1001+ bài văn nghị luận văn học hay nhất cho mọi thể loại 200+ bài văn nghị luận về một nhân vật trong tác phẩm v..

Viết đoạn văn (khoảng 150 chữ) nêu cảm nhận của anh/chị về nhân vật chị Thắm trong đoạn trích "Khi tôi tỉnh dậy, tôi thấy mình nằm trên con đò ngang ... Đòi ơi! Ơi đò!" của truyện ngắn Chảy đi sông ơi (Nguyễn Huy Thiệp)


- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Nguyễn Huy Thiệp là nhà văn có lối viết độc đáo, giàu tính triết lý và sự trải nghiệm. "Chảy đi sông ơi" là một truyện ngắn mang màu sắc huyền thoại, chứa đựng những suy ngẫm sâu sắc về lòng nhân ái. - Giới thiệu nhân vật: Chị Thắm – người chèo đò bến Cốc – hiện thân của vẻ đẹp tâm hồn thuần khiết, bao dung và đầy lòng nhân ái giữa cuộc đời còn nhiều "tối tăm".

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Mở đoạn

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Nguyễn Huy Thiệp là nhà văn có lối viết độc đáo, giàu tính triết lý và sự trải nghiệm. "Chảy đi sông ơi" là một truyện ngắn mang màu sắc huyền thoại, chứa đựng những suy ngẫm sâu sắc về lòng nhân ái.

- Giới thiệu nhân vật: Chị Thắm – người chèo đò bến Cốc – hiện thân của vẻ đẹp tâm hồn thuần khiết, bao dung và đầy lòng nhân ái giữa cuộc đời còn nhiều "tối tăm".

Thân đoạn

- Vẻ đẹp của sự bao dung và lòng nhân hậu:

+ Cứu giúp con người vô điều kiện: Chị là người đã cứu sống nhân vật "tôi" khi bị đám người đánh cá đêm bỏ mặc. Hình ảnh chị "bón cháo cá nóng" với giọng nói "dịu dàng" cho thấy sự chăm sóc tận tình, ấm áp.

+ Cái nhìn bao dung với cuộc đời: Khi "tôi" trách cứ những kẻ đánh cá ác độc, chị lại an ủi bằng cái nhìn thấu cảm: "Đừng trách họ... Họ đói mà ngu muội lắm". Chị không nhìn đời bằng sự thù hằn mà bằng lòng trắc ẩn cho những thân phận khốn khổ.

- Vẻ đẹp của niềm tin và sự thức tỉnh:

+ Niềm tin vào điều kỳ diệu (con trâu đen): Chị gieo vào lòng nhân vật "tôi" niềm tin rằng "phải là người tốt" mới thấy được điều kỳ diệu. Chị chính là người gìn giữ những giá trị tinh thần thuần khiết giữa cuộc sống nhọc nhằn.

+ Người lưu giữ vẻ đẹp truyền thống: Qua những câu chuyện thủ thỉ về các vị thánh, chị đóng vai trò như một người dẫn dắt tâm hồn, giúp nhân vật "tôi" cảm thấy được "gột rửa" khỏi những điều u ám.

- Sự hy sinh thầm lặng và số phận bi kịch:

+ Cả cuộc đời chị chèo đò nghèo khó, lặng lẽ cứu người nhưng cuối cùng lại chết đuối mà "không ai cứu".

+ Cái chết của chị là một nốt lặng đau xót, tương phản giữa sự hi sinh cao cả của chị và sự vô tâm của người đời ("Con người vô tâm nhiều như bụi bặm trên đường").

Kết đoạn

- Đánh giá nghệ thuật: Nhân vật được xây dựng qua ngôn ngữ đối thoại giàu tính nhạc, chất thơ hòa quyện với những biểu tượng huyền thoại (con trâu đen, tiếng hát trên sông).

- Khẳng định giá trị nhân vật: Chị Thắm không chỉ là một người lao động nghèo mà còn là một biểu tượng của thiên lương. Sự ra đi của chị để lại sự nuối tiếc, nhắc nhở người đọc về việc giữ gìn lòng tốt và những giá trị nhân văn trước sự cuốn trôi của thời gian và cuộc sống hiện đại.


Bài siêu ngắn Mẫu 1

Trong truyện ngắn "Chảy đi sông ơi", nhân vật chị Thắm hiện lên như một biểu tượng của lòng nhân ái thuần khiết giữa dòng đời đục trong. Sự nhân hậu của chị trước hết thể hiện qua hành động cứu sống nhân vật "tôi" và sự chăm sóc ân cần, dịu dàng qua bát cháo cá mòi nóng hổi. Thế nhưng, điểm sáng nhất ở tâm hồn chị lại nằm ở cái nhìn bao dung đối với những kẻ đã bỏ mặc người gặp nạn. Thay vì oán trách những người đánh cá đêm "ác lắm", chị lại xót thương cho họ: "Họ đói mà ngu muội lắm". Câu nói ấy cho thấy một trái tim biết thấu cảm, vượt lên trên những hằn học cá nhân để nhìn thấy nỗi khổ đau của kiếp người. Chị Thắm giống như một dòng sông hiền hòa, lặng lẽ bồi đắp phù sa nhân nghĩa cho những tâm hồn đang khô héo. Dù cuộc đời chị kết thúc trong bi kịch "cứu người nhưng không ai cứu mình", nhưng hình ảnh người phụ nữ trùm khăn đen với giọng nói "ngân nga như hát" vẫn mãi là ánh sáng của thiên lương, thức tỉnh con người khỏi sự vô tâm "nhiều như bụi bặm trên đường".


Bài siêu ngắn Mẫu 2

Nhân vật chị Thắm trong tác phẩm của Nguyễn Huy Thiệp không chỉ là người lao động nghèo khổ mà còn là người canh giữ những giấc mơ và niềm tin trong sáng nhất. Qua lời kể thủ thỉ của chị, hình ảnh "con trâu đen" dưới lòng sông không còn là huyền thoại xa vời mà trở thành một phép thử về đạo đức: "phải là người tốt" mới gặp được điều kỳ diệu. Chị đã gieo vào tâm hồn non nớt của nhân vật "tôi" những hạt mầm của thiện căn, giúp cậu bé cảm thấy như được "gột rửa" khỏi những u ám của cuộc đời thực tại. Giữa bến Cốc nghèo nàn, chị Thắm hiện diện như một gạch nối giữa thế giới thực và cõi thiêng, giữa nhọc nhằn mưu sinh và khát vọng cao đẹp. Dẫu sau này khi trưởng thành, nhân vật "tôi" có lúc cuốn theo những "phù du" thành thị, nhưng tiếng gọi "Đò ơi!" và niềm tin về con trâu đen mà chị Thắm trao gửi vẫn luôn là điểm tựa để con người tìm lại bản ngã. Chị chính là hiện thân của vẻ đẹp tâm linh, nhắc nhở chúng ta rằng cuộc sống chỉ thực sự có ý nghĩa khi ta biết tin vào những điều tử tế.


Bài siêu ngắn Mẫu 3

Nhân vật chị Thắm là một nốt nhạc trầm buồn nhưng đầy sức ám ảnh trong bản nhạc "Chảy đi sông ơi". Tác giả đã xây dựng một sự đối lập gay gắt giữa tâm hồn cao thượng của chị với thực tại khắc nghiệt của bến Cốc. Trong khi người đời mải mê với miếng ăn đến mức "ngu muội" và "vô tâm nhiều như bụi bặm", chị Thắm lại chọn lối sống hy sinh thầm lặng. Chị cứu người không vì trả ơn, chị giải thích về cái ác bằng lòng trắc ẩn, và chị ra đi cũng trong sự tĩnh lặng đáng sợ của dòng sông. Cái chết của chị – một người cả đời cứu người lại chết đuối vì không ai cứu – là một lời tố cáo đanh thép sự băng hoại của lòng người. Tuy nhiên, sự ra đi ấy không phải là sự kết thúc, mà nó hóa thân vào màu hoa gạo "đỏ thắm trên bãi cát ướt", vào tiếng hát băn khoăn trên sông. Chị Thắm đại diện cho phần "anh hùng" thầm lặng mà dòng đời có thể "đãi hết" về thể xác nhưng chẳng thể xóa nhòa dấu ấn trong tâm khảm những ai còn khao khát sống lương thiện.

Bài chi tiết Mẫu 1

Nhân vật chị Thắm trong truyện ngắn Chảy đi sông ơi để lại trong lòng người đọc nhiều xúc động bởi vẻ đẹp nhân hậu, bao dung và số phận đầy bi kịch. Chị xuất hiện trên con đò ngang giữa khúc sông dữ dội, cứu sống nhân vật “tôi” khi cậu bé bị chết đuối. Hình ảnh người phụ nữ “khăn trùm kín mặt”, dịu dàng bón từng thìa cháo cá nóng đã gợi lên sự ấm áp của tình người giữa cuộc đời nghèo khó. Không chỉ giàu lòng yêu thương, chị Thắm còn là người có cái nhìn đầy cảm thông với những phận người lam lũ. Dù những người đánh cá đêm vô tâm bỏ mặc tiếng kêu cứu, chị vẫn nhẹ nhàng nói: “Có ai yêu thương họ đâu… Họ đói mà ngu muội lắm”. Câu nói ấy cho thấy tấm lòng vị tha và sự thấu hiểu sâu sắc của chị đối với con người. Chị còn hiện lên như một người mang vẻ đẹp huyền thoại với những câu chuyện về con trâu đen, về các vị thánh trên Thiên đàng, khiến tuổi thơ của nhân vật “tôi” trở nên trong trẻo và giàu mơ mộng. Nhưng đau xót thay, người phụ nữ cả đời cứu người ấy cuối cùng lại chết đuối mà không ai cứu. Bi kịch ấy khiến hình tượng chị Thắm trở thành biểu tượng cho những con người lương thiện âm thầm hi sinh giữa cuộc đời vô tâm, bạc bẽo. Qua nhân vật này, nhà văn Nguyễn Huy Thiệp đã gửi gắm niềm xót xa trước sự vô cảm của con người và ngợi ca vẻ đẹp của lòng nhân ái.


Bài chi tiết Mẫu 2

Trong truyện ngắn Chảy đi sông ơi, chị Thắm hiện lên như một ánh sáng đẹp đẽ giữa cuộc đời nhiều tối tăm, vô cảm. Chị là người lái đò nghèo sống ở bến Cốc, quanh năm gắn bó với dòng sông và những phận người lam lũ. Ấn tượng đầu tiên về chị là sự dịu dàng, nhân hậu khi cứu sống nhân vật “tôi” rồi tận tình chăm sóc bằng bát cháo cá nóng hổi. Trong khi những người đánh cá đêm thờ ơ trước tiếng kêu cứu thì chị Thắm lại dang tay cứu giúp mà không hề toan tính. Đặc biệt, chị không trách móc hay oán giận ai mà luôn nhìn con người bằng sự cảm thông sâu sắc. Câu nói: “Con người vô tâm nhiều như bụi bặm trên đường” vừa giản dị vừa chứa đựng nỗi buồn về sự lạnh lùng của cuộc đời. Không chỉ vậy, chị Thắm còn mang vẻ đẹp tâm hồn giàu chất thơ và niềm tin vào điều thiện. Những câu chuyện chị kể về con trâu đen, về phép màu dành cho người tốt đã nuôi dưỡng trong nhân vật “tôi” niềm tin đẹp đẽ về cuộc sống. Hình ảnh chị hiện lên giữa bến sông, bên cây gạo đỏ, trong tiếng hát “Chảy đi sông ơi…” khiến nhân vật như mang dáng dấp của một người đàn bà huyền thoại. Thế nhưng kết cục của chị lại vô cùng đau đớn: người từng cứu biết bao mạng người cuối cùng chết đuối mà không ai cứu. Chi tiết ấy không chỉ gây ám ảnh mà còn thể hiện sự phũ phàng của cuộc đời trước những con người lương thiện. Qua chị Thắm, Nguyễn Huy Thiệp đã bày tỏ niềm trân trọng với vẻ đẹp của lòng nhân ái và thức tỉnh con người về sự vô tâm trong xã hội.


Bài chi tiết Mẫu 3

Nhân vật chị Thắm mang trong mình một bi kịch điển hình của cái thiện trong một thế giới đang dần băng hoại về đạo đức. Nguyễn Huy Thiệp đã xây dựng một tình huống truyện đầy trớ trêu và đau xót: người phụ nữ cả đời cứu người lại kết thúc cuộc đời trong cô độc dưới lòng sông mà không một ai cứu giúp. Đây không chỉ là bi kịch cá nhân của chị Thắm, mà là sự thất bại của lòng nhân ái trước sự vô cảm "nhiều như bụi bặm". Chị Thắm là người duy nhất nhìn ra sự "ngu muội" của đám đông, nhưng chính sự ngu muội ấy cuối cùng đã nhấn chìm chị. Cái chết của chị giống như một nhát dao khứa vào tâm can nhân vật "tôi" và người đọc, buộc chúng ta phải soi chiếu lại bản thân: liệu chúng ta có đang sống như một kẻ "trưởng giả" vô hồn, đã đánh mất "bát cháo cá mòi" của sự chân thành để đổi lấy những nhu cầu thực dụng? Chị Thắm ra đi, nhưng tiếng gọi "Đò ơi!" ráo riết cuối truyện như một hồi chuông cảnh tỉnh về sự đứt gãy của những giá trị nhân văn. Chị chính là cái phần "anh hùng" bị dòng sông thời gian "đãi hết", nhưng dấu ấn của chị – màu hoa gạo đỏ và bát cháo cá mòi cuối cùng – sẽ mãi là nỗi ám ảnh, buộc con người phải trăn trở về cách sống sao cho xứng đáng với sự hy sinh của những tâm hồn cao thượng.

Bài chi tiết Mẫu 4

Chị Thắm trong truyện ngắn Chảy đi sông ơi là nhân vật để lại nhiều day dứt bởi vẻ đẹp tâm hồn cao cả và số phận đầy xót xa. Chị sống nghèo khó nơi bến Cốc, quanh năm gắn bó với con đò ngang nhỏ bé nhưng lại mang một trái tim vô cùng nhân hậu. Khi nhân vật “tôi” bị chìm giữa dòng nước dữ, chính chị là người đã cứu sống cậu bé, chăm sóc bằng tất cả sự ân cần, yêu thương. Những lời nói dịu dàng của chị không chỉ giúp “tôi” hồi phục mà còn khiến cậu nhận ra vẻ đẹp của lòng người. Điều đáng quý ở chị Thắm là tấm lòng vị tha hiếm có. Chị hiểu rằng những người dân chài vô tâm không phải vì họ độc ác mà bởi “họ đói mà ngu muội lắm”. Chị nhìn con người bằng sự cảm thông hơn là trách móc. Bên cạnh đó, chị còn là người giàu chất mộng mơ, luôn tin vào điều tốt đẹp qua hình ảnh con trâu đen huyền thoại – biểu tượng cho sức mạnh và phép màu dành cho người lương thiện. Trong kí ức của nhân vật “tôi”, chị Thắm giống như một dòng sông hiền hòa, vừa gần gũi vừa thiêng liêng. Thế nhưng cuộc đời lại quá bất công khi người phụ nữ cả đời cứu người ấy lại chết đuối trong cô độc. Chi tiết ấy khiến người đọc không khỏi nghẹn ngào, đau đớn trước sự lạnh lùng của cuộc sống. Hình tượng chị Thắm vì thế trở thành biểu tượng cho những con người âm thầm hi sinh, sống đẹp nhưng thường bị lãng quên. Qua đó, Nguyễn Huy Thiệp gửi gắm thông điệp sâu sắc về lòng nhân ái và sự thức tỉnh lương tri con người.


Bài chi tiết Mẫu 5

Chị Thắm không chỉ là một người lái đò đưa khách sang sông, mà còn là người dẫn lộ, đưa con người tìm về với "con trâu đen" – biểu tượng của vẻ đẹp tâm linh và sức mạnh diệu kỳ vốn đang dần bị vùi lấp. Qua lời kể "thủ thỉ" của chị, huyền thoại về con trâu đen không còn là chuyện hoang đường mà trở thành một tín điều đạo đức: "phải là người tốt mới thấy được nó". Chị Thắm chính là gạch nối giữa thực tại nghèo nàn và cõi mơ mộng thuần khiết. Trong khi nhân vật "tôi" mải mê đuổi theo những "phù du" thành thị, những giá trị thiết thực của cuộc sống trưởng giả, thì chị Thắm vẫn đứng đó, kiên trinh với niềm tin vào những điều thánh thiện. Hình ảnh chị ngồi bên mũi đò nhìn những bông gạo đỏ rơi khẽ khàng là một biểu tượng nghệ thuật đắt giá, gợi lên sự tĩnh lặng tuyệt đối của một tâm hồn đã đạt đến cảnh giới của sự thiện lương. Chết đi trong sự vô tâm của những người mình từng cứu, chị Thắm hóa thân vào tiếng hát "Chảy đi sông ơi", trở thành một phần của thiên nhiên vĩnh hằng. Chị nhắc nhở chúng ta rằng, sự sống chỉ thực sự bắt đầu khi ta biết nuôi dưỡng những giấc mơ về "con trâu đen", biết giữ gìn một khoảng không gian cho đức tin và sự tử tế giữa cuộc đời đầy rẫy sự tối tăm và vô cảm.


Bài chi tiết Mẫu 6

Trong thế giới nghệ thuật đầy rẫy những lọc lừa và sự trần trụi của Nguyễn Huy Thiệp, chị Thắm hiện lên như một đóa hoa gạo đỏ thắm, rực rỡ và cô độc giữa bến Cốc mịt mờ. Vẻ đẹp của chị không nằm ở diện mạo – vốn bị che lấp sau tấm khăn vuông đen – mà tỏa rạng từ một trái tim thấm đẫm lòng trắc ẩn. Hành động chị bón bát cháo cá mòi cho nhân vật "tôi" là sự cứu rỗi về thể xác, nhưng lời an ủi "Đừng trách họ... Họ đói mà ngu muội lắm" mới chính là sự cứu rỗi về linh hồn. Chị không nhìn cái ác bằng sự căm thù, mà nhìn bằng đôi mắt của một người thấu thị: chị hiểu rằng sự tàn nhẫn thường bắt nguồn từ nỗi khổ đau và sự thiếu vắng tình thương. Triết lý của chị Thắm gần gũi với tinh thần bác ái của tôn giáo nhưng lại bình dị như hơi thở của dòng sông. Chị chấp nhận sự vô tâm của thế gian như một lẽ đương nhiên của "bụi bặm trên đường", để rồi từ đó, chị lặng lẽ gạn đục khơi trong, dùng sự dịu dàng để đối đãi với sự thô bạo. Nhân vật chị Thắm là một minh chứng cho thấy: lòng tốt thực sự không cần phô trương, nó tồn tại như một bản năng, như dòng sông chảy đi không bao giờ tính toán, dẫu cuối cùng thứ nó nhận lại có thể là sự lãng quên bạc bẽo của người đời.


Bài chi tiết Mẫu 7

Trong thế giới nhân vật của Nguyễn Huy Thiệp, chị Thắm trong "Chảy đi sông ơi" hiện lên như một hóa thân của lòng nhân ái và sự bao dung tuyệt đối. Chi tiết chị cứu nhân vật "tôi" thoát khỏi cái chết và chăm sóc bằng "bát cháo cá mòi nóng hổi" không chỉ là hành động cứu người đơn thuần, mà còn là sự sưởi ấm một linh hồn đang giá lạnh vì sự thờ ơ. Giữa một bối cảnh mà những người đánh cá đêm sẵn sàng "lờ đi" tiếng kêu cứu, sự dịu dàng của chị trở nên lạc lõng nhưng quý giá vô ngần. Đặc biệt, vẻ đẹp tâm hồn chị tỏa sáng nhất ở cái nhìn xuyên thấu qua sự ích kỷ của người đời. Khi nghe "tôi" oán trách những kẻ vô tâm, chị không đồng tình mà an ủi: "Đừng trách họ... có ai yêu thương họ đâu... Họ đói mà ngu muội lắm". Đây là lời thoại chứa đựng triết lý sâu sắc về tình thương: người ta chỉ có thể ác khi họ thiếu thốn tình thương và sự thấu hiểu. Chị Thắm không nhìn đời bằng cặp mắt phán xét của một quan tòa, mà nhìn bằng trái tim của một người mẹ, một vị thánh thiện lành. Hình ảnh chị với chiếc khăn đen trùm kín mặt, giọng nói "ngân nga như hát" gợi lên vẻ đẹp vừa bình dị, vừa linh thiêng. Dù cuối cùng chị phải nhận một kết cục đau đớn – chết đuối mà không ai cứu – nhưng chính sự hy sinh ấy đã để lại một bài học lớn về thiên lương, khiến nhân vật "tôi" khi trưởng thành phải thảng thốt nhận ra sự vô nghĩa của cuộc sống thực dụng.

Bài chi tiết Mẫu 8

Chị Thắm không chỉ là một người lái đò bến Cốc, mà còn là người dẫn dắt nhân vật "tôi" bước vào thế giới của những huyền thoại và niềm tin tốt đẹp qua hình tượng con trâu đen. Trong một cuộc sống nghèo nàn, "tối tăm" và "vô tâm nhiều như bụi bặm", chị chính là người giữ lửa cho những điều kỳ diệu. Niềm tin của chị về con trâu đen dưới lòng sông mang đậm tính triết lý: "được nó ban điều kỳ diệu phải là người tốt". Qua lời kể thủ thỉ, chị đã gieo vào lòng cậu bé một hạt mầm hy vọng, giúp cậu có sức mạnh để đối diện với sự trần trụi của thực tại. Những câu chuyện của chị về "các thánh trên nước Thiên đàng" hay sự tích về Jerusalem không đơn thuần là chuyện cổ tích, mà là cách chị hướng con người đến sự thanh khiết, thoát ly khỏi những toan tính đời thường. Hình ảnh chị ngồi bên mũi đò, mắt nhìn những bông gạo đỏ rơi khẽ khàng trên bãi cát ướt tạo nên một khung cảnh thẩm mỹ đầy chất thơ và sự tĩnh lặng. Chị Thắm hiện thân cho phần tâm linh còn sót lại giữa một xã hội đang dần trở nên thực dụng. Cái chết của chị và sự biến mất của con trâu đen trong tâm trí nhân vật "tôi" khi trưởng thành chính là nỗi đau về sự đánh mất bản sắc và niềm tin hồn nhiên. Nhân vật chị Thắm nhắc nhở chúng ta rằng, nếu thiếu đi những "huyền thoại" và lòng tốt như chị, con người sẽ chỉ còn là những thực thể sống vô hồn, mải mê đuổi theo những điều phù du.


Bài chi tiết Mẫu 9

Trong thế giới nhân vật của Nguyễn Huy Thiệp, chị Thắm trong "Chảy đi sông ơi" hiện lên như một hóa thân của lòng nhân ái và sự bao dung tuyệt đối. Chi tiết chị cứu nhân vật "tôi" thoát khỏi cái chết và chăm sóc bằng "bát cháo cá mòi nóng hổi" không chỉ là hành động cứu người đơn thuần, mà còn là sự sưởi ấm một linh hồn đang giá lạnh vì sự thờ ơ. Giữa một bối cảnh mà những người đánh cá đêm sẵn sàng "lờ đi" tiếng kêu cứu, sự dịu dàng của chị trở nên lạc lõng nhưng quý giá vô ngần. Đặc biệt, vẻ đẹp tâm hồn chị tỏa sáng nhất ở cái nhìn xuyên thấu qua sự ích kỷ của người đời. Khi nghe "tôi" oán trách những kẻ vô tâm, chị không đồng tình mà an ủi: "Đừng trách họ... có ai yêu thương họ đâu... Họ đói mà ngu muội lắm". Đây là lời thoại chứa đựng triết lý sâu sắc về tình thương: người ta chỉ có thể ác khi họ thiếu thốn tình thương và sự thấu hiểu. Chị Thắm không nhìn đời bằng cặp mắt phán xét của một quan tòa, mà nhìn bằng trái tim của một người mẹ, một vị thánh thiện lành. Hình ảnh chị với chiếc khăn đen trùm kín mặt, giọng nói "ngân nga như hát" gợi lên vẻ đẹp vừa bình dị, vừa linh thiêng. Dù cuối cùng chị phải nhận một kết cục đau đớn – chết đuối mà không ai cứu – nhưng chính sự hy sinh ấy đã để lại một bài học lớn về thiên lương, khiến nhân vật "tôi" khi trưởng thành phải thảng thốt nhận ra sự vô nghĩa của cuộc sống thực dụng.


Bài chi tiết Mẫu 10

Nhân vật chị Thắm trong truyện ngắn Chảy đi sông ơi hiện lên như một con người giàu lòng nhân hậu và mang vẻ đẹp đầy ám ảnh. Chị đã cứu “tôi” giữa dòng sông dữ, chăm sóc bằng bát cháo cá nóng và những lời nói dịu dàng, bao dung. Không chỉ tốt bụng, chị Thắm còn có cái nhìn sâu sắc về con người và cuộc đời. Chị hiểu những người dân chài “đói mà ngu muội”, hiểu sự vô tâm của con người “nhiều như bụi bặm trên đường”, nên luôn sống bằng lòng vị tha và yêu thương. Hình ảnh chị với chiếc khăn đen, con đò ngang và tiếng nói “ngân nga như hát” gợi cảm giác vừa gần gũi vừa huyền ảo, như một biểu tượng của vẻ đẹp thầm lặng nơi bến sông quê. Bi kịch lớn nhất là người phụ nữ cả đời cứu người ấy cuối cùng lại chết đuối mà không ai cứu. Qua nhân vật chị Thắm, nhà văn Nguyễn Huy Thiệp gửi gắm niềm xót xa trước sự vô tâm của con người và ca ngợi vẻ đẹp nhân hậu, cao quý trong cuộc sống.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...