Viết bài văn tưởng tượng mình có mặt trong một đoàn thiện nguyện đi cứu trợ cho đồng bào vùng lũ và hãy kể về chuyến đi đầy ý nghĩa đó của mình >
- Em có chuyến đi cứu trợ vào thời gian nào, đến đâu? (Sau khi bão Noru đi qua, đoàn thiện nguyện đến một tỉnh miền Trung bị ngập lụt,...) - Vì sao em được tham gia chuyến đi? (Muốn góp sức giúp đỡ đồng bào đang gặp khó khăn,...) - Em cảm thấy thế nào trước khi lên đường? (Háo hức, hồi hộp và mong muốn được giúp đỡ mọi người,...)
Dàn ý
Do ảnh hưởng của bão Noru, miền Trung nước ta đang gánh chịu những hậu quả nặng nề do thiên tai, lũ lụt gây ra. Em hãy tưởng tượng mình có mặt trong một đoàn thiện nguyện đi cứu trợ cho đồng bào vùng lũ và hãy kể về chuyến đi đầy ý nghĩa đó của mình.
I. Mở bài
- Em có chuyến đi cứu trợ vào thời gian nào, đến đâu? (Sau khi bão Noru đi qua, đoàn thiện nguyện đến một tỉnh miền Trung bị ngập lụt,...)
- Vì sao em được tham gia chuyến đi? (Muốn góp sức giúp đỡ đồng bào đang gặp khó khăn,...)
- Em cảm thấy thế nào trước khi lên đường? (Háo hức, hồi hộp và mong muốn được giúp đỡ mọi người,...)
II. Thân bài
a. Trước khi đến vùng lũ
- Đoàn thiện nguyện đã chuẩn bị những gì? (Gạo, mì, nước uống, quần áo, sách vở, thuốc men và các nhu yếu phẩm,...)
- Mọi người chuẩn bị ra sao? (Đóng gói, sắp xếp đồ cứu trợ cẩn thận,...)
- Trên đường đi, em nhìn thấy cảnh vật thế nào? (Mưa lớn, đường sá ngập nước, cây cối đổ ngã, nhiều nơi bị ảnh hưởng nặng nề,...)
- Tâm trạng của em lúc ấy ra sao? (Lo lắng, thương cảm và càng mong sớm đến nơi,...)
b. Đoàn đến vùng lũ và cứu trợ
- Vùng quê sau bão hiện lên như thế nào? (Nước lũ mênh mông, nhiều ngôi nhà ngập sâu, cây cối ngổn ngang,...)
- Người dân đang gặp những khó khăn gì? (Thiếu thức ăn, nước sạch, quần áo và nhiều vật dụng cần thiết,...)
- Đoàn thiện nguyện đã làm gì? (Trao gạo, mì, nước uống, quần áo và đồ dùng cho các gia đình,...)
- Em đã trực tiếp làm những việc gì? (Cùng mọi người chuyển đồ, phát quà, hỏi thăm và động viên người dân,...)
- Em gặp những ai? (Một gia đình có người già, một em nhỏ hoặc một bạn cùng tuổi,...)
- Người dân đón nhận sự giúp đỡ như thế nào? (Xúc động, vui mừng, cảm ơn đoàn thiện nguyện,...)
- Khoảnh khắc nào khiến em xúc động nhất? (Một lời cảm ơn, nụ cười của em nhỏ hoặc hình ảnh người dân cố gắng vượt qua khó khăn,...)
c. Kết thúc chuyến đi
- Đoàn rời vùng lũ trong hoàn cảnh nào? (Nước bắt đầu rút, mọi người thu dọn đồ đạc và chuẩn bị trở về,...)
- Em cảm thấy thế nào khi chia tay người dân? (Lưu luyến, xúc động và mong cuộc sống của mọi người sớm trở lại bình thường,...)
- Chuyến đi giúp em hiểu điều gì? (Hiểu hơn những mất mát do thiên tai gây ra và sức mạnh của tình đoàn kết, yêu thương,...)
- Em muốn làm gì sau chuyến đi? (Tiếp tục biết sẻ chia, giúp đỡ những người gặp khó khăn bằng những việc phù hợp với khả năng,...)
III. Kết bài
- Chuyến đi để lại cho em cảm xúc gì? (Xúc động, ấm áp và nhớ mãi những hình ảnh của người dân vùng lũ,...)
- Em rút ra bài học gì? (Biết yêu thương, sẻ chia, sống có trách nhiệm với cộng đồng và trân trọng cuộc sống bình yên,...)
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Sau những ngày bão Noru đi qua, miền Trung oằn mình trong nước lũ và những mất mát. Em may mắn được theo đoàn thiện nguyện đến một vùng quê bị ngập sâu để trao quà cứu trợ. Trước giờ lên đường, em vừa hồi hộp vừa mong chờ được góp một phần nhỏ bé giúp đỡ bà con.
Mọi người chuẩn bị gạo, mì, nước uống, quần áo và nhiều đồ dùng cần thiết. Những phần quà được xếp ngay ngắn lên xe. Trên đường đi, em nhìn thấy nhiều cây cối đổ ngã và những con đường ngập nước. Cảnh vật tiêu điều khiến em rất thương người dân. Khi đến nơi, trước mắt em là những ngôi nhà còn chìm trong nước lũ. Đoàn nhanh chóng chuyển từng thùng hàng xuống và trao tận tay các gia đình. Em cùng mọi người phát mì, nước uống và quần áo cho bà con. Em gặp một em nhỏ có mái tóc ướt và gương mặt còn vương nét buồn. Khi nhận được phần quà, em nhỏ nở nụ cười và lễ phép cảm ơn. Nụ cười ấy khiến em thấy chuyến đi của mình thật ý nghĩa. Một cụ già còn nắm lấy tay em, xúc động nói lời cảm ơn khiến em thấy sống mũi cay cay. Nhìn mọi người cùng nhau chia sẻ từng phần quà, em cảm nhận được tình đồng bào thật ấm áp. Dù những món quà không lớn, em tin chúng đã đem đến cho bà con thêm niềm tin để vượt qua khó khăn.
Lúc đoàn chuẩn bị trở về, nước lũ đã bắt đầu rút dần. Em lưu luyến nhìn những người dân đứng bên đường vẫy tay chào. Trên đường về, em vẫn nhớ mãi những gương mặt thân thương nơi vùng lũ. Chuyến đi giúp em hiểu hơn sức mạnh của tình yêu thương và sự sẻ chia. Em tự nhắc mình phải biết sống nhân ái, biết giúp đỡ mọi người khi có thể.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Một buổi sáng sau khi bão Noru đi qua, em cùng đoàn thiện nguyện lên đường đến một vùng quê miền Trung đang chịu ảnh hưởng nặng nề bởi lũ lụt. Em mang theo mong muốn được giúp đỡ những người đang gặp khó khăn. Trong lòng em vừa hồi hộp vừa thương cảm cho bà con nơi ấy.
Đoàn đã chuẩn bị gạo, mì, nước sạch, quần áo và một số vật dụng cần thiết. Mọi người cùng nhau đóng gói, sắp xếp từng phần quà thật cẩn thận. Trên đường đi, em thấy nhiều cây cối ngã đổ và ruộng đồng ngập trắng nước. Đến nơi, cảnh tượng trước mắt khiến em không khỏi xót xa. Nước lũ vẫn bao quanh nhiều ngôi nhà. Người dân phải tạm trú ở những nơi cao ráo và thiếu thốn nhiều thứ. Đoàn nhanh chóng chuyển đồ cứu trợ và trao quà cho từng gia đình. Em cùng các anh chị phát nước uống, mì và quần áo. Một bà cụ nhận túi quà rồi nắm tay em cảm ơn, ánh mắt ánh lên niềm xúc động. Khoảnh khắc ấy khiến em cảm nhận rõ hơn giá trị của sự sẻ chia. Có gia đình còn cẩn thận chia từng món quà cho các thành viên khiến em càng thương họ hơn. Em cùng mọi người tiếp tục chuyển những thùng hàng đến các hộ dân ở phía xa. Tiếng cảm ơn và những nụ cười dù còn nhiều lo âu khiến không khí nơi cứu trợ trở nên ấm áp hơn.
Chiều hôm đó, đoàn thu dọn đồ đạc để trở về. Trước lúc chia tay, mọi người cùng chúc bà con sớm vượt qua khó khăn. Em thấy lòng mình lưu luyến và mong vùng quê nhanh chóng bình yên trở lại. Chuyến đi tuy ngắn nhưng đã để lại trong em một kỉ niệm sâu sắc. Em hiểu rằng khi biết yêu thương và đoàn kết, con người có thể cùng nhau vượt qua những lúc khó khăn.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Những ngày sau bão Noru, miền Trung hiện lên với những con đường ngập nước và những mái nhà chịu nhiều tổn thất. Em được theo một đoàn thiện nguyện đến vùng lũ để trao những món quà nhỏ cho bà con. Em rất háo hức nhưng trong lòng cũng không khỏi lo lắng khi nghĩ đến những khó khăn mọi người đang phải đối mặt.
Trước chuyến đi, đoàn chuẩn bị gạo, mì, nước uống, quần áo và sách vở. Mọi người cùng nhau đóng gói rồi chất đầy những phần quà lên xe. Càng đến gần vùng lũ, em càng thấy nhiều cây cối đổ ngã và đường làng ngập nước. Khi đặt chân xuống nơi cứu trợ, em thấy nhiều ngôi nhà vẫn còn bị nước bao quanh. Người dân đứng chờ trong những bộ quần áo giản dị và gương mặt đầy lo lắng. Đoàn nhanh chóng trao quà cho từng gia đình. Em cùng mọi người chuyển các thùng hàng và phát nước uống cho bà con. Một bạn nhỏ nhận được chiếc ba lô và vui mừng ôm chặt món quà vào lòng. Nụ cười trong trẻo của bạn khiến em vô cùng xúc động. Em nhận ra rằng đôi khi một món quà nhỏ cũng có thể mang đến niềm vui và hi vọng cho người đang gặp khó khăn. Sau đó, em cùng mọi người đến thăm một gia đình có người già và trẻ nhỏ, trao thêm những vật dụng cần thiết. Nhìn căn nhà còn ngổn ngang sau lũ, em càng thấu hiểu những mất mát mà bà con phải chịu đựng. Ai cũng mệt nhưng vẫn cố gắng giúp nhau, khiến em cảm nhận sâu sắc sức mạnh của tình đoàn kết.
Khi đoàn chuẩn bị rời đi, một vài người dân đứng bên đường vẫy tay chào. Em ngoái nhìn vùng quê còn nhiều dấu vết của trận lũ mà thấy lòng mình bâng khuâng. Em mong bà con sớm ổn định cuộc sống và trở lại những ngày bình yên. Chuyến đi đã dạy em biết trân trọng cuộc sống và biết sẻ chia với cộng đồng. Em sẽ ghi nhớ mãi kỉ niệm đẹp về một lần được trao yêu thương và nhận lại thật nhiều tình người.
Bài tham khảo Mẫu 1
Sau khi cơn bão Noru đi qua, miền Trung thân thương vẫn còn chìm trong những ngày mưa lũ. Từ xa, những cánh đồng mênh mông nước, những mái nhà thấp thoáng giữa dòng nước bạc khiến ai nhìn thấy cũng không khỏi xót xa. Biết bà con đang gặp rất nhiều khó khăn, em được theo một đoàn thiện nguyện đến vùng lũ để trao những món quà cứu trợ. Chuyến đi ấy không chỉ giúp em được góp một phần sức nhỏ bé của mình mà còn để lại trong em một kỉ niệm thật đẹp về tình người.
Ngay từ sáng sớm, mọi người trong đoàn đã tất bật chuẩn bị hàng cứu trợ. Những bao gạo trắng, thùng mì, chai nước uống, quần áo, sách vở và nhiều đồ dùng cần thiết lần lượt được đóng gói cẩn thận. Em cùng các anh chị xếp từng phần quà lên xe, ai cũng mong mọi thứ được chuẩn bị thật chu đáo để sớm đến với bà con. Khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh, em háo hức nhìn cảnh vật hai bên đường nhưng càng đi, lòng em càng nặng trĩu. Nhiều đoạn đường còn ngập nước, cây cối bị gió quật ngã nằm ngổn ngang, những cánh đồng trước đây xanh mướt nay chỉ còn một màu nước đục. Những đám mây xám nặng nề vẫn phủ kín bầu trời khiến khung cảnh càng thêm buồn bã. Em chỉ mong đoàn có thể nhanh chóng đến nơi để giúp đỡ mọi người.
Khi đến vùng lũ, trước mắt em là một khung cảnh khiến em không thể nào quên. Nước lũ mênh mông bao quanh những ngôi nhà, nhiều con đường làng biến thành những dòng nước dài. Một số gia đình phải tạm trú ở nơi cao ráo, cuộc sống thiếu thốn đủ thứ. Đoàn thiện nguyện nhanh chóng chuyển những phần quà xuống và chia nhau đến từng gia đình. Em cùng mọi người phát gạo, mì, nước uống và quần áo cho bà con. Có một bà cụ mái tóc đã bạc trắng, đôi tay run run đón lấy túi quà rồi cảm động nắm chặt tay em. Bà không nói nhiều, chỉ mỉm cười và gật đầu liên tục, nhưng ánh mắt đầy biết ơn ấy khiến em thấy sống mũi cay cay. Một em nhỏ bằng tuổi em nhận được vài quyển vở mới, đôi mắt bỗng sáng lên giữa gương mặt còn phảng phất vẻ buồn. Em bé ôm chặt những quyển vở vào ngực khiến em cảm thấy những món quà tuy nhỏ nhưng chứa đựng rất nhiều yêu thương. Mọi người trong đoàn vừa phát quà vừa hỏi thăm, động viên bà con cố gắng vượt qua những ngày khó khăn. Nhìn những con người xa lạ cùng nắm tay, chia sẻ và giúp đỡ nhau, em cảm nhận rõ hơn tình đồng bào ấm áp.
Đến chiều, nước lũ bắt đầu rút dần, đoàn thu dọn những phần hàng còn lại rồi chuẩn bị trở về. Trước khi lên xe, em ngoái nhìn những người dân đang đứng bên đường vẫy tay chào. Có những nụ cười vẫn còn xen lẫn nỗi lo, nhưng trong ánh mắt mọi người dường như đã có thêm niềm tin. Em bỗng thấy lưu luyến nơi này dù mới chỉ đến một ngày. Trên đường về, hình ảnh bà cụ, em nhỏ và những mái nhà ngập nước cứ hiện lên trong tâm trí em. Em mong nước lũ sẽ sớm rút, cuộc sống của bà con sẽ trở lại bình yên và những ngôi nhà sẽ lại vang tiếng cười. Chuyến đi đã giúp em hiểu rằng trong lúc khó khăn, một bàn tay đưa ra đúng lúc cũng có thể đem đến rất nhiều ấm áp và hi vọng.
Đêm hôm ấy, khi trở về nhà, em vẫn nhớ mãi chuyến đi đặc biệt của mình. Em hiểu rằng cuộc sống không phải lúc nào cũng bình yên, vì vậy mỗi người cần biết yêu thương, sẻ chia và giúp đỡ những người đang gặp khó khăn. Em cũng biết trân trọng hơn mái nhà, bữa cơm và những ngày tháng bình yên mà mình đang có. Có lẽ điều quý giá nhất em nhận được sau chuyến đi không chỉ là một kỉ niệm đẹp mà còn là bài học về tình đồng bào và sức mạnh của sự đoàn kết.
Bài tham khảo Mẫu 2
Có những chuyến đi chỉ kéo dài một ngày nhưng lại để lại trong lòng người ta những dư âm rất lâu. Với em, chuyến theo đoàn thiện nguyện đến miền Trung sau bão Noru là một chuyến đi như thế. Những ngày ấy, nước lũ phủ trắng nhiều vùng quê, cuốn theo biết bao đồ đạc và làm cuộc sống của người dân đảo lộn. Được góp sức cùng mọi người mang những món quà nhỏ đến với bà con, em vừa hồi hộp vừa mong chờ, bởi em biết mình sắp được làm một việc thật ý nghĩa.
Từ sáng sớm, sân nhà nơi tập kết hàng cứu trợ đã trở nên nhộn nhịp. Những bao gạo được xếp thành từng chồng, các thùng mì, nước uống, quần áo và sách vở cũng được phân chia thành từng phần. Em cùng mọi người kiểm tra lại từng món đồ rồi cẩn thận đặt lên xe. Không ai bảo ai, tất cả đều làm việc thật nhanh nhưng rất chu đáo. Khi xe rời đi, em nhìn qua cửa kính thấy bầu trời xám đục và những đám mây nặng nề. Càng đến gần miền Trung, cảnh vật càng khiến em thương cảm. Những hàng cây bị gió quật nghiêng ngả, nhiều mái nhà còn phủ đầy bùn đất, ruộng đồng ngập trong nước. Có những đoạn đường nước dâng cao khiến xe phải đi thật chậm. Em im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ và chỉ mong bà con nơi đây sớm vượt qua những ngày gian khó.
Đến nơi, đoàn chúng em nhanh chóng bắt tay vào công việc. Nước lũ vẫn còn loang trên nhiều con đường, những ngôi nhà ven sông chỉ còn nhìn thấy phần mái phía trên. Người dân tập trung ở những nơi cao ráo để nhận đồ cứu trợ. Em cùng các anh chị chuyển từng thùng hàng xuống, rồi chia quà thành những phần nhỏ để trao cho các gia đình. Có một gia đình gồm một bà cụ và hai em nhỏ khiến em đặc biệt chú ý. Căn nhà của họ bị nước tràn vào, nhiều đồ đạc ướt hết, trên khuôn mặt ai cũng hiện rõ vẻ mệt mỏi. Khi nhận được gạo, mì và nước uống, bà cụ xúc động cảm ơn đoàn. Một em nhỏ đứng bên cạnh nhận chiếc áo mới rồi khẽ mỉm cười, nụ cười còn rụt rè nhưng rất trong trẻo. Em hỏi thăm em và biết rằng những ngày qua em phải tạm nghỉ học vì trường bị ngập. Em tặng em vài quyển vở mới, mong rằng khi nước rút, em sẽ lại được đến trường. Khoảnh khắc ấy khiến em hiểu rằng đôi khi những điều tưởng như rất nhỏ đối với mình lại có ý nghĩa lớn lao đối với người khác.
Khi công việc gần hoàn thành, trời đã về chiều. Mọi người cùng nhau kiểm tra lại số hàng còn lại rồi thu dọn để chuẩn bị trở về. Trước lúc chia tay, bà con đứng bên đường gửi lời cảm ơn và vẫy tay chào đoàn. Em nhìn những khuôn mặt còn nhiều lo lắng nhưng đã có thêm nụ cười mà thấy lòng mình ấm áp. Em cũng mong những ngày bình yên sẽ sớm trở lại với nơi đây. Trên xe trở về, mọi người khá mệt nhưng ai cũng vui vì đã làm được một việc có ích. Ngoài cửa kính, những vệt nắng cuối ngày đang dần hiện lên sau đám mây. Em chợt nghĩ rằng có lẽ ánh nắng ấy cũng giống như niềm hi vọng đang trở lại với người dân vùng lũ.
Chuyến đi khép lại nhưng những hình ảnh hôm ấy vẫn ở lại trong tâm trí em. Em hiểu thêm rằng khi thiên tai xảy đến, sự sẻ chia và đoàn kết của cộng đồng có thể trở thành nguồn động viên vô cùng quý giá. Từ đó, em biết trân trọng hơn cuộc sống bình yên của mình và tự nhắc bản thân phải biết quan tâm đến những người xung quanh. Em tin rằng chỉ cần mỗi người góp một chút yêu thương, cuộc sống sẽ có thêm rất nhiều điều tốt đẹp.
Bài tham khảo Mẫu 3
Sau những ngày bão Noru dữ dội, miền Trung hiện lên trong mắt em với một vẻ buồn đến nao lòng. Nước lũ tràn qua những cánh đồng, cây cối ngã đổ, nhiều ngôi nhà chìm trong bùn đất và nước lạnh. Khi biết một đoàn thiện nguyện chuẩn bị đến vùng lũ để cứu trợ, em xin được đi cùng. Em mong mình có thể làm một việc nhỏ bé nhưng thiết thực để chia sẻ với những người đang phải chịu nhiều mất mát.
Ngày khởi hành, mọi người tập trung từ rất sớm. Sân nhà nhanh chóng đầy những bao gạo, thùng mì, chai nước, quần áo và sách vở. Em cùng các anh chị phân loại, đóng gói rồi chuyển từng phần quà lên xe. Ai cũng tất bật nhưng trên gương mặt đều ánh lên sự nhiệt tình. Khi xe bắt đầu đi, em háo hức nhìn cảnh vật bên ngoài. Thế nhưng niềm háo hức dần nhường chỗ cho sự thương cảm khi em thấy những con đường còn ngập nước, những hàng cây trơ trụi và những cánh đồng rộng lớn biến thành biển nước. Có nơi, người dân phải dùng thuyền để đi lại. Một vài mái nhà chỉ còn nhô lên khỏi mặt nước, khiến em không khỏi lo lắng. Em càng mong đoàn đến thật nhanh để có thể giúp đỡ bà con.
Sau nhiều giờ di chuyển, đoàn đến một khu dân cư đang chịu ảnh hưởng nặng nề. Khung cảnh trước mắt khiến em sững lại. Nước lũ vẫn đục ngầu, rác và cành cây mắc lại bên đường, nhiều ngôi nhà còn ngổn ngang đồ đạc. Người dân xếp hàng chờ nhận cứu trợ trong sự trật tự và kiên nhẫn. Đoàn nhanh chóng phân chia công việc, người chuyển hàng, người phát quà, người hỏi thăm từng gia đình. Em cùng một chị trong đoàn mang gạo và nước đến cho một gia đình có người già. Một cụ ông nhận phần quà rồi xúc động nói rằng những ngày qua gia đình ông gần như không còn đủ thức ăn. Em nghe mà thấy thương vô cùng. Sau đó, em gặp một cậu bé đang đứng nép bên mẹ. Cậu bé nhận được một chiếc áo và mấy quyển vở mới thì đôi mắt sáng lên, nở nụ cười thật tươi. Em hỏi cậu có nhớ trường lớp không, cậu gật đầu và nói chỉ mong nước rút để được đi học trở lại. Câu nói đơn giản ấy khiến em nhớ đến lớp học thân quen của mình và càng trân trọng những ngày được đến trường.
Đến lúc chuẩn bị rời đi, trời đã dịu hơn và mưa cũng ngớt. Mọi người trong đoàn cùng nhau xếp lại những phần hàng còn lại rồi chào bà con. Nhiều người đứng trước cửa nhà vẫy tay, gửi những lời cảm ơn chân thành. Em ngoái lại nhìn dòng nước vẫn còn phủ kín những con đường mà trong lòng đầy thương cảm. Em mong những ngôi nhà sẽ sớm được dọn dẹp, những cánh đồng sẽ lại xanh màu lúa mới. Trên chuyến xe trở về, em không còn cảm giác háo hức như lúc đi mà thay vào đó là một sự lắng đọng khó tả. Những nụ cười, ánh mắt và lời cảm ơn của bà con cứ lần lượt hiện lên trong tâm trí em. Em nhận ra rằng chuyến đi đã giúp mình trưởng thành hơn rất nhiều.
Có lẽ em sẽ không bao giờ quên chuyến đi đến vùng lũ năm ấy. Em đã nhìn thấy những mất mát do thiên tai gây ra nhưng cũng nhìn thấy vẻ đẹp của tình người trong lúc hoạn nạn. Mỗi phần quà tuy nhỏ nhưng khi được trao bằng cả tấm lòng lại trở thành nguồn động viên lớn lao. Em tự nhủ sẽ luôn biết yêu thương, sẻ chia và giúp đỡ mọi người bằng những việc phù hợp với khả năng của mình.
Bài tham khảo Mẫu 4
Mưa đã ngớt nhưng bầu trời miền Trung sau bão vẫn phủ một màu xám buồn. Dưới những đám mây nặng trĩu, dòng nước lũ cuồn cuộn chảy qua những cánh đồng và con đường làng. Biết nhiều gia đình đang thiếu thốn thức ăn, nước uống và những vật dụng cần thiết, em được theo đoàn thiện nguyện đến cứu trợ. Đó là lần đầu tiên em được trực tiếp tham gia một chuyến đi như vậy nên trong lòng vừa hồi hộp vừa mong chờ.
Từ sáng sớm, mọi người đã tập trung để chuẩn bị hàng hóa. Những bao gạo trắng được buộc chắc chắn, các thùng mì và nước uống được xếp ngay ngắn, quần áo và sách vở cũng được đóng thành từng túi. Em cùng các anh chị trong đoàn nhanh tay chuyển đồ lên xe. Nhìn những món quà được chuẩn bị cẩn thận, em cảm thấy trong đó không chỉ có vật chất mà còn có tình cảm của rất nhiều người dành cho đồng bào vùng lũ. Chiếc xe bắt đầu rời đi khi trời còn sớm. Dọc đường, em thấy nhiều cây cối gãy đổ, ruộng vườn ngập nước và những mái nhà bị tốc mái. Có đoạn đường nước ngập đến bánh xe khiến cả đoàn phải di chuyển rất chậm. Không khí trên xe lúc ấy trở nên trầm lắng, ai cũng thương bà con và mong sớm đến nơi.
Khi đến vùng cứu trợ, em thật sự bất ngờ trước cảnh tượng trước mắt. Nước lũ phủ kín nhiều con đường, bùn đất bám đầy sân nhà, cây cối và đồ đạc nằm ngổn ngang. Người dân tập trung ở một khu vực cao ráo để chờ nhận quà. Đoàn nhanh chóng chia nhau làm việc. Em cùng mọi người chuyển gạo, mì và nước uống đến từng gia đình. Có một cụ bà tóc bạc, quần áo đã cũ, bước đến nhận phần quà bằng đôi tay run run. Bà cảm ơn mọi người rồi xúc động kể rằng mấy ngày qua cả nhà phải sống trong cảnh thiếu thốn. Em lắng nghe mà thấy thương bà vô cùng. Sau đó, em gặp một em nhỏ đang ôm em trai đứng bên mẹ. Khi được tặng một bộ quần áo và vài quyển vở, em nhỏ nở nụ cười rạng rỡ. Em cùng các anh chị còn giúp một số gia đình chuyển đồ đạc lên nơi cao hơn. Dù công việc khá vất vả, em vẫn cảm thấy vui vì những việc mình làm đã giúp bà con phần nào bớt khó khăn.
Chiều muộn, đoàn hoàn thành công việc và chuẩn bị trở về. Nước trên một số con đường đã bắt đầu rút, để lộ lớp bùn đất dày sau trận lũ. Trước khi lên xe, em đứng nhìn vùng quê một lần nữa và thầm mong nơi đây sớm hồi sinh. Những người dân đứng bên đường vẫy tay chào, trên gương mặt vẫn còn nhiều lo âu nhưng ánh mắt đã ấm áp hơn. Em cũng vẫy tay thật lâu cho đến khi chiếc xe rời xa. Trên đường về, em cảm thấy mệt nhưng lòng lại vô cùng nhẹ nhõm. Em hiểu rằng mình đã may mắn khi được góp một phần nhỏ bé vào việc giúp đỡ bà con.
Chuyến đi ấy đã trở thành một kỉ niệm đặc biệt trong tuổi thơ của em. Em không chỉ nhìn thấy những hậu quả nặng nề của thiên tai mà còn cảm nhận được sức mạnh của tình yêu thương và tinh thần đoàn kết. Em hiểu rằng lúc khó khăn, sự giúp đỡ dù nhỏ bé cũng có thể mang đến niềm hi vọng cho người khác. Từ đó, em càng biết trân trọng cuộc sống bình yên và tự nhắc mình phải luôn sống biết sẻ chia.
Bài tham khảo Mẫu 5
Có một chuyến đi đã khiến em hiểu rằng giữa những ngày khó khăn nhất, tình người vẫn có thể tỏa sáng như một ngọn lửa ấm áp. Đó là chuyến đi theo đoàn thiện nguyện đến miền Trung sau khi bão Noru gây ra những trận mưa lũ lớn. Khi nghe tin nhiều gia đình đang thiếu thốn và cần được giúp đỡ, em rất mong được tham gia. Em háo hức chuẩn bị hành trang nhưng trong lòng cũng xen lẫn nỗi lo khi nghĩ đến cảnh tượng mình sắp nhìn thấy.
Trước ngày lên đường, mọi người đã chuẩn bị rất nhiều hàng cứu trợ. Gạo, mì, nước uống, quần áo, sách vở và các vật dụng cần thiết được phân chia thành từng phần. Em cùng mọi người cẩn thận đóng gói rồi chuyển hàng lên xe. Ai cũng làm việc khẩn trương, bởi tất cả đều mong những món quà sớm đến tay bà con. Trên đường đi, cảnh vật hai bên khiến em ngày càng trầm lắng. Những hàng cây bị bão quật ngã, mái nhà bị hư hỏng, ruộng đồng chìm trong nước. Bầu trời xám xịt, thỉnh thoảng những giọt mưa lại rơi xuống cửa kính. Em nhìn ra ngoài và tưởng tượng đến những gia đình đang phải chống chọi với thiên tai. Càng đến gần vùng lũ, em càng mong đoàn nhanh chóng tới nơi.
Khi vừa xuống xe, em đã nhìn thấy một khung cảnh thật khác xa quê hương bình yên mà em từng biết. Nước lũ còn ngập nhiều nơi, bùn đất phủ kín sân nhà, cây cối nằm ngổn ngang trên những con đường. Người dân đứng chờ trong im lặng, ai cũng mong nhận được những vật dụng cần thiết. Đoàn nhanh chóng bắt tay vào công việc. Em cùng các anh chị chuyển từng bao gạo, thùng mì và chai nước đến khu vực phát quà. Sau đó, em cùng mọi người trao quần áo và sách vở cho trẻ nhỏ. Một em bé nhận được chiếc áo mới, đưa lên ngắm nghía rồi nở một nụ cười trong veo. Có một bà cụ nhận phần quà xong cứ nắm tay em thật lâu, đôi mắt đỏ hoe vì xúc động. Bà cảm ơn đoàn và chúc mọi người luôn mạnh khỏe. Lời cảm ơn giản dị ấy khiến em thấy trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả. Em nhận ra rằng điều bà con cần không chỉ là những món đồ cứu trợ mà còn là cảm giác mình không bị bỏ lại trong lúc khó khăn. Vì thế, mọi người trong đoàn vừa trao quà vừa ân cần hỏi thăm, động viên và giúp bà con dọn dẹp những nơi còn ngập bùn.
Khi công việc hoàn tất, đoàn chuẩn bị lên xe trở về. Trời lúc ấy đã hửng sáng hơn, những tia nắng yếu ớt xuyên qua những đám mây xám. Em đứng lại một lúc, nhìn những người dân đang thu dọn nhà cửa và cố gắng bắt đầu lại cuộc sống. Dù phía trước còn nhiều khó khăn, em vẫn cảm nhận được một niềm hi vọng đang hiện lên trong ánh mắt mọi người. Trước khi rời đi, em cùng các bạn vẫy tay chào bà con và hẹn một ngày nào đó sẽ được trở lại. Trên đường về, em nhớ mãi nụ cười của em nhỏ, bàn tay run run của bà cụ và hình ảnh mọi người cùng nhau vượt qua hoạn nạn. Em hiểu rằng chuyến đi tuy vất vả nhưng vô cùng đáng quý.
Sau chuyến đi, em càng thấm thía ý nghĩa của hai chữ đồng bào. Khi một nơi gặp thiên tai, những nơi khác sẵn sàng chung tay chia sẻ, đó chính là sức mạnh làm nên sự ấm áp của cộng đồng. Em biết mình còn nhỏ và chưa thể làm những điều lớn lao, nhưng em có thể bắt đầu bằng những việc nhỏ như biết quan tâm, sẻ chia và giúp đỡ người khác. Chuyến đi đã dạy em biết trân trọng cuộc sống bình yên và luôn giữ trong tim một tấm lòng nhân ái.
Bài tham khảo Mẫu 6
Sau những ngày bão Noru đi qua, miền Trung như khoác lên mình một màu áo buồn. Những cánh đồng từng xanh mướt nay loang loáng nước, những hàng cây nghiêng ngả trong gió và nhiều mái nhà vẫn còn chìm trong bùn đất. Khi biết một đoàn thiện nguyện chuẩn bị đến vùng lũ, em xin được tham gia cùng mọi người. Em mong có thể góp một phần nhỏ bé để mang hơi ấm đến với những gia đình đang gặp khó khăn.
Từ sáng sớm, nơi tập kết hàng cứu trợ đã rộn ràng tiếng người. Những bao gạo, thùng mì, chai nước, quần áo và sách vở được mọi người cẩn thận phân loại, đóng gói. Em cùng các anh chị chuyển từng phần quà lên xe, ai cũng làm việc nhanh chóng nhưng đầy trách nhiệm. Khi xe bắt đầu lăn bánh, em háo hức nhìn cảnh vật bên ngoài. Càng đi xa, những dấu vết của bão lũ càng hiện rõ. Nhiều cây lớn bật gốc nằm bên đường, những cánh đồng rộng lớn chìm trong nước đục, một số mái nhà bị hư hỏng nặng. Bầu trời vẫn phủ đầy mây xám khiến khung cảnh càng thêm vắng lặng. Nhìn những cảnh tượng ấy, em không còn cảm thấy háo hức như lúc đầu mà thay vào đó là sự thương cảm. Em chỉ mong đoàn sớm đến nơi để có thể giúp bà con phần nào vượt qua khó khăn.
Khi đến nơi, em sững người trước cảnh tượng trước mắt. Nước lũ vẫn bao quanh những ngôi nhà thấp, nhiều con đường chỉ còn lộ ra một phần nhỏ. Người dân tập trung ở khu vực cao ráo để chờ nhận đồ cứu trợ. Đoàn nhanh chóng chia nhau công việc, người chuyển hàng, người phát quà, người hỏi thăm bà con. Em cùng một số anh chị mang những túi quà đến trao tận tay từng gia đình. Một bác nông dân nhận bao gạo rồi xúc động cảm ơn, khuôn mặt khắc khổ ánh lên niềm vui. Một em nhỏ đứng cạnh mẹ, đôi mắt chăm chú nhìn những quyển vở mới. Khi em trao vở cho em, em nhỏ ôm chặt vào ngực rồi mỉm cười thật tươi. Em hỏi chuyện và biết em rất nhớ trường, chỉ mong nước rút để được trở lại lớp. Câu nói ấy khiến em thấy thương em vô cùng. Em cùng mọi người tiếp tục giúp một số gia đình chuyển đồ đạc lên nơi cao hơn. Dù đôi tay đã mỏi, em vẫn cảm thấy vui vì những việc mình làm thật sự có ích.
Đến chiều, đoàn hoàn thành việc cứu trợ và chuẩn bị trở về. Trước khi lên xe, em nhìn lại con đường làng còn phủ đầy bùn đất và những ngôi nhà đang được người dân dọn dẹp. Một số bà con đứng bên đường vẫy tay chào đoàn, những nụ cười hiền hậu khiến em thấy lòng mình ấm áp. Em mong những ngày bình yên sẽ sớm trở lại với vùng quê này. Trên đường về, em vẫn nhớ mãi ánh mắt của bà con và nụ cười trong trẻo của em nhỏ. Em cảm thấy chuyến đi đã cho mình một bài học thật quý giá về sự sẻ chia.
Đêm ấy, những hình ảnh của chuyến đi vẫn hiện lên trong tâm trí em. Em hiểu rằng tình yêu thương không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều lớn lao mà có thể được tạo nên từ một phần quà, một lời hỏi thăm hay một bàn tay giúp đỡ. Em càng biết trân trọng cuộc sống bình yên của mình và yêu quý tình đồng bào hơn. Chuyến đi sẽ mãi là một kỉ niệm đẹp, nhắc em sống biết quan tâm và sẻ chia với mọi người.
Bài tham khảo Mẫu 7
Sau cơn bão dữ, miền Trung hiện lên trong ánh nắng nhợt nhạt với những con đường ngập nước và những mái nhà còn vương đầy bùn đất. Qua những hình ảnh trên truyền hình, em biết nhiều gia đình đang thiếu thốn đủ thứ và rất cần sự giúp đỡ. Vì thế, khi được theo đoàn thiện nguyện đến vùng lũ, em vô cùng vui mừng. Em mong chuyến đi sẽ giúp mình hiểu hơn về cuộc sống của bà con và góp được một chút sức nhỏ bé.
Trước ngày khởi hành, mọi người đã chuẩn bị rất nhiều hàng hóa. Gạo được đóng thành từng bao nhỏ, mì và nước uống được xếp vào từng thùng, quần áo và sách vở cũng được chia thành những phần gọn gàng. Em cùng các anh chị cẩn thận chuyển từng món đồ lên xe. Khi xe chạy qua những vùng bị ảnh hưởng bởi bão, em nhìn thấy cây cối đổ ngã, ruộng đồng ngập trắng và nhiều đoạn đường đầy bùn đất. Những cảnh vật vốn quen thuộc của làng quê giờ đây trở nên tiêu điều khiến em thấy buồn. Có nơi người dân phải dùng thuyền để di chuyển giữa những ngôi nhà ngập nước. Em lặng lẽ nhìn ra ngoài cửa kính, trong lòng chỉ mong đoàn nhanh chóng đến nơi. Mỗi phút trôi qua, em càng cảm nhận rõ những hậu quả mà thiên tai đã để lại.
Đến vùng cứu trợ, đoàn được người dân đón tiếp trong sự xúc động. Nước lũ tuy đã bắt đầu rút nhưng vẫn còn phủ kín nhiều khu vực. Những căn nhà ngổn ngang đồ đạc, sân vườn đầy bùn đất khiến em không khỏi xót xa. Mọi người nhanh chóng chia nhau chuyển hàng xuống xe và phát quà. Em cùng một chị trong đoàn trao gạo và nước uống cho một gia đình có ba thế hệ. Một cụ bà tóc bạc nhận túi quà bằng đôi tay run run rồi liên tục nói lời cảm ơn. Bên cạnh bà, một em nhỏ đang nhìn những thùng mì với ánh mắt tò mò. Khi được tặng một bộ quần áo mới, em bé ôm lấy mẹ và cười rạng rỡ. Em cùng các bạn nhỏ trò chuyện, hỏi thăm việc học của các bạn. Có bạn nói trường vẫn chưa thể mở cửa vì còn ngập nước. Nghe vậy, em tặng bạn vài quyển vở và chúc bạn sớm được trở lại trường. Nhìn nụ cười của các bạn nhỏ, em cảm thấy mọi mệt mỏi dường như tan biến.
Khi trời về chiều, đoàn thu dọn những phần quà cuối cùng để trở về. Người dân đứng trước những ngôi nhà còn ngổn ngang vẫy tay chào chúng em. Em nhìn những gương mặt thân thương ấy mà thấy lòng mình đầy lưu luyến. Dù cuộc sống nơi đây còn nhiều khó khăn, em tin rằng sự chung tay của mọi người sẽ giúp bà con sớm ổn định lại cuộc sống. Trên xe, em nhớ mãi những câu chuyện mình được nghe và những nụ cười đã gặp. Em thầm mong một ngày không xa, nơi đây sẽ lại xanh màu cây cối và vang tiếng trẻ em vui đùa.
Chuyến đi đã giúp em hiểu rằng trong những lúc hoạn nạn, tình người chính là nguồn sức mạnh lớn lao. Một món quà nhỏ có thể không làm thay đổi tất cả nhưng lại mang đến niềm vui và hi vọng cho người nhận. Em cũng học được cách biết ơn cuộc sống bình yên mà mình đang có. Từ đó, em tự nhắc mình phải biết yêu thương, sẻ chia và sống có trách nhiệm hơn với cộng đồng.
Bài tham khảo Mẫu 8
Có những buổi sáng bắt đầu bằng tiếng cười nhưng cũng có những buổi sáng khiến người ta lặng đi trước những mất mát của đồng bào. Sau bão Noru, miền Trung phải đối mặt với những trận lũ lớn, nhiều gia đình rơi vào cảnh thiếu thốn. Được theo đoàn thiện nguyện đến cứu trợ bà con, em mang theo rất nhiều háo hức nhưng cũng không khỏi hồi hộp. Em biết đây sẽ là một chuyến đi đặc biệt mà mình khó có thể quên.
Từ khi trời còn chưa sáng rõ, mọi người đã có mặt đông đủ để chuẩn bị hàng hóa. Những bao gạo, thùng mì, chai nước và túi quần áo được xếp thành từng hàng ngay ngắn. Em cùng mọi người kiểm tra lại từng phần quà rồi đưa lên xe. Khi xe bắt đầu đi, ánh nắng yếu ớt vừa ló khỏi những đám mây. Dọc đường, em nhìn thấy nhiều cây cối bị gió quật đổ và những cánh đồng chìm trong nước. Có những ngôi nhà còn chưa kịp dọn dẹp sau bão, đồ đạc được kê tạm lên cao. Cảnh vật im lìm khiến lòng em trĩu xuống. Những gì em nhìn thấy khác xa hình ảnh miền quê xanh tươi mà em từng biết. Em càng hiểu vì sao bà con cần sự giúp đỡ của mọi người đến vậy. Ai trong đoàn cũng mong có thể đến nơi thật nhanh.
Khi đoàn đến vùng lũ, mọi người lập tức bắt tay vào công việc. Người dân tập trung ở một khu vực cao ráo, nhiều người mang theo những chiếc túi nhỏ để đựng đồ cứu trợ. Em cùng các anh chị lần lượt trao gạo, mì, nước uống và quần áo cho từng gia đình. Một bác gái nhận túi quà rồi xúc động kể rằng mấy ngày qua cả nhà chỉ có thể ăn những món đơn giản vì không thể ra ngoài mua thức ăn. Em lắng nghe và thấy thương bác vô cùng. Sau đó, em gặp một bạn nhỏ đang ngồi bên hiên nhà, ánh mắt buồn bã nhìn dòng nước trước sân. Em đến trò chuyện và biết bạn rất nhớ trường. Em tặng bạn vài quyển vở, bạn vui mừng nhận lấy rồi cảm ơn em. Nụ cười của bạn khiến cả gương mặt bừng sáng. Em cùng các anh chị còn giúp một số người chuyển những túi đồ lên nơi khô ráo. Mọi người dù mệt vẫn động viên nhau cố gắng. Những bàn tay nối tiếp nhau chuyển hàng khiến em cảm nhận được sức mạnh của sự đoàn kết.
Chiều xuống, mưa đã nhẹ hơn, đoàn bắt đầu thu dọn để trở về. Em đứng bên xe nhìn lại vùng quê lần cuối. Những người dân đứng trước cửa nhà vẫy tay chào, vài em nhỏ còn chạy theo một đoạn đường. Em cũng đưa tay vẫy lại, trong lòng vừa vui vừa lưu luyến. Em mong nước lũ sẽ nhanh chóng rút để bà con có thể sửa sang nhà cửa và trở lại cuộc sống bình thường. Trên đường về, em kể lại cho bố mẹ những điều mình đã nhìn thấy và làm được. Ai cũng mệt nhưng trong lòng em lại có một cảm giác bình yên khó tả. Em biết mình vừa có một trải nghiệm thật đáng quý.
Chuyến đi ấy giúp em nhận ra rằng lòng nhân ái có thể làm những ngày u tối trở nên ấm áp hơn. Khi mọi người cùng chung tay, những khó khăn tưởng chừng rất lớn cũng có thể từng bước được vượt qua. Em sẽ luôn ghi nhớ những gương mặt, nụ cười và ánh mắt của người dân vùng lũ. Đó sẽ là động lực để em biết sống yêu thương và sẵn sàng sẻ chia khi người khác cần đến mình.
Bài tham khảo Mẫu 9
Miền Trung sau bão giống như một bức tranh vừa trải qua những trận mưa dữ dội. Màu xanh của đồng ruộng bị thay bằng màu nước đục, những hàng cây nghiêng ngả và nhiều mái nhà còn ngổn ngang sau thiên tai. Khi nghe tin một đoàn thiện nguyện chuẩn bị đến vùng lũ, em xin được tham gia. Em mong mình có thể góp một chút công sức để mang đến niềm vui cho bà con trong những ngày khó khăn.
Buổi sáng hôm ấy, sân tập kết hàng cứu trợ đã nhộn nhịp từ rất sớm. Mọi người chuẩn bị gạo, mì, nước uống, quần áo, sách vở và nhiều vật dụng cần thiết. Em cùng mọi người đóng gói từng phần quà rồi xếp lên xe. Ai cũng bận rộn nhưng không ai than mệt. Khi xe chạy, em nhìn thấy nhiều cánh đồng ngập nước và những con đường phủ đầy bùn. Một số cây lớn bị bật gốc, cành lá nằm rải rác khắp nơi. Những dấu vết của cơn bão khiến em cảm thấy xót xa. Em nghĩ đến những gia đình đang phải sống trong cảnh thiếu thốn và càng mong đoàn sớm đến nơi. Trên xe, mọi người cũng động viên nhau cố gắng để hoàn thành thật tốt chuyến cứu trợ.
Đến nơi, em được tận mắt chứng kiến những hậu quả nặng nề của lũ lụt. Nước vẫn còn đọng trên đường, nhiều căn nhà chưa kịp dọn sạch bùn đất. Đoàn nhanh chóng chuyển hàng xuống và chia nhau phát quà. Em cùng một số anh chị mang gạo, mì và nước uống đến từng gia đình. Một gia đình có hai em nhỏ khiến em rất chú ý. Hai bạn đứng nép bên mẹ, khuôn mặt còn nhiều lo lắng. Khi nhận được quần áo và sách vở, hai bạn vui mừng ôm lấy những món quà. Một bạn còn khoe rằng mình rất thích đọc sách và mong trường sớm mở cửa. Nhìn ánh mắt trong veo ấy, em thấy thương bạn vô cùng. Em cùng các anh chị hỏi thăm tình hình của gia đình và giúp họ chuyển một số đồ đạc lên cao. Dù chỉ làm được những việc nhỏ, em vẫn thấy mình thật may mắn vì có thể góp sức. Cả đoàn làm việc đến khi những phần quà cuối cùng được trao tận tay bà con.
Khi mặt trời bắt đầu xuống thấp, đoàn chuẩn bị trở về. Em nhìn vùng quê lần cuối, nơi những người dân vẫn đang kiên trì dọn dẹp sau lũ. Một vài em nhỏ đứng bên đường vẫy tay, nở những nụ cười khiến em thấy ấm lòng. Em mong những ngày sắp tới sẽ mang đến cho họ thật nhiều điều tốt đẹp. Trên đường về, em nghĩ mãi về những gì đã trải qua. Em hiểu rằng cuộc sống bình yên của mình là điều rất đáng quý. Em cũng thấy vui vì mình đã có cơ hội trao đi một chút yêu thương.
Từ chuyến đi, em hiểu rằng tình đồng bào không chỉ là những lời nói mà còn được thể hiện bằng những hành động thiết thực. Khi một người gặp khó khăn, nhiều người cùng chung tay sẽ tạo nên một sức mạnh lớn lao. Em sẽ luôn ghi nhớ bài học ấy trong cuộc sống. Em mong mình có thể tiếp tục làm nhiều việc tốt để mang niềm vui đến cho những người xung quanh.
Bài tham khảo Mẫu 10
Sau cơn bão Noru, những đám mây xám vẫn lững lờ trên bầu trời miền Trung, để lại phía dưới là những vùng quê ngập nước và đầy bùn đất. Qua những hình ảnh về đồng bào vùng lũ, em cảm thấy vô cùng thương cảm. Vì vậy, khi được tham gia một đoàn thiện nguyện đến cứu trợ, em vui mừng nhận lời ngay. Em mong chuyến đi sẽ giúp mình góp một phần nhỏ bé vào việc san sẻ những khó khăn của bà con.
Công việc chuẩn bị bắt đầu từ sáng sớm. Những bao gạo, thùng mì, chai nước uống, quần áo và sách vở được mọi người xếp ngay ngắn thành từng phần. Em cùng các anh chị kiểm tra lại đồ đạc rồi chuyển lên xe. Khi chiếc xe rời đi, em nhìn qua cửa kính và thấy cảnh vật dần thay đổi. Những cánh đồng ngập nước trải dài đến tận chân trời, nhiều hàng cây bị gãy cành, những mái nhà còn phủ đầy bùn đất. Không khí trên xe trở nên yên lặng hơn vì ai cũng thương bà con. Em tưởng tượng đến cảnh những gia đình phải sống trong những căn nhà ngập nước mà thấy lòng mình nặng trĩu. Sau nhiều giờ, cuối cùng đoàn cũng đến được nơi cần cứu trợ. Em hồi hộp bước xuống xe và sẵn sàng bắt đầu công việc.
Trước mắt em là một vùng quê còn in đậm dấu vết của thiên tai. Những con đường lầy lội, những căn nhà ngổn ngang và những đồ vật bị nước cuốn nằm rải rác khắp nơi. Người dân đứng chờ nhận cứu trợ với ánh mắt vừa mong chờ vừa lo lắng. Đoàn nhanh chóng chia nhau phát quà cho từng gia đình. Em cùng các anh chị chuyển từng bao gạo và thùng mì đến khu vực tập kết. Sau đó, em trao quần áo và sách vở cho các em nhỏ. Một cô bé nhận được chiếc áo mới rồi khẽ mỉm cười, đôi mắt sáng lên giữa gương mặt còn lấm lem bùn đất. Em trò chuyện với cô bé và biết rằng sách vở của em đã bị nước làm hỏng. Em tặng em những quyển vở mới và động viên em cố gắng học tập. Cô bé ôm chặt những quyển vở vào lòng rồi cảm ơn em. Nhìn nụ cười ấy, em cảm thấy những món quà mình trao đi thật đáng quý. Em cùng mọi người tiếp tục giúp các gia đình chuyển đồ đạc, dọn những vật dụng bị ngập lên nơi cao hơn.
Đến cuối buổi, công việc cứu trợ đã gần hoàn thành. Đoàn thu dọn đồ đạc rồi chuẩn bị rời khỏi vùng quê. Những người dân đứng bên đường vẫy tay cảm ơn, có người còn gửi lời chúc sức khỏe đến mọi thành viên. Em nhìn lại nơi đây và mong cuộc sống của bà con sẽ sớm trở lại bình thường. Trên đường về, đôi mắt em vẫn nhớ mãi những mái nhà sau lũ và những nụ cười mà mình đã gặp. Chuyến đi khiến em hiểu rằng giúp đỡ người khác không chỉ đem lại niềm vui cho họ mà còn khiến chính mình cảm thấy hạnh phúc. Em thấy chuyến đi tuy vất vả nhưng vô cùng ý nghĩa.
Khi trở về nhà, em kể cho gia đình nghe về những điều mình đã chứng kiến. Trong lòng em vẫn còn nguyên cảm giác xúc động trước những mất mát của bà con và sự sẻ chia của mọi người. Em hiểu rằng tình yêu thương chính là điều giúp con người mạnh mẽ hơn khi đối mặt với khó khăn. Từ chuyến đi ấy, em biết trân trọng hơn những ngày tháng bình yên và tự nhắc mình phải luôn biết quan tâm, sẻ chia với cộng đồng.
Bài tham khảo Mẫu 11
Có những chuyến đi không chỉ đưa ta đến một vùng đất mới mà còn mở ra trước mắt ta những bài học sâu sắc về tình người. Sau khi bão Noru đi qua, miền Trung phải gánh chịu nhiều hậu quả nặng nề, những cánh đồng ngập trắng nước, những ngôi nhà chìm trong bùn đất và cuộc sống của người dân bị đảo lộn. Em may mắn được theo một đoàn thiện nguyện đến vùng lũ để trao quà cứu trợ. Trước giờ khởi hành, lòng em vừa háo hức vừa xen lẫn sự lo lắng khi nghĩ đến những điều mình sắp chứng kiến.
Từ sáng sớm, mọi người đã tập trung đông đủ tại nơi tập kết hàng cứu trợ. Những bao gạo, thùng mì, chai nước, quần áo và sách vở được xếp thành từng phần ngay ngắn. Em cùng các anh chị trong đoàn nhanh tay chuyển từng món đồ lên xe. Ai cũng mong những phần quà sẽ đến với bà con thật sớm. Khi chiếc xe bắt đầu lăn bánh, bầu trời vẫn phủ một màu xám nhạt. Qua ô cửa kính, em nhìn thấy nhiều hàng cây bị gãy cành, những con đường còn loang lổ bùn đất và những cánh đồng rộng lớn chìm trong nước. Có những ngôi nhà chỉ còn phần mái nhô lên giữa dòng nước khiến em không khỏi xót xa. Càng đến gần vùng lũ, em càng cảm nhận rõ sức tàn phá khủng khiếp của thiên tai. Em ngồi lặng trên xe, trong lòng chỉ mong đoàn sớm đến nơi để có thể giúp đỡ bà con.
Khi đặt chân đến vùng lũ, em không khỏi sững người trước khung cảnh trước mắt. Nước đã rút bớt nhưng bùn đất vẫn phủ kín sân nhà, cây cối và đồ đạc nằm ngổn ngang. Một số gia đình đang cố gắng dọn dẹp những gì còn sót lại sau trận lũ. Đoàn thiện nguyện nhanh chóng chia nhau công việc. Em cùng mọi người chuyển những bao gạo, thùng mì và nước uống đến khu vực phát quà. Khi nhận được phần quà, một bác nông dân cúi đầu cảm ơn, đôi mắt ánh lên vẻ xúc động. Bên cạnh bác là một em nhỏ đang chăm chú nhìn những quyển vở mới. Em trao cho em một tập vở và chiếc bút nhỏ. Em bé nhận lấy rồi nở nụ cười rạng rỡ, nụ cười trong trẻo giữa khung cảnh còn nhiều mất mát khiến em vô cùng xúc động. Sau đó, em cùng các anh chị đến giúp một gia đình có người già chuyển đồ đạc lên nơi khô ráo. Đôi tay em đã mỏi nhừ nhưng em vẫn cố gắng làm thật nhanh. Nhìn bà con động viên, giúp đỡ lẫn nhau, em càng cảm nhận sâu sắc tình đồng bào.
Đến chiều, đoàn hoàn thành công việc và chuẩn bị trở về. Những người dân đứng bên đường vẫy tay chào, gửi theo những lời cảm ơn chân thành. Em ngoái nhìn lại vùng quê lần cuối, lòng vừa lưu luyến vừa mong cuộc sống nơi đây sớm trở lại bình yên. Trên đường về, em vẫn nhớ mãi ánh mắt của bà cụ, nụ cười của em nhỏ và những bàn tay lấm đầy bùn đất. Em nhận ra rằng chuyến đi không chỉ mang những món quà đến với bà con mà còn giúp em hiểu hơn giá trị của sự sẻ chia. Dù chỉ làm những việc nhỏ, em vẫn cảm thấy mình đã góp được một phần ý nghĩa.
Chuyến đi ấy đã để lại trong em một kỉ niệm khó quên. Em hiểu rằng khi thiên tai xảy đến, tình yêu thương và sự đoàn kết có thể trở thành điểm tựa giúp con người vượt qua mất mát. Em càng biết trân trọng mái nhà bình yên, bữa cơm đầy đủ và những ngày được đến trường. Từ đó, em tự nhắc mình phải luôn biết yêu thương, sẻ chia và giúp đỡ những người đang gặp khó khăn.
Bài tham khảo Mẫu 12
Buổi sáng hôm ấy, những tia nắng yếu ớt xuyên qua màn mây xám sau cơn bão. Miền Trung vẫn còn chìm trong nước lũ, nhiều vùng quê tiêu điều sau những ngày mưa gió dữ dội. Khi biết một đoàn thiện nguyện chuẩn bị mang hàng cứu trợ đến bà con, em xin được đi cùng. Em háo hức vì lần đầu được tham gia một chuyến đi ý nghĩa, nhưng trong lòng cũng thấp thỏm trước những hậu quả mà thiên tai để lại.
Mọi người chuẩn bị từ rất sớm. Gạo, mì, nước uống, quần áo, sách vở và nhiều đồ dùng thiết yếu được đóng gói cẩn thận. Em cùng các anh chị xếp từng phần quà lên xe, rồi kiểm tra lại để không bỏ sót thứ gì. Khi xe bắt đầu đi, em nhìn qua cửa sổ và thấy cảnh vật hai bên đường thật khác thường. Những thân cây gãy đổ nằm bên đường, ruộng đồng mênh mông nước và nhiều mái nhà còn loang lổ dấu bùn. Một vài người dân đang đứng trước nhà thu dọn đồ đạc, gương mặt hiện rõ vẻ mệt mỏi. Em bất giác thấy thương họ và càng mong đến nơi thật nhanh. Trên xe, mọi người kể cho nhau nghe những câu chuyện về vùng lũ và động viên nhau cố gắng. Sau một quãng đường dài, cuối cùng đoàn cũng đến nơi cứu trợ.
Vừa xuống xe, em đã cảm nhận được không khí khẩn trương nơi đây. Nước lũ còn đọng trên những con đường nhỏ, nhiều ngôi nhà chưa thể trở lại cuộc sống bình thường. Đoàn nhanh chóng chia nhau phát quà cho từng gia đình. Em cùng một chị trong đoàn mang gạo và nước uống đến cho một bà cụ đang đứng trước cửa nhà. Bà nhận túi quà bằng đôi tay run run rồi xúc động cảm ơn. Bên cạnh bà, một cậu bé đang nhìn những thùng đồ với ánh mắt tò mò. Khi em trao cho cậu một bộ quần áo và vài quyển vở, cậu vui mừng ôm chặt món quà vào lòng. Cậu kể rằng sách vở của mình đã bị nước làm ướt hết và rất mong được đi học trở lại. Nghe vậy, em thấy lòng mình vừa thương vừa xúc động. Em cùng các anh chị tiếp tục chuyển đồ cứu trợ đến những gia đình ở xa hơn. Dù công việc khá vất vả, mọi người vẫn luôn động viên nhau bằng những nụ cười và lời nói thân tình.
Khi trời bắt đầu nhạt nắng, đoàn thu dọn đồ đạc để trở về. Nhiều người dân đứng trước nhà vẫy tay chào, những ánh mắt biết ơn khiến em không nỡ rời đi. Em mong nước lũ sẽ nhanh chóng rút hết để bà con có thể sửa sang nhà cửa và bắt đầu lại cuộc sống. Trên đường về, em cứ nhớ mãi hình ảnh cậu bé ôm những quyển vở mới. Em hiểu rằng đôi khi một món quà nhỏ cũng có thể mang đến một niềm hi vọng lớn. Chuyến đi khiến em cảm thấy mình trưởng thành hơn và biết quan tâm đến mọi người xung quanh hơn.
Em sẽ luôn nhớ buổi sáng đặc biệt ấy, khi mình được cùng mọi người trao đi những món quà giữa vùng quê còn đầy dấu vết thiên tai. Qua chuyến đi, em hiểu rằng tình đồng bào luôn hiện diện trong những lúc khó khăn nhất. Em càng biết trân trọng cuộc sống bình yên và những điều giản dị mình đang có. Em mong sau này mình sẽ luôn có cơ hội làm những việc tốt để đem đến niềm vui cho người khác.
Bài tham khảo Mẫu 13
Sau cơn bão Noru, miền Trung chìm trong một vẻ đẹp buồn đến nao lòng. Những cánh đồng xanh tươi ngày nào giờ chỉ còn một biển nước, những hàng cây nghiêng ngả và những mái nhà phủ đầy bùn đất. Khi nghe tin một đoàn thiện nguyện chuẩn bị đến cứu trợ bà con, em rất mong được tham gia. Em muốn tự mình góp một chút sức nhỏ bé để chia sẻ với những người đang phải đối mặt với khó khăn.
Cả đoàn bắt đầu chuẩn bị hàng hóa từ lúc trời còn chưa sáng rõ. Những bao gạo, thùng mì, chai nước và túi quần áo lần lượt được chuyển lên xe. Em cùng mọi người sắp xếp từng món thật gọn gàng để khi đến nơi có thể trao quà nhanh chóng. Trên đường đi, em nhìn thấy nhiều đoạn đường còn ngập nước. Những cành cây gãy nằm rải rác, nhiều ruộng vườn bị nước lũ phủ kín. Không gian bên ngoài cửa kính lúc ấy vừa rộng lớn vừa vắng lặng. Em tưởng tượng đến những gia đình đang phải sống trong những căn nhà ngập nước và thấy lòng mình trĩu xuống. Mọi người trên xe đều mong sớm đến nơi để bắt đầu công việc. Sau nhiều giờ di chuyển, đoàn cuối cùng cũng đến được khu vực cứu trợ.
Tại đây, khung cảnh khiến em vô cùng xúc động. Nước lũ đã rút nhưng bùn đất vẫn còn bám đầy đường làng và sân nhà. Người dân đang tất bật dọn dẹp, cố gắng khôi phục cuộc sống sau những ngày thiên tai. Đoàn nhanh chóng phát gạo, mì, nước uống và quần áo cho từng gia đình. Em được giao nhiệm vụ trao sách vở và đồ dùng học tập cho các em nhỏ. Một cô bé nhận được chiếc cặp mới rồi cứ ngắm mãi, trên gương mặt hiện lên nụ cười rạng rỡ. Em kể rằng cặp sách cũ đã bị nước cuốn mất và em rất nhớ những ngày đến lớp. Nghe cô bé nói, em thấy vừa thương vừa vui vì món quà nhỏ của mình đã đem đến cho em niềm hi vọng. Sau đó, em cùng mọi người mang những bao gạo đến một gia đình có người già. Cụ ông trong nhà cảm ơn đoàn rồi xúc động kể về những ngày phải chống chọi với nước lũ. Em lắng nghe thật chăm chú và càng thấu hiểu những khó khăn mà bà con đã trải qua. Đến cuối buổi, mọi người vẫn tiếp tục giúp nhau dọn dẹp và chuyển những đồ vật còn dùng được lên nơi cao ráo.
Khi công việc kết thúc, đoàn chuẩn bị rời đi trong ánh chiều nhạt. Những người dân đứng trước cửa nhà vẫy tay chào chúng em. Em cũng vẫy tay thật lâu, lòng mong cuộc sống nơi đây sớm trở lại bình thường. Nhìn những người dân đang cùng nhau dọn dẹp, em cảm nhận được một sức sống mạnh mẽ sau thiên tai. Trên xe trở về, em thấy mệt nhưng trong lòng lại rất vui. Em hiểu rằng mình vừa có một trải nghiệm quý giá mà có lẽ sẽ nhớ mãi.
Chuyến đi đã giúp em hiểu hơn ý nghĩa của tình yêu thương và tinh thần đoàn kết. Trong lúc khó khăn, mọi người sẵn sàng chia sẻ với nhau từ những điều nhỏ nhất. Em cũng hiểu rằng mình cần biết trân trọng những ngày tháng bình yên và những gì mình đang có. Bài học về sự sẻ chia sẽ luôn là một hành trang đẹp theo em trong những năm tháng sau này.
Bài tham khảo Mẫu 14
Có lẽ hình ảnh khiến em nhớ nhất sau bão Noru là những cánh đồng miền Trung rộng lớn nhưng ngập chìm trong nước lũ. Những mái nhà thấp thoáng giữa dòng nước, những hàng cây xác xơ sau bão khiến khung cảnh trở nên thật buồn. Vì muốn góp sức giúp đỡ bà con, em được theo một đoàn thiện nguyện đến vùng lũ. Chưa bao giờ em hồi hộp và mong chờ một chuyến đi như thế.
Mọi người chuẩn bị hàng cứu trợ rất chu đáo. Gạo, mì, nước uống, quần áo và sách vở được đóng thành những phần quà nhỏ. Em cùng các anh chị chuyển từng túi đồ lên xe rồi kiểm tra lại một lượt. Khi xe rời đi, em nhìn thấy những dấu vết của bão ngày càng rõ. Cây cối ngã đổ bên đường, ruộng đồng ngập trắng và nhiều ngôi nhà bị hư hỏng. Bầu trời vẫn còn những đám mây xám, thỉnh thoảng mưa lại rơi lất phất. Không ai nói nhiều, mọi người đều lặng lẽ nhìn ra ngoài và nghĩ đến bà con. Em thấy trong lòng vừa thương cảm vừa mong muốn được nhanh chóng giúp đỡ. Sau một thời gian dài, đoàn đã đến được vùng quê bị ảnh hưởng nặng nề.
Công việc bắt đầu ngay khi xe dừng lại. Người dân tập trung ở một khu vực cao ráo, nhiều người còn mặc những bộ quần áo lấm bùn. Đoàn chia nhau phát gạo, mì, nước uống và quần áo cho từng gia đình. Em cùng một số anh chị chuyển hàng đến những người già và trẻ nhỏ. Một bà cụ nhận túi gạo rồi xúc động nói rằng đây là sự giúp đỡ rất quý giá đối với gia đình bà. Em chỉ biết mỉm cười và chúc bà mạnh khỏe. Sau đó, em gặp một cậu bé đang ngồi bên mẹ. Cậu bé nhận được một bộ quần áo mới và mấy quyển vở thì vui mừng ra mặt. Cậu kể rằng nước lũ đã làm hỏng gần hết đồ dùng học tập của mình. Em động viên cậu cố gắng chờ nước rút để sớm trở lại trường. Nhìn cậu bé cẩn thận cất những quyển vở vào túi, em thấy lòng mình ấm lên. Em cùng mọi người tiếp tục trao quà và giúp bà con chuyển những vật dụng còn dùng được lên nơi khô ráo. Tiếng gọi nhau, tiếng bước chân và những lời động viên làm không khí vùng lũ bớt đi vẻ nặng nề.
Chiều xuống, đoàn hoàn thành việc cứu trợ và chuẩn bị trở về. Em nhìn những người dân đang cùng nhau dọn dẹp nhà cửa và cảm thấy vô cùng xúc động. Dù thiên tai đã gây ra nhiều mất mát, họ vẫn không bỏ cuộc mà cùng nhau cố gắng bắt đầu lại. Trước khi rời đi, em vẫy tay chào bà con và mong một ngày không xa nơi đây sẽ lại tràn ngập màu xanh. Trên đường về, những hình ảnh của chuyến đi cứ hiện lên trong tâm trí em. Em cảm thấy vui vì đã được làm một việc tuy nhỏ nhưng có ý nghĩa. Chuyến đi cũng giúp em hiểu rằng sự sẻ chia có thể đem đến sức mạnh cho con người trong những lúc khó khăn.
Từ chuyến đi ấy, em càng hiểu sâu sắc hơn tình đồng bào của người Việt Nam. Khi một nơi gặp hoạn nạn, mọi người từ khắp nơi đều sẵn sàng chung tay giúp đỡ. Em biết mình còn nhỏ nhưng vẫn có thể bắt đầu từ những hành động giản dị như biết quan tâm, chia sẻ và giúp đỡ người khác. Những kỉ niệm trong chuyến đi sẽ luôn nhắc em sống nhân ái và biết trân trọng những ngày bình yên.
Bài tham khảo Mẫu 15
Sau những ngày mưa gió dữ dội, miền Trung hiện lên dưới bầu trời còn nặng màu mây với những dấu vết đau lòng của thiên tai. Nước lũ phủ lên đồng ruộng, bùn đất tràn vào nhà cửa, nhiều gia đình mất đi những vật dụng thân thuộc. Khi được theo một đoàn thiện nguyện đến vùng lũ cứu trợ, em cảm thấy trong lòng có một niềm xúc động khó tả. Em mong chuyến đi sẽ giúp mình mang đến một chút niềm vui cho bà con đang gặp khó khăn.
Trước ngày khởi hành, mọi người đã chuẩn bị rất nhiều đồ cứu trợ. Những bao gạo, thùng mì, nước uống, quần áo, sách vở và các vật dụng cần thiết được đóng gói cẩn thận. Em cùng mọi người làm việc từ sáng sớm, đôi tay thoăn thoắt chuyển từng phần quà lên xe. Khi xe bắt đầu chạy, em nhìn qua cửa kính và thấy cảnh vật hai bên đường vẫn còn in đậm dấu vết của bão. Nhiều cây cối bị bật gốc, đường làng lầy lội, ruộng đồng mênh mông nước. Có nơi những ngôi nhà nằm sát bên dòng nước, người dân phải đứng trên những khoảng đất cao để chờ cứu trợ. Em càng nhìn càng thấy thương và mong đoàn đến thật nhanh. Trên xe, mọi người cùng động viên nhau rằng chỉ cần cố gắng thêm một chút, những món quà sẽ sớm đến được với bà con.
Khi đến nơi, em được tận mắt nhìn thấy cuộc sống khó khăn của người dân vùng lũ. Nước đã rút bớt nhưng khắp nơi vẫn còn bùn đất và những cành cây gãy. Nhiều gia đình đang cố gắng dọn dẹp nhà cửa để có thể trở lại sinh hoạt bình thường. Đoàn nhanh chóng chuyển hàng xuống và chia nhau phát quà. Em cùng các anh chị mang gạo, mì và nước uống đến từng hộ dân. Một bác gái nhận phần quà rồi xúc động cảm ơn, đôi mắt đỏ hoe vì những ngày vừa trải qua quá nhiều khó khăn. Một em nhỏ đứng bên cạnh cứ nhìn mãi những quyển vở mới. Em trao cho em vài quyển vở và một chiếc bút. Em nhỏ vui mừng ôm lấy món quà rồi nở nụ cười thật tươi. Em hỏi thăm và biết em rất nhớ trường, mong nước rút để được đi học trở lại. Em động viên em cố gắng và hứa rằng những ngày bình yên rồi sẽ đến. Sau đó, em cùng mọi người giúp một số gia đình chuyển đồ đạc lên nơi cao và dọn những vật dụng còn sử dụng được. Nhìn những bàn tay cùng chung sức, em cảm nhận rõ sức mạnh của tình đoàn kết.
Khi trời bắt đầu tối, đoàn thu dọn đồ đạc để trở về. Bà con đứng bên đường vẫy tay chào, có người còn gửi theo những lời cảm ơn chân thành. Em ngoái lại nhìn vùng quê lần cuối và mong nơi đây sớm trở lại xanh tươi như trước. Trên xe, em thấy đôi tay mình mỏi nhừ nhưng trong lòng lại tràn đầy niềm vui. Em nhớ mãi những nụ cười mình đã nhìn thấy và những câu chuyện mình được nghe. Em hiểu rằng chuyến đi không chỉ giúp bà con có thêm những vật dụng cần thiết mà còn giúp em nhận ra giá trị của lòng nhân ái. Đó là một trải nghiệm mà em chắc chắn sẽ không bao giờ quên.
Sau chuyến đi, em càng biết yêu quý cuộc sống bình yên và trân trọng những gì mình đang có. Em hiểu rằng mỗi người, dù lớn hay nhỏ, đều có thể trao đi yêu thương bằng những việc vừa sức mình. Tình đồng bào giống như một dòng nước ấm, có thể xoa dịu phần nào những mất mát sau thiên tai. Em mong mình sẽ luôn giữ được tấm lòng biết sẻ chia và sẵn sàng giúp đỡ những người đang cần sự yêu thương.
- Top 105 Bài văn tưởng tượng và kể lại câu chuyện đó bằng một bài văn “Có một cây hoa dại nhỏ nhoi, khiêm nhường sống bên đường...” hay nhất
- Top 105 Bài văn tưởng tượng và kể lại câu chuyện trên “Buổi sáng đầu hè, ông mặt trời ...”hay nhất
- Top 105 Bài văn tưởng tượng và viết thành một câu chuyện ngắn "Con cò mà đi ăn đêm,..." hay nhất
- Top 105 Bài văn tưởng tượng và kể lại câu chuyện đã xảy ra với hai mẹ con chú chim trong một đêm mưa gió “Suốt đêm, mưa to, gió lớn...” hay nhất
- Top 105 Bài văn kể chuyện đời thường kết hợp với kể chuyện tưởng tượng nhằm nêu bật chủ đề của bài thơ hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Đoạn văn kể lại đoạn truyện sau đây bằng lời của nhân vật "con bé" trong câu chuyện trên hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại truyện đọc về các danh nhân em thích nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật lịch sử hoặc sự kiện lịch sử mà em yêu thích và thiêng liêng hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một sự việc liên quan đến nhân vật lịch sử có thật mà em có dịp tìm hiểu (anh hùng dân tộc, nhà thơ,...) hay nhất
- Top 105 Đoạn văn kể về sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử ở địa phương em hay nhất




Danh sách bình luận