1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể chuyện sáng tạo hay nhất

Viết bài văn kể sáng tạo một câu chuyện em yêu thích theo một hoặc nhiều cách


- Giới thiệu tên câu chuyện em yêu thích. - Nêu cách em sẽ kể sáng tạo (đóng vai nhân vật, thêm chi tiết mới, thay đổi kết thúc hoặc kết hợp nhiều cách).

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

Viết bài văn kể sáng tạo một câu chuyện em yêu thích theo một hoặc nhiều cách dưới đây:

- Sáng tạo thêm chi tiết.

- Thay đổi cách kết thúc.

- Đóng vai một nhân vật để kể lại câu chuyện.

I. Mở bài

- Giới thiệu tên câu chuyện em yêu thích.

- Nêu cách em sẽ kể sáng tạo (đóng vai nhân vật, thêm chi tiết mới, thay đổi kết thúc hoặc kết hợp nhiều cách).

II. Thân bài

a. Giới thiệu nhân vật và hoàn cảnh

- Câu chuyện diễn ra ở đâu, vào thời gian nào?

- Có những nhân vật nào xuất hiện?

- Sự việc mở đầu của câu chuyện là gì?

b. Kể lại diễn biến câu chuyện

- Những sự việc chính của câu chuyện diễn ra theo trình tự thời gian.

- Nhân vật đã gặp những khó khăn hoặc thử thách gì?

- Nhân vật đã suy nghĩ, hành động và giải quyết sự việc như thế nào?

c. Sáng tạo câu chuyện

- Sáng tạo thêm chi tiết: Thêm lời nói, hành động, nhân vật hoặc sự việc phù hợp để câu chuyện sinh động hơn.

- Thay đổi cách kết thúc: Tưởng tượng một kết thúc mới hợp lí, mang ý nghĩa tốt đẹp hoặc bất ngờ.

- Đóng vai nhân vật: Kể lại câu chuyện bằng lời của một nhân vật trong truyện, kết hợp cảm xúc và suy nghĩ của nhân vật.

III. Kết bài

- Kết thúc câu chuyện.

- Nêu cảm nghĩ của em về câu chuyện hoặc nhân vật.

- Rút ra bài học, ý nghĩa mà em nhận được từ câu chuyện.

Bài siêu ngắn Mẫu 1

"Trí khôn của ta đây" là một truyện ngụ ngôn vô cùng đặc sắc mà em đã được học. Hôm nay, em muốn kể lại câu chuyện này bằng cách sáng tạo thêm những chi tiết về cuộc trò chuyện giữa trâu và cọp trước khi cọp bị người nông dân trói vào gốc cây.

Sự việc diễn ra vào một buổi trưa nắng gắt trên một cánh đồng vắng, khi bác trâu đang thong thả nhai cỏ sau một buổi cày vất vả, còn người nông dân thì đang nghỉ mát dưới gốc cây đa. Lúc ấy, một con cọp to lớn từ trong rừng bước ra với dáng vẻ vô cùng tò mò. Để câu chuyện sinh động hơn, em xin kể thêm chi tiết cọp đã dùng móng vuốt của mình khều nhẹ vào tai trâu và chế giễu về sự nhút nhát của trâu khi sở hữu thân hình vạm vỡ nhưng lại để một sinh vật nhỏ bé sai khiến. Trâu nghe vậy liền thở dài, thật thà bảo rằng con người tuy nhỏ nhưng có một thứ vũ khí vô hình gọi là "trí khôn" khiến muôn loài phải nể sợ. Sự tò mò dâng cao đã thúc đẩy cọp tiến đến gặp người nông dân để đòi xem trí khôn. Người nông dân nhanh trí bảo trí khôn để ở nhà, muốn đi lấy phải trói cọp lại vì sợ cọp ăn mất trâu. Cọp nghe bùi tai nên đồng ý. Ngay sau đó, người nông dân lấy dây thừng trói chặt cọp vào gốc cây rồi chất rơm đốt, vừa đánh vừa hét lớn: "Trí khôn của ta đây!".

Trận đòn nhớ đời đã khiến cọp cháy sém cả da lông tạo thành những sọc vằn đen, còn trâu vì cười quá lớn nên ngã va vào đá làm gãy mất hàm răng trên. Câu chuyện cho em một bài học sâu sắc về sức mạnh của trí tuệ con người trước sức mạnh cơ bắp của muôn thú.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Truyện cổ tích "Cây tre trăm đốt" luôn cuốn hút em bởi sự công bằng và chính nghĩa. Để làm mới câu chuyện này, em xin thay đổi đoạn kết bằng một kết thúc mang tính nhân văn và bao dung hơn đối với nhân vật lão nhà giàu tham lam.

Câu chuyện diễn ra tại một vùng quê ngày xưa, nơi anh Khoai hiền lành, khỏe mạnh phải đi cày thuê cuốc mướn cho một lão địa chủ keo kiệt. Lão hứa gả con gái cho anh nếu anh làm lụng chăm chỉ trong ba năm, nhưng khi hết hạn, lão lại nuốt lời và bắt anh vào rừng tìm một cây tre có đủ một trăm đốt. Nhờ sự giúp đỡ của ông Bụt, anh Khoai đã dùng câu thần chú "Khắc nhập" để gắn các đốt tre lại và mang về làng. Tại nhà lão nhà giàu, khi thấy lão chuẩn bị gả con gái cho người khác, anh Khoai đã đọc câu thần chú để trói chặt lão cùng tên nhà giàu kia vào cây tre. Thay vì để lão bị trừng phạt đau đớn mãi mãi, em xin thay đổi kết thúc: Lão nhà giàu sau khi bị trói đã bật khóc nức nở, thành tâm xin lỗi anh Khoai và hứa sẽ chia một nửa ruộng đất cho dân nghèo trong làng. Anh Khoai thấy lão biết hối cải liền đọc "Khắc xuất" để cởi trói. Lão nhà giàu giữ đúng lời hứa, sửa đổi tính nết và cùng cả làng chúc phúc cho đám cưới của anh Khoai.

Cách kết thúc mới này không chỉ giữ trọn vẹn ý nghĩa ca ngợi sự chăm chỉ của người lao động mà còn mở ra một bài học về lòng vị tha, sự bao dung có thể cảm hóa những thói hư tật xấu trong cuộc sống.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Tôi là Thạch Sanh, người quanh năm sống dưới gốc cây đa cổ thụ với một chiếc rìu sắt do cha mẹ để lại. Hôm nay, tôi xin kể lại cho các bạn nghe về đêm định mệnh tôi đi canh miếu hoang thay cho người anh kết nghĩa Lý Thông và cuộc đối đầu với con chằn tinh hung dữ.

Đêm hôm đó, gió lạnh thổi vi vu qua những kẽ lá, tôi một mình bước vào ngôi miếu hoang vắng vẻ đầu làng theo lời nhờ vả của mẹ con Lý Thông. Đến nửa đêm, khi sương mù bủa vây dày đặc, một trận gió lớn bỗng nổi lên làm rung chuyển cả mái miếu, và con chằn tinh to lớn, mắt đỏ như lửa, phun ra luồng khí độc từ trong bóng tối lao thẳng về phía tôi. Là một người có sức khỏe và lòng dũng cảm, tôi không một chút sợ hãi, lập tức cầm chắc lưỡi rìu thần xông vào nghênh chiến. Con quái vật liên tục quật đuôi, nhe nanh vuốt sắc nhọn định vồ lấy tôi, nhưng tôi đã nhanh nhẹn né tránh và tung những nhát rìu chí mạng. Sau một hồi chiến đấu kịch liệt, tôi đã chặt đứt đầu con chằn tinh, khiến nó hiện nguyên hình là một con trăn lớn. Tôi thu lượm bộ cung tên vàng hiện ra trong đống xác của nó rồi thanh thản xách đầu quái vật trở về nhà Lý Thông trong sự ngỡ ngàng, sợ hãi của hai mẹ con gian ác.

Trận chiến tại miếu hoang là thử thách đầu tiên giúp tôi nhận ra sức mạnh của bản thân để bảo vệ dân làng. Qua câu chuyện của chính mình, tôi muốn nhắn nhủ các bạn nhỏ rằng cái thiện và lòng dũng cảm sẽ luôn chiến thắng cái ác trong cuộc đời này.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trong kho tàng truyện ngụ ngôn Việt Nam, "Thầy bói xem voi" là một tác phẩm vô cùng sâu sắc châm biếm cách nhìn nhận phiến diện của con người. Hôm nay, em muốn kể lại câu chuyện này bằng cách sáng tạo thêm những chi tiết về hành trình các thầy bói cùng nhau đóng góp tiền bạc và cuộc tranh luận nảy lửa của họ trước khi sờ vào con voi.

Chuyện kể rằng ở một làng nọ có năm thầy bói mù từ lúc mới sinh, quanh năm ngồi bám vỉa hè để hành nghề bấm quẻ. Một buổi chiều nọ, nghe người dân trong chợ kháo nhau có đoàn gánh xiếc đang dẫn một con voi lớn đi ngang qua làng, năm thầy bói bỗng nảy sinh lòng tò mò tột độ vì chưa một lần biết hình thù con voi ra sao. Để câu chuyện thêm phần sinh động, em xin kể thêm chi tiết năm thầy đã cùng nhau ngồi lại dưới bóng cây bàng, người móc trong túi áo vài đồng tiền lẻ, người dốc ngược chiếc ống tre đựng tiền quẻ để gom đủ số tiền tiền nộp cho người quản tượng. Họ còn cùng nhau lập một lời thề rằng lát nữa mỗi người sẽ sờ một bộ phận, sau đó phải dùng những lời lẽ thanh nhã nhất để mô tả lại cho nhau nghe, tuyệt đối không được tranh giành.

Thế nhưng, khi người quản tượng dắt con voi to lớn như một ngôi nhà di động đến trước mặt, lời thề lúc trước lập tức bay biến theo mây khói. Thầy sờ vòi bảo voi sun sun như con đỉa, thầy sờ ngà bảo voi chần chẫn như cái đòn càn, thầy sờ tai bảo voi bè bè như cái quạt thóc, thầy sờ chân bảo voi sừng sững như cái cột đình, và thầy sờ đuôi bảo voi tua tủa như cái chổi sể cùn. Em xin sáng tạo thêm chi tiết: Thay vì chỉ tranh cãi bằng lời nói, các thầy đã dùng những chiếc gậy dò đường của mình để khua loạn xạ vào không khí, thầy sờ chân vô tình gõ trúng đầu thầy sờ vòi, thầy sờ đuôi lại lấy gậy chọc vào hông thầy sờ ngà. Cuộc tranh luận biến thành một bãi chiến trường náo loạn, chiếc mũ vải của các thầy bay tứ tung, tiền bạc vương vãi trên nền đất, trong khi con voi và người quản tượng đã đi từ lúc nào.

Sự việc kết thúc khi người dân trong chợ phải chạy ra can ngăn, năm thầy bói ai nấy đều thâm tím mặt mày, quần áo xộc xệch nhưng miệng vẫn không ngừng lẩm bẩm bảo vệ quan điểm ích kỷ của mình. Việc sáng tạo thêm những hành động và lời nói này làm nổi bật hơn sự bảo thủ, nực cười của các nhân vật.

Em cảm thấy câu chuyện "Thầy bói xem voi" với các chi tiết sáng tạo đã mang lại một tiếng cười châm biếm rất sâu cay. Qua tác phẩm này, em rút ra được bài học quý giá cho bản thân là khi đánh giá một sự vật, sự việc trong học tập và cuộc sống, cần phải nhìn nhận một cách toàn diện, biết lắng nghe ý kiến của người khác thay vì khăng khăng giữ cái nhìn phiến diện của mình.

Bài tham khảo Mẫu 2

Truyện viễn tưởng về vị bác sĩ nhân hậu Ai-bô-lít luôn là tác phẩm yêu thích của thiếu nhi toàn thế giới bởi tình yêu thương động vật bao la. Để câu chuyện trở nên hấp dẫn và kịch tính hơn, em xin kể lại hành trình bác sĩ đi cứu muông thú ở châu Phi bằng cách sáng tạo thêm chi tiết về cuộc đối đầu giữa bác sĩ và một đàn cá mập hung tợn trên biển.

Bác sĩ Ai-bô-lít là một người có tấm lòng vàng, quanh năm sống trong ngôi nhà nhỏ tràn ngập các loài thú hoang dã được bác cứu chữa. Một ngày nọ, chú chim bồ câu mang đến cho bác một bức thư khẩn cấp từ muông thú ở châu Phi xa xôi, báo tin một trận dịch bệnh nguy hiểm đang hoành hành khiến hàng ngàn chú khỉ và muông thú đang nằm chờ chết. Không một chút đắn đo, bác sĩ lập tức thu dọn hòm thuốc, cùng các bạn thú thân thiết như chú chó Áp-va, chú khỉ Chi-chi lên đường ra khơi trên một chiếc thuyền buồm nhỏ vượt đại dương.

Khó khăn thực sự ập đến khi chiếc thuyền đi vào vùng biển đen có tên là Vịnh Cá Mập. Em xin sáng tạo thêm chi tiết: Một trận bão lớn nổi lên làm rách cánh buồm, và ngay trong đêm tối, hàng chục vây cá mập nhọn hoắt, đen ngòm bắt đầu bao vây lấy chiếc thuyền gỗ. Con cá mập chúa to lớn bằng chiếc thuyền lao lên, nhe hàm răng sắc nhọn định ngoạm lấy mạn thuyền khiến chú khỉ Chi-chi sợ hãi khóc thét lên. Trong tình thế ngàn cân treo sợi tóc, bác sĩ Ai-bô-lít vẫn vô cùng bình tĩnh. Bác không dùng vũ khí mà bước ra mũi thuyền, dùng ngôn ngữ đặc biệt của loài cá để trò chuyện với cá mập chúa. Bác thật thà giải thích về chuyến đi nghĩa hiệp của mình và mở hòm thuốc lấy ra một lọ mỡ cá voi đặc biệt để bôi lên vết thương đang rỉ máu ở vây của cá mập chúa do vướng vào lưới đánh cá trước đó.

Cảm động trước sự nhân hậu và tài năng của bác sĩ, cá mập chúa lập tức ra lệnh cho đàn của mình dừng tấn công. Thay vào đó, chúng đã dàn thành một đội hình thẳng tắp phía sau thuyền, dùng đầu đẩy chiếc thuyền của bác sĩ vượt qua cơn bão dữ, lao đi với vận tốc xé gió để kịp thời cập bến bờ biển châu Phi. Chi tiết sáng tạo này làm nổi bật lên thông điệp tình yêu thương có thể cảm hóa mọi sự hung dữ của thiên nhiên.

Nhờ sự giúp đỡ của đàn cá mập, bác sĩ Ai-bô-lít đã đến nơi kịp thời và chữa khỏi bệnh cho muông thú châu Phi trong niềm vui sướng khôn xiết. Em vô cùng yêu mến nhân vật bác sĩ nhân hậu này và tự hứa sẽ luôn yêu thương, bảo vệ các loài động vật xung quanh mình như những người bạn tốt.

Bài tham khảo Mẫu 3

"Sự tích bánh chưng, bánh giầy" là một câu chuyện cổ tích gắn liền với phong tục ngày Tết nguyên đán truyền thống của dân tộc Việt Nam. Nhằm tôn vinh sự lao động vất vả và tấm lòng hiếu thảo của hoàng tử Lang Liêu, em xin kể lại câu chuyện này với những chi tiết sáng tạo thêm về quá trình Lang Liêu cùng vợ con lên nương gặt lúa và chọn lựa nguyên liệu làm bánh.

Vào đời Hùng Vương thứ sáu, sau khi giặc Ân đã bị dẹp tan, đất nước trở lại thanh bình, nhà vua muốn truyền ngôi cho các con nên đã mở một cuộc thi: Ai tìm được món lễ vật ý nghĩa nhất để cúng tổ tiên thì sẽ được truyền ngôi báu. Trong khi các hoàng tử khác sai người đi khắp rừng sâu bể độc để săn tìm sơn hào hải vị, ngọc ngà châu báu thì hoàng tử thứ mười tám là Lang Liêu lại rơi vào lo lắng vì nhà anh nghèo, quanh năm chỉ gắn bó với ruộng lúa, khoai lang.

Để câu chuyện thêm phần sâu sắc, em xin sáng tạo thêm chi tiết về những ngày đêm vất vả của gia đình Lang Liêu. Đêm hôm đó, sau khi được một vị thần báo mộng về việc dùng hạt gạo để làm bánh, Lang Liêu đã thức dậy từ lúc gà chưa gáy sang. Anh cùng vợ con ra đồng, lội xuống ruộng bùn để tự tay gặt những bông lúa nếp cái hoa vàng hạt tròn mẩy, thơm phức vừa chín tới. Em xin thêm chi tiết Lang Liêu đã tỉ mỉ ngồi nhặt từng hạt thóc lép, rồi cùng vợ vào rừng sâu tìm những chiếc lá dong xanh mướt, không một vết sâu mọt, đem về rửa sạch bằng nước suối tinh khiết. Hình ảnh hai bàn tay Lang Liêu bị nhựa lá dong và củi than làm cho đen sạm, nhưng ánh mắt anh vẫn ngập tràn niềm kính yêu cha mẹ, là chi tiết khiến câu chuyện trở nên vô cùng xúc động.

Anh đã làm ra hai loại bánh: bánh chưng hình vuông tượng trưng cho Đất, bánh giầy hình tròn tượng trưng cho Trời. Đến ngày hội, trước những mâm cỗ đầy ngọc ngà của các anh trai, mâm bánh giản dị nhưng chứa đựng mồ hôi nước mắt của Lang Liêu đã làm vua Hùng vô cùng cảm động. Nhà vua đã nếm thử, khen ngợi hết lời và quyết định truyền ngôi báu cho người con hiếu thảo, biết trân trọng hạt ngọc của trời đất.

Câu chuyện về chàng Lang Liêu với những chi tiết sáng tạo thêm về sự lao động đã để lại trong em niềm tự hào khôn xiết về truyền thống nông nghiệp của nước nhà. Qua tác phẩm này, em rút ra bài học sâu sắc là phải luôn biết ơn công lao sinh thành của cha mẹ và trân trọng giá trị của thành quả lao động do chính bàn tay mình làm ra.

Bài tham khảo Mẫu 4

Truyện ngụ ngôn "Rùa và Thỏ" là bài học kinh điển dạy con người không được chủ quan, kiêu ngạo trong cuộc sống. Để câu chuyện trở nên vui nhộn và mang hơi thở hiện đại, em xin kể lại cuộc đua này bằng cách sáng tạo thêm chi tiết về những trò chơi giải trí của Thỏ và chướng ngại vật mà Rùa đã vượt qua trên đường chạy.

Vào một buổi sáng mùa xuân đẹp trời, tại một khu rừng xanh mát, Thỏ ta với đôi chân dài nhanh nhẹn đang huênh hoang tự đắc, chế giễu bác Rùa có chiếc mai nặng nề, đi đứng chậm chạp. Quá bất bình trước thái độ kiêu ngạo của Thỏ, Rùa đã dũng cảm thách đấu Thỏ một cuộc chạy đua marathon dưới sự chứng kiến của toàn bộ muông thú trong rừng từ bác Gấu, chị Nai đến anh Khỉ. Khi tiếng còi khai cuộc vang lên, Thỏ phóng vút đi như một mũi tên, chỉ trong nháy mắt đã bỏ xa Rùa một khoảng cách rất lớn.

Thấy Rùa còn lẹt đẹt ở vạch xuất phát, Thỏ ngạo nghễ nghĩ bụng có ngủ một giấc cũng thắng chắc. Để câu chuyện thêm phần sinh động, em xin sáng tạo thêm chi tiết: Thỏ không chỉ nằm ngủ dưới gốc cây cây táo, mà trên đường đi, cậu ta còn ghé vào một rạch nước để cùng các chú bướm vàng chơi trò trốn tìm, rồi lại nằm khểnh chân cắn hạt dẻ, dùng chiếc điện thoại bằng vỏ sò để nghe nhạc chim họa mi hót lí lo. Trong khi đó, đường chạy của Rùa không hề bằng phẳng. Em xin thêm chi tiết Rùa đã gặp phải một dốc đá dựng đứng đầy gai nhọn, chiếc mai của bác bị cọ xát đến rớm máu, mồ hôi vã ra như tắm. Thế nhưng, Rùa không dừng lại một giây nào, bác kiên trì nhích từng xăng-ti-mét một, dùng bốn chiếc chân ngắn ngủn nhưng săn chắc bám chặt vào mặt đất để tiến về phía trước.

Khi Thỏ sực tỉnh giấc vì tiếng reo hò vang trời của cổ động viên, cậu ta hoảng hốt nhìn về vạch đích thì thấy Rùa đang chạm chân vào dải băng đỏ. Thỏ ra sức dùng hết tốc lực phóng về nhưng đã quá muộn, bác Rùa đã trở thành nhà vô địch mới của khu rừng trong sự hân hoan của muông thú.

Chiến thắng diệu kỳ của bác Rùa với các chi tiết sáng tạo về sự kiên trì đã để lại trong lòng em một ấn tượng sâu sắc. Câu chuyện nhắc nhở em trong học tập không được có thái độ chủ quan, lười biếng như Thỏ, mà phải luôn cần cù, kiên nhẫn vượt qua khó khăn như Rùa để đạt được những mục tiêu tốt đẹp.

Bài tham khảo Mẫu 5

"Con rồng cháu tiên" là truyền thuyết thiêng liêng giải thích về nguồn gốc cao quý của toàn thể dân tộc Việt Nam hai tiếng "đồng bào". Hôm nay, em muốn kể lại câu chuyện này với việc sáng tạo thêm những chi tiết miêu tả cảnh bùi ngùi, xúc động khi Lạc Long Quân và Âu Cơ chia năm mươi người con xuống biển, năm mươi người con lên non.

Ngày xửa ngày xưa, tại vùng đất Lĩnh Nam thanh bình, có chàng Lạc Long Quân thuộc nòi Rồng có sức khỏe vô song và nhiều phép lạ, kết duyên cùng nàng Âu Cơ thuộc dòng Tiên xinh đẹp tuyệt trần, sống ở vùng núi cao. Sau một thời gian, Âu Cơ sinh ra một bọc trăm trứng, trăm trứng nở ra một trăm người con trai hồng hào, đẹp đẽ, lớn nhanh như thổi mà không cần bú mớm, người nào người nấy đều thông minh, khỏe mạnh phi thường. Gia đình họ sống vô cùng hạnh phúc dưới mái nhà tranh rợp bóng cây xanh.

Tuy nhiên, vì Lạc Long Quân vốn là thần dưới nước, không thể ở lâu trên cạn, hai người đành phải gạt nước mắt chia đôi đàn con để đi mở mang bờ cõi đất nước. Để làm nổi bật tình cốt nhục thiêng liêng, em xin sáng tạo thêm chi tiết về buổi sáng chia ly đầy lưu luyến: Trên đỉnh núi cao sương mờ bủa vây, một bếp lửa lớn được đốt lên, Âu Cơ đã tự tay tết cho mỗi người con xuống biển một chiếc vòng đeo cổ bằng hạt đậu rừng để cầu bình an, còn Lạc Long Quân thì trao cho những người con lên non những chiếc rìu đá để phát rẫy làm nương. Một trăm người con nắm chặt tay nhau, những giọt nước mắt hòa cùng tiếng sóng vỗ rì rào từ biển khơi vọng về. Họ cùng nhau lập một lời thề son sắt rằng dù ở miền ngược hay miền xuôi, dù gặp hoạn nạn hay thái bình, hễ có tiếng gọi của anh em là tất cả sẽ lập tức lên đường trợ giúp.

Năm mươi người con theo mẹ lên núi, khai hoang lập địa thành vùng đất trù phú, người con trưởng được tôn lên làm vua, lấy hiệu là Hùng Vương, đặt tên nước là Văn Lang. Năm mươi người con theo cha xuống biển, mở mang bờ cõi hải đảo, tạo nên giang sơn gấm vóc ngày nay.

Sự tích thiêng liêng thiêng với những chi tiết sáng tạo về tình anh em đã khắc sâu vào lòng em một niềm tự hào vô bờ bến về dòng máu Rồng Tiên đang chảy trong cơ thể mình. Từ câu chuyện này, em tự nhủ phải luôn yêu thương, đoàn kết với bạn bè, đồng bào xung quanh như anh em một nhà.

Bài tham khảo Mẫu 6

Truyện cổ tích "Tấm Cám" là bài học về cuộc đấu tranh gay gắt giữa cái thiện và cái ác, nơi người hiền lành cuối cùng cũng tìm lại được hạnh phúc. Để cốt truyện mang đậm tính nhân văn và mở đường cho sự hối cải của con người, em xin kể lại câu chuyện này với một đoạn kết hoàn toàn mới, thay thế cho sự trừng phạt khốc liệt ở văn bản cũ.

Tấm là một cô gái mồ côi hiền hậu, nết na nhưng phải sống chung với mụ dì ghẻ độc ác và người em cùng cha khác mẹ tên Cám lười biếng, ích kỷ. Trải qua bao nhiêu gian nan, bị mẹ con Cám hãm hại hết lần này đến lần khác, từ việc đẩy xuống giếng đến việc chặt cây cau, Tấm đã lần lượt hóa thân thành chim vàng anh, cây xoan đào, khung cửi rồi cuối cùng bước ra từ quả thị để trở lại làm vợ vua. Ngày Tấm trở về hoàng cung trong bộ xiêm y lộng lẫy, mẹ con Cám ở nhà vô cùng hoảng sợ, suốt ngày sống trong lo âu vì sợ bị nhà vua trừng trị.

Thay vì để Tấm trả thù bằng cách dội nước sôi khiến Cám qua đời rồi gửi mắm về cho dì ghẻ, em xin thay đổi kết thúc câu chuyện như sau: Sau khi trở lại ngôi vị hoàng hậu, Tấm không hề oán hận mà sai một cỗ xe ngựa mang theo lụa là, gạo nếp về làng đón mẹ con Cám vào cung. Đứng trước tấm lòng bao dung, vị tha rộng lớn như biển cả của Tấm, mụ dì ghẻ và Cám đã vô cùng hổ thẹn. Chúng lập tức quỳ sụp xuống chân Tấm, khóc nức nở thành tiếng và thật thà nhận hết những tội lỗi ích kỷ ngày xưa mình đã gây ra. Tấm nhẹ nhàng nâng dì và em dậy, bảo rằng quá khứ đã qua, chỉ cần từ nay mẹ con biết sống lương thiện là đủ.

Cám và dì ghẻ từ đó xin vua cho lui về một gian nhà nhỏ sau hoàng cung, hằng ngày chăm chỉ dệt vải, nấu cơm từ thiện để phân phát cho những người nghèo khổ trong kinh thành. Cám trở nên hiền lành, biết yêu thương muông thú và luôn kính trọng chị Tấm hết mực.

Cách kết thúc mới này của truyện "Tấm Cám" đã mang lại một bài học giáo dục vô cùng sâu sắc về sức mạnh cảm hóa của lòng vị tha. Em nhận ra rằng việc trừng trị cái ác bằng bạo lực không thể bằng việc dùng tình yêu thương để thức tỉnh lương tri con người, giúp xã hội trở nên tốt đẹp hơn.

Bài tham khảo Mẫu 7

Truyện cổ tích "Thạch Sanh" luôn làm say đắm bao thế hệ học sinh bởi hình ảnh người anh hùng có tiếng đàn thần và niêu cơm bất tận. Để câu chuyện mang một màu sắc bất ngờ và thể hiện rõ nét hơn tinh thần hữu nghị, chuộng hòa bình của dân tộc, em xin thay đổi cách kết thúc truyện ở phân cảnh đối đầu với quân sĩ mười tám nước chư hầu.

Thạch Sanh là một chàng trai nghèo, thật thà, có sức khỏe vô song, sau khi diệt chằn tinh, bắn đại bàng cứu công chúa đã bị kẻ gian Lý Thông cướp hết công lao và đẩy vào ngục tối. Nhờ tiếng đàn thần ai oán vang lên từ hoàng ngục, nỗi oan của chàng đã thấu đến tai vua, giúp chàng được minh oan và được gả công chúa Quỳnh Nga. Thấy vậy, hoàng tử mười sáu nước chư hầu vì tức giận và ghen tị đã cùng nhau hợp binh, đem hàng vạn quân sĩ sang bao vây kinh thành nhằm triệt hạ nước ta.

Ở kết thúc cũ, Thạch Sanh đem đàn thần ra gảy làm quân sĩ bủn rủn tay chân tự xin hàng, rồi thiết đãi họ bằng niêu cơm thần ăn hoài không hết. Để kết thúc trở nên kịch tính và ý nghĩa hơn, em xin sáng tạo một kết thúc mới: Thạch Sanh không đứng trên chiến lũy gảy đàn, chàng dũng cảm một mình một ngựa, không mang theo vũ khí, tiến thẳng vào giữa doanh trại quân địch. Chàng mời mười tám vị hoàng tử chư hầu ngồi lại quanh một bàn trà lớn dưới lều trung quân. Tại đây, Thạch Sanh đã dùng tiếng đàn thần kết hợp với những lời lẽ thấu tình đạt lý, phân tích cho họ hiểu về nỗi đau thương của người dân và người lính khi chiến tranh xảy ra.

Chàng cho người mang niêu cơm bất tận ra cho hàng vạn quân sĩ đang đói khát cùng ăn. Sự bao dung và tình cảm chân thành của Thạch Sanh đã làm lay động trái tim các vị hoàng tử. Họ đồng loạt hạ vũ khí, cùng Thạch Sanh uống rượu kết nghĩa huynh đệ và thề rằng từ nay mười tám nước sẽ luôn là đồng minh thân thiết, cùng nhau giao thương, giúp đỡ dân nghèo phát triển kinh tế.

Đoạn kết thay đổi này đã nâng tầm nhân vật Thạch Sanh không chỉ là một dũng sĩ diệt quái vật, mà còn là một nhà ngoại giao tài ba mang lại nền hòa bình vĩnh cửu. Qua câu chuyện, em rút ra bài học sâu sắc là mọi xung đột trong cuộc sống đều có thể giải quyết bằng sự chân thành và đối thoại hòa bình.

Bài tham khảo Mẫu 8

Truyện cổ tích "Sọ Dừa" là bài học quý giá về việc không nên đánh giá con người qua vẻ bề ngoài xấu xí. Hôm nay, em muốn kể lại câu chuyện này bằng cách thay đổi đoạn kết ở phân cảnh hai người chị gái độc ác sau khi hãm hại em út đã bỏ trốn biệt tích sang một kết thúc có tính giáo dục và đoàn tụ gia đình.

Sọ Dừa sinh ra là một đứa trẻ không tay không chân, tròn lông lốc như một quả dừa, nhưng nhờ lòng chăm chỉ và tài năng thổi sáo, chàng đã cưới được cô em út nết na của phú ông làm vợ. Sau đó, Sọ Dừa biến thành một chàng trai khôi ngô tuấn tú, chăm chỉ đèn sách và thi đỗ trạng nguyên. Trong thời gian chàng đi sứ nước ngoài, hai người chị gái vì ghen tị đã lừa đẩy cô em út xuống biển sâu cho cá kình nuốt chửng. May mắn thay, nhờ có hai con dao và hòn đá lửa chồng đưa trước lúc đi xa, cô em đã rạch bụng cá chui ra, sống sót trên một hòn đảo hoang hoang vắng.

Ở đoạn kết cũ, ngày Sọ Dừa đón vợ về mở tiệc ăn mừng, hai người chị ra xem thấy em út còn sống thì xấu hổ quá, lén bỏ trốn đi biệt xứ. Em xin thay đổi kết thúc như sau: Khi thấy em út bước ra từ phòng trong, hai người chị rụng rời tay chân, quỳ sụp xuống đất khóc lóc thảm thiết, chờ đợi sự trừng phạt của quan trạng. Thế nhưng, người em út hiền hậu đã chạy lại ôm lấy hai chị, nước mắt giàn giụa bảo rằng tình chị em ruột thịt là thiêng liêng nhất, cô không hề oán hận. Sọ Dừa cũng ôn tồn khuyên bảo hai chị nên lấy đây làm bài học để tu dưỡng tâm tính.

Đứng trước sự bao dung cao cả của vợ chồng em út, hai người chị đã hoàn toàn thức tỉnh lương tri. Họ quyết định không bỏ đi mà ở lại quê hương, hằng ngày chăm sóc cha mẹ già phụ giúp phú ông, và dùng cả đời mình để làm việc thiện, giúp đỡ những người có hoàn cảnh khiếm khuyết trong làng như Sọ Dừa ngày xưa.

Em cảm thấy rất hạnh phúc với kết thúc mới đầy tính nhân văn này của truyện "Sọ Dừa". Câu chuyện nhắc nhở em về lòng vị tha trong cuộc sống hằng ngày, chỉ có sự bao dung và tình yêu thương chân thành mới có thể cảm hóa được lỗi lầm của người khác và đem lại sự thanh thản cho tâm hồn.

Bài tham khảo Mẫu 9

"Ăn khế trả vàng" là truyện cổ tích ngụ ngôn để lại bài học xương máu về tác hại khôn lường của lòng tham lam, ích kỷ qua hình ảnh người anh trai bị rơi xuống biển sâu. Nhằm mang lại một kết cục mang tính thức tỉnh, cứu rỗi nhân vật khỏi cái chết bi thảm, em xin kể lại câu chuyện này với một đoạn kết hoàn toàn mới đầy tính nhân văn.

Ngày xửa ngày xưa, có hai anh em nhà nọ cha mẹ mất sớm để lại một khối gia tài lớn, người anh tham lam chiếm hết nhà cửa ruộng vườn, chỉ để lại cho người em một túp lều rách và một cây khế ngọt đầu ngõ. Người em chăm chỉ tưới tắm cho cây khế, khi quả chín, một con chim phượng hoàng to lớn bay đến ăn và hứa: "Ăn một quả, trả cục vàng, may túi ba gang, mang đi mà đựng". Người em làm theo và có được cuộc sống giàu sang, phú quý. Người anh biết chuyện liền sang đổi toàn bộ gia sản lấy cây khế, khi chim đến, lão đã may một chiếc túi chín gang to đùng và nhét đầy vàng bạc vào mọi ngóc ngách trên người.

Trên đường bay từ đảo hoang trở về đất liền, do túi vàng quá nặng và gặp phải một trận cuồng phong lớn, chim phượng hoàng kiệt sức đã nghiêng cánh làm người anh ngã lộn nhào xuống biển sâu. Thay vì để người anh bị sóng biển cuốn trôi mất mạng, em xin thay đổi kết thúc câu chuyện: Ngay khi người anh rơi xuống nước, dòng nước biển lạnh ngắt đã làm lão tỉnh ngộ, lão hiểu ra chính lòng tham đã giết chết mình. Lão vội vã cởi bỏ chiếc túi chín gang và trút bỏ hết số vàng bạc đang mang trên người để cơ thể có thể nổi lên. Đúng lúc đó, người em vì lo lắng cho anh đã chèo một chiếc thuyền gỗ ra biển tìm kiếm và kịp thời quăng dây thừng cứu người anh lên thuyền.

Người anh được cứu sống, ôm chầm lấy em trai mà khóc nức nở vì hổ thẹn. Lão quyết định chia lại toàn bộ gia tài cho người em, từ đó sống khiêm tốn, chăm chỉ cày ruộng và không bao giờ tham lam đồ vật của người khác nữa.

Đoạn kết thay đổi của truyện "Ăn khế trả vàng" đã gửi gắm một thông điệp ý nghĩa rằng cuộc sống luôn trao cho con người một cơ hội thứ hai để sửa chữa sai lầm nếu họ biết buông bỏ lòng tham. Em tự nhắc nhở bản thân luôn phải sống thật thà, biết đủ và không bao giờ được đố kỵ với thành quả của người khác.

Bài tham khảo Mẫu 10

Có một câu hỏi tu từ luôn đặt ra trong thế giới loài vật: "Liệu những kẻ vốn là thiên địch của nhau có thể sống hòa bình dưới một mái nhà?". Câu chuyện ngụ ngôn về Mèo và Chuột truyền thống luôn kết thúc bằng cảnh mèo rượt đuổi và ăn thịt chuột. Hôm nay, em xin kể lại câu chuyện này bằng cách xây dựng một kết thúc hoàn toàn mới, biến mối quan hệ thù hận thành tình bạn đồng hành đầy thú vị.

Trong một ngôi nhà gỗ cổ kính của một bác nông dân, có một chú mèo mướp tên là mương quanh năm có nhiệm vụ lùng sục khắp các xó xỉnh để bắt chuột. Ở một hốc tường góc bếp, có chú chuột nhắt tên là lách vô cùng nhanh nhẹn, thường xuyên lẻn ra ngoài để gặm nhấm những mẩu bánh mì thừa. Mối quan hệ giữa Mương và Lách luôn là những trận rượt đuổi nảy lửa, làm đổ vỡ bát đĩa trong bếp khiến bác nông dân rất nhiều lần tức giận buông lời mắng mỏ cả hai.

Một đêm nọ, khi bác nông dân đã ngủ say, một con rắn hổ mang hung tợn từ bờ vườn bò vào nhà qua khe cửa, định tiến thẳng đến chiếc giường của bác nông dân. Lách đang kiếm ăn gần đó phát hiện ra nguy hiểm nguy kịch, chú lập tức chạy đến chỗ mèo Mương đang ngủ, ra sức lay dậy và báo tin dữ. Thay vì rượt đuổi Lách như mọi khi, Mương đã hiểu ra tình hình. Em xin thay đổi kết thúc: Mèo Mương phối hợp cùng chuột Lách tạo thành một cặp đôi ăn ý. Lách dùng thân hình nhỏ bé chạy ra trước đầu con rắn để đánh lạc hướng, còn Mương dùng bộ vuốt sắc nhọn và sự nhanh nhẹn nhảy từ trên bờ tường xuống, cào mạnh vào mắt con quái vật độc ác.

Sau một hồi chiến đấu dũng cảm, hai chú vật đã xua đuổi được con rắn hổ mang ra khỏi nhà, bảo vệ an toàn cho bác nông dân. Sáng hôm sau, chứng kiến vết máu của con rắn và sự thân thiết giữa Mèo và Chuột, bác nông dân hiểu ra mọi chuyện, bác vô cùng cảm động và thưởng cho Mương một đĩa cá kho, cho Lách một miếng phô mai lớn. Từ đó, Mương và Lách trở thành đôi bạn thân thiết, cùng nhau giữ gìn sự bình yên cho ngôi nhà.

Kết thúc mới đầy bất ngờ của câu chuyện "Mèo và Chuột" đã mang lại cho em một niềm vui lớn và một bài học sâu sắc về sức mạnh của sự đoàn kết. Câu chuyện chứng minh rằng khi có chung một mục tiêu cao đẹp, chúng ta hoàn toàn có thể xóa bỏ mọi định kiến, thù hằn để cùng nhau tạo nên những điều kỳ diệu trong cuộc sống.

Bài tham khảo Mẫu 11

Tôi là Dế Mèn, một chàng dế thanh niên có thân hình cường tráng, đôi càng mẫm bóng và những chiếc vuốt ở chân cứng ngắc, nhọn hoắt. Thật đáng xấu hổ khi trong những ngày tháng tuổi trẻ bồng bột ấy, tôi đã có một hành động kiêu ngạo, dại dột gây ra cái chết thương tâm cho người bạn láng giềng Dế Choắt, câu chuyện mà tôi sẽ mang theo suốt cuộc đời như một vết sẹo trong tâm hồn.

Thuở ấy, tôi tự đắc lắm, cứ nghĩ mình là tay ghê gớm, có thể đứng đầu thiên hạ, ai nhìn tôi cũng phải nể sợ. Tôi thường đi đứng oai vệ, thỉnh thoảng lại đạp phanh phách vào các ngọn cỏ để chứng tỏ sức mạnh cơ bắp của mình. Cạnh nhà tôi có anh bạn Dế Choắt gầy gò, ốm yếu, tính tình lại nhút nhát nên tôi khinh khỉnh gọi anh ta là "Choắt" một cách chế giễu, chẳng bao giờ thèm đoái hoài giúp đỡ anh ta sửa sang lại cái tổ nông hoèn hoẹt.

Một buổi chiều nọ, sau một trận mưa giông, thấy chị Cốc béo tròn đang đứng rỉa cánh bên bờ đầm, máu nghịch tinh nghịch trong người dâng cao, tôi liền nảy ra ý định trêu chọc chị ta để chứng tỏ cái sự dũng cảm hờ của mình. Tôi rủ Dế Choắt cùng tham gia nhưng anh ta sợ hãi từ chối. Không thèm nghe, tôi đứng trước cửa hang gào to một câu thơ chế giễu chị Cốc rồi nhanh chân chui tọt vào hang sâu, nằm khểnh chân cười đắc chí. Chị Cốc tức giận lôi đình, không tìm thấy tôi liền trút cơn thịnh nộ lên đầu Dế Choắt đang loay hoay ngoài cửa hang. Chị dùng chiếc mỏ sắt nhọn như dùi đục mổ liên tiếp vào lưng Choắt khiến anh ta ngã quỵ xuống đất, quằn quại trong đau đớn.

Nằm sâu trong lòng đất, tôi run bần bật, nín thở không dám ho he một tiếng nào vì sợ hãi hèn nhát. Đến khi chị Cốc bay đi, tôi mới dám bò ra ngoài thì ôi thôi, Dế Choắt chỉ còn thoi thóp thở. Tôi ôm lấy xác anh bạn nghèo, nước mắt giàn giụa đầy hối hận. Trước khi nhắm mắt, Choắt thều thào khuyên tôi: "Ở đời mà có thói hung hăng bậy bạ, có óc mà không biết nghĩ, sớm muộn cũng mang vạ vào mình đấy".

Tôi đã tự tay chôn cất Dế Choắt bên đầm nước lộng gió, đứng lặng giờ lâu trước nấm mộ của anh bạn nhỏ để suy nghĩ về bài học đường đời đầu tiên đầy cay đắng của mình. Đóng vai chính mình để kể lại lỗi lầm này, tôi muốn nhắn nhủ các bạn nhỏ tuyệt đối không được kiêu ngạo, bắt nạt người yếu thế hơn mà phải luôn sống chan hòa, yêu thương mọi người.

Bài tham khảo Mẫu 12

Tôi là người em út trong câu chuyện "Ăn khế trả vàng" mà các bạn vẫn thường được nghe bà kể trước giờ đi ngủ. Hôm nay, ngồi bên hiên ngôi nhà ngói khang trang rực rỡ ánh nắng, nhìn cây khế ngọt năm xưa vẫn xum xuê trĩu quả, tôi xin được dùng chính lời của mình để kể lại hành trình đổi đời đầy kỳ diệu và nỗi buồn sâu sắc về lòng tham của người anh trai ruột thịt.

Sau khi cha mẹ qua đời, người anh trai của tôi vì lòng tham lam đã chiếm đoạt toàn bộ nhà cửa, ruộng vườn trù phú, chỉ để lại cho vợ chồng tôi một túp lều tranh dột nát và một cây khế ngọt ở góc vườn. Không một lời oán than, hằng ngày tôi chăm chỉ đi làm thuê, ban đêm lại gánh nước tưới tắm cho cây khế với niềm hy vọng có quả bán lấy tiền đong gạo. Trời xanh có mắt, năm đó cây khế nhà tôi ra quả nhiều vô kể, quả nào quả nấy vàng mọng, ngọt lịm như mật ong.

Một buổi sáng nọ, một con chim phượng hoàng khổng lồ, lông năm màu lấp lánh bỗng bay đến ăn khế. Tôi thấy vậy bèn thật thà than thở với chim rằng gia đình chỉ trông cậy vào cây khế, chim ăn hết thì chúng tôi lấy gì sinh sống. Thật kinh ngạc, chim bỗng cất tiếng người thanh thản bảo tôi may một chiếc túi ba gang để ngày mai chim đưa đi lấy vàng ở đảo hoang. Đúng hẹn, chim cõng tôi bay qua muôn trùng sóng biển đại dương, đáp xuống một hòn đảo hoang ngập tràn ngọc ngà châu báu. Tôi nhớ lời chim dặn, chỉ nhặt vừa đủ số vàng nhét vào chiếc túi ba gang rồi cưỡi lên lưng chim trở về đất liền.

Từ đó, gia đình tôi trở nên giàu có, tôi dùng số tiền ấy để mua gạo phát chẩn cho dân nghèo trong vùng. Người anh thấy vậy liền sang đòi đổi toàn bộ gia tài lấy cây khế ngọt. Vì tình anh em, tôi vui vẻ đồng ý ngay. Thế nhưng, lòng tham của anh tôi quá lớn, anh đã may một chiếc túi chín gang to đùng, lại còn nhét đầy vàng vào túi quần, túi áo khiến chim phượng hoàng kiệt sức khi bay qua biển và làm anh ngã xuống làn sóng dữ.

Sự ra đi của người anh trai là một nỗi đau lớn trong lòng tôi, nhắc nhở tôi về cái giá phải trả của sự tham lam vô độ. Qua câu chuyện của chính cuộc đời mình, tôi muốn gửi gắm đến các bạn nhỏ bài học sâu sắc: Hãy luôn sống thật thà, biết yêu thương anh em trong gia đình và biết hài lòng với những gì do bàn tay lao động của mình làm ra.

Bài tham khảo Mẫu 13

"Có nuôi thân mới biết lo, có vào rừng mới biết nể, có ra biển mới biết sợ" là câu nói đã đi cùng tôi qua những tháng ngày gian khổ nhất nơi đảo hoang. Tôi là Mai An Tiêm, người con nuôi của vua Hùng Vương thứ mười bảy, người đã cùng gia đình tự tay trồng nên những quả dưa hấu vỏ xanh ruột đỏ đầu tiên trên bờ cát trắng của vùng biển Nga Sơn.

Thuở ấy, tôi nhờ có tài năng và lòng chăm chỉ nên được vua cha vô cùng tin tưởng, ban cho nhiều bổng lộc, vợ đẹp con khôn. Vì tính tình thẳng thắn, tôi thường bảo rằng mọi của cải tôi có được đều do bàn tay mình làm ra chứ không cậy nhờ vào sự ban ơn của ai. Lời nói thật thà ấy bị kẻ gian xuyên tạc, đến tai vua Hùng khiến ngài nổi giận lôi đình, hạ lệnh đày cả gia đình tôi ra một hòn đảo hoang vắng ngoài khơi xa, chỉ cho mang theo một chiếc rìu cùn và số lương thực ăn trong vài ngày.

Đứng trước bãi cát trắng xóa, xung quanh chỉ có tiếng sóng biển vỗ rì rào và tiếng gió thổi vi vu qua những vách đá, vợ tôi đã khóc nức nở vì tuyệt vọng. Tôi ôm lấy vợ con, lấy ý chí kiên cường để làm chỗ dựa cho gia đình, quyết tâm không chịu khuất phục trước số phận số phận độc ác. Chúng tôi dựng lều bằng lá cọ, tìm nguồn nước ngọt và hái rau rừng ăn qua ngày. Một buổi chiều nọ, tôi phát hiện một đàn chim từ phương nam bay đến, chúng đang ăn một loại hạt màu đen trên bãi cát rồi bỏ lại. Tôi nghĩ bụng chim ăn được thì người cũng ăn được, bèn gom nhặt những hạt đó đem gieo xuống vùng đất cát ẩm bên bờ suối.

Hằng ngày, gia đình tôi thay phiên nhau gánh nước tưới tắm, làm cỏ chu đáo cho vạt cây lạ mọc lên. Cây lớn nhanh như thổi, ra hoa rồi kết thành những quả tròn to, màu xanh thẫm. Khi bấm thử thấy quả phát ra tiếng kêu "bộp bộp", tôi trẩy thử một quả, xẻ ra thì ôi thôi, bên trong ruột đỏ rực, hạt đen lánh, ăn vào thấy vị ngọt lịm, thanh mát vô cùng. Tôi đặt tên cho loại quả này là dưa hấu, và dùng chúng để đổi lấy gạo muối từ những chiếc thuyền buôn qua lại gần đảo.

Tiếng lành đồn xa, tin tức về loại quả quý của tôi đã thấu đến tai vua Hùng, khiến ngài vô cùng khâm phục nghị lực của tôi và ra lệnh đón cả gia đình tôi trở về cung, khôi phục lại chức tước. Qua hành trình đóng vai chính mình để kể lại sự tích quả dưa hấu, tôi muốn nhắn nhủ các bạn nhỏ rằng chỉ cần có ý chí kiên cường và lòng yêu lao động, con người có thể biến sỏi đá khô cằn thành những mùa quả ngọt ngào.

Bài tham khảo Mẫu 14

Tôi là Thần Chết, kẻ quanh năm khoác chiếc áo choàng đen huyền bí, tay cầm chiếc lưỡi hái sắc lạnh đi khắp thế gian để thực hiện nhiệm vụ đưa linh hồn con người về thế giới bên kia theo sổ sinh tử. Suốt hàng ngàn năm qua, ai nhìn thấy tôi cũng phải run rẩy, cầu xin, nhưng có một lần, tôi đã phải chịu thua trước sự thông minh, gan dạ và bình tĩnh tuyệt vời của một chàng trai nghèo làm nghề gác rừng.

Hôm đó là một buổi chiều muộn lộng gió mùa đông, sương mù bủa vây dày đặc khắp các con ngõ nhỏ dẫn vào khu rừng vắng. Theo cuốn sổ công lý, đã đến giờ tôi phải đến tước đi mạng sống của một chàng trai nghèo đang sống một mình trong túp lều gỗ. Tôi bay xuyên qua những kẽ lá, đẩy cửa bước vào nhà với luồng khí lạnh thấu xương, nhe hàm răng trắng nhởn và bảo chàng trai: "Giờ chết của ngươi đã điểm, hãy đi theo ta!".

Trái ngược với sự hoảng loạn của những người khác, chàng trai gác rừng vẫn vô cùng bình tĩnh. Anh ta nhìn tôi với ánh mắt điềm tĩnh, mỉm cười thật thà thưa rằng anh ta sẵn sàng đi theo tôi, nhưng vì chặng đường về âm phủ rất xa xôi, anh ta muốn mời tôi uống một ly rượu ấm để làm ấm người trước khi lên đường. Sự bạo dạn của anh ta khiến tôi vô cùng bất ngờ và thích thú, bèn ngồi xuống chiếc ghế tre. Chàng trai nhanh tay rót cho tôi một ly rượu lớn, nhưng thực chất anh ta đã nhanh trí nhỏ vào đó vài giọt thuốc ngủ cực mạnh được làm từ các loại lá rừng mà anh ta tự bào chế. Vì chủ quan, tôi đã ngửa cổ uống cạn ly rượu ngọt lịm.

Chỉ vài phút sau, đầu óc tôi bỗng chốc quay cuồng, chiếc lưỡi hái rơi xuống đất và tôi chìm vào một giấc ngủ say sưa suốt mười tiếng đồng hồ không biết gì. Khi tôi sực tỉnh giấc vào sáng hôm sau thì ánh nắng ban mai đã rọi sáng khắp căn phòng, còn chàng trai thông minh thì đã dùng thời gian tôi ngủ để chạy trốn đến kinh thành xa xôi, lẩn khuất vào giữa đám đông khiến tôi không thể nào tìm ra dấu vết được nữa.

Lần đầu tiên trong cuộc đời làm Thần Chết, tôi phải ra về tay trắng nhưng lòng lại ngập tràn sự nể phục trước trí tuệ của con người. Câu chuyện này là một minh chứng rõ ràng dạy chúng ta rằng trong mọi hoàn cảnh nguy hiểm của cuộc sống, sự bình tĩnh và trí thông minh luôn là vũ khí tối tân nhất giúp con người vượt qua mọi nghịch cảnh.

Bài tham khảo Mẫu 15

"Thằng Cuội ngồi gốc cây đa / Để trâu ăn lúa gọi cha ời ời" là tiếng hát đồng dao quen thuộc của các bạn nhỏ dưới trần gian vọng lên vào những đêm rằm trung thu, mỗi lần nghe tiếng hát đó lòng tôi lại trào dâng một nỗi nhớ quê hương khôn xiết. Tôi là chú Cuội, người quanh năm phải ngồi bó gối dưới gốc cây đa thần trên cung trăng lạnh lẽo này vì một sai lầm vô ý trong những ngày tháng ở trần gian.

Ngày xửa ngày xưa, tôi vốn là một tiều phu nghèo làm nghề đốn củi ở một làng quê thanh bình ven sông. Một lần vào rừng sâu, tôi tình cờ phát hiện ra một hang cọp và chứng kiến cảnh cọp mẹ dùng vài chiếc lá của một cây nhỏ gần đó để cứu sống bốn chú cọp con đang thoi thóp sau một cú ngã từ vách đá. Hiểu được đây là cây thuốc cải tử hoàn sinh quý hiếm của trời đất, tôi chờ cọp mẹ đi xa liền dùng rìu đá đào tận gốc, mang cây về trồng ở góc sân nhà và hằng ngày tưới bằng nước suối tinh khiết, cứu sống được rất nhiều dân nghèo trong làng khỏi bạo bệnh.

Tôi có một người vợ hiền hậu nhưng tính tình lại hay quên, trước khi đi rừng đốn củi, tôi luôn dặn vợ cẩn thận: "Có tưới cây thì tưới bằng nước sạch, tuyệt đối không được đổ nước bẩn vào gốc cây thần mà cây bay lên trời đấy!". Thế nhưng, vào một buổi chiều muộn lơ đãng, khi đang dọn dẹp vệ sinh sân nhà, vợ tôi đã vô tình hắt một chậu nước bẩn ngay vào gốc cây đa. Ngay lập tức, mặt đất rung chuyển dữ dội, rễ cây bật khỏi mặt đất và cả cây đa to lớn bắt đầu từ từ bay vút lên bầu trời xanh.

Vừa đi rừng về đến cổng nhìn thấy cảnh tượng ấy, tôi hoảng hốt quăng cả gánh củi, chạy vội vào sân và dùng chiếc rìu sắt móc vào rễ cây với ý định giữ cây lại. Nhưng sức mạnh của cây thần quá lớn, nó đã kéo theo cả thân hình tôi bay vút qua những đám mây, vượt qua bầu khí quyển rồi dừng lại vững chắc trên mặt đất gồ ghề của cung trăng.

Từ đó đến nay đã hàng ngàn năm trôi qua, tôi mãi mãi phải làm bạn với chú Thỏ Ngọc và gốc cây đa thần nơi cung trăng cô độc này. Qua câu chuyện của chính cuộc đời mình, tôi muốn nhắn nhủ các bạn nhỏ dưới trần gian bài học sâu sắc là phải luôn cẩn thận, biết lắng nghe và thực hiện đúng những lời dặn dò của cha mẹ, thầy cô để không phải hối hận về sau.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...