1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể chuyện tưởng tượng hay nhất

Viết đoạn văn kể lại một trải nghiệm về chuyến thăm quê của em


- Em muốn kể lại chuyến thăm quê nào? - Chuyến đi diễn ra vào thời gian nào và em đi cùng những ai? - Điều gì khiến em háo hức, mong chờ chuyến đi ấy? (Được gặp ông bà, được hòa mình vào thiên nhiên, được trải nghiệm cuộc sống ở quê,...)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Quê hương yêu dấu - nơi cho em nhiều trải nghiệm đáng nhớ. Hãy kể lại một trải nghiệm về chuyến thăm quê của em.

I. Mở đoạn

- Em muốn kể lại chuyến thăm quê nào? 

- Chuyến đi diễn ra vào thời gian nào và em đi cùng những ai?

- Điều gì khiến em háo hức, mong chờ chuyến đi ấy? (Được gặp ông bà, được hòa mình vào thiên nhiên, được trải nghiệm cuộc sống ở quê,...)

II. Thân đoạn

- Chuyến đi bắt đầu như thế nào? Trên đường về quê, em nhìn thấy những cảnh vật gì? (Cánh đồng lúa, con đường làng, hàng tre, dòng sông, đàn trâu,...)

- Khi vừa đến quê, ông bà và người thân đón em ra sao? Không khí gia đình lúc ấy như thế nào?

- Trong thời gian ở quê, em đã tham gia những hoạt động thú vị nào? (Hái quả trong vườn, bắt cá, thả diều, câu cá, chăm cây, cùng bà nấu ăn,...)

- Hoạt động nào khiến em thích thú nhất? Em đã làm gì, cảnh vật xung quanh lúc ấy ra sao và những người cùng tham gia có những hành động, lời nói gì?

- Có tình huống bất ngờ hoặc vui nhộn nào xảy ra không? (Bị lấm bùn khi bắt cá, làm rơi rổ trái cây, chạy theo chú gà,...)

- Tình huống ấy được giải quyết như thế nào và mọi người đã có phản ứng ra sao?

- Trước khi trở về, em đã làm gì cùng ông bà? (Ăn cơm, trò chuyện, chụp ảnh, đi dạo, ngắm cảnh quê,...)

- Khi chia tay và trên đường trở về, em cảm thấy thế nào? Em nhớ nhất hình ảnh hoặc khoảnh khắc nào?

- Qua chuyến thăm quê, em nhận ra điều gì (Tình yêu gia đình, quê hương,...)

III. Kết đoạn

- Chuyến thăm quê để lại trong em những cảm xúc gì?

- Em thêm yêu và trân trọng điều gì sau chuyến đi? (Quê hương, ông bà, gia đình, những điều bình dị trong cuộc sống,...)

- Em mong muốn điều gì trong tương lai? (Có nhiều dịp được về quê, ở bên ông bà,...)

Đoạn siêu ngắn

Quê hương luôn mang đến cho em những cảm xúc thân thương và những trải nghiệm khó quên. Một lần, em được bố mẹ đưa về quê thăm ông bà vào những ngày hè đầy nắng, trên đường đi em thích thú ngắm những cánh đồng xanh mướt, hàng tre rì rào và những con đường làng quanh co. Vừa đến nơi, em đã được ông bà vui mừng ra tận cổng đón, khiến em cảm thấy vô cùng ấm áp. Buổi chiều, em cùng ông ra vườn hái những quả ổi chín thơm rồi theo các anh chị ra cánh đồng thả diều giữa khoảng trời rộng lớn. Tiếng cười nói vang lên hòa cùng tiếng gió khiến buổi chiều quê trở nên thật rộn ràng và đáng nhớ. Đến lúc ra về, em lưu luyến nhìn mái nhà thân thuộc, hàng cây trước ngõ và những cánh đồng đang trải dài dưới ánh hoàng hôn. Chuyến đi giúp em cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp bình dị của quê hương và tình yêu thương ấm áp của ông bà. Em càng thêm trân trọng những phút giây được sum họp bên gia đình và yêu hơn nơi đã lưu giữ biết bao điều thân thương. Em mong sẽ có thêm nhiều dịp trở về quê để được khám phá những điều thú vị và tận hưởng những ngày tháng bình yên bên ông bà. 

Đoạn tham khảo Mẫu 1

Quê hương trong em luôn là một miền ký ức dịu dàng với những cánh đồng trải dài, hàng tre xanh rì rào trong gió và bóng dáng thân thương của ông bà bên mái nhà nhỏ. Một buổi sáng mùa hè, em được bố mẹ đưa về quê thăm ông bà sau nhiều tháng xa cách, lòng háo hức đến mức chỉ mong con đường phía trước ngắn lại thật nhanh. Qua ô cửa xe, những ngôi nhà cao tầng dần nhường chỗ cho ruộng lúa xanh non, những con đường làng quanh co và dòng sông lấp lánh dưới nắng khiến em có cảm giác như đang bước vào một bức tranh thật yên bình. Vừa nhìn thấy xe, ông bà đã vui mừng bước ra tận cổng đón, bà ôm em vào lòng còn ông xoa đầu hỏi han đủ chuyện khiến bao mệt mỏi trên đường đi bỗng tan biến. Buổi chiều, em theo ông ra khu vườn phía sau nhà, nơi những cây ổi, cây xoài và khóm chuối xanh tốt đang đung đưa trong gió. Ông chỉ cho em cách hái những quả ổi vừa chín tới, còn em thích thú nâng niu từng quả thơm phức như những món quà nhỏ mà khu vườn dành tặng. Tối đến, cả nhà quây quần bên mâm cơm quê giản dị, tiếng nói cười hòa cùng tiếng côn trùng rả rích ngoài vườn tạo nên một không gian ấm áp mà em luôn mong được trở lại. Khi chuyến đi khép lại, em đứng trước cổng nhìn con đường làng dần khuất sau hàng cây mà lòng cứ lưu luyến không muốn rời xa. Chuyến thăm quê giúp em cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp bình dị của quê hương và càng trân trọng tình yêu thương mà ông bà luôn dành cho mình. Em mong những ngày tháng sau này sẽ có thật nhiều dịp trở về để được nghe tiếng gọi thân thương của ông bà và sống giữa không gian bình yên mà mình luôn yêu quý.

Đoạn tham khảo Mẫu 2

Mỗi khi nhớ về quê, trong tâm trí em lại hiện lên một bức tranh đầy màu sắc với bầu trời cao xanh, những cánh đồng lúa óng ánh trong nắng và con đường làng phủ bóng tre xanh. Có lần, cả gia đình em cùng trở về quê vào một buổi sáng trong trẻo để thăm ông bà và dành trọn hai ngày bên những người thân yêu. Càng đến gần quê, em càng vui sướng khi nhìn thấy những đàn trâu thong thả gặm cỏ, những chiếc nón trắng thấp thoáng giữa đồng và dòng sông nhỏ uốn mình bên những bãi ngô xanh mướt. Ông bà đứng trước hiên nhà chờ đợi từ sớm, vừa thấy em đã nở nụ cười rạng rỡ khiến căn nhà vốn yên tĩnh bỗng trở nên đầy ắp niềm vui. Sau khi nghỉ ngơi, em cùng bà ra vườn hái rau, nghe bà kể chuyện về những ngày bà còn nhỏ và cuộc sống của quê ngày trước. Đến chiều, em theo các anh chị ra cánh đồng thả diều, chiếc diều giấy nhiều màu sắc bay cao giữa nền trời rộng lớn khiến em thích thú đến mức cứ chạy mãi theo chiều gió. Có lúc em mải nhìn chiếc diều mà vấp phải một mô đất, cả nhóm bật cười, còn em cũng cười theo vì bộ quần áo đã lấm đầy bụi. Buổi tối, chúng em ngồi ngoài hiên ngắm trăng, nghe tiếng dế kêu và kể cho nhau những câu chuyện vui khiến thời gian trôi qua lúc nào không hay. Ngày trở về, em cứ ngoái nhìn mãi mái nhà nhỏ nằm sau hàng cau, trong lòng dâng lên một cảm giác vừa vui vừa lưu luyến. Chuyến đi không chỉ cho em những giờ phút vui vẻ mà còn giúp em hiểu rằng quê hương luôn là nơi chứa đựng những tình cảm giản dị, trong trẻo và thân thương nhất.

Đoạn tham khảo Mẫu 3

Có những nơi chỉ cần nghĩ đến thôi cũng đủ khiến lòng người dịu lại, và với em, quê hương chính là một nơi như thế. Kì nghỉ hè năm ấy, em được bố mẹ đưa về quê ngoại, nơi có căn nhà nhỏ nằm bên một dòng sông hiền hòa và khu vườn quanh năm xanh mát. Ngồi trên xe, em háo hức nhìn cảnh vật hai bên đường thay đổi từng chút một, từ phố xá đông đúc đến những cánh đồng rộng thênh thang đang đón nắng. Khi vừa đặt chân xuống sân, em đã nghe tiếng bà gọi từ trong nhà rồi chạy ra ôm lấy em bằng đôi tay gầy nhưng ấm áp. Sau bữa cơm trưa, bà dẫn em ra vườn hái những chùm nhãn chín, còn ông ngồi dưới gốc cây kể cho em nghe những câu chuyện về tuổi thơ của bố mẹ. Buổi chiều, em cùng mấy người anh họ ra con sông gần nhà chơi, ngồi trên bờ thả những chiếc thuyền lá nhỏ theo dòng nước và thích thú nhìn chúng trôi xa dần. Một cơn gió bất chợt thổi qua khiến chiếc mũ của em bay xuống mép nước, cả nhóm chạy theo rồi bật cười khi cuối cùng cũng vớt được chiếc mũ đã ướt sũng. Những tiếng cười trong trẻo vang lên giữa không gian đầy nắng gió khiến buổi chiều quê trở nên đẹp đẽ hơn bao giờ hết. Tối hôm ấy, em nằm trên chiếc giường quen thuộc của bà, nghe tiếng gió lay hàng cau và cảm thấy một sự bình yên khó tả. Khi rời quê, em mang theo những món quà nhỏ của ông bà nhưng điều quý giá nhất vẫn là những phút giây được sống trong tình yêu thương gia đình. Em hiểu rằng quê hương không chỉ đẹp bởi cảnh vật mà còn bởi nơi ấy luôn có những người yêu thương em bằng tình cảm chân thành nhất.

Đoạn tham khảo Mẫu 4

Buổi sáng hôm ấy, ánh nắng vàng trải nhẹ trên những mái nhà và hàng cây ven đường, còn trong lòng em lại rộn ràng một niềm vui khó tả vì sắp được trở về quê. Đã lâu em chưa gặp ông bà nên ngay từ lúc chuẩn bị hành lí, em đã mong chờ từng phút giây của chuyến đi. Trên đường về, em say mê ngắm những ruộng lúa xanh mướt, những hàng tre nghiêng mình trong gió và những chú cò trắng chao liệng trên nền trời rộng. Cảnh vật càng lúc càng trở nên thân thuộc, khiến em có cảm giác mình đang trở về với một phần tuổi thơ của chính mình. Vừa tới nơi, ông bà đã đứng trước cổng chờ đón, bà nắm tay em thật chặt còn ông vui vẻ dẫn em đi xem những cây ăn quả mới trồng. Chiều hôm đó, em cùng ông ra ao sau nhà câu cá, dù mãi vẫn chẳng câu được con nào nhưng hai ông cháu vẫn cười nói vui vẻ suốt buổi. Sau đó, em giúp bà hái rau rồi cùng bà chuẩn bị bữa cơm tối, trong căn bếp nhỏ thoang thoảng mùi thức ăn thơm khiến em cảm thấy vô cùng ấm áp. Đêm xuống, cả nhà ngồi ngoài hiên, ngắm vầng trăng tròn treo lơ lửng giữa bầu trời đầy sao và nghe ông kể những câu chuyện xưa. Sáng hôm sau, khi phải trở về, em cứ đứng trước cổng nhìn mãi khu vườn xanh và mái nhà thân thuộc, lòng đầy lưu luyến. Chuyến thăm quê đã cho em những trải nghiệm thật giản dị nhưng đáng quý, giúp em thêm yêu quê hương và biết trân trọng những phút giây được ở bên ông bà. Em chỉ mong thời gian trôi thật nhanh để một ngày nào đó lại được trở về, nghe tiếng gà gáy buổi sớm và cảm nhận sự bình yên của quê nhà.

Đoạn tham khảo Mẫu 5

Trong ký ức tuổi thơ của em, quê nội luôn hiện lên như một khu vườn xanh mát nằm giữa khoảng trời rộng lớn, nơi có tiếng chim gọi nhau trên những vòm cây và tiếng cười của ông bà vang lên mỗi khi em trở về. Một lần, nhân lúc gia đình có thời gian rảnh, bố mẹ đưa em về quê và chuyến đi ấy đã đem đến cho em nhiều trải nghiệm thú vị. Con đường về quê hôm đó đẹp lạ thường, hai bên là những cánh đồng đang vào mùa lúa, từng bông lúa đung đưa như những con sóng nhỏ dưới ánh mặt trời. Khi bước qua cánh cổng quen thuộc, em đã nhìn thấy ông đang chăm mấy luống rau còn bà thì lúi húi chuẩn bị bữa trưa trong căn bếp nhỏ. Nghỉ ngơi một lát, em theo ông ra vườn hái những quả chín, vừa làm vừa nghe ông kể chuyện khiến buổi trưa dường như trôi chậm hơn. Chiều đến, em cùng các anh chị họ ra bãi đất rộng trước làng chơi thả diều, chiếc diều bay cao giữa nền trời xanh khiến chúng em cứ chạy mãi theo chiều gió. Đang mải mê, em chẳng may vấp phải một bụi cỏ rồi ngã xuống đất, cả nhóm vừa lo lắng vừa bật cười khi thấy em đứng dậy với khuôn mặt lấm lem. Tối hôm ấy, bà nấu những món ăn mà em yêu thích, cả gia đình quây quần bên mâm cơm trong tiếng trò chuyện rộn ràng. Khi chuẩn bị về, em ôm chặt lấy bà và hứa sẽ sớm trở lại, trong lòng vừa vui vì có một chuyến đi thật đẹp vừa lưu luyến vì phải xa quê. Chuyến thăm ấy giúp em hiểu rằng những điều làm quê hương trở nên đặc biệt không chỉ là cánh đồng, dòng sông hay hàng cây mà còn là tình yêu thương luôn chờ đợi em trong từng mái nhà thân thuộc.

Đoạn tham khảo Mẫu 6

Nếu tuổi thơ là một cuốn sách nhiều màu sắc thì những trang viết về quê hương luôn là những trang khiến em muốn đọc đi đọc lại nhiều lần. Trong một chuyến về quê cùng bố mẹ, em đã có cơ hội khám phá nhiều điều thú vị và cảm nhận rõ hơn vẻ đẹp bình dị của nơi ông bà đang sống. Từ xa, em đã nhìn thấy những hàng cau thẳng tắp, những mái nhà thấp thoáng sau vườn cây và cánh đồng vàng óng trải dài dưới ánh nắng. Khi xe dừng trước cổng, ông bà đã vui vẻ ra đón, những nụ cười hiền hậu của ông bà khiến em cảm thấy chuyến đi dài dường như chẳng còn chút mệt mỏi nào. Sau bữa cơm, ông dẫn em ra cánh đồng xem người dân gặt lúa, còn bà ở nhà chuẩn bị những món quà quê để em mang về. Buổi chiều, em cùng các bạn nhỏ trong xóm chơi đá bóng trên bãi cỏ, tiếng cười vang lên hòa cùng tiếng gió khiến không gian làng quê trở nên náo nhiệt. Sau trận chơi, chúng em rủ nhau ra bờ mương rửa chân rồi ngồi dưới bóng cây kể đủ chuyện, dù chỉ là những câu chuyện rất nhỏ nhưng ai cũng cười vui vẻ. Khi trời dần chuyển sang màu tím nhạt, em cùng ông bà trở về nhà trong ánh hoàng hôn đang buông xuống phía cuối cánh đồng. Trước lúc lên xe, em còn đứng thật lâu ngoài cổng để ghi nhớ hình ảnh mái nhà, hàng cây và con đường nhỏ dẫn vào làng. Chuyến đi khiến em thêm yêu vẻ đẹp thanh bình của quê hương và càng quý trọng những giây phút được sống bên gia đình. Em tin rằng dù sau này có đi đến nhiều nơi, những hình ảnh giản dị của quê nhà vẫn luôn là một phần đẹp đẽ trong ký ức tuổi thơ.

Đoạn tham khảo Mẫu 7

Tiếng gà gáy vang lên giữa buổi sớm, tiếng lá cây xào xạc trong làn gió mát và mùi thơm dịu dàng của đất sau cơn mưa đã đánh thức em trong ngày đầu tiên trở về quê ngoại. Em đã mong chờ chuyến đi ấy từ lâu bởi quê ngoại có một khu vườn rộng, một con mương nhỏ và những người anh chị luôn sẵn sàng rủ em tham gia đủ trò vui. Sau khi ăn sáng, em theo bà ra vườn hái rau, được bà chỉ cho cách nhận biết từng loại rau và nghe bà kể về những ngày bà còn trẻ. Đến trưa, ông rủ em ra ao cho cá ăn, từng đàn cá tung tăng dưới mặt nước trong veo khiến em thích thú đứng ngắm mãi. Chiều xuống, em cùng các anh chị ra đồng thả diều, gió thổi mạnh làm những cánh diều đủ màu sắc nối nhau bay cao giữa bầu trời. Có lúc chiếc diều của em mắc vào một bụi cây, cả nhóm phải chạy đi tìm một chiếc sào dài để gỡ xuống, ai cũng vừa làm vừa cười vì bộ dạng lấm lem của nhau. Khi chiếc diều lại tung bay, em vui sướng chạy trên bờ ruộng, cảm giác tự do và hạnh phúc khiến em chỉ ước buổi chiều ấy kéo dài mãi. Tối đến, cả nhà quây quần bên mâm cơm, những món ăn giản dị của bà bỗng trở nên ngon hơn bởi tiếng nói cười thân mật. Đến ngày trở về, em mang theo vài món quà quê nhỏ bé nhưng trong lòng lại đầy ắp những hình ảnh đẹp về một miền quê thanh bình. Chuyến đi giúp em hiểu rằng hạnh phúc đôi khi chẳng nằm ở những điều lớn lao mà được tạo nên từ những phút giây giản dị bên những người mình yêu thương.

Đoạn tham khảo Mẫu 8

Dòng sông quê vẫn lặng lẽ trôi dưới những vạt nắng trong veo, hàng tre bên bờ khẽ nghiêng mình trong gió, còn những cánh chim chao liệng trên bầu trời khiến khung cảnh trước mắt em đẹp như một bức tranh. Đó là hình ảnh em nhìn thấy trong chuyến về quê thăm ông bà mà em luôn nhớ mãi. Vừa xuống xe, em đã chạy thật nhanh vào sân, nơi ông đang ngồi sửa lại chiếc xe đạp còn bà thì mỉm cười đứng chờ bên hiên nhà. Buổi chiều, ông đưa em ra bờ sông, chỉ cho em những bụi hoa dại ven đường và kể về những ngày ông còn nhỏ thường cùng bạn bè chơi đùa nơi này. Em thích thú nhặt những chiếc lá có hình dáng đặc biệt rồi thả xuống mặt nước, nhìn chúng chậm rãi trôi theo dòng sông. Sau đó, em cùng các anh chị họ chơi một trận bóng nhỏ trên bãi đất ven sông, tiếng cười vang lên trong ánh chiều khiến ai cũng quên mất thời gian. Khi trời bắt đầu tối, cả nhóm trở về trong tiếng gọi của người lớn, trên quần áo còn vương chút bụi đất nhưng khuôn mặt ai cũng rạng rỡ. Bữa cơm tối hôm ấy giản dị với những món ăn quen thuộc nhưng đối với em lại ngon hơn bất cứ bữa ăn nào bởi cả gia đình cùng ngồi bên nhau. Sáng hôm sau, lúc chuẩn bị rời quê, em đứng bên cổng nhìn dòng sông xa xa và thầm mong thời gian có thể chậm lại thêm một chút. Chuyến thăm giúp em cảm nhận vẻ đẹp yên bình của quê hương và hiểu rằng những cảnh vật thân thuộc sẽ trở nên vô cùng quý giá khi gắn với tình yêu của gia đình. Em mong mình sẽ có thêm nhiều lần trở về để được nghe tiếng gió bên dòng sông và tận hưởng những ngày tháng bình yên nơi quê nhà.

Đoạn tham khảo Mẫu 9

Có một nơi dù đi xa đến đâu em vẫn luôn muốn trở về, đó là quê hương với mái nhà nhỏ, khu vườn đầy cây trái và vòng tay ấm áp của ông bà. Một chuyến về quê vào những ngày hè đã để lại trong em nhiều niềm vui bởi lần đầu tiên em được tự tay trải nghiệm những công việc mà trước đây chỉ từng nghe ông bà kể. Sau khi đến nơi, em được ông dẫn ra vườn hái xoài, còn bà chuẩn bị một chiếc rổ lớn để đựng những quả đã chín. Em cẩn thận nâng từng quả xoài đặt vào rổ, nhưng vì mải nhìn một chú chim đang chuyền cành, em vô tình làm chiếc rổ nghiêng khiến mấy quả xoài lăn xuống đất. Ông bà không hề trách mà cùng em nhặt lại, cả ba người bật cười khiến khu vườn buổi trưa như cũng trở nên vui hơn. Chiều hôm đó, ông dạy em cách tưới cây, còn bà chỉ cho em cách nhặt rau và chuẩn bị những món ăn quen thuộc. Đến tối, em ngồi trước hiên nhà nghe tiếng côn trùng rả rích, nhìn ánh trăng len qua những tán cây và cảm nhận một sự bình yên mà nơi thành phố khó có được. Những ngày ở quê trôi qua thật nhanh, đến lúc phải trở về, em cứ đứng bên cánh cổng nhìn mãi khu vườn nơi mình vừa có những giờ phút vui vẻ. Em nhận ra rằng chuyến đi đáng nhớ không phải vì em đã đến một nơi thật xa mà bởi em được sống gần thiên nhiên, được làm những việc giản dị và được ở bên những người luôn yêu thương mình. Quê hương vì thế càng trở nên thân thương trong trái tim em, như một khoảng trời bình yên mà em luôn muốn tìm về sau mỗi hành trình.

Đoạn tham khảo Mẫu 10

Chiều quê hiện lên trong mắt em với một vẻ đẹp thật dịu dàng, khi mặt trời dần khuất sau rặng tre, những cánh đồng nhuộm màu vàng óng và làn gió mang theo hương lúa mới thoảng qua con đường nhỏ. Đó cũng là khung cảnh em nhìn thấy trong chuyến về quê cuối cùng trước khi năm học mới bắt đầu. Suốt chặng đường, em háo hức ngắm cảnh vật hai bên và liên tục hỏi bố mẹ còn bao lâu nữa mới tới nơi. Khi xe vừa dừng trước cổng, em đã thấy ông bà đứng chờ, bà vui mừng ôm lấy em còn ông cười hiền rồi hỏi xem em có cao hơn so với lần trước không. Những ngày ở quê, em được cùng ông chăm cây, cùng bà nấu những món ăn dân dã và cùng các anh chị họ vui chơi ngoài sân. Điều khiến em thích nhất là buổi chiều được ra cánh đồng thả diều, bởi giữa khoảng trời rộng lớn, chiếc diều nhỏ bé của em cũng có thể bay cao theo từng cơn gió. Có lúc dây diều bị rối, cả nhóm phải ngồi bên bờ ruộng kiên nhẫn gỡ từng nút, rồi khi chiếc diều lại bay lên, tiếng reo vui vang cả một góc đồng. Tối đến, em cùng ông bà ngồi ngoài hiên, nghe tiếng côn trùng và ngắm những vì sao lấp lánh giữa bầu trời trong vắt. Ngày chia tay, em ôm bà thật lâu, còn ông dặn em phải chăm ngoan và học thật tốt rồi lại trở về thăm ông bà. Trên đường rời quê, em ngoái nhìn những hàng cây đang lùi dần phía sau mà trong lòng dâng lên một cảm giác lưu luyến khó tả. Chuyến thăm quê đã cho em những phút giây hạnh phúc và giúp em hiểu sâu sắc hơn rằng quê hương không chỉ là một nơi chốn mà còn là nơi lưu giữ tình thân, tuổi thơ và những điều bình dị nhất trong trái tim mỗi người.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...
Gửi bài tập - Có ngay lời giải