1001+ bài văn nghị luận văn học hay nhất cho mọi thể loại 200+ bài văn nghị luận về một tác phẩm thơ tự do

"Viết một đoạn văn (khoảng 200 chữ) theo phép lập luận diễn dịch nêu cảm nhận của em về khổ thơ sau: Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa Ôi tuổi trẻ bao khát khao còn, hết? Mà mặt đất màu xanh là vẫn biển Quả ngọt ngào thắm thiết vẫn màu hoa (Mùa hạ - Xuâ


- Giới thiệu tác giả Xuân Quỳnh, bài thơ "Mùa hạ" và vị trí khổ thơ. - Nêu nhận xét khái quát: Khổ thơ là những suy tư, trăn trở đầy lo âu của nhân vật trữ tình về sự trôi chảy của thời gian, tuổi trẻ, đồng thời thể hiện khát khao mãnh liệt về một cuộc đời ý nghĩa, vẹn nguyên giá trị.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Mở đoạn

- Giới thiệu tác giả Xuân Quỳnh, bài thơ "Mùa hạ" và vị trí khổ thơ.

- Nêu nhận xét khái quát: Khổ thơ là những suy tư, trăn trở đầy lo âu của nhân vật trữ tình về sự trôi chảy của thời gian, tuổi trẻ, đồng thời thể hiện khát khao mãnh liệt về một cuộc đời ý nghĩa, vẹn nguyên giá trị.

Thân đoạn

- Sự thảng thốt, tiếc nuối trước bước đi của thời gian (2 câu đầu):

+ “Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa”: Câu hỏi tu từ thể hiện tâm trạng ngơ ngác, tiếc nuối. "Mùa hạ" ở đây không chỉ là một mùa trong năm mà là biểu tượng cho thời kỳ rực rỡ nhất của đời người.

+ “Ôi tuổi trẻ bao khát khao còn, hết?”: Tiếng than "Ôi" kết hợp câu hỏi "còn, hết?" bộc lộ sự lo âu, trăn trở của cái tôi ý thức rất rõ về giới hạn của tuổi trẻ và những hoài bão chưa thực hiện trọn vẹn.

- Sự nhận thức về quy luật vĩnh cửu của thiên nhiên và cuộc sống (2 câu sau):

+ “Mà mặt đất màu xanh là vẫn biển / Quả ngọt ngào thắm thiết vẫn màu hoa”: Điệp từ "vẫn" được lặp lại khẳng định sự trường tồn, tuần hoàn của vũ trụ.

+ Mặt đất xanh vẫn bao la như biển cả, quả ngọt có được là nhờ quá trình chắt chiu từ sắc hoa sắc thắm. Thiên nhiên vẫn tràn đầy sức sống và dâng hiến cho đời những gì đẹp đẽ nhất.

- Ý nghĩa sâu xa (Sự chuyển biến nhận thức):

+ Sự đối lập giữa cái hữu hạn của đời người (tuổi trẻ qua đi) và cái vô hạn của thiên nhiên khơi dậy trong lòng tác giả một khát vọng sống mãnh liệt.

+ Nhắc nhở con người cần sống hết mình, cống hiến trọn vẹn để thanh xuân không trôi đi hoài phí, để "quả ngọt" của cuộc đời luôn thắm sắc.

Kết đoạn 

- Khẳng định lại giá trị nội dung và nghệ thuật (giọng điệu thiết tha, hình ảnh biểu cảm).

- Khổ thơ chạm đến trái tim người đọc bởi sự chân thành, giàu triết lý và đánh thức khát vọng sống đẹp trong mỗi người.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Khổ thơ trong bài "Mùa hạ" của Xuân Quỳnh là những nốt trầm xao xuyến về tâm trạng âu lo xen lẫn khát khao mãnh liệt của tuổi trẻ. Ngay mở đầu, câu hỏi tu từ "Mùa hạ đã đi chưa?" cùng tiếng than "Ôi" đầy thảng thốt đã bộc lộ niềm tiếc nuối của tác giả trước sự trôi chảy của thời gian. Mùa hạ hay chính là thanh xuân, là thời kỳ rực rỡ nhất của đời người đang dần khép lại với bao trăn trở "còn, hết?". Thế nhưng, đối lập với cái hữu hạn của đời người, nhà thơ nhận ra sự bất tử của thiên nhiên qua điệp từ "vẫn". Mặt đất giữ màu xanh bao la, quả ngọt vẫn kết tinh từ sắc hoa thắm thiết. Quy luật tuần hoàn ấy không làm nhà thơ bi quan, mà trái lại, nó nhen nhóm khát vọng sống cống hiến, sống trọn vẹn để thanh xuân không trôi qua hoài phí. Khổ thơ đã chạm đến trái tim người đọc bằng một triết lý nhân sinh sâu sắc và đầy tính nhân văn.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Khổ thơ cuối bài "Mùa hạ" của Xuân Quỳnh đã thể hiện một triết lý sâu sắc về sự đối lập giữa cái hữu hạn của đời người và cái vô hạn của vũ trụ. Nhà thơ mở đầu bằng sự thảng thốt, băn khoăn trước bước đi vội vã của thời gian: "Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa?". Câu hỏi tu từ ấy chính là nỗi lòng trăn trở về tuổi trẻ với những khát khao còn dang dở. Tuy nhiên, nỗi lo âu ấy nhanh chóng được cân bằng khi tác giả nhìn ra thế giới tự nhiên. Điệp từ "vẫn" vang lên khẳng định sức sống trường tồn của vạn vật: mặt đất vẫn xanh và quả ngọt vẫn thắm thiết sắc hoa. Sự vĩnh cửu của thiên nhiên chính là điểm tựa tinh thần, nhắc nhở con người vượt qua nỗi sợ tuổi già. Đoạn thơ khép lại nhưng lại mở ra một tư duy sống tích cực: hãy luôn khát khao và dâng hiến cho đời những gì ngọt ngào nhất.


Bài siêu ngắn Mẫu 3

Khổ thơ trong tác phẩm "Mùa hạ" của Xuân Quỳnh đã chinh phục độc giả bằng giọng điệu thiết tha cùng những hình ảnh biểu cảm giàu triết lý. Đoạn thơ mở đầu bằng phép lập luận diễn dịch, khái quát lời tự vấn đầy khắc khoải của cái tôi trữ tình về giới hạn của thanh xuân: "Ôi tuổi trẻ bao khát khao còn, hết?". Nhà thơ vừa tiếc nuối mùa hạ của đời người, lại vừa ngỡ ngàng trước sự vĩnh hằng của vũ trụ. Biện pháp điệp từ "vẫn" kết hợp với hình ảnh "mặt đất màu xanh", "quả ngọt ngào" đã vẽ nên một bức tranh thiên nhiên tràn đầy sức sống và sự thủy chung. Qua đó, tác giả không chỉ thể hiện tình yêu cuộc sống tha thiết mà còn kín đáo gửi gắm thông điệp: mỗi người cần sống hết mình để tạo ra những "quả ngọt" cho cuộc đời. Bằng ngôn từ giản dị mà sâu lắng, khổ thơ đã để lại dư âm suy tư nghẹn ngào trong lòng người đọc.


Bài chi tiết Mẫu 1

Khổ thơ trong bài "Mùa hạ" của Xuân Quỳnh là những nốt trầm đầy khắc khoải, thể hiện tâm trạng vừa âu lo, tiếc nuối vừa khát khao mãnh liệt của một tâm hồn yêu cuộc sống đến cuồng nhiệt. Ngay từ câu thơ mở đầu, một câu hỏi tu từ vang lên đầy thảng thốt: "Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa?". "Mùa hạ" ở đây không đơn thuần là một tiết trời trong năm, mà là ẩn dụ cho thời kỳ rực rỡ, sung mãn nhất của đời người — tuổi trẻ. Tiếng than "Ôi" kết hợp với câu hỏi lửng lơ "còn, hết?" đã phơi bày nỗi sợ hãi mơ hồ nhưng chân thực của nhà thơ trước sự trôi chảy lạnh lùng của thời gian, trước những hoài bão còn dang dở chưa kịp vẹn tròn. Tuy nhiên, mạch cảm xúc không rơi vào bi lụy. Bằng cái nhìn đầy chiêm nghiệm, Xuân Quỳnh nhận ra sự bất diệt của vũ trụ qua điệp từ "vẫn". Đối lập với cái hữu hạn của kiếp người, mặt đất ngoài kia vẫn bao la xanh màu biển, quả ngọt vẫn âm thầm chắt chiu từ sắc hoa thắm thiết. Sự trường tồn ấy của thiên nhiên không làm dịu đi nỗi đau thời gian, mà trái lại, nó càng thôi thúc một cái tôi trữ tình bùng cháy, khát khao sống trọn vẹn từng khoảnh khắc để thanh xuân không trôi đi hoài phí.

Bài chi tiết Mẫu 2

Đoạn thơ cuối trong tác phẩm "Mùa hạ" của Xuân Quỳnh đã kết tinh một triết lý nhân sinh sâu sắc về mối quan hệ giữa con người và vũ trụ, hướng người đọc đến một lối sống cống hiến đầy ý nghĩa. Xuất phát từ niềm lo âu rất đỗi con người trước cái bóng của thời gian đang phủ xuống tuổi trẻ, nhà thơ đã tự vấn về những khát khao "còn, hết?". Thế nhưng, từ trong điểm tựa của sự hoang mang, cái tôi trăn trở ấy đã tìm thấy câu trả lời từ chính quy luật của tự nhiên. Hai câu thơ cuối mở ra một không gian nghệ thuật giàu sức gợi: "Mà mặt đất màu xanh là vẫn biển / Quả ngọt ngào thắm thiết vẫn màu hoa". Biện pháp điệp từ "vẫn" vang lên đầy kiêu hãnh như một lời khẳng định về sức sống bền bỉ, tuần hoàn của vạn vật. Quả ngọt không tự nhiên có, nó là kết quả của một hành trình dâng hiến thầm lặng từ lúc còn là nụ hoa thắm thiết. Triết lý của Xuân Quỳnh thật giản dị mà thấm thía: đời người có thể ngắn ngủi, tuổi trẻ có thể qua đi, nhưng những giá trị tốt đẹp, những "quả ngọt" mà ta gieo trồng cho cuộc đời thông qua tình yêu và sự cống hiến sẽ luôn vĩnh cửu với thời gian.


Bài chi tiết Mẫu 3

Khổ thơ trong bài "Mùa hạ" của Xuân Quỳnh đã chạm đến trái tim độc giả bằng sự kết hợp hài hòa giữa giọng điệu thiết tha, hình ảnh biểu cảm và một tư tưởng nghệ thuật vô cùng tinh tế. Đoạn thơ mở đầu bằng phép lập luận diễn dịch nhằm làm nổi bật sự chuyển biến tâm trạng từ âu lo sang niềm tin yêu cuộc sống của nhân vật trữ tình. Bằng việc sử dụng các từ ngữ mang tính tự vấn như "đã đi chưa", "còn, hết", Xuân Quỳnh đã diễn tả một cách chân thực cái giật mình của một tâm hồn nhạy cảm trước ngưỡng cửa của sự phôi pha. Sự độc đáo của khổ thơ nằm ở cấu trúc đối lập giữa hai câu đầu và hai câu cuối. Nếu phía trước là những câu hỏi nghẹn ngào, bất an thì phía sau lại là những lời khẳng định chắc nịch về sự vẹn nguyên của tạo hóa. Hình ảnh "mặt đất màu xanh" bao la như biển và "quả ngọt ngào" mang hơi ấm của hoa chính là biểu tượng cho vẻ đẹp bất tử của cuộc sống. Qua cấu trúc ngôn từ giàu nhạc điệu, Xuân Quỳnh không chỉ bộc lộ quy luật của thiên nhiên mà còn khơi gợi trong lòng người đọc một thái độ sống tích cực: hãy biết trân trọng hiện tại, vượt qua những lo âu nhỏ hẹp để hòa mình vào dòng chảy vĩnh hằng của cuộc đời.


Bài chi tiết Mẫu 4

Khổ thơ trong bài Mùa hạ của Xuân Quỳnh đã để lại trong em nhiều rung động bởi vẻ đẹp sâu lắng của tâm hồn người phụ nữ luôn tha thiết với tuổi trẻ và cuộc đời. Câu thơ mở đầu “Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa” vang lên như một lời tự hỏi đầy bâng khuâng trước bước đi âm thầm của thời gian. “Mùa hạ” không chỉ là mùa của thiên nhiên mà còn là biểu tượng cho quãng đời thanh xuân rực rỡ với bao ước mơ, khát vọng. Từ đó, nhà thơ cất lên tiếng lòng da diết: “Ôi tuổi trẻ bao khát khao còn, hết?”, như nỗi lo âu khi con người nhận ra tuổi trẻ chẳng thể ở lại mãi mãi. Nhưng điều khiến khổ thơ trở nên đẹp hơn chính là sau những phút giây hoài niệm ấy, Xuân Quỳnh vẫn hướng ánh nhìn về phía sự sống. Hình ảnh “mặt đất màu xanh”, “quả ngọt ngào”, “màu hoa” đã mở ra một thế giới căng tràn sức sống, như khẳng định rằng cuộc đời vẫn luôn đẹp đẽ, vẫn đầy hy vọng dù thời gian có trôi qua. Qua khổ thơ, em cảm nhận được một tâm hồn nhạy cảm, giàu yêu thương và khát vọng sống mãnh liệt. Đồng thời, em cũng hiểu rằng tuổi trẻ là khoảng thời gian quý giá nhất, vì thế mỗi người cần biết sống hết mình để không phải nuối tiếc khi thời gian đi qua.


Bài chi tiết Mẫu 5

Bằng giọng thơ tha thiết, giàu chất suy tư, Xuân Quỳnh trong bài Mùa hạ đã khơi gợi trong lòng người đọc những cảm xúc bồi hồi về tuổi trẻ và ý nghĩa của cuộc sống. Ngay câu thơ đầu tiên, tác giả đã gợi ra cảm giác tiếc nuối trước sự chảy trôi của thời gian qua hình ảnh “mùa hạ”. Đó không chỉ là mùa của nắng gió mà còn là biểu tượng cho tuổi xuân – quãng đời đẹp nhất của con người. Câu hỏi “Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa” như tiếng nói đầy khắc khoải của một con người đang muốn níu giữ những năm tháng thanh xuân. Tiếp đó, câu thơ “Ôi tuổi trẻ bao khát khao còn, hết?” thể hiện sự trăn trở về những ước mơ chưa kịp thực hiện. Dẫu vậy, khổ thơ không hề chìm trong nỗi buồn mà vẫn ánh lên niềm tin yêu tha thiết vào cuộc sống. Những hình ảnh “mặt đất màu xanh”, “vẫn biển”, “quả ngọt ngào”, “màu hoa” hiện lên tươi sáng, giàu sức gợi, như minh chứng rằng cuộc đời luôn vận động, luôn tồn tại những điều đẹp đẽ và đáng trân trọng. Khổ thơ khiến em nhận ra rằng dù thời gian có qua đi thì khát vọng sống, niềm tin và vẻ đẹp của tâm hồn con người vẫn có thể ở lại mãi mãi nếu ta biết sống chân thành và ý nghĩa.

Bài chi tiết Mẫu 6

Khổ thơ trong bài Mùa hạ của Xuân Quỳnh là những dòng thơ đẹp và giàu triết lí về tuổi trẻ, thời gian và niềm tin vào cuộc sống. Với câu hỏi “Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa”, nhà thơ đã gợi lên cảm giác bâng khuâng, xao xuyến trước sự trôi chảy không ngừng của thời gian. “Mùa hạ” ở đây mang ý nghĩa biểu tượng cho tuổi trẻ – quãng đời sôi nổi, đầy mơ mộng và khát vọng. Câu cảm thán “Ôi tuổi trẻ bao khát khao còn, hết?” như một tiếng thở dài nhẹ nhưng chứa đựng biết bao suy tư. Đó là nỗi băn khoăn của con người khi nhìn lại chặng đường tuổi trẻ với những ước mơ còn dang dở. Tuy nhiên, điều đặc biệt của khổ thơ là dù mang màu sắc suy tư, nó vẫn không bi lụy mà chan chứa niềm tin yêu. Các hình ảnh “mặt đất màu xanh”, “quả ngọt ngào”, “màu hoa” gợi ra vẻ đẹp tươi non, bất tận của sự sống. Thiên nhiên hiện lên như một lời an ủi rằng cuộc đời luôn vận động theo hướng tích cực, cái đẹp sẽ không mất đi nếu con người còn biết yêu thương và hy vọng. Qua khổ thơ, em càng thêm trân trọng những tháng năm tuổi trẻ và hiểu rằng cần phải sống hết mình, sống có khát vọng để tuổi xuân trở thành “mùa hạ” đẹp nhất của đời người.

Bài chi tiết Mẫu 7

Trong bài thơ Mùa hạ, Xuân Quỳnh đã gửi gắm những suy tư sâu lắng về tuổi trẻ, thời gian và ý nghĩa của sự sống qua khổ thơ giàu chất triết lí: “Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa…”. Khổ thơ là tiếng lòng đầy lo âu, tiếc nuối của cái tôi trữ tình khi nhận ra bước đi âm thầm nhưng khắc nghiệt của thời gian. Câu hỏi tu từ “Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa” vang lên như một phút giật mình trước sự trôi chảy của tuổi xuân. “Mùa hạ” không chỉ là mùa của thiên nhiên mà còn là biểu tượng cho quãng đời rực rỡ nhất của con người – thời tuổi trẻ đầy đam mê và khát vọng. Tiếng than “Ôi” trong câu thơ tiếp theo càng bộc lộ rõ nỗi băn khoăn của nhà thơ trước những ước mơ còn dang dở: “Ôi tuổi trẻ bao khát khao còn, hết?”. Dẫu vậy, khổ thơ không chìm trong bi quan mà vẫn ánh lên niềm tin yêu cuộc sống. Điệp từ “vẫn” được lặp lại trong hai câu cuối đã khẳng định sự tuần hoàn, bất tận của thiên nhiên: mặt đất vẫn xanh, biển vẫn rộng, hoa vẫn kết thành quả ngọt. Sự đối lập giữa cái hữu hạn của đời người và cái vô hạn của vũ trụ đã làm bật lên khát vọng sống mãnh liệt của tác giả: phải sống hết mình, sống có ý nghĩa để thanh xuân không trở thành điều nuối tiếc. Với giọng điệu thiết tha, hình ảnh giàu sức gợi, khổ thơ không chỉ chạm đến trái tim người đọc mà còn thức tỉnh trong mỗi người ý thức trân trọng tuổi trẻ và sống đẹp hơn mỗi ngày.


Bài chi tiết Mẫu 8

Khổ thơ trong bài Mùa hạ của Xuân Quỳnh là những dòng suy tư da diết về tuổi trẻ và sự chảy trôi của thời gian. Qua những vần thơ giàu cảm xúc, tác giả đã thể hiện nỗi lo âu trước sự hữu hạn của đời người nhưng đồng thời cũng khẳng định niềm tin vào vẻ đẹp vĩnh hằng của cuộc sống. Ngay câu thơ mở đầu: “Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa”, người đọc cảm nhận được tâm trạng thảng thốt, ngỡ ngàng của nhân vật trữ tình khi nhận ra tuổi trẻ đang dần trôi qua. “Mùa hạ” ở đây mang ý nghĩa biểu tượng cho những năm tháng thanh xuân sôi nổi, đẹp đẽ nhất. Tiếp nối mạch cảm xúc ấy là câu hỏi đầy day dứt: “Ôi tuổi trẻ bao khát khao còn, hết?”, cho thấy nỗi băn khoăn của con người trước những ước mơ chưa kịp thực hiện. Tuy nhiên, sau những phút giây hoài niệm và lo âu, Xuân Quỳnh đã hướng cái nhìn về phía thiên nhiên với niềm tin yêu tha thiết. Điệp từ “vẫn” trong hai câu cuối tạo âm hưởng khẳng định mạnh mẽ: mặt đất vẫn xanh, biển vẫn rộng, hoa vẫn nở để kết thành quả ngọt. Thiên nhiên vẫn vận động không ngừng, vẫn dâng hiến cho đời những điều đẹp đẽ nhất. Chính sự đối lập giữa cái hữu hạn của tuổi trẻ và cái vô hạn của thiên nhiên đã làm bật lên triết lí nhân sinh sâu sắc: con người phải biết sống trọn vẹn, cháy hết mình để tạo nên “quả ngọt” cho cuộc đời. Với giọng thơ tha thiết, giàu chất nữ tính và chiều sâu suy tưởng, khổ thơ đã để lại trong lòng người đọc nhiều xúc động đẹp đẽ.


Bài chi tiết Mẫu 9

Bằng giọng thơ chân thành và giàu cảm xúc, Xuân Quỳnh trong bài Mùa hạ đã bộc lộ những suy tư đầy ám ảnh về thời gian, tuổi trẻ và khát vọng sống của con người. Khổ thơ mở ra bằng câu hỏi tu từ: “Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa”, như một tiếng lòng ngỡ ngàng trước sự trôi đi lặng lẽ của thanh xuân. “Mùa hạ” không còn là khái niệm của thiên nhiên mà đã trở thành biểu tượng cho quãng đời đẹp nhất – tuổi trẻ với bao đam mê và mơ ước. Từ cảm giác tiếc nuối ấy, nhà thơ cất lên tiếng than đầy trăn trở: “Ôi tuổi trẻ bao khát khao còn, hết?”. Chỉ một từ “Ôi” thôi cũng đủ gợi biết bao xót xa trước những hoài bão còn dang dở. Nhưng điều làm nên chiều sâu của khổ thơ chính là sự chuyển biến trong nhận thức của tác giả. Nếu con người là hữu hạn thì thiên nhiên và sự sống lại mang vẻ đẹp trường tồn: “Mà mặt đất màu xanh là vẫn biển / Quả ngọt ngào thắm thiết vẫn màu hoa”. Điệp từ “vẫn” được lặp lại như một lời khẳng định đầy tin tưởng về sự tuần hoàn bất tận của vũ trụ. Hoa sẽ kết thành quả, đất trời vẫn xanh tươi và cuộc đời vẫn tiếp tục vận động về phía ánh sáng. Chính vì thế, con người càng phải biết sống mãnh liệt, sống cống hiến và yêu thương để tuổi trẻ không trôi qua vô nghĩa. Khổ thơ với hình ảnh giàu tính biểu tượng, giọng điệu thiết tha và chiều sâu triết lí đã chạm tới trái tim người đọc, khiến mỗi người thêm biết quý trọng thời gian và những năm tháng thanh xuân của mình.


Bài chi tiết Mẫu 10

Khổ thơ trong bài Mùa hạ của Xuân Quỳnh đã gợi lên trong em nhiều suy nghĩ sâu lắng về tuổi trẻ và khát vọng sống của con người. Mở đầu khổ thơ là câu hỏi đầy day dứt: “Mùa hạ của tôi, mùa hạ đã đi chưa”, như một tiếng lòng bâng khuâng trước sự trôi chảy của thời gian. “Mùa hạ” ở đây không chỉ là mùa của thiên nhiên mà còn là biểu tượng cho tuổi trẻ – quãng đời đẹp nhất với biết bao ước mơ, hoài bão. Từ cảm giác tiếc nuối ấy, nhà thơ tiếp tục tự hỏi: “Ôi tuổi trẻ bao khát khao còn, hết?”, thể hiện nỗi băn khoăn trước những khát vọng chưa kịp thực hiện. Tuy nhiên, khổ thơ không chìm trong bi quan mà vẫn ánh lên niềm tin yêu cuộc sống. Hình ảnh “mặt đất màu xanh”, “vẫn biển”, “quả ngọt ngào”, “màu hoa” đã tạo nên bức tranh thiên nhiên tươi sáng, căng tràn sức sống. Những hình ảnh ấy như khẳng định rằng dù thời gian có trôi đi, vẻ đẹp của cuộc đời và những giá trị tốt đẹp vẫn luôn còn mãi. Qua đó, em cảm nhận được tâm hồn nhạy cảm, tha thiết yêu đời của nhà thơ, đồng thời hiểu rằng mỗi người cần biết trân trọng tuổi trẻ và sống hết mình với những khát vọng đẹp đẽ.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...