1001+ bài văn nghị luận văn học hay nhất cho mọi thể loại 200+ bài văn nghị luận về một tác phẩm thơ tự do

Viết đoạn văn phân tích tâm trạng của chủ thể trữ tình trong đoạn thơ sau trích từ bài thơ Căn nhà xưa (Vũ Quần Phương): “Cho tôi đứng chút thôi…thành viên gạch trong tường”


Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Vũ Quần Phương là nhà thơ có phong cách tinh tế, giàu suy tư. Bài thơ "Căn nhà xưa" là tiếng lòng hoài niệm sâu lắng. - Nội dung chính của đoạn thơ: Đoạn trích thể hiện tâm trạng tiếc nuối, xót xa và sự gắn bó máu thịt của chủ thể trữ tình trước viễn cảnh căn nhà kỷ niệm sắp bị dỡ bỏ.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

 

Mở đoạn

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Vũ Quần Phương là nhà thơ có phong cách tinh tế, giàu suy tư. Bài thơ "Căn nhà xưa" là tiếng lòng hoài niệm sâu lắng.

- Nội dung chính của đoạn thơ: Đoạn trích thể hiện tâm trạng tiếc nuối, xót xa và sự gắn bó máu thịt của chủ thể trữ tình trước viễn cảnh căn nhà kỷ niệm sắp bị dỡ bỏ.

Thân đoạn

- Sự tiếc nuối, níu kéo tha thiết trước dòng chảy thời gian:

+ Tiếng xin lỗi/cầu khẩn “Cho tôi đứng chút thôi”, “Cho tôi nghe” thể hiện khao khát vô vọng muốn níu giữ khoảnh khắc cuối cùng trước khi căn nhà bị phá dỡ (“Sáng mai thôi nó hóa thân rồi”).

+ Sự đối lập thời gian: cái "chút thôi" ngắn ngủi đối diện với cái "sáng mai" định mệnh định đoạt số phận căn nhà.

- Niềm hoài niệm sống động về quá khứ và tuổi thơ:

+ Lắng nghe những âm thanh vô hình: “tiếng rì rầm của bức tường long lở, của mái ngói rêu phong”. Sự thấu cảm, coi căn nhà như một thực thể có linh hồn, chứa đựng dòng chảy thời gian.

+ Kỷ niệm tuổi thơ ùa về qua hình ảnh hoán dụ: “ấu thơ bàn tay đầy mực tím”, những chiếc “áo quần mặc chật” và cả “những nỗi buồn” đã nuôi dưỡng nhân vật trưởng thành.

- Sự gắn kết máu thịt, hóa thân kỳ diệu ở khổ cuối:

+ Phép đối lập: Cuộc đời con người đã trải qua nhiều lần từ giã (từ giã áo quần, từ giã nỗi buồn để lớn lên), nhưng lần từ giã căn nhà này mang một sức nặng hoàn toàn khác.

+ Hình ảnh ẩn dụ đỉnh cao: “trái tim tôi thành viên gạch trong tường”. Tâm trạng đau đớn, xót xa đến tột cùng khi phải chứng kiến sự biến mất của kỷ niệm. Chủ thể trữ tình đã tự nguyện hòa quyện tâm hồn, máu thịt của mình vào từng thớ gạch, bức tường để mãi mãi thuộc về "căn nhà xưa".

Kết đoạn

- Khái quát giá trị nghệ thuật: Thể thơ tự do, giọng điệu tâm tình, tha thiết, hình ảnh ẩn dụ, hoán dụ giàu sức gợi.

- Khẳng định lại cảm xúc: Đoạn thơ là một nốt lặng đầy xúc động về tình yêu quê hương, cội nguồn và những ký ức tuổi thơ thiêng liêng mà bất cứ ai cũng trân trọng trong đời.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Đoạn trích trong "Căn nhà xưa" của Vũ Quần Phương là tiếng lòng đầy xót xa, tiếc nuối của chủ thể trữ tình trước giờ phút chia ly một không gian đầy kỷ niệm. Tiếng khẩn cầu "Cho tôi đứng chút thôi", "Cho tôi nghe" mở ra một tâm trạng đầy níu kéo, bất lực trước hiện thực nghiệt ngã: "Sáng mai thôi nó hóa thân rồi". Đối diện với sự đổ nát của thời gian qua "bức tường long lở", "mái ngói rêu phong", nhân vật trữ tình không chỉ nhìn bằng mắt mà đang lắng nghe bằng cả tâm hồn. Nơi ấy lưu giữ trọn vẹn thế giới tuổi thơ với "bàn tay đầy mực tím" và cả "những nỗi buồn cho tôi lớn lên". Để rồi, đỉnh cao của cảm xúc được đẩy lên ở câu thơ cuối: "trái tim tôi thành viên gạch trong tường". Phép ẩn dụ sáng tạo này cho thấy một sự gắn bó máu thịt, một sự hóa thân kỳ diệu. Con người không chỉ từ biệt căn nhà, mà đã để lại một phần linh hồn, trộn lẫn nhịp đập trái tim mình vào từng thớ gạch, tạo nên một tượng đài bất tử của ký ức.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Đoạn thơ ngắn ngủi nhưng đã chạm đến góc khuất sâu kín nhất trong tâm hồn người đọc về tình yêu cội nguồn và ký ức. Tâm trạng của chủ thể trữ tình dịch chuyển từ sự thảng thốt, tiếc nuối sang niềm hoài niệm mênh mang. Khoảnh khắc "đứng chút thôi" là sự ngưng đọng yếu ớt của con người trước dòng chảy vô tình của thời gian. Tác giả đã nhân hóa căn nhà như một sinh thể biết "rì rầm" kể chuyện về một thời "ấu thơ bàn tay đầy mực tím". Nếu những chiếc "áo quần mặc chật" là biểu tượng cho sự trưởng thành về thể xác, thì "căn nhà cũ nát" lại là nơi nuôi dưỡng thế giới tinh thần. Câu thơ kết: "trái tim tôi thành viên gạch trong tường" mang một sức nặng triết lý sâu sắc. Nó không còn là nỗi đau thương thông thường, mà là sự tự nguyện gắn kết, đóng đinh số phận mình vào mảnh đất kỷ niệm. Căn nhà có thể bị dỡ bỏ trên thực tế, nhưng trái tim thi sĩ đã vĩnh viễn hóa thạch thành một phần của nó.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Đoạn trích là một nốt lặng đầy ám ảnh về bi kịch của sự đổi thay, nơi chủ thể trữ tình đối diện với sự mất mát mang tính vĩnh viễn. Vũ Quần Phương đã sử dụng nghệ thuật đối lập rất đắt giá: cái ngắn ngủi của "chút thôi" đối chọi với cái vĩnh viễn của sự "hóa thân" vào sáng mai. Trong không gian đổ nát ấy, nhân vật trữ tình ngược dòng thời gian để tìm lại bản ngã qua "những nỗi buồn cho tôi lớn lên". Đoạn thơ khép lại bằng một hình ảnh thơ xuất thần: "trái tim tôi thành viên gạch trong tường". Đây là sự chuyển hóa cảm xúc từ thế chủ động quan sát sang thế hòa nhập tuyệt đối. Trái tim – biểu tượng của sự sống, của cảm xúc nóng hổi – giờ đây lại hòa vào viên gạch vô tri để cùng chịu nỗi đau đớn của sự đổ vỡ. Qua đó, tác giả khẳng định: dù vật chất có thể tan biến theo thời gian, nhưng những giá trị tinh thần thiêng liêng sẽ luôn được bất tử hóa bằng tình yêu cốt nhục của con người.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trong đoạn thơ trích từ bài Căn nhà xưa, nhà thơ Vũ Quần Phương đã diễn tả đầy xúc động tâm trạng của chủ thể trữ tình khi đứng trước ngôi nhà tuổi thơ sắp bị phá bỏ. Ngay từ câu thơ mở đầu “Cho tôi đứng chút thôi trước căn nhà cũ ấy”, giọng điệu khẩn khoản, nghẹn ngào đã gợi lên nỗi lưu luyến tha thiết. Từ “chút thôi” như một lời xin phép đầy đau đáu, bởi “sáng mai thôi nó hóa thân rồi” – căn nhà quen thuộc sẽ không còn tồn tại nguyên vẹn nữa. Trong khoảnh khắc chia xa ấy, chủ thể trữ tình muốn lắng nghe “tiếng rì rầm” của bức tường, mái ngói, của cả tuổi thơ “bàn tay đầy mực tím”. Những hình ảnh bình dị ấy đã được nhân hóa, trở thành những sinh thể có linh hồn, chất chứa biết bao kỉ niệm thân thương. Đó không chỉ là nỗi nhớ về một không gian sống mà còn là sự tiếc nuối trước dòng chảy của thời gian. Chủ thể trữ tình nhận ra mình đã từng từ giã nhiều điều trong cuộc sống, kể cả “những nỗi buồn cho tôi lớn lên”, nhưng lần chia tay này đặc biệt đau xót hơn cả. Câu thơ cuối “trái tim tôi thành viên gạch trong tường” là hình ảnh ẩn dụ giàu sức gợi, diễn tả sự gắn bó máu thịt giữa con người với ngôi nhà xưa. Đoạn thơ vì thế thấm đẫm nỗi hoài niệm, tình yêu quá khứ và niềm trân trọng cội nguồn thân thuộc.

Bài tham khảo Mẫu 2

Đoạn thơ trong bài Căn nhà xưa của Vũ Quần Phương đã khắc họa sâu sắc tâm trạng bâng khuâng, tiếc nuối của chủ thể trữ tình trước sự mất đi của căn nhà cũ. Căn nhà hiện lên không chỉ là một công trình vật chất mà còn là nơi lưu giữ cả tuổi thơ và những năm tháng đời người. Điệp ngữ “Cho tôi” được lặp lại hai lần như tiếng nói tha thiết của một con người đang cố níu giữ những gì sắp mất. Chủ thể trữ tình muốn đứng thêm một chút trước căn nhà, muốn lắng nghe “tiếng rì rầm” của “bức tường long lở”, “mái ngói rêu phong”. Những sự vật vô tri dường như cũng có linh hồn, biết trò chuyện và hồi đáp con người. Đặc biệt, hình ảnh “ấu thơ bàn tay đầy mực tím” đã gợi về những tháng ngày hồn nhiên, trong trẻo của tuổi học trò. Đằng sau nỗi nhớ là sự nhận thức đầy xót xa về quy luật đổi thay của thời gian. Con người có thể lớn lên, có thể từ bỏ những “áo quần mặc chật”, nhưng không dễ dàng rời xa miền kí ức đã nuôi dưỡng tâm hồn mình. Vì vậy, khi căn nhà cũ sắp biến mất, chủ thể trữ tình cảm thấy như chính một phần máu thịt của mình bị tách rời. Hình ảnh “trái tim tôi thành viên gạch trong tường” đã diễn tả thật cảm động sự hòa nhập giữa con người với mái nhà xưa cũ. Qua đó, đoạn thơ gợi nhắc mỗi người hãy biết yêu quý quá khứ và trân trọng những giá trị bình dị của quê hương, gia đình.

Bài tham khảo Mẫu 3

Bằng giọng thơ sâu lắng và giàu cảm xúc, Vũ Quần Phương đã thể hiện chân thực tâm trạng của chủ thể trữ tình trong đoạn thơ trích từ bài Căn nhà xưa. Đứng trước ngôi nhà cũ sắp bị phá bỏ, nhân vật trữ tình mang tâm trạng nghẹn ngào, lưu luyến và đầy tiếc nuối. Lời thơ mở đầu như một lời cầu xin: “Cho tôi đứng chút thôi trước căn nhà cũ ấy”, thể hiện khát vọng được níu giữ thêm chút thời gian cuối cùng với nơi chốn thân thương. Từ “hóa thân” trong câu thơ “Sáng mai thôi nó hóa thân rồi” vừa gợi sự thay đổi vừa gợi cảm giác mất mát đau lòng. Trong giây phút ấy, mọi vật của căn nhà đều trở nên sống động: bức tường, mái ngói, thậm chí cả tuổi thơ cũng như đang cất tiếng nói “rì rầm” với con người. Những hình ảnh ấy gợi lên dòng hồi ức êm đềm về một thời niên thiếu vô tư, hồn nhiên. Chủ thể trữ tình ý thức rằng mình đã trưởng thành qua nhiều biến động, nhiều “nỗi buồn”, nhưng căn nhà cũ vẫn là nơi neo giữ tâm hồn. Chính vì thế, khi phải chia xa, nhân vật trữ tình cảm thấy đau đớn như đánh mất một phần bản thân. Hình ảnh ẩn dụ “trái tim tôi thành viên gạch trong tường” đã kết tinh toàn bộ cảm xúc của đoạn thơ: trái tim con người dường như hòa vào từng viên gạch, mái ngói của căn nhà xưa. Đoạn thơ không chỉ gợi nỗi nhớ thương da diết mà còn đánh thức trong lòng người đọc tình yêu gia đình, quê hương và những giá trị bền vững của kí ức tuổi thơ.

Bài tham khảo Mẫu 4

Đoạn trích trong bài thơ "Căn nhà xưa" của Vũ Quần Phương là tiếng lòng đầy xót xa, tiếc nuối xen lẫn sự gắn bó máu thịt của chủ thể trữ tình trước giờ phút chia ly một không gian đầy ắp kỷ niệm. Lời khẩn cầu tha thiết "Cho tôi đứng chút thôi", "Cho tôi nghe" mở ra một tâm trạng đầy níu kéo, bất lực trước quy luật nghiệt ngã của thời gian: "Sáng mai thôi nó hóa thân rồi". Đối diện với sự đổ nát của "bức tường long lở", "mái ngói rêu phong", nhân vật trữ tình không chỉ nhìn bằng mắt mà đang lắng nghe bằng cả tâm hồn. Nơi ấy, từng thớ gạch đều lưu giữ trọn vẹn thế giới tuổi thơ với "bàn tay đầy mực tím" và cả "những nỗi buồn cho tôi lớn lên". Đó là một cái nhìn đầy biết ơn: con người lớn lên không chỉ từ những ngọt ngào, mà còn từ những cơ cực, chật chội và tổn thương. Để rồi, đỉnh cao cảm xúc được đẩy lên ở câu thơ cuối: "trái tim tôi thành viên gạch trong tường". Phép ẩn dụ sáng tạo này là một sự hóa thân kỳ diệu. Con người không chỉ đơn thuần là từ biệt một vật thể vô tri, mà đang để lại một phần linh hồn, trộn lẫn nhịp đập trái tim mình vào cấu trúc của căn nhà. Dẫu mai này thực thể ấy có biến mất, thì trong tâm tưởng, một tượng đài ký ức bất tử đã được dựng lên bằng chính máu thịt của nhà thơ.

Bài tham khảo Mẫu 5

Đoạn thơ chạm đến góc khuất sâu kín nhất trong tâm hồn người đọc nhờ sự dịch chuyển tinh tế của mạch cảm xúc: từ thảng thốt, níu kéo đến hoài niệm sâu lắng và cuối cùng là sự hòa nhập tuyệt đối. Khoảnh khắc "đứng chút thôi" biểu thị cái yếu ớt, hữu hạn của con người trước dòng chảy vô tình, hăm hở của đô thị hóa. Tác giả đã nhân hóa căn nhà cũ như một sinh thể có hồn đang "rì rầm" kể chuyện, đánh thức cả một vùng ký ức xa xăm. Những hình ảnh hoán dụ như chiếc "áo quần mặc chật" hay "bàn tay đầy mực tím" chính là những chứng tích sống động cho một thời hoa niên nghèo khó nhưng tự do. Chủ thể trữ tình nhận ra mình đã từng "từ giã bao lần" để lớn lên, nhưng lần từ giã này mang sức nặng hoàn toàn khác – nó là sự dứt bỏ cội nguồn. Chính vì vậy, câu thơ kết "trái tim tôi thành viên gạch trong tường" mang một sức nặng triết lý sâu sắc. Bi kịch mất mát đã được vượt qua bằng sự tự nguyện gắn kết số phận. Trái tim – biểu tượng của sự sống, của xúc cảm nóng hổi – đã tự nguyện "hóa thạch" thành viên gạch để mãi mãi thuộc về căn nhà cũ. Qua đó, đoạn thơ khẳng định một chân lý: thể xác con người hướng về tương lai, nhưng tâm hồn luôn cần một điểm tựa neo giữ từ quá khứ.

Bài tham khảo Mẫu 6

Trong đoạn trích "Căn nhà xưa", Vũ Quần Phương đã tái hiện một cách ám ảnh bi kịch của sự đổi thay, nơi chủ thể trữ tình phải chứng kiến những mảnh ghép ký ức của mình sắp sửa bị xóa sổ. Đoạn thơ vận dụng thành công nghệ thuật đối lập: giữa cái ngắn ngủi của khoảnh khắc "chút thôi" với sự vĩnh viễn của việc "hóa thân" vào sáng mai; giữa cái "cũ nát" bên ngoài với thế giới tinh thần giàu có bên trong. Đứng trước phế tích của thời gian, nhà thơ không né tránh mà trực diện đối mặt để nghe tiếng "rì rầm" từ quá khứ. Những kỷ niệm về thuở mực tím hay "những nỗi buồn" nuôi ta khôn lớn bỗng chốc ùa về, như một thước phim quay chậm đầy tiếc nuối. Đoạn thơ khép lại bằng một hình ảnh thơ xuất thần, giàu sức gợi: "trái tim tôi thành viên gạch trong tường". Đây là đỉnh điểm của nỗi đau nhưng cũng là sự thăng hoa của tình yêu cội nguồn. Chủ thể trữ tình đã tự đóng đinh tâm hồn mình vào những giá trị xưa cũ, biến nỗi xót xa thành hành động chiếm lĩnh và bất tử hóa kỷ niệm. Bằng thể thơ tự do phóng khoáng cùng giọng điệu tâm tình, đoạn thơ là lời nhắc nhở nhẹ nhàng mà sâu cay về thái độ của con người hiện đại đối với những giá trị tinh thần thiêng liêng trước làn sóng của sự đổi mới.

Bài tham khảo Mẫu 7

Vũ Quần Phương là nhà thơ có giọng điệu sâu lắng, tinh tế và giàu chất suy tư. Trong bài thơ Căn nhà xưa, ông đã gửi gắm những rung động tha thiết về quá khứ và cội nguồn thân thuộc. Đoạn thơ là tiếng lòng nghẹn ngào của chủ thể trữ tình khi đứng trước căn nhà tuổi thơ sắp bị dỡ bỏ. Điệp ngữ “Cho tôi” vang lên như một lời cầu khẩn đầy day dứt. Nhân vật trữ tình chỉ xin được “đứng chút thôi”, được “nghe” thêm lần cuối tiếng gọi của căn nhà trước khoảnh khắc “sáng mai thôi nó hóa thân rồi”. Cái “chút thôi” ngắn ngủi càng làm nổi bật nỗi bất lực của con người trước sự chảy trôi nghiệt ngã của thời gian. Trong dòng hoài niệm ấy, căn nhà hiện lên như một sinh thể có linh hồn qua “tiếng rì rầm của bức tường long lở, của mái ngói rêu phong”. Những kỉ niệm tuổi thơ bỗng ùa về qua hình ảnh “bàn tay đầy mực tím”, qua những “áo quần mặc chật” và cả “những nỗi buồn” từng nuôi con người trưởng thành. Nếu đời người đã nhiều lần từ giã thì lần chia tay này đau đớn hơn tất cả bởi căn nhà không chỉ là nơi ở mà còn là nơi cất giữ tâm hồn. Hình ảnh ẩn dụ “trái tim tôi thành viên gạch trong tường” đã kết tinh cảm xúc sâu nặng ấy: trái tim con người dường như hòa vào từng viên gạch, mái ngói của ngôi nhà xưa. Với thể thơ tự do, giọng điệu tâm tình tha thiết cùng những hình ảnh giàu sức gợi, đoạn thơ đã chạm đến miền sâu thẳm của nỗi nhớ quê hương và kí ức tuổi thơ trong lòng người đọc.

Bài tham khảo Mẫu 8

Bằng giọng thơ giàu cảm xúc và chất suy tư, Vũ Quần Phương đã để lại nhiều dư âm sâu lắng trong bài thơ Căn nhà xưa. Đoạn thơ là lời độc thoại nội tâm đầy xúc động của chủ thể trữ tình trước giây phút phải chia xa căn nhà gắn bó với cả tuổi thơ và cuộc đời mình. Mở đầu đoạn thơ là lời van nài tha thiết: “Cho tôi đứng chút thôi”, “Cho tôi nghe”, thể hiện nỗi lưu luyến khôn nguôi trước sự đổi thay không thể cưỡng lại của thời gian. Từ “hóa thân” gợi cảm giác căn nhà không mất đi hoàn toàn mà chuyển sang một hình hài khác, nhưng chính điều ấy càng khiến con người thêm đau xót. Trong giây phút cuối cùng ấy, nhân vật trữ tình muốn lắng nghe “tiếng rì rầm” của “bức tường long lở”, “mái ngói rêu phong”. Những vật vô tri dường như mang linh hồn của năm tháng, âm thầm cất giữ bao vui buồn đời người. Đặc biệt, hình ảnh “ấu thơ bàn tay đầy mực tím” đã gợi lên cả một miền kí ức hồn nhiên, trong trẻo. Chủ thể trữ tình nhận ra mình từng nhiều lần từ bỏ những điều cũ kĩ để trưởng thành, từ “áo quần mặc chật” đến “những nỗi buồn”, nhưng chưa có cuộc chia ly nào đau đớn như lần này. Câu thơ “trái tim tôi thành viên gạch trong tường” là một ẩn dụ đầy ám ảnh, diễn tả sự gắn bó máu thịt giữa con người với căn nhà tuổi thơ. Đoạn thơ vì thế không chỉ là nỗi tiếc nuối trước sự mất mát của một ngôi nhà mà còn là tiếng lòng yêu thương quá khứ, quê hương và cội nguồn của mỗi con người.

Bài tham khảo Mẫu 9

Trong nền thơ ca hiện đại Việt Nam, Vũ Quần Phương luôn gây ấn tượng bởi tiếng thơ nhẹ nhàng mà sâu sắc, giàu những suy tư về con người và thời gian. Đoạn thơ trong bài Căn nhà xưa đã thể hiện chân thực tâm trạng đau đáu, nghẹn ngào của chủ thể trữ tình khi đứng trước căn nhà cũ sắp bị phá bỏ. Lời thơ mở đầu mang âm hưởng như một lời cầu xin: “Cho tôi đứng chút thôi trước căn nhà cũ ấy”. Từ “chút thôi” nghe thật nhỏ bé, mong manh, gợi sự níu kéo tuyệt vọng trước dòng thời gian không thể quay trở lại. Câu thơ “Sáng mai thôi nó hóa thân rồi” như một nhát cắt buồn, báo hiệu sự biến mất của cả một miền kí ức thân thương. Trong khoảnh khắc ấy, nhân vật trữ tình lắng nghe “tiếng rì rầm” của bức tường, mái ngói rêu phong — những âm thanh vô hình nhưng chất chứa biết bao kỉ niệm. Hình ảnh “ấu thơ bàn tay đầy mực tím” đã gợi lại một thời niên thiếu vô tư, hồn nhiên và trong trẻo. Không chỉ nhớ thương tuổi thơ, chủ thể trữ tình còn nhận ra mình đã lớn lên từ chính những “nỗi buồn” của cuộc đời. Nếu những “áo quần mặc chật” có thể bỏ lại phía sau thì căn nhà xưa lại là điều không thể tách rời khỏi tâm hồn. Bởi thế, hình ảnh “trái tim tôi thành viên gạch trong tường” trở thành điểm nhấn giàu giá trị biểu cảm, diễn tả sự hòa quyện máu thịt giữa con người với mái nhà cũ. Với thể thơ tự do, giọng điệu trầm lắng cùng hệ thống hình ảnh giàu sức gợi, đoạn thơ đã khơi dậy trong lòng người đọc niềm yêu thương tha thiết đối với quê hương, gia đình và những kí ức tuổi thơ không bao giờ mất đi.

Bài tham khảo Mẫu 10

Nhà thơ Vũ Quần Phương đã khắc họa xúc động tâm trạng của chủ thể trữ tình khi đứng trước căn nhà cũ sắp bị phá bỏ. Mở đầu đoạn thơ là lời khẩn cầu tha thiết: “Cho tôi đứng chút thôi trước căn nhà cũ ấy”, thể hiện sự lưu luyến, bịn rịn trước khoảnh khắc chia xa. Căn nhà không chỉ là nơi ở mà còn là không gian lưu giữ cả tuổi thơ và kỉ niệm của một đời người. Vì thế, chủ thể trữ tình muốn lắng nghe “tiếng rì rầm” của “bức tường long lở”, “mái ngói rêu phong”, như đang trò chuyện với những dấu tích thân thuộc của quá khứ. Những hình ảnh ấy gợi nên niềm hoài niệm sâu lắng về tuổi thơ hồn nhiên “bàn tay đầy mực tím”. Từ cảm xúc nhớ thương, nhân vật trữ tình còn bộc lộ sự trưởng thành qua những mất mát của cuộc đời: “những nỗi buồn cho tôi lớn lên”. Đặc biệt, câu thơ cuối “trái tim tôi thành viên gạch trong tường” là một liên tưởng giàu sức gợi, cho thấy sự gắn bó máu thịt giữa con người với mái nhà xưa cũ. Đoạn thơ vì thế không chỉ chan chứa nỗi tiếc nuối mà còn thể hiện tình yêu tha thiết đối với quá khứ và cội nguồn thân thương.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...

Các bài khác cùng chuyên mục


Gửi bài tập - Có ngay lời giải