1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể chuyện sáng tạo hay nhất

Viết bài văn kể sáng tạo một câu chuyện đã đọc ở chủ điểm Thế giới tuổi thơ


- Em muốn kể sáng tạo lại câu chuyện nào? (Tên câu chuyện, nhân vật hoặc sự việc em yêu thích,...) - Câu chuyện gợi cho em ấn tượng gì? (Thú vị, xúc động, đáng nhớ,...) - Em sẽ kể câu chuyện theo hướng nào? (Thêm chi tiết, lời thoại, cảm xúc hoặc cách miêu tả mới,...)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Em muốn kể sáng tạo lại câu chuyện nào? (Tên câu chuyện, nhân vật hoặc sự việc em yêu thích,...)

- Câu chuyện gợi cho em ấn tượng gì? (Thú vị, xúc động, đáng nhớ,...)

- Em sẽ kể câu chuyện theo hướng nào? (Thêm chi tiết, lời thoại, cảm xúc hoặc cách miêu tả mới,...)

II. Thân bài

a. Mở đầu câu chuyện

- Câu chuyện diễn ra ở đâu, khi nào? (Một khu rừng, ngôi nhà, sân trường, dòng sông, một buổi sáng,...)

- Những nhân vật nào xuất hiện? (Đặc điểm, hoạt động, tâm trạng,...)

- Sự việc đầu tiên xảy ra là gì? (Một cuộc gặp gỡ, một hoạt động, sự việc bất ngờ,...)

b. Diễn biến câu chuyện

- Những sự việc chính lần lượt diễn ra như thế nào? (Gặp gỡ, trò chuyện, thử thách, sự việc bất ngờ,...)

- Nhân vật đã làm gì, nói gì? (Hành động, lời nói, cách ứng xử,...)

- Nhân vật có suy nghĩ, cảm xúc gì? (Vui mừng, lo lắng, hồi hộp, xúc động,...)

- Em sáng tạo thêm những chi tiết nào? (Cảnh vật, lời thoại, suy nghĩ,...)

- Các nhân vật đã giúp đỡ hoặc tác động đến nhau như thế nào? (Động viên, chia sẻ, giúp đỡ, tạo nên diễn biến mới,...)

- Những sự việc được giải quyết ra sao? (Nhân vật cố gắng, tìm cách giải quyết, nhận được sự giúp đỡ,...)

c. Kết thúc câu chuyện

- Sự việc cuối cùng diễn ra như thế nào? (Khó khăn được giải quyết, điều mong muốn trở thành hiện thực,...)

- Nhân vật cảm thấy ra sao? (Vui mừng, hạnh phúc, xúc động, trưởng thành hơn,...)

- Câu chuyện để lại điều gì đáng nhớ? (Một kỉ niệm đẹp, tình thân, bài học,...)

III. Kết bài

- Câu chuyện để lại cho em cảm xúc gì? (Yêu thích, xúc động, ấn tượng sâu sắc,...)

- Em rút ra bài học gì? (Biết yêu thương, sẻ chia, dũng cảm,...)

- Em muốn nhắn nhủ điều gì? (Biết giữ gìn những điều tốt đẹp và làm cho cuộc sống thêm ý nghĩa,... )

Bài siêu ngắn

Chiều mùa xuân hôm ấy, tôi cùng Ja Ka, Ja Prok và Mư Nhơ ra cánh đồng quen thuộc để vui chơi. Nơi đây từng xanh mướt và đầy tiếng cười, nhưng hôm ấy lại ngập rác khiến chúng tôi buồn bã. Nhìn những ngọn cỏ nghiêng mình trong gió, tôi có cảm giác cánh đồng đang mong chờ chúng tôi giúp đỡ.

Mư Hoa chợt nảy ra ý tưởng biến cánh đồng thành một vườn hoa thật đẹp. Chúng tôi cùng các cô bác trong làng dọn sạch rác, xới đất rồi gieo những hạt giống nhỏ. Mỗi ngày, tôi đều cùng các bạn tưới nước và chăm sóc những luống hoa. Một buổi sáng, những mầm xanh đầu tiên bất ngờ nhô lên khỏi mặt đất như những ngón tay bé xíu đang vẫy chào. Chúng tôi vui sướng đến mức chạy quanh cánh đồng và reo vang. Ngày qua ngày, cây lớn dần, những nụ hoa chúm chím rồi lần lượt bung cánh dưới nắng vàng. Cúc vàng, mào gà đỏ và những bông hoa tím biếc cùng khoe sắc khiến cánh đồng đẹp như một tấm thảm khổng lồ. Những chú bướm cũng tìm về, khiến nơi đây càng thêm rực rỡ. Người dân trong làng ai cũng thích thú và thường xuyên đến chăm sóc vườn hoa. Từ đó, chẳng còn ai nỡ vứt rác xuống cánh đồng xinh đẹp ấy nữa.

Cánh đồng hoa đã trở thành một kỉ niệm đẹp trong tuổi thơ của tôi. Tôi hiểu rằng khi mọi người cùng chung sức, những nơi tưởng như đã mất đi vẻ đẹp vẫn có thể hồi sinh. Tôi sẽ luôn nhớ bài học ấy và cố gắng góp phần giữ cho môi trường quanh mình luôn xanh sạch.

Bài tham khảo Mẫu 1

Tuổi thơ của những đứa trẻ vùng cao luôn gắn với những triền đồi xanh ngát và tiếng gió chạy dài qua núi. Tôi vẫn nhớ câu chuyện về một nhóm bạn nhỏ đã tìm thấy một bản nhạc đặc biệt giữa thiên nhiên. Điều khiến tôi thích thú là từ những ống tre bình dị, các bạn đã tạo nên những âm thanh trong trẻo chưa từng có.

Một buổi sáng, đám trẻ dắt trâu lên đồi rồi rủ nhau ngồi nghỉ dưới những bụi cây. Gió từ thung lũng thổi lên, luồn qua những ống tre rỗng và bất ngờ phát ra những âm thanh trong veo. Các bạn ngạc nhiên chạy lại gần, lắng nghe từng tiếng ngân vang giữa khoảng trời rộng lớn. Có tiếng cao vút như tiếng chim gọi bạn, có tiếng trầm ấm như tiếng sáo vọng từ xa. Cả bọn thích thú đến mức quên cả việc chăn trâu.

Từ hôm ấy, các bạn bắt đầu tìm hiểu xem làm thế nào để tạo ra nhiều âm thanh khác nhau. Người chọn những ống tre dài, người tìm tre ngắn, rồi cùng nhau thử đặt chúng ở những vị trí khác nhau. Có lần gió thổi quá mạnh khiến cả dãy ống tre rung lên, tạo thành một âm thanh hỗn độn làm mọi người bật cười. Sau nhiều lần thử nghiệm, các bạn đã tạo được một dàn ống tre có âm thanh lúc réo rắt, lúc dịu dàng. Tôi tưởng tượng nếu có một cây đàn vô hình trên đồi thì chắc hẳn đó chính là cây đàn của gió.

Chiều xuống, đàn trâu thong thả trở về, còn những đứa trẻ vẫn ngồi trên đồi lắng nghe bản nhạc thiên nhiên. Ánh nắng cuối ngày phủ vàng lên những ngọn cỏ, gió vẫn miệt mài thổi qua những ống tre và mang theo những thanh âm lúc gần lúc xa. Các bạn không ai muốn rời đi bởi dường như mỗi cơn gió lại đem đến một giai điệu mới. Từ một trò chơi nhỏ, các bạn đã tạo nên một kỉ niệm tuổi thơ thật đẹp.

Câu chuyện khiến tôi hiểu rằng những điều kì diệu đôi khi nằm ngay trong những gì gần gũi nhất. Chỉ cần biết quan sát và lắng nghe, ta có thể phát hiện vẻ đẹp mà trước đó mình chưa từng nhận ra. Thanh âm của gió vì thế sẽ luôn là một bản nhạc trong trẻo của tuổi thơ.

Bài tham khảo Mẫu 2

Mỗi người đều có thể nhìn thấy vẻ đẹp của cuộc sống theo một cách riêng. Tôi đặc biệt thích câu chuyện về Loan, cô bé đã biến những âm thanh quen thuộc hằng ngày thành một bộ sưu tập chẳng giống bất cứ ai. Chính sự quan sát tinh tế và trí tưởng tượng của Loan đã khiến những điều bình thường trở nên thật đặc biệt.

Khi cô giáo giao nhiệm vụ làm bộ sưu tập, các bạn trong lớp đều háo hức chuẩn bị. Người sưu tầm tem, người tìm mô hình, người mang đến những món đồ nhỏ xinh mà mình yêu thích. Loan nhìn bộ sưu tập của các bạn rồi lặng lẽ suy nghĩ vì cô bé chẳng có những món đồ đắt tiền như vậy. Trên đường về, Loan bất chợt nghe tiếng rao quen thuộc của người bán hàng rong hòa cùng tiếng xe đạp leng keng và tiếng chim ríu rít. Cô bé chợt nghĩ rằng những âm thanh ấy cũng đáng được lưu giữ.

Từ hôm đó, Loan bắt đầu mang theo một cuốn sổ nhỏ. Mỗi khi nghe được âm thanh đặc biệt, cô bé lại ghi lại thật cẩn thận và tưởng tượng chúng thành những nhân vật trong một câu chuyện. Tiếng chổi tre được Loan gọi là âm thanh đánh thức buổi sáng, tiếng mưa trở thành bản nhạc của những đám mây, còn tiếng cười của các bạn lại giống những chiếc chuông nhỏ trong sân trường. Có hôm Loan còn đứng rất lâu bên cửa sổ chỉ để nghe tiếng gió lay hàng cây. Cuốn sổ ngày càng dày lên, còn bộ sưu tập trong tâm trí Loan cũng trở nên phong phú hơn.

Đến ngày trình bày, Loan khiến cả lớp bất ngờ khi không mang theo những món đồ quen thuộc. Thay vào đó, cô bé kể lại một ngày của mình bằng những thanh âm đã thu nhặt được. Cả lớp như được bước vào một thế giới khác, nơi tiếng gà gáy, tiếng mưa, tiếng chổi tre và tiếng cười cùng tạo thành một bản nhạc. Cô giáo rất xúc động và khen Loan biết tìm vẻ đẹp trong những điều giản dị. Bộ sưu tập của Loan cuối cùng đã nhận được điểm cao nhất.

Tôi rất yêu thích cách Loan nhìn thế giới bằng đôi mắt đầy tò mò. Câu chuyện giúp tôi hiểu rằng sáng tạo không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều lớn lao. Chỉ cần biết lắng nghe và trân trọng cuộc sống, mỗi ngày quanh ta đều có thể trở thành một câu chuyện đẹp.

Bài tham khảo Mẫu 3

Trên chiếc bàn nhỏ trong phòng, một chú heo đất màu hồng có thể chẳng nói được lời nào nhưng lại âm thầm chứng kiến một cậu bé lớn lên từng ngày. Tôi nhớ mãi câu chuyện về chú heo đất và bài học đầu tiên mà cậu bé nhận được về tiết kiệm. Qua những đồng tiền nhỏ, cậu đã học được cách kiên trì và biết chia sẻ với người khác.

Ngày sinh nhật, cậu bé được mẹ tặng một chú heo đất đáng yêu. Cậu thích thú đặt chú lên bàn và quyết định mỗi ngày sẽ dành một ít tiền bỏ vào đó. Ban đầu, bụng heo chỉ có vài đồng xu nằm im dưới đáy. Có những lúc cậu rất muốn lấy tiền ra mua món đồ chơi mình yêu thích, nhưng rồi lại nhớ đến mục tiêu đã đặt ra. Cậu xoa nhẹ lên chiếc bụng tròn của chú heo và tự nhủ sẽ cố gắng thêm một chút nữa.

Ngày tháng trôi qua, chú heo ngày càng nặng. Mỗi khi được người lớn cho tiền, cậu bé đều vui vẻ cất một phần vào heo đất. Có hôm cậu chỉ tiết kiệm được một đồng nhỏ nhưng vẫn cảm thấy vui vì mình chưa bỏ cuộc. Cậu còn làm một bảng nhỏ để đánh dấu từng ngày đã tiết kiệm. Nhìn những dấu tích ngày một nhiều hơn, cậu nhận ra rằng những điều lớn lao cũng có thể được tạo nên từ rất nhiều cố gắng nhỏ bé.

Một hôm, cậu bé nghe tin một người bạn trong lớp gặp khó khăn và cần tiền mua sách. Cậu mở chú heo đất, ngồi thật lâu trước những đồng tiền mình đã dành dụm. Sau cùng, cậu quyết định lấy một phần tiền để giúp bạn, còn phần còn lại tiếp tục giữ cho mục tiêu của mình. Khi nghe con trai kể, mẹ mỉm cười và ôm cậu vào lòng. Cậu bé bỗng nhận ra rằng niềm vui khi giúp được người khác còn ấm áp hơn niềm vui mua một món đồ chơi.

Chú heo đất đã trở thành người bạn nhỏ giúp cậu bé học được một bài học đáng quý. Tiết kiệm không chỉ là biết giữ tiền mà còn là biết sử dụng những gì mình có một cách ý nghĩa. Tôi cũng hiểu rằng khi biết sẻ chia, những điều nhỏ bé mình làm sẽ trở nên đáng giá hơn rất nhiều.

Bài tham khảo Mẫu 4

Sân bóng sau giờ học luôn rộn ràng tiếng bước chân và tiếng reo hò của những người bạn nhỏ. Trong đội bóng của lớp, Việt là người nổi bật nhất bởi khả năng dẫn bóng nhanh và sút bóng rất tốt. Thế nhưng một trận đấu đã khiến cậu hiểu rằng trên sân cỏ, không ai có thể tỏa sáng một mình.

Trận giao hữu với lớp 5C bắt đầu trong tiếng cổ vũ náo nhiệt. Việt nhanh chóng có bóng và vượt qua vài cầu thủ đối phương khiến cả sân vang lên những tiếng reo hò. Được cổ vũ, Việt càng muốn thể hiện bản thân nên liên tục giữ bóng, dù Mạnh và các bạn đã chạy đến những vị trí thuận lợi. Một lần, Việt cố dẫn bóng quá lâu rồi bị đối phương cướp mất. Chỉ trong chớp mắt, đội bạn ghi bàn khiến cả đội ngỡ ngàng.

Sau bàn thua, Việt vẫn chưa chịu chuyền bóng. Cậu muốn tự mình lập công để chứng minh khả năng nên bỏ qua lời gọi của đồng đội. Kết quả là đội Việt tiếp tục bị dẫn trước. Khi trận đấu tạm dừng, các bạn không trách móc mà nhẹ nhàng khuyên Việt hãy tin tưởng đồng đội. Nhìn những gương mặt đang mệt mỏi nhưng vẫn động viên mình, Việt thấy trong lòng nóng lên vì xấu hổ. Lần đầu tiên, cậu hiểu rằng một bàn thắng của riêng mình không thể quan trọng hơn niềm vui của cả đội.

Bước vào hiệp sau, Việt thay đổi hoàn toàn. Cậu quan sát đồng đội, chuyền bóng đúng lúc và sẵn sàng chạy về hỗ trợ khi mất bóng. Những đường chuyền ngày càng ăn ý, giúp cả đội liên tục tạo ra cơ hội. Cuối cùng, Mạnh ghi bàn trong tiếng reo hò vang dội, rồi cả đội tiếp tục ghi thêm những bàn thắng quyết định. Khi tiếng còi kết thúc vang lên, đội Việt giành chiến thắng và cậu vui hơn bao giờ hết.

Trận đấu ấy đã dạy Việt một bài học mà cậu sẽ không quên. Tài năng chỉ thật sự có ý nghĩa khi biết kết hợp với tinh thần đoàn kết và sự tin tưởng. Tôi cũng hiểu rằng trong học tập hay cuộc sống, cùng nhau cố gắng luôn tạo nên những điều tốt đẹp hơn việc chỉ muốn mình nổi bật.

Bài tham khảo Mẫu 5

Một đêm, khi ngước nhìn bầu trời đầy sao, tôi từng tự hỏi liệu phía xa kia có một thế giới nào hoàn toàn khác Trái Đất. Câu chuyện về chuyến tàu vũ trụ hạ cánh xuống một hành tinh kì lạ đã đưa tôi vào một cuộc phiêu lưu đầy bất ngờ. Ở nơi ấy, tôi vừa thích thú trước những điều hiện đại vừa nhớ da diết màu xanh thân thuộc của quê hương.

Con tàu đang bay giữa dải ngân hà thì bất ngờ rung lắc dữ dội. Những con số trên bảng điều khiển nhảy liên tục rồi tắt hẳn, buộc chúng tôi phải hạ cánh xuống một hành tinh chưa từng xuất hiện trên bản đồ. Khi cửa tàu mở ra, hai người máy cao lớn bước tới với làn da óng ánh nhiều màu. Họ đưa chúng tôi vào thành phố với những tòa nhà sáng lấp lánh và những chiếc ô tô có thể bay trên không trung.

Tôi thích thú khám phá từng góc phố. Chỉ cần nói một câu, máy móc có thể làm gần như mọi việc, từ đưa đón đến xây nhà và chăm sóc con người. Thế nhưng giữa sự tiện nghi ấy, tôi lại thấy một điều thật lạ. Thành phố rất sạch sẽ nhưng gần như không có tiếng chim, không có mùi cỏ và cũng chẳng có những hàng cây tỏa bóng mát. Tôi bước vào một công viên và chạm thử vào thân một cây máy. Hơi nóng từ nó khiến tôi lập tức nhớ đến những tán cây xanh trên Trái Đất.

Tối hôm đó, tôi ngồi bên cửa tàu nhìn bầu trời xa lạ. Tôi nhớ tiếng chim ríu rít mỗi sáng, nhớ cơn gió mát lướt qua hàng cây và nhớ cả những buổi chiều bình dị bên gia đình. Chúng tôi nhanh chóng sửa lại hệ thống định vị để trở về. Khi con tàu rời khỏi hành tinh ấy, tôi ngoái nhìn lần cuối và chợt thấy Trái Đất hiện lên xanh biếc giữa khoảng không bao la. Tôi hiểu rằng những điều mình từng cho là bình thường lại chính là những món quà quý giá nhất.

Chuyến đi đã cho tôi một trải nghiệm mà có lẽ cả đời cũng khó quên. Tôi càng thêm yêu thiên nhiên và hiểu rằng sự phát triển hiện đại cần luôn đi cùng việc bảo vệ môi trường. Giữa vô vàn hành tinh xa xôi, Trái Đất vẫn là nơi khiến tôi mong được trở về nhất.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...