Viết bài văn kể lại câu chuyện mà em đã đọc trong sách giáo khoa tiếng Việt >
- Em muốn kể lại câu chuyện nào đã được học trong sách giáo khoa Tiếng Việt? (Người gác rừng tí hon, Cậu bé thông minh, Chiếc áo len, Bông hoa cúc trắng, Ông lão đánh cá và con cá vàng, Sọ Dừa,...) - Vì sao em nhớ và yêu thích câu chuyện đó? (Câu chuyện để lại cho em ấn tượng sâu sắc bởi nội dung cảm động, nhân vật đáng quý hoặc bài học ý nghĩa,...)
Dàn ý chi tiết
I. Mở bài:
- Em muốn kể lại câu chuyện nào đã được học trong sách giáo khoa Tiếng Việt? (Người gác rừng tí hon, Cậu bé thông minh, Chiếc áo len, Bông hoa cúc trắng, Ông lão đánh cá và con cá vàng, Sọ Dừa,...)
- Vì sao em nhớ và yêu thích câu chuyện đó? (Câu chuyện để lại cho em ấn tượng sâu sắc bởi nội dung cảm động, nhân vật đáng quý hoặc bài học ý nghĩa,...)
II. Thân bài:
a. Kể lại hoàn cảnh mở đầu của câu chuyện
- Câu chuyện xảy ra ở đâu và vào thời gian nào? (Giới thiệu khung cảnh, hoàn cảnh của nhân vật để người đọc hiểu rõ câu chuyện.)
- Những nhân vật nào xuất hiện trong câu chuyện? (Nêu tên các nhân vật chính và đặc điểm nổi bật của họ,...)
- Sự việc đầu tiên nào đã xảy ra khiến câu chuyện bắt đầu? (Kể lại sự việc mở đầu dẫn đến những diễn biến tiếp theo,...)
b. Kể lại diễn biến chính của câu chuyện
- Những sự việc quan trọng nào đã xảy ra trong câu chuyện? (Kể theo trình tự các sự việc chính, chú ý lựa chọn những chi tiết nổi bật,...)
- Các nhân vật đã làm gì trước những khó khăn, thử thách? (Miêu tả hành động, lời nói, suy nghĩ của nhân vật để câu chuyện thêm sinh động,...)
- Điều gì khiến em ấn tượng nhất trong diễn biến câu chuyện? (Có thể là một hành động dũng cảm, một việc làm tốt đẹp, một tình huống bất ngờ hoặc cảm động.)
- Những chi tiết nào thể hiện phẩm chất đáng quý của nhân vật? (Làm nổi bật lòng nhân hậu, sự thông minh, lòng dũng cảm, sự chăm chỉ, tình yêu thương,...)
c. Kể lại kết thúc của câu chuyện và nêu cảm nghĩ về nhân vật
- Câu chuyện kết thúc như thế nào? (Kể lại kết quả cuối cùng của sự việc, số phận của các nhân vật,...)
- Nhân vật trong câu chuyện đã nhận được điều gì? (Có thể là niềm vui, phần thưởng xứng đáng hoặc bài học sâu sắc,...)
- Em có suy nghĩ gì về nhân vật mà em yêu thích? (Bày tỏ sự khâm phục, yêu mến hoặc xúc động trước những việc làm của nhân vật,...)
III. Kết bài:
- Câu chuyện đã để lại cho em những cảm xúc và suy nghĩ gì?
- Qua câu chuyện, em rút ra được bài học gì cho bản thân?
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Trong số đó, câu chuyện “Sọ Dừa” đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc. Em yêu thích câu chuyện bởi nó giúp em hiểu rằng vẻ đẹp của con người không nằm ở dáng vẻ bên ngoài mà ở phẩm chất bên trong.
Sọ Dừa sinh ra có hình dáng khác thường nhưng lại hiền lành, chăm chỉ và tài giỏi. Khi lớn lên, chàng xin đi chăn bò cho phú ông và ngày nào cũng hoàn thành công việc rất tốt. Dù mang hình dáng xấu xí, Sọ Dừa vẫn luôn vui vẻ, chịu khó và không hề tự ti về bản thân. Ba cô con gái của phú ông thường mang cơm cho chàng, nhưng chỉ có cô út đối xử với Sọ Dừa bằng sự chân thành và không hề khinh thường chàng. Cảm động trước tấm lòng của cô út, Sọ Dừa đã đem lòng yêu thương nàng. Sau đó, chàng nhờ mẹ sang hỏi cưới cô út và được nàng đồng ý. Trong ngày cưới, mọi người vô cùng bất ngờ khi Sọ Dừa hiện nguyên hình thành một chàng trai khôi ngô, tuấn tú. Chàng không chỉ đẹp trai mà còn thông minh, tài giỏi và chăm chỉ học hành. Sau này, Sọ Dừa thi đỗ trạng nguyên, được vua trọng dụng và có cuộc sống hạnh phúc bên người vợ hiền. Trong khi đó, hai cô chị vì ghen ghét, ích kỉ nên phải nhận bài học thích đáng. Em ấn tượng nhất với cô út, bởi nàng đã nhìn thấy vẻ đẹp tâm hồn và tài năng của Sọ Dừa thay vì chỉ chú ý đến hình dáng bên ngoài.
Khép lại câu chuyện, em càng hiểu rằng không nên đánh giá người khác chỉ qua vẻ bề ngoài. Điều đáng quý nhất là lòng nhân hậu, sự chăm chỉ và tài năng của mỗi người. Bài học ấy sẽ nhắc em luôn biết tôn trọng, yêu thương mọi người bằng một tấm lòng chân thành.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Qua những câu chuyện em được học và đọc trong sách Tiếng Việt, em đã gặp nhiều nhân vật thú vị. Trong đó, “Cậu bé thông minh” là câu chuyện em yêu thích nhất vì nhân vật chính tuy nhỏ tuổi nhưng vô cùng nhanh trí và bình tĩnh.
Khi nhà vua muốn tìm người tài, cậu bé đã lần lượt vượt qua những câu hỏi hóc búa bằng những cách giải đầy bất ngờ. Ngay từ lần đầu gặp viên quan, cậu đã đưa ra một câu hỏi khiến viên quan phải kinh ngạc. Khi nhà vua thử tài, cậu cũng không hề sợ hãi mà bình tĩnh suy nghĩ để tìm cách giải quyết. Có lần, nhà vua yêu cầu cậu làm sao để một con chim sẻ dọn được thức ăn, cậu liền đưa ra lời đáp thông minh khiến nhà vua khâm phục. Qua mỗi thử thách, cậu bé đều thể hiện khả năng quan sát và suy luận nhanh nhạy. Những câu trả lời của cậu không chỉ thông minh mà còn cho thấy sự tự tin và bản lĩnh. Nhà vua càng thử tài, cậu bé càng chứng tỏ được tài trí của mình. Cuối cùng, nhà vua rất hài lòng và ban thưởng xứng đáng cho cậu. Em ấn tượng nhất với cách cậu luôn bình tĩnh trước những câu hỏi khó. Qua đó, cậu bé đã chứng minh rằng tuổi nhỏ không có nghĩa là thiếu tài trí.
Câu chuyện giúp em hiểu rằng trí thông minh và sự bình tĩnh sẽ giúp con người vượt qua nhiều thử thách. Em càng thêm yêu thích nhân vật cậu bé và muốn học hỏi ở bạn sự nhanh trí, tự tin. Em sẽ cố gắng học tập chăm chỉ, rèn luyện tư duy và biết vận dụng kiến thức vào cuộc sống.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Qua những câu chuyện em đọc trong sách Tiếng Việt, em được bước vào nhiều thế giới thú vị và học được nhiều bài học ý nghĩa. Trong số đó, câu chuyện “Cây khế” để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất. Em yêu thích câu chuyện vì nó nhắc nhở em rằng lòng tham sẽ mang lại hậu quả, còn sự hiền lành, biết chia sẻ sẽ đem đến hạnh phúc.
Câu chuyện kể về hai anh em sau khi cha mẹ mất. Người anh tham lam chiếm hết tài sản, chỉ để lại cho người em một cây khế nhỏ. Người em không oán trách mà vẫn chăm chỉ làm ăn và ngày ngày chăm sóc cây khế. Đến mùa, cây khế sai quả, một con chim lạ bay đến ăn khế và hứa trả ơn bằng vàng. Người em làm đúng lời chim dặn, may một chiếc túi ba gang rồi được chim chở đến đảo vàng. Chàng chỉ lấy vừa đủ số vàng mang về nên có cuộc sống ấm no, hạnh phúc. Biết chuyện, người anh liền đổi toàn bộ gia sản lấy cây khế và cũng mong được chim thần trả vàng. Tuy nhiên, vì tham lam, người anh may một chiếc túi thật lớn để lấy thật nhiều vàng. Trên đường trở về, chiếc túi quá nặng khiến người anh rơi xuống biển và mất tất cả. Em ấn tượng nhất với sự biết đủ của người em, bởi chàng không tham lam dù đứng trước kho báu lớn. Qua đó, câu chuyện cho thấy người hiền lành, chăm chỉ sẽ nhận được những điều tốt đẹp, còn lòng tham sẽ khiến con người phải trả giá.
Khép lại câu chuyện, em hiểu rằng sống biết đủ, hiền lành và chăm chỉ sẽ mang lại hạnh phúc lâu dài. Còn lòng tham quá mức sẽ dẫn đến hậu quả đáng tiếc. Em tự nhắc mình phải biết hài lòng với những gì mình có và sống tốt với mọi người xung quanh.
Bài tham khảo Mẫu 1
“Rừng vàng, biển bạc” là hình ảnh đẹp mà em từng được nghe nhắc đến trong những bài học về quê hương, đất nước. Qua những câu chuyện em đọc trong sách Tiếng Việt, em càng hiểu rằng rừng không chỉ mang lại màu xanh cho trái đất mà còn là mái nhà của biết bao loài cây, loài vật. Trong số những câu chuyện ấy, “Người gác rừng tí hon” để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất. Em khâm phục cậu bé trong truyện bởi dù còn nhỏ tuổi, cậu đã có lòng yêu rừng, sự nhanh trí và lòng dũng cảm đáng quý.
Câu chuyện xảy ra trong một khu rừng rộng lớn, nơi có những cây cổ thụ vươn cao, tán lá đan vào nhau tạo thành một mái vòm xanh mát. Cậu bé thường theo chân cha đi làm và rất yêu khu rừng. Một lần, trong lúc đi qua rừng, cậu phát hiện những dấu chân người lạ và những dấu vết bất thường. Linh cảm có chuyện chẳng lành, cậu âm thầm quan sát. Chẳng bao lâu sau, cậu nhìn thấy một nhóm người đang lén lút chặt cây, chuẩn bị vận chuyển gỗ ra khỏi rừng. Những thân cây bị đốn xuống nằm ngổn ngang, lá cây rung lên xào xạc như đang kêu cứu. Nhìn cảnh tượng ấy, cậu vô cùng lo lắng và tức giận, bởi cậu hiểu rằng những kẻ kia đang làm tổn thương khu rừng mà mình yêu quý.
Không chạy đến ngăn cản một cách thiếu suy nghĩ, cậu bé bình tĩnh quan sát và ghi nhớ những đặc điểm quan trọng. Cậu chú ý đến biển số của chiếc xe chở gỗ rồi tìm cách báo cho người lớn và cơ quan chức năng. Trong lúc theo dõi, cậu cũng phải đối mặt với những tình huống nguy hiểm nhưng vẫn cố gắng giữ bình tĩnh. Nhờ sự nhanh trí và cẩn thận của cậu, những người có trách nhiệm đã kịp thời phát hiện sự việc và bắt giữ những kẻ phá rừng. Khu rừng lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có. Những thân cây vẫn đứng đó, tán lá đón ánh nắng, tiếng chim lại vang lên giữa màu xanh. Em ấn tượng nhất với hình ảnh cậu bé tuy nhỏ tuổi nhưng đã biết dùng trí thông minh và lòng dũng cảm để bảo vệ thiên nhiên.
Câu chuyện không chỉ kể về một cậu bé mà còn cho em thấy trách nhiệm của mỗi người đối với môi trường. Cậu bé đã nhận được sự ghi nhận, nhưng điều đáng quý hơn cả chính là việc làm của cậu đã góp phần bảo vệ khu rừng. Em rất yêu mến nhân vật này bởi cậu không nghĩ rằng mình còn nhỏ nên có thể đứng ngoài những việc chung. Cậu hiểu điều gì đúng thì mạnh dạn làm, điều gì cần bảo vệ thì sẵn sàng lên tiếng. Qua câu chuyện, em cũng nhận ra rằng lòng dũng cảm không phải lúc nào cũng là làm những việc thật lớn lao. Đôi khi, đó là biết bình tĩnh trước nguy hiểm, biết suy nghĩ đúng đắn và dám hành động vì điều tốt đẹp.
Khép lại trang sách, hình ảnh cậu bé nhỏ tuổi giữa khu rừng xanh vẫn ở lại trong tâm trí em. Câu chuyện giúp em hiểu rằng màu xanh của cây cối, tiếng chim trong trẻo và vẻ bình yên của thiên nhiên đều cần được con người gìn giữ từng ngày. Em tự nhắc mình sẽ bắt đầu từ những việc nhỏ nhất như không bẻ cành, hái hoa, không xả rác và biết chăm sóc cây xanh. Có lẽ, nếu mỗi người đều biết yêu thiên nhiên như người gác rừng tí hon ấy, màu xanh của trái đất sẽ luôn được tiếp nối qua những mùa cây lá.
Bài tham khảo Mẫu 2
“Đi một ngày đàng, học một sàng khôn.” Mỗi lần mở những trang sách Tiếng Việt, em lại có cảm giác mình được bước vào một thế giới rộng lớn, nơi mỗi câu chuyện đều mở ra một bài học mới. Có câu chuyện dạy em biết yêu thương, có câu chuyện nhắc em phải sống trung thực, lại có câu chuyện khiến em khâm phục trí tuệ của con người. Trong số đó, “Cậu bé thông minh” là câu chuyện em yêu thích nhất. Nhân vật cậu bé tuy nhỏ tuổi nhưng có trí óc nhanh nhạy, sự bình tĩnh và cách ứng xử vô cùng tài tình.
Ngày xưa, nhà vua muốn tìm kiếm người tài giỏi nên sai một viên quan đi khắp nơi để thử tài dân chúng. Viên quan đi qua nhiều làng mạc, gặp rất nhiều người nhưng chưa tìm được ai khiến mình hài lòng. Một hôm, khi đến một cánh đồng rộng, viên quan bắt gặp hai cha con đang làm ruộng. Ông bất ngờ đưa ra một câu hỏi khó để thử tài người cha. Nhưng trước câu hỏi ấy, cậu bé đã nhanh chóng hỏi ngược lại một điều khiến viên quan phải ngạc nhiên. Câu hỏi của cậu đơn giản mà sắc sảo, khiến viên quan không thể trả lời ngay. Biết mình đã gặp một cậu bé đặc biệt, viên quan vội trở về tâu với nhà vua.
Nhà vua nghe chuyện vẫn chưa hoàn toàn tin rằng cậu bé thật sự thông minh nên tiếp tục đặt ra những thử thách khó hơn. Có lần, nhà vua yêu cầu cậu bé giải một bài toán tưởng như không thể thực hiện được. Cậu không hề sợ hãi mà bình tĩnh suy nghĩ, rồi tìm ra cách trả lời rất khéo léo. Lần khác, nhà vua lại muốn thử tài bằng một yêu cầu oái oăm. Cậu bé tiếp tục dùng chính cách đặt vấn đề của nhà vua để tìm ra lời giải. Mỗi lần như vậy, cậu đều khiến những người xung quanh bất ngờ. Cuối cùng, nhà vua hoàn toàn khâm phục trí thông minh của cậu và ban thưởng xứng đáng. Điều làm em thích nhất là cậu bé không hề khoe khoang. Trước những thử thách, cậu luôn giữ vẻ bình tĩnh, suy nghĩ kĩ rồi mới đưa ra câu trả lời.
Cậu bé đã nhận được sự công nhận của nhà vua, nhưng đối với em, phần thưởng lớn nhất mà cậu có được chính là cơ hội chứng minh khả năng của mình. Em rất khâm phục nhân vật này bởi cậu đã cho thấy tuổi tác không quyết định trí tuệ của một con người. Cậu không cần sức mạnh hay địa vị mà chỉ bằng sự nhanh nhạy và khả năng suy luận đã vượt qua những thử thách tưởng chừng rất khó. Qua những lần đối đáp giữa cậu bé và nhà vua, em càng hiểu rằng khi gặp một vấn đề, nếu biết bình tĩnh suy nghĩ, quan sát kĩ và tìm cách nhìn khác đi, chúng ta có thể tìm ra hướng giải quyết. Câu chuyện cũng khiến em tự nhắc mình không nên vội nản chí khi gặp bài toán khó hay một việc chưa biết cách làm.
Gấp lại câu chuyện, em vẫn nhớ hình ảnh cậu bé nhỏ tuổi đứng trước những thử thách lớn mà không hề lúng túng. Câu chuyện đã gieo vào em một niềm tin rằng trí thông minh sẽ càng tỏa sáng khi đi cùng sự tự tin, chăm chỉ và ham học hỏi. Từ nhân vật ấy, em hiểu rằng học tập không phải chỉ để ghi nhớ thật nhiều kiến thức mà còn để biết suy nghĩ, biết tìm tòi và vận dụng điều mình đã học. Em sẽ cố gắng học tập thật tốt, kiên trì trước những điều khó khăn và luôn giữ cho mình một tâm thế bình tĩnh, ham khám phá trên hành trình trưởng thành.
Bài tham khảo Mẫu 3
“Quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một mẹ thôi.” Qua những câu chuyện và bài đọc em được học trong sách Tiếng Việt, em đã có dịp khám phá nhiều miền quê với những vẻ đẹp rất riêng. Có nơi hiện lên qua cánh đồng, hàng cây, có nơi gắn với con đường làng hay mái nhà thân thuộc. Nhưng trong số đó, “Bến sông tuổi thơ” là bài đọc để lại trong em nhiều cảm xúc nhất. Câu chuyện không có những sự việc gay cấn mà nhẹ nhàng đưa em trở về với một bến sông bình dị, nơi lưu giữ biết bao kỉ niệm trong trẻo của tuổi thơ và tình yêu tha thiết với quê hương.
Ngay từ những năm tháng đầu đời, nhân vật “tôi” đã gắn bó với dòng sông trước nhà. Dòng sông hiện lên êm đềm, lững lờ trôi giữa một không gian xanh mát, bên cạnh những hàng bần soi bóng xuống mặt nước. Mỗi buổi chiều, bến sông lại trở thành nơi tụ họp của lũ trẻ. Từng nhóm bạn ríu rít gọi nhau, cùng chơi những trò chơi quen thuộc của tuổi nhỏ. Có khi, chúng rủ nhau hái những trái bần rồi chấm với muối ớt hoặc mắm đồng. Vị chua chua, mặn mặn, cay cay khiến cả bọn vừa ăn vừa xuýt xoa, vậy mà chẳng ai muốn bỏ cuộc. Bến sông khi ấy chẳng cần một món đồ chơi đắt tiền nào, bởi dòng nước, hàng cây và những người bạn đã đủ làm nên cả một thế giới tuổi thơ.
Không chỉ có những trò chơi, bến sông còn ghi dấu biết bao hình ảnh thân thương của quê hương. Khi nước ròng, khi nước lớn, dòng sông vẫn ngày ngày bồi đắp phù sa cho những hàng bần. Những bông hoa bần nhỏ xinh, những trái bần chín và những món ăn dân dã của miền quê trở thành những hình ảnh không thể phai mờ trong tâm trí nhân vật “tôi”. Càng lớn, càng đi xa, bạn nhỏ lại càng nhận ra những điều bình dị ấy quý giá đến nhường nào. Có thể ở một nơi khác có những cảnh đẹp lộng lẫy hơn, nhưng không đâu có được dòng sông trước nhà, hàng bần thân thuộc và những buổi chiều đầy tiếng cười của bạn bè. Chính những điều bình thường ấy đã làm nên một phần tuổi thơ không thể thay thế.
Khi đọc đến những dòng cuối, em cảm nhận rõ nỗi nhớ quê hương da diết của nhân vật “tôi”. Em thích nhất cách tác giả không miêu tả quê hương bằng những điều quá lớn lao mà tìm thấy vẻ đẹp từ những hình ảnh rất gần gũi. Qua câu chuyện, em hiểu rằng quê hương đôi khi được cất giữ trong một dòng sông, một hàng cây, một món ăn dân dã hay tiếng cười của những người bạn thuở nhỏ. Những điều ấy tưởng như nhỏ bé nhưng lại có sức sống bền bỉ trong kí ức. Em cũng hiểu hơn vì sao mỗi người luôn có một nơi để nhớ, một nơi chỉ cần nghĩ đến thôi cũng thấy lòng mình dịu lại.
Gấp trang sách lại, trong tâm trí em vẫn hiện lên một dòng sông xanh, hàng bần nghiêng bóng và tiếng trẻ nhỏ vang lên giữa buổi chiều quê. “Bến sông tuổi thơ” khiến em hiểu rằng vẻ đẹp của quê hương không nhất thiết phải xa xôi hay rực rỡ; đôi khi nó nằm ngay trong những điều bình dị nhất mà ta từng vô tình đi qua. Em sẽ biết trân trọng hơn nơi mình sinh ra, những người thân yêu và những kỉ niệm tuổi thơ đang từng ngày trở thành hành trang quý giá trên con đường trưởng thành.
Bài tham khảo Mẫu 4
Mỗi trang sách mở ra trước mắt em giống như một cánh cửa nhỏ dẫn đến một thế giới mới. Qua những câu chuyện em đọc trong sách Tiếng Việt, em được gặp những nhân vật đáng yêu, được chứng kiến những sự việc thú vị và nhận ra nhiều điều đẹp đẽ trong cuộc sống. “Bộ sưu tập độc đáo” là một câu chuyện như thế. Em thích câu chuyện bởi nó không chỉ đem đến một hoạt động thú vị của lớp học mà còn giúp em hiểu rằng một món quà quý giá không phải lúc nào cũng được đo bằng tiền bạc.
Câu chuyện bắt đầu vào những ngày gần Tết. Không khí trong lớp đã rộn ràng hơn thường ngày bởi mọi người đang háo hức chờ những ngày nghỉ. Trong một buổi học, Dương nảy ra ý tưởng tổ chức một hoạt động thật vui và ý nghĩa. Bạn đề nghị mỗi người hãy sưu tầm một món đồ đặc biệt, sau Tết sẽ mang đến lớp để cùng tổ chức triển lãm. Ý tưởng ấy lập tức khiến cả lớp thích thú. Long vốn nổi tiếng là “vua” tem nên rất tự hào về bộ sưu tập của mình. Khánh cũng vui vẻ vì bạn chuyên sưu tầm những chiếc kẹp sách. Chỉ riêng Loan cảm thấy băn khoăn bởi bạn chưa biết mình có thể sưu tầm thứ gì thật đặc biệt.
Thầy giáo nghe các bạn bàn luận liền nhắc rằng điều quan trọng nhất không phải giá trị vật chất của món đồ mà là ý nghĩa nó mang lại. Lời thầy khiến Loan suy nghĩ mãi. Sau khi về nhà, bạn cứ băn khoăn tìm kiếm một thứ thật ý nghĩa để mang đến lớp. Rồi cuối cùng, Loan đã tìm được một món đồ rất đặc biệt. Đó không phải thứ đắt tiền hay quý hiếm, nhưng lại chứa đựng một câu chuyện riêng và tình cảm của gia đình. Khi ngày triển lãm đến, mỗi bạn lần lượt giới thiệu món đồ mình sưu tầm. Có những bộ tem đẹp mắt, những chiếc kẹp sách ngộ nghĩnh và nhiều món đồ nhỏ bé nhưng đầy kỉ niệm. Khi đến lượt Loan, cả lớp chăm chú lắng nghe câu chuyện đằng sau món đồ của bạn. Lúc ấy, mọi người mới hiểu rằng giá trị của một bộ sưu tập nằm ở những câu chuyện và tình cảm được gửi gắm trong đó.
Buổi triển lãm trở thành một kỉ niệm thật đẹp của lớp. Các bạn không chỉ được ngắm những món đồ độc đáo mà còn hiểu thêm về sở thích, gia đình và những điều mà mỗi người trân trọng. Em thích nhất suy nghĩ của thầy giáo bởi nó khiến câu chuyện trở nên sâu sắc hơn. Một món đồ có thể cũ, nhỏ bé hoặc chẳng đáng bao nhiêu tiền, nhưng nếu gắn với một kỉ niệm đáng nhớ thì nó vẫn có thể trở thành báu vật trong lòng một người. Qua câu chuyện, em hiểu rằng không nên đánh giá mọi thứ chỉ bằng vẻ ngoài hay giá trị vật chất. Đằng sau một món đồ bình thường có thể là cả một câu chuyện rất đẹp.
Câu chuyện khép lại nhưng bài học về giá trị của những điều giản dị vẫn khiến em suy nghĩ. Em chợt nhớ đến những món đồ nhỏ mình từng cất trong ngăn bàn, có thể chẳng đáng giá bao nhiêu nhưng mỗi món đều gắn với một kỉ niệm riêng. Có lẽ, bộ sưu tập đẹp nhất của mỗi người không nằm trên một chiếc giá mà nằm trong trái tim, nơi lưu giữ những người mình yêu thương và những tháng ngày mình không muốn quên. Em sẽ biết nâng niu hơn những điều bình dị quanh mình, bởi chính chúng thường làm nên những kí ức quý giá nhất.
Bài tham khảo Mẫu 5
Có những câu chuyện đưa người đọc đi qua những vùng đất xa xôi, có những câu chuyện lại mở ra trước mắt ta một thế giới vừa kì lạ vừa đầy sức tưởng tượng. Qua những câu chuyện em được đọc trong sách Tiếng Việt, em đặc biệt ấn tượng với “Tiếng hát của người đá”. Câu chuyện khiến em nhớ mãi bởi hình ảnh chú bé Nai Ngọc với tâm hồn trong sáng, giàu tình yêu thương và ước mơ về một cuộc sống yên bình, hạnh phúc. Đọc câu chuyện, em không chỉ bị cuốn hút bởi những điều kì thú mà còn cảm nhận được một thông điệp thật đẹp về tình yêu cuộc sống.
Câu chuyện đưa em đến một thế giới xa xưa, nơi thiên nhiên còn hoang sơ, núi rừng rộng lớn và cuộc sống của con người gắn bó chặt chẽ với đất trời. Trong thế giới ấy, Nai Ngọc là một chú bé có tâm hồn đặc biệt. Tiếng hát của em trong trẻo, hồn nhiên và mang theo những ước mơ đẹp đẽ. Nhưng cuộc sống xung quanh lại không phải lúc nào cũng bình yên. Những biến động và đau thương khiến con người phải đối mặt với nhiều mất mát. Giữa khung cảnh ấy, tiếng hát của Nai Ngọc giống như một làn gió trong lành thổi qua núi rừng, mang theo niềm vui và niềm tin vào những ngày tốt đẹp.
Điều khiến em ấn tượng nhất là vẻ đẹp tâm hồn của Nai Ngọc. Dù cuộc sống còn nhiều khó khăn, em vẫn giữ được sự trong sáng và tình yêu đối với cuộc đời. Tiếng hát của em không chỉ là âm thanh cất lên từ một giọng hát trẻ thơ mà còn giống như tiếng nói của một tâm hồn luôn hướng về điều tốt đẹp. Qua hình ảnh ấy, câu chuyện gợi cho em nghĩ đến sức mạnh của những ước mơ. Một ước mơ về cuộc sống bình yên có thể bắt đầu từ một trái tim nhỏ bé, nhưng lại có khả năng lan tỏa đến những người xung quanh. Càng đọc, em càng cảm nhận rõ rằng hòa bình và hạnh phúc luôn là những điều con người đáng trân trọng và gìn giữ.
Câu chuyện về Nai Ngọc không có ý nghĩa chỉ bởi những chi tiết kì thú mà còn bởi vẻ đẹp nhân văn được gửi gắm bên trong. Em yêu mến chú bé bởi em không để những điều khó khăn làm mất đi niềm tin và sự trong sáng của mình. Qua nhân vật, em hiểu rằng chúng ta cần biết yêu thương cuộc sống, biết quý trọng những ngày tháng bình yên và luôn hướng đến những điều tốt đẹp. Em cũng nhận ra rằng mỗi người đều có thể góp một phần nhỏ bé để làm cho cuộc sống xung quanh trở nên vui vẻ hơn, giống như tiếng hát trong trẻo có thể làm dịu đi những khoảng lặng của núi rừng.
Gấp lại câu chuyện, em vẫn có cảm giác như tiếng hát của Nai Ngọc còn ngân đâu đó giữa những vách núi xa xôi. Âm thanh ấy nhắc em rằng trong cuộc sống, điều đáng quý không chỉ là được sống cho riêng mình mà còn là biết ước mong những điều tốt đẹp cho mọi người. Em sẽ luôn trân trọng hòa bình, biết yêu thương những người xung quanh và giữ cho mình một tâm hồn trong trẻo, giàu hi vọng. Bởi đôi khi, một tiếng hát nhỏ bé cũng có thể gieo vào lòng người một ước mơ rất lớn: ước mơ về một thế giới bình yên.
Bài tham khảo Mẫu 6
Có những trang sách không kể một câu chuyện dài với nhiều sự việc nối tiếp nhau, nhưng chỉ bằng vài hình ảnh và cảm xúc cũng đủ khiến người đọc lặng đi. Qua những bài đọc em được học trong sách Tiếng Việt, “Thư của bố” là một bài thơ khiến em đặc biệt xúc động. Qua lời của người con, hình ảnh người bố là một người lính biển hiện lên vừa mạnh mẽ, kiên cường nơi đầu sóng, vừa dịu dàng, yêu thương gia đình. Đọc bài thơ, em càng cảm nhận sâu sắc hơn tình cha con và sự hi sinh thầm lặng của những người lính đang làm nhiệm vụ bảo vệ biển đảo quê hương.
Câu chuyện được mở ra từ cuộc sống của một bạn nhỏ có bố thường xuyên phải xa nhà. Trong căn nhà chỉ có hai mẹ con, sự vắng bóng của bố trở thành một khoảng trống quen thuộc. Bạn nhỏ mong ngóng từng lá thư từ nơi biển xa gửi về. Trong những lá thư ấy, bố kể về biển cả, về những con sóng êm đềm và đàn cá heo vui đùa trên mặt nước. Qua lời kể bình dị ấy, người con cảm nhận được hình ảnh một vùng biển rộng lớn mà bố đang ngày đêm gắn bó. Mỗi lá thư đến giống như một nhịp cầu nối căn nhà nhỏ nơi đất liền với người bố đang ở nơi xa.
Nhưng đằng sau những dòng thư nhẹ nhàng ấy lại là một cuộc sống không hề dễ dàng. Người bố không kể cho con nghe về những cơn bão, những dải đá ngầm nguy hiểm hay những giờ phút khẩn trương khi thực hiện nhiệm vụ. Bố cũng không kể về chiếc áo đã đọng muối, làn da phải chịu cái nắng gay gắt của biển khơi. Bố chỉ kể những điều bình yên và gửi vào từng lá thư nỗi nhớ cùng tình yêu thương dành cho gia đình. Thế nhưng khi lớn lên, người con đã hiểu được cả những điều bố không viết. Bạn hiểu rằng phía sau những lời thư dịu dàng là biết bao vất vả, trách nhiệm và sự hi sinh. Hình ảnh người bố vì thế trở nên thật đẹp: nơi đầu sóng, bố là người lính kiên cường sẵn sàng hoàn thành nhiệm vụ; trong lá thư gửi về nhà, bố vẫn là người cha dịu dàng, luôn muốn con được bình yên.
Điều khiến em xúc động nhất là người con không chỉ đọc những dòng chữ của bố mà còn đọc được cả những điều nằm phía sau chúng. Tình yêu thương đã giúp bạn hiểu những khó khăn mà bố cố giấu đi để mẹ và con không phải lo lắng. Qua đó, em càng thêm khâm phục những người lính biển đang ngày đêm bảo vệ chủ quyền của Tổ quốc. Họ phải sống xa gia đình, đối mặt với nhiều khó khăn nhưng vẫn giữ vững nhiệm vụ của mình. Đồng thời, em cũng cảm nhận được tình cha con thật sâu sắc. Đôi khi tình yêu thương không nằm trong những lời nói lớn lao mà lặng lẽ ẩn sau một lá thư, một lời hỏi thăm hay sự cố gắng giấu đi những nhọc nhằn để người thân được yên lòng.
Khép lại bài thơ, em vẫn nhớ hình ảnh người bố giữa biển trời rộng lớn và người con lặng lẽ chờ những lá thư từ nơi xa. Câu chuyện khiến em càng biết ơn những người đang ngày đêm làm nhiệm vụ bảo vệ quê hương, đồng thời nhắc em phải biết trân trọng tình cảm gia đình khi mình vẫn còn được sống trong vòng tay yêu thương. Em nghĩ rằng có những khoảng cách rất xa về địa lí nhưng nếu trong tim luôn có tình yêu thì chẳng thể nào ngăn được sự gần gũi. Và những lá thư từ biển xa ấy chính là minh chứng đẹp đẽ cho một tình cha con âm thầm mà sâu nặng.
Bài tham khảo Mẫu 7
“Có một nơi để về, đó là nhà. Có những người để yêu thương, đó là gia đình.” Qua những câu chuyện em được đọc trong sách Tiếng Việt, em đã gặp rất nhiều nhân vật và hoàn cảnh khác nhau. Có câu chuyện khiến em bật cười, có câu chuyện lại khiến em lặng người vì xúc động. Trong số đó, “Chiếc áo len” là câu chuyện em nhớ nhất bởi câu chuyện giản dị mà ấm áp, giúp em hiểu hơn về tình cảm anh em và sự yêu thương trong gia đình.
Mùa đông năm ấy, trời trở lạnh. Những cơn gió se sắt thổi qua từng con phố, khiến ai cũng muốn khoác lên mình một chiếc áo thật ấm. Lan có một người anh trai tên Tuấn. Một hôm, khi hai anh em đi học về, Lan nhìn thấy một chiếc áo len màu đỏ rất đẹp được bày trong cửa hàng. Chiếc áo có màu sắc rực rỡ, cổ áo mềm mại và chắc chắn sẽ rất ấm. Lan thích chiếc áo ấy vô cùng nên về nhà cứ nghĩ mãi. Khi mẹ hỏi, Lan ngập ngừng nói rằng mình muốn có chiếc áo len giống như vậy. Mẹ bảo nhà đang khó khăn, chưa thể mua ngay, nhưng Lan vẫn cảm thấy buồn.
Đúng lúc ấy, Tuấn bước vào. Nghe em gái nói về chiếc áo, anh liền để ý đến vẻ mặt buồn buồn của Lan. Tuấn thương em nên nói với mẹ rằng mình không cần mua áo mới nữa, có thể dùng chiếc áo cũ. Nhưng Lan lại không muốn anh phải chịu thiệt vì mình. Hai anh em bắt đầu giằng co, người muốn nhường cho người kia. Cuối cùng, vì không hiểu rõ hoàn cảnh gia đình, Lan đã có lúc trách mẹ và làm Tuấn buồn. Sau đó, Lan nhận ra mình đã ích kỉ. Em hiểu rằng mẹ không phải không thương mình mà vì gia đình còn nhiều khoản phải lo. Lan ân hận và chạy đến xin lỗi mẹ, xin lỗi cả anh trai. Tuấn cũng ôm em vào lòng, hai anh em lại vui vẻ như trước. Chiếc áo len tuy không có ngay nhưng tình cảm gia đình lại trở nên ấm áp hơn bao giờ hết.
Em đặc biệt xúc động trước tình cảm của Tuấn. Anh không chỉ thương em mà còn sẵn sàng nhường phần tốt đẹp cho em dù bản thân cũng rất thích một món đồ mới. Qua Lan, em cũng hiểu rằng đôi khi vì một mong muốn nhỏ bé, con người có thể vô tình làm người thân buồn. Điều đáng quý là biết nhận ra lỗi lầm và sửa chữa. Câu chuyện giúp em hiểu rằng gia đình không phải lúc nào cũng có thể đáp ứng mọi mong muốn của mỗi người, nhưng tình yêu thương thì luôn hiện diện trong những điều giản dị nhất. Một lời nhường nhịn, một cái ôm hay một lời xin lỗi chân thành đều có thể làm tan đi những giận dỗi.
Kết thúc câu chuyện, em không còn nhớ chiếc áo len đẹp đến mức nào mà nhớ nhất hơi ấm của tình anh em trong gia đình. Em hiểu rằng có những thứ càng chia sẻ càng trở nên đầy đặn, đó chính là yêu thương. Từ câu chuyện của Lan và Tuấn, em tự nhắc mình phải biết quan tâm đến bố mẹ, yêu thương anh chị em và không nên chỉ nghĩ đến điều mình mong muốn. Bởi giữa những ngày đông lạnh giá, thứ sưởi ấm con người không chỉ là một chiếc áo mà còn là một mái nhà có những người luôn sẵn lòng yêu thương nhau.
Bài tham khảo Mẫu 8
Trong những trang sách Tiếng Việt, có những câu chuyện nhẹ nhàng như một làn gió nhưng lại để lại trong lòng người đọc những cảm xúc thật sâu. “Bông hoa cúc trắng” là một câu chuyện như thế. Em nhớ mãi hình ảnh cô bé hiếu thảo, nhỏ bé nhưng giàu tình yêu thương mẹ. Câu chuyện khiến em xúc động bởi tình mẫu tử thiêng liêng và nhắc nhở em biết trân trọng những người thân yêu bên cạnh mình.
Ngày xưa, có một cô bé sống cùng mẹ trong một căn nhà nhỏ. Hai mẹ con tuy nghèo nhưng luôn yêu thương nhau. Một ngày nọ, người mẹ mắc bệnh nặng. Căn nhà vốn yên bình bỗng trở nên buồn bã. Nhìn mẹ nằm trên giường, khuôn mặt xanh xao và đôi mắt mệt mỏi, cô bé vô cùng lo lắng. Em chạy đi tìm thầy thuốc. Thầy thuốc bảo rằng muốn chữa khỏi bệnh cho mẹ, cần tìm một bông hoa đặc biệt. Cô bé nghe xong liền lập tức lên đường. Em đi qua những con đường dài, qua cánh đồng và những khu rừng vắng. Dù đôi chân mỏi nhừ, em vẫn không ngừng bước vì trong lòng chỉ có một mong muốn duy nhất là cứu mẹ.
Cuối cùng, cô bé tìm thấy một bông hoa trắng rất đẹp. Em nâng niu cầm bông hoa về gặp thầy thuốc. Nhưng thầy thuốc lại nói rằng bông hoa có bao nhiêu cánh thì mẹ em chỉ có thể sống được bấy nhiêu ngày. Cô bé nhìn bông hoa, đôi mắt tràn đầy lo lắng. Em không muốn xa mẹ nên cẩn thận ngồi xuống, tách từng cánh hoa thành thật nhiều cánh nhỏ. Khi ấy, bông hoa vốn chỉ có vài cánh lại trở thành một bông hoa với vô số cánh trắng tinh. Thầy thuốc cảm động trước lòng hiếu thảo của cô bé và dùng bông hoa để chữa bệnh cho mẹ. Nhờ tình yêu thương và tấm lòng hiếu thảo của con gái, người mẹ dần khỏe lại. Hai mẹ con lại được sống bên nhau trong niềm vui và hạnh phúc.
Điều khiến em cảm động nhất là cô bé không nghĩ đến bản thân khi mẹ bị bệnh. Trước khó khăn, em không bỏ cuộc mà tìm mọi cách để cứu mẹ. Đôi chân nhỏ bé đã đi qua một chặng đường dài chỉ vì tình yêu thương. Hình ảnh cô bé tách từng cánh hoa cũng khiến em nhớ mãi. Những cánh hoa nhỏ bé giống như những mong ước giản dị của một người con: chỉ mong mẹ được khỏe mạnh và ở bên mình thật lâu. Qua câu chuyện, em hiểu rằng lòng hiếu thảo không nằm ở những điều xa vời mà bắt đầu từ sự quan tâm, chăm sóc và biết yêu thương cha mẹ mỗi ngày.
Gấp lại câu chuyện, em vẫn hình dung trước mắt mình bông hoa cúc trắng với những cánh hoa nhỏ xinh nối tiếp nhau. Bông hoa ấy không chỉ đẹp bởi màu trắng tinh khôi mà còn đẹp bởi nó được tạo nên từ tình yêu thương sâu sắc của một người con dành cho mẹ. Em tự nhắc mình phải biết yêu quý, kính trọng và quan tâm đến bố mẹ từ những việc nhỏ nhất. Bởi trong cuộc đời mỗi người, chẳng có món quà nào quý hơn những ngày tháng được nhìn thấy cha mẹ khỏe mạnh và mỉm cười bên mình.
Bài tham khảo Mẫu 9
Những câu chuyện cổ tích giống như những chiếc hộp nhỏ chứa đựng biết bao điều kì diệu. Mỗi lần mở một trang sách Tiếng Việt, em lại được bước vào một thế giới có biển cả, lâu đài, những nhân vật kì lạ và cả những bài học sâu sắc về cách sống. “Ông lão đánh cá và con cá vàng” là một câu chuyện khiến em nhớ mãi. Qua câu chuyện, em hiểu rằng lòng tham không có giới hạn sẽ khiến con người đánh mất cả những gì mình đang có.
Ngày nọ, một ông lão nghèo sống cùng người vợ trong một túp lều nhỏ bên bờ biển. Hằng ngày, ông ra biển đánh cá để kiếm sống. Một hôm, ông kéo lưới lên và bất ngờ bắt được một con cá vàng. Cá vàng cất tiếng van xin ông thả mình về biển và hứa sẽ đáp lại lòng tốt của ông. Ông lão vốn hiền lành nên chẳng đòi hỏi gì, chỉ nhẹ nhàng thả cá trở về biển. Khi về nhà kể chuyện, ông không ngờ người vợ lại nổi giận vì cho rằng ông đã bỏ phí một cơ hội quý giá. Bà bắt ông quay lại biển để xin cá vàng một chiếc máng lợn mới.
Từ đó, mỗi lần nghe vợ sai bảo, ông lão lại phải ra biển gọi cá vàng. Ban đầu, bà chỉ muốn một chiếc máng mới. Nhưng có được chiếc máng, bà lại muốn một căn nhà đẹp. Có nhà rồi, bà lại muốn trở thành phu nhân giàu có, rồi muốn có quyền lực và cuối cùng muốn trở thành người đứng đầu cả biển cả. Mỗi lần ông lão ra biển, mặt biển lại thay đổi theo lòng tham của người vợ. Từ những gợn sóng nhẹ nhàng, biển dần trở nên dữ dội, bầu trời cũng tối sầm. Cá vàng vẫn cố đáp ứng những yêu cầu ngày càng quá đáng ấy. Nhưng đến khi người vợ muốn chiếm cả quyền lực của cá vàng, mọi thứ bỗng biến mất. Ông lão trở về và thấy trước mắt mình vẫn là túp lều cũ, chiếc máng lợn cũ và cuộc sống nghèo khó như ban đầu. Người vợ chẳng còn gì trong tay.
Em nhớ nhất hình ảnh mặt biển thay đổi theo từng mong muốn của người vợ. Biển càng trở nên dữ dội bao nhiêu thì lòng tham của bà càng lớn bấy nhiêu. Qua đó, em cảm nhận rõ bài học mà câu chuyện muốn gửi gắm: con người cần biết hài lòng với những gì mình có và không nên để lòng tham điều khiển. Ông lão hiền lành, không tham lam nên đáng được trân trọng, còn người vợ vì không biết đủ nên cuối cùng mất tất cả. Câu chuyện khiến em hiểu rằng hạnh phúc không phải là có thật nhiều tiền bạc hay quyền lực mà là biết trân trọng những điều bình dị đang ở bên mình.
Câu chuyện đã khép lại nhưng tiếng sóng biển dường như vẫn còn vang trong trí tưởng tượng của em. Em nghĩ đến túp lều nhỏ và cuộc sống tuy nghèo nhưng có thể bình yên nếu con người biết hài lòng. Từ câu chuyện, em sẽ cố gắng không đòi hỏi quá nhiều, biết trân trọng những gì bố mẹ dành cho mình và luôn nhớ rằng lòng biết đủ chính là một cách để giữ gìn hạnh phúc. Có những điều tưởng như rất nhỏ bé nhưng nếu biết nâng niu, chúng lại trở thành những món quà quý giá nhất.
Bài tham khảo Mẫu 10
Trong những câu chuyện em được đọc trong sách Tiếng Việt, có những câu chuyện khiến em thích thú bởi những điều kì diệu, cũng có những câu chuyện khiến lòng em chùng xuống bởi tình cảm gia đình sâu sắc. “Sự tích cây vú sữa” là câu chuyện khiến em xúc động nhất. Qua hình ảnh người mẹ và cậu con trai, câu chuyện đã giúp em cảm nhận rõ hơn tình mẫu tử bao la và hiểu rằng tình yêu của mẹ luôn dịu dàng, bao dung ngay cả khi con mắc lỗi.
Ngày xưa, có một cậu bé được mẹ hết mực yêu thương. Vì được mẹ chiều chuộng nên cậu thường hay nghịch ngợm và đôi khi không nghe lời. Một hôm, vì mắc lỗi và bị mẹ nhắc nhở, cậu giận dỗi bỏ nhà đi. Cậu đi rất xa, đến những nơi lạ lẫm và bắt đầu cảm thấy nhớ nhà. Ban đầu, cậu vẫn nghĩ mình có thể sống một mình, nhưng thời gian trôi qua, nỗi nhớ mẹ cứ lớn dần. Những con đường xa lạ, những mái nhà không quen và những bữa ăn thiếu đi bóng dáng mẹ khiến cậu càng buồn hơn. Cuối cùng, cậu quyết định trở về.
Nhưng khi cậu chạy về đến nhà, mẹ đã không còn ở đó. Cậu gọi mãi, gọi đến khản cả giọng mà không nghe thấy tiếng mẹ trả lời. Cậu ngồi xuống bên ngôi nhà thân thuộc, lòng tràn ngập ân hận. Đúng lúc ấy, trước mắt cậu xuất hiện một cây xanh lạ. Cậu ôm lấy thân cây mà khóc, rồi bất ngờ thấy trên cành xuất hiện những quả tròn căng. Cậu hái một quả, bóp nhẹ thì dòng sữa trắng ngọt ngào chảy ra. Cậu nếm thử và cảm nhận vị ngọt dịu dàng như tình yêu của mẹ. Vỏ quả mềm mại, hương thơm thân thuộc khiến cậu càng nhớ mẹ hơn. Từ những cành cây, những chiếc lá như dang rộng vòng tay ôm lấy cậu. Cậu hiểu rằng mẹ đã hóa thành cây để mãi ở bên con, vẫn cho con dòng sữa ngọt lành như ngày nào. Cậu ôm lấy thân cây và bật khóc vì ân hận.
Hình ảnh khiến em xúc động nhất là khi cậu bé trở về nhưng không còn được gặp mẹ. Lúc còn có mẹ bên cạnh, cậu đã không biết trân trọng tình yêu thương ấy. Chỉ khi mất đi, cậu mới thấm thía nỗi nhớ và sự ân hận. Cây vú sữa vì thế không chỉ là một loài cây mà còn là biểu tượng của tình mẹ. Những quả vú sữa căng tròn, dòng sữa trắng ngọt ngào như vòng tay mẹ vẫn luôn dành cho con. Qua câu chuyện, em hiểu rằng cha mẹ luôn yêu thương và bao dung với con cái, nhưng mỗi người cũng cần biết trân trọng tình cảm ấy khi vẫn còn có thể. Một lời nói vô tâm hay một hành động nóng giận đôi khi có thể để lại sự ân hận rất lâu.
Khép lại câu chuyện, hình ảnh cậu bé ôm lấy thân cây vú sữa khiến em cứ nghĩ mãi. Em hiểu rằng trên đời này, tình yêu của mẹ là một trong những điều quý giá nhất và không gì có thể thay thế. Vì thế, em sẽ cố gắng ngoan ngoãn, biết nghe lời, quan tâm đến bố mẹ và nói lời yêu thương khi còn có thể. Mỗi khi nhìn thấy một cây vú sữa xanh tươi, em sẽ nhớ đến câu chuyện này như một lời nhắc dịu dàng rằng: hãy biết yêu thương và trân trọng gia đình trước khi những điều thân thuộc chỉ còn nằm lại trong nỗi nhớ.
Bài tham khảo Mẫu 11
“Tre xanh, xanh tự bao giờ? Chuyện ngày xưa đã có bờ tre xanh...” Những hình ảnh về cây tre từ lâu đã trở nên thân thuộc trong tâm hồn người Việt. Qua những câu chuyện em được đọc trong sách Tiếng Việt, em đã gặp nhiều nhân vật với những số phận khác nhau và học được những bài học ý nghĩa. Trong đó, “Cây tre trăm đốt” là câu chuyện em yêu thích bởi câu chuyện vừa hấp dẫn, vừa thể hiện ước mơ của nhân dân về sự công bằng, đồng thời nhắc nhở con người phải biết giữ lời hứa.
Ngày xưa, có một anh nông dân nghèo làm thuê cho một phú ông giàu có. Anh vốn hiền lành, chăm chỉ nên ngày ngày đều cần mẫn làm việc từ sáng sớm đến tối muộn. Thấy anh thật thà, phú ông hứa rằng nếu anh chịu khó làm việc đủ ba năm thì sẽ gả con gái cho. Tin vào lời hứa ấy, anh nông dân không quản nắng mưa, luôn cố gắng hoàn thành mọi công việc được giao. Ba năm trôi qua, anh vui mừng nghĩ đến ngày mình có thể cưới con gái phú ông. Thế nhưng, phú ông vốn tham lam và gian xảo lại không muốn thực hiện lời hứa. Ông ta tìm cách đánh lừa anh bằng cách bảo anh vào rừng tìm một cây tre có đủ một trăm đốt để chuẩn bị cho đám cưới.
Không nghi ngờ, anh nông dân vác dao vào rừng. Anh đi hết bụi tre này đến bụi tre khác, tìm mãi mà chẳng thấy cây tre nào có đủ một trăm đốt. Trời dần về chiều, ánh nắng xuyên qua những tán lá thưa thớt, anh ngồi xuống bên gốc cây mà buồn bã. Đúng lúc ấy, Bụt xuất hiện và hỏi chuyện. Biết được nỗi oan của anh, Bụt chỉ cho anh cách ghép một trăm đốt tre thành một cây tre dài bằng câu thần chú. Anh làm theo và cây tre trăm đốt hiện ra thật kì diệu. Anh vui mừng mang cây tre về. Phú ông nhìn thấy cây tre dài thì vô cùng kinh ngạc nhưng vẫn định chối bỏ lời hứa. Anh nông dân liền đọc câu thần chú khiến phú ông bị dính chặt vào cây tre. Sợ hãi, phú ông phải xin lỗi và hứa thực hiện đúng lời đã nói. Lúc ấy, anh nông dân mới đọc câu thần chú lần nữa để phú ông được rời khỏi cây tre.
Em thích nhất hình ảnh anh nông dân từ một người hiền lành, chịu nhiều thiệt thòi cuối cùng đã có thể đòi lại công bằng cho mình. Anh không dùng sức mạnh để trả thù mà chỉ muốn người đã hứa phải giữ đúng lời. Trái lại, phú ông giàu có nhưng lại tham lam, coi thường người nghèo và cuối cùng phải nhận bài học thích đáng. Câu chuyện thể hiện mong ước rất đẹp của nhân dân: người thật thà, chăm chỉ rồi sẽ được bảo vệ, còn kẻ gian dối sẽ phải trả giá cho việc làm của mình. Qua nhân vật anh nông dân, em càng hiểu rằng sự chăm chỉ và lòng kiên trì luôn đáng được trân trọng.
Mỗi lần nhớ đến hình ảnh cây tre trăm đốt hiện ra giữa khu rừng, em lại thấy câu chuyện thật thú vị mà cũng đầy ý nghĩa. Em hiểu rằng lời hứa là điều cần được coi trọng và con người phải biết sống ngay thẳng, giữ chữ tín với mọi người. Em cũng tự nhắc mình không nên vì lợi ích của bản thân mà lừa dối hay làm tổn thương người khác. Có lẽ, bài học về sự công bằng và lòng trung thực sẽ còn theo em thật lâu, giống như màu xanh của những lũy tre làng vẫn bền bỉ đi cùng năm tháng.
Bài tham khảo Mẫu 12
“Quê hương là chùm khế ngọt, cho con trèo hái mỗi ngày.” Chỉ một hình ảnh chùm khế thôi cũng có thể gợi lên biết bao điều thân thương trong những câu chuyện dân gian Việt Nam. Qua những câu chuyện em đọc trong sách Tiếng Việt, em đã được gặp nhiều nhân vật với những tính cách khác nhau. “Cây khế” là câu chuyện khiến em nhớ mãi bởi cách kể hấp dẫn và bài học sâu sắc về lòng tham, sự hiền lành và biết đủ.
Ngày xưa, có hai anh em sống cùng nhau. Sau khi cha mẹ mất, người anh vốn tham lam đã tìm cách chia gia tài. Anh ta lấy gần như tất cả tài sản, chỉ để lại cho người em một túp lều nhỏ và một cây khế. Người em không than trách mà chăm chỉ làm ăn, ngày ngày vun đất, tưới cây, mong cây khế cho quả. Chẳng bao lâu, cây khế lớn lên xanh tốt rồi ra hoa, kết trái. Những chùm khế chín vàng lúc lỉu trên cành, tỏa hương thơm dịu dàng trong nắng. Người em vui mừng vì từ nay có thể đem khế ra chợ bán để kiếm sống.
Thế rồi một hôm, một con chim lớn bay đến ăn khế. Người em buồn bã than rằng cây khế là tài sản duy nhất của mình, nếu chim ăn hết thì gia đình sẽ không còn gì. Chim liền nói rằng ăn một quả sẽ trả một cục vàng và dặn người em chuẩn bị một chiếc túi vừa đủ để đựng. Người em làm đúng lời. Chim đưa người em đến một hòn đảo đầy vàng bạc. Nhưng người em chỉ lấy vừa đủ số vàng trong chiếc túi rồi trở về. Nhờ số vàng ấy, gia đình có cuộc sống tốt đẹp hơn. Người anh nghe chuyện liền nổi lòng tham, tìm cách đổi gia tài lấy cây khế. Khi chim đến, người anh cũng đòi đi lấy vàng nhưng lại may một chiếc túi thật lớn. Đến hòn đảo, anh ta tham lam lấy vàng thật nhiều. Trên đường trở về, vì túi quá nặng, người anh bị rơi xuống biển. Câu chuyện kết thúc bằng bài học rõ ràng: người hiền lành, biết đủ sẽ được hưởng hạnh phúc, còn kẻ tham lam cuối cùng sẽ phải trả giá.
Điều em nhớ nhất chính là sự khác biệt giữa hai người anh em. Người em tuy nghèo nhưng biết hài lòng với những gì mình có, không tham lam quá mức. Người anh có nhiều tài sản hơn nhưng lại luôn muốn có thêm, cuối cùng chính lòng tham đã khiến anh mất tất cả. Qua câu chuyện, em hiểu rằng hạnh phúc không nằm ở việc sở hữu thật nhiều mà ở khả năng biết trân trọng những điều đang có. Cây khế nhỏ bé trong câu chuyện cũng trở thành biểu tượng cho sự công bằng và lòng biết đủ.
Mỗi khi nghe câu hát về “chùm khế ngọt”, em lại nhớ đến câu chuyện này và nhớ đến bài học giản dị mà sâu sắc của ông cha. Em sẽ tập sống biết đủ, không ganh đua, không tham lam và luôn trân trọng những gì mình đang có. Bởi đôi khi, một mái nhà bình yên, một bữa cơm đủ đầy và những người thân yêu bên cạnh đã là một kho báu lớn hơn bất cứ hòn đảo vàng bạc nào.
Bài tham khảo Mẫu 13
Tuổi thơ của mỗi người thường được dệt nên từ những câu chuyện cổ tích đầy màu sắc. Qua những câu chuyện em đọc trong sách Tiếng Việt, em được gặp những cô bé, cậu bé có hoàn cảnh khác nhau, được chứng kiến cuộc đấu tranh giữa điều thiện và điều ác. Trong số đó, “Tấm Cám” là câu chuyện khiến em nhớ lâu nhất. Hình ảnh cô Tấm hiền lành, chịu nhiều bất công nhưng luôn hướng đến điều tốt đẹp đã để lại trong em nhiều suy nghĩ.
Tấm là một cô gái mồ côi mẹ từ nhỏ, phải sống cùng dì ghẻ và cô em cùng cha khác mẹ là Cám. Hằng ngày, Tấm phải làm rất nhiều công việc nặng nhọc trong nhà, từ chăn trâu, gánh nước đến bắt tép. Một hôm, dì ghẻ sai hai chị em đi bắt tép và hứa ai bắt được nhiều sẽ được thưởng. Tấm chăm chỉ nên bắt được đầy giỏ, còn Cám mải chơi nên chẳng có gì. Cám lừa Tấm xuống ao gội đầu rồi trút hết tôm tép sang giỏ của mình. Tấm buồn bã khóc, nhưng Bụt hiện lên an ủi và giúp đỡ cô. Sau đó, Tấm còn được Bụt giúp có quần áo đẹp để đi hội. Nhờ chiếc giày đánh rơi, Tấm trở thành hoàng hậu. Nhưng mẹ con Cám vẫn không ngừng tìm cách hãm hại cô.
Từ đó, Tấm trải qua rất nhiều biến cố. Mỗi lần bị hãm hại, Tấm lại hóa thân thành một hình ảnh khác: khi là chim vàng anh, lúc là cây xoan đào, rồi trở thành khung cửi và cuối cùng là cây thị. Dù bị đẩy vào những hoàn cảnh đau khổ, Tấm vẫn luôn tìm cách trở về với cuộc sống. Một ngày nọ, nhà vua đi ngang qua nơi có cây thị và nhìn thấy một cô gái xinh đẹp bước ra từ quả thị. Đó chính là Tấm. Nhờ sự nhận ra của nhà vua, Tấm trở lại cung điện. Cuối cùng, Tấm được sống cuộc đời hạnh phúc, còn mẹ con Cám phải nhận kết cục thích đáng cho những việc làm độc ác của mình. Em ấn tượng nhất với sức sống bền bỉ của Tấm. Dù nhiều lần gặp bất hạnh, cô vẫn không hoàn toàn bị khuất phục trước số phận.
Tấm là nhân vật khiến em vừa thương vừa khâm phục. Cô không có sức mạnh phi thường nhưng có một sức sống mạnh mẽ và niềm tin vào điều tốt đẹp. Qua những biến hóa của Tấm, câu chuyện thể hiện ước mơ của nhân dân xưa về chiến thắng của cái thiện trước cái ác, của người hiền lành trước những kẻ độc ác, ích kỉ. Em hiểu rằng cuộc sống cần có lòng nhân hậu nhưng cũng cần sự mạnh mẽ để bảo vệ những điều đúng đắn. Câu chuyện cũng nhắc em phải biết yêu thương, chia sẻ và không bao giờ dùng sự ích kỉ của mình để làm tổn thương người khác.
Hình ảnh cô Tấm bước ra từ quả thị vẫn khiến em có cảm giác như một mầm cây xanh vươn lên sau những ngày mưa bão. Câu chuyện giúp em thêm tin rằng những điều tốt đẹp luôn đáng được gìn giữ. Em sẽ cố gắng sống chân thành, biết yêu thương mọi người và không làm điều xấu. Dù cuộc sống có những lúc không như ý, em vẫn muốn giữ cho mình một trái tim trong sáng và niềm tin rằng điều tử tế luôn có ý nghĩa.
Bài tham khảo Mẫu 14
Có những câu chuyện dân gian không chỉ kể về những điều kì diệu mà còn lưu giữ trong đó niềm tự hào về lịch sử dân tộc. Qua những câu chuyện em được đọc trong sách Tiếng Việt, em đặc biệt yêu thích “Sự tích Hồ Gươm”. Câu chuyện đưa em trở về một thời đất nước còn chìm trong khói lửa, đồng thời giúp em hiểu thêm về lòng yêu nước và sức mạnh đoàn kết của nhân dân ta.
Ngày xưa, giặc Minh xâm lược nước ta, gây ra biết bao đau thương cho nhân dân. Trước cảnh đất nước lầm than, Lê Lợi đứng lên tập hợp nghĩa quân chống giặc. Tuy có lòng yêu nước và ý chí lớn lao nhưng lực lượng ban đầu còn yếu, vũ khí cũng thiếu thốn. Một hôm, một người đánh cá tên là Lê Thận kéo lưới trên sông và nhiều lần bắt được một thanh sắt. Thấy lạ, ông mang về nhà. Sau đó, Lê Thận gia nhập nghĩa quân Lam Sơn. Khi Lê Lợi đến nhà, ông nhận ra thanh sắt ấy chính là lưỡi gươm có chữ sáng lên. Từ đó, thanh gươm trở thành một phần quan trọng trong cuộc kháng chiến.
Chưa hết, một hôm Lê Lợi đi qua khu rừng, ông nhìn thấy ánh sáng lạ trên ngọn cây. Trên đó có một chuôi gươm sáng rực. Lê Lợi đem về ghép với lưỡi gươm thì vừa khít. Từ đó, nghĩa quân có một thanh gươm thần. Nhờ có vũ khí kì diệu, lại thêm tinh thần đoàn kết và lòng quyết tâm, nghĩa quân Lam Sơn ngày càng mạnh, đánh đâu thắng đó. Cuối cùng, quân ta đánh tan giặc Minh, đất nước trở lại thanh bình. Một thời gian sau, Lê Lợi đi thuyền trên hồ. Bỗng một con rùa vàng nổi lên mặt nước, xin nhà vua trả lại thanh gươm thần cho Long Vương. Lê Lợi hiểu rằng thanh gươm đã hoàn thành sứ mệnh nên trao lại. Từ đó, hồ được gọi là Hồ Hoàn Kiếm, hay Hồ Gươm.
Điều khiến em ấn tượng nhất là thanh gươm thần không chỉ là một vật báu kì diệu mà còn tượng trưng cho sức mạnh chính nghĩa. Thanh gươm xuất hiện đúng lúc đất nước cần một ngọn cờ tập hợp lòng người và rời đi khi nhiệm vụ đã hoàn thành. Qua câu chuyện, em cảm nhận sâu sắc tinh thần yêu nước của cha ông và hiểu rằng để bảo vệ quê hương, con người cần có lòng dũng cảm, ý chí và sự đồng lòng. Em cũng rất thích hình ảnh Rùa Vàng nổi lên giữa mặt hồ xanh, bởi chi tiết ấy khiến câu chuyện vừa mang màu sắc huyền thoại vừa thể hiện niềm tin của nhân dân vào chính nghĩa.
Mỗi lần có dịp nhìn hình ảnh Hồ Gươm trong sách, em lại nhớ đến câu chuyện về thanh gươm thần và người anh hùng Lê Lợi. Mặt hồ xanh yên ả hôm nay dường như vẫn lưu giữ âm vang của những năm tháng hào hùng ngày trước. Câu chuyện giúp em thêm tự hào về truyền thống yêu nước của dân tộc và hiểu rằng cuộc sống bình yên hôm nay được vun đắp từ biết bao công sức của cha ông. Em sẽ cố gắng học tập, sống có trách nhiệm và biết trân trọng những gì quê hương, đất nước đã trao cho thế hệ hôm nay.
Bài tham khảo Mẫu 15
“Ở hiền thì lại gặp lành, người ngay thì được phúc, người gian thì gặp họa.” Những câu chuyện cổ tích trong sách Tiếng Việt thường đem đến cho em nhiều điều kì diệu và những bài học sâu sắc về cách sống. Trong số đó, “Sọ Dừa” là câu chuyện em yêu thích bởi nhân vật chính có vẻ ngoài khác thường nhưng lại sở hữu một tâm hồn đẹp, sự chăm chỉ và tài năng đáng quý. Câu chuyện giúp em hiểu rằng đừng bao giờ đánh giá một con người chỉ qua dáng vẻ bên ngoài.
Ngày xưa, có một người phụ nữ nghèo hiền lành, chăm chỉ. Một lần vào rừng lấy củi, bà khát nước nên uống nước trong một chiếc sọ dừa. Sau đó, bà mang thai và sinh ra một đứa bé không tay không chân, tròn lẳn như một quả dừa. Bà buồn bã nhưng vẫn yêu thương con. Đứa bé được đặt tên là Sọ Dừa. Khi lớn lên, Sọ Dừa xin mẹ cho mình đi chăn bò thuê cho nhà phú ông. Phú ông nhìn thấy hình dáng khác thường của Sọ Dừa thì không tin cậu có thể làm được việc, nhưng cuối cùng vẫn đồng ý. Không ngờ, Sọ Dừa chăn bò rất giỏi. Ngày nào đàn bò cũng no căng, con nào con nấy béo tốt trở về.
Thấy Sọ Dừa chăm chỉ, phú ông có ba cô con gái thường thay nhau mang cơm cho chàng. Hai cô chị luôn chế giễu, coi thường Sọ Dừa, chỉ có cô út hiền lành, thương người và đối xử tử tế với chàng. Biết Sọ Dừa muốn cưới mình, cô út không chê bai mà đồng ý. Đến ngày cưới, mọi người bất ngờ khi Sọ Dừa hiện nguyên hình là một chàng trai khôi ngô, tuấn tú. Sau đó, chàng chăm chỉ học hành và thi đỗ trạng nguyên. Khi Sọ Dừa đi sứ, hai người chị vì ghen ghét đã tìm cách hãm hại cô út. Nhưng nhờ trí thông minh và sự chuẩn bị của chồng, cô út vượt qua được hiểm nguy. Cuối cùng, hai vợ chồng đoàn tụ, còn hai người chị phải ân hận vì những việc mình đã làm.
Em thương Sọ Dừa vì chàng từng bị người khác coi thường chỉ bởi vẻ ngoài khác biệt. Nhưng chính sự chăm chỉ, tài năng và lòng tốt đã giúp chàng chứng minh giá trị của mình. Em cũng rất quý cô út bởi cô không nhìn người bằng vẻ bề ngoài mà biết trân trọng phẩm chất bên trong. Câu chuyện khiến em hiểu rằng mỗi người đều có những điểm riêng đáng được tôn trọng. Nếu chỉ nhìn vào dáng vẻ bên ngoài mà vội vàng đánh giá người khác, chúng ta rất dễ bỏ qua những điều tốt đẹp ẩn sâu trong tâm hồn họ. Vì vậy, điều đáng quý nhất ở một con người vẫn là lòng nhân hậu, sự chăm chỉ, tài năng và cách họ đối xử với mọi người.
Hình ảnh Sọ Dừa từ một cậu bé bị nhiều người chê bai trở thành một chàng trai tài giỏi khiến em cảm thấy rất vui và tin vào những điều tốt đẹp. Câu chuyện cũng nhắc em biết nhìn người bằng sự cảm thông thay vì những định kiến bên ngoài. Em sẽ cố gắng sống chân thành, không trêu chọc hay coi thường người khác và luôn biết tìm kiếm những điểm đáng quý ở mỗi người. Bởi đôi khi, vẻ đẹp thật sự không nằm ở điều mắt nhìn thấy mà nằm trong một trái tim biết yêu thương và một tâm hồn luôn cố gắng vươn lên.
- Top 105 Bài văn kể lại một câu chuyện đã đọc, đã nghe về trí thông minh hoặc khả năng tìm tòi sáng tạo của con người hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một câu chuyện đã đọc, đã nghe nói về lòng trung thực hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một câu chuyện đã đọc, đã nghe nói về lòng nhân hậu hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một câu chuyện đã đọc, đã nghe ca ngợi lòng dũng cảm hoặc trí thông minh của con người hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một câu chuyện đã đọc hoặc đã nghe có nhân vật là đồ vật hoặc con vật hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Bài văn kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm của An Đéc Xen khi em là người chứng kiến cảnh cô bé bán diêm trong đêm giao thừa hay nhất
- Top 105 Bài văn kể về tâm tình của cây lúa hay nhất
- Top 105 Bài văn tưởng tượng em về thăm trường cũ sau mười năm xa cách hay nhất
- Top 105 Bài văn tưởng tượng và xây dựng một câu chuyện về thế giới các loài vật (có sử dụng yếu tố miêu tả) hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một câu chuyện có ba nhân vật: bà mẹ bị ốm, người con và một bà tiên hay nhất




Danh sách bình luận