1001+ bài văn nghị luận văn học hay nhất cho mọi thể loại
200+ bài văn nghị luận về một tác phẩm truyện ngắn Viết đoạn văn nêu cảm nhận về tình yêu con của người bố trong văn bản Bố tôi (Nguyễn Ngọc Thuần) >
Mở đoạn - Giới thiệu tác giả Nguyễn Ngọc Thuần, văn bản Bố tôi và nêu cảm nhận chung: Đoạn trích đã chạm đến trái tim người đọc bằng hình ảnh một người bố miền núi tuy không biết chữ nhưng lại có một tình yêu thương con vô bờ bến, thầm lặng mà thiêng liêng.
Dàn ý
Mở đoạn
- Giới thiệu tác giả Nguyễn Ngọc Thuần, văn bản Bố tôi và nêu cảm nhận chung: Đoạn trích đã chạm đến trái tim người đọc bằng hình ảnh một người bố miền núi tuy không biết chữ nhưng lại có một tình yêu thương con vô bờ bến, thầm lặng mà thiêng liêng.
Thân đoạn
- Sự trân trọng và ngóng trông:
+ Quãng đường từ "núi đồi hiểm trở" xuống đồng bằng rất xa xôi, nhưng cuối tuần nào bố cũng "mặc chiếc áo kẻ ô phẳng phiu nhất" để đi nhận thư con. Hành động mặc chiếc áo đẹp nhất thể hiện sự trang trọng, nâng niu từng chút tin tức từ con.
- Cách cảm nhận thư con độc đáo, xúc động:
+ Vì không biết chữ, bố không đọc thư bằng mắt mà cảm nhận bằng tình phụ tử: "xem từng con chữ, lấy tay chạm vào, ép vào khuôn mặt đầy râu", khẽ mỉm cười.
+ Con chữ đối với bố như một phần hình bóng của đứa con phương xa.
- Sự thấu hiểu vượt qua rào cản ngôn từ:
+ Câu nói khẳng định đầy tự hào với mẹ: “Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả”. Tình yêu thương đã giúp bố vượt qua giới hạn của việc biết chữ; bố đọc thư bằng nhịp đập của sự thấu hiểu và kết nối ruột già.
- Sự lưu giữ cẩn thận:
+ Bố cất giữ không thiếu một lá thư nào, từ những nét chữ non nớt đầu tiên. Đó là gia tài, là báu vật vô giá của cuộc đời bố.
Kết đoạn
- Khẳng định giá trị của tình phụ tử: Dù bố đã mất, nhưng tình yêu thương sâu nặng ấy đã trở thành điểm tựa tinh thần vững chắc, tiếp sức cho người con "bước chân vào trường đại học" và đồng hành trên suốt hành trình cuộc đời.
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Đoạn trích Bố tôi của Nguyễn Ngọc Thuần đã khắc họa một tình mẫu tử – phụ tử thiêng liêng qua hình ảnh người cha không biết chữ nhưng có một khả năng "đọc" đặc biệt: đọc bằng trái tim. Dù đường xá xa xôi, mỗi cuối tuần ông đều mặc chiếc áo phẳng phiu nhất xuống núi đón thư con. Hành động vụng về mở thư, chạm tay vào con chữ rồi ép lên khuôn mặt đầy râu cho thấy một sự trân trọng tuyệt đối. Đối với ông, con chữ không phải là biểu tượng ngôn ngữ, mà là hình bóng, là hơi ấm của đứa con nơi đồng bằng. Câu nói đầy tự hào: “Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả” chính là đỉnh cao của sự thấu hiểu. Tình yêu thương đã vượt qua rào cản của học vấn, biến những phong thư thành chiếc cầu nối tâm giao. Dù người bố đã đi xa, nhưng gia tài ký ức và tình yêu vĩ đại ấy vẫn mãi là điểm tựa, là hành trang thiêng liêng nâng bước con trên mọi nẻo đường đời.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Tình yêu con của người bố trong văn bản không ồn ào mà lặng lẽ, kết tinh qua sự nâng niu từng kỷ niệm của con. Từ nơi núi đồi hiểm trở, hành trình đi nhận thư của bố như một nghi lễ của tình yêu: mặc chiếc áo đẹp nhất, lặng lẽ ngắm nhìn, rồi cẩn thận cất giữ trong tủ không thiếu một lá, ngay cả những nét chữ non nớt đầu tiên. Những bức thư ấy chính là "gia tài" vô giá, là báu vật cuộc đời của một người cha nghèo. Sự thấu hiểu của ông không đến từ những con chữ mà đến từ sự kết nối ruột già sâu sắc. Bố không biết con viết gì, nhưng bố biết con đang bình an, đang trưởng thành. Sự ra đi của người cha ở cuối đoạn trích không làm tình yêu ấy mất đi. Ngược lại, nó hóa thành sức mạnh tâm linh bất diệt, thành ngọn hải đăng vô hình nhưng ấm áp, luôn dõi theo và đồng hành cùng con trên bước đường đại học và suốt cả cuộc đời.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Đọc Bố tôi, ta nghẹn ngào trước một tình yêu con thuần khiết và vĩ đại của người cha miền núi. Không cần những lời răn dạy lớn lao, tình cha thấm đượm trong từng cử chỉ: nâng niu lá thư, áp lên má và mỉm cười lặng lẽ. Chi tiết người cha không biết chữ nhưng khẳng định biết hết những gì con viết đã chạm đến chiều sâu của sự xúc động. Đó là thứ ngôn ngữ của trực giác, của tình phụ tử kết nối bằng nhịp đập trái tim. Những lá thư được lưu giữ vẹn nguyên qua năm tháng chính là chứng nhân cho hành trình lớn khôn của con và tình yêu thầm lặng của cha. Dù hôm nay ngày khai trường đại học không còn bố, nhưng người con không hề cô độc. Tình yêu thương sâu nặng ngày nào đã hóa thân thành dòng chảy tinh thần kiên cường, chảy trong huyết quản, tiếp thêm nghị lực cho con vững vàng bước đi trên hành trình tương lai.
Bài tham khảo Mẫu 1
Trong văn bản Bố tôi, Nguyễn Ngọc Thuần đã khắc họa hình ảnh người bố với tình yêu con lặng lẽ mà vô cùng lớn lao, khiến người đọc không khỏi xúc động. Người bố sống nơi núi rừng heo hút, quanh năm lam lũ, nhưng tuần nào cũng mặc chiếc áo kẻ ô phẳng phiu nhất xuống bưu điện chỉ để nhận lá thư của con. Chi tiết ấy cho thấy ông luôn dành cho con sự trân trọng và mong ngóng như một niềm hạnh phúc lớn nhất. Dẫu không biết chữ, ông vẫn nâng niu từng trang thư, chạm tay lên từng con chữ rồi áp vào khuôn mặt đầy râu. Những cử chỉ tưởng chừng đơn giản ấy lại chứa đựng biết bao nỗi nhớ, niềm tự hào và tình yêu thương vô điều kiện. Đặc biệt, câu nói: “Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả” không diễn tả sự hiểu biết về mặt ngôn ngữ mà là sự thấu cảm của trái tim người cha. Chính tình yêu đã giúp ông đọc được những điều con chưa từng nói thành lời. Ông còn cẩn thận cất giữ từng lá thư như lưu giữ từng bước trưởng thành của con gái. Đến cuối tác phẩm, khi người bố đã mất, người con vẫn cảm nhận ông luôn đồng hành trên mọi chặng đường đời. Hình ảnh ấy khẳng định rằng tình phụ tử chân chính không bị giới hạn bởi khoảng cách hay cái chết mà sẽ mãi trở thành điểm tựa tinh thần, nâng đỡ con người suốt cuộc đời. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp ý nghĩa về giá trị thiêng liêng của tình cha và nhắc nhở mỗi người biết yêu thương, trân trọng đấng sinh thành khi còn có thể.
Bài tham khảo Mẫu 2
Bố tôi không xây dựng những tình tiết kịch tính mà chạm đến trái tim người đọc bằng vẻ đẹp bình dị của tình phụ tử. Người bố trong tác phẩm yêu con bằng những hành động âm thầm hơn mọi lời nói. Hình ảnh ông lặng lẽ xuống núi mỗi cuối tuần để nhận thư đã cho thấy sự mong đợi và dõi theo con từng ngày. Điều khiến người đọc xúc động hơn cả là ông không biết đọc nhưng vẫn nâng niu từng lá thư như báu vật. Ông chạm vào từng con chữ, áp lá thư lên khuôn mặt, mỉm cười rồi cẩn thận cất giữ. Đó là cách một người cha cảm nhận hơi ấm của con bằng trái tim chứ không phải bằng con chữ. Câu nói giản dị: “Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả” đã trở thành điểm sáng của tác phẩm. Bởi chỉ tình yêu thương vô điều kiện mới có thể tạo nên sự thấu hiểu sâu sắc đến vậy. Người cha không cần biết nội dung lá thư, bởi ông hiểu rằng trong đó luôn chứa đựng tình yêu của con dành cho mình. Những lá thư được giữ gìn cẩn thận qua năm tháng còn là minh chứng cho niềm tự hào và hi vọng ông đặt vào tương lai của con gái. Khi người bố không còn, tình yêu ấy vẫn hiện hữu như một ngọn lửa âm thầm soi sáng bước đường trưởng thành của người con. Qua hình tượng người bố, Nguyễn Ngọc Thuần đã ngợi ca vẻ đẹp của tình phụ tử – một tình cảm không ồn ào nhưng bền bỉ, không phô trương nhưng đủ sức nâng đỡ con người vượt qua mọi thử thách của cuộc đời.
Bài tham khảo Mẫu 3
Có những tình yêu không cần nói thành lời nhưng vẫn đủ sức sưởi ấm cả một cuộc đời. Tình yêu của người bố trong văn bản Bố tôi chính là tình yêu như thế. Từ miền núi xa xôi, người cha nghèo tuần nào cũng xuống bưu điện để đón nhận lá thư của con gái đang học dưới đồng bằng. Dẫu không biết đọc, ông vẫn mở thư thật chậm, đưa bàn tay chai sần chạm lên từng con chữ rồi ép vào khuôn mặt như muốn ôm con vào lòng. Mỗi cử chỉ đều lặng lẽ nhưng chất chứa bao nỗi nhớ, niềm tự hào và sự yêu thương vô bờ. Đặc biệt, lời khẳng định: “Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả” đã vượt khỏi ý nghĩa thông thường để trở thành tiếng nói của trái tim người cha. Tình yêu chân thành giúp ông "đọc" được điều con gửi gắm mà không cần hiểu mặt chữ. Những lá thư được ông cất giữ cẩn thận không chỉ là kỷ vật mà còn là từng mảnh ghép của tuổi thơ, của quá trình trưởng thành và của niềm hi vọng ông gửi trọn nơi con gái. Đến khi người bố qua đời, hình bóng ấy vẫn hiện diện trong tâm hồn người con như ngọn núi vững chãi, lặng im mà che chở. Khép lại văn bản, người đọc nhận ra rằng cha mẹ có thể rời xa cuộc đời, nhưng tình yêu của họ sẽ không bao giờ mất đi. Nó hóa thành sức mạnh vô hình, theo con trên mọi nẻo đường và nhắc nhở mỗi chúng ta phải biết yêu thương, biết tri ân những người đã hi sinh cả cuộc đời vì mình.
Bài tham khảo Mẫu 4
Đoạn trích Bố tôi của Nguyễn Ngọc Thuần đã chạm đến tầng sâu thẳm nhất của tình phụ tử qua một câu chuyện đầy nghịch lý nhưng vô cùng thiêng liêng: một người cha không biết chữ nhưng lại thấu hiểu tường tận từng dòng thư của con. Tình yêu ấy không gói gọn trong lời nói, mà thấm đẫm trong từng hành động mỗi cuối tuần. Hình ảnh người cha mặc chiếc áo kẻ ô phẳng phiu nhất để xuống núi nhận thư cho thấy sự trân trọng tuyệt đối mà ông dành cho đứa con phương xa. Khi cầm lá thư, ông không đọc bằng mắt mà cảm nhận bằng mọi giác quan: vụng về mở ra, chạm tay vào con chữ, rồi ép chặt vào khuôn mặt đầy râu. Với ông, mỗi nét mực là một phần da thịt, là hơi ấm của con. Câu nói: “Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả” không phải là sự bướng bỉnh, mà là lời khẳng định của một thứ ngôn ngữ đặc biệt — ngôn ngữ của tình thâm, nơi trái tim vượt qua mọi rào cản của học vấn. Những lá thư cũ, từ nét chữ non nớt đầu tiên được cất giữ vẹn nguyên trong tủ, chính là cuốn nhật ký chứng kiến sự trưởng thành của con và hành trình yêu thương lặng thầm của cha. Dù bố đã mất, nhưng tình yêu vĩ đại như ngọn núi ấy không hề biến mất. Nó đã hóa thành một phần linh hồn, thành hành trang tinh thần bất diệt nâng bước người con tự tin bước vào cánh cổng đại học, biết rằng trên mọi vạn nẻo đường đời, hình bóng cha vẫn luôn đồng hành và che chở.
Bài tham khảo Mẫu 5
Cảm nhận về nhân vật người cha trong văn bản Bố tôi, người đọc không khỏi thổn thức trước một tình yêu con kết tinh từ những điều bình dị nhưng vô cùng vĩ đại. Tình yêu ấy bắt đầu từ nơi núi đồi hiểm trở, nơi người cha nghèo luôn hướng mắt về phía đồng bằng — nơi đứa con đang đi học. Chi tiết "mặc chiếc áo kẻ ô phẳng phiu nhất" mỗi cuối tuần xuống núi là một nét chấm phá nghệ thuật đặc sắc. Chiếc áo ấy là biểu tượng của lòng tự trọng, của sự trang trọng và háo hức thẳm sâu trong lòng cha khi đi đón nhận những tin tức từ con. Dù không biết chữ, cách cha "đọc" thư lại vô cùng đặc biệt: ông nhìn ngắm, chạm vuốt, rồi áp lên má để cảm nhận sự hiện diện của con. Đó là sự giao thoa thiêng liêng của hai tâm hồn. Đối với cha, những bức thư không phải là những mảnh giấy vô tri, mà là báu vật, là "gia tài" lớn nhất của cuộc đời mình. Việc cha cẩn thận cất giữ tất cả các lá thư, không thiếu một lá, kể cả những lá đầu tiên có nét chữ non nớt, đã chứng minh cho một tình yêu bền bỉ, son sắt theo năm tháng. Cái chết của người cha ở cuối tác phẩm đã tạo nên một khoảng trống mênh mông, nhưng chính tình yêu thương sâu nặng ngày nào đã kịp hóa thành một điểm tựa tâm linh kiên cường. Ngày đầu tiên bước vào giảng đường đại học, người con dẫu thiếu vắng vòng tay vật chất của cha, nhưng hoàn toàn ấm áp bởi biết rằng tình cha sẽ là ngọn hải đăng vĩnh cửu, soi sáng suốt hành trình cuộc đời.
Bài tham khảo Mẫu 6
Hình ảnh người cha trong đoạn trích Bố tôi của Nguyễn Ngọc Thuần là biểu tượng cao đẹp cho tình phụ tử thầm lặng, sâu sắc của con người miền núi. Không có những lời dặn dò triết lý hay sự chiều chuộng ồn ào, tình yêu của cha được đo bằng nỗi nhớ và sự dõi theo kiên nhẫn. Sự thấu hiểu của người cha đã đạt đến độ thiêng liêng khi vượt qua cả giới hạn của con chữ. Khi người mẹ thắc mắc sao không nhờ ai đọc giùm, câu trả lời của cha: “Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả” đã làm bừng sáng cả đoạn văn. Bản chất của tình yêu thương chính là sự thấu cảm tuyệt đối; cha không cần biết con viết nội dung gì, cha chỉ cần chạm vào con chữ để biết con mình vẫn bình an và đang cứng cáp lên từng ngày. Những hành động lặp đi lặp lại: bóc ra nhìn ngắm, chạm mặt rồi cất vào tủ một cách trân quý như một nghi lễ linh thiêng của lòng cha. Từng lá thư được lưu giữ chính là từng nấc thang trưởng thành của con mà cha đã dùng cả cuộc đời để nâng đỡ. Đoạn kết tác phẩm mang lại một nốt lặng đầy xúc động khi người cha đã ra đi mãi mãi đúng vào ngày con bước chân vào trường đại học. Thế nhưng, tình yêu thương của cha chưa bao giờ kết thúc. Nó đã kịp chuyển hóa thành nguồn năng lượng tinh thần mạnh mẽ, chảy trong huyết quản của con, tiếp thêm cho con lòng dũng cảm để đối mặt với thử thách, khẳng định một chân lý: tình cha là bất tử và sẽ luôn đi cùng con trên mọi hành trình.
Bài tham khảo Mẫu 7
Nguyễn Ngọc Thuần là cây bút giàu chất trữ tình, luôn viết về những tình cảm gia đình bằng giọng văn mộc mạc mà lay động lòng người. Trong văn bản Bố tôi, tác giả đã khắc họa hình ảnh một người bố miền núi không biết chữ nhưng mang trong tim tình yêu con vô bờ bến, thầm lặng mà thiêng liêng. Sống giữa núi đồi hiểm trở, cuối tuần nào ông cũng mặc chiếc áo kẻ ô phẳng phiu nhất để xuống bưu điện nhận thư con. Hành động ấy không chỉ thể hiện sự mong ngóng mà còn cho thấy ông luôn trân trọng từng tin tức nhỏ bé từ con gái. Không biết đọc, ông vẫn nhẹ nhàng mở thư, chạm tay lên từng con chữ rồi ép vào khuôn mặt đầy râu, như muốn ôm con vào lòng qua những nét mực. Những cử chỉ lặng lẽ ấy đã thay ngàn lời yêu thương. Đặc biệt, câu nói: “Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả” đã chạm đến tận cùng cảm xúc người đọc. Đó không phải là sự hiểu biết về ngôn từ mà là sự thấu hiểu của trái tim người cha dành cho đứa con mình yêu thương. Ông còn nâng niu, cất giữ từng lá thư, kể cả những nét chữ non nớt đầu tiên, như lưu giữ cả tuổi thơ và hành trình trưởng thành của con. Dù người bố đã đi xa, tình yêu ấy vẫn hóa thành điểm tựa bền vững, âm thầm đồng hành cùng người con trên mọi chặng đường đời. Qua đó, tác giả ngợi ca vẻ đẹp bất diệt của tình phụ tử và nhắc nhở mỗi người biết trân trọng tình cảm gia đình khi còn có thể.
Bài tham khảo Mẫu 8
Bằng giọng kể nhẹ nhàng và giàu sức gợi, Nguyễn Ngọc Thuần đã để lại dấu ấn sâu đậm trong lòng người đọc qua văn bản Bố tôi, nơi hình ảnh người cha hiện lên với một tình yêu con bình dị mà vô cùng lớn lao. Tình yêu ấy trước hết được thể hiện qua sự mong ngóng và trân trọng. Từ núi rừng xa xôi, người bố tuần nào cũng xuống bưu điện trong bộ quần áo chỉnh tề nhất chỉ để nhận lá thư của con. Với ông, mỗi lá thư là một niềm vui, một món quà quý giá. Điều xúc động hơn cả là dù không biết chữ, ông vẫn “đọc” thư bằng tất cả giác quan của trái tim: ngắm từng con chữ, đưa tay chạm vào, áp lên khuôn mặt rồi lặng lẽ mỉm cười. Những hành động ấy cho thấy khoảng cách địa lí không thể ngăn cách tình phụ tử. Câu nói: “Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả” chính là đỉnh cao của tình yêu thương và sự thấu hiểu. Người cha không cần đọc được mặt chữ vì ông hiểu được tấm lòng của con bằng sự gắn bó máu thịt. Hơn thế, việc ông cẩn thận cất giữ từng lá thư, không để thất lạc lá nào, đã biến những trang giấy thành báu vật của cuộc đời. Khi người bố qua đời, tình yêu ấy vẫn sống mãi trong tâm hồn người con, trở thành sức mạnh nâng bước con trên hành trình trưởng thành. Văn bản vì thế không chỉ ca ngợi tình phụ tử thiêng liêng mà còn khơi dậy trong mỗi người lòng biết ơn đối với đấng sinh thành.
Bài tham khảo Mẫu 9
Có những tình yêu không cần lời nói vẫn đủ sức đi theo con người suốt một đời. Trong văn bản Bố tôi, Nguyễn Ngọc Thuần đã khắc họa thật cảm động hình ảnh một người bố miền núi mộc mạc, ít lời nhưng dành cho con tình yêu bao la và sâu nặng. Con đi học nơi đồng bằng, còn bố lặng lẽ ở lại giữa núi rừng, tuần nào cũng mặc chiếc áo đẹp nhất vượt quãng đường xa để nhận thư con. Chiếc áo được là phẳng không chỉ thể hiện sự chỉn chu mà còn cho thấy ông xem việc nhận thư là một niềm hạnh phúc thiêng liêng. Không biết đọc chữ, ông vẫn chậm rãi mở thư, đưa bàn tay chai sần chạm lên từng nét mực rồi áp lá thư vào khuôn mặt đầy râu. Trong khoảnh khắc ấy, những con chữ như mang hơi ấm của người con gái phương xa, giúp ông vơi đi nỗi nhớ. Đặc biệt, lời khẳng định: “Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả” là minh chứng đẹp nhất cho sức mạnh của tình phụ tử. Tình yêu chân thành đã giúp ông vượt qua mọi rào cản của con chữ để lắng nghe tiếng nói từ trái tim con. Ông còn cẩn thận gìn giữ từng lá thư như cất giữ cả tuổi thơ, cả niềm hi vọng và tương lai của con. Dẫu người bố không còn hiện diện, tình yêu ấy vẫn hóa thành điểm tựa bền bỉ, soi sáng từng bước đường người con đi tới. Đoạn trích vì thế khiến mỗi chúng ta thêm thấm thía rằng tình cha luôn lặng lẽ nhưng vĩ đại, âm thầm mà bất tử trong trái tim những người con.
Bài tham khảo Mẫu 10
Trong văn bản Bố tôi của Nguyễn Ngọc Thuần, hình ảnh người bố hiện lên thật bình dị mà xúc động với tình yêu thương con sâu nặng, âm thầm và thiêng liêng. Dù sống nơi núi đồi hiểm trở, mỗi cuối tuần ông đều mặc chiếc áo kẻ ô phẳng phiu nhất xuống bưu điện nhận thư con gái. Ông không biết chữ nhưng vẫn nâng niu từng lá thư như một báu vật, lặng lẽ chạm tay vào từng con chữ rồi áp lên khuôn mặt đầy râu như muốn cảm nhận hơi ấm của con. Hành động ấy cho thấy nỗi nhớ thương, niềm tự hào và sự gắn bó vô bờ của một người cha dành cho con. Đặc biệt, câu nói: “Nó là con tôi, nó viết gì tôi đều biết cả” không chỉ thể hiện niềm tin yêu tuyệt đối mà còn khẳng định sự thấu hiểu được tạo nên từ tình phụ tử. Ông cẩn thận cất giữ từng lá thư, kể cả những lá thư đầu tiên còn nét chữ non nớt, như lưu giữ từng dấu mốc trưởng thành của con. Đến khi người bố qua đời, tình yêu ấy vẫn trở thành điểm tựa tinh thần để người con vững bước trên hành trình cuộc sống. Qua hình tượng người bố, tác giả đã ngợi ca tình phụ tử cao đẹp, nhắc nhở mỗi chúng ta biết yêu thương, trân trọng và gìn giữ những tình cảm gia đình thiêng liêng khi còn có thể.
- Top 45 Đoạn văn phân tích những nét đặc sắc về nghệ thuật kể truyện trong đoạn trích: "Ở ngõ nhà tôi... ấm áp của gia đình.“ (Ga tàu tuổi thơ – Vũ Thị Huyền Trang) hay nhất
- Top 45 Đoạn văn phân tích giá trị nhân đạo trong văn bản qua đoạn trích: "Có một người phụ nữ vừa chuyển đến nơi ở mới ..... rồi bà liền ôm chặt cậu bé vào lòng." (Theo Internet) hay nhất
- Top 45 Bài văn phân tích, đánh giá chủ đề và một số nét đặc sắc nghệ thuật của truyện ngắn Một cơn giận (Thạch Lam) hay nhất
- Top 45 Đoạn văn phân tích nhân vật Chiến trong văn bản "Nhện và người" của Trần Duy Phiên hay nhất
- Top 45 Đoạn văn phân tích nhân vật Sa trong văn bản Người chăn sóng biển (Nguyễn Hiệp) hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 45 Bài văn bằng trải nghiệm từ một số tác phẩm văn học trong chương trình Ngữ văn THCS, hãy làm sáng tỏ ý kiến: “Thơ là sứ giả của tình yêu” (Nguyễn Hữu Quý) hay nhất
- Top 45 bài văn nghị luận phân tích, đánh giá bài thơ Lời của chim hải âu của Nguyễn Đình Tâm. Từ đó, bàn luận về ý kiến sau: "Yếu tố tượng trưng trong thơ trữ tình là những chi tiết, hình ảnh cụ thể, gợi cảm gợi lên những ý niệm trừu tượng và giàu tính
- Top 45 Bài văn trình bày cảm nhận về những biểu hiện của tình yêu nước qua một số tác phẩm thơ yêu thích hay nhất
- Top 45 Bài văn bằng trải nghiệm trong quá trình đọc tác phẩm Khi con tu hú, hãy viết bài văn với chủ đề: “Khúc tự tình về quê hương đất nước trong tác phẩm văn chương” hay nhất
- Top 45 Bài văn bằng trải nghiệm văn học, hãy làm sáng tỏ nhận định: “Văn chương giúp ta trải nghiệm cuộc sống ở những tầng mức và những chiều sâu đáng kinh ngạc. Nó giúp con người sống “ra người” hơn, sống tốt hơn, nếu ta biết tìm trong mỗi quyển sách nhữ




Danh sách bình luận