gắt gao, tác giả đã làm nổi bật tâm hồn trong sáng, nghị lực phi thường và lòng yêu thương gia đình của nhân vật Tùng – một cậu bé dù sống trong cảnh nghèo khó nhưng chưa bao giờ đánh mất đi khả năng trân trọng cái đẹp và niềm hạnh phúc nhỏ bé.

Cốt truyện dẫn dắt người đọc theo chân cậu bé bán báo dạo tên Tùng. Trong khi phố phường Hàng Mã, Lương Văn Can sáng trưng đèn điện và đầy ắp đồ chơi cao cấp, Tùng phải len lỏi đi rao báo đến khản giọng để kiếm tiền giúp mẹ ốm. Cậu ước ao có một chiếc đèn ông sao cho em Bi ở nhà nhưng điều đó dường như quá xa tầm tay. Tình huống truyện bỗng trở nên đầy cảm động khi Tùng nhận được chiếc đèn hỏng bị một đứa trẻ giàu có vứt bỏ sau khi giúp một bà chủ hiệu dọn đồ. Niềm hạnh phúc khi Tùng tỉ mỉ nắn lại cánh đèn bị bẹp để dành bất ngờ cho em trai đã tạo nên một hình ảnh nhân văn rực rỡ, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lùng của phố thị.

Nhân vật Tùng là biểu tượng cho trẻ em lao động nghèo nhưng chăm chỉ và giàu lòng nhân ái. Hình ảnh cậu "ôm khư khư chồng báo" giữa dòng người đông đúc cho thấy sự nỗ lực không ngừng nghỉ vì gia đình. Diễn biến tâm lý của Tùng thể hiện một sự hiểu chuyện đến xót xa. Cậu thẫn thờ nhìn những đứa trẻ được bố mẹ cưng chiều, nhưng nỗi lo lớn nhất của cậu lại là báo ế và số tiền lãi ít ỏi dành cho mẹ. Sự hiếu thảo và trách nhiệm sớm hình thành đã tôi luyện nên một tính cách kiên cường và lương thiện.

Vẻ đẹp của Tùng rạng ngời nhất qua cách cậu đón nhận món quà "khiếm khuyết". Chiếc đèn bị bẹp cánh đối với đứa trẻ nhà giàu là thứ đồ phế thải, nhưng với Tùng lại là niềm hy vọng mãnh liệt. Cậu "ngắm nghía mãi", thấy lòng mình "lâng lâng" hạnh phúc khi nghĩ về em trai. Việc Tùng tỉ mỉ nắn lại cánh đèn bằng tình yêu thương đã nâng giá trị của món đồ cũ lên gấp bội. Tình cảm gia đình sâu nặng chính là sợi dây kết nối hạnh phúc của Tùng, khi cậu sẵn lòng nhường em chơi lâu hơn và luôn đặt niềm vui của em lên trên nỗi nhọc nhằn của mình. Điều này phản ánh chủ đề của truyện: ngợi ca những tâm hồn biết chắt chiu niềm vui trong nghịch cảnh.

Về nghệ thuật, Trọng Bảo đã rất tài tình khi sử dụng ngôi kể thứ ba để phản ánh đa chiều thực tế xã hội. Nghệ thuật tương phản được đẩy lên đỉnh điểm giữa ánh sáng xa hoa và bóng tối của nghèo khổ, giữa sự thờ ơ của kẻ dư thừa và lòng trân trọng của người thiếu thốn. Tình huống nhận chiếc đèn bị vứt đi là một đòn bẩy tâm lý cực mạnh, khẳng định thông điệp: hạnh phúc không nằm ở giá trị vật chất mà nằm ở sự thấu cảm và sẻ chia.

Tóm lại, "Chiếc đèn ông sao" là một truyện ngắn giàu giá trị nhân văn, khẳng định sức sống của tình người giữa cuộc sống xô bồ. Tác phẩm không chỉ mang lại niềm xúc động về tình anh em mà còn là bài học về sự trân trọng những gì mình đang có. Hình ảnh ánh trăng mùa thu lấp loá trên sông Hồng ở cuối truyện như một biểu tượng cho tâm hồn đẹp đẽ của Tùng, mãi tỏa sáng và ấm áp như chính chiếc đèn ông sao mà cậu đã nâng niu.

Bài tham khảo Mẫu 7

Giữa phố thị rực rỡ ánh đèn, có những niềm vui được mua bằng sự dư dả, nhưng cũng có những hạnh phúc lấp lánh được nhào nặn từ sự thiếu thốn và tình yêu thương vô bờ. Nhà văn Trọng Bảo, với ngòi bút tinh tế và giàu lòng trắc ẩn, đã khắc họa một câu chuyện cảm động như thế qua truyện ngắn "Chiếc đèn ông sao". Tác phẩm gây ấn tượng mạnh mẽ bởi nghệ thuật tương phản đối lập, qua đó làm ngời sáng tâm hồn trong sáng, giàu nghị lực của nhân vật Tùng giữa những nhọc nhằn cơm áo của một kiếp người nhỏ bé.

Truyện ngắn đưa người đọc theo chân Tùng, một cậu bé bán báo dạo đang vất vả mưu sinh để đỡ đần người mẹ bệnh tật và chăm lo cho em trai là cu Bi. Giữa không khí Trung thu náo nhiệt tại phố Hàng Mã, nơi đồ chơi cao cấp được bày la liệt, Tùng chỉ dám mơ ước về một chiếc đèn ông sao đơn sơ để hai anh em chơi chung. Nút thắt của câu chuyện diễn ra khi Tùng nhiệt tình giúp đỡ một bà chủ hiệu dọn hàng và được tặng lại chiếc đèn bị bẹp một cánh – món đồ mà một đứa trẻ giàu có vừa vứt bỏ không thương tiếc. Tùng sung sướng đón nhận nó, nâng niu mang về và tỉ mỉ nắn lại cánh đèn để dành tặng sự bất ngờ cho em. Sự đối lập gắt gao giữa ánh sáng phố phường rực rỡ và bóng tối của thân phận nghèo khổ đã tạo nên sức nén cảm xúc sâu sắc.

Nhân vật Tùng hiện lên là một hình ảnh tiêu biểu cho những đứa trẻ sớm phải trưởng thành vì hoàn cảnh. Ngoại hình "ôm khư khư chồng báo" và giọng rao "khản đặc" cho thấy một sự tảo tần vượt quá lứa tuổi. Diễn biến tâm lý của Tùng được Trọng Bảo khắc họa vô cùng chân thực. Cậu "thẫn thờ" nhìn những đứa trẻ được bố mẹ cưng chiều, nhưng nỗi lo lớn nhất của cậu lại là báo ế và số tiền lãi ít ỏi. Sự hiếu thảo và ý thức trách nhiệm của Tùng khiến người đọc phải xót xa: cậu lo báo không bán hết thì tiền ăn, tiền thuốc cho mẹ sẽ hụt đi. Đó là một tâm hồn hiểu chuyện, luôn đặt gia đình lên trên những khao khát cá nhân.

Vẻ đẹp tâm hồn của Tùng tỏa sáng rực rỡ nhất qua cách cậu đối diện với chiếc đèn bị hỏng. Trong khi đứa trẻ nhà giàu "chê đập bẹp vứt đi", thì Tùng lại trân trọng nó như một "báu vật". Cậu "ngắm nghía mãi", lòng "lâng lâng" hạnh phúc khi nghĩ về niềm vui của em trai. Việc Tùng cẩn thận dùng que nắn lại cánh đèn cho phồng lên cho thấy một cái nhìn lạc quan và sự trân trọng giá trị tinh thần mãnh liệt. Tùng không chỉ sửa lại một món đồ chơi, mà cậu đang "nắn" lại niềm hy vọng và niềm vui cho tổ ấm của mình. Tình anh em sâu nặng, sự nhường nhịn và mong muốn dành điều bất ngờ cho em chính là bài ca đẹp nhất về tình người.

Về nghệ thuật, tác phẩm thành công nhờ sự kết hợp giữa ngôi kể thứ ba khách quan và nghệ thuật tương phản gắt gao. Sự đối lập giữa sự phung phí vô tình và sự chắt chiu ấm áp đã làm bật lên tư tưởng: hạnh phúc không nằm ở giá trị vật chất. Tình huống Tùng nhận chiếc đèn bị vứt bỏ là một chi tiết đắt giá, khẳng định thiên chức của văn chương là ngợi ca những vẻ đẹp khuất lấp trong nghèo khó.

"Chiếc đèn ông sao" khẳng định sức sống của tình người và những phẩm chất cao đẹp của trẻ em nghèo. Tác phẩm để lại bài học về lòng thấu cảm và sự trân trọng thực tại. Hình ảnh ánh trăng mùa thu lấp loá trên sông Hồng ở cuối truyện không chỉ khép lại một câu chuyện mà còn mở ra một niềm tin về tương lai ấm áp cho những tâm hồn thiện lương như Tùng.

Bài tham khảo Mẫu 8

Hạnh phúc thực sự là gì? Phải chăng đó là khi ta sở hữu những thứ đắt giá nhất, hay là khi ta biết trân quý những điều giản đơn nhưng chứa đựng tình yêu thương chân thành? Giữa dòng đời xuôi ngược, ánh đèn điện sáng trưng của phố thị đôi khi che khuất đi những mảnh đời thầm lặng đang chắt chiu từng niềm vui bé nhỏ. Truyện ngắn "Chiếc đèn ông sao" của nhà văn Trọng Bảo đã đưa người đọc đến với một góc khuất như thế. Qua nghệ thuật tương phản đối lập tài tình, tác giả đã làm ngời sáng tâm hồn nhân hậu, giàu nghị lực của cậu bé Tùng, khẳng định rằng hạnh phúc đích thực luôn nảy mầm từ lòng vị tha và sự sẻ chia giữa những người nghèo khổ.

Câu chuyện bắt đầu với không gian Trung thu nhộn nhịp tại phố Hàng Mã và Lương Văn Can, nơi rực rỡ đủ loại lồng đèn và đồ chơi cao cấp. Nhân vật chính là Tùng, cậu bé bán báo dạo đang nỗ lực mưu sinh để đỡ đần người mẹ ốm yếu. Trong khi những đứa trẻ khác ngồi trên xe đắt tiền, phung phí những món đồ triệu đồng, Tùng chỉ dám đứng từ xa ước ao có một chiếc đèn đơn sơ cho em Bi. Tình huống truyện được đẩy lên cao trào khi Tùng giúp một bà chủ hiệu dọn hàng và nhận về một chiếc đèn ông sao bị bẹp cánh. Sự trân trọng của Tùng đối với món đồ bị vứt bỏ đã tạo nên một hình ảnh đầy nhân văn, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lùng của phố thị.

Tùng hiện lên là một hình ảnh đẹp về sự chăm chỉ và lòng tự trọng. Hình ảnh cậu "ôm khư khư chồng báo" và giọng rao "khản đặc" gợi lên nỗi xót thương cho sự lao động sớm khuya. Thế nhưng, tâm hồn Tùng không hề nghèo nàn. Cậu hiểu chuyện đến mức chỉ lo báo không bán hết sẽ ảnh hưởng đến bữa ăn và tiền thuốc của mẹ. Sự hiếu thảo ấy chính là điểm tựa giúp cậu vượt qua nỗi buồn khi nhìn thấy sự chênh lệch giàu nghèo. Cậu không đố kỵ với những đứa trẻ sang trọng, cậu chỉ đau đáu về niềm vui của em trai mình ở gian nhà nhỏ chân đê.

Khoảnh khắc Tùng nhận chiếc đèn bẹp cánh là một phân đoạn giàu tính triết lý nhất tác phẩm. Chiếc đèn bị hỏng đối với người khác là rác rưởi, nhưng với Tùng là niềm vui "lâng lâng". Cậu nâng niu nó, dự định lấy que lùa vào nắn lại cho phồng như cũ. Hành động này minh chứng cho một tâm hồn biết trân trọng giá trị tinh thần và có khả năng biến những điều khiếm khuyết trở nên trọn vẹn bằng tình yêu thương. Tùng luôn đặt người thân lên trước bản thân mình: cậu nhường em chơi lâu hơn, cậu muốn dành tặng em sự bất ngờ. Đó chính là sự hy sinh thầm lặng nhưng vĩ đại của một người anh dành cho em.

Về nghệ thuật, Trọng Bảo đã khắc họa nhân vật Tùng qua những chi tiết nội tâm tinh tế và nghệ thuật tương phản xuyên suốt. Sự đối lập giữa ánh sáng rực rỡ và bóng tối nghèo khổ, giữa sự vô tình của kẻ giàu và sự ấm áp của người nghèo đã tạo nên sức mạnh tố cáo và ngợi ca sâu sắc. Ngôi kể thứ ba khách quan giúp tác phẩm vừa phản ánh thực tế xã hội khó khăn, vừa tôn vinh vẻ đẹp của lòng lương thiện.

Khép lại truyện ngắn, "Chiếc đèn ông sao" để lại dư vị ngọt ngào và bài học sâu sắc về lòng thấu cảm. Tác phẩm khẳng định giá trị bền vững của tình người trong xã hội. Hình ảnh trăng mùa thu lấp loá trên sông Hồng như biểu tượng cho tâm hồn trong sáng của Tùng, gieo vào lòng người đọc niềm tin rằng những tâm hồn đẹp đẽ chắc chắn sẽ tìm thấy ánh sáng hạnh phúc của riêng mình.

Bài tham khảo Mẫu 9

Ngày Tết Trung thu trong tâm tưởng của mỗi đứa trẻ là ngày hội của ánh sáng, sắc màu và những món quà rực rỡ. Thế nhưng, đối với những đứa trẻ lao động nghèo, Trung thu đôi khi chỉ là một mong ước xa tầm tay về một món đồ chơi giản đơn. Nhà văn Trọng Bảo, với ngòi bút giàu tình nhân ái, đã viết nên truyện ngắn "Chiếc đèn ông sao" như một bài ca về lòng hiếu thảo và tình anh em sâu nặng. Bằng nghệ thuật tương phản đối lập, tác phẩm không chỉ phản ánh thực tế xã hội nghiệt ngã mà còn làm ngời sáng tâm hồn nhân hậu, nghị lực phi thường của nhân vật Tùng giữa dòng đời xô bồ.

Cốt truyện dẫn dắt người đọc theo chân Tùng, cậu bé bán báo dạo đang mưu sinh để giúp mẹ đang ốm mệt. Giữa phố phường Lương Văn Can đèn hoa rực rỡ, Tùng lạc bước giữa một thế giới đồ chơi hàng triệu đồng mà những đứa trẻ khác đang phung phí. Cậu thầm ước có một chiếc đèn cho em trai nhưng túi tiền không cho phép. Một tình huống trớ trêu diễn ra: sau khi giúp dọn hàng, Tùng được tặng chiếc đèn hỏng cánh do một đứa trẻ giàu có vứt đi. Niềm hạnh phúc khi Tùng mang chiếc đèn ấy về nắn lại cho phồng để dành bất ngờ cho em Bi chính là điểm sáng rực rỡ nhất của tác phẩm, cho thấy hạnh phúc thực sự bắt nguồn từ sự chắt chiu và lòng trắc ẩn.

Nhân vật Tùng là biểu tượng cho trẻ em lao động nghèo nhưng chăm chỉ và giàu lòng tự trọng. Hình ảnh cậu "ôm khư khư chồng báo" giữa dòng người đông đúc cho thấy sự nỗ lực không ngừng nghỉ vì gia đình. Diễn biến tâm lý của Tùng thể hiện một sự hiểu chuyện đến xót xa. Cậu lo lắng báo không bán hết sẽ bị khấu trừ tiền lãi, ảnh hưởng đến số tiền thuốc của mẹ. Sự hiếu thảo ấy không làm mất đi vẻ hồn nhiên mà lại bồi đắp thêm đức tính trách nhiệm. Cậu thẫn thờ nhìn những đứa trẻ khác nhưng không hề có sự tỵ hiềm, cậu chỉ hy vọng có một món quà nhỏ để hai anh em chơi chung.

Vẻ đẹp của Tùng rạng ngời nhất qua cách cậu đón nhận món quà "khiếm khuyết". Chiếc đèn bị bẹp cánh đối với đứa trẻ nhà giàu là phế thải, nhưng với Tùng là "báu vật" vô giá. Cậu ngắm nghía nó với lòng "lâng lâng" hạnh phúc, cẩn thận lên kế hoạch sửa chữa để nó phồng lên như cũ. Sự nâng niu ấy cho thấy một tâm hồn biết trân trọng giá trị tinh thần và niềm vui của người khác. Tình cảm gia đình sâu nặng chính là động lực lớn nhất của Tùng, khi cậu sẵn lòng nhường em cầm đèn lâu hơn và muốn dành cho em một niềm vui bất ngờ nhất vào đúng đêm hội.

Về nghệ thuật, Trọng Bảo đã rất tài tình khi sử dụng ngôi kể thứ ba để phản ánh đa chiều thực tế xã hội. Nghệ thuật tương phản được đẩy lên đỉnh điểm giữa sự vô tình, dư thừa của kẻ giàu và sự ấm áp, thiếu thốn của người nghèo. Tình huống truyện nhận chiếc đèn bị vứt đi là một sự sắp đặt khéo léo để làm bật lên thông điệp: giá trị món quà không nằm ở hình thức mà ở cách con người trao đi và nhận lại bằng cả trái tim.

"Chiếc đèn ông sao" là một truyện ngắn giàu giá trị nhân văn, khẳng định sức sống mãnh liệt của tình người giữa những nhọc nhằn cơm áo. Tác phẩm nhắc nhở chúng ta về lòng thấu cảm và sự trân trọng những niềm vui bình dị. Hình ảnh ánh trăng mùa thu lấp loá trên sông Hồng cuối truyện gợi lên niềm tin vào tương lai tươi sáng cho những tâm hồn thiện lương, biết lấy yêu thương làm ánh sáng dẫn đường như cậu bé Tùng.

Bài tham khảo Mẫu 10

Trong cuộc sống, hạnh phúc đôi khi không đến từ những gì hoàn hảo nhất mà đến từ cách chúng ta trân trọng những gì mình đang có. Có những món đồ xa xỉ bị vứt bỏ không thương tiếc, nhưng cũng có những vật phẩm cũ kỹ, khiếm khuyết lại trở thành báu vật vô giá trong mắt người biết yêu thương. Truyện ngắn "Chiếc đèn ông sao" của nhà văn Trọng Bảo là một minh chứng cảm động cho triết lý ấy. Qua nghệ thuật tương phản gắt gao giữa sự dư thừa vô tâm và sự thiếu thốn ấm áp, tác giả đã làm ngời sáng tâm hồn nhân hậu, giàu nghị lực của nhân vật Tùng – một cậu bé bán báo dạo đã tìm thấy ánh sáng lung linh của đêm rằm từ chính chiếc đèn bị người khác chối từ.

Tùng là một cậu bé sớm phải bươn chải giữa phố phường Hà Nội để giúp mẹ ốm mệt và nuôi em nhỏ. Giữa không gian Trung thu rực rỡ tại phố Hàng Mã, Tùng "ôm khư khư chồng báo" len lỏi qua dòng người đông đúc. Trong khi những đứa trẻ nhà giàu ngồi xe sang, chê bai những đồ chơi triệu đồng, Tùng chỉ dám đứng từ xa ước ao có một chiếc đèn cho em Bi chơi chung. Tình huống truyện được đẩy lên cao trào khi Tùng giúp bà chủ cửa hiệu dọn hàng và nhận được một chiếc đèn ông sao bị bẹp một cánh – món đồ mà một cậu bé khác vừa vứt đi. Niềm vui sướng "lâng lâng" của Tùng khi mang chiếc đèn ấy về nắn lại cho phồng để dành bất ngờ cho em chính là trung tâm nhân văn của tác phẩm.

Vẻ đẹp của Tùng trước hết nằm ở sự chăm chỉ và ý thức trách nhiệm sớm hình thành. Hình ảnh cậu rao báo đến "khản đặc" giọng cho thấy một sự nỗ lực phi thường vì gia đình. Tùng hiểu chuyện đến mức chỉ lo báo ế sẽ ảnh hưởng đến tiền thuốc của mẹ. Sự hiếu thảo này không làm mất đi vẻ hồn nhiên mà lại bồi đắp thêm đức tính hiếu nghĩa. Cậu thẫn thờ nhìn thế giới đồ chơi không phải vì đố kỵ, mà vì tình thương dành cho em Bi ở gian nhà nhỏ chân đê. Cậu sẵn lòng nhường em chơi lâu hơn, luôn đặt niềm vui của người thân lên trên nỗi nhọc nhằn của bản thân.

Phân đoạn Tùng nhận chiếc đèn bị hỏng mang sức nặng cảm xúc vô cùng lớn. Chiếc đèn bị bẹp cánh đại diện cho những mảnh đời khiếm khuyết, nhọc nhằn của những đứa trẻ nghèo. Thế nhưng, thái độ của Tùng lại vô cùng lạc quan: cậu "ngắm nghía mãi", lòng "lâng lâng" hạnh phúc. Cậu tỉ mỉ tính toán cách dùng que nắn lại cánh đèn cho phồng lên như cũ. Sự trân trọng ấy minh chứng cho một tâm hồn biết nâng niu giá trị tinh thần. Tùng không chỉ sửa lại một đồ chơi cũ, cậu đang thắp sáng niềm tin và niềm vui cho cuộc đời mình bằng chính đôi bàn tay lao động và trái tim yêu thương.

Về nghệ thuật, Trọng Bảo thành công khi sử dụng ngôi kể thứ ba để phản ánh đa chiều thực tế xã hội. Nghệ thuật tương phản giữa ánh sáng xa hoa của phố hiệu và bóng tối nghèo khổ của căn nhà chân đê đã làm bật lên thông điệp: giá trị món quà nằm ở tấm lòng, không phải ở giá trị vật chất. Tình huống truyện trớ trêu khi Tùng nhận đồ cũ bị vứt đi là một đòn bẩy nghệ thuật khẳng định phẩm chất cao đẹp của trẻ em nghèo.

"Chiếc đèn ông sao" khẳng định sức sống mãnh liệt của tình người giữa những lo toan cơm áo. Tác phẩm để lại bài học về lòng thấu cảm và sự trân trọng thực tại. Hình ảnh ánh trăng mùa thu lấp loá trên sông Hồng cuối truyện gợi lên niềm tin vào tương lai tươi sáng cho những tâm hồn thiện lương, biết lấy yêu thương làm ánh sáng dẫn đường như cậu bé Tùng.

Bài tham khảo Mẫu 11

Giữa dòng đời hối hả và sự phân hóa giàu nghèo sâu sắc, đôi khi lòng tốt và sự trân trọng cái đẹp lại trở thành thứ ánh sáng ấm áp nhất che chở cho con người vượt qua nghịch cảnh. Một chiếc đèn ông sao rực rỡ có thể mua bằng tiền, nhưng niềm vui thực sự trong đôi mắt trẻ thơ lại chỉ có thể được tạo nên từ sự sẻ chia và lòng vị tha. Truyện ngắn "Chiếc đèn ông sao" của Trọng Bảo đã chạm đến những rung cảm sâu xa ấy. Bằng nghệ thuật tương phản đối lập gắt gao, tác giả làm nổi bật tâm hồn trong sáng, nghị lực phi thường của nhân vật Tùng – một cậu bé dù sống trong cảnh thiếu thốn nhưng vẫn luôn giữ vững lòng tự trọng và tình yêu thương gia đình tha thiết.

Câu chuyện bắt đầu với không gian sầm uất của phố Hàng Mã ngày Tết Trung thu, nơi đèn điện sáng trưng và đồ chơi bày la liệt. Nhân vật chính là Tùng, cậu bé bán báo dạo vất vả mưu sinh để lo cho mẹ bệnh. Trong khi phố phường tràn ngập những loại đồ chơi đắt tiền, Tùng chỉ dám mơ ước về một chiếc đèn ông sao đơn sơ cho em Bi. Bước ngoặt của truyện là khi Tùng giúp bà chủ cửa hiệu dọn thùng hàng và được tặng lại một chiếc đèn bị bẹp cánh. Sự trân trọng của Tùng đối với món quà "thừa" của người khác và niềm hạnh phúc khi cậu mang về sửa lại cho em trai đã tạo nên một hình ảnh nhân văn rực rỡ, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lùng, phung phí của những đứa trẻ giàu có.

Nhân vật Tùng là hiện thân của những đứa trẻ nghèo chăm chỉ và giàu tình yêu thương. Hình ảnh cậu "ôm khư khư chồng báo" giữa dòng người mua sắm cho thấy sự nỗ lực không ngừng nghỉ. Tùng hiểu chuyện đến xót xa khi lo lắng báo không bán hết sẽ bị khấu trừ tiền lãi dành cho mẹ. Sự hiếu thảo và tính trách nhiệm sớm hình thành đã tôi luyện nên một tính cách kiên cường. Cậu thẫn thờ nhìn những đồ chơi triệu đồng nhưng không hề tỵ hiềm, cậu chỉ hy vọng có một món quà nhỏ để hai anh em chơi chung, nhất định sẽ nhường em cầm lâu hơn.

Vẻ đẹp của Tùng rạng ngời nhất qua cách cậu đón nhận chiếc đèn bị hỏng. Đối với đứa trẻ nhà giàu, đó là rác rưởi vì bị bẹp một cánh; nhưng với Tùng, đó là một "báu vật". Cậu "ngắm nghía mãi" với lòng "lâng lâng" hạnh phúc. Cậu tỉ mỉ dự định lấy que lùa vào nắn lại cho phồng lên như cũ. Sự nâng niu ấy cho thấy một tâm hồn biết trân trọng giá trị tinh thần và có cái nhìn vô cùng lạc quan. Tình cảm gia đình sâu nặng chính là động lực lớn nhất của Tùng, khi cậu muốn dành cho em Bi một sự bất ngờ lớn vào đúng đêm hội. Tình anh em ấy lấp lánh hơn bất kỳ chiếc đèn đắt giá nào trên phố.

Về nghệ thuật, Trọng Bảo đã khắc họa nhân vật Tùng qua những chi tiết nội tâm tinh tế và hành động cụ thể. Ngôi kể thứ ba giúp bao quát toàn cảnh phố phường vừa náo nhiệt vừa vô tình. Tình huống truyện Tùng nhận đồ cũ bị vứt đi là một sự sắp đặt khéo léo để làm bật lên tư tưởng: hạnh phúc không đo bằng vật chất mà đo bằng sự yêu thương. Nghệ thuật tương phản giữa dư thừa và thiếu thốn xuyên suốt tác phẩm đã tạo nên chiều sâu nhân bản.

Tóm lại, "Chiếc đèn ông sao" là bài ca về tình yêu thương và sự ấm áp của gia đình trong nghịch cảnh. Tác phẩm khẳng định giá trị bền vững của lòng lương thiện. Hình ảnh ánh trăng mùa thu lấp loá trên sông Hồng cuối truyện gợi lên niềm tin vào tương lai cho những đứa trẻ như Tùng, nhắc nhở chúng ta về lòng thấu cảm và sự trân trọng những niềm vui giản dị nhưng ấm áp tình người.

Bài tham khảo Mẫu 12

Nghệ thuật đích thực không chỉ là tấm gương phản chiếu thực tại mà còn là ngọn lửa sưởi ấm những tâm hồn đang chịu nhiều thiệt thòi. Viết về những mảnh đời nhỏ bé, nhà văn Trọng Bảo đã mang đến truyện ngắn "Chiếc đèn ông sao" đầy dư ba. Qua nghệ thuật tương phản đối lập, tác giả không chỉ phơi bày hố thẳm giàu nghèo mà còn ngợi ca vẻ đẹp của những tâm hồn biết tự thắp sáng cuộc đời mình bằng tình thương và nghị lực. Nhân vật Tùng trong tác phẩm chính là biểu tượng cho sự chắt chiu hạnh phúc, chứng minh rằng ngay cả từ những "vụn vặt" bị bỏ rơi, con người vẫn có thể kiến tạo nên một thế giới ấm áp và đầy ý nghĩa.

Câu truyện mở ra không gian Trung thu rực rỡ tại phố Hàng Mã, nơi đồ chơi cao cấp tràn ngập lòng đường. Nhân vật chính là Tùng, cậu bé bán báo dạo đang nhọc nhằn kiếm từng đồng lãi để giúp người mẹ ốm và lo cho em trai. Trong khi những đứa trẻ khác chê bai đồ chơi đắt tiền, Tùng lại trân trọng từng cơ hội dù là nhỏ nhất. Tình huống truyện diễn ra khi Tùng giúp bà chủ hiệu dọn hàng và nhận về một chiếc đèn ông sao bẹp cánh bị người khác vứt đi. Niềm vui sướng "lâng lâng" của Tùng khi nắn lại cánh đèn để làm quà cho em đã khẳng định một triết lý sâu sắc: hạnh phúc không nằm ở giá trị món quà, mà nằm ở tấm lòng người trao.

Nhân vật Tùng hiện lên là một cậu bé vô cùng hiếu thảo và trách nhiệm. Hình ảnh cậu "ôm khư khư chồng báo", giọng rao "khản đặc" cho thấy một cuộc đời vất vả sớm khuya. Diễn biến tâm lý của Tùng thể hiện sự hiểu chuyện đến xót xa: cậu lo báo ế vì sợ không đủ tiền ăn, tiền thuốc cho mẹ. Cậu không đố kỵ với sự xa hoa của phố phường, cậu chỉ đau đáu về niềm vui của em trai. Tình cảm gia đình chính là động lực lớn nhất giúp Tùng vượt qua mặc cảm nghèo khó để lao động chân chính.

Điểm sáng nhất của tác phẩm chính là thái độ của Tùng khi nhận món đồ bị hỏng. Cậu không hề tự ti, ngược lại còn thấy lòng "lâng lâng" hạnh phúc. Cậu nâng niu chiếc đèn, ngắm nghía và tỉ mỉ tìm cách sửa chữa. Việc "nắn cho phồng lên" cánh đèn bị bẹp là một chi tiết nghệ thuật mang tính biểu tượng cao: nó đại diện cho nghị lực vươn lên, cho khả năng bù đắp những khiếm khuyết của số phận bằng tình yêu thương. Tùng luôn đặt niềm vui của người thân lên hàng đầu, sẵn lòng nhường em chơi lâu hơn và muốn dành cho em sự bất ngờ. Tâm hồn Tùng rạng rỡ và đẹp đẽ như chính cái tên "ông sao" của chiếc đèn vậy.

Về nghệ thuật, Trọng Bảo sử dụng ngôi kể thứ ba giúp khách quan hóa cái nhìn về xã hội thực tại. Nghệ thuật tương phản giữa ánh sáng rực rỡ phố hiệu và bóng tối gian nhà chân đê, giữa sự vô tình phung phí và sự ấm áp chắt chiu đã làm bật lên chủ nghĩa nhân văn sâu sắc. Tình huống truyện trớ trêu nhưng ý nghĩa đã khẳng định tài năng của tác giả trong việc xây dựng cốt truyện giàu sức gợi.

Khép lại truyện ngắn, "Chiếc đèn ông sao" khẳng định giá trị của tình người và những phẩm chất tốt đẹp của trẻ em nghèo. Tác phẩm để lại bài học về lòng thấu cảm và sự lạc quan giữa gian khó. Hình ảnh ánh trăng mùa thu cuối truyện như một lời hứa hẹn về sự bình yên cho những tâm hồn thiện lương, nhắc nhở chúng ta trân trọng hơn những giá trị tinh thần giản dị nhưng bền vững.

Bài tham khảo Mẫu 13

Trong dòng chảy hối hả của đời sống hiện đại, giá trị của niềm vui đôi khi bị đánh đồng với giá trị của những món đồ đắt tiền. Người ta mải mê đuổi theo những thứ lộng lẫy nhất mà quên mất rằng hạnh phúc đích thực thường nảy mầm từ sự sẻ chia và lòng trân trọng những điều bình dị nhất. Nhà văn Trọng Bảo, với ngòi bút giàu lòng trắc ẩn, đã mang đến một góc nhìn đầy xúc động về chân lý ấy qua truyện ngắn "Chiếc đèn ông sao". Bằng nghệ thuật tương phản đối lập gắt gao, tác giả không chỉ phản ánh thực tế xã hội khắc nghiệt mà còn làm ngời sáng tâm hồn nhân hậu, giàu nghị lực của nhân vật Tùng – một cậu bé bán báo dạo đã biết cách thắp sáng đêm rằm bằng chính tình yêu thương dành cho người thân.

Truyện ngắn mở ra không gian Trung thu rực rỡ tại phố Hàng Mã, nơi đèn điện sáng trưng và đồ chơi bày la liệt. Nhân vật chính là Tùng, cậu bé sớm phải bươn chải giúp mẹ ốm mệt và nuôi em nhỏ. Trong khi những đứa trẻ khác ngồi xe máy đắt tiền, "chê" những đồ chơi triệu đồng và sẵn sàng đập bẹp chúng, Tùng lại chỉ ước ao có một chiếc đèn đơn sơ cho em Bi. Tình huống truyện được đẩy lên cao trào khi Tùng giúp bà chủ cửa hiệu dọn hàng và nhận về một chiếc đèn ông sao bị bẹp một cánh – món đồ bị kẻ khác vứt bỏ. Niềm vui sướng "lâng lâng" của Tùng khi mang món đồ khiếm khuyết ấy về nắn lại cho phồng để dành bất ngờ cho em đã tạo nên một hình ảnh nhân văn rực rỡ, đối lập hoàn toàn với sự lạnh lùng của phố thị.

Vẻ đẹp của Tùng trước hết nằm ở sự chăm chỉ và ý thức trách nhiệm. Hình ảnh cậu "ôm khư khư chồng báo", giọng rao "khản đặc" len lỏi qua phố phường đông đúc cho thấy một sự trưởng thành sớm trước tuổi. Tùng hiểu chuyện đến mức khiến người đọc phải xót xa: cậu lo báo ế vì sợ không đủ tiền thuốc cho mẹ, tiền ăn cho hai anh em. Sự hiếu thảo và lòng tự trọng ấy chính là điểm tựa giúp cậu vượt qua nỗi buồn khi nhìn thấy sự chênh lệch giàu nghèo. Cậu không tỵ hiềm với đám bạn giàu sang, cậu chỉ đau đáu về lời hứa và niềm vui của em trai mình ở gian nhà nhỏ chân đê.

Khoảnh khắc Tùng nhận chiếc đèn bẹp cánh là một phân đoạn giàu tính triết lý nhất tác phẩm. Chiếc đèn bị hỏng đối với người khác là rác rưởi, nhưng với Tùng là "báu vật" vô giá. Cậu ngắm nghía nó với lòng "lâng lâng" hạnh phúc, cẩn thận dự định lấy que lùa vào nắn lại cho phồng lên như cũ. Sự nâng niu ấy cho thấy một tâm hồn biết trân trọng giá trị tinh thần và có cái nhìn lạc quan mãnh liệt. Tùng không chỉ sửa lại một đồ chơi, cậu đang thắp sáng niềm tin cho cuộc đời mình bằng đôi tay lao động và trái tim yêu thương. Tình cảm cậu dành cho em Bi thật cao đẹp: sẵn lòng nhường em chơi lâu hơn, muốn dành cho em sự bất ngờ. Đó là minh chứng cho một tâm hồn giàu lòng vị tha.

Về nghệ thuật, Trọng Bảo sử dụng ngôi kể thứ ba giúp khách quan hóa cái nhìn về xã hội. Nghệ thuật tương phản giữa ánh sáng rực rỡ phố hiệu và bóng tối gian nhà chân đê, giữa sự vô tình phung phí và sự ấm áp chắt chiu đã làm bật lên chủ nghĩa nhân văn sâu sắc. Tình huống truyện trớ trêu nhưng ý nghĩa đã khẳng định tài năng của tác giả trong việc xây dựng cốt truyện giàu sức gợi.

Khép lại truyện ngắn, "Chiếc đèn ông sao" để lại dư vị ngọt ngào và bài học về lòng thấu cảm. Tác phẩm khẳng định giá trị bền vững của tình người. Hình ảnh ánh trăng mùa thu lấp loá cuối truyện gợi lên vẻ đẹp của những tâm hồn thiện lương, luôn biết cách vượt qua bóng tối của số phận để tỏa sáng bằng chính tình yêu thương chân thành.

Bài tham khảo Mẫu 14

Tuổi thơ lẽ ra phải là khoảng thời gian của vui chơi và học hành, nhưng với những đứa trẻ nghèo, tuổi thơ lại là những ngày dài lang thang trên phố với gánh nặng mưu sinh. Thế nhưng, chính trong hoàn cảnh nghiệt ngã ấy, vẻ đẹp của nhân cách và tình thương lại tỏa sáng theo cách giản dị nhưng bền bỉ nhất. Viết về đề tài trẻ em lao động phố thị, nhà văn Trọng Bảo đã mang đến một "Chiếc đèn ông sao" đầy xúc động. Qua nghệ thuật tương phản đối lập sắc sảo, tác giả đã làm ngời sáng tâm hồn trong sáng, giàu nghị lực của cậu bé Tùng – một nhân vật không chỉ bán báo để giúp mẹ mà còn "mua" lại những vụn vặt bị bỏ rơi để kiến tạo nên hạnh phúc cho em mình.

Câu chuyện dẫn dắt người đọc theo chân Tùng dọc các phố Hàng Mã, Lương Văn Can rực rỡ sắc màu. Tùng bán báo dạo để lo cho mẹ bệnh tật, tâm trí luôn đau đáu về gian nhà nhỏ chân đê nơi có mẹ và em đang đợi. Giữa thế giới đồ chơi hàng triệu đồng dành cho con nhà giàu, Tùng chỉ thầm ước có một chiếc đèn đơn sơ. Bước ngoặt diễn ra khi Tùng được cho một chiếc đèn bẹp cánh mà một đứa trẻ khác đã vứt đi. Niềm vui "lâng lâng" khi nhận được món quà khiếm khuyết và ý định nắn lại cánh đèn để làm quà bất ngờ cho em trai Bi cho thấy vẻ đẹp của một đứa trẻ biết trân trọng giá trị tinh thần vượt lên trên những thiếu thốn vật chất.

Tùng hiện lên là hình ảnh tiêu biểu cho sự chăm chỉ và trách nhiệm. Hình ảnh cậu "ôm khư khư chồng báo", giọng rao đến khản cả giọng cho thấy một sự nỗ lực phi thường. Tùng hiểu chuyện đến mức chỉ lo báo ế sẽ bị khấu trừ tiền lãi dành cho mẹ. Sự hiếu thảo này không làm mất đi vẻ hồn nhiên mà lại bồi đắp thêm đức tính hiếu nghĩa. Cậu thẫn thờ nhìn những đứa trẻ khác nhưng không hề có sự tỵ hiềm, cậu chỉ hy vọng có một món quà nhỏ để hai anh em chơi chung, luôn nhường em chơi trước. Tình cảm gia đình sâu nặng chính là sợi dây kết nối hạnh phúc của Tùng, khiến cậu trở nên mạnh mẽ hơn trước giông bão cuộc đời.

Điểm sáng nhất của tác phẩm chính là thái độ của Tùng khi nhận món đồ bị hỏng. Cậu không hề tự ti, ngược lại còn thấy lòng "lâng lâng" hạnh phúc. Cậu nâng niu chiếc đèn, ngắm nghía và tỉ mỉ tìm cách sửa chữa. Việc "nắn cho phồng lên" cánh đèn bị bẹp là một chi tiết nghệ thuật mang tính biểu tượng cao: nó đại diện cho nghị lực vươn lên, cho khả năng bù đắp những khiếm khuyết của số phận bằng tình yêu thương chân thành nhất. Tùng luôn đặt niềm vui của người thân lên hàng đầu, sẵn lòng dành cho em sự bất ngờ tuyệt vời nhất. Tâm hồn Tùng rạng rỡ và đẹp đẽ như chính chiếc đèn ông sao mà cậu đang nâng niu vậy.

Về nghệ thuật, Trọng Bảo sử dụng nghệ thuật tương phản gắt gao giữa sự dư thừa vô tình và sự chắt chiu ấm áp. Ngôi kể thứ ba bao quát được không khí phố phường náo nhiệt lẫn những góc khuất tâm tư của nhân vật. Tình huống truyện Tùng nhận đồ cũ bị vứt đi là một sự sắp đặt khéo léo để làm bật lên thông điệp: giá trị món quà nằm ở cách con người trao đi và nhận lại bằng cả trái tim.

Tóm lại, "Chiếc đèn ông sao" khẳng định một chân lý giản đơn: hạnh phúc luôn tồn tại xung quanh ta, miễn là chúng ta biết yêu thương và trân trọng nó. Tác phẩm là bài học về lòng thấu cảm và sự lạc quan. Hình ảnh ánh trăng mùa thu lấp loá cuối truyện gợi lên vẻ đẹp của những tâm hồn thiện lương, nhắc nhở chúng ta trân trọng hơn những giá trị tinh thần giản dị nhưng vô cùng bền vững.

Bài tham khảo Mẫu 15

Ngày Tết Trung thu trong tâm tưởng mỗi đứa trẻ là ngày hội của ánh sáng và sự đoàn viên. Thế nhưng, đằng sau những chiếc đèn lồng lộng lẫy, vẫn có những câu chuyện đời thường giản dị chứa đựng sức mạnh lay động tâm can về lòng tự trọng và tình anh em của những đứa trẻ nghèo. Truyện ngắn "Chiếc đèn ông sao" của nhà văn Trọng Bảo là một trong những tác phẩm như thế. Bằng nghệ thuật tương phản đối lập gắt gao giữa phố thị xa hoa và xóm nghèo chân đê, tác giả làm nổi bật tâm hồn trong sáng, nghị lực phi thường của nhân vật Tùng – một cậu bé dù sống trong thiếu thốn nhưng chưa bao giờ đánh mất khả năng yêu thương và trân trọng cái đẹp.

Cốt truyện dẫn dắt người đọc theo chân cậu bé bán báo Tùng giữa không gian sầm uất của phố Hàng Mã. Trong khi những đứa trẻ khác phung phí đồ chơi triệu đồng, Tùng chỉ dám mơ ước một chiếc đèn đơn sơ cho em Bi. Tình huống truyện bỗng trở nên đầy cảm động khi Tùng nhận được chiếc đèn hỏng bị một đứa trẻ giàu có vứt bỏ sau khi cậu giúp một bà chủ hiệu dọn đồ. Niềm hạnh phúc khi Tùng tỉ mỉ dự định nắn lại cánh đèn bị bẹp để dành bất ngờ cho em trai đã tạo nên một hình ảnh nhân văn rực rỡ. Sự tương phản giữa sự vô tình của kẻ giàu và tình yêu thương của Tùng chính là linh hồn của tác phẩm.

Nhân vật Tùng hiện lên là một cậu bé hiếu thảo, luôn đặt gia đình lên trên hết. Cậu rao báo đến khản giọng, thẫn thờ nhìn những đồ chơi đắt tiền nhưng nỗi lo lớn nhất vẫn là tiền thuốc cho mẹ. Sự hiểu chuyện và lòng tự trọng của Tùng khiến người đọc vừa thương vừa phục. Cậu lao động chân chính, lễ phép và nhiệt tình giúp đỡ người khác mà không mong cầu đền đáp. Chính phẩm chất ấy đã giúp cậu nhận được món quà – tuy khiếm khuyết về vật chất nhưng lại đầy ắp giá trị tinh thần.

Vẻ đẹp của Tùng rạng ngời nhất qua cách cậu đón nhận chiếc đèn bị hỏng. Đối với người khác, đó là phế thải; nhưng với Tùng, đó là "báu vật" lung linh hy vọng. Cậu "ngắm nghía mãi" chiếc đèn với lòng "lâng lâng" hạnh phúc khi nghĩ về niềm vui của em trai. Việc Tùng tỉ mỉ sửa lại cánh đèn bằng tình thương đã nâng giá trị của món đồ cũ lên gấp bội. Tình cảm gia đình sâu nặng chính là sợi dây kết nối hạnh phúc của Tùng, khi cậu sẵn lòng nhường em chơi lâu hơn và luôn đặt niềm vui của em lên trên nỗi nhọc nhằn của mình. Điều này phản ánh chủ đề: ngợi ca những tâm hồn biết chắt chiu niềm vui trong nghịch cảnh.

Về nghệ thuật, Trọng Bảo đã rất tài tình khi sử dụng ngôi kể thứ ba để phản ánh đa chiều thực tế xã hội. Nghệ thuật tương phản được đẩy lên đỉnh điểm giữa sự vô tình của người giàu và sự ấm áp của người nghèo. Tình huống nhận chiếc đèn bị vứt đi là một đòn bẩy tâm lý cực mạnh, khẳng định thông điệp: hạnh phúc không nằm ở giá trị vật chất mà nằm ở sự thấu cảm và sẻ chia chân thành giữa người với người.

Tóm lại, "Chiếc đèn ông sao" là một truyện ngắn giàu giá trị nhân văn, khẳng định sức sống của tình người giữa cuộc sống xô bồ. Tác phẩm không chỉ mang lại niềm xúc động về tình anh em mà còn là bài học về sự trân trọng những gì mình đang có. Hình ảnh ánh trăng mùa thu lấp loá trên sông Hồng cuối truyện biểu trưng cho tâm hồn đẹp đẽ của Tùng, mãi tỏa sáng và ấm áp như chính chiếc đèn mà cậu nâng niu.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...