1001+ bài văn nghị luận văn học hay nhất cho mọi thể loại 200+ bài văn nghị luận về một tác phẩm thơ 8 chữ

Viết đoạn văn phân tích hai khổ thơ đầu bài thơ "Về Quảng Ngãi" (Vũ Thụy Nhung)


Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Vũ Thụy Nhung với bài thơ "Về Quảng Ngãi" đã chạm vào lòng người đọc bằng những vần thơ dạt dào tình yêu quê hương và đôi lứa.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Mở đoạn

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Vũ Thụy Nhung với bài thơ "Về Quảng Ngãi" đã chạm vào lòng người đọc bằng những vần thơ dạt dào tình yêu quê hương và đôi lứa.

- Nội dung hai khổ đầu: Hai khổ thơ đầu là lời mời gọi tha thiết, ngọt ngào của chàng trai dành cho "em" về thăm mảnh đất Quảng Ngãi khi xuân sang, gắn liền với những kỷ niệm tuổi thơ êm đềm.

Thân đoạn

- Khổ 1: Lời mời gọi và bức tranh thiên nhiên Quảng Ngãi lúc giao mùa

+ Câu hỏi tu từ/Lời ngỏ: "Em có về Quảng Ngãi với anh không" mở đầu đầy dịu dàng, vừa là lời mời, vừa là cái cớ để bày tỏ tình cảm.

+ Thời gian giao mùa tinh tế: Xuân về "ngập ngừng ngoài ngõ" khi miền Trung vừa đi qua "mùa mưa gió" khắc nghiệt. Từ "ngập ngừng" nhân hóa mùa xuân e ấp, báo hiệu sự hồi sinh.

+ Hình ảnh thiên nhiên ấm áp: "Nụ hoa vàng xòe nắng ngóng bên sông" – sắc vàng của hoa, của nắng sưởi ấm không gian, thể hiện tâm trạng chờ đợi, hy vọng.

- Khổ 2: Sông Trà Khúc và hoài niệm tuổi thơ gian khó mà nghĩa tình

+ Điệp khúc mời gọi: Lời hỏi "Em có về..." lặp lại như một lời nhắc nhớ, tha thiết hơn trong cái rét tháng Chạp.

+ Cảnh sắc đặc trưng: Thiên nhiên hiện lên với biểu tượng "nước sông Trà xanh lắm", gợi nét đẹp trong trẻo, thơ mộng riêng biệt của quê hương.

+ Kỷ niệm tuổi thơ: "Tuổi thơ ta đã bao lần chung tắm / Lá thuyền xưa còn trôi mãi giữa dòng" – Sông Trà không chỉ là cảnh đẹp mà là chứng nhân cho kỷ niệm đầu đời, cho tình cảm gắn bó từ thuở thanh mai trúc mã.

Kết đoạn

 - Khái quát nghệ thuật: Thể thơ thất ngôn giàu nhạc điệu, ngôn từ mộc mạc, hình ảnh thơ vừa gần gũi vừa gợi cảm (nước sông Trà, nụ hoa vàng).

- Khẳng định giá trị đoạn thơ: Hai khổ thơ đã dệt nên một bức tranh quê hương Quảng Ngãi thanh bình, tình người ấm áp, khơi gợi trong lòng người đọc sự đồng điệu về tình yêu xứ sở và tình yêu đôi lứa.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Hai khổ thơ đầu bài thơ "Về Quảng Ngãi" của Vũ Thụy Nhung là lời mời gọi tha thiết, dệt nên từ nỗi nhớ và tình yêu sâu nặng. Câu hỏi tu từ "Em có về Quảng Ngãi với anh không" lặp lại mở đầu mỗi khổ như một điệp khúc bâng khuâng, chạm vào lòng người. Tác giả khéo léo bắt khoảnh khắc giao mùa tinh tế của miền Trung: khi thiên tai "mùa mưa gió" vừa qua, dáng xuân đã "ngập ngừng" và nụ hoa vàng "ngóng" bên sông. Thiên nhiên ấy không vô tri mà mang đầy tâm trạng chờ đợi. Đặc biệt, dòng sông Trà hiện lên trong trẻo "xanh lắm" vào tháng chạp, không chỉ là cảnh sắc mà còn là chứng nhân tuổi thơ với kỷ niệm "chung tắm", "lá thuyền xưa". Đoạn thơ sử dụng thể thơ thất ngôn giàu nhạc điệu, ngôn từ mộc mạc mà lay động. Qua đó, tác giả không chỉ giới thiệu vẻ đẹp thanh bình của quê hương Quảng Ngãi mà còn bộc lộ một tình yêu đôi lứa thủy chung, gắn liền với những hoài niệm nguyên sơ, bền chặt theo thời gian.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Hai khổ thơ đầu tác phẩm "Về Quảng Ngãi" của Vũ Thụy Nhung đã khắc họa một bức tranh thiên nhiên xứ Quảng vừa khắc nghiệt, vừa tình tứ, thơ mộng. Lời mời gọi "Em có về..." dịu dàng đưa người đọc vào không gian của buổi giao thời. Qua nghệ thuật nhân hóa tài hoa, mùa xuân hiện lên đầy e ấp qua bước đi "ngập ngừng ngoài ngõ", còn nụ hoa vàng thì "xòe nắng ngóng bên sông". Cái tài của nhà thơ là dùng sắc vàng ấm áp của hoa và nắng để sưởi ấm cái lạnh miền Trung sau mùa giông bão. Sang khổ hai, gam màu chuyển sang sắc "xanh lắm" của nước sông Trà vào tháng chạp – một biểu tượng thiên nhiên đặc trưng của đất Quảng. Dòng sông ấy chở cả hoài niệm về "tuổi thơ", về chiếc "lá thuyền xưa" vẫn trôi hoài trong tâm tưởng. Với ngôn từ giàu chất họa và chất nhạc, hai khổ thơ đã làm nổi bật vẻ đẹp tinh khôi của quê hương, đồng thời thể hiện một tình yêu kín đáo, sâu sắc và gắn bó máu thịt với cội nguồn.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Trong hai khổ đầu bài thơ "Về Quảng Ngãi", Vũ Thụy Nhung đã thể hiện sự hòa quyện tuyệt đẹp giữa tình yêu đôi lứa và tình yêu quê hương xứ sở. Lời ướm hỏi "Em có về Quảng Ngãi với anh không" vang lên đầy chân thành, vừa là cái cớ bộc lộ tình cảm, vừa để tự hào giới thiệu vẻ đẹp quê mình. Mảnh đất miền Trung đầy nắng gió được sưởi ấm bằng sự sống hồi sinh: xuân "ngập ngừng", hoa "xòe nắng ngóng". Sự chuyển dịch thời gian từ mùa mưa bão sang mùa xuân cũng như sự chuyển biến của lòng người, đầy hy vọng và ấm áp. Hình ảnh sông Trà Khúc mùa cuối năm với sắc nước "xanh lắm" trở thành chiếc cầu nối thời gian, đưa "anh" và "em" về với ký ức "chung tắm", "lá thuyền xưa". Kỷ niệm tuổi thơ chính là cái nền vững chắc cho tình yêu hiện tại. Bằng giọng thơ ngọt ngào, sâu lắng, đoạn thơ khẳng định một triết lý giản dị: tình yêu đích thực luôn bắt rễ và thăng hoa từ những gì thân thuộc, nghĩa tình nhất của mảnh đất quê hương.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trong bài thơ Về Quảng Ngãi, Vũ Thụy Nhung đã vẽ nên bức tranh quê hương miền Trung vừa mộc mạc vừa tha thiết bằng những rung cảm chân thành và sâu lắng. Hai khổ thơ đầu mở ra bằng lời mời gọi dịu dàng: “Em có về Quảng Ngãi với anh không”, nghe như tiếng lòng da diết của một người con yêu quê hương và yêu cả người mình thương. Khung cảnh Quảng Ngãi hiện lên thật đẹp qua hình ảnh “mùa xuân còn ngập ngừng ngoài ngõ”, “nụ hoa vàng xòe nắng ngóng bên sông”. Từ láy “ngập ngừng” khiến mùa xuân như có hồn, mang vẻ e ấp, dịu dàng của đất trời sau những ngày mưa gió miền Trung. Đặc biệt, dòng sông Trà xanh biếc không chỉ là hình ảnh thiên nhiên mà còn là nơi lưu giữ tuổi thơ thân thương của nhân vật trữ tình: “Tuổi thơ ta đã bao lần chung tắm”. Câu thơ gợi lên biết bao kỉ niệm hồn nhiên, trong trẻo. Hình ảnh “lá thuyền xưa còn trôi mãi giữa dòng” vừa giàu chất thơ vừa mang ý nghĩa biểu tượng cho dòng chảy bất tận của kí ức và tình yêu quê hương. Với giọng điệu ngọt ngào, tha thiết cùng những hình ảnh giàu sức gợi, tác giả đã thể hiện tình yêu quê hương sâu nặng hòa quyện với nỗi nhớ thương chân thành dành cho người mình yêu.

Bài tham khảo Mẫu 2

Hai khổ thơ đầu bài Về Quảng Ngãi của Vũ Thụy Nhung đem đến cho người đọc cảm nhận sâu sắc về vẻ đẹp bình dị của quê hương Quảng Ngãi và tình cảm tha thiết của nhân vật trữ tình. Điệp ngữ “Em có về Quảng Ngãi với anh không” được lặp lại như một khúc gọi mời đầy yêu thương, khiến lời thơ mang âm hưởng tâm tình ngọt ngào. Quảng Ngãi hiện lên với vẻ đẹp thanh bình sau “mùa mưa gió”, nơi có “nụ hoa vàng xòe nắng ngóng bên sông”. Biện pháp nhân hóa khiến bông hoa như mang tâm trạng chờ mong, gợi nên vẻ đẹp đầy sức sống của thiên nhiên miền Trung. Không chỉ có cảnh sắc, quê hương còn hiện lên qua những kí ức tuổi thơ bình dị bên dòng sông Trà xanh mát. Câu thơ “Tuổi thơ ta đã bao lần chung tắm” gợi nhớ những tháng ngày hồn nhiên, vô tư của con người nơi đây. Đặc biệt, hình ảnh “lá thuyền xưa còn trôi mãi giữa dòng” mang nét đẹp vừa thực vừa giàu ý nghĩa biểu tượng, như những kỉ niệm tuổi thơ vẫn mãi trôi trong miền nhớ. Bằng ngôn ngữ mộc mạc, giàu cảm xúc và giọng thơ nhẹ nhàng, sâu lắng, tác giả đã làm nổi bật tình yêu quê hương tha thiết cùng nỗi nhớ thương chân thành, da diết của con người Quảng Ngãi.

Bài tham khảo Mẫu 3

Qua hai khổ thơ đầu bài thơ Về Quảng Ngãi, Vũ Thụy Nhung đã gửi gắm tình yêu quê hương sâu đậm bằng những hình ảnh giàu chất trữ tình và cảm xúc tha thiết. Mở đầu bài thơ là câu hỏi “Em có về Quảng Ngãi với anh không” vang lên như một lời mời gọi dịu dàng nhưng chất chứa biết bao mong nhớ. Khung cảnh quê hương hiện ra thật nên thơ với “mùa xuân còn ngập ngừng ngoài ngõ”, với “nụ hoa vàng xòe nắng ngóng bên sông”. Những hình ảnh ấy vừa gợi vẻ đẹp tươi sáng của thiên nhiên vừa tạo cảm giác gần gũi, bình yên. Sau những tháng ngày “mưa gió”, đất miền Trung như hồi sinh trong sắc nắng và hơi thở mùa xuân. Không chỉ yêu cảnh sắc quê hương, nhân vật trữ tình còn tha thiết với những kỉ niệm tuổi thơ bên dòng sông Trà xanh biếc. Dòng sông ấy đã chứng kiến biết bao tháng ngày hồn nhiên của tuổi nhỏ và trở thành dòng sông của kí ức. Hình ảnh “lá thuyền xưa còn trôi mãi giữa dòng” gợi cảm giác hoài niệm sâu xa, như những kỉ niệm đẹp sẽ không bao giờ mất đi. Với giọng thơ ngọt ngào, tha thiết cùng các biện pháp nhân hóa, điệp ngữ giàu giá trị biểu cảm, tác giả đã khắc họa thành công tình yêu quê hương đằm thắm hòa quyện với tình yêu đôi lứa chân thành, sâu nặng.

Bài tham khảo Mẫu 4

Hai khổ thơ đầu bài thơ "Về Quảng Ngãi" của Vũ Thụy Nhung là tiếng lòng da diết, mở ra một không gian hoài niệm đầy ắp nghĩa tình qua lời mời gọi "Em có về Quảng Ngãi với anh không". Điệp ngữ này ngân lên ở đầu mỗi khổ như một giai điệu bâng khuâng, vừa là lời ướm hỏi dịu dàng, vừa là tiếng gọi thức tỉnh những ký ức ngủ quên. Tác giả đã rất tinh tế khi đặt lời mời ấy vào khoảnh khắc giao mùa thiêng liêng của đất trời miền Trung. Khi "mùa mưa gió" khắc nghiệt lùi xa, mùa xuân hiện lên với dáng vẻ "ngập ngừng ngoài ngõ". Phép nhân hóa khiến xuân có hồn, có nét e ấp như tâm trạng người đi, kẻ ở. Giữa không gian ấy, hình ảnh "nụ hoa vàng xòe nắng ngóng bên sông" trở thành điểm sáng rực rỡ, sưởi ấm cảnh vật bằng sắc màu của hy vọng và sự chờ đợi. Để rồi ở khổ hai, tác giả dẫn lối người thương về với dòng sông Trà Khúc – linh hồn của đất Quảng. Sắc nước "xanh lắm" vào tháng Chạp không chỉ gợi cái trong trẻo, dịu mát của thiên nhiên mà còn là tấm gương soi bóng cả một khoảng trời tuổi thơ. Kỷ niệm "bao lần chung tắm" và hình ảnh "lá thuyền xưa còn trôi mãi" mang sức gợi tả lớn, khẳng định rằng dù thời gian có trôi đi, những ngây ngô thuở nhỏ vẫn vẹn nguyên, neo giữ tình yêu đôi lứa gắn liền với tình yêu cội nguồn xứ sở.

Bài tham khảo Mẫu 5

Hai khổ thơ đầu trong tác phẩm "Về Quảng Ngãi" của Vũ Thụy Nhung giống như một bức tranh sơn dầu đượm màu sắc và ngập tràn xúc cảm. Sức hấp dẫn của đoạn thơ trước hết nằm ở nghệ thuật phối màu và dựng cảnh của tác giả dưới hình thức lời tự tình "Em có về...". Nhà thơ đã chọn lọc những nhãn tự vô cùng đắt giá để thổi hồn vào cảnh vật. Đó là cái "ngập ngừng" đầy chất thơ của mùa xuân nơi ngõ vắng, xua tan đi cái ảm đạm của "mùa mưa gió" đặc trưng miền Trung. Sự sống hồi sinh mạnh mẽ qua động từ "xòe" và "ngóng" của "nụ hoa vàng". Hoa không chỉ nở mà đang chủ động đón nắng, chủ động chờ đợi người về, tạo nên một sự đồng điệu tuyệt đối giữa cảnh và tình. Sang đến khổ thơ tiếp theo, gam màu nóng của hoa vàng, nắng ấm nhường chỗ cho sắc lam dịu mát: "Trong tháng chạp nước sông Trà xanh lắm". Chữ "xanh lắm" là một nét vẽ định danh cho vẻ đẹp tinh khôi của dòng sông quê hương dịp cuối năm. Trên dòng sông xanh ấy, ký ức tuổi thơ hiện ra vừa thực vừa mơ với chiếc "lá thuyền xưa". Biện pháp đối lập giữa cái hữu hạn của đời người và cái vô hạn của dòng chảy "còn trôi mãi" làm cho câu thơ mang chiều sâu triết lý. Đoạn thơ đã thành công vang dội trong việc dùng cảnh ngụ tình, biến những chất liệu thiên nhiên bình dị thành tiếng lòng thủy chung, sâu sắc.

Bài tham khảo Mẫu 6

Trong hai khổ đầu bài thơ "Về Quảng Ngãi", Vũ Thụy Nhung không chỉ viết một bài thơ tình xuôi dòng ký ức, mà sâu sắc hơn, tác giả đã định vị tình yêu đôi lứa ngay trong lòng căn tính văn hóa và chiều dài lịch sử của quê hương. Lời ướm hỏi "Em có về Quảng Ngãi với anh không" nghe thì giản dị nhưng lại chứa đựng niềm tự hào sâu sắc về xứ sở. Tác giả mở lòng mình ra với thiên nhiên miền Trung – một dải đất vốn nhiều gian khó qua câu thơ "đã qua mùa mưa gió". Vượt lên trên những khắc nghiệt của thời tiết là một sức sống kiên cường, dẻo dai được tượng trưng bằng "nụ hoa vàng" và cái nhìn "ngóng" đầy kiên nhẫn bên sông. Tình yêu của "anh" và "em" không phải là thứ tình cảm hời hợt, mà nó được nuôi dưỡng, tắm mát từ dòng sông Trà Khúc lịch sử. Chi tiết "Tuổi thơ ta đã bao lần chung tắm" gắn kết hai tâm hồn từ thuở thanh mai trúc mã, biến dòng sông thành một chứng nhân văn hóa, chứng nhân của tình nghĩa xóm làng. Hình ảnh "lá thuyền xưa còn trôi mãi giữa dòng" là một ẩn dụ nghệ thuật tuyệt đẹp cho khát vọng, ước mơ và cả sự bền vững của tình cảm thủy chung. Bằng giọng điệu ngọt ngào, thể thơ bảy chữ trang trọng mà tha thiết, hai khổ thơ đã khẳng định một chân lý: tình yêu lứa đôi chỉ thực sự sâu sắc và bền chặt khi nó bám rễ sâu vào mảnh đất quê hương nghĩa tình.

Bài tham khảo Mẫu 7

Trong bài thơ Về Quảng Ngãi, Vũ Thụy Nhung đã chạm đến trái tim người đọc bằng những vần thơ ngọt ngào, tha thiết về quê hương và tình yêu đôi lứa. Hai khổ thơ đầu là lời mời gọi dịu dàng của chàng trai dành cho người thương trở về với mảnh đất Quảng Ngãi khi mùa xuân vừa gõ cửa. Câu hỏi “Em có về Quảng Ngãi với anh không” vang lên như một lời thủ thỉ đầy yêu thương, vừa chân thành vừa da diết. Trong cảm nhận của nhân vật trữ tình, mùa xuân đến thật tinh tế: “Khi mùa xuân còn ngập ngừng ngoài ngõ”. Từ láy “ngập ngừng” đã nhân hóa mùa xuân như cô gái e ấp sau những tháng ngày miền Trung chìm trong “mùa mưa gió” khắc nghiệt. Thiên nhiên Quảng Ngãi hiện lên ấm áp với “nụ hoa vàng xòe nắng ngóng bên sông”, sắc vàng của hoa và nắng như thắp lên niềm hy vọng, sự hồi sinh của đất trời. Sang khổ thơ thứ hai, dòng sông Trà hiện lên xanh trong và thơ mộng, trở thành dòng sông của kỉ niệm: “Tuổi thơ ta đã bao lần chung tắm”. Hình ảnh “lá thuyền xưa còn trôi mãi giữa dòng” gợi dòng chảy bất tận của kí ức tuổi thơ hồn nhiên, trong trẻo. Với thể thơ giàu nhạc điệu, ngôn ngữ mộc mạc mà giàu sức gợi, tác giả đã dệt nên bức tranh quê hương Quảng Ngãi thanh bình, đằm thắm nghĩa tình và chan chứa yêu thương.

Bài tham khảo Mẫu 8

Bài thơ Về Quảng Ngãi của Vũ Thụy Nhung là khúc hát ngọt ngào về quê hương miền Trung cùng tình yêu đôi lứa chân thành, sâu nặng. Hai khổ thơ đầu đã mở ra bằng lời mời gọi tha thiết: “Em có về Quảng Ngãi với anh không”. Câu hỏi tu từ ấy không chỉ là lời rủ rê đơn thuần mà còn là tiếng lòng mong nhớ của một trái tim yêu quê hương và yêu người tha thiết. Bức tranh Quảng Ngãi hiện lên trong thời khắc giao mùa đầy tinh tế. Mùa xuân “ngập ngừng ngoài ngõ” như còn lưu luyến sau những ngày “mưa gió” khắc nghiệt của miền Trung. Hình ảnh nhân hóa khiến thiên nhiên trở nên có hồn, mang vẻ đẹp dịu dàng và đầy sức sống. Đặc biệt, câu thơ “Nụ hoa vàng xòe nắng ngóng bên sông” đã vẽ nên gam màu tươi sáng, ấm áp của quê hương khi xuân về. Sang khổ thơ tiếp theo, hình ảnh “nước sông Trà xanh lắm” gợi vẻ đẹp trong trẻo, hiền hòa của dòng sông quê. Dòng sông ấy còn là nơi lưu giữ biết bao kỉ niệm tuổi thơ: “Tuổi thơ ta đã bao lần chung tắm”. Hình ảnh “lá thuyền xưa còn trôi mãi giữa dòng” vừa gợi nét bình yên vừa tượng trưng cho những kỉ niệm không thể phai mờ. Bằng giọng thơ nhẹ nhàng, sâu lắng và hình ảnh giàu chất trữ tình, tác giả đã thể hiện tình yêu quê hương tha thiết hòa quyện cùng tình yêu đôi lứa chân thành, đằm thắm.

Bài tham khảo Mẫu 9

Qua hai khổ thơ đầu bài Về Quảng Ngãi, Vũ Thụy Nhung đã khắc họa thành công vẻ đẹp bình dị của quê hương Quảng Ngãi cùng nỗi nhớ thương da diết của nhân vật trữ tình. Mở đầu bài thơ là câu hỏi: “Em có về Quảng Ngãi với anh không”, nghe như lời tâm tình ngọt ngào và tha thiết của một người con xứ Quảng. Trong lời mời ấy không chỉ có tình yêu đôi lứa mà còn có niềm tự hào sâu sắc về quê hương mình. Thiên nhiên Quảng Ngãi hiện lên thật thơ mộng trong khoảnh khắc giao mùa: “Khi mùa xuân còn ngập ngừng ngoài ngõ”. Từ “ngập ngừng” đã gợi vẻ e ấp, dịu dàng của mùa xuân sau những ngày miền Trung oằn mình trong “mùa mưa gió”. Không gian ấy càng trở nên ấm áp hơn qua hình ảnh “nụ hoa vàng xòe nắng ngóng bên sông”. Sang khổ thơ thứ hai, dòng sông Trà xanh trong hiện lên như linh hồn của quê hương Quảng Ngãi. Đó không chỉ là dòng sông của thiên nhiên mà còn là dòng sông của kí ức, của tuổi thơ hồn nhiên: “Tuổi thơ ta đã bao lần chung tắm”. Đặc biệt, hình ảnh “lá thuyền xưa còn trôi mãi giữa dòng” mang nét đẹp giàu ý nghĩa biểu tượng, gợi những kỉ niệm xưa cũ vẫn luôn sống mãi trong tâm hồn con người. Với ngôn ngữ giản dị, giàu nhạc tính cùng giọng thơ đằm thắm, bài thơ đã khơi gợi tình yêu quê hương sâu nặng và những rung động đẹp đẽ của tình yêu đôi lứa.

Bài tham khảo Mẫu 10

Trong bài thơ Về Quảng Ngãi, Vũ Thụy Nhung đã khắc họa tha thiết vẻ đẹp của quê hương Quảng Ngãi cùng tình cảm chân thành, sâu nặng của nhân vật trữ tình. Hai khổ thơ đầu mở ra bằng câu hỏi giàu yêu thương: “Em có về Quảng Ngãi với anh không”, như một lời mời gọi dịu dàng, tha thiết. Không gian quê hương hiện lên thật thơ mộng qua những hình ảnh giàu sức gợi: “mùa xuân còn ngập ngừng ngoài ngõ”, “nụ hoa vàng xòe nắng ngóng bên sông”. Thiên nhiên miền Trung sau mùa mưa gió mang vẻ đẹp tươi sáng, ấm áp và đầy sức sống. Đặc biệt, dòng sông Trà xanh trong đã trở thành nơi lưu giữ bao kỉ niệm tuổi thơ hồn nhiên, gắn bó: “Tuổi thơ ta đã bao lần chung tắm”. Hình ảnh “lá thuyền xưa còn trôi mãi giữa dòng” không chỉ gợi nét bình yên của quê hương mà còn gợi dòng chảy của kí ức và tình cảm không phai nhạt. Bằng giọng thơ nhẹ nhàng, ngọt ngào cùng những hình ảnh giàu chất trữ tình, tác giả đã thể hiện tình yêu quê hương sâu sắc hòa quyện với nỗi nhớ thương da diết dành cho người mình yêu.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...