1001+ bài văn nghị luận văn học hay nhất cho mọi thể loại 200+ bài văn nghị luận về một nhân vật trong tác phẩm v..

Viết đoạn văn nêu cảm nhận của em về vẻ đẹp tâm hồn của nhân vật “tôi” qua đoạn trích trong tác phẩm Hạ đỏ ( Nguyễn Nhật Ánh)


Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm và nhân vật: Nguyễn Nhật Ánh là nhà văn của tuổi thơ với lối viết nhẹ nhàng, dí dỏm. Nhân vật "tôi" (Chương) trong đoạn trích của truyện dài Hạ đỏ để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Mở đoạn

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm và nhân vật: Nguyễn Nhật Ánh là nhà văn của tuổi thơ với lối viết nhẹ nhàng, dí dỏm. Nhân vật "tôi" (Chương) trong đoạn trích của truyện dài Hạ đỏ để lại ấn tượng sâu sắc trong lòng người đọc.

- Nêu nội dung chính: Đoạn trích không chỉ tái hiện áp lực thi cử mà qua đó còn ngời sáng vẻ đẹp tâm hồn của Chương: một người con hiếu thảo, giàu tình cảm, có ý chí và mang nét tinh nghịch đáng yêu của tuổi học trò.

Thân đoạn

- Sự hiếu thảo, tinh tế và giàu tình yêu thương gia đình:

+ Biết trân trọng tình cảm của mẹ: Dù đã rất ngán món canh bí đỏ, Chương vẫn "nín thở nuốt trọn một tô" chỉ vì không muốn thấy ánh mắt "rưng rưng" hay tiếng thở dài của mẹ.

+ Biết lo lắng và trấn an đấng sinh thành: Thấy mẹ xót xa trước thân hình còm nhom của mình, Chương chủ động mỉm cười, hứa hẹn sẽ "mập lên" để mẹ vui lòng.

=> Nhận xét: Tâm hồn Chương rất nhạy cảm, biết thấu hiểu và luôn đặt niềm vui, sự an lòng của cha mẹ lên trên sở thích, cảm xúc cá nhân.

- Ý chí nghị lực, ý thức tự giác trong học tập:

+ Ý thức được sức học của mình ("học trước quên sau"), Chương không nản chí mà chọn cách bù đắp bằng sự chăm chỉ gấp đôi người khác: thức khuya, dậy sớm đến mức "mắt đỏ kè", "người xanh như tàu lá".

=> Nhận xét: Một cậu học trò có trách nhiệm với tương lai và không ngại gian khổ.

- Sự hồn nhiên, hóm hỉnh đặc trưng của tuổi học trò:

+ Cách nhìn nhận áp lực thi cử đầy hài hước: coi canh bí đỏ là "cơn ác mộng", xem việc đạt kết quả cao là cơ hội để "đàng hoàng chia tay" với nó.

+ Hành động tinh nghịch ở cuối đoạn: cúi đầu nói thầm và "cung tay cốc một phát" vào trái bí đỏ lăn lóc trong góc bếp.

=> Nhận xét: Tâm hồn Chương luôn lạc quan, trong sáng và giữ vẹn nguyên sự tinh nghịch, dễ thương của lứa tuổi mực tím.

Kết đoạn

- Khẳng định lại giá trị nhân vật: Qua những lời thoại và hành động đời thường, Nguyễn Nhật Ánh đã khắc họa thành công một nhân vật "tôi" với tâm hồn đẹp đẽ, vừa ấm áp tình cảm vừa ngập tràn tinh thần lạc quan.

- Cảm xúc bản thân: Nhân vật đem đến cho người đọc sự đồng cảm sâu sắc về một thời đèn sách và bài học về tình yêu thương gia đình.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Qua đoạn trích Hạ đỏ, nhân vật Chương hiện lên với vẻ đẹp tâm hồn ấm áp của một người con giàu lòng hiếu thảo. Giữa áp lực thi cử đè nặng khiến cơ thể "còm nhom", "xanh như tàu lá", Chương vẫn luôn dành sự nhạy cảm tinh tế để thấu hiểu nỗi lòng cha mẹ. Cậu nhận ra cái "rưng rưng" trong mắt mẹ, xót xa trước lời than thở của tình mẫu tử. Để rồi, dù đã "ngán đến tận cổ" món canh bí đỏ, Chương vẫn nín thở nuốt trọn tô canh và nở nụ cười trấn an: “Mẹ đừng lo!”. Hành động nhỏ bé ấy chính là minh chứng cho một trái tim vị tha, biết đặt niềm vui của mẹ lên trên sự mệt mỏi của bản thân. Đến khi gặt hái quả ngọt sau bao ngày thức khuya dậy sớm, niềm hạnh phúc lớn nhất của cậu không phải là phần thưởng của ba, mà là sự nhẹ nhõm khi không còn thấy mẹ phải thở dài. Tâm hồn Chương là một khoảng trời trong trẻo, nơi tình yêu thương gia đình luôn là điểm tựa lớn nhất.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Vẻ đẹp tâm hồn của nhân vật "tôi" trong đoạn trích là sự giao thoa tuyệt vời giữa ý chí kiên cường và nét hồn nhiên, hóm hỉnh của tuổi mực tím. Trước thử thách lớn đầu đời là kỳ thi cuối cấp, Chương bộc lộ một tư thế trách nhiệm và nghị lực đáng khâm phục. Biết mình "học trước quên sau", cậu không buông xuôi mà chọn cách tự giác nỗ lực gấp đôi: thức khuya, dậy sớm đến mức mắt đỏ kè. Thế nhưng, sự căng thẳng ấy không làm tâm hồn cậu trở nên cằn cỗi. Chương luôn nhìn mọi việc bằng lăng kính lạc quan, hóm hỉnh. Cậu dí dỏm coi canh bí đỏ là "cơn ác mộng" đáng yêu và khép lại mùa thi bằng hành động cực kỳ tinh nghịch: cúi đầu nói thầm rồi "cung tay cốc một phát" vào quả bí trong góc bếp. Biến áp lực thành niềm vui, vượt qua gian khổ bằng sự kiên trì và lòng lạc quan, Chương chính là hình ảnh đại diện cho những tâm hồn trẻ tuổi đầy nhựa sống và năng lượng tích cực.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Đoạn trích trong Hạ đỏ của Nguyễn Nhật Ánh đã chạm vào trái tim người đọc nhờ vẻ đẹp tâm hồn chân thành, giản dị của nhân vật Chương. Đó là một tâm hồn vừa có sự chín chắn, chín muồi trong nhận thức, lại vừa giữ vẹn nguyên nét trong sáng của tuổi học trò. Sự chín chắn thể hiện ở cách cậu nhận lãnh trách nhiệm với việc học và sự nhạy cảm trước những giọt nước mắt xót xa của người mẹ. Chương biết giấu đi sự mệt mỏi, biết nuốt cả nỗi chán ngán vào lòng chỉ để đổi lấy sự an tâm cho đấng sinh thành. Song, cậu không bị biến thành một "ông cụ non" mà vẫn giữ nguyên cái gạt tay cung kính đầy tinh nghịch với "bạn bí đỏ" ở cuối bài. Lối sống tình nghĩa, biết sẻ chia và tinh thần lạc quan trước thử thách của Chương đã tạo nên một bức chân dung tinh thần đẹp đẽ, nhắc nhở mỗi chúng ta về giá trị của sự nỗ lực và hơi ấm tình thân trong những năm tháng trưởng thành.

Bài tham khảo Mẫu 1

Nhân vật “tôi” trong đoạn trích Hạ đỏ của Nguyễn Nhật Ánh hiện lên với vẻ đẹp của một tâm hồn giàu nghị lực, hiếu thảo và hồn nhiên đáng yêu. Trước hết, “tôi” là cậu học trò có ý chí vượt khó. Dù tự nhận mình “học trước quên sau, học sau quên trước”, cậu không buông xuôi mà chấp nhận nỗ lực gấp đôi người khác bằng những đêm “thức khuya lơ khuya lắc”, những buổi sáng “dậy từ lúc trời còn tờ mờ”. Thành quả xếp hạng khá cao trong kì thi là minh chứng cho giá trị của sự bền bỉ và quyết tâm. Đằng sau ý chí ấy còn là một trái tim biết yêu thương và thấu hiểu. Cậu cảm nhận được ánh mắt rưng rưng, lời than đầy xót xa của mẹ khi thấy con gầy gò vì học hành. Chính vì không muốn mẹ buồn, dù ngán ngẩm những tô canh bí đỏ, cậu vẫn “nín thở nuốt trọn” chỉ để mẹ yên lòng. Hành động nhỏ nhưng chứa đựng tình yêu thương lớn lao của một người con hiếu thảo. Đặc biệt, nét hồn nhiên, tinh nghịch của tuổi học trò được bộc lộ qua chi tiết cậu “cúi đầu nói thầm với trái bí cuối cùng” rồi “cốc cho nó một phát”. Cách nhân hóa đầy dí dỏm khiến nỗi vất vả của mùa thi trở nên nhẹ nhàng, đáng yêu. Qua nhân vật “tôi”, Nguyễn Nhật Ánh đã gửi gắm hình ảnh một cậu bé biết nỗ lực vì tương lai, biết sống vì tình yêu của gia đình và luôn giữ trong mình sự lạc quan, trong trẻo – những phẩm chất đẹp làm nên vẻ đẹp của tuổi thiếu niên.

Bài tham khảo Mẫu 2

Đoạn trích Hạ đỏ không chỉ tái hiện những ngày tháng ôn thi đầy áp lực mà còn khắc họa vẻ đẹp tâm hồn đáng quý của nhân vật “tôi”. Đó là vẻ đẹp của lòng hiếu thảo được thể hiện bằng những hành động bình dị mà cảm động. Thấy mẹ lo lắng vì mình ngày càng xanh xao, gầy yếu, “tôi” không than phiền, cũng không từ chối sự chăm sóc của mẹ. Dù đã chán ngấy món canh bí đỏ, cậu vẫn cố gắng ăn hết vì hiểu rằng trong mỗi bát canh là biết bao yêu thương, hi vọng và sự hi sinh thầm lặng của mẹ. Cùng với đó, nhân vật còn hiện lên là một cậu học trò chăm chỉ, giàu ý chí. Biết mình không có trí nhớ tốt như bạn bè, cậu không lấy đó làm lí do để bỏ cuộc mà kiên trì học tập bằng tất cả sự cố gắng. Thành công đạt được sau kì thi là phần thưởng xứng đáng cho những tháng ngày bền bỉ. Điều đáng quý hơn cả là dù trải qua áp lực học hành, “tôi” vẫn giữ được nét hồn nhiên, yêu đời của tuổi mới lớn. Hình ảnh cậu trò chuyện với trái bí rồi vui vẻ “cốc cho nó một phát” tạo nên một kết thúc hóm hỉnh, khiến người đọc bật cười nhưng cũng thấy ấm lòng. Bằng giọng kể tự nhiên, trong trẻo và giàu chất hài hước, Nguyễn Nhật Ánh đã khắc họa thành công một nhân vật vừa chân thực, gần gũi vừa mang vẻ đẹp của nghị lực, tình yêu gia đình và tâm hồn lạc quan, để lại nhiều dư âm đẹp trong lòng người đọc.

Bài tham khảo Mẫu 3

Qua đoạn trích Hạ đỏ, nhân vật “tôi” hiện lên như biểu tượng đẹp của tuổi học trò với một tâm hồn giàu yêu thương, giàu trách nhiệm và luôn biết hướng đến những điều tích cực. Trước áp lực của kì thi cuối cấp, cậu phải đối diện với sự mệt mỏi, trí nhớ kém và những tháng ngày học tập căng thẳng. Thế nhưng, thay vì chán nản, “tôi” vẫn âm thầm cố gắng bằng sự kiên trì đáng khâm phục. Chính ý chí ấy đã giúp cậu gặt hái thành quả xứng đáng. Không chỉ vậy, điều khiến người đọc xúc động hơn cả là tình cảm sâu nặng cậu dành cho cha mẹ. Cậu hiểu từng lời nói đùa của ba là sự động viên, hiểu từng cái cốc yêu của mẹ là niềm vui xen lẫn nỗi xót xa. Vì thương mẹ, cậu sẵn sàng nuốt những bát canh bí đỏ mình không còn yêu thích để mẹ an lòng. Đó là biểu hiện của một trái tim biết yêu thương và biết sống vì người khác. Đặc biệt, sau khi vượt qua kì thi, cậu không oán trách những ngày tháng gian khổ mà còn hóm hỉnh “cảm ơn” trái bí đỏ như cảm ơn một người bạn đã đồng hành với mình. Chi tiết nhỏ ấy vừa khiến câu chuyện thêm duyên dáng, vừa làm nổi bật tính cách hồn nhiên, lạc quan của nhân vật. Qua hình tượng “tôi”, Nguyễn Nhật Ánh đã khẳng định rằng vẻ đẹp của con người không chỉ nằm ở thành công đạt được mà còn ở nghị lực vượt khó, lòng hiếu thảo và khả năng gìn giữ sự trong trẻo của tâm hồn giữa những thử thách của cuộc sống.

Bài tham khảo Mẫu 4

Qua đoạn trích trong truyện dài Hạ đỏ, nhà văn Nguyễn Nhật Ánh đã khắc họa thành công nhân vật Chương với một tâm hồn ngập tràn tình yêu thương và sự hiếu thảo. Giữa những ngày tháng thi cử cuối cấp đầy áp lực, khi cơ thể đã suy nhược đến mức "người xanh như tàu lá", Chương vẫn luôn dành cho cha mẹ một sự quan tâm, thấu hiểu vô cùng tinh tế. Vẻ đẹp ấy ngời sáng nhất trong mối quan hệ với người mẹ. Đứng trước sự xót xa, lời than thở bùi ngùi và đôi mắt “rưng rưng” của mẹ khi thấy con mình ngày càng “giống con mắm”, Chương không hề tỏ ra cáu gắt hay than vãn. Ngược lại, cậu chủ động mỉm cười, buông lời trấn an đầy lạc quan để mẹ vơi bớt âu lo. Đặc biệt, chi tiết Chương “nín thở nuốt trọn một tô canh bí đỏ” dù đã ngán đến tận cổ là một nốt lặng đầy xúc động. Hành động ấy tuy giản dị nhưng chứa đựng một trái tim vị tha lớn lao, biết đặt niềm vui và sự an lòng của đấng sinh thành lên trên sở thích, cảm giác của cá nhân mình. Đến khi gặt hái được quả ngọt với thứ hạng cao, niềm hạnh phúc vỡ òa lớn nhất của một cậu học trò không phải là chiếc xe đạp ba hứa, mà là việc được “đàng hoàng chia tay với những tô canh bí đỏ mà không sợ mẹ tôi thở dài”. Có thể thấy, tâm hồn Chương như một dòng sông phẳng lặng nhưng chứa đựng phù sa tình cảm ấm áp, nơi gia đình luôn là bến đỗ và là động lực lớn nhất để cậu trưởng thành.

Bài tham khảo Mẫu 5

Nhân vật Chương trong đoạn trích để lại ấn tượng sâu đậm trong lòng người đọc nhờ một tâm hồn mang vẻ đẹp hòa quyện giữa ý chí nghị lực và nét hồn nhiên, hóm hỉnh của tuổi học trò. Trước thử thách lớn đầu đời là kỳ thi lớp chín, Chương bộc lộ một thái độ sống vô cùng có trách nhiệm. Tự nhận thức được giới hạn của bản thân khi lâm vào tình cảnh "học trước quên sau", cậu không hề buông xuôi, nản chí hay đổ lỗi cho hoàn cảnh. Ngược lại, Chương lựa chọn đối mặt bằng một tinh thần tự giác cao độ, chấp nhận "học gấp đôi những đứa khác", thức khuya dậy sớm đến mức "mắt lúc nào cũng đỏ kè". Sự nỗ lực bền bỉ, không ngại gian khổ ấy chính là biểu hiện của một nhân cách có lý tưởng và kiên cường. Đáng quý hơn, áp lực học tập nặng nề không hề làm cho tâm hồn cậu học trò trở nên cằn cỗi hay u uất. Chương luôn nhìn nhận mọi gian truân bằng một lăng kính lạc quan, dí dỏm. Cậu hài hước gọi chuỗi ngày ăn bí đỏ bổ óc là "cơn ác mộng", để rồi khi chiến thắng, cậu khép lại mùa thi bằng hành động cực kỳ tinh nghịch: cúi đầu nói thầm và "cung tay cốc cho nó một phát" vào trái bí đỏ nằm lăn lóc nơi góc bếp. Chi tiết đầy chất thơ và sự ngây ngô này đã làm bừng sáng cả đoạn văn. Qua đó, ta thấy một Chương vừa kiên cường trước bão giông thi cử, vừa giữ vẹn nguyên nét trong sáng, đáng yêu của tuổi mực tím, truyền đi năng lượng tích cực cho người đọc.

Bài tham khảo Mẫu 6

Đoạn trích ngắn trong tác phẩm Hạ đỏ đã mở ra một chiều sâu tâm lý đáng mến của nhân vật “tôi”, vẽ nên bức chân dung một thiếu niên biết suy nghĩ, chín chắn nhưng không mất đi sự hồn nhiên. Vẻ đẹp tâm hồn của Chương được thể hiện qua những dòng độc thoại nội tâm và cách ứng xử đầy tính nhân văn. Sống trong một gia đình mà người cha có phần nghiêm khắc, hay đùa cợt về "cái đầu bị hở", còn người mẹ lại dịu dàng, giàu tình cảm, Chương đã sớm hình thành sự nhạy cảm trong nhận thức. Cậu biết "buồn lây" trước nỗi buồn của mẹ, biết trân trọng giá trị của những giọt mồ hôi và sự chăm sóc mà gia đình dành cho mình. Việc Chương tự dặn lòng phải cố gắng bộc lộ một cái nhìn rất chín chắn về cuộc sống: muốn có thành quả thì phải bỏ công sức, và "những ngày thức khuya dậy sớm đã không phản bội lại tôi". Ý thức tự lập và niềm tin vào quy luật nhân quả ấy khiến nhân vật trở nên có chiều sâu hơn hẳn những cậu bé cùng trang lứa. Tuy nhiên, Nguyễn Nhật Ánh đã khéo léo giữ lại nét trẻ con cho Chương bằng việc trò chuyện với trái bí đỏ ở cuối đoạn trích. Sự biết ơn xen lẫn cái gạt tay tinh nghịch giải thoát khỏi áp lực cho thấy Chương là một người sống tình nghĩa nhưng cũng rất thanh thản. Trải qua một mùa thi, nhân vật không chỉ lớn lên về mặt thể chất mà tâm hồn cũng trưởng thành hơn, biết tự tìm thấy sự cân bằng giữa trách nhiệm và niềm vui sống.

Bài tham khảo Mẫu 7

Nguyễn Nhật Ánh là nhà văn gắn bó với tuổi thơ bằng lối viết trong trẻo, hóm hỉnh mà thấm đẫm yêu thương. Trong đoạn trích truyện dài Hạ đỏ, nhân vật “tôi” – Chương – đã để lại trong lòng người đọc nhiều cảm xúc đẹp bởi một tâm hồn giàu tình cảm, nghị lực và hồn nhiên. Trước hết, Chương là một người con hiếu thảo, tinh tế. Dù đã ngán món canh bí đỏ vì phải ăn suốt những ngày ôn thi, cậu vẫn “nín thở nuốt trọn một tô” chỉ vì không muốn mẹ buồn. Khi nhìn thấy đôi mắt mẹ “rưng rưng” vì thương con gầy yếu, Chương không than thở mà mỉm cười trấn an: “Mẹ đừng lo! Qua kỳ thi này, con lại mập lên cho mẹ coi!”. Nụ cười ấy đã che giấu sự mệt mỏi của bản thân để đổi lấy sự an lòng của mẹ, cho thấy một tâm hồn biết yêu thương và sẻ chia. Không chỉ vậy, Chương còn là cậu học trò có ý chí đáng khâm phục. Biết mình “học trước quên sau”, cậu không đầu hàng mà bền bỉ thức khuya, dậy sớm, học tập bằng tất cả quyết tâm. Thành quả đạt được sau kì thi là phần thưởng xứng đáng cho những nỗ lực ấy. Điều đáng quý hơn cả là sau những ngày căng thẳng, Chương vẫn giữ nguyên nét hồn nhiên của tuổi học trò qua hành động cúi đầu “tạm biệt” trái bí đỏ rồi vui vẻ “cốc cho nó một phát”. Chi tiết nhỏ nhưng đầy chất hài hước đã khép lại đoạn trích bằng tiếng cười trong trẻo. Qua nhân vật Chương, Nguyễn Nhật Ánh không chỉ tái hiện kí ức tuổi học trò mà còn gửi gắm bài học về nghị lực, tình yêu gia đình và một tâm hồn luôn biết hướng về những điều đẹp đẽ.

Bài tham khảo Mẫu 8

Nguyễn Nhật Ánh luôn khiến người đọc rung động bởi khả năng khám phá những vẻ đẹp bình dị trong tâm hồn tuổi mới lớn. Qua đoạn trích Hạ đỏ, nhân vật “tôi” – Chương – hiện lên như một cậu bé mang trái tim ấm áp, giàu nghị lực và luôn giữ được sự hồn nhiên đáng quý. Điều làm người đọc xúc động trước hết là tấm lòng hiếu thảo của Chương. Cậu hiểu rằng trong mỗi bát canh bí đỏ không chỉ có vị ngọt của thức ăn mà còn chứa đựng biết bao yêu thương, hi vọng của mẹ dành cho con. Vì thế, dù chán ngấy, cậu vẫn lặng lẽ ăn hết để mẹ yên lòng. Khi bắt gặp ánh mắt rưng rưng của mẹ, Chương lại mỉm cười động viên, giấu đi sự mệt mỏi của bản thân. Đó là sự trưởng thành được nuôi dưỡng từ tình yêu thương gia đình. Bên cạnh đó, Chương còn khiến người đọc khâm phục bởi ý chí vượt lên chính mình. Dẫu trí nhớ không tốt, cậu vẫn tin rằng sự chăm chỉ có thể bù đắp hạn chế của bản thân. Những đêm học đến đỏ mắt, những buổi sáng thức dậy từ khi trời còn mờ sương đã minh chứng cho tinh thần tự giác và khát vọng vươn lên của cậu học trò nhỏ. Đặc biệt, chất Nguyễn Nhật Ánh còn được thể hiện qua nét dí dỏm ở cuối đoạn trích. Hình ảnh Chương thì thầm với trái bí đỏ rồi “cốc cho nó một phát” khiến áp lực thi cử bỗng trở nên nhẹ tênh, đồng thời khắc họa một tâm hồn trong sáng, lạc quan. Qua nhân vật “tôi”, nhà văn nhắn gửi rằng tình yêu thương, nghị lực và niềm vui sống chính là hành trang đẹp nhất của tuổi học trò.

Bài tham khảo Mẫu 9

Tuổi học trò trong trang văn Nguyễn Nhật Ánh luôn hiện lên bằng những kỉ niệm bình dị nhưng đủ sức làm ấm lòng người đọc. Trong đoạn trích Hạ đỏ, nhân vật “tôi” – Chương – đã để lại dấu ấn đẹp bởi một tâm hồn giàu yêu thương, bền bỉ và hồn nhiên. Dưới áp lực của kì thi cuối cấp, Chương không chỉ mang nỗi vất vả của việc học mà còn mang theo tình yêu thương dành cho gia đình. Cậu thấu hiểu từng lời mẹ dỗ dành, từng ánh mắt lo âu khi thấy con ngày càng gầy yếu. Vì thương mẹ, Chương chấp nhận nuốt những bát canh bí đỏ mình không còn yêu thích, bởi cậu hiểu rằng điều mẹ mong không phải là con ăn hết bát canh, mà là con khỏe mạnh và thành công. Sự hiếu thảo ấy khiến hình ảnh Chương trở nên thật đẹp. Không những vậy, cậu còn là một học trò có nghị lực. Dù biết mình tiếp thu chậm, “học trước quên sau”, Chương không viện cớ để buông bỏ mà âm thầm nỗ lực nhiều hơn người khác. Thành công cuối cùng đã chứng minh rằng ý chí có thể chiến thắng những giới hạn của bản thân. Sau tất cả, điều khiến người đọc yêu mến Chương nhất chính là nét hồn nhiên không hề mất đi. Hành động “tạm biệt” trái bí đỏ rồi vui vẻ “cốc cho nó một phát” vừa tinh nghịch, vừa đáng yêu, khiến cả đoạn văn khép lại bằng tiếng cười trong trẻo của tuổi học trò. Qua nhân vật “tôi”, Nguyễn Nhật Ánh đã gửi gắm thông điệp rằng một tâm hồn đẹp luôn được tạo nên từ tình yêu thương gia đình, ý chí vượt khó và khả năng giữ gìn sự lạc quan giữa những thử thách của cuộc sống.

Bài tham khảo Mẫu 10

Nhân vật “tôi” trong đoạn trích Hạ đỏ của Nguyễn Nhật Ánh hiện lên với vẻ đẹp tâm hồn trong sáng, giàu tình yêu thương và giàu nghị lực. Trước hết, “tôi” là một cậu học trò chăm chỉ, có ý chí vượt khó. Dù trí nhớ không tốt, “học trước quên sau”, cậu vẫn không nản lòng mà kiên trì thức khuya, dậy sớm, học gấp đôi bạn bè để đạt kết quả tốt trong kì thi. Điều đó cho thấy tinh thần quyết tâm và ý thức trách nhiệm với việc học. Bên cạnh đó, “tôi” còn là người con rất yêu thương, thấu hiểu và hiếu thảo với cha mẹ. Dù vô cùng ngán những tô canh bí đỏ phải ăn mỗi ngày, cậu vẫn “nín thở nuốt trọn một tô canh bí đỏ” chỉ để mẹ yên lòng. Khi thấy mẹ rưng rưng nước mắt vì thương con gầy yếu, “tôi” cũng buồn theo và cố gắng mỉm cười trấn an mẹ. Đặc biệt, sau khi thi xong, cách cậu hài hước “cúi đầu nói thầm với trái bí cuối cùng” rồi “cốc cho nó một phát” đã bộc lộ tâm hồn hồn nhiên, dí dỏm và lạc quan của tuổi học trò. Qua nhân vật “tôi”, Nguyễn Nhật Ánh đã khắc họa một cậu bé giàu nghị lực, biết yêu thương gia đình và luôn nhìn cuộc sống bằng ánh mắt tươi sáng, khiến người đọc thêm yêu mến và đồng cảm.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...