1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể lại một câu chuyện hay nhất

Viết bài văn kể lại một câu chuyện cổ tích mà em yêu thích


- Câu chuyện cổ tích nào đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất? ( Thạch Sanh, Tấm Cám, Sọ Dừa, Cây khế, Nàng tiên Ốc, Bông hoa cúc trắng, Cô bé Lọ Lem...) - Điều gì trong câu chuyện ấy khiến em yêu thích và nhớ mãi? (Thế giới cổ tích kì diệu, những phép màu bất ngờ, ,...) - Em biết đến câu chuyện ấy trong hoàn cảnh nào?( Qua lời kể dịu dàng của bà, qua những trang sách cũ của gia đình,...)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

I. Mở bài

- Câu chuyện cổ tích nào đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc nhất? ( Thạch Sanh, Tấm Cám, Sọ Dừa, Cây khế, Nàng tiên Ốc, Bông hoa cúc trắng, Cô bé Lọ Lem...)

- Điều gì trong câu chuyện ấy khiến em yêu thích và nhớ mãi? (Thế giới cổ tích kì diệu, những phép màu bất ngờ, ,...)

- Em biết đến câu chuyện ấy trong hoàn cảnh nào?( Qua lời kể dịu dàng của bà, qua những trang sách cũ của gia đình,...)

II. Thân bài

a. Câu chuyện bắt đầu như thế nào?

- Câu chuyện đưa em trở về một thế giới xa xưa như thế nào?( Ngày xửa ngày xưa, thuở xa xưa, ở một vùng quê nọ, trong một vương quốc nọ,...)

- Nhân vật chính trong câu chuyện là ai? Nhân vật ấy có hoàn cảnh và đặc điểm gì khiến em ấn tượng? (Một người nghèo khổ, mồ côi, chịu nhiều bất hạnh, một cô gái hiền lành, chăm chỉ,...)

- Cuộc sống ban đầu của nhân vật diễn ra như thế nào?(Nhân vật phải đối mặt với khó khăn, bị người khác coi thường, sống trong thiếu thốn nhưng vẫn giữ được phẩm chất tốt đẹp như hiền lành,...)

b. Những thử thách nào đã xảy ra và nhân vật đã vượt qua ra sao?

- Biến cố nào đã khiến cuộc đời nhân vật thay đổi và làm câu chuyện trở nên hấp dẫn (Nhân vật gặp phải thử thách, bị kẻ xấu hãm hại,...)

- Nhân vật chính đã làm gì để vượt qua những khó khăn ấy?(Nhờ lòng dũng cảm, sự thông minh, sự chăm chỉ, lòng nhân hậu,...)

- Những yếu tố kì ảo nào xuất hiện để làm cho câu chuyện thêm hấp dẫn?(Ông Bụt, bà tiên, thần linh, con chim thần, đồ vật có phép màu,...)

- Em hãy kể lại các sự việc quan trọng trong câu chuyện theo trình tự như thế nào?
+Sự việc đầu tiên mở ra thử thách cho nhân vật là gì?

+ Những sự việc nào tiếp tục xảy ra khiến câu chuyện ngày càng hấp dẫn?

+ Khoảnh khắc nào khiến em hồi hộp, lo lắng nhất? Vì sao?

+ Nhân vật đã đối mặt với khó khăn và chiến thắng ra sao?

+ Cuộc đối đầu giữa cái thiện và cái ác diễn ra như thế nào?
c. Câu chuyện kết thúc ra sao và vì sao em yêu thích câu chuyện ấy?

- Cuối cùng, số phận của các nhân vật thay đổi như thế nào?( Người hiền lành được hưởng cuộc sống hạnh phúc,kẻ xấu bị trừng phạt,...)

- Chi tiết nào trong câu chuyện khiến em nhớ nhất? Vì sao?(Một phép màu kì diệu,,...)

- Vì sao câu chuyện ấy lại trở thành câu chuyện cổ tích mà em yêu thích?( Câu chuyện giúp em tin vào sự công bằng trong cuộc sống, ca ngợi lòng tốt, sự dũng cảm,...)

- Nhân vật trong câu chuyện đã để lại cho em bài học gì?(Biết sống nhân hậu, chăm chỉ, trung thực, dũng cảm vượt qua khó khăn, yêu thương và giúp đỡ mọi người...)

III. Kết bài

- Sau khi kể lại câu chuyện, em cảm thấy như thế nào? (cảm thấy câu chuyện thật ý nghĩa và hấp dẫn,...)

- Câu chuyện ấy đã gửi đến em thông điệp gì về cuộc sống?(Người tốt sẽ được đền đáp, con người cần luôn giữ lòng nhân hậu, niềm tin và sự cố gắng.)

- Vì sao em nghĩ câu chuyện cổ tích ấy sẽ còn được nhiều thế hệ yêu thích? ( Bởi câu chuyện chứa đựng những giá trị nhân văn đẹp đẽ,...)

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Tuổi thơ của em gắn liền với những câu chuyện cổ tích giản dị mà sâu sắc. Trong đó, em yêu thích nhất là truyện “Cây khế”, một câu chuyện em từng được nghe bà kể bên ánh đèn vàng ấm áp. Câu chuyện hấp dẫn em bởi hình ảnh chim thần kì diệu và bài học ý nghĩa về lòng nhân hậu, sự tham lam.

Ngày xửa ngày xưa, có hai anh em sống cùng nhau, nhưng sau khi cha mẹ mất, người anh tham lam chiếm hết tài sản, chỉ cho người em một túp lều nhỏ và cây khế già. Người em hiền lành, chăm chỉ nên không oán trách mà ngày ngày vun trồng, chăm sóc cây khế. Đến mùa quả chín, một con chim lớn bay đến ăn khế và hứa sẽ trả vàng cho người em. Người em làm đúng lời chim dặn, được đưa đến một hòn đảo đầy vàng bạc nhưng chỉ lấy vừa đủ nên trở về an toàn. Biết chuyện, người anh đổi hết tài sản lấy cây khế rồi may một chiếc túi thật lớn để lấy thật nhiều vàng. Khi đến đảo vàng, người anh tham lam lấy đầy túi khiến chiếc túi trở nên quá nặng. Trên đường trở về, vì không chịu bỏ bớt vàng nên người anh bị rơi xuống biển và mất tất cả. Trong khi đó, người em vẫn sống cuộc đời ấm no, hạnh phúc và giữ được tấm lòng hiền lành, chân thật. Qua những tình tiết ấy, em càng hiểu rằng biết đủ và sống lương thiện sẽ giúp con người có được cuộc sống bình yên. Em ấn tượng nhất với hình ảnh người em đứng trước kho báu nhưng chỉ lấy một phần vừa đủ, bởi đó là biểu hiện của sự biết đủ và lòng nhân hậu.

Câu chuyện giúp em hiểu rằng lòng tốt sẽ luôn được đền đáp. Em cũng nhận ra rằng sự tham lam, ích kỉ chỉ đem đến những hậu quả đáng tiếc. Vì vậy, em sẽ luôn biết yêu thương, chia sẻ và hài lòng với những gì mình có.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Trong thế giới cổ tích Việt Nam, có những câu chuyện nhẹ nhàng nhưng lại chứa đựng những bài học vô cùng đẹp đẽ. Em yêu thích nhất là truyện “Nàng tiên Ốc”. Em biết đến câu chuyện qua những trang sách cổ tích của gia đình và luôn ấn tượng với hình ảnh nàng tiên hiền dịu cùng tấm lòng nhân hậu của bà lão nghèo.

Ngày xửa ngày xưa, có một bà lão nghèo sống một mình trong căn nhà nhỏ bên cánh đồng. Hằng ngày, bà phải mò cua bắt ốc để kiếm sống nhưng vẫn luôn hiền lành, yêu thương mọi vật xung quanh. Một hôm, bà bắt được một con ốc có chiếc vỏ xanh biếc rất đẹp nên không nỡ bán mà đem về nuôi trong chum nước. Kì lạ thay, mỗi ngày bà đi làm về đều thấy nhà cửa sạch sẽ, cơm nước đã được chuẩn bị sẵn. Bà rất ngạc nhiên và quyết định tìm hiểu xem ai đã giúp mình. Một lần, bà giả vờ đi làm rồi quay lại thật nhanh và phát hiện một nàng tiên xinh đẹp bước ra từ chiếc chum. Hóa ra, nàng chính là cô gái trong vỏ ốc, đã âm thầm giúp đỡ bà vì cảm động trước tấm lòng yêu thương của bà. Biết được sự thật, bà lão vô cùng vui mừng và yêu thương nàng tiên như con gái của mình. Từ đó, hai người sống bên nhau vui vẻ, chăm sóc và giúp đỡ nhau mỗi ngày. Em thích nhất chi tiết bà lão không nỡ làm hại con ốc nhỏ, bởi chính lòng nhân hậu ấy đã đem đến cho bà một món quà kì diệu.

Qua câu chuyện, em hiểu rằng chỉ cần biết yêu thương và đối xử tốt với mọi người, chúng ta sẽ nhận lại những điều tốt đẹp trong cuộc sống. Em càng trân trọng hơn những tấm lòng nhân hậu và sự sẻ chia giữa con người với nhau. Em sẽ cố gắng sống tốt, biết yêu thương mọi người xung quanh để mang đến niềm vui cho cuộc sống.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, câu chuyện để lại cho em nhiều ấn tượng nhất là “Thạch Sanh”. Em biết đến câu chuyện qua lời kể dịu dàng của bà vào những đêm hè mất điện. Em yêu thích truyện bởi thế giới cổ tích kì diệu với những phép màu và hình ảnh người dũng sĩ hiền lành, dũng cảm chiến thắng cái ác.

Ngày xửa ngày xưa, có chàng trai nghèo tên là Thạch Sanh sống một mình dưới gốc đa. Dù mồ côi cha mẹ, cuộc sống thiếu thốn nhưng chàng luôn chăm chỉ, thật thà và giàu lòng nhân hậu. Một lần, Thạch Sanh bị Lí Thông lừa đi giết chằn tinh thay mình. Không sợ nguy hiểm, chàng dũng cảm chiến đấu và tiêu diệt con quái vật hung dữ. Sau đó, chàng còn cứu công chúa khỏi đại bàng khổng lồ và cứu con vua Thủy Tề. Dù nhiều lần bị Lí Thông hãm hại, vu oan, Thạch Sanh vẫn giữ được tấm lòng trong sáng, không làm điều xấu để trả thù. Nhờ tiếng đàn thần, chàng đã được minh oan và sự thật được phơi bày trước mọi người. Khi đất nước có giặc ngoại xâm, Thạch Sanh dùng tiếng đàn và niêu cơm thần để cảm hóa quân địch, khiến chúng phải rút quân. Những chi tiết kì ảo ấy khiến câu chuyện trở nên hấp dẫn và thể hiện ước mơ của nhân dân về một cuộc sống công bằng, nơi cái thiện chiến thắng cái ác. Cuối cùng, Thạch Sanh được cưới công chúa và sống cuộc đời hạnh phúc, còn mẹ con Lí Thông phải nhận hình phạt xứng đáng. Em ấn tượng nhất với tiếng đàn thần của Thạch Sanh, bởi đó là biểu tượng cho công lí, lòng nhân hậu và sức mạnh của cái thiện.

Câu chuyện giúp em hiểu rằng người sống tốt bụng, dũng cảm rồi sẽ được đền đáp. Em cũng nhận ra rằng trong cuộc sống, mỗi người cần luôn giữ một trái tim trong sáng và biết làm điều đúng đắn. Em sẽ cố gắng sống chân thành, yêu thương mọi người và không ngại bảo vệ những điều tốt đẹp.

Bài tham khảo Mẫu 1

Những buổi tối tuổi thơ bên ánh đèn nhỏ, khi tiếng gió khẽ lay ngoài hiên và lời kể trầm ấm của bà vang lên, thế giới cổ tích dường như mở ra trước mắt em với biết bao điều kì diệu. Trong miền kí ức đẹp đẽ ấy, có những câu chuyện đã trở thành người bạn thân thiết theo em qua năm tháng. Với em, “Thạch Sanh” là câu chuyện đặc biệt nhất bởi không chỉ hấp dẫn bởi những chi tiết kì ảo, những phép màu thú vị mà còn để lại trong em sự khâm phục trước hình ảnh người dũng sĩ hiền lành, dũng cảm, luôn đứng về phía lẽ phải và chiến thắng cái ác. 

Ngày xưa, ở một vùng quê nghèo có chàng trai tên là Thạch Sanh sống một mình dưới gốc đa. Chàng vốn là người con của Ngọc Hoàng được sai xuống đầu thai làm người, nhưng từ nhỏ đã mồ côi cha mẹ, phải sống cuộc đời thiếu thốn. Tài sản của chàng chỉ có một chiếc búa và túp lều nhỏ giữa rừng. Dù hoàn cảnh khó khăn, Thạch Sanh vẫn chăm chỉ kiếm sống, thật thà, chất phác và luôn sẵn lòng giúp đỡ mọi người. Một ngày nọ, chàng kết nghĩa anh em với Lí Thông nhưng không ngờ đó lại là một kẻ gian xảo, chỉ muốn lợi dụng lòng tốt của chàng.

Cuộc sống của Thạch Sanh bắt đầu gặp nhiều thử thách khi Lí Thông lừa chàng đi nộp mạng thay mình cho chằn tinh. Giữa đêm khuya trong căn miếu hoang lạnh lẽo, Thạch Sanh vẫn không hề run sợ mà cầm búa chiến đấu với con quái vật hung dữ. Sau một trận đấu quyết liệt, chàng đã tiêu diệt được chằn tinh. Không chỉ vậy, Thạch Sanh còn dùng cung tên vàng cứu công chúa khỏi đại bàng khổng lồ. Nhưng một lần nữa, chàng bị Lí Thông hãm hại, bị nhốt dưới hang sâu. May mắn thay, nhờ cây đàn thần kì diệu, tiếng đàn trong trẻo đã giúp chàng nói lên sự thật, vạch trần bộ mặt xấu xa của Lí Thông. Cuối cùng, với niêu cơm thần nhỏ bé nhưng có thể ăn mãi không hết, Thạch Sanh đã khiến quân giặc phải khâm phục và rút lui.

Cuối cùng, Thạch Sanh được nhà vua gả công chúa và trở thành một vị vua nhân hậu. Còn Lí Thông vì những việc làm gian ác của mình nên phải chịu sự trừng phạt thích đáng. Điều khiến em nhớ nhất trong câu chuyện là hình ảnh tiếng đàn thần của Thạch Sanh, bởi đó không chỉ là âm thanh của phép màu mà còn là tiếng nói của công lí, của sự thật. Qua câu chuyện, em hiểu rằng người hiền lành, dũng cảm và sống ngay thẳng rồi sẽ nhận được những điều tốt đẹp.

Đối với em, “Thạch Sanh” không chỉ là một câu chuyện cổ tích hấp dẫn mà còn là bài học quý giá về cách làm người. Câu chuyện giống như một ngọn lửa nhỏ luôn soi sáng tâm hồn tuổi thơ, giúp em tin rằng cái thiện sẽ luôn chiến thắng cái ác và những người sống nhân hậu sẽ được cuộc đời yêu thương.

Bài tham khảo Mẫu 2

Có những cuốn sách cũ mang theo hơi thở của thời gian, mỗi trang giấy không chỉ lưu giữ câu chuyện mà còn cất giữ cả những kỉ niệm đẹp của tuổi thơ. Từ cuốn sách cổ tích giản dị của mẹ, em đã được bước vào thế giới của những con người với những số phận khác nhau và những bài học ý nghĩa về cuộc sống. Trong đó, “Sọ Dừa” là câu chuyện khiến em nhớ mãi bởi hình ảnh một chàng trai có vẻ ngoài đặc biệt nhưng lại sở hữu tài năng, trí tuệ và tấm lòng đáng quý, qua đó nhắc nhở em biết trân trọng vẻ đẹp bên trong của mỗi con người.

Thuở xa xưa,  có hai vợ chồng nghèo sống hiền lành nhưng mãi không có con. Một hôm, người vợ vào rừng lấy củi, khát nước quá nên uống nước trong một chiếc sọ dừa bên gốc cây. Không lâu sau, bà sinh ra một đứa bé có hình dáng kì lạ, không tay không chân, thân hình tròn như quả dừa. Người mẹ buồn bã định đem bỏ đi nhưng đứa bé cất tiếng nói xin được ở lại. Thương con, bà giữ lại nuôi dưỡng và đặt tên là Sọ Dừa. Dù có vẻ ngoài khác thường, Sọ Dừa lại là một người con ngoan ngoãn, thông minh và luôn yêu thương mẹ.

Khi lớn lên, Sọ Dừa xin đi chăn bò thuê cho nhà phú ông. Ban đầu, ai cũng nghi ngờ vì nghĩ một người như chàng sẽ chẳng làm được việc gì. Nhưng ngày qua ngày, đàn bò vẫn được chăm sóc cẩn thận, con nào cũng béo khỏe. Ba cô con gái nhà phú ông thường thay nhau mang cơm ra đồng, trong đó chỉ có cô út là đối xử tốt với Sọ Dừa. Cảm nhận được tấm lòng chân thành của nàng, Sọ Dừa nhờ mẹ sang hỏi cưới cô út. Phú ông muốn làm khó nên đưa ra những lễ vật rất khó kiếm, nhưng thật kì lạ, tất cả đều được chuẩn bị đầy đủ. Đến ngày cưới, mọi người vô cùng bất ngờ khi Sọ Dừa trút bỏ lớp vỏ xấu xí, trở thành một chàng trai khôi ngô, tuấn tú. Sau đó, chàng chăm chỉ học hành, thi đỗ trạng nguyên và trở thành người tài giỏi.

Cuối cùng, Sọ Dừa và cô út được sống bên nhau trong hạnh phúc. Hai cô chị vì lòng ghen ghét, coi thường người khác nên phải nhận lấy kết quả không tốt đẹp. Điều khiến em ấn tượng nhất là sự thay đổi của Sọ Dừa, bởi nó cho thấy vẻ đẹp thật sự của con người không nằm ở hình dáng bên ngoài mà nằm ở tâm hồn và tài năng. Câu chuyện giúp em hiểu rằng cần biết tôn trọng mọi người, không nên đánh giá ai chỉ qua vẻ bề ngoài.

Hình ảnh chàng Sọ Dừa tuy có vẻ ngoài khác biệt nhưng lại sở hữu một tâm hồn đẹp, sự chăm chỉ và nghị lực phi thường đã giúp em hiểu rằng giá trị của con người nằm ở phẩm chất bên trong chứ không phải ở dáng vẻ bên ngoài. Vì vậy, em sẽ luôn biết yêu thương, tôn trọng mọi người và không ngừng cố gắng hoàn thiện bản thân.

Bài tham khảo Mẫu 3

Có những câu chuyện cổ tích giống như những ngôi sao nhỏ trong bầu trời tuổi thơ, dù thời gian trôi qua vẫn luôn tỏa sáng trong kí ức mỗi người. Em vẫn nhớ những buổi tối nằm nghe bà kể chuyện, giọng bà nhẹ nhàng đưa em vào thế giới của những điều kì diệu và những tấm lòng đẹp đẽ. Trong số những câu chuyện ấy, “Nàng tiên Ốc” là một câu chuyện đặc biệt với em bởi không chỉ có phép màu hấp dẫn mà còn gửi gắm bài học sâu sắc về lòng nhân hậu, sự yêu thương và cách con người đối xử tốt với nhau. 

Ở một ngôi làng nhỏ bên cánh đồng xanh mát có một bà lão nghèo sống cô đơn trong căn nhà tranh đơn sơ. Hằng ngày, bà phải mò cua bắt ốc ngoài đồng để kiếm sống. Dù cuộc đời còn nhiều vất vả, bà vẫn luôn hiền hậu, yêu thương mọi vật xung quanh. Một hôm, bà bắt được một con ốc có chiếc vỏ xanh biếc, sáng lấp lánh dưới ánh nắng. Thấy con ốc nhỏ đáng yêu, bà không nỡ bán mà đem về thả vào chum nước trong nhà.

Từ ngày có con ốc, cuộc sống của bà lão trở nên thật kì lạ. Mỗi lần đi làm về, bà đều thấy nhà cửa sạch sẽ, sân vườn gọn gàng, cơm nước đã được chuẩn bị sẵn. Một hôm, vì tò mò, bà giả vờ đi làm rồi quay lại rình xem. Bà vô cùng ngạc nhiên khi thấy từ trong chum nước bước ra một nàng tiên xinh đẹp. Nàng có mái tóc dài mềm mại, khuôn mặt dịu dàng như ánh trăng và đôi tay khéo léo đang quét dọn nhà cửa. Hóa ra, nàng chính là cô gái trong chiếc vỏ ốc mà bà đã cưu mang. Cảm động trước tấm lòng của bà, nàng muốn ở lại chăm sóc và giúp đỡ bà trong những ngày tháng cuối đời.

Cuối cùng, bà lão nghèo không còn phải sống cô đơn mà có một người con gái hiếu thảo bên cạnh. Chi tiết khiến em nhớ nhất là hình ảnh bà lão nâng niu chiếc vỏ ốc nhỏ bé, bởi chính lòng yêu thương ấy đã đem đến cho bà món quà kì diệu. Qua câu chuyện, em hiểu rằng lòng nhân hậu luôn có sức mạnh làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.

Truyện “Nàng tiên Ốc” giống như một bản nhạc nhẹ nhàng về tình yêu thương giữa con người. Câu chuyện giúp em thêm yêu quý những điều giản dị trong cuộc sống và luôn nhắc nhở em phải biết sống nhân hậu, biết quan tâm đến mọi người xung quanh.

Bài tham khảo Mẫu 4

Trong cuộc đời mỗi con người, có một tình cảm luôn dịu dàng và thiêng liêng nhất, đó chính là tình mẹ. Mẹ là người âm thầm hi sinh, luôn dành cho con những điều tốt đẹp mà không mong nhận lại điều gì. Bởi vậy, những câu chuyện viết về tình mẫu tử luôn dễ dàng chạm đến trái tim người đọc. Trong số những câu chuyện cổ tích em từng biết, “Bông hoa cúc trắng” là câu chuyện để lại trong em nhiều xúc động nhất bởi đã ca ngợi tấm lòng hiếu thảo của người con và tình yêu thương vô bờ của gia đình. 

Ngày xửa ngày xưa, ở một ngôi làng nhỏ ven cánh đồng xanh mướt, có hai mẹ con nghèo sống nương tựa vào nhau trong một căn nhà tranh đơn sơ. Người mẹ tuy nghèo nhưng luôn yêu thương, chăm sóc con hết lòng. Cô bé cũng là một người con ngoan ngoãn, hiếu thảo và luôn cố gắng giúp đỡ mẹ trong mọi công việc. Cuộc sống của hai mẹ con tuy vất vả nhưng lúc nào cũng tràn đầy tình yêu thương.

Một ngày nọ, người mẹ không may mắc bệnh nặng. Nhìn mẹ nằm trên giường với gương mặt xanh xao, cô bé vô cùng lo lắng và quyết tâm đi tìm thuốc chữa bệnh cho mẹ. Trên đường đi, cô gặp một cụ già hiền từ. Biết được tấm lòng của cô bé, cụ chỉ cho cô một bông hoa trắng trong khu rừng sâu và nói rằng số cánh hoa chính là số ngày mẹ cô còn sống. Khi nhìn thấy bông hoa chỉ có vài cánh, cô bé bật khóc. Không muốn xa mẹ, cô nhẹ nhàng xé nhỏ từng cánh hoa thành nhiều sợi mỏng để kéo dài sự sống cho mẹ. Cảm động trước tình yêu thương ấy, cụ già đã biến bông hoa thành một bông hoa có vô số cánh nhỏ xinh đẹp.

Cuối cùng, người mẹ đã khỏi bệnh và hai mẹ con lại được sống vui vẻ bên nhau. Từ đó, bông hoa trắng ấy trở thành biểu tượng của lòng hiếu thảo và tình yêu thương gia đình. Điều khiến em nhớ nhất là hình ảnh cô bé nâng niu từng cánh hoa bằng đôi bàn tay nhỏ bé, bởi hành động ấy cho thấy tình yêu dành cho mẹ lớn lao biết nhường nào. Câu chuyện giúp em hiểu rằng tình cảm gia đình luôn là điều quý giá nhất trong cuộc đời.

Đối với em, “Bông hoa cúc trắng” không chỉ là một câu chuyện cổ tích dịu dàng mà còn là một bài học đẹp về tình yêu thương và lòng hiếu thảo. Hình ảnh bông hoa nhỏ bé nở giữa khó khăn như biểu tượng cho tình cảm chân thành của người con dành cho mẹ.

Bài tham khảo Mẫu 5

Trong góc nhỏ của giá sách gia đình, có một cuốn truyện cổ tích đã cũ với những trang giấy ngả màu theo năm tháng nhưng vẫn chứa đựng biết bao điều kì diệu. Chính từ cuốn sách ấy, em đã được bước vào thế giới cổ tích với những câu chuyện về người tốt, kẻ xấu và niềm tin vào sự công bằng trong cuộc sống. Trong số đó, “Cây tre trăm đốt” là câu chuyện để lại trong em nhiều ấn tượng sâu sắc bởi hình ảnh người nông dân hiền lành, chăm chỉ cuối cùng cũng nhận được phần thưởng xứng đáng sau những bất công đã trải qua. 

Ngày ấy, trong một ngôi làng nhỏ có một anh nông dân nghèo làm thuê cho một lão phú ông giàu có. Anh rất chăm chỉ, thật thà, quanh năm làm việc từ sáng sớm đến tối muộn mà không một lời than phiền. Thấy anh khỏe mạnh, chịu khó, phú ông hứa rằng nếu anh làm việc đủ ba năm thì sẽ gả con gái cho. Tin vào lời hứa ấy, anh ngày đêm cần mẫn làm việc, mong chờ ngày được hưởng hạnh phúc.

Thế nhưng đến ngày hẹn, phú ông lại nuốt lời và định gả con gái cho người khác giàu có hơn. Ông ta còn lừa anh vào rừng tìm cây tre trăm đốt để làm sính lễ. Giữa khu rừng rộng lớn, anh buồn bã ngồi khóc vì không thể tìm thấy cây tre kì lạ ấy. Đúng lúc đó, Bụt hiện lên với ánh sáng dịu dàng, chỉ cho anh cách ghép đủ một trăm đốt tre lại thành cây tre thần. Khi phú ông đến xem, anh đọc câu thần chú khiến các đốt tre dính chặt vào nhau. Phú ông hoảng sợ, van xin anh tha thứ. Sau đó, nhờ lòng nhân hậu, anh đã tha thứ cho ông và nhận được hạnh phúc của mình.

Cuối cùng, người nông dân hiền lành đã có cuộc sống vui vẻ bên người mình yêu thương, còn phú ông cũng nhận ra sai lầm của bản thân. Chi tiết khiến em ấn tượng nhất là cây tre trăm đốt kì diệu, bởi đó là biểu tượng cho sự công bằng: người tốt sẽ được bảo vệ, kẻ xấu sẽ phải nhận bài học. Qua câu chuyện, em hiểu rằng sự chăm chỉ, thật thà và lòng tốt luôn có giá trị.

“Cây tre trăm đốt” giống như một ngọn đèn nhỏ soi sáng bài học về cách làm người. Qua câu chuyện, em nhận ra rằng lòng trung thực, sự chăm chỉ và niềm tin vào công lí chính là những giá trị quý báu giúp con người vượt qua khó khăn. Câu chuyện nhắc nhở em phải biết sống tử tế, tôn trọng người khác và luôn cố gắng làm những điều đúng đắn. 

Bài tham khảo Mẫu 6

Miếng trầu nhỏ bé từ lâu đã trở thành một nét đẹp trong văn hóa Việt Nam, là biểu tượng của tình nghĩa và sự gắn kết giữa con người với con người. Ẩn sau màu xanh của lá trầu, sắc đỏ của cau và vị nồng ấm của vôi là câu chuyện về những tình cảm không thể phai mờ theo năm tháng. “Sự tích trầu cau” là một câu chuyện đặc biệt trong lòng em bởi đã giúp em cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp của tình anh em, tình nghĩa vợ chồng và sự thủy chung đáng quý của con người. 

Thuở xa xưa, ở một vùng quê yên bình có hai anh em sinh đôi tên là Tân và Lang sống rất yêu thương, gắn bó với nhau. Hai anh em giống nhau đến mức người ngoài khó có thể phân biệt được. Sau này, người anh lấy vợ, nhưng vì một hiểu lầm nhỏ mà tình cảm giữa hai anh em dần trở nên xa cách. Người em buồn bã bỏ đi, lang thang mãi cho đến khi kiệt sức bên bờ suối. Cuối cùng, người em hóa thành một tảng đá trắng.

Người anh sau khi nhận ra em đã đi tìm khắp nơi. Khi đến bên bờ suối, nhìn thấy tảng đá, anh đau đớn ôm lấy mà khóc. Vì quá thương nhớ em, anh cũng hóa thành một cây cau thẳng tắp bên cạnh tảng đá. Người vợ đi tìm chồng, khi thấy cảnh tượng ấy cũng đau lòng mà hóa thành cây trầu xanh tốt quấn quanh thân cau. Từ đó, ba hình ảnh trầu, cau và đá vôi luôn gắn bó với nhau, tạo nên tục ăn trầu của người Việt. Hình ảnh những chiếc lá trầu xanh, quả cau tròn và miếng vôi trắng đã trở thành biểu tượng cho tình nghĩa thủy chung.

Cuối cùng, câu chuyện đã giải thích nguồn gốc của tục ăn trầu và ca ngợi tình cảm gia đình thiêng liêng. Điều khiến em nhớ nhất là hình ảnh cây trầu luôn quấn quanh cây cau, bởi đó là biểu tượng đẹp của sự gắn bó không thể chia lìa. Qua câu chuyện, em hiểu rằng tình cảm anh em, vợ chồng là những điều vô cùng quý giá, cần được yêu thương và gìn giữ.

“Sự tích trầu cau” giống như một chiếc lá trầu xanh lưu giữ hương vị của tình người qua bao thế hệ. Câu chuyện giúp em nhận ra rằng tình thân, sự yêu thương và lòng thủy chung chính là những điều làm nên vẻ đẹp của con người. Vì vậy, em sẽ luôn biết quan tâm, yêu quý gia đình và trân trọng những tình cảm chân thành quanh mình. 

Bài tham khảo Mẫu 7

Khi những cơn mưa từ bầu trời trở thành niềm mong đợi của muôn loài, một chú Cóc nhỏ bé đã bắt đầu hành trình đầy dũng cảm để tìm lại sự sống cho trần gian. Câu chuyện ấy không chỉ mang đến những chi tiết thú vị mà còn gửi gắm ước mơ của nhân dân về sức mạnh của sự đoàn kết và lòng kiên trì. “Cóc kiện Trời” đã để lại trong em nhiều ấn tượng bởi hình ảnh chú Cóc gan dạ, thông minh, dám đứng lên vì lợi ích chung. 

Ngày xửa ngày xưa, có một năm trời hạn hán kéo dài, ruộng đồng nứt nẻ, cây cối khô héo, muôn loài đều vô cùng khổ sở. Thấy mọi người và các loài vật không còn nước uống, Cóc quyết định lên trời để kiện Ngọc Hoàng. Dù thân hình nhỏ bé, Cóc vẫn không sợ hãi mà mang theo quyết tâm lớn lao.

Trên đường đi, Cóc rủ thêm nhiều người bạn cùng đi như Cáo, Gấu, Cọp và Ong. Khi đến cổng trời, các con vật phối hợp với nhau khiến nhà Trời phải chú ý. Ngọc Hoàng tức giận nhưng cuối cùng phải công nhận sự gan dạ và lí lẽ của Cóc. Ngài đồng ý cho mưa xuống trần gian. Từ đó, mỗi khi Cóc nghiến răng, người ta tin rằng trời sắp đổ mưa.

Cuối cùng, nhờ lòng dũng cảm và sự thông minh, Cóc đã cứu giúp muôn loài. Điều khiến em ấn tượng nhất là hình ảnh chú Cóc nhỏ bé nhưng không hề sợ hãi trước quyền lực lớn lao. Qua câu chuyện, em hiểu rằng dù nhỏ bé, mỗi người vẫn có thể làm được những việc có ích nếu có lòng dũng cảm và quyết tâm.

Truyện “Cóc kiện Trời” không chỉ mang đến cho em niềm thích thú với những nhân vật dân gian gần gũi mà còn gửi gắm một bài học ý nghĩa về nghị lực sống. Hình ảnh chú Cóc nhỏ bé nhưng gan dạ đứng lên bảo vệ cuộc sống của muôn loài đã nhắc nhở em rằng trong cuộc đời, sự kiên trì, lòng dũng cảm và tinh thần đoàn kết chính là những sức mạnh giúp con người vượt qua mọi khó khăn. 

Bài tham khảo Mẫu 8

Bên góc vườn quê yên bình, cây khế già với những chùm quả vàng ngọt không chỉ là hình ảnh quen thuộc trong cuộc sống mà còn gợi nhớ đến một câu chuyện cổ tích đầy ý nghĩa. Từ cành cây giản dị ấy, ông cha ta đã gửi gắm niềm tin về sự công bằng và những điều tốt đẹp trong cuộc đời. “Ăn khế trả vàng” là câu chuyện em yêu thích bởi đã ca ngợi lòng nhân hậu của con người và nhắc nhở rằng những ai sống chân thành, biết yêu thương sẽ luôn nhận được hạnh phúc xứng đáng. 

Trong một vùng quê nọ, có hai anh em sống cùng nhau sau khi cha mẹ qua đời. Khi chia gia tài, người anh tham lam lấy hết ruộng vườn, nhà cửa, chỉ để lại cho người em một túp lều nhỏ cùng một cây khế già ở góc vườn. Người em không than trách mà chăm chỉ làm ăn, ngày ngày chăm sóc cây khế như một người bạn thân thiết. Cây khế lớn lên xanh tốt, mỗi mùa lại cho những chùm quả vàng ươm, ngọt lành.

Đến mùa khế chín, một con chim lớn lạ thường bay đến ăn hết quả trên cây. Người em buồn bã nói: “Cả gia tài của tôi chỉ có cây khế này, chim ăn hết thì tôi biết sống thế nào?”. Nghe vậy, chim thần liền nói rằng: “Ăn một quả, trả một cục vàng, may túi ba gang mang đi mà đựng”. Người em làm đúng lời dặn, được chim đưa đến một hòn đảo đầy vàng bạc.Nhưng vì là người thật thà, anh chỉ lấy một phần vừa đủ rồi trở về. Biết chuyện, người anh nổi lòng tham, đổi hết tài sản lấy cây khế, may một chiếc túi thật lớn để mong lấy thật nhiều vàng. Vì quá tham lam, khi chim đưa ra đảo, người anh lấy quá nhiều vàng khiến chiếc túi nặng trĩu và cuối cùng phải trả giá cho lòng tham của mình.

Cuối cùng, người em sống một cuộc đời ấm no nhưng vẫn giữ được sự giản dị, hiền lành. Còn người anh phải nhận bài học thích đáng vì sự tham lam, ích kỉ. Em ấn tượng nhất với chi tiết người em chỉ lấy vừa đủ vàng, bởi điều đó cho thấy một tâm hồn biết đủ và không bị lòng tham che mờ. Câu chuyện giúp em hiểu rằng sự lương thiện luôn mang đến những điều tốt đẹp.

“Ăn khế trả vàng” giống như một câu chuyện nhỏ nhưng chứa đựng bài học lớn về cách làm người. Qua câu chuyện, em nhận ra rằng sự tham lam, ích kỉ sẽ khiến con người đánh mất những điều quý giá, còn lòng nhân ái, sự biết đủ và cách sống tử tế sẽ mang đến những điều tốt đẹp trong cuộc sống. 

Bài tham khảo Mẫu 9

Có những cây bút không chỉ dùng để viết nên những dòng chữ mà còn có thể vẽ nên cả những ước mơ đẹp đẽ của con người. Trong thế giới cổ tích, cây bút thần của Mã Lương đã trở thành biểu tượng cho tài năng, lòng nhân hậu và khát vọng đem điều tốt đẹp đến cho mọi người. Chính vì vậy, “Cây bút thần” là câu chuyện em yêu thích nhất bởi đã giúp em hiểu rằng tài năng chỉ thật sự có ý nghĩa khi được dùng để làm những việc tốt đẹp cho cuộc đời. 

Thuở xưa, có một cậu bé tên là Mã Lương sống trong một gia đình nghèo. Cậu rất yêu hội họa nhưng không có tiền mua bút vẽ. Hằng ngày, Mã Lương dùng cành cây, que củi để tập vẽ trên mặt đất. Nhờ sự chăm chỉ và niềm say mê, tài năng của cậu ngày càng tiến bộ. Một đêm nọ, trong giấc mơ, một ông tiên xuất hiện và tặng cho cậu một cây bút thần có khả năng biến những thứ cậu vẽ thành sự thật.

Từ khi có cây bút thần, Mã Lương dùng nó để giúp đỡ những người nghèo khổ. Cậu vẽ cày, vẽ cuốc để người dân có công cụ lao động, vẽ thức ăn cho những người thiếu thốn. Nhưng một tên địa chủ tham lam biết chuyện đã tìm cách cướp cây bút thần. Mã Lương không chịu khuất phục mà dùng trí thông minh để chống lại hắn. Sau đó, nhà vua cũng muốn chiếm cây bút để phục vụ lòng tham của mình. Nhưng trước sự độc ác ấy, Mã Lương đã dùng cây bút thần để bảo vệ công lí.

Cuối cùng, Mã Lương vẫn giữ được cây bút thần và tiếp tục giúp đỡ mọi người. Em thích nhất hình ảnh cậu bé dùng tài năng của mình để làm những việc tốt đẹp, bởi điều đó cho thấy tài năng chỉ thật sự có ý nghĩa khi được dùng để giúp ích cho cuộc đời. Qua câu chuyện, em hiểu rằng sự chăm chỉ và lòng nhân ái sẽ tạo nên những điều kì diệu.

Truyện “Cây bút thần” khép lại nhưng ánh sáng của trí tuệ và lòng nhân ái vẫn còn tỏa sáng trong lòng em. Hình ảnh Mã Lương dùng cây bút thần để giúp đỡ người nghèo, chống lại cái ác đã giúp em hiểu rằng tài năng chỉ thật sự có ý nghĩa khi được sử dụng để làm những điều tốt đẹp. Vì vậy, em sẽ luôn cố gắng học tập, rèn luyện bản thân và dùng khả năng của mình để giúp ích cho mọi người. 

Bài tham khảo Mẫu 10

Con người từ bao đời nay luôn tin rằng những điều tốt đẹp sẽ không bao giờ mất đi. Một lời giúp đỡ chân thành, một hành động tử tế hay một trái tim biết yêu thương đều có thể tạo nên những giá trị đáng quý trong cuộc sống. Niềm tin giản dị ấy đã được ông cha ta gửi gắm qua nhiều câu chuyện dân gian, trong đó có “Quả bầu tiên”. Câu chuyện không chỉ hấp dẫn bởi những chi tiết kì ảo mà còn khiến em xúc động trước hình ảnh cậu bé nghèo có tấm lòng trong sáng, luôn biết quan tâm và giúp đỡ mọi người. 

Giữa một ngôi làng nhỏ nghèo khó ngày xưa,  có một cậu bé mồ côi sống một mình trong căn nhà tranh đơn sơ. Tuy cuộc sống nghèo khó, thiếu thốn, ngày ngày phải tự kiếm ăn nhưng cậu bé vẫn luôn vui vẻ, chăm chỉ và có một trái tim nhân hậu. Cậu thường giúp đỡ những người gặp khó khăn, chia sẻ thức ăn ít ỏi của mình với những con vật nhỏ bé và không bao giờ làm điều xấu với bất cứ ai. Trái ngược với cậu bé, trong làng có một người đàn ông giàu có nhưng rất tham lam, ích kỉ, luôn chỉ nghĩ đến lợi ích của bản thân.

Một hôm, cậu bé gặp một con chim én nhỏ bị thương nằm bên vệ đường. Thấy chim đau đớn, cậu nhẹ nhàng nâng niu, chăm sóc và chữa lành vết thương cho nó. Khi chim khỏe mạnh, cậu thả chim bay về trời mà không mong nhận lại điều gì. Cảm động trước tấm lòng của cậu, chim én đã quay trở lại và tặng cậu một hạt bầu tiên. Cậu bé đem hạt giống gieo xuống đất, ngày ngày chăm sóc bằng tất cả sự yêu thương. Không lâu sau, cây bầu lớn nhanh, những quả bầu to tròn treo lủng lẳng trên giàn. Khi bổ quả bầu ra, cậu vô cùng bất ngờ vì bên trong là những viên ngọc quý và nhiều món đồ có giá trị. Nhờ đó, cuộc sống của cậu trở nên sung túc hơn nhưng cậu vẫn giữ sự hiền lành, tốt bụng. Biết chuyện, người giàu có tham lam cũng tìm cách bắt chước nhưng vì chỉ muốn nhận thật nhiều của cải, ông ta cuối cùng phải nhận lấy bài học thích đáng.

Cuối cùng, cậu bé tốt bụng có một cuộc sống hạnh phúc, được mọi người yêu quý. Còn người tham lam phải trả giá cho lòng ích kỉ của mình. Điều khiến em nhớ nhất là hình ảnh cậu bé chăm sóc chú chim én nhỏ, bởi hành động ấy tuy nhỏ bé nhưng lại xuất phát từ một trái tim giàu tình yêu thương. Qua câu chuyện, em hiểu rằng lòng tốt không bao giờ mất đi, nó sẽ trở lại với chúng ta bằng những điều bất ngờ và đẹp đẽ.

Truyện “Quả bầu tiên” không chỉ mở ra trước mắt em một thế giới cổ tích kì diệu mà còn gửi gắm bài học sâu sắc về cách làm người. Câu chuyện nhắc nhở em rằng hãy luôn giữ một trái tim nhân hậu, biết yêu thương và sẻ chia, bởi những điều tốt đẹp ta trao đi rồi sẽ trở thành những món quà ý nghĩa quay trở lại với mình. 

Bài tham khảo Mẫu 11

Mỗi câu chuyện cổ tích đều giống như một khu vườn nhỏ chứa đựng những bài học ý nghĩa về cuộc sống. Trong số những câu chuyện em từng đọc, em yêu thích nhất là “Sự tích hoa mào gà”. Em biết đến câu chuyện qua cuốn sách truyện dân gian Việt Nam của mẹ. Em yêu thích câu chuyện bởi nó ca ngợi vẻ đẹp của lòng tốt, sự biết sẻ chia và giải thích nguồn gốc của một loài hoa quen thuộc trong thiên nhiên.

Giữa một khu vườn xanh tươi và yên bình, có một chú gà trống nhỏ nổi bật với chiếc mào đỏ rực trên đầu. Mỗi sáng, chú thường cất tiếng gáy vang gọi mọi người thức dậy. Chú rất tự hào về chiếc mào đẹp của mình và luôn đi khoe với các loài vật khác. Một hôm, chú nhìn thấy một bông hoa nhỏ bên bờ rào đang buồn bã vì không có màu sắc nổi bật như những loài hoa khác. Bông hoa chỉ có chiếc lá xanh đơn giản, lúc nào cũng nép mình bên góc vườn.

Thấy bông hoa buồn, gà trống cảm thấy thương cảm. Chú nghĩ rằng nếu bông hoa có được chiếc mào đỏ của mình thì chắc chắn sẽ trở nên xinh đẹp hơn. Vì vậy, gà trống quyết định tặng chiếc mào đỏ cho bông hoa nhỏ. Sau khi nhận được món quà đặc biệt ấy, bông hoa trở nên rực rỡ hơn với những cánh hoa đỏ tươi xếp thành hình chiếc mào gà. Từ đó, mọi người gọi loài hoa ấy là hoa mào gà. Còn chú gà trống tuy không còn chiếc mào đỏ nhưng vẫn vui vẻ vì đã làm được một việc tốt đẹp cho người bạn nhỏ của mình.

Cuối cùng, hoa mào gà trở thành một loài hoa quen thuộc trong vườn quê Việt Nam, còn hình ảnh chú gà trống tốt bụng luôn được mọi người yêu quý. Điều khiến em xúc động nhất là hành động sẵn sàng chia sẻ vẻ đẹp của mình cho người khác của chú gà, bởi đó là biểu hiện của sự yêu thương chân thành. Qua câu chuyện, em hiểu rằng khi biết cho đi, chúng ta cũng sẽ nhận lại niềm vui và sự yêu quý từ mọi người.

Truyện “Sự tích hoa mào gà” khép lại nhưng sắc đỏ ấm áp của bông hoa nhỏ bé ấy vẫn còn lưu giữ trong lòng em. Hình ảnh chú gà trống sẵn sàng sẻ chia chiếc mào đỏ xinh đẹp của mình đã giúp em hiểu rằng lòng nhân ái và sự biết quan tâm đến người khác chính là những vẻ đẹp đáng quý nhất. Vì vậy, em sẽ luôn cố gắng sống yêu thương, biết chia sẻ và giúp đỡ mọi người bằng những hành động nhỏ bé mỗi ngày. 

Bài tham khảo Mẫu 12

Gia đình luôn là nơi bắt đầu của những yêu thương và cũng là nơi mỗi người học được những bài học đầu tiên về cách sống. Có những câu chuyện dân gian tuy không có những phép màu lung linh nhưng vẫn có sức lay động bởi những giá trị gần gũi, bền vững với thời gian. “Bó đũa” chính là một câu chuyện như vậy. Qua hình ảnh người cha và bó đũa nhỏ, câu chuyện đã gửi gắm lời nhắn nhủ sâu sắc rằng sự đoàn kết chính là sức mạnh giúp con người vượt qua mọi thử thách. 

Thuở xưa , có một người cha già sống cùng những người con trong một gia đình đông anh em. Khi còn nhỏ, các anh em luôn yêu thương, đùm bọc và giúp đỡ lẫn nhau. Thế nhưng, khi lớn lên, mỗi người có một suy nghĩ riêng, thường xuyên xảy ra tranh cãi, không ai chịu nhường ai. Người cha nhìn thấy các con ngày càng xa cách thì vô cùng buồn lòng. Ông lo rằng sau khi mình qua đời, các con sẽ không còn biết yêu thương, che chở cho nhau mà chỉ biết tranh giành, làm tổn thương nhau.

Một hôm, khi cảm thấy sức khỏe đã yếu đi, người cha gọi các con lại bên cạnh. Ông đưa cho mỗi người một chiếc đũa và bảo hãy bẻ gãy nó. Những người con dễ dàng bẻ gãy từng chiếc đũa. Sau đó, người cha lấy ra một bó đũa được buộc chặt lại với nhau rồi đưa cho từng người thử sức. Dù cố gắng hết sức, không ai có thể làm gãy được bó đũa ấy. Lúc đó, người cha nhẹ nhàng nói rằng: một chiếc đũa riêng lẻ thì rất yếu ớt, nhưng khi được gắn kết với nhau sẽ trở nên vững chắc. Con người cũng vậy, nếu biết yêu thương, đoàn kết và giúp đỡ nhau thì sẽ vượt qua được mọi khó khăn trong cuộc sống.

Sau khi nghe lời cha dạy, những người con đều cảm thấy ân hận vì những việc mình đã làm. Họ hiểu rằng tình cảm gia đình là điều vô cùng quý giá, không nên vì những chuyện nhỏ nhặt mà làm mất đi sự gắn bó giữa anh em. Điều khiến em nhớ nhất trong câu chuyện là hình ảnh bó đũa tuy nhỏ bé nhưng chứa đựng một bài học lớn lao, bởi nó cho thấy sức mạnh của sự đoàn kết có thể tạo nên những điều tưởng như không thể. Qua câu chuyện, em hiểu rằng trong gia đình cũng như trong cuộc sống, mọi người cần biết yêu thương, sẻ chia và cùng nhau vượt qua khó khăn.

Truyện “Bó đũa” giống như một lời nhắn nhủ nhẹ nhàng mà sâu sắc của cha ông gửi đến mỗi chúng ta. Câu chuyện không chỉ giúp em hiểu thêm giá trị của tình thân mà còn nhắc nhở em rằng, khi con người biết đoàn kết, không có thử thách nào là quá lớn để vượt qua. Chính tình yêu thương và sự gắn bó sẽ làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn.

Bài tham khảo Mẫu 13

Giữa khung cảnh làng quê Việt Nam bình dị, những câu chuyện dân gian vẫn âm thầm được lưu truyền qua lời kể của ông bà, cha mẹ. Mỗi câu chuyện là một mảnh ghép nhỏ chứa đựng những kinh nghiệm và bài học quý giá mà cha ông muốn gửi gắm cho thế hệ sau. Trong số đó, “Trí khôn của ta đây” là câu chuyện khiến em thích thú nhất bởi hình ảnh người nông dân giản dị nhưng thông minh, nhanh nhẹn đã dùng trí tuệ của mình để vượt qua thử thách. 

Ngày xưa, ở một vùng quê nọ có một người nông dân hiền lành, chăm chỉ làm việc trên cánh đồng. Hằng ngày, anh cùng con trâu của mình cày ruộng, vun trồng từng mầm cây để tạo nên những mùa lúa xanh tươi. Con trâu vốn to khỏe, có sức mạnh phi thường nên luôn tự hào rằng mình là loài vật mạnh nhất. Nó nghĩ rằng sức mạnh của mình đáng giá hơn tất cả mọi thứ trên đời.

Một hôm, con hổ từ trong rừng sâu đi ra và nhìn thấy con trâu đang kéo cày. Thấy trâu nghe lời con người, hổ vô cùng ngạc nhiên nên hỏi vì sao một con vật to lớn như trâu lại chịu khuất phục trước người nông dân nhỏ bé. Trâu trả lời rằng con người có trí khôn, đó chính là điều khiến con người trở nên mạnh mẽ. Nghe vậy, hổ tò mò muốn nhìn thấy trí khôn ấy. Người nông dân liền nghĩ ra một cách thông minh: anh giả vờ nói rằng trí khôn để ở nhà, rồi dùng dây trói hổ vào gốc cây. Sau đó, anh lấy rơm chất xung quanh và châm lửa đốt để dạy cho hổ một bài học. May mắn thoát chết, hổ chạy thẳng vào rừng. Vì quá sợ hãi, từ đó hổ không dám coi thường con người nữa.

Cuối cùng, câu chuyện đã giải thích vì sao hổ thường sợ con người và vì sao trâu luôn gắn bó với người nông dân. Điều khiến em nhớ nhất là cách người nông dân dùng trí thông minh để vượt qua nguy hiểm, bởi nó cho thấy sức mạnh lớn nhất của con người không nằm ở cơ bắp mà nằm ở sự suy nghĩ nhanh nhạy. Qua câu chuyện, em hiểu rằng trong cuộc sống, trí tuệ và sự bình tĩnh sẽ giúp chúng ta giải quyết được nhiều khó khăn.

Truyện “Trí khôn của ta đây” không chỉ đem đến cho em những tiếng cười thú vị mà còn gửi gắm bài học sâu sắc về vai trò của trí tuệ. Hình ảnh con người dùng sự nhanh nhẹn và hiểu biết để chiến thắng sức mạnh của loài vật đã giúp em hiểu rằng kiến thức chính là hành trang quý giá, giúp mỗi người tự tin vượt qua thử thách và tạo nên những điều tốt đẹp.

Bài tham khảo Mẫu 14

Nhà thơ Trần Đăng Khoa từng viết: “Trăng ơi… từ đâu đến?/Hay từ một sân chơi?” Những câu thơ trong trẻo ấy đã gợi lên hình ảnh vầng trăng thân thương luôn gắn bó với tuổi thơ mỗi người. Dưới ánh trăng sáng, những câu chuyện cổ tích dường như trở nên lung linh và kì diệu hơn, đưa ta đến với những thế giới đầy màu sắc của trí tưởng tượng. Với em, “Chú Cuội cung trăng” là một câu chuyện đặc biệt bởi đã lưu giữ hình ảnh chú Cuội hiền lành, nhân hậu bên gốc đa cổ tích và gửi gắm những bài học đẹp về cách sống.

Tại một vùng quê nọ có một chàng trai tên là Cuội sống bằng nghề kiếm củi. Cuội là một người hiền lành, thật thà và có tấm lòng thương người. Một hôm, trong lúc vào rừng đốn củi, Cuội tình cờ phát hiện một cây đa nhỏ có những chiếc lá kì lạ. Khi nhìn thấy một con vật bị thương, Cuội dùng lá cây ấy đắp lên và thật bất ngờ, con vật nhanh chóng khỏe mạnh trở lại. Biết đây là cây thuốc quý có thể cứu người, Cuội đem cây đa về trồng và dùng lá cây để chữa bệnh cho những người gặp khó khăn. Nhờ tài chữa bệnh thần kì, Cuội được mọi người trong vùng yêu quý và kính trọng.

Từ ngày có cây thuốc quý, Cuội đã cứu sống được nhiều người. Tuy nhiên, một lần nọ, vợ Cuội không may gặp tai nạn. Cuội vội vàng lấy lá đa thần để cứu vợ nhưng vì quá vội vàng nên đã quên mất phải lấy đủ nước sạch để tưới vào gốc cây. Sau khi được cứu sống, người vợ có nhiều thay đổi, đôi lúc quên mất những điều trước đây. Một hôm, vì vô tình làm đứt dây buộc cây đa, người vợ khiến cây rung chuyển. Cuội vội chạy đến giữ lấy cây nhưng không kịp. Cây đa bật gốc, từ từ bay lên trời. Cuội cố sức níu lấy thân cây, nhưng cây đa cứ thế đưa chàng lên tận cung trăng. Từ đó, chú Cuội phải sống trên cung trăng cùng cây đa thần. Mỗi đêm rằm tháng tám, khi nhìn lên mặt trăng, người ta vẫn thấy hình bóng chú Cuội ngồi dưới gốc đa, nhớ về quê hương xa xôi.

Cuối cùng, chú Cuội trở thành nhân vật quen thuộc trong những câu chuyện dân gian Việt Nam mỗi dịp Tết Trung thu. Điều khiến em nhớ nhất là hình ảnh chú Cuội ngồi bên gốc đa trên cung trăng, bởi đó là hình ảnh vừa kì ảo vừa gợi lên nỗi nhớ quê hương, gia đình. Qua câu chuyện, em hiểu rằng lòng tốt và sự yêu thương luôn là những phẩm chất đáng quý, nhưng con người cũng cần biết cẩn thận, suy nghĩ trước mỗi việc mình làm.

Truyện “Chú Cuội cung trăng” khép lại nhưng ánh sáng dịu dàng của vầng trăng cổ tích vẫn còn in đậm trong tâm trí em. Hình ảnh chú Cuội với những ước mơ đẹp đẽ đã giúp em hiểu rằng mỗi câu chuyện dân gian không chỉ đem đến niềm vui, sự tưởng tượng mà còn chứa đựng những bài học quý giá về cách sống, về lòng nhân ái và khát vọng hướng tới những điều tốt đẹp. Vì vậy, em sẽ luôn biết trân trọng, giữ gìn những giá trị văn hóa mà cha ông đã để lại. 

Bài tham khảo Mẫu 15

Trong kí ức tuổi thơ, hình ảnh người bà với mái tóc bạc, đôi bàn tay dịu dàng và những câu chuyện kể mỗi đêm luôn là một điều thật đẹp đẽ. Những câu chuyện ấy không chỉ đưa em đến với thế giới của những điều kì diệu mà còn dạy em biết yêu thương, biết quan tâm đến những người thân yêu. “Tích Chu” là một câu chuyện như thế, bởi qua hành trình của cậu bé Tích Chu, em đã cảm nhận sâu sắc hơn về tình bà cháu và bài học về lòng biết ơn, sự hiếu thảo. 

Ngày xửa ngày xưa, có một cậu bé tên là Tích Chu sống cùng bà trong một căn nhà nhỏ bên khu rừng xanh mát. Cha mẹ mất sớm nên từ nhỏ, Tích Chu được bà yêu thương, chăm sóc từng chút một. Bà luôn dành cho cháu những điều tốt đẹp nhất: khi cháu đói, bà nhường phần cơm; khi cháu lạnh, bà lấy áo ấm đắp cho cháu. Tình yêu thương của bà giống như dòng suối trong lành, ngày ngày nuôi dưỡng tuổi thơ của Tích Chu. Thế nhưng, vì còn nhỏ và ham chơi, Tích Chu lại không biết trân trọng tình cảm ấy. Cậu thường mải rong chơi cùng bạn bè, bỏ mặc bà một mình trong căn nhà vắng vẻ.

Một ngày nọ, bà của Tích Chu bị ốm nặng. Vì không có ai chăm sóc, bà ngày càng yếu đi, khát nước đến khô cả cổ họng. Trong lúc ấy, Tích Chu vẫn đang vui chơi ở bên ngoài mà không hề hay biết. Khi trở về nhà, cậu vô cùng bàng hoàng khi thấy bà đã biến thành một con chim vì quá khát nước. Tích Chu đau đớn ôm lấy bà và bật khóc, nhưng bà đã bay lên trời cao. Thương cháu, bà chỉ cho Tích Chu biết muốn bà trở lại làm người thì phải tìm được dòng nước tiên trên ngọn núi xa. Không chút do dự, Tích Chu quyết tâm lên đường. Cậu vượt qua những con đường gập ghềnh, những cánh rừng rộng lớn, đôi chân mỏi nhừ nhưng vẫn không bỏ cuộc. Cuối cùng, nhờ sự cố gắng và lòng yêu thương bà, Tích Chu đã tìm được nước tiên mang về cho bà uống.

Sau khi uống dòng nước tiên, bà của Tích Chu trở lại thành người. Hai bà cháu lại được sống bên nhau trong niềm vui và hạnh phúc. Từ đó, Tích Chu không còn ham chơi như trước mà luôn chăm sóc, yêu thương bà hết lòng. Điều khiến em xúc động nhất trong câu chuyện là hình ảnh Tích Chu vượt qua bao khó khăn để cứu bà, bởi đó là biểu hiện của tình yêu thương và sự hối hận chân thành. Qua câu chuyện, em hiểu rằng ông bà, cha mẹ luôn là những người yêu thương chúng ta nhất, vì vậy chúng ta cần biết quan tâm, chăm sóc họ bằng những hành động nhỏ bé mỗi ngày.

Truyện “Tích Chu” không chỉ đem đến cho em những cảm xúc xúc động về tình cảm gia đình mà còn gieo vào lòng em bài học sâu sắc về lòng hiếu thảo. Hình ảnh Tích Chu vượt qua khó khăn để tìm nước cứu bà đã nhắc nhở em rằng tình yêu thương cần được thể hiện bằng hành động cụ thể. Vì vậy, em sẽ luôn cố gắng trở thành một người cháu ngoan, biết yêu thương và quan tâm đến ông bà, cha mẹ. 


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...