Viết bài văn kể lại một câu chuyện mà em cho là lí thú nhất >
- Em muốn kể về câu chuyện vui nào của lớp mình? (Một trò đùa đáng nhớ, một tình huống hài hước trong giờ học, một sự cố bất ngờ, một hoạt động tập thể vui nhộn,...) - Vì sao em cho rằng đó là câu chuyện lí thú nhất? (Khiến cả lớp cười nghiêng ngả, ai cũng nhớ mãi, để lại nhiều cảm xúc đẹp,...)
Dàn ý chi tiết
I - Mở bài
- Em muốn kể về câu chuyện vui nào của lớp mình? (Một trò đùa đáng nhớ, một tình huống hài hước trong giờ học, một sự cố bất ngờ, một hoạt động tập thể vui nhộn,...)
- Vì sao em cho rằng đó là câu chuyện lí thú nhất? (Khiến cả lớp cười nghiêng ngả, ai cũng nhớ mãi, để lại nhiều cảm xúc đẹp,...)
II - Thân bài
1. Câu chuyện xảy ra trong hoàn cảnh nào?
- Câu chuyện diễn ra vào lúc nào? (Trong giờ học, giờ ra chơi, buổi lao động, tiết sinh hoạt lớp, buổi tham quan,...)
- Hôm ấy lớp em đang làm gì?
- Những ai tham gia hoặc có mặt trong câu chuyện?
2. Điều gì bất ngờ đã xảy ra?
- Chuyện gì đã khiến mọi người ngạc nhiên hoặc bật cười?
- Sự việc diễn ra như thế nào? (Em hãy kể theo trình tự từ đầu đến cuối.)
- Các bạn và thầy (cô) đã có phản ứng gì? (Cười vui, ngạc nhiên, giúp đỡ nhau, cùng giải quyết tình huống,...)
- Em đã làm gì hoặc nói gì trong lúc đó?
- Kết thúc câu chuyện ra sao? (Mọi người cùng cười vui, hiểu ra sự thật, rút kinh nghiệm, càng thêm đoàn kết,...)
3. Câu chuyện để lại điều gì trong em?
- Sau câu chuyện ấy, không khí lớp học như thế nào? (Vui vẻ, sôi nổi, ấm áp, gắn bó hơn,...)
- Em nhớ nhất chi tiết nào? Vì sao?
- Qua câu chuyện, em cảm nhận được điều gì về lớp học của mình? (Tình bạn đẹp, tinh thần đoàn kết, sự hóm hỉnh của thầy cô và các bạn,...)
III - Kết bài
- Mỗi khi nhớ lại câu chuyện ấy, em có cảm xúc gì? (Vui vẻ, xúc động, bật cười vì những kỉ niệm đẹp,...)
- Em mong muốn điều gì cho tập thể lớp mình trong thời gian tới? (Có thêm nhiều kỉ niệm đáng nhớ, luôn đoàn kết, cùng nhau học tập và vui chơi thật vui.)
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Mỗi ngày đến trường đều giống như một bức tranh nhiều màu sắc, được tô điểm bằng tiếng cười, tình bạn và những câu chuyện hồn nhiên của tuổi học trò. Dù thời gian đã trôi qua, em vẫn không quên một kỉ niệm xảy ra trong giờ Mĩ thuật. Mỗi lần nhớ lại, em đều mỉm cười vì đó là một câu chuyện thật thú vị và đáng nhớ.
Hôm ấy, nắng nhẹ trải vàng khắp sân trường. Trong giờ Mĩ thuật, cả lớp đang say sưa vẽ con vật mình yêu thích. Bỗng bạn Minh giơ cao bức tranh rồi vui vẻ hỏi: “Các bạn thấy con mèo của tớ có đẹp không?”. Cả lớp nhìn lên rồi cười ồ vì chú mèo có bộ ria dài, đôi tai nhọn và gương mặt dữ dằn như một chú hổ con. Minh ngượng đỏ mặt nhưng cũng bật cười theo. Thấy vậy, cô giáo bước đến, dịu dàng hướng dẫn bạn sửa lại từng nét vẽ. Minh chăm chú nghe cô rồi cẩn thận chỉnh sửa từng chi tiết trên bức tranh. Chẳng bao lâu sau, chú mèo đã trở nên đáng yêu hơn với đôi mắt tròn xoe và bộ ria ngộ nghĩnh. Nhìn thành quả của bạn, cả lớp lại cùng nhau vỗ tay và dành những lời khen vui vẻ. Không khí giờ học vì thế càng trở nên gần gũi, vui tươi và đầy ắp tiếng cười. Đó là một tiết Mĩ thuật thật bình dị nhưng đã để lại trong em một kỉ niệm khó quên.
Mỗi khi nhớ lại câu chuyện ấy, em vẫn thấy lòng mình rộn ràng. Em nhận ra rằng những tiếng cười hồn nhiên của bạn bè đã làm cho mái trường trở thành nơi chứa đựng biết bao kỉ niệm đẹp. Em mong lớp mình sẽ luôn vui vẻ, đoàn kết và có thêm nhiều câu chuyện đáng nhớ như thế
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Kí ức giống như một cuốn phim lưu giữ biết bao khoảnh khắc của cuộc sống. Theo năm tháng, có những hình ảnh dần phai mờ, nhưng cũng có những kỉ niệm vẫn vẹn nguyên như mới hôm qua. Với em, lần cả lớp náo nhiệt đi tìm chiếc giày bị thất lạc của bạn Nam là một kỉ niệm như thế.
Hôm ấy là giờ ra chơi. Sân trường rộn rã tiếng cười nói, các bạn đang vui vẻ chơi đá cầu thì Nam bỗng hốt hoảng kêu lên vì chỉ còn một chiếc giày trên chân. Cả lớp lập tức chia nhau đi tìm khắp sân trường. Người nhìn dưới gốc cây, người tìm ngoài hành lang, có bạn còn cúi xuống gầm ghế trong lớp. Ai cũng chăm chú tìm kiếm, người này gọi người kia, khiến cả sân trường càng trở nên náo nhiệt. Nam cũng chạy theo các bạn, vừa lo lắng vừa không nhịn được cười trước cảnh cả lớp cùng nhau đi tìm giày. Cuối cùng, một bạn reo to khi phát hiện chiếc giày nằm gọn trong chậu cây trước cửa lớp. Hóa ra lúc chơi đá cầu, Nam đã vô tình đá chiếc giày vào đó mà không hề hay biết. Nhìn gương mặt ngơ ngác của Nam, cả lớp cười nghiêng ngả, còn Nam cũng ôm bụng cười và nói đùa: “Chắc chiếc giày cũng muốn đi dạo!”. Tiếng cười vang lên làm ai cũng thấy vui vẻ và quên mất cả thời gian nghỉ. Đến khi trống báo hiệu vào lớp vang lên, mọi người vẫn còn nhắc lại câu chuyện và trêu Nam một cách vui vẻ.
Nhớ lại câu chuyện ấy, em vẫn thấy lòng mình ngập tràn niềm vui. Không chỉ có tiếng cười, em còn cảm nhận được sự quan tâm và đoàn kết của các bạn. Em mong lớp mình sẽ luôn có thêm nhiều kỉ niệm đẹp như thế.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Tuổi học trò giống như một bức tranh đầy màu sắc, được vẽ nên bằng những giờ học, những trò chơi và cả những tiếng cười trong trẻo. Có những kỉ niệm tuy đã qua nhưng vẫn còn đọng mãi trong lòng em như những tia nắng ấm. Đối với em, câu chuyện thú vị nhất là lần cả lớp bí mật tổ chức sinh nhật cho cô giáo chủ nhiệm.
Hôm ấy là tiết học cuối buổi chiều. Trong khi cô giáo được mời sang phòng hội đồng, cả lớp nhanh chóng bắt tay vào chuẩn bị. Bạn thì trang trí bảng lớp bằng những bông hoa giấy, bạn viết dòng chữ “Chúc mừng sinh nhật cô!”, bạn bày bánh kem, còn một số bạn luyện bài hát để dành tặng cô. Ai cũng cố gắng làm thật nhanh nhưng vẫn phải giữ im lặng để không bị phát hiện. Chỉ ít phút sau, mọi thứ đã được chuẩn bị xong, cả lớp hồi hộp chờ cô trở về. Khi cánh cửa lớp mở ra, cô giáo ngỡ ngàng đứng lặng, đôi mắt ánh lên niềm xúc động. Cả lớp đồng thanh hát vang bài “Chúc mừng sinh nhật”, tiếng hát hòa cùng những tràng pháo tay làm căn phòng như bừng sáng. Cô mỉm cười thật tươi rồi cảm động nói: “Đây là món quà ý nghĩa nhất mà cô từng nhận được.” Nghe những lời ấy, chúng em vừa vui vừa cảm thấy hạnh phúc vì đã mang đến cho cô một bất ngờ đáng nhớ. Nhìn gương mặt rạng rỡ của cô, ai cũng thấy lòng mình ngập tràn niềm vui.
Mỗi khi nhớ lại buổi chiều hôm ấy, em vẫn thấy tim mình ấm áp như được sưởi dưới ánh nắng dịu dàng. Kỉ niệm ấy không chỉ mang đến tiếng cười mà còn giúp em hiểu rằng sự yêu thương và những điều chân thành sẽ luôn làm cho mái trường trở thành nơi đẹp nhất của tuổi thơ.
Bài tham khảo Mẫu 1
Có người từng nói: "Tuổi học trò là quãng thời gian đẹp nhất của mỗi con người." Em cũng tin như vậy, bởi mỗi ngày đến trường đều để lại những kỉ niệm hồn nhiên và đáng quý. Có kỉ niệm khiến em xúc động, có kỉ niệm khiến cả lớp cười nghiêng ngả. Đến bây giờ, em vẫn nhớ như in câu chuyện vui xảy ra trong giờ Mĩ thuật năm ấy.
Một sáng mùa thu, ánh nắng dịu dàng len qua khung cửa sổ, trải những vệt vàng lên bàn học. Cả lớp đang chăm chú vẽ bức tranh về con vật mình yêu thích. Bạn Minh ngồi cạnh em hí hoáy tô màu, còn cô giáo nhẹ nhàng đi từng bàn để hướng dẫn. Không khí lớp học thật yên bình, chỉ có tiếng bút chì sột soạt và những lời trò chuyện khe khẽ.
Bỗng Minh giơ cao bức tranh rồi hồ hởi hỏi: "Các bạn thấy con mèo của tớ có đẹp không?" Cả lớp cùng nhìn lên rồi bật cười vì chú mèo có đôi tai nhọn hoắt, bộ ria dài ngoằng và khuôn mặt dữ dằn chẳng khác nào một chú hổ con. Minh ngơ ngác nhìn bức tranh của mình, sau đó cũng đỏ mặt rồi cười theo. Cô giáo bước đến, mỉm cười hiền hậu và dịu dàng nói: "Con chỉ cần sửa thêm vài nét là chú mèo sẽ đáng yêu hơn." Dưới sự hướng dẫn của cô, Minh cẩn thận tẩy đi những nét vẽ chưa đúng. Chỉ ít phút sau, chú "hổ con" đã biến thành một chú mèo xinh xắn. Cả lớp vỗ tay, tiếng cười giòn tan vang khắp căn phòng. Giờ học kết thúc nhưng niềm vui vẫn còn ở lại trên từng gương mặt. Em nhớ nhất nụ cười hiền của cô giáo và vẻ ngượng ngùng đáng yêu của Minh. Qua câu chuyện ấy, em cảm nhận được rằng lớp học của em luôn tràn ngập tình bạn, sự sẻ chia và những tiếng cười hồn nhiên.
Đến hôm nay, mỗi khi nhớ lại kỉ niệm ấy, em lại thấy lòng mình rộn ràng và yêu mái trường hơn. Em mong lớp em sẽ luôn đoàn kết, vui vẻ để có thêm thật nhiều câu chuyện đẹp, giúp tuổi học trò mãi là khoảng thời gian đáng nhớ nhất.
Bài tham khảo Mẫu 2
Có một câu hát rất quen thuộc: "Ngày đầu tiên đi học, mẹ dắt tay đến trường..." Mỗi lần nghe giai điệu ấy, trong em lại hiện lên biết bao kỉ niệm dưới mái trường thân yêu. Những tháng ngày ấy đã lưu giữ biết bao tiếng cười và những câu chuyện hồn nhiên. Trong dòng kí ức ấy, điều khiến em nhớ nhất là lần một vị khách nhỏ bất ngờ ghé thăm lớp học của chúng em.
Mùa xuân dịu dàng gõ cửa mái trường bằng những tia nắng ấm áp và làn gió trong veo. Bầu trời trong xanh như được gội rửa sau cơn mưa đêm, những tia nắng mỏng manh nhẹ nhàng tràn qua khung cửa sổ, làm cả lớp học bừng sáng. Cô giáo đang say sưa giảng bài, chúng em ai cũng chăm chú lắng nghe. Ngoài sân, những tán bàng khẽ đung đưa trong gió, tiếng chim ríu rít vọng lại nghe thật vui tai. Không gian yên bình khiến tiết học trôi qua thật nhẹ nhàng.
Bất chợt, một chú chim sẻ nhỏ từ ngoài sân bay vụt vào lớp. Đôi cánh bé xíu khẽ chao nghiêng trong làn nắng rồi chú đậu lên cánh quạt trần, đôi mắt tròn xoe ngơ ngác nhìn khắp căn phòng. Cả lớp đồng loạt ngước nhìn, có bạn thích thú reo lên: "Chú chim cũng muốn đi học cùng chúng mình rồi!" Tiếng cười trong trẻo vang lên như những hạt nắng nhảy nhót khắp lớp. Cô giáo không hề trách chúng em mà chỉ mỉm cười hiền hậu, nhẹ nhàng mở rộng cửa sổ rồi nói: "Nào, chúng mình giữ im lặng để chú chim tìm đường về nhé!" Như hiểu được lời cô, chú chim khẽ vỗ cánh, lượn một vòng quanh lớp rồi bay vút lên nền trời xanh thẳm. Cả lớp đồng loạt vỗ tay, những gương mặt đều rạng rỡ niềm vui.
Tiết học hôm ấy khép lại nhưng dư âm của nó vẫn còn ở mãi trong lòng em. Em nhớ ánh mắt hiền từ của cô giáo, nhớ tiếng cười giòn tan của các bạn và nhớ cả vị khách nhỏ bé đã mang đến một niềm vui thật bất ngờ. Qua câu chuyện ấy, em càng yêu lớp học của mình hơn, bởi nơi đây không chỉ có những bài học bổ ích mà còn có biết bao kỉ niệm đẹp làm tuổi thơ thêm trong trẻo.
Mỗi khi nhìn thấy những chú chim ríu rít trên cành cây trước sân trường, em lại nhớ đến buổi học hôm ấy. Em mong rằng dưới mái trường thân yêu sẽ còn có thêm nhiều câu chuyện giản dị mà ý nghĩa để mai này, khi lớn lên, mỗi lần nhớ lại em vẫn thấy lòng mình ấm áp và mỉm cười hạnh phúc.
Bài tham khảo Mẫu 3
Có câu nói rằng: "Tuổi học trò là khoảng trời đầy nắng." Em cũng nghĩ rằng điều làm nên vẻ đẹp của những năm tháng ấy không chỉ là những bài học trên trang sách, mà còn là biết bao kỉ niệm hồn nhiên bên thầy cô và bạn bè. Có những câu chuyện đã trôi qua từ lâu nhưng chỉ cần nhớ lại là ai cũng bật cười. Với em, đáng nhớ nhất là lần cả lớp cùng đi tìm chiếc giày "đi lạc" của bạn Nam.
Hôm ấy, vào giờ ra chơi, ông mặt trời mỉm cười rạng rỡ, rót từng dòng nắng vàng óng xuống sân trường. Những hàng phượng già khẽ nghiêng mình trong gió, lá cây xào xạc như đang trò chuyện với lũ học trò nhỏ. Ngoài sân, tiếng cười nói rộn ràng hòa cùng tiếng đá cầu, tiếng nhảy dây, làm không gian như ngân lên một bản nhạc vui tươi. Em và các bạn đang say mê chơi thì bất ngờ nghe tiếng Nam gọi lớn. Bạn đứng giữa sân, hết nhìn xuống chân mình lại ngơ ngác nhìn khắp nơi vì một chiếc giày đã "biến mất" lúc nào không hay.
Không ai bảo ai, cả lớp lập tức chia nhau đi tìm. Bạn thì cúi xuống gầm ghế trong lớp, bạn chạy dọc hành lang, bạn len vào những gốc cây, khóm hoa. Tiếng gọi nhau í ới làm sân trường càng thêm náo nhiệt. Bỗng Hùng reo vang: "Thấy rồi! Chiếc giày ở đây!" Mọi người ùa đến. Thì ra chiếc giày đang nằm gọn trong chậu hoa trước cửa lớp, như một vị khách nhỏ đang say sưa ngắm những bông cúc vàng. Nhìn gương mặt ngơ ngác của Nam, cả lớp không nhịn được cười. Nam gãi đầu, đỏ mặt rồi cũng cười theo: "Chắc chiếc giày cũng muốn đi dạo!" Tiếng cười giòn tan bay lên dưới vòm lá xanh, làm cả sân trường như bừng sáng bởi niềm vui.
Đến bây giờ, em vẫn nhớ như in tiếng cười trong trẻo của các bạn và gương mặt ngượng ngùng của Nam. Qua câu chuyện nhỏ ấy, em càng cảm nhận rõ tình bạn hồn nhiên, sự đoàn kết và lòng nhiệt tình của cả lớp. Chỉ cần một người gặp chuyện, tất cả đều sẵn sàng giúp đỡ. Đó là điều khiến em yêu biết bao mái trường và tập thể lớp của mình.
Mỗi lần đi ngang qua chậu hoa trước cửa lớp, em lại mỉm cười nhớ đến "chiếc giày biết đi lạc" ngày nào. Em mong rằng những ngày tháng dưới mái trường sẽ còn mang đến thật nhiều kỉ niệm đẹp để khi lớn lên, mỗi lần nhớ lại, em vẫn thấy lòng mình ấm áp và hạnh phúc.
Bài tham khảo Mẫu 4
Nhạc sĩ Phạm Tuyên từng viết: "Mái trường mến yêu có thầy cô thân yêu..." Lời ca ấy luôn gợi em nhớ về mái trường, nơi chất chứa biết bao kỉ niệm trong sáng của tuổi học trò. Mỗi ngày đến lớp đều mang đến cho em một niềm vui, một bài học và những phút giây không thể nào quên. Đáng nhớ nhất trong số đó là lần cả lớp em bí mật tổ chức sinh nhật cho cô giáo chủ nhiệm.
Chiều cuối tuần, ngôi trường như chìm trong sắc nắng dịu dàng và những làn gió mát lành, khiến ai cũng cảm thấy lòng mình thật rộn ràng. Ánh nắng cuối ngày nhẹ nhàng nghiêng mình trên khung cửa sổ, những cơn gió mát khẽ lướt qua làm rèm cửa lay động như đang mỉm cười cùng chúng em. Khi cô giáo được mời sang phòng hội đồng, cả lớp nhanh chóng bắt tay vào chuẩn bị. Bạn cẩn thận lau bảng, bạn treo những dây hoa giấy đủ sắc màu, bạn đặt chiếc bánh kem ngay ngắn trên bàn giáo viên. Ai cũng háo hức nhưng cố giữ im lặng để món quà bất ngờ được trọn vẹn.
Ít phút sau, cánh cửa lớp khẽ mở. Vừa bước vào, cô giáo bỗng khựng lại khi nhìn thấy dòng chữ "Chúc mừng sinh nhật cô!" nổi bật trên bảng. Đúng lúc ấy, cả lớp đồng thanh cất cao bài hát chúc mừng sinh nhật. Tiếng hát trong trẻo hòa cùng những tràng pháo tay rộn rã khiến căn phòng như ngập tràn ánh nắng và niềm vui. Đôi mắt cô ánh lên niềm xúc động, long lanh như có những giọt sương nhỏ. Cô mỉm cười thật hiền rồi nhẹ nhàng nói: "Cô cảm ơn các con. Đây là món quà ý nghĩa nhất mà cô từng nhận được." Chúng em quây quần bên cô, cùng cắt bánh, tặng quà và chụp những bức ảnh lưu niệm. Tiếng cười nối tiếp tiếng cười, vang mãi dưới mái lớp thân thương.
Buổi sinh nhật khép lại nhưng dư âm ngọt ngào vẫn còn đọng mãi trong lòng em. Em nhớ nụ cười hiền hậu của cô, nhớ những gương mặt rạng rỡ của các bạn và nhớ cảm giác hạnh phúc khi được tự tay mang đến niềm vui cho người mình yêu quý. Qua câu chuyện ấy, em hiểu rằng sự quan tâm chân thành tuy giản dị nhưng luôn có sức mạnh sưởi ấm trái tim mỗi người.
Đến bây giờ, mỗi lần nhớ lại buổi chiều hôm ấy, lòng em vẫn tràn ngập niềm vui và sự xúc động. Em hiểu rằng những tình cảm chân thành dành cho thầy cô và bạn bè sẽ mãi là hành trang đẹp nhất của tuổi học trò. Em sẽ luôn gìn giữ kỉ niệm ấy như một dấu ấn đẹp dưới mái trường thân yêu.
Bài tham khảo Mẫu 5
Có người từng nói: "Mỗi ngày đến trường là một ngày vui." Với em, câu nói ấy thật đúng bởi trường học không chỉ có những bài học bổ ích mà còn có những câu chuyện giản dị khiến ta mỉm cười mỗi khi nhớ lại. Những khoảnh khắc bên thầy cô, bạn bè đã tạo nên một phần kí ức đẹp trong lòng em. Đặc biệt, em vẫn nhớ mãi một tiết học vui vẻ đã để lại cho cả lớp những tiếng cười khó quên.
Buổi sáng mùa đông hôm ấy, ngôi trường như khoác lên mình chiếc áo mỏng của sương sớm, nhưng vẫn bừng sáng bởi những tia nắng dịu dàng. Bên ngoài cửa sổ, những tia nắng dịu dàng len qua từng kẽ lá, sưởi ấm sân trường sau màn sương mỏng. Trong lớp học, chúng em đang chăm chú nghe cô giáo giảng bài. Những trang sách mở ra như đang chờ đợi chúng em khám phá những điều mới mẻ. Cô giáo nhẹ nhàng đặt câu hỏi để cả lớp suy nghĩ. Ai cũng im lặng, cố tìm ra câu trả lời đúng. Không khí yên tĩnh đến mức có thể nghe rõ tiếng bút chạm nhẹ trên mặt giấy.
Bỗng cô gọi bạn Tuấn đứng lên trả lời. Vì mải nhìn những chú chim nhỏ đang chuyền cành ngoài cửa sổ, Tuấn giật mình đứng dậy, khuôn mặt ngơ ngác. Cả lớp hồi hộp chờ câu trả lời thì bạn lại thật thà nói: "Thưa cô, cô vừa hỏi câu gì ạ?" Một tràng cười bật lên như những viên đá nhỏ rơi xuống mặt hồ yên tĩnh. Gương mặt Tuấn đỏ bừng như quả cà chua chín, nhưng rồi bạn cũng bật cười vì sự đãng trí của mình. Cô giáo không trách mắng mà chỉ nhẹ nhàng nói: "Lần sau con nhớ tập trung hơn nhé!" Sau đó, Tuấn chăm chú nghe bài và trả lời lại câu hỏi của cô thật chính xác. Cả lớp vỗ tay động viên, tiếng cười vui vẻ làm tiết học trở nên gần gũi hơn.
Sau tiết học hôm ấy, em vẫn nhớ mãi vẻ ngượng ngùng đáng yêu của Tuấn và nụ cười hiền hậu của cô giáo. Câu chuyện tuy nhỏ bé nhưng đã mang đến cho lớp em một niềm vui thật đặc biệt. Em nhận ra rằng những khoảnh khắc giản dị bên bạn bè, thầy cô chính là những món quà quý giá làm nên vẻ đẹp của tuổi học trò.
Mỗi khi nhớ lại tiết học đặc biệt ấy, trong lòng em lại dâng lên những cảm xúc thật khó tả, như được một lần nữa trở về với những tháng ngày hồn nhiên, trong sáng dưới mái trường thân yêu. Kỉ niệm ấy sẽ mãi là một dấu ấn đẹp trong quãng đời học sinh của em. Em mong rằng tập thể lớp em sẽ luôn giữ được sự đoàn kết, yêu thương và cùng nhau tạo nên thật nhiều khoảnh khắc đáng nhớ, để mỗi ngày đến trường đều trở thành một ngày vui ngập tràn tiếng cười.
Bài tham khảo Mẫu 6
Cuộc sống giống như một khu vườn, nơi mỗi người góp vào một hạt giống nhỏ để tạo nên những điều tốt đẹp. Có những khoảnh khắc không nằm ở kết quả lớn lao, mà ở sự chung sức và những niềm vui giản dị trên hành trình cùng nhau cố gắng. Với em, một trong những kỉ niệm đẹp nhất chính là buổi lao động khi cả lớp cùng chăm sóc khu vườn nhỏ của trường.
Một buổi sáng cuối thu trong trẻo mở ra trước mắt chúng em như một bức tranh tuyệt đẹp, nơi mái trường thân yêu hòa mình cùng sắc màu của thiên nhiên. Bầu trời cao xanh vời vợi, những đám mây trắng thong thả trôi như những chiếc khăn mềm giữa khoảng không rộng lớn. Sân trường khoác lên mình chiếc áo vàng của những chiếc lá rơi. Theo sự phân công của cô giáo, lớp em cùng nhau dọn dẹp và chăm sóc bồn hoa trước lớp. Bạn mang chổi, bạn xách nước, bạn nhổ cỏ, ai cũng háo hức bắt tay vào công việc. Những hàng cây như cũng nghiêng mình cổ vũ, những bông hoa nhỏ rung rinh trong gió như đang chờ đợi bàn tay chăm sóc của chúng em.
Ban đầu, công việc tưởng chừng rất đơn giản nhưng khi bắt tay vào làm, chúng em mới thấy không hề dễ dàng. Có những bụi cỏ bám rễ rất sâu, có những chiếc lá khô nằm khuất dưới gốc cây. Thế nhưng, không ai than mệt. Bạn này giúp bạn kia, người xúc đất, người tưới nước. Chỉ một lúc sau, khu vườn nhỏ đã trở nên sạch sẽ, những bông hoa như khoe sắc rực rỡ hơn dưới ánh nắng. Nhìn thành quả của cả lớp, ai cũng nở nụ cười thật tươi. Cô giáo bước đến khen chúng em: "Các con đã làm rất tốt! Điều đáng quý nhất không phải là khu vườn đẹp lên mà là tinh thần đoàn kết của cả lớp." Lời cô nói khiến chúng em càng thêm vui và tự hào.
Buổi lao động ấy đã để lại trong em một kỉ niệm thật đẹp. Em nhớ những bàn tay lấm lem đất, những nụ cười rạng rỡ và cả cảm giác vui sướng khi nhìn thấy công sức của mình đã làm cho ngôi trường thêm xanh sạch. Qua câu chuyện ấy, em hiểu rằng khi mọi người cùng chung sức, những việc tưởng chừng khó khăn cũng có thể trở nên dễ dàng.
Buổi lao động năm ấy đã khép lại từ lâu, nhưng những tiếng cười và khoảnh khắc cùng nhau cố gắng vẫn luôn ở lại trong kí ức của em. Qua trải nghiệm ấy, em hiểu rằng điều làm nên giá trị của một tập thể không chỉ là thành quả đạt được, mà còn là sự đồng lòng, sẻ chia giữa mỗi thành viên. Em sẽ luôn trân trọng tình bạn ấy và mong rằng lớp em sẽ tiếp tục cùng nhau tạo nên nhiều kỉ niệm đẹp trong những năm tháng dưới mái trường.
Bài tham khảo Mẫu 7
Tháng năm học trò trôi qua với biết bao âm thanh quen thuộc: tiếng trống trường vang lên mỗi buổi sáng, tiếng cười trong giờ ra chơi và cả những phút giây cùng bạn bè tạo nên những điều ý nghĩa. Những khoảnh khắc ấy đã góp phần làm nên một phần kí ức đẹp trong em. Đối với em điều đáng nhớ nhất là lần cả lớp cùng nhau làm báo tường nhân ngày Nhà giáo Việt Nam.
Trong cái dịu dàng của những ngày đầu tháng Mười Một, mái trường thân yêu dường như cũng vui hơn, bởi những món quà tinh thần đang được chúng em âm thầm chuẩn bị. Sân trường dường như cũng trở nên rộn ràng hơn khi những cơn gió nhẹ mang theo hương hoa thoảng qua từng hàng cây. Trong lớp học, những tờ giấy màu, hộp bút, lọ keo được bày kín trên bàn. Theo sự phân công của cô giáo, cả lớp cùng nhau chuẩn bị một tờ báo tường thật đẹp để dành tặng thầy cô. Bạn khéo tay vẽ tranh, bạn nắn nót viết những dòng chữ ngay ngắn, bạn cẩn thận trang trí từng góc nhỏ. Những chiếc lá ngoài cửa sổ khẽ lay động như cũng muốn góp vui vào công việc của chúng em.
Ban đầu, việc làm báo tường tưởng như rất dễ dàng nhưng khi bắt tay vào làm, chúng em mới gặp không ít khó khăn. Có bạn viết sai một dòng thơ, có bạn cắt giấy chưa thẳng, có lúc màu vẽ bị lem ra ngoài khiến cả nhóm phải sửa lại. Thế nhưng, không ai bỏ cuộc. Những lời góp ý chân thành, những tiếng cười động viên đã giúp chúng em cùng nhau hoàn thành sản phẩm. Sau nhiều giờ chăm chút, tờ báo tường hiện lên thật rực rỡ với những bài thơ, câu chuyện và bức tranh do chính tay các bạn trong lớp sáng tạo. Khi cô giáo nhìn thấy thành quả ấy, cô mỉm cười thật tươi và khen cả lớp đã rất cố gắng. Nụ cười của cô giống như một tia nắng ấm áp khiến chúng em vô cùng vui sướng.
Đối với em, tờ báo tường hôm ấy không chỉ là một món quà dành tặng thầy cô mà còn là kết quả của tình bạn và sự đoàn kết của cả lớp. Em nhớ nhất những giờ phút cùng các bạn cắt giấy, viết chữ và cùng nhau cười vui. Những khoảnh khắc giản dị ấy đã trở thành kỉ niệm đẹp trong hành trang tuổi học trò của em.
Màu sắc của những tờ báo tường năm ấy có thể đã phai theo thời gian, nhưng niềm vui và sự đoàn kết mà nó mang lại vẫn còn nguyên vẹn trong lòng em. Em nhận ra rằng chính sự chung tay của mỗi người đã làm nên những điều ý nghĩa. Vì thế, em luôn mong lớp em sẽ giữ mãi sự gắn bó, yêu thương để cùng tạo nên nhiều kỉ niệm đẹp hơn nữa.
Bài tham khảo Mẫu 8
Sân trường em hôm ấy như rộn ràng hơn bởi tiếng bước chân, tiếng cổ vũ và những nụ cười tràn đầy háo hức. Giữa không khí sôi nổi của ngày hội thể thao, em cùng các bạn đã có một trải nghiệm thật đáng nhớ. Khoảnh khắc cùng nhau nắm chặt sợi dây, dốc hết sức mình trong trận thi kéo co đã để lại trong em nhiều cảm xúc về tinh thần đoàn kết và sự gắn bó của cả lớp.
Hôm ấy, sân trường như khoác lên mình một chiếc áo mới. Những lá cờ nhỏ tung bay trong gió, tiếng trống rộn rã vang lên khiến ai cũng háo hức. Dưới ánh nắng vàng dịu nhẹ, các lớp lần lượt tham gia những trò chơi vui nhộn. Khi nghe tên lớp mình được gọi vào phần thi kéo co, cả lớp reo lên đầy phấn khởi. Những gương mặt háo hức, những ánh mắt sáng lên vì quyết tâm khiến không khí càng trở nên sôi động.
Bước vào cuộc thi, hai đội đứng đối diện nhau, hai bàn tay nắm chặt sợi dây như đang nắm giữ niềm tin của cả lớp. Tiếng hô "Cố lên!" vang lên liên tục. Có lúc đội bạn tưởng như sắp giành chiến thắng, cả lớp hồi hộp đến nín thở. Nhưng rồi các bạn trong đội thi cùng đồng lòng, dồn hết sức kéo mạnh sợi dây về phía mình. Những giọt mồ hôi lấp lánh trên gương mặt, nhưng nụ cười vẫn luôn hiện hữu. Cuối cùng, lớp em giành chiến thắng trong tiếng reo hò vang dội. Các bạn ôm lấy nhau, vui sướng như vừa nhận được một món quà lớn. Cô giáo đứng bên ngoài cũng vỗ tay động viên và khen tinh thần đoàn kết của cả lớp.
Sau cuộc thi ấy, điều khiến em vui nhất không chỉ là chiến thắng mà còn là tình cảm gắn bó giữa các bạn. Em nhận ra rằng khi mọi người cùng chung một mục tiêu và biết giúp đỡ nhau, chúng ta có thể vượt qua mọi thử thách. Trận kéo co hôm ấy đã trở thành một kỉ niệm đẹp không thể nào quên.
Sợi dây kéo co ngày ấy có thể đã được cất đi, nhưng những bàn tay nắm chặt, những tiếng cổ vũ và nụ cười chiến thắng vẫn còn mãi trong lòng em. Kỉ niệm ấy giúp em nhận ra rằng khi mọi người cùng chung sức, những điều tưởng chừng khó khăn cũng có thể vượt qua. Em sẽ luôn trân trọng tình bạn và tinh thần đoàn kết mà cả lớp đã cùng tạo nên.
Bài tham khảo Mẫu 9
Có người từng nói: "Kỉ niệm là những bông hoa nhỏ nở mãi trong khu vườn tâm hồn." Quả thật, những năm tháng học trò của em được dệt nên từ biết bao câu chuyện vui buồn bên thầy cô và bạn bè. Có những điều tưởng chừng rất bình thường nhưng lại khiến ta nhớ mãi. Trong số những kỉ niệm ấy, em không thể quên được câu chuyện về người bạn ngủ quên trong giờ học khiến cả lớp có một trận cười thật vui vẻ.
Hôm ấy là một buổi sáng mùa hè. Ánh nắng vàng rơi nhẹ trên sân trường, những chú chim nhỏ ríu rít trên cành cây như đang gọi nhau chào ngày mới. Trong lớp học, cô giáo đang say sưa giảng bài, còn chúng em chăm chú lắng nghe. Sau tiết Thể dục khá mệt, ai cũng cảm thấy hơi buồn ngủ. Không gian lớp học yên tĩnh, chỉ còn tiếng giảng bài dịu dàng của cô và tiếng lật sách khe khẽ.
Bỗng cô giáo đặt câu hỏi và gọi bạn Hùng đứng lên trả lời. Cả lớp quay xuống nhìn thì phát hiện Hùng vẫn đang say sưa... ngủ. Đầu bạn hơi cúi xuống bàn, hai tay vẫn ôm quyển sách như thể đang cố học trong giấc mơ. Cô giáo mỉm cười, nhẹ nhàng gọi: "Hùng ơi, em có muốn chia sẻ câu trả lời trong giấc mơ không nào?" Nghe tiếng cô, Hùng giật mình tỉnh dậy, ngơ ngác nhìn xung quanh rồi đỏ mặt. Cả lớp bật cười, tiếng cười vang lên như những chú chim nhỏ đang ríu rít trên cành. Hùng cũng cười theo và thành thật nói rằng vì vừa học thể dục xong nên bạn hơi mệt. Cô giáo không trách mà chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở Hùng cần chú ý giữ sức khỏe và tập trung hơn trong giờ học.
Sau câu chuyện ấy, em vẫn nhớ mãi gương mặt ngượng ngùng của Hùng và nụ cười vui vẻ của cả lớp. Điều khiến em yêu quý nhất không phải là khoảnh khắc hài hước ấy mà là sự nhẹ nhàng, bao dung của cô giáo. Nhờ có cô, một lỗi nhỏ cũng trở thành một kỉ niệm vui và một bài học đáng nhớ.
Câu chuyện về "giấc ngủ đặc biệt" ấy đã trở thành một kỉ niệm vui mà mỗi khi nhớ lại, em vẫn không khỏi mỉm cười. Qua khoảnh khắc giản dị đó, em càng cảm nhận được sự hồn nhiên, gần gũi và tình bạn đáng quý giữa những người bạn trong lớp. Em mong rằng tập thể lớp em sẽ luôn giữ được những tiếng cười trong trẻo, biết yêu thương và giúp đỡ nhau để quãng thời gian học trò mãi là những năm tháng đẹp đẽ.
Bài tham khảo Mẫu 10
Có những chuyến đi không chỉ đưa ta đến một vùng đất mới mà còn để lại trong lòng những cảm xúc khó quên. Đó là những tiếng cười, những khoảnh khắc vui vẻ bên bạn bè và những kỉ niệm sẽ theo ta mãi về sau. Với em, chuyến tham quan cùng lớp là một hành trình đặc biệt như thế, bởi nó đã lưu giữ biết bao niềm vui và những dấu ấn đẹp của tuổi học trò
Buổi sáng đầu hè hôm ấy, sân trường như khoác lên mình chiếc áo mới, tràn đầy ánh nắng và tiếng cười trong trẻo của tuổi học trò. Khi bầu trời còn phủ một màu xanh trong trẻo, sân trường đã rộn ràng tiếng nói cười của các bạn. Ai cũng háo hức chuẩn bị cho chuyến đi tham quan mà cả lớp đã mong chờ từ lâu. Những chiếc ba lô nhỏ xinh, những khuôn mặt rạng rỡ và những ánh mắt đầy mong đợi khiến sân trường như bừng tỉnh sau giấc ngủ dài. Cô giáo điểm danh từng bạn rồi nhắc nhở chúng em giữ gìn kỉ luật để có một chuyến đi thật vui vẻ.
Trên đường đi, chiếc xe như chở theo cả bầu trời niềm vui của tuổi học trò. Các bạn cùng nhau hát những bài hát quen thuộc, kể cho nhau nghe những câu chuyện hài hước. Khi đến nơi tham quan, chúng em được khám phá nhiều điều thú vị. Có bạn say mê ngắm những hiện vật lạ, có bạn thích thú chụp ảnh cùng bạn bè. Đặc biệt, trong lúc nghỉ trưa, bạn Lan vô tình làm rơi chiếc mũ yêu thích xuống bãi cỏ. Cả nhóm lập tức cùng nhau đi tìm. Sau một hồi tìm kiếm, chúng em phát hiện chiếc mũ đang nằm dưới một gốc cây, như đang trốn chơi cùng những chiếc lá xanh. Nhìn vẻ mặt vui mừng của Lan, cả nhóm bật cười thật lớn. Khoảnh khắc ấy khiến chuyến đi càng thêm đáng nhớ.
Kết thúc chuyến tham quan, ai cũng có chút tiếc nuối khi phải rời khỏi nơi ấy. Em nhớ nhất những bước chân cùng nhau khám phá, những tiếng cười vang lên trên đường đi và sự quan tâm mà các bạn dành cho nhau. Chuyến đi không chỉ giúp em mở rộng hiểu biết mà còn làm tình bạn trong lớp thêm gắn bó.
Dù chuyến xe của ngày hôm ấy đã lăn bánh trở về, nhưng những niềm vui và kỉ niệm đẹp vẫn còn đọng lại trong lòng mỗi chúng em. Chuyến đi không chỉ mang đến những trải nghiệm mới mẻ mà còn giúp tình bạn giữa các thành viên trong lớp thêm gắn bó. Em hi vọng rằng sẽ có thêm nhiều hành trình đáng nhớ để tuổi học trò của chúng em luôn ngập tràn những khoảnh khắc đẹp.
Bài tham khảo Mẫu 11
Trong cuộc sống, đôi khi một hành động nhỏ bé cũng có thể mang đến niềm vui và sự ấm áp cho người khác. Những bàn tay sẻ chia, những lời động viên chân thành chính là điều làm nên vẻ đẹp của tình bạn. Trong những năm tháng dưới mái trường, em đã có nhiều kỉ niệm đáng nhớ bên bạn bè, nhưng câu chuyện cả lớp cùng giúp đỡ bạn An vượt qua khó khăn là điều khiến em luôn nhớ mãi.
Mùa đông nhẹ nhàng bước đến, phủ lên sân trường một vẻ đẹp yên bình với những cơn gió se lạnh và ánh nắng dịu dàng. Những cơn gió nhẹ khẽ lướt qua hàng cây, mang theo cái se lạnh khiến sân trường như chậm lại. Trong lớp học, chúng em đang chuẩn bị cho tiết kiểm tra Toán. Ai cũng cẩn thận mở sách vở, ôn lại những kiến thức đã học. Bỗng cô giáo bước vào lớp với vẻ mặt dịu dàng và kể rằng gia đình bạn An đang gặp một chút khó khăn nên bạn chưa có đủ dụng cụ học tập như các bạn khác. Nghe vậy, cả lớp đều cảm thấy thương An. Những ánh mắt nhìn nhau như cùng chung một suy nghĩ.
Ngay ngày hôm sau, mỗi bạn mang đến một món đồ nhỏ để tặng An. Bạn góp vài quyển vở mới tinh, bạn tặng chiếc bút còn thơm mùi mực, có bạn còn dành tặng những chiếc thước xinh xắn. Những món quà tuy không lớn nhưng chứa đựng biết bao tình cảm. Khi nhận được sự giúp đỡ của các bạn, An xúc động đến rơm rớm nước mắt. Bạn nắm tay từng người và nói lời cảm ơn. Nhìn nụ cười trở lại trên gương mặt An, cả lớp ai cũng thấy vui. Cô giáo đứng bên cạnh, ánh mắt cô dịu dàng như ánh nắng mùa thu, cô khen chúng em đã biết yêu thương và chia sẻ với nhau.
Sau câu chuyện ấy, em hiểu rằng tình bạn không chỉ được thể hiện qua những giờ chơi vui vẻ mà còn qua những lúc chúng ta biết quan tâm, giúp đỡ nhau. Những món quà nhỏ hôm ấy đã trở thành một kỉ niệm thật đẹp trong lòng mỗi thành viên của lớp em.
Những bàn tay cùng chung sức, những lời động viên chân thành trong ngày hôm ấy đã trở thành một hình ảnh đẹp mà em luôn trân trọng. Kỉ niệm ấy giúp em nhận ra rằng sự sẻ chia dù nhỏ bé cũng có thể mang đến niềm vui và tiếp thêm sức mạnh cho người khác. Em hi vọng lớp em sẽ mãi giữ được tình cảm gắn bó, yêu thương để những năm tháng học trò luôn ngập tràn những câu chuyện ý nghĩa.
Bài tham khảo Mẫu 12
Có những kỉ niệm tuổi học trò giống như những viên kẹo nhỏ, tuy giản dị nhưng mỗi lần nhớ lại đều thấy ngọt ngào. Đó có thể là một câu chuyện trong giờ ra chơi, một lời nói hài hước của bạn bè hay một sự việc bất ngờ khiến cả lớp bật cười. Đối với em, câu chuyện cả lớp náo nhiệt đi tìm chiếc hộp bút "biết mất tích" của bạn Minh là một kỉ niệm đặc biệt không thể quên.
Buổi sáng đầu tuần ấy, ngôi trường thân yêu khoác lên mình vẻ đẹp yên bình, được tô điểm bởi nắng vàng, gió nhẹ và tiếng cười trong trẻo của tuổi học trò. Ánh nắng nhẹ nhàng len qua ô cửa sổ, rải những vệt vàng nhỏ lên từng chiếc bàn học. Những hàng cây ngoài sân khẽ đung đưa trong gió như đang trò chuyện cùng nhau. Sau khi tiếng trống báo hiệu giờ vào lớp vang lên, chúng em nhanh chóng lấy sách vở chuẩn bị cho tiết học. Bỗng Minh hốt hoảng đứng bật dậy, lục tung ngăn bàn rồi nói: "Ôi! Chiếc hộp bút của tớ đâu mất rồi?" Nhìn vẻ mặt lo lắng của bạn, cả lớp đều tò mò và bắt đầu cùng Minh tìm kiếm.
Không ai bảo ai, các bạn nhanh chóng chia nhau đi tìm chiếc hộp bút nhỏ. Người nhìn dưới gầm bàn, người kiểm tra trong cặp sách, người hỏi những bạn ngồi gần Minh xem có ai nhìn thấy nó không. Cả lớp bỗng trở thành những "thám tử nhí" đang đi tìm một món đồ bí mật. Sau một hồi tìm kiếm, Lan bất ngờ reo lên: "Tìm thấy rồi!" Hóa ra chiếc hộp bút nằm ngay trong ngăn bàn của Minh, chỉ là bị cuốn sách che mất. Minh ngượng ngùng gãi đầu rồi bật cười: "Chắc nó muốn chơi trốn tìm với tớ!" Câu nói ấy khiến cả lớp cười vang. Tiếng cười trong trẻo lan khắp căn phòng, khiến tiết học đầu ngày trở nên vui vẻ hơn.
Sau câu chuyện ấy, em vẫn nhớ mãi vẻ mặt ngơ ngác của Minh và sự nhiệt tình của các bạn trong lớp. Một chiếc hộp bút nhỏ bé đã mang đến cho chúng em một kỉ niệm thật vui. Qua câu chuyện ấy, em cảm nhận được sự đoàn kết và tình bạn thân thiết giữa các thành viên trong lớp. Những điều giản dị như vậy chính là những mảnh ghép làm nên bức tranh tuổi học trò đầy màu sắc.
Câu chuyện về chiếc hộp bút "biết mất tích" ngày ấy tuy chỉ là một sự việc nhỏ nhưng đã để lại trong em một kỉ niệm thật vui vẻ và đáng nhớ. Qua câu chuyện ấy, em càng cảm nhận được sự hồn nhiên, gắn bó và tình bạn đẹp giữa các thành viên trong lớp. Em mong rằng lớp em sẽ luôn giữ được những tiếng cười trong trẻo, sự yêu thương để cùng nhau tạo nên nhiều kỉ niệm đáng quý dưới mái trường thân yêu.
Bài tham khảo Mẫu 13
Có những buổi học không chỉ để lại kiến thức mà còn để lại những bài học về tình bạn và sự sẻ chia. Em vẫn nhớ hình ảnh cả lớp ngồi bên nhau, người giảng bài, người ghi chép, người động viên nhau cố gắng trước một bài kiểm tra quan trọng. Chính sự đoàn kết trong khoảng thời gian ấy đã biến "núi bài tập" tưởng chừng nặng nề trở thành một kỉ niệm thật vui và ý nghĩa trong em.
Một buổi chiều thứ năm trong trẻo mở ra trước mắt chúng em như một bức tranh yên bình, nơi mái trường ngập tràn ánh nắng và những niềm vui giản dị. Bầu trời trong xanh, những tia nắng cuối ngày nhẹ nhàng rải xuống sân trường như những sợi tơ vàng óng. Sau tiếng trống tan học, thay vì vội vàng ra về, chúng em ở lại lớp để cùng nhau ôn bài chuẩn bị cho tiết kiểm tra vào ngày hôm sau. Trên những chiếc bàn nhỏ, sách vở mở ra như những cánh cửa dẫn đến kho báu tri thức. Thế nhưng, khi nhìn vào số bài tập cô giao, nhiều bạn không khỏi thở dài vì lượng bài khá nhiều. Bạn Nam còn vui vẻ nói: "Chắc đống bài này cao hơn cả ngọn núi mất!" khiến cả lớp bật cười.
Thay vì than thở, chúng em quyết định chia nhau ôn tập. Bạn giỏi Toán hướng dẫn những bài khó, bạn cẩn thận nhắc các bạn kiểm tra lại đáp án, còn những bạn chưa hiểu thì mạnh dạn hỏi lại. Căn phòng học vốn yên tĩnh bỗng trở nên rộn ràng bởi tiếng trao đổi, tiếng lật sách và cả những tiếng cười vui vẻ. Có lúc một bạn làm sai phép tính khiến cả nhóm phải bật cười, nhưng mọi người đều kiên nhẫn chỉ lại cho bạn. Chẳng bao lâu sau, "núi bài tập" tưởng chừng rất lớn ấy cũng dần được chinh phục. Nhìn những trang vở đã hoàn thành, ai cũng thở phào nhẹ nhõm và vui vẻ đập tay chúc mừng nhau.
Sau buổi học hôm ấy, em hiểu rằng khi có bạn bè bên cạnh, những khó khăn cũng trở nên nhẹ nhàng hơn. Điều em nhớ nhất không phải là số bài tập đã hoàn thành mà là tinh thần đoàn kết, sự giúp đỡ chân thành giữa các thành viên trong lớp. Những khoảnh khắc cùng nhau cố gắng ấy đã làm cho tình bạn của chúng em thêm gắn bó.
Những trang vở ngày ấy có thể đã được lật sang nhiều bài học mới, nhưng kỉ niệm về buổi chiều cùng nhau vượt qua "núi bài tập" vẫn còn nguyên vẹn trong lòng em. Khoảnh khắc mọi người cùng chia sẻ, cùng cố gắng đã giúp em nhận ra vẻ đẹp của tình bạn và sự đồng lòng. Em hi vọng lớp em sẽ luôn gắn bó để viết tiếp thật nhiều kỉ niệm đáng nhớ.
Bài tham khảo Mẫu 14
Có người ví lớp học như một ngôi nhà nhỏ, nơi mỗi thành viên đều góp một phần niềm vui để làm nên sự ấm áp. Trong ngôi nhà ấy, có những câu chuyện rất đỗi bình thường nhưng lại trở thành kỉ niệm khó quên. Với em, câu chuyện về chiếc bảng lớp trong một giờ trực nhật là một kỉ niệm vui khiến mỗi lần nhớ lại, em đều bật cười.
Vào một sáng trời chuyển sang đông, những cơn gió nhẹ chạy nhảy ngoài hành lang, lay động những tán cây trước sân trường. Sau tiếng trống báo hiệu giờ vào lớp, nhóm trực nhật chúng em nhanh chóng hoàn thành công việc. Bạn lau bàn, bạn quét lớp, còn em được giao nhiệm vụ lau bảng. Vì muốn chiếc bảng thật sạch để cô giáo vui lòng, em cẩn thận lau từng góc nhỏ. Nhưng vì chiếc khăn hơi ướt, trên bảng lại xuất hiện những vệt trắng loang lổ trông giống như những đám mây kỳ lạ.
Khi cô giáo bước vào lớp, cả lớp đều im lặng chờ đợi. Nhìn chiếc bảng với những hình thù đặc biệt ấy, cô bất ngờ bật cười và hỏi: "Hôm nay lớp mình muốn trang trí bảng bằng những đám mây trên trời sao?" Nghe vậy, cả lớp không nhịn được cười. Em vừa ngượng ngùng vừa vội vàng lấy khăn lau lại bảng. Các bạn cũng nhanh chóng giúp đỡ. Chẳng mấy chốc, chiếc bảng đã sạch bóng và sẵn sàng cho tiết học. Cô giáo mỉm cười khen chúng em biết sửa sai và cùng nhau hoàn thành công việc.
Sau câu chuyện ấy, em không còn cảm thấy xấu hổ mà thấy đó là một kỉ niệm thật vui. Em nhớ nhất là nụ cười của cô giáo và sự giúp đỡ nhiệt tình của các bạn. Qua việc nhỏ ấy, em hiểu rằng trong tập thể lớp, điều quan trọng nhất không phải là ai mắc lỗi mà là mọi người biết cùng nhau cố gắng để làm tốt hơn.
Những "đám mây đặc biệt" của ngày hôm ấy có thể đã tan đi theo thời gian, nhưng niềm vui và tiếng cười mà chúng mang lại vẫn còn ở lại trong kí ức của em. Kỉ niệm nhỏ bé ấy đã làm cho những giờ học bình thường trở nên thật đáng nhớ và gắn kết cả lớp gần nhau hơn. Em hi vọng rằng trong hành trình phía trước, lớp em sẽ luôn có thêm nhiều khoảnh khắc vui vẻ và ý nghĩa như thế.
Bài tham khảo Mẫu 15
Có người từng nói: "Hạnh phúc đôi khi không đến từ những điều lớn lao mà bắt đầu từ những khoảnh khắc rất đỗi bình thường." Quả thật, trong những năm tháng học trò, có rất nhiều câu chuyện giản dị nhưng lại trở thành những kỉ niệm không thể phai mờ. Với em, câu chuyện cả lớp bí mật chuẩn bị lời chúc dành cho bạn Lan trong giờ sinh hoạt là một kỉ niệm vui và đáng nhớ như vậy.
Sáng hôm ấy, mái trường như khoác lên mình chiếc áo vàng dịu nhẹ của nắng, nơi lưu giữ biết bao câu chuyện đẹp của tuổi học trò. Ánh nắng nhẹ nhàng rơi xuống sân trường, những chiếc lá vàng khẽ xoay mình trong gió như những cánh bướm nhỏ đang bay lượn. Sau tiết học cuối cùng, cả lớp ở lại để tham gia giờ sinh hoạt. Cô giáo bước ra ngoài một lát, còn chúng em nhanh chóng chuẩn bị một điều bất ngờ dành cho bạn Lan, người bạn luôn chăm chỉ, hòa đồng và thường xuyên giúp đỡ mọi người. Ai cũng háo hức, người viết lời chúc, người chuẩn bị những bông hoa giấy nhỏ, người cố gắng giữ bí mật để Lan không phát hiện.
Khi Lan bước vào lớp, cả phòng học bỗng trở nên yên lặng khác thường. Bạn ngạc nhiên nhìn những dòng chữ được viết trên bảng: "Chúc Lan luôn vui vẻ và đạt được những điều tốt đẹp!". Ngay sau đó, cả lớp đồng thanh nói lời chúc mừng khiến Lan bất ngờ đến mức đứng im vài giây. Đôi mắt bạn sáng lên vì xúc động, nụ cười nở trên gương mặt như một bông hoa vừa hé nở dưới ánh nắng. Lan cảm ơn mọi người và nói rằng bạn rất vui vì có những người bạn tuyệt vời như vậy. Cô giáo quay trở lại lớp, nhìn thấy cảnh tượng ấy cũng mỉm cười thật hiền. Cô khen chúng em biết quan tâm và dành cho nhau những tình cảm đẹp. Tiếng cười, lời chúc và những cái nắm tay thân thiết khiến căn phòng nhỏ trở nên ấm áp hơn bao giờ hết.
Sau buổi sinh hoạt hôm ấy, em vẫn nhớ mãi ánh mắt vui vẻ của Lan và niềm hạnh phúc hiện trên gương mặt các bạn. Câu chuyện tuy không có điều gì quá đặc biệt nhưng lại khiến em cảm nhận được sự gắn bó của tập thể lớp. Em hiểu rằng một lời nói yêu thương, một hành động quan tâm dù nhỏ bé cũng có thể mang đến niềm vui lớn cho người khác.
Mỗi khi nhớ lại khoảnh khắc ấy, em vẫn cảm thấy lòng mình ấm áp như được trở về với những ngày tháng đẹp đẽ bên bạn bè. Em mong rằng lớp em sẽ luôn giữ được sự yêu thương, đoàn kết để mỗi ngày đến trường đều trở thành một ngày vui và để những kỉ niệm tuổi học trò mãi là những trang sách đẹp trong cuộc đời mỗi người.
- Top 105 Bài văn kể lại một truyện truyền thuyết hoặc cổ tích bằng lời văn của em hay nhất
- Top 105 Bài văn kể câu chuyện về giọt nước mắt của mẹ hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một truyện truyền thuyết hoặc cổ tích bằng lời văn của em hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một truyện truyền thuyết mà em yêu thích hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một câu chuyện cổ tích mà em yêu thích hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Bài văn kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm của An Đéc Xen khi em là người chứng kiến cảnh cô bé bán diêm trong đêm giao thừa hay nhất
- Top 105 Bài văn kể về tâm tình của cây lúa hay nhất
- Top 105 Bài văn tưởng tượng em về thăm trường cũ sau mười năm xa cách hay nhất
- Top 105 Bài văn tưởng tượng và xây dựng một câu chuyện về thế giới các loài vật (có sử dụng yếu tố miêu tả) hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một câu chuyện có ba nhân vật: bà mẹ bị ốm, người con và một bà tiên hay nhất




Danh sách bình luận