1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể lại một câu chuyện hay nhất

Viết bài văn kể về một bài học đường đời đầu tiên của mình


- Em muốn kể về bài học đường đời nào đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất? (Một lần mắc lỗi, một lần làm tổn thương người khác, một lần thất bại,...) - Sự việc ấy xảy ra trong hoàn cảnh nào? (Khi em còn nhỏ, những năm học tiểu học,...) - Câu chuyện ấy khiến em cảm thấy thế nào (day dứt, ân hận,...)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

I - Mở bài 

- Em muốn kể về bài học đường đời nào đã để lại cho em ấn tượng sâu sắc nhất?
(Một lần mắc lỗi, một lần thất bại,...)

- Sự việc ấy xảy ra trong hoàn cảnh nào? (Khi em còn nhỏ, những năm học tiểu học,...)

- Câu chuyện ấy khiến em cảm thấy thế nào (day dứt, ân hận,...)

II - Thân bài

a. Giới thiệu hoàn cảnh xảy ra câu chuyện

- Câu chuyện xảy ra vào thời gian và địa điểm nào? (Một buổi học, một chuyến đi,...)

- Khi ấy em là người như thế nào? (Còn nhỏ, vô tư, chưa thấu đáo,...)

- Những ai có liên quan đến câu chuyện? (Bạn bè, thầy cô, bố mẹ, người thân,...)

- Nguyên nhân nào khiến sự việc xảy ra?  (Một hành động bốc đồng,...)

b. Diễn biến câu chuyện

- Sự việc đầu tiên bắt đầu như thế nào?  (Em đã làm gì? Hoàn cảnh lúc đó ra sao?)

- Trong quá trình sự việc diễn ra, em đã có những hành động, lời nói hoặc suy nghĩ gì?

- Những người xung quanh đã phản ứng như thế nào trước việc làm của em? (Bất ngờ, buồn, nhắc nhở,...)

- Chi tiết nào khiến câu chuyện trở nên đáng nhớ nhất? (Một lời nói, một ánh mắt,...)

- Khoảnh khắc nào khiến em nhận ra mình đã sai hoặc hiểu được một điều quan trọng? (Khi nhìn thấy hậu quả,khi chứng kiến cảm xúc của người bị ảnh hưởng,...)

- Lúc đó em cảm thấy như thế nào?  (Ân hận, xấu hổ, buồn,...)

- Em đã làm gì để sửa chữa sai lầm hoặc vượt qua khó khăn ấy? (Xin lỗi, khắc phục hậu quả, thay đổi cách cư xử,...)

c. kết thúc câu chuyện 

- Cuối cùng, câu chuyện đã được giải quyết như thế nào? (Mọi người tha thứ, sự việc được cải thiện,...)

- Sau trải nghiệm ấy, em nhận ra điều gì? (Không nên kiêu căng, cần biết lắng nghe,...)

- Từ đó, em đã thay đổi bản thân ra sao? (Cẩn thận hơn, sống tình cảm hơn, suy nghĩ trước khi làm, biết quan tâm người khác...)

III - Kết bài 

- Bài học đường đời ấy có ý nghĩa như thế nào đối với em?  (Giúp em trưởng thành hơn, hiểu hơn về bản thân và cuộc sống...)

- Em muốn gửi gắm điều gì qua câu chuyện này?

- Em sẽ làm gì để ghi nhớ và thực hiện bài học ấy trong cuộc sống?

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Có những câu chuyện theo thời gian sẽ dần phai nhạt, nhưng cũng có những kỉ niệm mãi in đậm trong tâm trí vì đã giúp ta trưởng thành hơn. Với em, đó là lần em nói dối mẹ để che giấu lỗi lầm của mình. Đến bây giờ nhớ lại, em vẫn cảm thấy ân hận và biết ơn vì đã nhận được một bài học vô cùng ý nghĩa.           

Hôm ấy, khi tan học, em cùng các bạn nô đùa trên đường về nhà. Mải chạy nhảy, em làm rơi chiếc hộp bút mới mà mẹ vừa mua cho. Lo sợ bị mẹ trách mắng, em nói dối rằng có bạn đã lấy mất. Dù đang bị cảm và người rất mệt, mẹ vẫn vội vàng đội chiếc nón cũ, lặng lẽ đi dọc con đường từ trường về nhà để tìm chiếc hộp bút cho em. Ánh nắng buổi trưa gay gắt như đổ lửa, mồ hôi thấm ướt lưng áo mẹ, nhưng mẹ vẫn kiên nhẫn tìm kiếm. Đến khi trở về, mẹ mệt lả, cơn sốt càng nặng hơn. Nhìn gương mặt xanh xao và dáng vẻ mệt mỏi của mẹ, lòng em đau như có ai bóp nghẹn. Em òa khóc, thú nhận mọi chuyện và xin mẹ tha thứ. Mẹ chỉ nhẹ nhàng xoa đầu em rồi nói: "Làm sai không đáng sợ, điều đáng sợ nhất là không dám nhận lỗi." Câu nói ấy như một tia nắng ấm sưởi sáng tâm hồn non nớt của em, khiến em hiểu rằng một lời nói dối có thể làm người mình yêu thương buồn biết bao.                   

Kể từ hôm đó, em luôn nhắc nhở bản thân phải sống trung thực, biết nhận lỗi và chịu trách nhiệm với việc mình làm. Bài học đầu đời ấy tuy giản dị nhưng đã trở thành hành trang quý báu, giúp em trưởng thành hơn từng ngày và biết trân trọng niềm tin mà mọi người dành cho mình.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Tuổi thơ của mỗi người đều có những lần mắc lỗi, những trải nghiệm tưởng như rất nhỏ nhưng lại để lại bài học sâu sắc. Với em, bài học đường đời đầu tiên đáng nhớ nhất là lần em vì mải chơi mà quên làm bài tập. Kỉ niệm ấy khiến em vừa xấu hổ vừa ân hận và giúp em hiểu rằng mỗi người cần có trách nhiệm với việc mình làm.

Khi ấy, em đang học lớp 5. Vì còn ham chơi và chưa suy nghĩ thấu đáo, sau khi tan học, em vội về nhà chơi điện tử mà quên mất bài tập cô giao. Mẹ nhắc em học bài nhưng em chỉ trả lời rằng lát nữa sẽ làm. Đến tối, vì mải chơi, em đã quên hẳn lời mẹ dặn. Sáng hôm sau, khi đến lớp, cô giáo yêu cầu cả lớp nộp vở bài tập, em mới giật mình nhớ ra. Em lo lắng, cúi mặt vì không có bài để nộp. Cô giáo biết chuyện nhưng không trách mắng, chỉ nhìn em và nhẹ nhàng nói: “Cô tin em có thể làm tốt hơn thế.” Ánh mắt buồn của cô khiến em vô cùng xấu hổ và nhận ra mình đã sai. Em hiểu rằng chỉ vì ham chơi và thiếu trách nhiệm, em đã khiến cô giáo buồn và làm bố mẹ lo lắng. Sau giờ học, em chủ động xin lỗi cô và hứa sẽ sửa đổi. Về nhà, em cũng kể lại mọi chuyện với mẹ và nhận lỗi. Từ đó, em luôn làm bài tập trước khi vui chơi, chuẩn bị sách vở từ tối hôm trước và cố gắng hoàn thành mọi việc đúng thời gian.

Kỉ niệm ấy tuy nhỏ nhưng đã giúp em trưởng thành hơn rất nhiều. Em hiểu rằng mỗi người cần biết chịu trách nhiệm với việc mình làm, đồng thời phải biết nhận lỗi và sửa lỗi khi mắc sai lầm. Em sẽ luôn ghi nhớ bài học ấy để sống cẩn thận, tự giác và có trách nhiệm hơn trong học tập cũng như cuộc sống.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Có những kỉ niệm theo năm tháng dần chìm vào quên lãng, nhưng cũng có những câu chuyện vẫn luôn in đậm trong trái tim vì đã giúp ta trưởng thành. Với em, bài học đường đời đầu tiên là lần em dũng cảm đứng lên nhận lỗi sau khi vô tình làm vỡ chiếc bình hoa của cô giáo.                                                       

 Hôm ấy, khi em mới là một cậu bé học lớp 3, em cùng các bạn nô đùa trong lớp vào giờ giải lao Vì chạy quá nhanh, em vô tình va vào bàn giáo viên làm chiếc bình hoa rơi xuống nền gạch và vỡ tan. Quá hoảng sợ, em cùng các bạn lặng lẽ trở về chỗ ngồi như chưa có chuyện gì xảy ra. Khi cô giáo bước vào lớp, nhìn chiếc bình vỡ, cô nhẹ nhàng hỏi: "Ai đã làm vỡ chiếc bình?" Cả lớp im phăng phắc, không một tiếng nói. Tim em đập liên hồi, lòng đầy lo lắng và hối hận. Sau vài phút đấu tranh với chính mình, em từ từ đứng dậy, lí nhí xin lỗi cô và nhận lỗi. Em nghĩ mình sẽ bị phạt rất nặng, nhưng cô chỉ mỉm cười hiền hậu rồi nói: “Chiếc bình có thể mua lại được, nhưng lòng trung thực và sự dũng cảm của em thì vô cùng quý giá.” Nghe lời cô, em vừa xúc động vừa thấy lòng mình nhẹ nhõm.       

Từ ngày hôm ấy, em hiểu rằng ai cũng có thể mắc sai lầm, nhưng điều quan trọng là biết dũng cảm đối diện và sửa chữa lỗi lầm của mình. Bài học đường đời đầu tiên ấy đã giúp em sống có trách nhiệm hơn, không trốn tránh khi mắc lỗi và luôn cố gắng trở thành một người trung thực, bản lĩnh trong cuộc sống. 

Bài tham khảo Mẫu 1

Ai cũng có những lần vấp ngã trên hành trình khôn lớn. Điều quan trọng không phải là ta chưa từng mắc lỗi, mà là biết nhận ra sai lầm để sửa đổi và trưởng thành. Đối với em, bài học đáng nhớ nhất chính là lần em nói dối mẹ vì làm mất chiếc hộp bút khi học lớp Ba. Kỉ niệm ấy đã khắc sâu trong tâm trí em và nhắc nhở em phải luôn sống trung thực. 

Nhớ lại ngày hôm ấy, bầu trời mùa thu trong xanh, những tia nắng vàng óng ả trải dài trên con đường từ trường về nhà. Sau giờ tan học, em cùng các bạn mải mê đuổi bắt, cười nói ríu rít mà quên mất chiếc hộp bút mới mẹ vừa mua đang để trên ghế đá trong sân trường. Đến khi về tới nhà, em mới hốt hoảng nhận ra chiếc hộp bút đã biến mất. Lo sợ mẹ sẽ buồn và trách mắng, em vội vàng nói dối rằng có bạn đã lấy mất. Khi ấy em còn quá nhỏ, chỉ nghĩ đến việc tránh bị phạt mà không hề hiểu rằng một lời nói dối có thể khiến người khác tổn thương.

Nghe em nói, mẹ không hề trách mắng mà lập tức khoác chiếc áo mỏng rồi đi tìm chiếc hộp bút. Hôm ấy mẹ đang bị cảm, gương mặt còn hơi tái, vậy mà mẹ vẫn lặng lẽ đi dọc con đường từ trường về nhà, ghé từng quán nước, hỏi từng cô bán hàng xem có ai nhặt được chiếc hộp bút hay không. Đến lúc trở về, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, mẹ mệt đến mức phải nằm nghỉ vì cơn sốt nặng hơn. Nhìn mẹ như vậy, lòng em đau nhói. Em nhận ra chỉ vì một lời nói dối của mình mà mẹ phải vất vả và lo lắng biết bao. Em òa khóc, ôm chầm lấy mẹ và thú nhận tất cả. Mẹ không giận, chỉ nhẹ nhàng vuốt tóc em rồi nói: "Con à, làm sai không đáng sợ, điều đáng sợ nhất là không dám nhận lỗi và sửa lỗi." Câu nói ấy khiến em càng xấu hổ và tự trách bản thân nhiều hơn.

Sau hôm đó, em cùng mẹ quay lại trường tìm chiếc hộp bút nhưng không còn thấy nữa. Em dùng số tiền tiết kiệm của mình để mua một chiếc hộp bút mới. Từ lần ấy, em luôn tự nhắc bản thân phải biết giữ gìn đồ dùng, dũng cảm nhận lỗi khi mắc sai lầm và tuyệt đối không nói dối. Em hiểu rằng sự trung thực không chỉ giúp người khác tin tưởng mình mà còn khiến tâm hồn mình thanh thản hơn.

Đến hôm nay, dù đã nhiều năm trôi qua nhưng câu chuyện ấy vẫn còn in đậm trong kí ức của em như một dấu mốc đầu tiên trên hành trình trưởng thành. Bài học về lòng trung thực đã giúp em biết sống có trách nhiệm hơn với lời nói và hành động của mình. Em tin rằng ai cũng có thể mắc sai lầm, nhưng điều quan trọng nhất là biết dũng cảm nhận lỗi, sửa chữa lỗi lầm và không ngừng hoàn thiện bản thân. Chính những bài học giản dị ấy sẽ là hành trang quý giá để em bước tiếp trên con đường phía trước.

Bài tham khảo Mẫu 2

Các cụ từ xưa đã có câu: "Thương người như thể thương thân." Lời dạy giản dị của cha ông từ bao đời nay luôn nhắc nhở mỗi người phải biết yêu thương, sẻ chia với những người xung quanh. Thế nhưng, khi còn nhỏ, em đã từng vô tình làm tổn thương một người bạn chỉ vì sự vô tâm và nông nổi của mình. Kỉ niệm ấy đã trở thành bài học đường đời đầu tiên, giúp em hiểu rằng một lời nói thiếu suy nghĩ cũng có thể làm người khác đau lòng.

Vào năm em học lớp Bốn. Trong lớp em có một bạn tên Nam, giia đình bạn rất khó khăn nên quần áo và cặp sách đều đã cũ. Một hôm, khi thấy chiếc áo của Nam đã sờn vai, em vô tình cười và trêu: "Áo của cậu cũ quá, chắc mặc từ năm ngoái đến giờ." Một vài bạn khác cũng bật cười theo. Em cứ nghĩ đó chỉ là một câu nói đùa vô hại nên không để ý đến cảm xúc của Nam. Suốt buổi học hôm ấy, bạn chỉ lặng lẽ cúi đầu, ít nói hơn mọi ngày.

Cuối giờ học, cô giáo gọi cả lớp ở lại và nhẹ nhàng kể rằng bố Nam bị tai nạn, mẹ một mình làm thuê để nuôi cả gia đình nên chưa thể mua quần áo mới cho bạn. Nghe cô nói, em bỗng thấy lòng mình nặng trĩu. Hình ảnh Nam lặng lẽ cúi đầu khi bị trêu chọc cứ hiện lên trong tâm trí em. Em nhận ra mình đã làm bạn tổn thương mà không hề hay biết. Hôm sau, em chủ động đến xin lỗi Nam. Ban đầu bạn chỉ mỉm cười gượng gạo, nhưng khi thấy em thật lòng hối lỗi, bạn đã vui vẻ tha thứ. Sau đó, cả lớp cùng nhau quyên góp sách vở và quần áo còn mới để tặng bạn.

Từ ngày ấy, em và Nam trở thành những người bạn thân thiết. Em hiểu rằng giá trị của một con người không nằm ở quần áo đẹp hay giàu nghèo, mà ở tấm lòng và nghị lực. Em cũng học được cách suy nghĩ kĩ trước khi nói, bởi có những lời nói tưởng như rất nhỏ nhưng lại có thể để lại vết thương lớn trong lòng người khác. Chính sự tha thứ của Nam đã giúp em nhận ra giá trị của lòng nhân ái và sự cảm thông.

Mỗi khi nhớ lại câu chuyện ấy, em vẫn thấy mình thật nông nổi và thiếu suy nghĩ. Nhưng em cũng biết ơn vì từ sai lầm đó, em đã học được cách yêu thương, tôn trọng và đồng cảm với mọi người. Bài học đường đời đầu tiên ấy sẽ luôn nhắc nhở em rằng hãy dùng những lời nói dịu dàng để sưởi ấm trái tim người khác, bởi sự tử tế luôn là điều đẹp đẽ nhất trong cuộc sống.  

Bài tham khảo Mẫu 3

“Ai chiến thắng mà không hề chiến bại, ai nên khôn mà chẳng dại đôi lần.” Câu hát ấy luôn nhắc em rằng ai cũng có lúc mắc sai lầm để rồi trưởng thành hơn. Với em, bài học đường đời đầu tiên chính là lần em nói dối mẹ vì làm mất chiếc hộp bút khi còn học lớp Ba - một kỉ niệm đã dạy em về lòng trung thực. 

Vào một buổi chiều ngày cuối tuần khi em học lớp Năm. Sau giờ học, em cùng vài người bạn nán lại lớp để trực nhật. Vì công việc đã xong, cả nhóm rủ nhau chơi trò đuổi bắt trong lớp học. Trong lúc mải mê chạy nhảy, em vô tình va phải chiếc bàn giáo viên. Chiếc bình hoa bằng sứ đặt trên bàn chao đảo rồi rơi xuống nền gạch. Một tiếng "choang" vang lên, những mảnh sứ trắng vỡ tung khắp lớp. Cả nhóm đứng sững người, mặt ai cũng tái mét. Một bạn vội kéo tay em rồi thì thầm: "Đừng nói gì nhé, chắc cô không biết đâu!" Nghe vậy, em càng hoang mang. Tim em đập rất nhanh, đôi chân như cứng lại. Em lặng lẽ cùng các bạn nhặt những mảnh vỡ bỏ vào thùng rác rồi trở về chỗ ngồi với hi vọng mọi chuyện sẽ qua đi.

Ít phút sau, cô giáo bước vào lớp. Vừa nhìn lên bàn, cô đã nhận ra chiếc bình hoa không còn nữa. Cô nhẹ nhàng hỏi: "Ai có thể nói cho cô biết chuyện gì đã xảy ra?" Cả lớp im phăng phắc. Không khí trở nên nặng nề đến nghẹt thở. Em cúi gằm mặt xuống bàn, lòng đầy lo lắng và day dứt. Mỗi lần nhìn thấy ánh mắt hiền từ của cô, em lại càng cảm thấy mình có lỗi. Sau một hồi đấu tranh với chính mình, em chậm rãi đứng dậy. Giọng em run run: "Thưa cô... là em làm vỡ bình hoa. Em xin lỗi cô." Nói xong, em chỉ biết cúi đầu chờ cô trách phạt.

Điều khiến em bất ngờ là cô không hề nổi giận. Cô bước đến, nhẹ nhàng đặt tay lên vai em rồi mỉm cười: "Chiếc bình có thể mua lại được, nhưng lòng trung thực và sự dũng cảm thì không phải ai cũng có. Cô rất buồn vì em chơi trong lớp, nhưng cô lại rất vui vì em đã dám nhận lỗi." Nghe những lời ấy, mọi nỗi sợ hãi trong em dần tan biến, thay vào đó là sự xúc động và hối hận. Em hứa với cô sẽ không chạy nhảy trong lớp nữa và xin phép được dùng tiền tiết kiệm của mình để góp mua một chiếc bình hoa mới. Cô xoa đầu em và bảo chỉ cần em nhớ bài học hôm nay là đủ.

Đã nhiều năm trôi qua nhưng mỗi lần nhớ lại câu chuyện ấy, em vẫn còn nguyên cảm giác hồi hộp của ngày hôm đó. Chính sự bao dung của cô giáo đã giúp em hiểu rằng ai cũng có thể mắc sai lầm, nhưng điều quan trọng là phải biết dũng cảm nhận lỗi và sửa chữa lỗi lầm của mình. Bài học đường đời đầu tiên ấy sẽ mãi là hành trang quý báu, nhắc nhở em sống trung thực, có trách nhiệm và bản lĩnh hơn trên con đường trưởng thành.

Bài tham khảo Mẫu 4

Nhà bác học Isaac Newton từng nói: "Điều chúng ta biết chỉ là một giọt nước, điều chúng ta chưa biết là cả đại dương." Câu nói ấy nhắc nhở con người phải luôn khiêm tốn trước tri thức. Em chỉ thật sự thấm thía điều đó sau một lần thất bại vì chủ quan khi còn học tiểu học. Chính trải nghiệm ấy đã trở thành bài học đường đời đầu tiên, giúp em trưởng thành hơn từng ngày 

Đó là năm em học lớp Năm. Vì liên tục đạt điểm cao môn Toán nên em dần trở nên tự mãn. Mỗi khi các bạn chăm chỉ ôn bài, em chỉ cười và nói: "Bài này dễ mà, cần gì phải học nhiều." Trước kì kiểm tra cuối học kì, em vẫn vô tư xem hoạt hình, chơi điện tử, còn sách vở thì nằm nguyên trên bàn. Bố mẹ nhiều lần nhắc nhở nhưng em đều bỏ ngoài tai vì tin rằng mình sẽ lại đạt điểm cao như mọi lần.

Sáng hôm kiểm tra, em bước vào phòng thi với tâm trạng vô cùng tự tin. Thế nhưng, khi cầm đề trên tay, nụ cười trên môi em dần biến mất. Có nhiều dạng toán em chưa từng luyện tập nên không biết bắt đầu từ đâu. Kim đồng hồ cứ lặng lẽ trôi, còn em thì loay hoay với những phép tính dang dở. Tay em run lên, mồ hôi túa ra trên trán. Khi cô giáo thu bài, em biết chắc mình đã làm không tốt. Một tuần sau, cô trả bài. Trên tờ giấy kiểm tra hiện rõ con số 6 đỏ chót. Đó là số điểm thấp nhất em từng nhận được. Em cúi gằm mặt, không dám nhìn các bạn và cô giáo.

Sau giờ học, cô gọi em ở lại. Em nghĩ mình sẽ bị trách mắng, nhưng cô chỉ nhẹ nhàng hỏi: "Con có biết vì sao mình lại nhận kết quả này không?" Em lí nhí trả lời rằng mình đã quá chủ quan. Cô mỉm cười hiền hậu rồi nói: "Kiến thức giống như biển cả, càng học càng thấy mình còn nhỏ bé. Chỉ có sự chăm chỉ và khiêm tốn mới giúp con tiến xa." Những lời nói ấy khiến em vô cùng xấu hổ. Em nhận ra chính sự kiêu ngạo của mình đã khiến bản thân thất bại. Từ đó, em chăm chỉ học bài hơn, không còn tự mãn với những thành tích đạt được và luôn chuẩn bị thật kĩ trước mỗi bài kiểm tra.

Nhìn lại quãng thời gian ấy, em không còn buồn vì điểm số thấp nữa mà xem đó là món quà quý giá của tuổi thơ. Nếu không có lần thất bại ấy, có lẽ em sẽ không hiểu rằng thành công không bao giờ là lý do để kiêu ngạo. Bài học ấy đã giúp em biết sống khiêm tốn, nỗ lực không ngừng và luôn ghi nhớ rằng chỉ có sự cố gắng mới mang lại những thành quả bền vững.

Bài tham khảo Mẫu 5

Có người từng nói: "Lời hứa là chiếc cầu nối giữa niềm tin và tình yêu thương." Khi còn nhỏ, em chỉ nghĩ lời hứa là một câu nói rất bình thường. Chỉ đến khi vô tình làm người bà kính yêu buồn lòng vì thất hứa, em mới hiểu rằng một lời hứa cũng mang theo trách nhiệm của người nói. Và từ đó giúp em biết trân trọng chữ tín và sống có trách nhiệm hơn với những lời mình đã nói. 

Đó là mùa hè năm em học lớp Bốn. Bà ngoại lên nhà em chơi vài ngày. Vì tuổi đã cao nên bà đi lại khá chậm, nhưng chiều nào bà cũng ngồi trước hiên nhà đợi em đi học về. Một hôm, bà bảo: "Chiều mai con nhớ về sớm nhé, bà cháu mình ra công viên đi dạo." Em vui vẻ gật đầu đồng ý. Thế nhưng hôm sau, vừa tan học, em lại được các bạn rủ sang nhà một bạn chơi trò chơi điện tử. Nghĩ chỉ chơi một lúc rồi về nên em quên mất lời đã hứa với bà.

Đến khi mặt trời dần khuất sau những rặng cây, em mới vội vàng chạy về nhà. Từ ngoài cổng, em nhìn thấy bà vẫn ngồi lặng lẽ trên chiếc ghế gỗ trước hiên. Trên bàn còn đặt sẵn chiếc nón và chai nước mà bà đã chuẩn bị cho hai bà cháu. Thấy em về, bà chỉ mỉm cười hiền hậu rồi nhẹ nhàng nói: "Bà cứ tưởng hôm nay con bận nên không về." Dù bà không hề trách móc, em vẫn nhận ra trong ánh mắt ấy có chút buồn và thất vọng. Tim em như thắt lại. Em thấy mình thật vô tâm khi để người bà yêu thương phải chờ đợi suốt cả buổi chiều.

Em chạy đến ôm bà, lí nhí xin lỗi và kể thật mọi chuyện. Bà xoa đầu em rồi dịu dàng bảo: "Ai cũng có lúc quên, nhưng nếu đã hứa thì phải cố gắng thực hiện, vì người khác luôn đặt niềm tin vào lời hứa của mình." Những lời nói ấy khiến em vô cùng xúc động. Ngày hôm sau, em chủ động xin bà đưa mình ra công viên. Trên con đường rợp bóng cây, em nắm chặt bàn tay gầy guộc của bà và tự hứa với bản thân sẽ không bao giờ thất hứa với những người mình yêu thương nữa.

Đến hôm nay, mỗi khi hứa điều gì với ai, em đều nhớ đến buổi chiều bà lặng lẽ ngồi chờ trước hiên nhà năm ấy. Chính kỉ niệm giản dị ấy đã trở thành bài học đường đời đầu tiên, giúp em hiểu rằng giữ lời hứa không chỉ thể hiện sự trung thực mà còn là cách trân trọng tình cảm và niềm tin của người khác. Em sẽ luôn cố gắng sống có trách nhiệm với từng lời nói của mình để không phụ sự yêu thương mà mọi người dành cho em. 

Bài tham khảo Mẫu 6

Trong cuộc sống, đôi khi điều khiến ta chần chừ trước một việc tốt không phải là sự thờ ơ, mà là vài phút ngập ngừng của chính bản thân. Em cũng đã từng như thế. Chỉ đến khi vượt qua sự do dự để đưa tay giúp đỡ một người đang gặp khó khăn, em mới nhận ra rằng hành động tử tế luôn bắt đầu từ một chút dũng cảm. Đó cũng là bài học đường đời đầu tiên mà em không bao giờ quên. 

Đó là một buổi chiều cuối thu năm em học lớp Năm. Tan học, em đạp xe về nhà như mọi ngày. Khi đi ngang qua cây cầu nhỏ đầu làng, em nhìn thấy một cụ bà đang loay hoay bên chiếc xe đạp cũ bị đổ. Những túi rau, bó hành và mớ cải xanh rơi vương vãi khắp mặt đường. Cụ đã lớn tuổi nên cúi xuống nhặt rất khó khăn. Nhiều người đi qua chỉ nhìn rồi vội vã rời đi. Em cũng chững lại vài giây nhưng trong lòng phân vân vì sợ về nhà muộn sẽ bị mẹ nhắc nhở.

Em vừa đạp xe đi được một đoạn thì hình ảnh cụ bà vẫn cứ hiện lên trong đầu. Em quay đầu nhìn lại, thấy cụ vẫn lặng lẽ nhặt từng bó rau với dáng người còng xuống. Không suy nghĩ thêm, em quay xe trở lại. Em dựng chiếc xe đạp giúp cụ, cẩn thận nhặt từng bó rau, phủi sạch đất rồi xếp gọn vào giỏ. Sau đó, em còn dắt xe giúp cụ qua đoạn cầu dốc. Cụ nắm lấy tay em, ánh mắt rưng rưng và nói: "Cảm ơn cháu nhiều lắm, nếu không có cháu bà chẳng biết xoay xở thế nào." Nghe lời cảm ơn ấy, em thấy lòng mình ấm áp lạ thường.

Về đến nhà, em kể lại mọi chuyện cho mẹ nghe. Em nghĩ mẹ sẽ trách vì về trễ, nhưng mẹ chỉ mỉm cười hiền hậu rồi nói: "Con đã biết quan tâm và giúp đỡ người khác, đó là điều đáng quý hơn bất cứ điều gì." Lời khen của mẹ khiến em vô cùng xúc động. Em hiểu rằng giúp đỡ người khác không cần phải làm những việc lớn lao, đôi khi chỉ một hành động nhỏ cũng đủ mang đến niềm vui và sự ấm áp. Bài học đường đời đầu tiên ấy đã dạy em biết sống yêu thương, biết mở rộng trái tim và luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người khi họ cần.

Tới hôm nay, mỗi khi đi qua cây cầu nhỏ ấy, em vẫn nhớ đến nụ cười hiền từ của cụ bà năm nào. Chính kỉ niệm giản dị ấy đã giúp em trưởng thành hơn và hiểu rằng lòng tốt chỉ thật sự có ý nghĩa khi được thể hiện bằng hành động. Em sẽ luôn ghi nhớ bài học đầu đời ấy để sống nhân ái, biết sẻ chia và lan tỏa những điều tốt đẹp đến mọi người. 

Bài tham khảo Mẫu 7

"Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ, gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha..." Mỗi lần nghe câu hát ấy, em lại thấy lòng mình lắng xuống vì nhớ đến những hi sinh âm thầm của bố mẹ. Có một thời, em còn quá vô tư để nhận ra điều đó, cho đến khi chính sự hồn nhiên của mình khiến mẹ phải lo lắng. Từ kỉ niệm ấy, em hiểu rằng đằng sau những lời nhắc nhở giản dị là cả một tình yêu thương sâu nặng, và đó cũng là bài học đầu tiên em luôn ghi nhớ.

Chiều hôm ấy, khi tan học, em được các bạn rủ sang công viên gần trường chơi đá cầu. Vì quá vui nên em quên mất lời mẹ dặn phải về nhà đúng giờ. Ban đầu, em chỉ định chơi một lát rồi về, nhưng càng chơi em càng say mê, chẳng để ý thời gian trôi qua. Điện thoại của em lại hết pin nên mẹ không thể liên lạc. Đến khi bầu trời bắt đầu ngả sang màu tím, những con đường dần lên đèn, em mới chợt nhớ ra lời mẹ dặn. Lúc ấy, em bắt đầu thấy lo lắng, vội vàng thu dọn đồ đạc rồi chạy thật nhanh về nhà. Trên đường đi, em vừa sợ mẹ mắng vừa cảm thấy ân hận vì đã không nghe lời. Em chỉ mong nhanh chóng được nhìn thấy mẹ và nói lời xin lỗi.

Từ đầu ngõ, em đã nhìn thấy mẹ đứng trước cổng với gương mặt đầy lo lắng. Mái tóc mẹ rối bời vì chạy đi tìm khắp nơi, đôi mắt đỏ hoe vì thấp thỏm. Thấy em xuất hiện, mẹ chạy đến ôm chầm lấy em. Vòng tay mẹ lúc ấy thật chặt, như muốn chắc chắn rằng em vẫn bình an. Em cứ nghĩ mẹ sẽ trách mắng thật nhiều, nhưng mẹ chỉ nghẹn ngào nói: "Chỉ cần con bình an trở về là mẹ yên tâm rồi." Nghe những lời ấy, cổ họng em nghẹn lại. Em nhìn đôi mắt đỏ hoe của mẹ mà thấy ân hận vô cùng. Em hiểu rằng trong suốt quãng thời gian em vui chơi, mẹ đã phải chạy khắp nơi tìm con trong nỗi sợ hãi và bất an. Có lẽ mẹ đã gọi cho cô giáo, hỏi các bạn rồi đi tìm em ở những nơi em thường đến. Chỉ nghĩ đến điều đó thôi, em đã thấy mình thật có lỗi. Em ôm lấy mẹ, bật khóc và xin lỗi vì đã không nghe lời.

Sau hôm ấy, em không còn coi những lời dặn dò của mẹ là điều phiền phức nữa. Em luôn báo cho bố mẹ biết mình đi đâu, về lúc nào và không bao giờ tự ý la cà sau giờ học. Trước khi ra ngoài, em cũng chủ động kiểm tra điện thoại để bảo đảm có thể liên lạc với gia đình khi cần thiết. Em cố gắng giúp mẹ những công việc nhỏ trong gia đình như quét nhà, gấp quần áo, dọn bàn ăn để bày tỏ lòng biết ơn. Mỗi khi mẹ nhắc nhở, em đều cố gắng lắng nghe và suy nghĩ thay vì làm theo một cách miễn cưỡng. Em nhận ra rằng hiếu thảo không phải là làm những điều lớn lao mà bắt đầu từ việc biết vâng lời, biết nghĩ đến cảm xúc của cha mẹ và không để họ phải lo lắng vì những hành động thiếu suy nghĩ của mình.

Mỗi lần nhớ lại ánh mắt lo lắng của mẹ chiều hôm ấy, em vẫn thấy lòng mình nghẹn ngào. Bài học đường đời đầu tiên đã giúp em hiểu rằng tình yêu của cha mẹ là điều thiêng liêng và vô giá. Em sẽ luôn cố gắng trở thành một người con ngoan, biết yêu thương, vâng lời và sống có trách nhiệm hơn để đáp lại tình yêu thương mà bố mẹ dành cho em.

Bài tham khảo Mẫu 8

“Lá lành đùm lá rách” là lời nhắc nhở về tình yêu thương và sự sẻ chia giữa con người với nhau. Thế nhưng, chỉ sau một lần vô tình từ chối giúp đỡ một người bạn, em mới thực sự thấm thía ý nghĩa của lời dạy ấy. Kỉ niệm đó đã trở thành bài học đường đời đầu tiên, giúp em biết mở lòng và sống quan tâm đến mọi người hơn.

Những ngày đông năm em học lớp 4, tiết trời se lạnh, những cơn gió bấc thổi qua sân trường khiến ai cũng vội vàng bước vào lớp học. Hôm ấy, cô giáo thông báo sẽ có một bài kiểm tra Toán đột xuất. Trong lúc cả lớp chuẩn bị dụng cụ học tập, Lan cô bạn ngồi cạnh em  bối rối vì quên mang theo thước kẻ. Lan quay sang nhỏ nhẹ hỏi em có thể cho mượn một chiếc thước được không. Trong hộp bút của em lúc ấy có đến hai chiếc thước, nhưng vì sợ ảnh hưởng đến bài làm của mình nên em lắc đầu từ chối. Em còn nghĩ rằng đó chỉ là một việc nhỏ và Lan có thể tự tìm cách giải quyết. Thế nhưng, chính suy nghĩ ích kỉ ấy đã khiến em phải ân hận rất lâu về sau.

Suốt giờ kiểm tra, Lan phải dùng mép quyển vở để kẻ các đoạn thẳng. Bạn loay hoay mãi, nhiều lần phải xóa đi làm lại vì đường kẻ không thẳng. Khi cô giáo chấm bài, nhiều hình vẽ của Lan không đúng yêu cầu nên bạn bị trừ điểm. Nhìn gương mặt buồn bã của Lan, em vẫn chưa nhận ra lỗi của mình. Mãi đến giờ ra chơi, cô giáo mới nhẹ nhàng gọi em lại và hỏi: “Nếu hôm nay người cần giúp là con thì con sẽ cảm thấy thế nào khi bị từ chối?”. Câu hỏi ấy khiến em lặng người. Em nhìn sang Lan đang lặng lẽ ngồi sửa bài, trong lòng dâng lên cảm giác ân hận và xấu hổ vì sự ích kỉ của bản thân. Lúc ấy, em mới hiểu rằng chỉ một hành động nhỏ của mình cũng có thể ảnh hưởng đến người khác.

Chiều hôm ấy, em chủ động tìm gặp Lan để xin lỗi và tặng bạn chiếc thước mới mà em vừa mua. Em thành thật kể cho Lan nghe rằng mình đã suy nghĩ rất nhiều về lời cô giáo nói. Lan mỉm cười nhận lấy rồi nói rằng bạn không hề giận em. Chính nụ cười bao dung ấy khiến em càng thấm thía bài học về sự sẻ chia. Từ đó, em luôn sẵn sàng giúp đỡ bạn bè mỗi khi họ gặp khó khăn. Em cũng tập suy nghĩ đến cảm xúc của người khác trước khi đưa ra quyết định, không còn chỉ quan tâm đến lợi ích của riêng mình. Em hiểu rằng cho đi không làm mình mất đi điều gì, ngược lại còn mang đến niềm vui và giúp mọi người trở nên gần gũi hơn.

Mãi đến hôm nay, em vẫn nhớ như in câu hỏi của cô giáo năm ấy. Kỉ niệm đó giúp em hiểu rằng điều đáng tiếc nhất không phải là không thể giúp đỡ, mà là có thể giúp nhưng lại chọn im lặng. Vì thế, em luôn nhắc mình biết quan tâm, chủ động đưa tay khi người khác cần và sống yêu thương, sẻ chia hơn.

Bài tham khảo Mẫu 9

Có những dấu chân rồi sẽ bị thời gian xóa nhòa, nhưng cũng có những dấu chân in mãi trong kí ức vì đã đánh dấu một bước trưởng thành của mỗi người. Với em, đó không phải là một thành công đáng tự hào, mà là một lần mắc sai lầm khiến em day dứt rất lâu. Chính từ lần vấp ngã ấy, em hiểu rằng sự trung thực quý giá hơn bất cứ thành tích nào và chỉ khi dám đối diện với lỗi lầm, con người mới thật sự lớn lên. 

Những ngày đầu học kì hai năm lớp 4, cô giáo thông báo cả lớp sẽ có bài kiểm tra Tiếng Việt. Vì mải mê xem hoạt hình và chơi cùng các bạn nên em gần như không ôn tập gì. Đêm trước hôm kiểm tra, nhìn cuốn sách vẫn còn nguyên những trang chưa học, em tự nhủ sáng mai sẽ cố gắng làm đến đâu hay đến đó. Tuy vậy, trong lòng em vẫn thấp thỏm vì sợ điểm kém sẽ khiến bố mẹ và cô giáo thất vọng.

Sáng hôm sau, tiết kiểm tra diễn ra trong bầu không khí yên tĩnh. Khi nhận đề, em nhận ra có nhiều câu hỏi mình không biết làm. Đúng lúc ấy, em chợt nhìn thấy quyển vở ôn tập còn để trong ngăn bàn. Sau vài phút chần chừ, em lén mở vở rồi nhanh chóng chép đáp án. Tim em đập rất nhanh, đôi bàn tay run lên vì lo cô giáo phát hiện. Kết thúc giờ kiểm tra, em thở phào nhẹ nhõm vì không ai biết chuyện. Vài ngày sau, cô giáo trả bài. Trên tờ giấy kiểm tra hiện lên điểm mười đỏ chói. Các bạn đều chúc mừng, còn cô giáo mỉm cười khen em có nhiều tiến bộ. Thế nhưng, niềm vui trong em không hề trọn vẹn. Mỗi lời khen của cô giống như một mũi kim chạm vào lòng tự trọng, khiến em cảm thấy day dứt và xấu hổ.

Chiều hôm ấy, cô giáo kể cho cả lớp nghe câu chuyện về một bạn nhỏ dũng cảm nhận lỗi vì đã quay cóp trong bài kiểm tra. Nghe xong, em không thể tiếp tục im lặng. Sau giờ học, em bước đến trước bàn cô, lí nhí kể lại tất cả và xin cô trừ điểm bài làm của mình. Em cứ nghĩ cô sẽ rất giận, nhưng cô chỉ dịu dàng nhìn em rồi nói: "Điểm số có thể làm lại, nhưng nếu đánh mất lòng trung thực thì rất khó lấy lại." Nghe những lời ấy, nước mắt em bất giác rơi xuống. Em xin lỗi cô và hứa từ nay sẽ học tập bằng chính khả năng của mình. Cô mỉm cười tha thứ và động viên em cố gắng hơn. Từ đó, em chăm chỉ ôn bài trước mỗi lần kiểm tra và chưa bao giờ để bản thân mắc lại sai lầm ấy.

Mỗi khi nhớ lại câu chuyện của ngày hôm ấy, em vẫn thấy xấu hổ vì phút yếu lòng của mình. Nhưng em cũng biết ơn vì chính sai lầm ấy đã mang đến cho em bài học đường đời đầu tiên về lòng trung thực. Em hiểu rằng thành công chỉ thật sự có ý nghĩa khi được tạo nên bằng sự nỗ lực và thành công của chính bản thân. Em sẽ luôn ghi nhớ bài học ấy để sống ngay thẳng, trung thực và có trách nhiệm với mọi việc mình làm.

Bài tham khảo Mẫu 10

Có những yêu thương lặng lẽ như dòng nước ngầm, âm thầm nuôi dưỡng ta mỗi ngày nên ta dễ vô tình quên mất giá trị của nó. Và tình yêu thương, sự hi sinh của mẹ cũng như vậy. Chỉ đến khi một lần khiến mẹ buồn vì sự vô tâm của mình, em mới nhận ra rằng biết ơn không phải là điều tự nhiên có sẵn, mà là điều con người phải học bằng cả trái tim. 

Ánh nắng cuối ngày trải dài trên con đường quen thuộc khi em ôm tờ giấy khen chạy thật nhanh về nhà. Trong lòng em lúc ấy chỉ ngập tràn niềm vui vì thành tích vừa đạt được. Vừa bước qua cánh cửa, em thấy mẹ đang lúi húi trong bếp chuẩn bị bữa cơm tối. Khuôn mặt mẹ lấm tấm mồ hôi, mái tóc đã hơi rối vì cả ngày làm việc. Mẹ mỉm cười hỏi em có chuyện gì vui, nhưng vì mải khoe giấy khen với em trai rồi chạy sang nhà bạn chơi, em chỉ đáp qua loa vài câu. Em không hề để ý rằng trên bàn vẫn còn chiếc cặp mẹ đã lau sạch, bộ đồng phục mẹ vừa giặt thơm tho và bữa cơm mẹ chuẩn bị vẫn đang chờ em. 

Tối hôm ấy, trong bữa cơm, bố nhẹ nhàng hỏi: "Con có biết để có tờ giấy khen này, ai là người đã âm thầm thức khuya cùng con học bài, đưa con đi học mỗi ngày không?" Câu hỏi của bố khiến em chợt im lặng. Em nhìn sang mẹ. Mẹ vẫn lặng lẽ gắp thức ăn cho cả nhà, nụ cười hiền nhưng ánh mắt dường như chất chứa chút buồn. Lúc ấy, em mới nhận ra mình chỉ biết vui với thành tích của bản thân mà quên mất những hi sinh thầm lặng của mẹ. Hình ảnh mẹ thức khuya giảng bài, những sáng mùa đông mẹ dậy sớm chuẩn bị bữa sáng, những buổi trưa nắng gắt mẹ vẫn đứng chờ trước cổng trường... lần lượt hiện lên trong tâm trí em. Em thấy sống mũi cay cay, lòng ngập tràn sự ân hận.

Sau bữa cơm, em bước đến ôm lấy mẹ rồi lí nhí nói: "Con cảm ơn mẹ và xin lỗi vì hôm nay con đã vô tâm." Mẹ mỉm cười hiền hậu, xoa đầu em rồi bảo: "Chỉ cần con chăm ngoan và biết yêu thương mọi người là mẹ hạnh phúc rồi." Kể từ hôm ấy, em thường xuyên giúp mẹ quét nhà, rửa bát, gấp quần áo và không quên nói lời cảm ơn mỗi khi nhận được sự giúp đỡ. Em hiểu rằng lòng biết ơn không phải là điều gì lớn lao mà bắt đầu từ những hành động nhỏ bé hằng ngày.

Thời gian đã trôi qua, nhưng kỉ niệm ấy vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí em. Mỗi lần nhìn lại tờ giấy khen năm ấy, em không còn chỉ nhớ đến niềm vui của riêng mình mà còn nhớ đến những giọt mồ hôi và tình yêu vô bờ của mẹ. Em hiểu rằng biết ơn không chỉ là một lời nói, mà còn là sự quan tâm và trân trọng những hi sinh thầm lặng của người luôn yêu thương mình. 

Bài tham khảo Mẫu 11

Có người từng nói: "Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau." Quả thật, lời nói tuy vô hình nhưng lại có sức mạnh chạm đến trái tim con người. Một lời nói chân thành có thể mang đến niềm vui, còn một lời nói thiếu suy nghĩ cũng có thể để lại nỗi buồn, thậm chí là sự tổn thương như cách mà em đã từng vô tình gây ra cho người bạn thân của mình. Chính trải nghiệm ấy đã dạy em biết suy nghĩ trước khi nói và trân trọng tình bạn hơn bao giờ hết. 

Mùa thu của năm học lớp 5 mang theo những trang vở mới và cũng vun đắp tình bạn đẹp giữa em và Minh, hai đứa lúc nào cũng đồng hành bên nhau. Chúng em thường cùng nhau học bài, chơi đá cầu và chia sẻ mọi chuyện. Một hôm, trong giờ Mĩ thuật, cả hai cùng hoàn thành bức tranh về ngôi trường. Khi cô giáo đi qua, cô vô tình làm rơi hộp màu của em xuống đất. Minh cúi xuống nhặt giúp nhưng không may làm gãy mất một cây bút màu mà em rất yêu thích. Vì tiếc của, em nổi nóng, lớn tiếng trách bạn trước mặt cả lớp. Trong cơn bực tức, em còn buông những lời nói khiến Minh cúi gằm mặt, lặng lẽ trở về chỗ ngồi.

Suốt buổi học hôm ấy, Minh không còn cười nói như mọi ngày. Đến giờ ra chơi, em thấy bạn ngồi một mình dưới gốc phượng, đôi mắt đỏ hoe. Một người bạn trong lớp kể rằng Minh đã dành dụm tiền ăn sáng suốt nhiều tuần để mua tặng em hộp bút màu ấy nhân dịp sinh nhật sắp tới, nhưng vì sơ ý nên mới làm gãy một chiếc bút. Nghe đến đó, em sững người. Em nhận ra mình đã quá nóng nảy, chỉ nghĩ đến cảm xúc của bản thân mà quên mất rằng Minh hoàn toàn không cố ý. Cảm giác hối hận khiến lòng em nặng trĩu.

Tan học, em tìm gặp Minh, chân thành xin lỗi và ôm lấy bạn. Em cũng lấy số tiền tiết kiệm của mình để mua một hộp màu mới rồi cùng Minh tô tiếp bức tranh còn dang dở. Minh mỉm cười, nhẹ nhàng nói: "Mình không giận cậu đâu." Nụ cười ấy khiến em cảm thấy nhẹ nhõm hơn bao giờ hết. Từ đó, em học cách bình tĩnh trước mọi việc, biết lắng nghe và suy nghĩ trước khi nói. Em hiểu rằng có những lời nói tuy chỉ thốt ra trong chốc lát nhưng có thể để lại vết thương rất lâu trong lòng người khác.

Đến tận bây giờ, em vẫn luôn nhớ đến buổi chiều dưới gốc phượng năm ấy. Bài học đường đời đầu tiên đã giúp em hiểu rằng biết xin lỗi không làm con người trở nên nhỏ bé, mà ngược lại còn thể hiện sự dũng cảm và chân thành. Em sẽ luôn trân trọng những người bạn bên cạnh mình và cố gắng dùng những lời nói dịu dàng để gìn giữ những tình cảm đẹp trong cuộc sống.

Bài tham khảo Mẫu 12

Thiên nhiên vẫn lặng lẽ trao cho con người bầu không khí trong lành, những tán cây xanh mát và dòng nước mát lành mà không đòi hỏi điều gì đáp lại. Thế nhưng, đã có lúc em vô tình làm tổn thương món quà quý giá ấy chỉ vì một hành động thiếu ý thức. Chính lần vứt rác bừa bãi năm ấy đã trở thành bài học đầu tiên, giúp em hiểu rằng bảo vệ môi trường phải bắt đầu từ những việc làm nhỏ nhất. 

Tiếng chim ríu rít hòa cùng không khí mát lành của buổi sớm khiến ai cũng cảm nhận được một ngày thật đặc biệt đang bắt đầu, đó là một buổi sáng chủ nhật năm em học lớp 5, trường em tổ chức cho học sinh tham quan và dã ngoại tại công viên thành phố. Ai cũng háo hức vì đây là dịp vừa được vui chơi, vừa được hòa mình vào không gian xanh mát của cây cối và hoa lá. Sau khi tham gia các trò chơi tập thể, cả lớp ngồi nghỉ dưới bóng cây để ăn bánh và uống nước. Vì mải cười đùa với các bạn, em tiện tay vo tròn chiếc vỏ bánh rồi ném xuống bãi cỏ. Em nghĩ rằng chỉ một mẩu rác nhỏ thì chẳng ảnh hưởng gì, hơn nữa lát nữa sẽ có cô lao công đến dọn.

Buổi tham quan tiếp tục diễn ra trong tiếng cười nói rộn rã. Đến cuối buổi, cô giáo dẫn cả lớp đi dạo một vòng quanh công viên trước khi ra về. Khi đi ngang qua bãi cỏ lúc nãy, cô bỗng dừng lại rồi chỉ tay về những chiếc túi ni-lông, vỏ bánh và chai nước nằm rải rác dưới gốc cây. Cô nhẹ nhàng hỏi: "Nếu ai cũng nghĩ chỉ vứt một mẩu rác thì công viên này sẽ trở thành như thế nào?" Câu hỏi ấy khiến cả lớp im lặng. Em cúi đầu vì nhận ra trong đống rác ấy có chính chiếc vỏ bánh mình đã ném xuống. Gió khẽ thổi làm mẩu giấy bay lăn trên thảm cỏ xanh, em bỗng thấy hành động của mình thật đáng xấu hổ. Không chờ cô nhắc thêm, em chủ động chạy đến nhặt chiếc vỏ bánh cùng những mẩu rác xung quanh bỏ vào thùng. Thấy vậy, các bạn trong lớp cũng cùng nhau dọn sạch khu vực. Chỉ ít phút sau, bãi cỏ lại xanh mướt và sạch sẽ như ban đầu.

Trên đường trở về, cô giáo mỉm cười khen cả lớp đã biết sửa sai đúng lúc rồi nhẹ nhàng nói: "Bảo vệ môi trường không phải là việc lớn lao, mà bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất của mỗi người." Lời cô khiến em suy nghĩ rất nhiều. Từ hôm ấy, em luôn bỏ rác đúng nơi quy định, hạn chế sử dụng đồ nhựa dùng một lần, tích cực tham gia những buổi vệ sinh trường lớp và thường xuyên nhắc nhở bạn bè giữ gìn cảnh quan chung. Em hiểu rằng chỉ cần mỗi người có thêm một chút ý thức thì môi trường sẽ trở nên xanh hơn, sạch hơn và đẹp hơn.

Kỉ niệm ấy đã lùi xa theo năm tháng nhưng bài học em nhận được vẫn còn nguyên giá trị. Em hiểu rằng thiên nhiên chỉ thật sự tươi đẹp khi được con người nâng niu và bảo vệ. Vì thế, em luôn nhắc mình bắt đầu từ những việc làm nhỏ như không xả rác, trồng thêm cây xanh và giữ gìn cảnh quan xung quanh. Em tin rằng yêu thiên nhiên cũng chính là yêu cuộc sống của chính chúng ta. 

Bài tham khảo Mẫu 13

"Cá không ăn muối cá ươn, con cãi cha mẹ trăm đường con hư." Khi còn nhỏ, em luôn nghĩ rằng những lời dặn dò của bố mẹ chỉ khiến mình cảm thấy phiền phức và gò bó. Chỉ sau một lần bướng bỉnh, không nghe lời nên gặp phải một phen thót tim, em mới nhận ra rằng mỗi lời nhắc nhở đều chứa đựng biết bao sự yêu thương và lo lắng. Chính trải nghiệm ấy đã trở thành bài học đầu tiên giúp em biết lắng nghe và trân trọng tình cảm của bố mẹ. 

Mùa hè năm ấy, khi em đang là một cậu học sinh lớp 4 , những cơn mưa liên tiếp xuất hiện khiến dòng sông trước làng cuồn cuộn chảy, mang theo bao nỗi lo lắng của người lớn. Trước khi đi làm, bố đã dặn em không được ra bờ sông chơi vì dòng nước chảy rất xiết. Em ngoan ngoãn gật đầu, nhưng đến chiều, khi nghe mấy người bạn trong xóm rủ ra bờ sông thả thuyền giấy, em lại quên mất lời dặn của bố. Nghĩ rằng chỉ đứng trên bờ một lát rồi về nên em vui vẻ đi theo các bạn.

Trong lúc mải chạy theo chiếc thuyền giấy đang trôi, em vô ý bước lên một bãi cỏ trơn. Chỉ trong tích tắc, chân em trượt xuống mép nước và suýt ngã xuống sông. May mắn thay, một bác đang câu cá gần đó nhanh tay kéo em lại. Em sợ đến mức mặt tái mét, chân tay run rẩy. Đúng lúc ấy, bố cũng hớt hải chạy đến. Nhìn gương mặt đầy lo lắng của bố và ánh mắt nghiêm nghị xen lẫn yêu thương, em biết mình đã khiến cả gia đình một phen hoảng sợ. Em lí nhí xin lỗi bố vì đã không nghe lời.

Trên đường về, bố không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng nói: "Bố mẹ cấm con không phải để con mất vui, mà chỉ mong con được bình an." Câu nói ấy khiến em nghẹn ngào. Em nhận ra rằng những lời nhắc nhở của bố mẹ luôn chứa đựng sự yêu thương và kinh nghiệm mà trẻ nhỏ như em chưa thể hiểu hết. Từ hôm đó, em luôn nghe lời người lớn, không tự ý đến những nơi nguy hiểm và biết cân nhắc trước mỗi hành động của mình.

Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại buổi chiều bên bờ sông năm ấy, em vẫn còn cảm thấy rùng mình. Bài học ấy đã giúp em hiểu rằng biết lắng nghe lời khuyên của cha mẹ không chỉ là sự vâng lời mà còn là cách bảo vệ chính bản thân mình. Em sẽ luôn ghi nhớ bài học ấy để trưởng thành hơn và không bao giờ khiến những người thân yêu phải lo lắng vì mình.

Bài tham khảo Mẫu 14

"Điều quý giá nhất của con người không phải là sức mạnh, mà là dám làm điều đúng." Trước đây, em luôn nghĩ chỉ những người lớn mới có thể bảo vệ lẽ phải. Thế nhưng, sau một lần dám đứng lên nói sự thật để giúp một người bạn, em mới hiểu rằng lòng dũng cảm không nằm ở tuổi tác mà nằm ở cách mỗi người lựa chọn hành động. Chính trải nghiệm ấy đã trở thành bài học đường đời đầu tiên, giúp em biết sống trung thực và có trách nhiệm hơn.

Những ngày đầu năm học lớp Năm, lớp em có một bạn mới chuyển đến tên Hoàng. Vì còn bỡ ngỡ nên Hoàng khá ít nói và chưa thân với các bạn. Một buổi ra chơi, cả lớp đang nô đùa thì bạn Tuấn bỗng hốt hoảng vì chiếc đồng hồ đeo tay của mình không cánh mà bay. Nhiều bạn lập tức nghi ngờ Hoàng vì bạn là người mới và vừa đi ngang qua chỗ Tuấn ngồi. Em tình cờ nhìn thấy chiếc đồng hồ đã rơi xuống gầm tủ từ trước, nhưng vì ngại lên tiếng, sợ các bạn nghĩ mình bênh vực Hoàng nên em chỉ lặng lẽ đứng nhìn.

Chỉ ít phút sau, cả lớp xôn xao bàn tán. Có bạn còn lớn tiếng trách móc khiến Hoàng đỏ bừng mặt, đôi mắt hoe hoe nhưng vẫn cố giải thích rằng mình không lấy. Đúng lúc ấy, cô giáo bước vào lớp và hỏi nguyên nhân của sự việc. Không khí trong lớp bỗng trở nên nặng nề. Em nhìn thấy Hoàng cúi đầu, gương mặt đầy tủi thân, còn trong lòng mình thì vô cùng bối rối. Sau một hồi đấu tranh với bản thân, em mạnh dạn đứng dậy kể lại những gì mình đã chứng kiến rồi chạy đến kéo chiếc đồng hồ từ dưới gầm tủ ra. Cả lớp im lặng. Tuấn vội vàng xin lỗi Hoàng, còn nhiều bạn cũng ngượng ngùng cúi đầu vì đã vội vàng nghi ngờ bạn. Hoàng quay sang nhìn em bằng ánh mắt biết ơn, nở một nụ cười hiền khiến em cảm thấy nhẹ nhõm vô cùng.

Sau giờ học, cô giáo gọi em lên và nhẹ nhàng nói: "Con đã làm một việc rất đúng. Đôi khi chỉ cần một lời nói thật cũng có thể bảo vệ được danh dự của người khác." Lời cô khiến em hiểu rằng nếu hôm ấy em tiếp tục im lặng thì Hoàng sẽ phải mang tiếng oan, còn bản thân em cũng sẽ mãi day dứt. Từ hôm đó, em không còn ngại ngần khi nói lên sự thật hay bảo vệ điều đúng đắn. Hoàng cũng dần hòa đồng hơn với cả lớp và trở thành người bạn thân của em.

Sau lần ấy, em hiểu rằng có những khoảnh khắc tuy rất ngắn ngủi nhưng đủ để thay đổi cách nghĩ của một con người. Việc dám đứng lên nói sự thật đã giúp em nhận ra rằng lòng trung thực chỉ thật sự có ý nghĩa khi đi cùng sự dũng cảm. Từ đó, em luôn tự nhắc mình sống ngay thẳng, biết bảo vệ điều đúng và không im lặng trước những điều sai trái. 

Bài tham khảo Mẫu 15

"Thất bại không phải là dấu chấm hết, mà là khởi đầu cho những điều tốt đẹp hơn." Có một thời gian, em luôn nghĩ mình quá nhút nhát để có thể tự tin đứng trước đám đông. Chỉ sau một lần vì thiếu dũng khí mà bỏ lỡ cơ hội, em mới nhận ra rằng điều đáng sợ nhất không phải là thất bại, mà là không dám bước qua nỗi sợ của chính mình. Từ trải nghiệm ấy, em học được bài học đầu tiên về lòng tự tin và sự dũng cảm. 

Tiếng trống báo hiệu học kì hai vừa vang lên, sân trường bỗng trở nên rộn ràng hơn với biết bao hoạt động thi đua sôi nổi. Trên gương mặt ai cũng ánh lên niềm háo hức, bởi đây là khoảng thời gian các bạn học sinh được tham gia nhiều cuộc thi bổ ích để thể hiện tài năng và sự tự tin của mình. Trường em tổ chức cuộc thi kể chuyện theo sách dành cho học sinh toàn khối. Cô giáo chủ nhiệm chọn em đại diện lớp tham gia vì em có giọng đọc rõ ràng và truyền cảm. Nghe cô thông báo, em vừa vui vừa lo. Chỉ nghĩ đến việc phải đứng trước đông người, tim em đã đập thình thịch. Dù cô và các bạn luôn động viên, em vẫn tự nhủ rằng mình sẽ không làm được. Sự lo lắng khiến em mất ăn mất ngủ nhiều ngày trước cuộc thi. 

Sáng hôm diễn ra hội thi, hội trường đông kín học sinh và thầy cô. Khi nghe ban tổ chức xướng tên mình, em bước lên sân khấu với đôi chân run rẩy. Nhìn xuống phía dưới là hàng trăm ánh mắt đang hướng về mình, em bỗng quên sạch những gì đã chuẩn bị. Em đứng lặng vài giây rồi bật khóc vì quá căng thẳng. Cô giáo vội bước lên sân khấu, nhẹ nhàng nắm lấy tay em rồi khích lệ: "Con hãy hít thở thật sâu và tin vào chính mình, cô biết con làm được." Dù rất cố gắng, em vẫn xin phép dừng phần thi. Bước xuống sân khấu, em thấy vô cùng xấu hổ và thất vọng về bản thân. Suốt buổi hôm ấy, hình ảnh mình đứng lặng giữa sân khấu cứ hiện lên trong tâm trí em.

Chiều hôm đó, cô giáo không hề trách mắng mà dành thời gian hướng dẫn em luyện tập lại từ đầu. Cô còn tạo cơ hội để em kể chuyện trước lớp mỗi tuần nhằm giúp em quen với việc nói trước nhiều người. Nhờ sự động viên của cô và sự cổ vũ của các bạn, em dần lấy lại sự tự tin. Một tháng sau, trong buổi sinh hoạt dưới cờ, em mạnh dạn đăng kí kể chuyện trước toàn trường. Lần này, em bình tĩnh hơn, hoàn thành bài kể một cách trọn vẹn và nhận được những tràng pháo tay giòn giã. Khoảnh khắc ấy, em hiểu rằng điều đáng sợ nhất không phải là thất bại, mà là không dám vượt qua nỗi sợ của chính mình. 

Tiếng vỗ tay ngày hôm ấy đã lắng xuống từ lâu, nhưng bài học em nhận được vẫn còn vang vọng trong lòng. Em hiểu rằng chỉ khi dám bước qua nỗi sợ, con người mới khám phá được khả năng của chính mình. Vì thế, em sẽ luôn rèn luyện bản thân, tự tin đón nhận thử thách và không để sự e ngại cản bước. 


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...