1001+ bài văn nghị luận văn học hay nhất cho mọi thể loại
200+ bài văn nghị luận về một tác phẩm thơ 5 chữ Viết đoạn văn ghi lại cảm xúc của em sau khi đọc xong bài thơ Đưa con đi học (Tế Hanh) >
Mở đoạn: - Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Tế Hanh là nhà thơ của quê hương, sông nước với giọng thơ trong trẻo, tha thiết. Bài thơ Đưa con đi học (sáng tác mùa thu 1964) là một nốt nhạc nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm tình yêu thương.
Dàn ý
Mở đoạn:
- Giới thiệu tác giả, tác phẩm: Tế Hanh là nhà thơ của quê hương, sông nước với giọng thơ trong trẻo, tha thiết. Bài thơ Đưa con đi học (sáng tác mùa thu 1964) là một nốt nhạc nhẹ nhàng nhưng thấm đẫm tình yêu thương.
- Cảm xúc chủ đạo: Đoạn thơ gieo vào lòng người đọc cảm giác bình yên, xúc động nghẹn ngào trước tình cha ấm áp và vẻ đẹp thanh bình của quê hương trong ngày đầu tiên bé đến trường.
Thân đoạn:
- Xao xuyến trước bức tranh thiên nhiên mùa thu ngày khai trường
+ Cảm nhận: Không gian mở ra vô cùng trong trẻo, tinh khôi với "sương đọng", "nắng lên ngời hạt ngọc".
+ Cảm xúc: Người đọc như ngửi thấy cả hương thơm đồng nội qua hình ảnh "lúa đang thì ngậm sữa", "xanh mướt". Thiên nhiên không chỉ đẹp mà còn dang tay đón chào, vỗ về bước chân ngây thơ của đứa trẻ.
+ Liên tưởng: Sắc thu năm 1964 dù trong bối cảnh đất nước có chiến tranh, nhưng qua ngòi bút Tế Hanh, nó vẫn bình yên và tươi sáng lạ kỳ.
- Xúc động trước tâm trạng của con và sự bao bọc của người cha
+ Hình ảnh đứa con: Sự ngơ ngác, "bỡ ngỡ" hỏi cha "Sao chẳng thấy trường đâu?" gợi lên sự đáng yêu, non nớt. Ai trong chúng ta cũng thấy hình bóng của chính mình ngày đầu đi học trong câu hỏi ấy.
+ Hình ảnh người cha: Lời vỗ về của cha "Con ơi đi với cha / Trường của con phía trước" vang lên vô cùng ấm áp. Cha không chỉ dẫn đường, nâng đỡ bước chân con, mà còn là điểm tựa tinh thần vững chãi.
+ Sự nâng tầm ý nghĩa: "Hương lúa" hòa vào "hương thơm đất nước". Ngôi trường phía trước không chỉ là nơi học chữ, mà là tương lai, là niềm hy vọng của cả một dân tộc.
- Đánh giá nét đặc sắc nghệ thuật làm nên cảm xúc
+ Thể thơ 5 chữ ngắn gọn, nhịp điệu nhẹ nhàng như nhịp chân bước đều của hai cha con.
+ Ngôn ngữ giản dị, giàu hình ảnh và sức gợi cảm.
Kết đoạn:
- Khẳng định giá trị bài thơ: Đưa con đi học không chỉ là một bài thơ về ngày khai trường, mà là bài ca về tình phụ tử và tình yêu quê hương đất nước.
- Liên hệ bản thân: Bài thơ khép lại nhưng dư âm về "hương thơm đất nước" và cái nắm tay ấm áp của cha vẫn còn mãi. Nó nhắc nhở em biết trân trọng những ngày tháng đến trường và công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ.
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Bài thơ Đưa con đi học của Tế Hanh là một nốt nhạc đồng quê trong trẻo, chạm đến phần mềm mại nhất trong tim người đọc. Giữa khung cảnh mùa thu năm 1964 tinh khôi với nắng ngời, sương đọng, hình ảnh người cha dắt tay đứa con bỡ ngỡ bước đi hiện lên thật đẹp đẽ. Câu hỏi ngây ngô "Sao chẳng thấy trường đâu?" vẽ nên sự non nớt của con trước ngưỡng cửa cuộc đời. Để rồi, lời vỗ về ấm áp của cha: "Con ơi đi với cha / Trường của con phía trước" vang lên như một lời chỉ lối. Cha không chỉ đưa con đến trường học chữ, mà đang dìu dắt con những bước đầu tiên vào đời. Cái nắm tay ấy là điểm tựa vững chãi, tiếp thêm lòng dũng cảm để con hướng về tương lai. Bài thơ khép lại nhưng tình cha bao la vẫn sưởi ấm tâm hồn em, nhắc nhở em biết ơn những hy vọng mà cha mẹ luôn gửi gắm trên mỗi bước em đi.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Đọc Đưa con đi học của Tế Hanh, em không chỉ xúc động trước tình cha con mà còn say đắm trong tình yêu quê hương tha thiết. Bức tranh mùa thu ngày khai trường được dệt nên bằng những chất liệu giản dị, nhuốm màu cổ tích với hạt ngọc sương đêm và vạt lúa ngậm sữa xanh mướt. Giữa không gian bao la ấy, nỗi ngơ ngác của đứa trẻ như được chở che bởi "hương thơm đất nước". Tế Hanh thật tinh tế khi hòa quyện hương lúa đồng nội với hồn thiêng sông núi. Bước chân con đi có cha đồng hành, có giọt mồ hôi của hậu phương và có cả niềm hy vọng của một dân tộc đang hướng về tương lai phía trước. Giữa những năm tháng chiến tranh 1964, bài thơ như một đóa hoa bình yên, khẳng định rằng dù trong hoàn cảnh nào, giáo dục và tình yêu đất nước vẫn là cội nguồn sức mạnh để thế hệ trẻ vững bước trưởng thành.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Bài thơ Đưa con đi học như một chiếc vé tàu thời gian, đưa em tìm về những ký ức trong ngần của ngày đầu tiên đến lớp. Qua ngòi bút tài hoa của Tế Hanh, cảnh vật mùa thu hiện lên vừa thơ mộng với "nắng lên ngời hạt ngọc", vừa gần gũi với hương lúa tỏa bao la. Giọng thơ năm chữ chậm rãi như nhịp chân đều đặn của hai cha con trên con đường làng. Câu hỏi bỡ ngỡ của người con gợi lại trong em nguyên vẹn cảm giác rụt rè, lo sợ ngày thơ bé. Nhưng chính bàn tay ấm áp và lời động viên dịu dàng của cha đã xua tan tất cả, biến con đường đến trường thành con đường của ước mơ. Tác phẩm không chỉ là tiếng lòng của một người cha thời chiến, mà còn là bài ca đi cùng năm tháng, đánh thức trong lòng mỗi người đọc lòng biết ơn sâu sắc đối với gia đình và quê hương xứ sở.
Bài tham khảo Mẫu 1
Đọc bài thơ Đưa con đi học của Tế Hanh, người đọc không chỉ cảm nhận được tình cảm gia đình ấm áp mà còn nhận ra một thông điệp lịch sử sâu sắc và tình yêu quê hương tha thiết. Được sáng tác vào mùa thu năm 1964 – thời điểm đất nước đang bước vào giai đoạn khốc liệt của cuộc chiến tranh chống Mỹ, bài thơ lại chọn một góc nhìn vô cùng bình yên và đầy hy vọng. Sự tinh tế của Tế Hanh nằm ở cách ông đồng nhất "hương lúa" đồng nội với "hương thơm đất nước". Hương thơm ấy không đơn thuần là mùi vị của cỏ cây, mà là hồn thiêng sông núi, là thành quả lao động và là biểu tượng của sự chở che mà quê hương dành cho thế hệ măng non. Đứa trẻ bỡ ngỡ bước đi trên con đường làng ngập tràn sắc xanh của lúa, chính là hình ảnh đại diện cho tương lai của dân tộc. Lời nhắn nhủ của cha: "Trường của con phía trước" không chỉ hướng con đến ngôi trường học chữ, mà rộng hơn, đó là đích đến của hòa bình, của tri thức và sự phát triển độc lập. Trong hoàn cảnh bom đạn lúc bấy giờ, cái nắm tay của cha dành cho con còn mang ý nghĩa của sự tiếp nối thế hệ, giữ vững niềm tin vào ngày mai tươi sáng. Bằng giọng thơ thủ thỉ như lời tâm tình, bài thơ đã nâng tầm một buổi đi học bình thường trở thành một hành trình thiêng liêng, khơi dậy trong lòng người đọc niềm tự hào và tình yêu đất nước sâu sắc.
Bài tham khảo Mẫu 2
Tác phẩm Đưa con đi học của nhà thơ Tế Hanh giống như một chiếc gương soi thời gian, giúp mỗi người đọc tìm lại những ký ức trong ngần nhất của tuổi thơ mình. Thơ năm chữ phối hợp cùng nhịp điệu chậm rãi, đều đặn như bước chân của hai cha con trên con đường làng quanh co. Cảm xúc chủ đạo xuyên suốt đoạn thơ là sự giao thoa giữa cái ngơ ngác của con và sự bao bọc của cha. Khi đứa con nhìn quanh bỡ ngỡ và hỏi về ngôi trường, người đọc như nhìn thấy chính hình bóng của mình ngày xưa – cũng rụt rè, cũng tràn đầy tò mò lẫn chút lo âu trước một thế giới rộng lớn ngoài vòng tay cha mẹ. Nhưng sự lo âu ấy ngay lập tức được xua tan bởi vạt lúa "xanh mướt cao ngập đầu" và lời động viên dịu dàng của người cha. Tế Hanh đã rất thành công khi sử dụng các từ ngữ giàu sức gợi như "ngời hạt ngọc", "ngậm sữa", "bao la" để tạo nên một bầu không khí tràn ngập tình yêu thương và sự dung dưỡng. Đọc bài thơ, ta không chỉ thấu hiểu tấm lòng người cha luôn muốn dành những điều tốt đẹp nhất cho con, mà còn cảm nhận được giá trị của giáo dục, của những bước đi đầu đời. Đoạn thơ khép lại nhưng dư âm về con đường ngập tràn hương lúa và ánh nắng mùa thu vẫn còn đọng lại mãi, nhắc nhở chúng ta luôn biết ơn gia đình, biết ơn cội nguồn đã nuôi dưỡng ta khôn lớn thành người.
Bài tham khảo Mẫu 3
Bài thơ Đưa con đi học của Tế Hanh tuy ngắn gọn nhưng đã để lại trong em nhiều cảm xúc sâu lắng và ấm áp. Qua những câu thơ giản dị, em cảm nhận được tình yêu thương dịu dàng của người cha dành cho con trong buổi đầu đến trường. Khung cảnh buổi sáng mùa thu hiện lên thật đẹp và thanh bình với “sương đọng cỏ bên đường”, “nắng lên ngời hạt ngọc”, tạo nên một bức tranh quê hương trong trẻo, yên bình. Đọc đến hình ảnh cậu bé “nhìn quanh bỡ ngỡ”, em như thấy lại chính mình trong ngày đầu tiên đi học với biết bao ngại ngùng, hồi hộp và tò mò. Điều khiến em xúc động nhất là lời nói của người cha: “Con ơi đi với cha / Trường của con phía trước”. Câu thơ không chỉ thể hiện sự ân cần, che chở mà còn gửi gắm niềm hi vọng của cha mẹ vào tương lai của con cái. Hình ảnh “hương lúa tỏa bao la / như hương thơm đất nước” còn gợi cho em tình yêu quê hương tha thiết, bởi con đường đến trường cũng chính là con đường dẫn tới tri thức và tương lai của đất nước. Bài thơ giúp em hiểu hơn công lao của cha mẹ và càng thêm trân trọng mái trường, thầy cô cùng những năm tháng tuổi thơ đẹp đẽ của mình.
Bài tham khảo Mẫu 4
Bài thơ Đưa con đi học của Tế Hanh đã đem đến cho em những cảm xúc thật nhẹ nhàng mà sâu lắng về tình cha con và vẻ đẹp của quê hương đất nước. Ngay từ những câu thơ đầu, bức tranh buổi sáng mùa thu đã hiện lên trong trẻo, yên bình với “sương đọng cỏ bên đường”, với ánh nắng “ngời hạt ngọc”. Thiên nhiên như cũng đang nâng niu bước chân của hai cha con trên con đường đến trường. Đọc bài thơ, em đặc biệt xúc động trước hình ảnh người cha âm thầm đưa con đi học. Không có những lời yêu thương lớn lao, người cha chỉ lặng lẽ đồng hành, dịu dàng dẫn dắt con bước vào một chân trời mới. Hình ảnh đứa con “nhìn quanh bỡ ngỡ” khiến em nhớ lại cảm giác hồi hộp, ngây thơ của chính mình trong ngày đầu đến lớp. Câu thơ “Trường của con phía trước” không chỉ là lời chỉ dẫn mà còn như lời động viên, gửi gắm niềm tin và hi vọng của cha vào tương lai của con. Em còn cảm nhận được tình yêu quê hương tha thiết qua hương lúa “bao la” thơm ngát. Con đường đến trường trong bài thơ không chỉ mở ra tri thức mà còn mở ra tình yêu đất nước trong tâm hồn mỗi con người.
Bài tham khảo Mẫu 5
Sau khi đọc bài thơ Đưa con đi học của Tế Hanh, lòng em bỗng dâng lên những cảm xúc bồi hồi, xúc động khó tả. Bài thơ giống như một thước phim tuổi thơ êm đềm, gợi lại hình ảnh quen thuộc của những ngày đầu tiên cắp sách đến trường. Em rất thích khung cảnh làng quê trong buổi sáng mùa thu được nhà thơ miêu tả bằng những hình ảnh giản dị mà đẹp đẽ: giọt sương long lanh trên cỏ, ánh nắng sớm lấp lánh như hạt ngọc, cánh đồng lúa xanh mướt đang mùa ngậm sữa. Trong khung cảnh ấy, hình ảnh người cha hiện lên thật gần gũi và ấm áp. Người cha không chỉ đưa con đến trường mà còn đưa con đến với tương lai, với tri thức và những ước mơ đẹp. Em xúc động nhất khi đọc câu thơ: “Con ơi đi với cha / Trường của con phía trước”. Lời thơ ngắn gọn nhưng chứa chan biết bao tình yêu thương, niềm hi vọng và sự che chở. Qua bài thơ, em hiểu rằng phía sau mỗi bước trưởng thành của con luôn có bóng dáng lặng thầm của cha mẹ. Đồng thời, bài thơ còn khiến em thêm yêu quê hương đất nước bởi hương lúa quê nhà đã hòa quyện cùng tình cảm gia đình, tạo nên vẻ đẹp bình dị mà thiêng liêng vô cùng.
Bài tham khảo Mẫu 6
Đọc bài thơ Đưa con đi học của Tế Hanh, em cảm nhận được một tình cảm gia đình thật đẹp và thiêng liêng. Chỉ với những câu thơ ngắn gọn, nhà thơ đã vẽ nên khung cảnh buổi sáng mùa thu thanh bình nơi làng quê Việt Nam. Những giọt sương còn đọng trên cỏ, ánh nắng sớm lung linh như “hạt ngọc”, cánh đồng lúa xanh non ngập đầu… tất cả tạo nên một bức tranh thiên nhiên tươi sáng và đầy sức sống. Trong không gian ấy, hình ảnh hai cha con trên đường đến trường hiện lên thật cảm động. Người con nhỏ còn “bỡ ngỡ”, ngây thơ hỏi “Sao chẳng thấy trường đâu?”, còn người cha thì nhẹ nhàng dẫn dắt và động viên con bằng giọng nói ân cần. Em thấy tình yêu của người cha trong bài thơ thật sâu sắc nhưng kín đáo. Cha không chỉ đưa con đi học mà còn nâng đỡ con trên hành trình trưởng thành. Đặc biệt, hình ảnh “hương lúa tỏa bao la / như hương thơm đất nước” đã khiến em vô cùng xúc động. Hương lúa quê hương không chỉ là mùi thơm của đồng ruộng mà còn là biểu tượng cho tình yêu đất nước, cho cuộc sống thanh bình và niềm hi vọng về tương lai. Bài thơ giúp em thêm biết ơn cha mẹ, yêu mái trường và trân trọng những điều bình dị quanh mình.
Bài tham khảo Mẫu 7
Trong dòng chảy của thơ ca Việt Nam hiện đại, Tế Hanh luôn để lại dấu ấn bởi giọng thơ tha thiết, trong trẻo và giàu tình yêu quê hương. Bài thơ Đưa con đi học được sáng tác vào mùa thu năm 1964 tuy ngắn gọn nhưng đã gieo vào lòng em biết bao cảm xúc dịu dàng, sâu lắng về tình cha con và vẻ đẹp bình yên của quê hương đất nước. Đọc bài thơ, em như được hòa mình vào buổi sớm mùa thu thanh sạch với “sương đọng cỏ bên đường”, với ánh nắng “ngời hạt ngọc” lung linh trên đồng quê. Những câu thơ giản dị mà giàu sức gợi đã mở ra một không gian trong trẻo, thơm mùi lúa mới. Hình ảnh “lúa đang thì ngậm sữa” khiến em cảm nhận rõ sự no đủ, yên bình và sức sống căng tràn của quê hương. Trong bức tranh thiên nhiên ấy, hình ảnh cậu bé nhỏ lần đầu đi học hiện lên thật đáng yêu với sự “bỡ ngỡ”, ngơ ngác hỏi cha: “Sao chẳng thấy trường đâu?”. Câu hỏi hồn nhiên ấy khiến em nhớ đến chính mình trong ngày đầu cắp sách tới lớp. Và rồi lời cha dịu dàng vang lên: “Con ơi đi với cha / Trường của con phía trước”. Em cảm nhận được vòng tay yêu thương, sự che chở và niềm hi vọng mà cha dành cho con. “Trường phía trước” không chỉ là ngôi trường nhỏ bé mà còn là tương lai, là con đường trưởng thành của mỗi con người. Đặc biệt, hình ảnh “hương lúa tỏa bao la / như hương thơm đất nước” đã nâng cảm xúc bài thơ lên thật đẹp và thiêng liêng. Hương lúa quê hương hòa cùng tình yêu đất nước, gợi cho em niềm tự hào về quê hương Việt Nam thanh bình, giàu tình người. Với thể thơ năm chữ nhẹ nhàng, nhịp điệu êm ái như bước chân của hai cha con trên đường làng, bài thơ đã để lại trong em những dư âm sâu sắc. Đưa con đi học không chỉ là bài thơ về ngày khai trường mà còn là bài ca đẹp về tình phụ tử và tình yêu quê hương đất nước.
Bài tham khảo Mẫu 8
Đọc bài thơ Đưa con đi học của Tế Hanh, lòng em bỗng dâng lên những cảm xúc thật bình yên và xúc động. Chỉ bằng vài khổ thơ ngắn, nhà thơ đã gợi lên biết bao vẻ đẹp giản dị của quê hương cùng tình cảm cha con thiêng liêng trong ngày đầu tiên con đến trường. Mở đầu bài thơ là khung cảnh mùa thu trong trẻo với giọt sương còn đọng trên cỏ và ánh nắng sớm “ngời hạt ngọc”. Em cảm thấy thiên nhiên như đang mỉm cười chào đón bước chân nhỏ bé của em bé trên con đường đến lớp. Hình ảnh đồng lúa “xanh mướt cao ngập đầu” khiến em hình dung ra cánh đồng quê rộng lớn, thơm hương lúa mới và chan chứa sức sống. Trong khung cảnh ấy, cậu bé hiện lên thật ngây thơ với sự “bỡ ngỡ” khi không thấy ngôi trường đâu giữa biển lúa bao la. Câu hỏi của em bé khiến người đọc vừa bật cười thích thú vừa thấy thương yêu vô cùng. Nhưng điều làm em xúc động nhất chính là lời người cha: “Con ơi đi với cha / Trường của con phía trước”. Chỉ một lời nói ngắn gọn nhưng chứa đựng biết bao yêu thương, chở che và tin tưởng. Người cha không chỉ đưa con đến trường mà còn dẫn con bước vào cuộc đời rộng lớn. Đặc biệt, câu thơ “Hương lúa tỏa bao la / như hương thơm đất nước” đã đem đến cho em cảm giác thiêng liêng khó tả. Hương lúa không chỉ là hương thơm của quê nhà mà còn là hương vị của đất nước, của cuộc sống thanh bình mà bao người đã gìn giữ. Bằng ngôn ngữ mộc mạc, hình ảnh giàu sức gợi và thể thơ năm chữ nhẹ nhàng, Tế Hanh đã viết nên một bài thơ đẹp như một khúc hát tuổi thơ. Đọc xong bài thơ, em càng thêm yêu mái trường, biết ơn cha mẹ và trân trọng những ngày tháng học trò hồn nhiên của mình.
Bài tham khảo Mẫu 9
Có những bài thơ không cần lời lẽ cầu kì nhưng vẫn đủ sức chạm đến trái tim người đọc bằng vẻ đẹp bình dị và chân thành. Đưa con đi học của Tế Hanh là một bài thơ như thế. Đọc bài thơ, em cảm nhận được sự ấm áp của tình cha, vẻ đẹp thanh bình của quê hương và niềm hi vọng tươi sáng dành cho tuổi thơ. Ngay từ những câu thơ đầu, không gian mùa thu đã hiện ra nhẹ nhàng và tinh khôi với “sương đọng cỏ bên đường”, với ánh nắng “ngời hạt ngọc”. Thiên nhiên quê hương hiện lên thật đẹp, thật yên ả khiến lòng người cũng trở nên dịu lại. Em đặc biệt thích hình ảnh cánh đồng lúa “đang thì ngậm sữa”, xanh mướt và tràn đầy sức sống. Giữa không gian bao la ấy là bước chân nhỏ bé của một cậu bé lần đầu tiên đi học. Sự “bỡ ngỡ” và câu hỏi hồn nhiên “Sao chẳng thấy trường đâu?” khiến em nhớ về những ngày đầu tiên đến lớp của mình với biết bao lo lắng, hồi hộp. Nhưng bên cạnh em bé luôn có người cha dịu dàng đồng hành. Câu thơ “Con ơi đi với cha” vang lên như một lời yêu thương, che chở và động viên. Em cảm nhận được sự vững chãi của người cha – người luôn âm thầm nâng đỡ con trên từng bước đường trưởng thành. Đặc biệt, khi đọc câu thơ “Hương lúa tỏa bao la / như hương thơm đất nước”, em thấy tình cảm gia đình đã hòa quyện với tình yêu quê hương thật tự nhiên và sâu sắc. Ngôi trường phía trước không chỉ là nơi học chữ mà còn là nơi nuôi dưỡng tương lai của đất nước. Với thể thơ năm chữ ngắn gọn, nhịp thơ nhẹ nhàng và ngôn ngữ giàu hình ảnh, bài thơ đã để lại trong em những cảm xúc khó quên. Nó nhắc em biết yêu thương cha mẹ, quý trọng mái trường và sống xứng đáng với những hi vọng mà gia đình gửi gắm.
Bài tham khảo Mẫu 10
Bài thơ Đưa con đi học của Tế Hanh là một khúc ca mùa thu dịu ngọt, chạm đến những rung động sâu xa nhất trong tâm hồn người đọc về tình phụ tử. Tác phẩm mở ra một không gian nghệ thuật vô cùng trong trẻo và tinh khôi của buổi sáng ngày khai trường. Bằng vài nét chấm phá tinh tế, tác giả đã vẽ nên một bức tranh đồng quê tràn đầy sức sống: có làn sương sớm long lanh bám trên ngọn cỏ, có ánh nắng mai rực rỡ như những "hạt ngọc", và đặc biệt là dải lúa non "đang thì ngậm sữa" xanh mướt cao ngập đầu. Giữa thiên nhiên bao la và thơ mộng ấy, hình ảnh hai cha con hiện lên thật đẹp đẽ và bình yên. Sự rụt rè, "bỡ ngỡ" của đứa con nhỏ trước thế giới mới lạ được thể hiện qua câu hỏi ngây ngô: "Sao chẳng thấy trường đâu?". Câu hỏi ấy như một nốt lặng đáng yêu, để rồi câu trả lời của người cha vang lên đầy ấm áp và nâng đỡ: "Con ơi đi với cha / Trường của con phía trước". Lời vỗ về ấy không chỉ là sự chỉ lối về mặt địa lý, mà còn là sự định hướng cho tương lai của đứa trẻ. Người cha ở đây vừa là người đồng hành, vừa là điểm tựa tinh thần vững chãi, truyền cho con niềm tin và lòng dũng cảm để bước qua cánh cổng trường, bước vào hành trình trưởng thành. Bài thơ dẫu sử dụng thể thơ năm chữ ngắn gọn, ngôn từ giản dị nhưng lại có sức lay động mạnh mẽ, để lại dư vị sâu lắng về một tình cha bao la như trời biển.
- Top 45 Đoạn văn nêu cảm nhận về đoạn thơ "Tiếng gà trưa/ Mang bao nhiêu hạnh phúc ... Ổ trứng hồng tuổi thơ" trong Tiếng gà trưa (Xuân Quỳnh) hay nhất
- Top 45 Đoạn văn nêu cảm nhận về bài thơ Em yêu quê hương (Nguyễn Thị Tình) hay nhất
- Top 45 Bài văn sáng tỏ ý kiến “Thơ ca bắt rễ từ lòng người, nở hoa nơi từ ngữ” qua bài thơ “Đưa con đi học” của nhà thơ Tế Hanh hay nhất
- Top 45 Đoạn văn ghi lại cảm xúc sau khi đọc bài thơ Mẹ vắng nhà ngày bão (Đặng Hiển) hay nhất
- Top 45 Đoạn văn trình bày cảm nhận về hai khổ thơ (5), (6) của văn bản Sau cơn bão (Huỳnh Mai Liên) hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 45 Bài văn phân tích bức tranh thiên nhiên trong đoạn thơ "Thăm thẳm trời xanh lặng đáy hồ ... Điểm nhạt da trời những chấm son" bài thơ Chiều thu - Nguyễn Bính hay nhất
- Top 45 Bài văn phân tích chủ đề và đặc sắc nghệ thuật của bài thơ Tết quê bà (Đoàn Văn Cừ) hay nhất
- Top 45 Bài văn sáng tỏ ý kiến “Thơ ca bắt rễ từ lòng người, nở hoa nơi từ ngữ” qua bài thơ “Đưa con đi học” của nhà thơ Tế Hanh hay nhất
- Top 45 Đoạn văn nghị luận phân tích không gian trữ tình trong bài thơ Khi mùa thu sang (Trần Đăng Khoa) hay nhất
- Top 45 Đoạn văn nêu cảm nhận về bài thơ Em yêu quê hương (Nguyễn Thị Tình) hay nhất




Danh sách bình luận