1001+ bài văn nghị luận văn học hay nhất cho mọi thể loại
200+ bài văn nghị luận về một tác phẩm thơ song thất lụ.. Viết đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích hình ảnh mẹ quê qua cảm nhận của nhân vật trữ tình trong văn bản Mẹ quê (Nguyễn Minh Quang)>
- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Dẫn dắt về đề tài người mẹ trong thơ ca và giới thiệu bài thơ "Mẹ quê" của Nguyễn Minh Quang. - Nêu nội dung chính: Hình ảnh người mẹ quê hiện lên với vẻ đẹp thuần hậu, sự tần tảo và đức hy sinh cao cả qua cái nhìn đầy yêu thương, trân trọng của nhân vật trữ tình.
Dàn ý
Mở đoạn
- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Dẫn dắt về đề tài người mẹ trong thơ ca và giới thiệu bài thơ "Mẹ quê" của Nguyễn Minh Quang.
- Nêu nội dung chính: Hình ảnh người mẹ quê hiện lên với vẻ đẹp thuần hậu, sự tần tảo và đức hy sinh cao cả qua cái nhìn đầy yêu thương, trân trọng của nhân vật trữ tình.
Thân đoạn
a. Vẻ đẹp tâm hồn và sự gắn bó với đồng quê:
- Sự hiền lành, chân chất: Hình ảnh so sánh "Hiền như cục đất" gợi lên bản tính lương thiện, thật thà, không màng danh lợi, bon chen.
- Sự gắn bó với bùn đất: Màu "đen màu phèn", "mùi bùn đã ngấm" cho thấy cuộc đời mẹ gắn liền với ruộng đồng, lam lũ nhưng thanh cao.
b. Sự tần tảo và đức hy sinh thầm lặng:
- Hy sinh niềm riêng: Mẹ quên đi thời thiếu nữ "môi son áo hồng" để làm quen với chiếc áo "nâu sồng" giản dị.
- Chăm lo cho con cháu: Mẹ chắt chiu từng "miếng ăn dành để luân phiên", luôn lo sợ "mùa thất bát" vì thương con, xót cháu. Cả cuộc đời mẹ là sự nhường nhịn, hy sinh quên mình.
c. Hình ảnh mẹ theo dòng thời gian (Sự khắc nghiệt của tuổi già):
- Dấu vết thời gian: "Tóc bạc trắng", "lưng còng còng hơn" – những chi tiết thực tả sự tàn phá của thời gian và nỗi vất vả đè nặng lên vai mẹ.
- Nội tâm sâu sắc: Ánh mắt "long lanh", "buồn xa xăm" gợi sự suy tư, trăn trở của người mẹ già trước cuộc đời.
d. Đặc sắc nghệ thuật:
- Thể thơ lục bát truyền thống, âm hưởng nhẹ nhàng, tha thiết.
- Ngôn ngữ bình dị, gần gũi với lời ăn tiếng nói của người dân quê.
- Sử dụng thành công các biện pháp tu từ: so sánh, ẩn dụ (mẹ già chuối chín).
Kết đoạn
- Khẳng định giá trị hình ảnh: Người mẹ là biểu tượng của quê hương, là cội nguồn của tình yêu thương.
- Thông điệp/Cảm xúc: Thể hiện lòng biết ơn, sự thấu hiểu và lời nhắc nhở về đạo làm con (đừng để "vạn lần nhớ thương" trở thành muộn màng).
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Hình ảnh "mẹ quê" trong bài thơ của Nguyễn Minh Quang là biểu tượng cho sự hy sinh vô điều kiện của người phụ nữ Việt Nam. Cả cuộc đời mẹ gói gọn trong hai chữ "nâu sồng", mẹ sẵn sàng quên đi thời con gái "môi son áo hồng" để đổi lấy những tháng ngày lam lũ trên đồng cạn dưới sâu. Sự hy sinh ấy còn thể hiện qua sự chắt chiu, nhường nhịn từng "miếng ăn dành để luân phiên" vì nỗi lo con cháu thiếu thốn khi mùa màng thất bát. Mẹ hiện lên thật cao đẹp với tâm hồn "hiền như cục đất", chẳng màng đến chuyện bon chen giữa dòng đời. Qua những vần thơ lục bát nhẹ nhàng, tác giả đã khắc họa thành công một người mẹ tảo tần, người đã dùng cả thanh xuân và sức lực để vun vén cho hạnh phúc gia đình, để lại trong lòng người đọc niềm xúc động và sự kính trọng sâu sắc.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Trong cảm nhận của nhân vật trữ tình, người mẹ hiện lên với vẻ đẹp mộc mạc, đậm đà hơi thở của đất đai, thôn dã. Hình ảnh so sánh "Hiền như cục đất nhuộm đen màu phèn" đã khái quát trọn vẹn bản chất thuần hậu, chất phác của người mẹ quê. Mẹ không chỉ sống giữa quê hương mà chính mẹ đã hóa thân thành một phần của hồn quê với "mùi bùn đã ngấm". Suốt mấy chục năm theo chồng, cuộc đời mẹ gắn liền với con đường nhỏ thân quen và những lo toan bình dị. Dù thời gian có làm "tóc bạc trắng", "lưng còng hơn", nhưng vẻ đẹp trong sáng trong ánh mắt "long lanh" vẫn mãi vẹn nguyên. Người mẹ quê ấy chính là điểm tựa tinh thần vững chãi, là sợi dây kết nối nhân vật trữ tình với những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Đoạn thơ là dòng cảm xúc đầy xót xa của nhân vật trữ tình khi chứng kiến sự tàn phá của thời gian trên dáng hình của mẹ. Từ một cô gái "môi son áo hồng", mẹ giờ đây hiện ra với mái tóc "bạc trắng" và cái "lưng còng còng hơn" vì gánh nặng cuộc đời. Hình ảnh mẹ già như "chuối chín cây" ở cuối bài thơ gợi lên sự ngắn ngủi, mong manh của kiếp người, khiến lòng con thắt lại trong niềm "vạn lần nhớ thương". Ánh mắt mẹ "buồn xa xăm" trong gió chiều như chứa đựng bao nỗi niềm trăn trở thầm lặng cho con cháu. Bằng ngôn ngữ bình dị và hình ảnh giàu sức gợi, Nguyễn Minh Quang đã chạm đến trái tim độc giả, nhắc nhở chúng ta về quy luật khắc nghiệt của thời gian và khơi dậy ý thức về lòng hiếu thảo đối với đấng sinh thành.
Bài chi tiết Mẫu 1
Hình ảnh người "mẹ quê" trong bài thơ cùng tên của Nguyễn Minh Quang hiện lên qua cảm nhận của nhân vật trữ tình là biểu tượng cao đẹp cho sự tần tảo và đức hy sinh thầm lặng của người phụ nữ Việt Nam truyền thống. Trước hết, mẹ hiện diện với vẻ đẹp của sự chân chất, hiền lành: "Hiền như cục đất nhuộm đen màu phèn". Phép so sánh độc đáo ấy không chỉ gợi lên sự gắn bó mật thiết với đồng ruộng mà còn khắc họa tâm hồn thuần hậu, chẳng biết đến "bon chen". Cả cuộc đời mẹ là một chuỗi những ngày lam lũ, chắt chiu; mẹ quên đi cả thời thanh xuân "môi son áo hồng" để đổi lấy tấm áo "nâu sồng" bạc màu vì mưa nắng. Sự hy sinh của mẹ còn kết tinh trong nỗi lo "mùa thất bát", nhường nhịn từng "miếng ăn" cho con cháu. Theo dòng thời gian, hình ảnh mẹ càng trở nên xót xa với "tóc bạc trắng", "lưng còng hơn", in hằn dấu vết của sự nhọc nhằn. Đặc biệt, ánh mắt "long lanh" buồn xa xăm ở cuối bài gợi lên một thế giới nội tâm đầy ưu tư, trăn trở của người mẹ già như "chuối chín cây". Qua những vần thơ giàu cảm xúc, nhân vật trữ tình đã bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc và niềm thương cảm vô hạn trước hình bóng người mẹ – người đã dành trọn đời mình để vun vén cho tổ ấm, bất chấp quy luật khắc nghiệt của thời gian và sự gian khổ của cuộc đời.
Bài chi tiết Mẫu 2
Trong bài thơ Mẹ quê của Nguyễn Minh Quang, hình ảnh người mẹ hiện lên qua cảm nhận của nhân vật trữ tình với vẻ đẹp mộc mạc mà thấm đẫm yêu thương và hy sinh. Trước hết, mẹ là hiện thân của cuộc đời lam lũ, nghèo khó: “hiền như cục đất nhuộm đen màu phèn”, gắn bó trọn đời với ruộng đồng, bùn đất. Cách so sánh giản dị mà giàu sức gợi đã khắc họa rõ nét sự chân chất, nhẫn nại của người mẹ quê. Không chỉ vậy, mẹ còn mang nặng nỗi lo toan cho con cháu: “miếng ăn dành để luân phiên / sợ mùa thất bát lại phiền cháu con”, cho thấy đức hy sinh âm thầm, luôn đặt gia đình lên trên bản thân. Thời gian trôi qua in hằn lên dáng mẹ “tóc bạc trắng, lưng còng”, khiến hình ảnh mẹ càng trở nên xót xa, gợi niềm thương cảm sâu sắc. Đặc biệt, ánh mắt “buồn xa xăm” và nỗi “vạn lần nhớ thương” đã làm nổi bật đời sống nội tâm giàu tình cảm của mẹ – một con người cả đời tần tảo nhưng vẫn đầy yêu thương. Qua đó, nhân vật trữ tình bày tỏ lòng biết ơn, kính yêu vô hạn đối với mẹ quê – biểu tượng thiêng liêng của sự hy sinh và tình mẫu tử bền bỉ.
Bài chi tiết Mẫu 3
Trong bài thơ "Mẹ quê", Nguyễn Minh Quang đã khắc họa thành công hình ảnh người mẹ qua những vần thơ lục bát đầy xúc động, để lại dấu ấn sâu đậm về vẻ đẹp của người phụ nữ Việt Nam truyền thống. Người mẹ ấy hiện lên trước hết với sự hiền lành, chất phác, được ví von "Hiền như cục đất nhuộm đen màu phèn". Phép so sánh mộc mạc này không chỉ gợi lên bản tính lương thiện mà còn cho thấy sự gắn bó máu thịt giữa cuộc đời mẹ với đất đai, ruộng đồng. Cả cuộc đời mẹ là một bản tình ca về sự hy sinh thầm lặng: mẹ quên đi thời thanh xuân "môi son áo hồng" để khoác lên mình tấm áo "nâu sồng" bạc màu, chấp nhận "mùi bùn đã ngấm" để lo cho con cháu từng miếng ăn, giấc ngủ. Nỗi lo "mùa thất bát" và sự chắt chiu "dành để luân phiên" càng làm sáng tỏ đức vị tha, luôn đặt hạnh phúc của gia đình lên trên bản thân mình. Theo dòng thời gian, hình ảnh mẹ càng trở nên xót xa với "tóc bạc trắng", "lưng còng hơn", in hằn những nhọc nhằn của năm tháng lam lũ. Ánh mắt "long lanh" buồn xa xăm ở cuối bài không chỉ là sự chiêm nghiệm về cuộc đời mà còn khơi gợi trong lòng nhân vật trữ tình niềm "vạn lần nhớ thương". Bằng ngôn ngữ bình dị, hình ảnh gần gũi, tác giả đã dựng nên một tượng đài về lòng mẹ – một người mẹ quê vĩnh cửu, là bến đỗ bình yên và là cội nguồn yêu thương vô tận của mỗi người con.
Bài chi tiết Mẫu 4
Trong thi phẩm "Mẹ quê", Nguyễn Minh Quang không chỉ vẽ nên một chân dung người mẹ mà còn tạc vào thời gian hình tượng một "di sản sống" của hồn quê Việt Nam. Qua lăng kính của nhân vật trữ tình, người mẹ hiện lên với vẻ đẹp nội tâm đầy hàm súc, bắt đầu từ sự giao hòa tuyệt đối với đất đai qua hình ảnh so sánh độc đáo: "Hiền như cục đất nhuộm đen màu phèn". Đây không đơn thuần là sự mộc mạc, mà là một sự hóa thân – mẹ đã tan vào bùn đất, vào cái "nâu sồng" của tần tảo để tạo nên sự sống. Cuộc đời mẹ là một nghịch lý đầy cao thượng: mẹ "quên" đi cái rực rỡ của thời "môi son áo hồng" để "nhớ" lấy nỗi lo về mùa màng thất bát, về miếng ăn dành dụm cho hậu thế. Cái "héo hon" của dáng hình chính là sự kết tinh của đức hy sinh, nơi bản ngã cá nhân hoàn toàn lùi bước trước thiên chức làm mẹ. Đặc biệt, nhãn tự của đoạn thơ nằm ở ánh mắt "long lanh" buồn xa xăm và hình ảnh ẩn dụ "mẹ già chuối chín". Đó là vẻ đẹp của một đời người đã đi đến độ chín muồi về tâm hồn, tỏa ra thứ ánh sáng u buồn nhưng lấp lánh sự vị tha. Bài thơ khép lại nhưng dư ba của tình mẫu tử vẫn ngân rung, nhắc nhở ta rằng: mẹ chính là gốc rễ của văn hóa, là bến đợi bình yên nhất trong hành trình vạn dặm của mỗi cuộc đời.
Bài chi tiết Mẫu 5
Trong bài thơ Mẹ quê của Nguyễn Minh Quang, hình ảnh người mẹ hiện lên không chỉ bằng những nét tả chân giản dị mà còn được thấm đẫm chiều sâu cảm xúc và sự chiêm nghiệm của nhân vật trữ tình. Mẹ là biểu tượng của sự tảo tần, nhẫn nại đến quên mình: cả đời “nào biết bon chen”, lặng lẽ sống như “cục đất nhuộm đen màu phèn” – một cách ví von mộc mạc mà ám ảnh, gợi lên kiếp người gắn chặt với ruộng đồng, lam lũ và chịu thương chịu khó. Ẩn sau dáng vẻ thô ráp ấy là một trái tim luôn đau đáu vì con cháu, chắt chiu từng “miếng ăn” chỉ để phòng khi “mùa thất bát”, nỗi lo nghèo khó như bám riết suốt cuộc đời mẹ. Thời gian đi qua không chỉ làm phai nhạt nhan sắc mà còn in dấu lên thân thể gầy guộc: mái tóc bạc trắng, lưng còng xuống theo năm tháng – những dấu tích lặng thầm của hy sinh. Nhưng có lẽ ám ảnh hơn cả là ánh mắt “buồn xa xăm”, nơi lắng đọng biết bao nỗi niềm chưa nói. Qua đó, người đọc cảm nhận rõ tình yêu thương sâu nặng và niềm biết ơn da diết mà nhân vật trữ tình dành cho mẹ – người đã sống một đời âm thầm mà vĩ đại, như chính hồn quê bền bỉ, lặng lẽ nuôi dưỡng bao thế hệ.
Bài chi tiết Mẫu 6
Có những vần thơ không chỉ để đọc mà còn để lặng im mà nhớ, mà thương; Mẹ quê của Nguyễn Minh Quang là một khúc ngân như thế, chạm vào miền sâu kín nhất của tình mẫu tử. Trong cảm nhận tha thiết của nhân vật trữ tình, mẹ hiện lên không lộng lẫy mà bền bỉ như chính đất đai quê nhà – “hiền như cục đất”, một vẻ hiền lành đến mức dường như mẹ đã tan vào bùn đất, mang theo cả màu “đen phèn” của nhọc nhằn. Cuộc đời mẹ là một chuỗi dài lặng lẽ hy sinh: từ giây phút theo chồng, mẹ gửi lại tuổi xuân “môi son áo hồng”, chấp nhận khoác lên mình sắc nâu của tảo tần, của những tháng ngày không tên. Những “miếng ăn dành để luân phiên” không chỉ là sự chắt chiu mà còn là nỗi lo triền miên trước cái đói nghèo, là tình thương âm thầm mà sâu nặng dành cho con cháu. Thời gian trôi đi không ồn ào mà khắc nghiệt, lặng lẽ bào mòn dáng mẹ, để lại mái tóc bạc trắng và tấm lưng còng xuống như gánh cả đời cơ cực. Nhưng ám ảnh hơn cả là ánh mắt “buồn xa xăm” – nơi lắng đọng một đời nghĩ suy, thương nhớ, hy sinh không lời. Với giọng điệu lục bát mềm mại, ngôn từ mộc mạc mà thấm thía, bài thơ đã khắc họa người mẹ quê như một biểu tượng lặng thầm mà vĩ đại của quê hương, để từ đó đánh thức trong lòng người đọc một nỗi biết ơn sâu sắc: hãy yêu thương khi còn có thể, bởi có những mất mát chỉ khi ngoảnh lại mới hóa thành nỗi nhớ không nguôi.
Bài chi tiết Mẫu 7
Đề tài người mẹ vốn là mạch nguồn cảm hứng bất tận trong thi ca, nhưng qua bài thơ "Mẹ quê" của Nguyễn Minh Quang, hình tượng ấy lại hiện lên với một vẻ đẹp thuần hậu và sức lay động riêng biệt. Dưới cái nhìn đầy trân trọng của nhân vật trữ tình, mẹ hiện thân cho linh hồn của đất đai qua phép so sánh độc đáo: "Hiền như cục đất nhuộm đen màu phèn". Hình ảnh này không chỉ gợi lên bản tính lương thiện, chẳng màng bon chen mà còn cho thấy một cuộc đời gắn bó mật thiết với đồng ruộng, nơi "mùi bùn" và sắc áo "nâu sồng" đã trở thành một phần máu thịt thanh cao. Vẻ đẹp của mẹ còn tỏa sáng ở đức hy sinh thầm lặng; mẹ can đảm khép lại thời thiếu nữ rực rỡ "môi son áo hồng" để bước vào hành trình lam lũ, chắt chiu từng miếng ăn cho con cháu vì nỗi lo "mùa thất bát". Theo dòng thời gian, sự khắc nghiệt của tuổi già được tác giả thực tả qua mái tóc "bạc trắng" và dáng "lưng còng còng hơn", tạo nên một sự đối lập xót xa giữa sự héo hon về thể xác và sự vẹn nguyên của tình thương. Đặc biệt, ánh mắt "long lanh" buồn xa xăm và hình ảnh ẩn dụ "mẹ già chuối chín" đã đẩy cảm xúc lên cao trào, gợi sự trăn trở về tính hữu hạn của kiếp người. Bằng thể thơ lục bát truyền thống cùng ngôn ngữ bình dị, bài thơ không chỉ là biểu tượng của tình yêu thương mà còn là lời nhắc nhở sâu sắc về đạo làm con: hãy thấu hiểu và biết ơn khi mẹ còn hiện hữu, để niềm "vạn lần nhớ thương" không trở thành nỗi đau muộn màng.
Bài chi tiết Mẫu 8
Trong dòng chảy dịu dàng của thơ ca Việt Nam, hình tượng người mẹ luôn hiện lên như một miền ký ức thiêng liêng và bất tận; và trong Mẹ quê, Nguyễn Minh Quang đã khắc họa một người mẹ như thế bằng tất cả niềm yêu thương lắng sâu. Qua cái nhìn đằm thắm của nhân vật trữ tình, mẹ hiện lên với vẻ đẹp thuần hậu, gắn bó trọn đời cùng đồng đất quê hương. Mẹ hiền lành, chân chất “như cục đất”, một sự so sánh mộc mạc mà gợi bao xúc động, như thể mẹ đã hòa mình vào đất đai, vào cái lam lũ “đen màu phèn” để sống một đời bình dị mà cao quý. Từ khi “cất bước theo chồng”, mẹ gửi lại phía sau tuổi xuân “môi son áo hồng”, chấp nhận khoác lên mình màu áo nâu sồng của nhọc nhằn, của hy sinh lặng lẽ. Từng “miếng ăn dành để luân phiên” không chỉ là sự chắt chiu mà còn là cả một tấm lòng lo toan, sợ những mùa thất bát làm khổ cháu con. Thời gian trôi qua, dấu vết in hằn lên mái tóc bạc trắng, lên dáng lưng còng xuống theo năm tháng, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt “buồn xa xăm” vẫn là cả một trời thương nhớ, suy tư. Bằng thể thơ lục bát ngọt ngào, ngôn từ giản dị mà giàu sức gợi, bài thơ đã làm hiện lên một người mẹ quê vừa gần gũi vừa thiêng liêng – biểu tượng của quê hương và nguồn cội yêu thương. Để rồi từ đó, lời thơ như một tiếng gọi thiết tha, nhắc mỗi người hãy biết nâng niu, trân trọng mẹ khi còn có thể, bởi có những nỗi nhớ, nếu đến muộn, sẽ hóa thành “vạn lần nhớ thương” không gì bù đắp được.
Bài chi tiết Mẫu 9
Trong không gian bảng lảng của ký ức, hình ảnh "mẹ quê" hiện lên trong thơ Nguyễn Minh Quang không chỉ là một chân dung đời thực, mà đã hóa thân thành một biểu tượng của tình yêu và sự cứu rỗi. Nhân vật trữ tình nhìn mẹ qua một lăng kính đầy sương khói của niềm hoài niệm, nơi người mẹ hiện diện với vẻ đẹp thánh thiện, "hiền như cục đất". Đó là vẻ đẹp của sự nhẫn nại, của một tâm hồn đã gạn đục khơi trong, tự nguyện nhuộm mình trong "màu phèn", "mùi bùn" để giữ cho con một bầu trời bình yên nhất. Đọc những vần thơ, ta ngỡ ngàng trước một sự đánh đổi đầy xót xa: mẹ đã thản nhiên quên đi cái rực rỡ của thời "môi son áo hồng" – biểu tượng của tuổi trẻ và khát vọng – để khoác lên mình tấm áo nâu sồng bền bỉ với nắng mưa. Thời gian có thể nghiệt ngã làm "tóc bạc trắng", làm "lưng còng hơn", nhưng chẳng thể dập tắt được ánh sáng "long lanh" trong đôi mắt mẹ – một đôi mắt chứa đựng cả một đại dương bao dung và những nỗi buồn xa xăm, dịu nhẹ như gió chiều. Hình ảnh ẩn dụ "mẹ già chuối chín" vang lên như một nốt trầm xao xuyến, gợi nhắc về sự hữu hạn của kiếp người đối lập với tình mẫu tử vô biên. Đoạn thơ không chỉ là lời tự sự, mà là một bản tình ca buồn, nơi mỗi chữ, mỗi nhịp đều rung lên nỗi niềm "vạn lần nhớ thương", dâng lên lòng mẹ một niềm biết ơn thành kính và sâu nặng khôn cùng.
Bài chi tiết Mẫu 10
Trong thi phẩm Mẹ quê của Nguyễn Minh Quang, hình ảnh người mẹ hiện lên qua dòng cảm xúc của nhân vật trữ tình như một khúc lặng sâu thẳm, vừa mộc mạc, vừa chan chứa yêu thương. Mẹ không hiện ra bằng những điều lớn lao, mà bằng chính những gì bình dị nhất của làng quê: con đường nhỏ thân quen, dáng người lam lũ, cuộc đời “nào biết bon chen”. Cái “hiền như cục đất nhuộm đen màu phèn” không chỉ là một so sánh, mà còn là một sự hóa thân – mẹ hòa vào đất, vào bùn, vào cái nghèo khó của quê hương để sống một đời nhẫn nại, âm thầm. Trong dòng chảy khắc nghiệt của thời gian, mẹ vẫn lặng lẽ chắt chiu từng miếng ăn, dành dụm cho con cháu, mang trong lòng nỗi lo canh cánh về những mùa thất bát. Tuổi xuân với “môi son áo hồng” đã lùi xa, nhường chỗ cho mái tóc bạc trắng và dáng lưng còng xuống vì năm tháng. Thế nhưng, điều day dứt nhất không chỉ là sự tàn phai của hình hài, mà là ánh mắt “buồn xa xăm” – nơi chất chứa cả một đời thương nhớ, hy sinh và lặng lẽ yêu con. Để rồi, trong khoảnh khắc lắng nghe những âm thanh đời thường, nỗi nhớ mẹ bỗng dâng lên thành “vạn lần nhớ thương” – một nỗi nhớ dịu dàng mà da diết, như chính tình mẹ quê: không ồn ào, không phô bày, nhưng bền bỉ và sâu thẳm đến tận cùng.
- Top 45 đoạn văn (khoảng 7 -10 câu), nêu cảm nhận của em về bài thơ Em yêu quê hương (Nguyễn Thị Tình) hay nhất
- Top 45 Bài văn nghị luận phân tích bài thơ Một mình trong mưa (Đỗ Bạch Mai) hay nhất
- Top 45 Bài văn nghị luận phân tích bài thơ Hạt gạo làng ta (Trần Đăng Khoa) hay nhất
- Top 45 Bài văn nghị luận phân tích bài thơ Tiếng đàn mưa (Bích Khê) hay nhất
- Top 45 Bài văn nghị luận phân tích bài thơ Về bên mẹ (Đặng Minh Mai) hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 45 đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích bút pháp tả cảnh ngụ tình của Nguyễn Du trong đoạn trích ""Đầy vườn cỏ mọc, lau thưa ... Nỗi niềm tâm sự bây giờ hỏi ai?"" (Truyện Kiều - Nguyễn Du) hay nhất
- Top 45 đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích nỗi nhớ của nàng Kiều trong đoạn trích "Đoái trông muôn dặm tử phần ... Đã mòn con mắt phương trời đăm đăm" trích Truyện Kiều của Nguyễn Du hay nhất
- Top 45 đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) phân tích nỗi nhớ của nàng Kiều trong đoạn trích "Nhớ ơn chín chữ cao sâu ... Giấc hương quan luồng lẫn mơ canh dài" trích Truyện Kiều của Nguyễn Du hay nhất
- Top 45 đoạn văn nghị luận (khoảng 200 chữ) nhận xét về chi tiết của truyện ngắn qua văn bản Bài học quét nhà (Nam Cao) hay nhất
- Top 45 đoạn văn phân yếu tố nghệ thuật của truyện ngắn “Tặng một vầng trăng sáng” của nhà văn Lâm Thanh Huyền hay nhất




Danh sách bình luận