1001+ bài văn nghị luận văn học hay nhất cho mọi thể loại 200+ bài văn nghị luận về một tác phẩm truyện ngắn

Viết đoạn văn phân tích điểm nhìn trong đoạn trích Biển người mênh mông


Mở đoạn - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Nguyễn Ngọc Tư là cây bút tài hoa của vùng đất Nam Bộ với giọng văn đậm chất phong trần, trắc ẩn. Đoạn trích "Biển người mênh mông" để lại dấu ấn sâu sắc nhờ nghệ thuật lựa chọn điểm nhìn trần thuật độc đáo.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Mở đoạn

- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Nguyễn Ngọc Tư là cây bút tài hoa của vùng đất Nam Bộ với giọng văn đậm chất phong trần, trắc ẩn. Đoạn trích "Biển người mênh mông" để lại dấu ấn sâu sắc nhờ nghệ thuật lựa chọn điểm nhìn trần thuật độc đáo.

- Nêu vấn đề cần nghị luận : Tác phẩm sử dụng điểm nhìn ngôi thứ ba nhưng hòa nhập hoàn toàn vào hệ ý thức, cảm xúc của nhân vật Phi (điểm nhìn bên trong), giúp bóc tách chiều sâu tâm trạng và sự cô đơn của con người giữa cuộc đời.

Thân đoạn

- Nhận diện điểm nhìn: Truyện được kể bằng lời của người kể chuyện giấu mặt (ngôi thứ ba), nhưng tiêu điểm thấu thị lại đặt vào nhân vật Phi. Người kể chuyện không đứng ngoài quan sát khách quan mà nhìn cảnh vật, con người qua lăng kính tâm hồn đầy tổn thương và nhạy cảm của Phi.

- Biểu hiện của điểm nhìn qua các lớp không gian - thời gian:

+ Điểm nhìn không gian hiện tại: Cảnh sân ngập nước bèo, lối đi trêu trơn, căn trọ lôi thôi hiện lên qua đôi mắt cam chịu, quen thuộc của Phi. Đặc biệt là hình ảnh ông Sáu Đèo móm mém cười và con bìm bịp đỏ mắt.

+ Điểm nhìn thời gian (Dòng ký ức): Từ lời nhắc cắt tóc của ông Sáu, điểm nhìn trượt ngược về quá khứ qua dòng tâm tưởng của Phi: nhớ lời Ngoại cằn nhằn, nhớ cái nhìn lạnh lẽo của dượng, nhớ sự tất bật của má. Sự đan xen giữa quá khứ và hiện tại hoàn toàn tuân theo quy luật tâm lý của nhân vật.

- Hiệu quả nghệ thuật của điểm nhìn:

+ Khắc họa nội tâm sâu sắc: Giúp người đọc thấu suốt nỗi đau mồ côi, sự lạc lõng, cô đơn "đứt ruột" và khát vọng được quan tâm, yêu thương của Phi mà không cần những lời kể lể, gào thét.

+ Tạo sự đồng cảm, kết nối: Điểm nhìn từ Phi giúp nhân vật ông Sáu Đèo hiện lên đầy chân thực, xót xa qua sự quan sát trân trọng, thấu hiểu của một "tri âm". Hai tâm hồn cô đơn nương tựa vào nhau.

+ Tạo giọng điệu cho tác phẩm: Mang lại chất trữ tình sâu lắng, đượm buồn, đậm đà màu sắc Nam Bộ.

Kết đoạn

- Khẳng định giá trị: Nghệ thuật dịch chuyển và đồng nhất điểm nhìn trần thuật vào nhân vật Phi là yếu tố then chốt làm nên sức lay động của đoạn trích.

- Thông điệp: Qua đó, Nguyễn Ngọc Tư gửi gắm thông điệp nhân văn sâu sắc về sự thấu cảm, tình người ấm áp giữa "biển người mênh mông" đầy biến động.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Trong đoạn trích Biển người mênh mông, Nguyễn Ngọc Tư đã phô diễn nghệ thuật trần thuật bậc thầy khi sử dụng điểm nhìn ngôi thứ ba nhưng hoàn toàn dịch chuyển vào thế giới nội tâm của nhân vật Phi. Người kể chuyện không đứng ngoài để phán xét khách quan, mà mượn chính đôi mắt nhạy cảm và trái tim đầy tổn thương của Phi để quan sát cuộc đời. Qua lăng kính ấy, từ lối gạch tàu rêu trơn, căn trọ lôi thôi ngập bèo đến dáng hình quắt queo của ông già Sáu Đèo đều hiện lên nhuốm màu phong trần, cô độc. Đặc biệt, từ lời nhắc tóc dài của ông Sáu, điểm nhìn trượt dài về quá khứ, đánh thức dòng ký ức về người Ngoại quá cố, về cái nhìn lạnh lẽo của dượng và sự hối hả của má. Việc đồng nhất điểm nhìn của người kể chuyện với tiêu điểm thấu thị bên trong nhân vật không chỉ giúp bóc tách chiều sâu nỗi đau mồ côi, sự lạc lõng của Phi mà còn tạo nên một giọng điệu trần thuật đậm chất trữ tình, sâu lắng, dễ dàng chạm đến sợi dây đồng cảm của độc giả.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Điểm nhìn nghệ thuật trong Biển người mênh mông mang tính hướng nội sâu sắc khi được đặt nơi tâm tưởng của nhân vật Phi để soi chiếu cuộc đời. Qua đôi mắt của một người trẻ mang vết thương lòng từ thuở ấu thơ, thế giới xung quanh hiện lên thật xót xa nhưng cũng đầy trân trọng. Điểm nhìn này giúp Phi phát hiện và thấu cảm trọn vẹn nỗi đau của ông già Sáu Đèo — một con người cũng đang "đau ở trong tâm", lội bộ bốn mươi năm tìm vợ chỉ để nói một lời xin lỗi. Tiếng chim bìm bịp kêu "buồn thấu trời" hay dáng điệu ông Sáu nâng niu quạt bộ đồ cũ đều được Phi cảm nhận bằng sự tinh tế của một người chung cảnh ngộ cô đơn. Nguyễn Ngọc Tư đã không chọn góc nhìn từ trên cao nhìn xuống, mà chọn góc nhìn ngang bằng, ấm áp từ chính nhân vật. Sự dịch chuyển điểm nhìn linh hoạt giữa hiện tại và những lát cắt kỷ niệm đã bắc một nhịp cầu vô hình kết nối hai tâm hồn lạc lõng, làm sáng lên tình người ấm áp giữa "biển người" mênh mông, vô định.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Nghệ thuật lựa chọn điểm nhìn là yếu tố then chốt tạo nên sức lay động cho đoạn trích Biển người mênh mông. Tác giả đã khéo léo hòa lẫn lời người kể chuyện vào dòng ý thức của Phi, khiến ranh giới giữa khách quan và chủ quan hoàn toàn xóa nhòa. Độc giả không chỉ "thấy" câu chuyện, mà còn "nghe" được tiếng nhói ran nơi lồng ngực Phi khi lâu lắm mới có người nhắc anh chuyện tóc tai. Điểm nhìn từ bên trong nhân vật đã biến những chi tiết bình dị như tiếng mưa long tong, tiếng bìm bịp gọi con nước ròng sát đáy trở thành những biểu tượng nghệ thuật chở đầy nỗi nhớ quê hương và khát vọng được yêu thương. Đoạn kết truyện, khi ông Sáu đi rồi, điểm nhìn mở rộng ra "biển người mênh mông" nhưng lại thu hẹp vào khoảng trống mênh mông trong lòng Phi. Bằng cách đặt điểm nhìn nơi một tâm hồn khao khát hơi ấm, Nguyễn Ngọc Tư đã gửi gắm thông điệp sâu sắc về sự thấu cảm và nỗi cô đơn của con người trong cuộc đời hiện đại.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trong đoạn trích “Biển người mênh mông”, Nguyễn Ngọc Tư đã lựa chọn điểm nhìn trần thuật chủ yếu từ nhân vật Phi, qua đó mở ra một thế giới nội tâm nhiều tổn thương và khát khao yêu thương của con người. Tuy được kể ở ngôi thứ ba nhưng người kể chuyện như nhập hẳn vào cảm xúc của Phi để quan sát và cảm nhận mọi sự việc. Từ lời nhắc giản dị của ông Sáu Đèo: “Tóc dài rồi, sao không chịu đi cắt đi”, dòng hồi ức trong Phi lập tức được đánh thức, đưa người đọc trở về với những năm tháng sống bên bà ngoại. Điểm nhìn ấy giúp những ký ức, nỗi đau về thân phận đứa trẻ không cha, không được cha thừa nhận và luôn thiếu vắng hơi ấm gia đình hiện lên chân thực, cảm động. Không chỉ vậy, qua cái nhìn của Phi, hình ảnh ông Sáu Đèo cũng hiện ra đầy nhân hậu và cô đơn. Người đọc cảm nhận được sự đồng điệu giữa hai số phận lạc lõng giữa cuộc đời rộng lớn. Việc lựa chọn điểm nhìn gắn với nhân vật chính đã giúp tác giả đi sâu khám phá đời sống tinh thần của con người, làm nổi bật chủ đề tác phẩm: giữa biển người mênh mông, điều con người cần nhất vẫn là sự quan tâm, thấu hiểu và yêu thương chân thành.

Bài tham khảo Mẫu 2

Một trong những thành công nổi bật của đoạn trích “Biển người mênh mông” là nghệ thuật xây dựng điểm nhìn trần thuật linh hoạt và giàu sức biểu cảm. Người kể chuyện ở ngôi thứ ba nhưng chủ yếu nhìn thế giới qua lăng kính của Phi. Từ điểm nhìn ấy, mọi sự việc đều thấm đẫm cảm xúc của nhân vật: nỗi nhói lòng khi được nhắc chuyện tóc tai, sự trống vắng sau khi bà ngoại mất, cảm giác lạc lõng trong chính gia đình mình và những tháng ngày sống phiêu bạt với nghề ca hát. Đặc biệt, điểm nhìn này giúp người đọc hiểu rằng phía sau vẻ ngoài bất cần, phong trần của Phi là một tâm hồn nhạy cảm, luôn khao khát được yêu thương. Bên cạnh đó, tác giả còn dịch chuyển điểm nhìn sang ông Sáu Đèo ở những đoạn kể về cuộc đời lênh đênh, hành trình gần bốn mươi năm đi tìm người vợ bỏ đi. Nhờ sự luân chuyển ấy, hình tượng ông Sáu hiện lên không chỉ như một người hàng xóm mà còn là một con người mang nỗi đau sâu thẳm của sự chờ đợi. Sự kết hợp nhiều điểm nhìn đã tạo nên chiều sâu cho tác phẩm, giúp câu chuyện không chỉ kể về số phận riêng của Phi hay ông Sáu mà còn là câu chuyện chung về những con người cô đơn đang kiếm tìm sự gắn bó giữa cuộc đời rộng lớn.

Bài tham khảo Mẫu 3

Đoạn trích “Biển người mênh mông” cho thấy tài năng của Nguyễn Ngọc Tư trong việc sử dụng điểm nhìn trần thuật để khắc họa số phận con người. Người kể chuyện ngôi thứ ba nhưng thường xuyên đặt điểm nhìn vào nhân vật Phi, khiến câu chuyện mang màu sắc trữ tình và giàu chiều sâu tâm lý. Qua những suy nghĩ, hồi tưởng và cảm nhận của Phi, người đọc dần khám phá hành trình trưởng thành của một con người chịu nhiều thiệt thòi tình cảm. Những ký ức về bà ngoại, về người mẹ luôn vội vã, về ánh nhìn lạnh lẽo của người cha đã góp phần lý giải nỗi cô độc kéo dài trong cuộc đời anh. Đồng thời, điểm nhìn từ Phi còn làm nổi bật vẻ đẹp của ông Sáu Đèo – người đàn ông nghèo khổ nhưng giàu tình nghĩa, luôn biết quan tâm và yêu thương người khác. Khi ông Sáu ra đi, cảm giác hụt hẫng, trống trải của Phi cũng chính là cảm xúc mà người đọc cùng trải qua. Nhờ điểm nhìn gần gũi ấy, câu chuyện không còn là những sự kiện đơn thuần mà trở thành dòng chảy cảm xúc thấm thía về tình người. Qua đó, tác giả gửi gắm thông điệp sâu sắc: giữa biển người rộng lớn và nhiều cách trở, một lời hỏi han, một sự quan tâm chân thành cũng có thể trở thành điểm tựa quý giá cho một đời người.

Bài tham khảo Mẫu 4

Trong đoạn trích "Biển người mênh mông", nhà văn Nguyễn Ngọc Tư đã chứng tỏ bút lực tài hoa qua nghệ thuật tổ chức điểm nhìn trần thuật đầy tinh tế. Dù sử dụng người kể chuyện ngôi thứ ba giấu mặt, nhưng tiêu điểm thấu thị lại được đặt hoàn toàn vào bề sâu tâm thức của nhân vật Phi – một nghệ sĩ nghèo trôi dạt giữa dòng đời. Điểm nhìn từ bên trong này đã tạo ra những cú trượt dài liên tục giữa không gian hiện tại và quá khứ. Chỉ từ một lời nhắc nhở giản đơn của ông già Sáu Đèo về mái tóc dài, điểm nhìn lập tức chuyển dời theo dòng hồi ức của Phi: nhớ về lời cằn nhằn yêu thương của ngoại, cái nhìn hờ hững lạnh lẽo của người dượng, và sự vội vã, nhạt nhòa của má. Sự đan cài điểm nhìn phi thời gian này tuân thủ tuyệt đối quy luật tâm lý nhân vật, giúp người đọc thấu suốt cội rễ nỗi đau mồ côi và sự mặc cảm tủi cực đã hằn sâu trong anh từ thuở ấu thơ. Người kể chuyện đã lùi lại, nhường chỗ cho dòng suy tưởng của Phi tự lên tiếng, tự độc thoại với chính mình. Chính sự dịch chuyển và đồng nhất điểm nhìn ấy đã xóa nhòa khoảng cách giữa độc giả và nhân vật, khiến ta không chỉ nhìn thấy một anh chàng say xỉn lôi thôi, mà còn chạm được vào tiếng "nhói ran cả ngực" của một tâm hồn đang gặm nhấm nỗi cô đơn, khao khát đến kiệt cùng một chút hơi ấm tình thân giữa "biển người mênh mông" xa lạ.

Bài tham khảo Mẫu 5

Sức ám ảnh của đoạn trích "Biển người mênh mông" đến từ việc Nguyễn Ngọc Tư đã thiết lập một điểm nhìn trần thuật mang đậm tính hướng nội và thấu cảm. Tác giả đã đặt điểm nhìn qua lăng kính của nhân vật Phi để soi chiếu thế giới xung quanh, đặc biệt là trong sự tương giao với nhân vật ông Sáu Đèo. Qua đôi mắt của một kẻ vốn mang nhiều vết xước trong tâm hồn, hình ảnh ông già nghèo khổ với con bìm bịp đỏ mắt hiện lên không hề thảm hại mà đầy sự trân trọng. Điểm nhìn của Phi không đánh giá ông Sáu bằng thước đo vật chất, mà thấu hiểu ông bằng sự đồng điệu của những mảnh đời trôi dạt. Phi nhận ra sự tinh tế khi ông Sáu vuốt ve bộ đồ cũ, thấu hiểu nỗi "đau ở trong tâm" của người đàn ông dành bốn mươi năm đi tìm vợ chỉ để nói lời xin lỗi. Bằng cách để điểm nhìn bám sát những rung động vi tế nhất trong tâm trạng Phi, giọng văn trở nên nghẹn ngào, xót xa nhưng cũng ấm áp tình người. Không có lời phán xét nào từ tác giả, chỉ có hai thân phận cô đơn đang tự soi bóng vào nhau, dùng chút hơi ấm tàn của mình để sưởi ấm cho người kia. Điểm nhìn ấy đã bóc tách lớp vỏ bọc phớt lờ, phong trần của Phi, phơi bày một trái tim vô cùng nhân hậu và mẫn cảm, đồng thời khắc sâu bi kịch của những kiếp người đang bấu víu nhau giữa vô định.

Bài tham khảo Mẫu 6

Nghệ thuật điểm nhìn trong "Biển người mênh mông" của Nguyễn Ngọc Tư được bộc lộ xuất sắc qua cách nhà văn để không gian, cảnh vật hiện lên thông qua hệ ý thức và nhãn quan của nhân vật Phi. Điểm nhìn trần thuật hòa vào điểm nhìn nhân vật, khiến mọi hình ảnh ngoại cảnh đều nhuốm màu tâm trạng. Cảnh chiếc sân ngập nước, bèo lấm tấm xanh, hay lối gạch tàu rêu trơn tuột không chỉ là bối cảnh xóm trọ nghèo, mà còn là ẩn dụ cho cuộc đời chắp vá, trôi dạt và tăm tối của những kiếp người lam lũ. Khi lắng nghe tiếng chim bìm bịp kêu "buồn thấu trời" gọi con nước ròng, điểm nhìn thính giác và thị giác của Phi giao hòa, đánh thức khao khát được thuộc về một chốn bình yên, nhớ "triền dừa nước xanh miết" quê ngoại đến đứt ruột. Việc lựa chọn tiêu điểm trần thuật gắn chặt với nội tâm nhân vật đã mang lại hiệu ứng nghệ thuật to lớn: nó giúp lột tả chân thực sự chới với, lạc loài của con người trong bối cảnh xã hội hiện đại. Đoạn kết khép lại bằng một điểm nhìn mở rộng ra không gian "biển người" tấp nập, nhưng lại chói ngời sự nghịch lý: giữa đám đông chạm ly ồn ào ấy, Phi lại chìm đắm trong tận cùng của sự tĩnh lặng và cô độc vì thiếu vắng một lời nhắc nhở chân tình. Điểm nhìn ấy đã gói trọn thông điệp nhân văn buốt giá: sự hiện diện của tình thương mới là thứ định vị con người giữa chốn nhân gian.

Bài tham khảo Mẫu 7

Nguyễn Ngọc Tư là cây bút tài hoa của văn học đương đại, ghi dấu ấn bằng những trang văn đậm chất Nam Bộ và chan chứa lòng trắc ẩn đối với những phận người nhỏ bé. Đoạn trích “Biển người mênh mông” để lại nhiều dư âm sâu lắng nhờ nghệ thuật lựa chọn điểm nhìn trần thuật đặc sắc. Tác phẩm được kể ở ngôi thứ ba nhưng người kể chuyện gần như hòa nhập hoàn toàn vào thế giới nội tâm của nhân vật Phi. Qua điểm nhìn bên trong ấy, mọi cảnh vật và con người đều hiện lên thấm đẫm cảm xúc của một tâm hồn cô độc. Cảnh sân ngập nước bèo, lối đi rêu trơn hay căn nhà trọ lôi thôi không đơn thuần là khung cảnh sinh hoạt mà còn phản chiếu cuộc đời lênh đênh, thiếu điểm tựa của Phi. Từ lời nhắc giản dị của ông Sáu Đèo về mái tóc, dòng hồi ức bất ngờ mở ra, đưa người đọc trở về những năm tháng sống bên Ngoại, những tổn thương vì thân phận không cha, những khoảng cách âm thầm với mẹ và dượng. Sự dịch chuyển giữa hiện tại và quá khứ diễn ra tự nhiên theo mạch cảm xúc của nhân vật, giúp những nỗi đau được bộc lộ chân thực mà không cần một lời than vãn. Cũng từ điểm nhìn ấy, hình ảnh ông Sáu Đèo hiện lên đầy nhân hậu, trở thành người tri âm hiếm hoi giữa cuộc đời rộng lớn. Nghệ thuật đồng nhất điểm nhìn với Phi đã tạo nên giọng điệu trữ tình, sâu lắng và gửi gắm thông điệp nhân văn về sự thấu cảm, yêu thương giữa biển người mênh mông.

Bài tham khảo Mẫu 8

Trong dòng chảy văn xuôi đương đại, Nguyễn Ngọc Tư luôn khiến người đọc rung động bởi khả năng khám phá những góc khuất tinh vi trong tâm hồn con người. Điều đó được thể hiện rõ trong đoạn trích “Biển người mênh mông” qua nghệ thuật xây dựng điểm nhìn trần thuật độc đáo. Dù sử dụng ngôi kể thứ ba, tác giả lại đặt tiêu điểm quan sát vào nhân vật Phi, khiến người đọc như được sống trong từng cảm giác và suy nghĩ của anh. Từ không gian xóm trọ nghèo ngập nước, con bìm bịp buồn bã đến dáng vẻ còm cõi của ông Sáu Đèo, tất cả đều hiện lên qua cái nhìn nhạy cảm của Phi. Đặc biệt, điểm nhìn liên tục dịch chuyển theo dòng hồi tưởng, từ hiện tại trở về quá khứ với hình ảnh Ngoại, người mẹ tất bật và ánh mắt lạnh lùng của người cha. Những mảnh ký ức ấy ghép lại thành bi kịch tinh thần của một con người luôn mang cảm giác bị bỏ quên giữa cuộc đời. Nhờ điểm nhìn bên trong, Nguyễn Ngọc Tư không kể về nỗi cô đơn mà khiến người đọc trực tiếp cảm nhận nỗi cô đơn ấy đang thấm vào từng suy nghĩ, từng nhịp thở của nhân vật. Đồng thời, điểm nhìn này còn giúp làm nổi bật vẻ đẹp tâm hồn của ông Sáu Đèo – người đàn ông suốt đời đi tìm người thương và đem sự ấm áp sẻ chia với kẻ đồng cảnh ngộ. Chính nghệ thuật trần thuật ấy đã tạo nên sức lay động bền lâu cho tác phẩm, khẳng định giá trị của tình người trong cuộc sống nhiều cách trở.

Bài tham khảo Mẫu 9

Là một nhà văn luôn hướng ngòi bút về những số phận bình dị, Nguyễn Ngọc Tư đã rất thành công khi lựa chọn điểm nhìn trần thuật trong đoạn trích “Biển người mênh mông”. Người kể chuyện xuất hiện ở ngôi thứ ba nhưng không giữ khoảng cách khách quan mà nhập sâu vào ý thức của nhân vật Phi. Nhờ vậy, câu chuyện được kể bằng cái nhìn của một con người từng trải qua nhiều mất mát và luôn mang trong mình nỗi khát khao được yêu thương. Qua điểm nhìn ấy, khung cảnh hiện tại với căn nhà ngập nước, những đám bèo trôi, tiếng bìm bịp kêu buồn hay dáng ông Sáu Đèo lọm khọm đều nhuốm màu cô quạnh. Từ một chi tiết rất nhỏ là lời nhắc cắt tóc, mạch truyện bất ngờ mở rộng về miền ký ức xa xăm, nơi có người Ngoại hết lòng yêu thương, có người mẹ luôn vội vã và một người cha chưa từng thật sự đón nhận anh. Những hồi tưởng đan xen hiện tại tạo nên dòng chảy tâm lý tự nhiên, làm hiện rõ những vết thương âm thầm trong tâm hồn Phi. Đồng thời, người đọc cũng cảm nhận sâu sắc tình cảm chân thành mà Phi dành cho ông Sáu Đèo, từ đó nhận ra sự đồng điệu của hai kiếp người cô độc đang nương tựa vào nhau. Có thể nói, nghệ thuật lựa chọn điểm nhìn trần thuật đã góp phần quyết định làm nên chiều sâu cảm xúc cho tác phẩm, đồng thời gửi gắm niềm tin rằng giữa biển người rộng lớn, sự quan tâm chân thành vẫn là điều quý giá nhất đối với con người.

Bài tham khảo Mẫu 10

Trong đoạn trích Biển người mênh mông của Nguyễn Ngọc Tư, nhà văn đã lựa chọn điểm nhìn trần thuật chủ yếu gắn với nhân vật Phi, qua đó giúp câu chuyện được kể một cách chân thực và giàu cảm xúc. Người kể chuyện ở ngôi thứ ba nhưng thường xuyên thâm nhập vào thế giới nội tâm của Phi để tái hiện những suy nghĩ, cảm giác và nỗi cô đơn sâu kín của anh. Từ cảm giác “lòng anh lặng đi, nghe nhói ran cả ngực” khi ông Sáu Đèo nhắc chuyện cắt tóc, đến những hồi ức về bà ngoại, mẹ, người cha và tuổi thơ nhiều mặc cảm, tất cả đều được soi chiếu qua cảm nhận của Phi. Nhờ điểm nhìn này, người đọc hiểu được hoàn cảnh bất hạnh, sự thiếu thốn tình thân và khát vọng được yêu thương của nhân vật. Bên cạnh đó, điểm nhìn còn có sự dịch chuyển sang ông Sáu Đèo ở một số đoạn kể về cuộc đời, nỗi đau và hành trình tìm người vợ thất lạc của ông. Sự kết hợp linh hoạt giữa các điểm nhìn giúp các nhân vật hiện lên đa chiều, đồng thời làm nổi bật chủ đề tác phẩm: giữa “biển người mênh mông”, con người vẫn luôn khao khát được thấu hiểu, sẻ chia và tìm thấy những tình cảm chân thành để sưởi ấm tâm hồn.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...