Viết bài văn kể lại câu chuyện đã làm thay đổi cuộc sống của em>
- Em muốn kể lại câu chuyện nào đã làm thay đổi cuộc sống của em? (Một câu chuyện em được nghe hoặc trực tiếp trải qua, một lần mắc lỗi, một câu chuyện về lòng tốt, sự cố gắng,...) - Câu chuyện ấy xảy ra khi nào và ở đâu? Khi đó có những ai? (Một buổi học, một ngày ở nhà, trên đường đi học, có thầy cô, bạn bè,...) - Trước câu chuyện ấy, em có suy nghĩ hoặc thói quen như thế nào? (Em còn nhút nhát, dễ nản, hay nóng vội,...)
Dàn ý
I. Mở bài
- Em muốn kể lại câu chuyện nào đã làm thay đổi cuộc sống của em? (Một câu chuyện em được nghe hoặc trực tiếp trải qua, một lần mắc lỗi, một câu chuyện về lòng tốt, sự cố gắng,...)
- Câu chuyện ấy xảy ra khi nào và ở đâu? Khi đó có những ai? (Một buổi học, một ngày ở nhà, trên đường đi học, có thầy cô, bạn bè,...)
- Trước câu chuyện ấy, em có suy nghĩ hoặc thói quen như thế nào? (Em còn nhút nhát, dễ nản, hay nóng vội,...)
- Điều gì khiến câu chuyện trở thành bước ngoặt đối với em? (Một lời nói khiến em suy nghĩ, một hành động đẹp, một bài học sâu sắc,...)
II. Thân bài
a. Kể về hoàn cảnh trước khi câu chuyện xảy ra
- Trước khi câu chuyện bắt đầu, em đang ở đâu và làm gì? (Em đang đi học, ở nhà, chơi cùng bạn,...)
- Khung cảnh lúc ấy như thế nào?(Bầu trời, ánh nắng, hàng cây,...)
- Lúc ấy em đang gặp vấn đề hoặc có suy nghĩ gì? (Em buồn vì kết quả học tập, ngại giao tiếp, dễ bỏ cuộc khi gặp khó khăn,...)
- Em có nghĩ rằng một câu chuyện đặc biệt sắp xảy ra không?
b. Kể lại diễn biến câu chuyện làm thay đổi em
- Nếu là câu chuyện của em thì câu chuyện bắt đầu từ sự việc nào?(Một người giúp đỡ em, một lời nói của thầy cô, một việc làm của bố mẹ, một lần em mắc lỗi hoặc một câu chuyện em được nghe kể,...)
- Nếu là câu chuyện được nghe thì nhân vật trong câu chuyện đã làm gì?
- Em đã phản ứng như thế nào? (Bất ngờ, lo lắng, xúc động, xấu hổ, ân hận,...)
- Khoảnh khắc nào khiến em thay đổi suy nghĩ? (Một câu nói giản dị, ánh mắt của một người, một hành động tử tế,...)
- Em đã nói hoặc làm gì sau đó? (Xin lỗi, cảm ơn, chủ động giúp đỡ người khác, quyết tâm sửa lỗi, cố gắng học tập, thay đổi cách cư xử hoặc bắt đầu thực hiện một thói quen tốt,...)
- Câu chuyện kết thúc như thế nào? (Mọi người trở lại vui vẻ, khó khăn được giải quyết, em nhận ra bài học hoặc một lời nói, hình ảnh cuối cùng khiến em suy nghĩ mãi,...)
c. Kể về sự thay đổi của em sau câu chuyện
- Sau khi câu chuyện kết thúc, em đã suy nghĩ điều gì? (Em hiểu hơn về lòng tốt, sự cố gắng, tình yêu thương, trách nhiệm, lòng biết ơn hoặc sự sẻ chia,...)
- Em đã thay đổi những gì? (Biết kiên trì hơn khi học tập, chăm chỉ hơn, biết nói lời cảm ơn và xin lỗi, quan tâm đến gia đình,...)
- Những thay đổi ấy được thể hiện qua việc làm cụ thể nào? (Biết tự giác học bài, giúp bố mẹ việc nhà, hỏi thăm ông bà, động viên bạn bè, giữ lời hứa,...)
- Mọi người xung quanh nhận thấy em thay đổi như thế nào? (Bố mẹ vui hơn, thầy cô nhận thấy em tiến bộ, bạn bè tin tưởng em hơn hoặc chính em cảm thấy mình tự tin và trưởng thành hơn,...)
- Câu chuyện đã thay đổi cuộc sống của em ra sao? (Em có cách nhìn tích cực hơn, biết trân trọng những điều bình dị, sống có trách nhiệm hơn,...)
- Em rút ra được bài học gì?
III. Kết bài
- Khi nhớ lại câu chuyện ấy, em có cảm xúc gì?
- Câu chuyện ấy có ý nghĩa như thế nào đối với em?
- Em muốn làm gì trong tương lai?
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Tuổi thơ của em có nhiều câu chuyện vui buồn, nhưng em nhớ nhất là lần cô giáo giúp em vượt qua nỗi sợ khi học môn Toán. Khi ấy, em thường rất dễ nản mỗi khi gặp bài khó.
Một lần, em làm sai nhiều bài và buồn bã ngồi một mình sau giờ học. Cô đến bên, kiên nhẫn giảng lại từng bước rồi động viên em rằng chỉ cần cố gắng, em sẽ tiến bộ. Lời cô khiến em lấy lại tự tin và bình tĩnh xem lại bài. Cô còn chỉ cho em cách đọc kĩ đề, xác định yêu cầu và thực hiện từng bước thật cẩn thận. Nhờ sự hướng dẫn tận tình của cô, em dần hiểu được cách giải và tự mình hoàn thành bài tập. Cô còn khen em đã biết cố gắng thay vì bỏ cuộc khi gặp khó khăn. Nghe lời cô, em cảm thấy vui và có thêm động lực để học tập. Từ hôm đó, em chăm chỉ làm bài hơn và không còn vội nản khi gặp những câu hỏi khó. Khi chưa hiểu bài, em mạnh dạn hỏi cô và các bạn để tìm ra cách giải đúng. Nhờ vậy, kết quả học tập của em ngày càng tiến bộ và em cũng tự tin hơn trong mỗi giờ Toán.
Nhìn lại, em hiểu rằng lời động viên đúng lúc có thể tiếp thêm sức mạnh cho một người. Kỉ niệm ấy đã giúp em biết kiên trì và tin vào bản thân hơn. Em sẽ luôn nhớ nụ cười hiền của cô như một ánh sáng nhỏ dẫn em bước tiếp.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Một buổi chiều trên đường đi học về, em bắt gặp một cụ già đang loay hoay xách túi đồ nặng bên đường. Khi ấy, em vốn thường chỉ nghĩ đến việc nhanh chóng trở về nhà nên định đi qua.
Nhưng nhìn dáng cụ chậm chạp giữa con đường đông người, em bỗng dừng lại và bước đến hỏi xem cụ có cần giúp đỡ không. Cụ vui vẻ nhờ em mang giúp một chiếc túi, còn em cẩn thận xách đồ và đi chậm theo cụ. Trên đường đi, cụ kể rằng hôm nay cụ vừa đi chợ về nên đồ đạc hơi nặng. Em vừa nghe cụ kể chuyện vừa cố gắng đi thật cẩn thận để những món đồ bên trong không bị rơi. Khi về đến nhà, cụ mỉm cười cảm ơn và còn chúc em luôn ngoan ngoãn, học giỏi. Nụ cười hiền hậu ấy khiến lòng em thấy vui lạ thường. Trước khi ra về, em còn giúp cụ đặt túi đồ vào trong nhà rồi mới yên tâm trở về. Trên con đường quen thuộc, em cảm thấy bước chân mình nhẹ nhàng hơn mọi ngày. Từ hôm đó, em bắt đầu chú ý hơn đến những người xung quanh và chủ động giúp đỡ bố mẹ, ông bà, bạn bè bằng những việc vừa sức.
Câu chuyện tuy giản dị nhưng đã thay đổi cách em nhìn cuộc sống. Em hiểu rằng một việc tốt dù rất nhỏ cũng có thể đem lại niềm vui cho người khác và cho chính mình. Em muốn mỗi ngày đều biết sống tử tế hơn một chút, để những điều tốt đẹp luôn được lan tỏa quanh mình.
Bài tham khảo Mẫu 3
Trong những năm tháng học trò, em từng có một lần mắc lỗi khiến mẹ buồn và đó cũng là câu chuyện giúp em trưởng thành hơn. Khi ấy, vì mải chơi, em đã quên làm bài tập dù mẹ đã nhiều lần nhắc nhở.
Tối hôm đó, em vui vẻ ngồi chơi mà không nhớ đến bài tập cô giao. Đến khi mẹ hỏi, em mới giật mình nhớ ra quyển vở vẫn còn nằm nguyên trong cặp. Nhìn vẻ buồn bã của mẹ khi biết chuyện, em vừa xấu hổ vừa ân hận. Mẹ không mắng mà chỉ nhẹ nhàng nói rằng điều quan trọng không phải là em chưa hoàn thành bài mà là em phải biết chịu trách nhiệm với việc mình làm. Lời mẹ khiến em suy nghĩ rất lâu và nhận ra mình đã quá mải chơi mà quên mất nhiệm vụ của bản thân. Em lập tức ngồi vào bàn, hoàn thành bài tập rồi xin lỗi mẹ vì đã khiến mẹ phải lo lắng. Mẹ nhẹ nhàng động viên và nhắc em lần sau cần biết sắp xếp thời gian hợp lí hơn. Sau đó, em tự lập thời gian biểu để việc học và vui chơi được cân bằng. Những ngày tiếp theo, em luôn cố gắng làm bài đầy đủ trước khi dành thời gian chơi với các bạn. Mỗi khi muốn bỏ bê việc học, em lại nhớ đến ánh mắt buồn của mẹ để tự nhắc mình phải có trách nhiệm hơn.
Đến bây giờ, em vẫn nhớ ánh mắt dịu dàng của mẹ hôm ấy. Kỉ niệm ấy đã giúp em hiểu rằng trưởng thành đôi khi bắt đầu từ việc biết nhận ra lỗi lầm và thay đổi. Em sẽ luôn giữ bài học ấy như một lời nhắc nhở trên hành trình lớn lên.
Bài tham khảo Mẫu 1
“Đường đi khó không khó vì ngăn sông cách núi mà khó vì lòng người ngại núi e sông.” Câu nói ấy từng khiến em suy nghĩ rất nhiều, nhất là sau một kỉ niệm xảy ra vào những ngày đầu năm học. Khi ấy, em là một học sinh khá nhút nhát, mỗi khi đứng trước lớp đều thấy tim đập nhanh, giọng nói nhỏ đến mức chính mình cũng khó nghe thấy. Em luôn sợ bạn bè cười, sợ mình nói sai và thường chọn cách im lặng. Thế rồi một lần được cô giáo động viên trong một tiết học đã trở thành bước ngoặt, giúp em mạnh dạn hơn và thay đổi rất nhiều trong cuộc sống.
Hôm ấy, tiết Tiếng Việt diễn ra vào một buổi sáng có nắng nhẹ. Ngoài cửa sổ, những tán cây rung rinh trong gió, vài chú chim chuyền cành ríu rít. Cô giáo yêu cầu cả lớp lần lượt đứng lên trình bày cảm nghĩ về một câu chuyện đã đọc. Khi nghe đến tên mình, em bỗng thấy lòng bàn tay nóng lên. Em đứng dậy, cầm quyển vở mà các ngón tay cứ run run. Những câu đã chuẩn bị từ tối hôm trước bỗng rối tung trong đầu. Em nói được vài câu rồi im bặt, mặt đỏ lên vì xấu hổ. Phía dưới, các bạn vẫn ngồi yên lặng. Em chỉ muốn ngồi xuống thật nhanh để không ai chú ý đến mình.
Nhưng cô giáo không hề trách em. Cô bước xuống gần chỗ em, mỉm cười rồi nhẹ nhàng bảo em cứ nhìn vào cô và nói từng câu một, không cần vội. Ánh mắt hiền dịu của cô khiến em bình tĩnh hơn. Cô hỏi em một câu rất đơn giản về nhân vật em yêu thích, em trả lời được. Cô lại hỏi thêm, rồi từ từ giúp em nối những suy nghĩ rời rạc thành một câu chuyện hoàn chỉnh. Khi em nói xong, cả lớp vỗ tay. Tiếng vỗ tay không quá lớn nhưng với em lúc ấy lại giống như một cơn gió thổi bay sự tự ti đã đè nặng trong lòng. Cô mỉm cười khen em có suy nghĩ thú vị và chỉ cần tự tin hơn một chút, em sẽ làm tốt. Trên đường về, câu nói ấy cứ theo em mãi.
Từ hôm đó, em bắt đầu tập thay đổi từng chút một. Em chủ động giơ tay phát biểu, dù đôi khi câu trả lời chưa thật hoàn hảo. Khi được giao thuyết trình, em tập nói trước gương rồi đứng trước bố mẹ để luyện tập. Có lần em vẫn nói vấp, có lần mặt vẫn đỏ vì hồi hộp, nhưng em không còn muốn trốn tránh nữa. Dần dần, em có thể đứng trước lớp trình bày bài học bằng giọng nói rõ ràng hơn. Bạn bè cũng nhận thấy em vui vẻ và cởi mở hơn trước. Em hiểu rằng điều thay đổi cuộc sống của mình không phải một lời khen lớn lao, mà là khoảnh khắc cô giáo tin rằng em có thể làm được khi chính em còn chưa tin vào bản thân.
Đến bây giờ, mỗi khi đi qua lớp học cũ, em vẫn nhớ buổi sáng có nắng nhẹ và ánh mắt dịu dàng của cô ngày ấy. Nếu không có lời động viên đúng lúc, có lẽ em vẫn còn đứng sau sự nhút nhát của chính mình. Câu chuyện ấy dạy em rằng đôi khi chỉ một bàn tay đưa ra đúng lúc cũng đủ giúp một người bước qua nỗi sợ. Em sẽ luôn cố gắng giữ sự tự tin ấy trong lòng, để sau này khi gặp một người đang rụt rè giống mình ngày trước, em cũng có thể trao cho họ một lời động viên ấm áp như cô từng trao cho em.
Bài tham khảo Mẫu 2
Chiều xuống chậm trên con đường làng, nắng vàng vương trên những ngọn cỏ, tiếng chim gọi nhau trở về sau những hàng cây nghe vừa xa vừa gần. Em vẫn nhớ một buổi chiều như thế, khi một việc nhỏ xảy ra trước mắt đã khiến em nhìn những người xung quanh bằng một ánh mắt khác. Hôm ấy, em tình cờ gặp một cậu bé nhỏ tuổi đang nhặt từng quyển vở rơi bên đường sau khi chiếc cặp của em bị tuột quai. Câu chuyện tưởng như rất ngắn ấy lại khiến em hiểu rằng lòng tốt không cần phải bắt đầu từ những điều lớn lao.
Hôm đó, sau giờ học, em đạp xe chậm rãi trên con đường quen thuộc. Trời cuối chiều trong veo, gió thổi nhẹ qua những bụi cây ven đường. Khi đi gần đến một đoạn đường có nhiều người qua lại, em nghe tiếng giấy sột soạt và tiếng một bạn nhỏ đang luống cuống. Nhìn sang, em thấy một cậu bé đang ngồi bên vệ đường. Chiếc cặp cũ của em bị đứt quai, sách vở nằm rải rác trên mặt đất. Một vài người đi qua chỉ nhìn rồi tiếp tục bước. Em cũng định đi tiếp vì nghĩ chắc sẽ có người khác giúp bạn.
Nhưng khi thấy cậu bé cúi xuống nhặt từng quyển vở, đôi tay nhỏ cứ loay hoay mãi vì chiếc cặp không thể đóng lại, em bỗng dừng xe. Em dựng xe bên đường rồi bước đến giúp bạn nhặt sách. Cậu bé ngẩng lên nhìn em, đôi mắt còn nguyên vẻ lo lắng. Em hỏi nhà bạn ở đâu rồi giúp bạn buộc tạm quai cặp bằng một đoạn dây nhỏ có trong giỏ xe. Khi mọi thứ đã được sắp xếp gọn gàng, cậu bé cười và nói cảm ơn. Nụ cười ấy rất đơn sơ nhưng khiến em thấy lòng mình vui một cách lạ thường. Trên đường trở về, em cứ nghĩ mãi về khoảnh khắc mình dừng xe. Nếu hôm ấy em cũng đi qua như những người khác, có lẽ chẳng có chuyện gì xảy ra, nhưng em cũng sẽ bỏ lỡ một niềm vui rất đẹp.
Từ hôm ấy, em bắt đầu chú ý hơn đến những người xung quanh. Trước đây, em thường nghĩ rằng giúp đỡ người khác phải là một việc thật lớn mới đáng kể. Sau câu chuyện ấy, em hiểu rằng nhường chỗ cho người già, nhặt giúp một món đồ bị rơi, chỉ đường cho một người đang bối rối hay chia sẻ đồ dùng với bạn đều là những việc tốt. Em cũng chủ động phụ mẹ việc nhà, giúp bạn khi bạn chưa hiểu bài và không còn ngại đưa tay ra khi thấy ai đó đang cần. Những việc ấy không khiến cuộc sống của em thay đổi theo cách ồn ào, nhưng từng chút một, em cảm thấy mình biết quan tâm hơn và sống chậm lại hơn.
Nhiều khi em vẫn nhớ đến cậu bé với chiếc cặp cũ trên con đường chiều năm ấy. Có lẽ bạn đã quên người đã giúp mình, nhưng em thì không quên nụ cười nhỏ hôm đó. Nó giống như một hạt giống được gieo vào lòng em, để từ đó những việc tốt nhỏ bé bắt đầu nảy mầm. Em hiểu rằng cuộc sống sẽ dịu dàng hơn nếu mỗi người chịu dừng lại một chút để nhìn thấy khó khăn của người khác. Và em mong mình có thể giữ được thói quen đưa tay giúp đỡ, dù việc mình làm chỉ nhỏ như một chiếc lá rơi giữa cuộc đời rộng lớn.
Bài tham khảo Mẫu 3
Mùi cơm mới từ căn bếp bay ra hòa với tiếng bát đũa khẽ chạm nhau, tạo nên thứ âm thanh thân thuộc mà trước đây em vẫn nghe mỗi ngày nhưng chẳng mấy khi để ý. Chỉ đến một buổi tối, khi nhìn thấy mẹ ngồi lặng bên bàn ăn sau một ngày dài, em mới bất chợt hiểu rằng phía sau những điều bình dị trong gia đình là biết bao yêu thương âm thầm. Câu chuyện ấy đã làm em thay đổi cách nhìn về bố mẹ và khiến em biết trân trọng hơn những phút giây được ở bên người thân.
Hôm ấy, em đi học về khá muộn rồi mải xem một chương trình yêu thích nên quên mất lời mẹ dặn phụ mẹ nhặt rau và dọn bàn. Mẹ vừa nấu ăn vừa làm hết mọi việc. Ngoài trời, ánh chiều đã nhạt dần, căn bếp chỉ còn ánh đèn vàng phủ lên mái tóc mẹ. Em vẫn vô tư ngồi trước màn hình, cho đến khi nghe tiếng mẹ gọi. Em đáp lại qua loa rồi lại tiếp tục xem. Đến khi bố đi làm về, bữa cơm mới được dọn ra. Mẹ đặt từng món ăn lên bàn, khuôn mặt có vẻ mệt mỏi nhưng vẫn cố mỉm cười.
Trong bữa cơm, bố hỏi em về việc học. Em kể chuyện ở trường, còn mẹ chỉ lặng lẽ gắp thức ăn cho mọi người. Bất chợt, bố nhìn đôi bàn tay mẹ rồi hỏi hôm nay mẹ có mệt không. Mẹ cười bảo rằng chỉ hơi mỏi một chút. Câu trả lời rất nhẹ nhưng khiến em nhìn mẹ lâu hơn. Em chợt nhận ra trên đôi tay mẹ có những vết hằn nhỏ, mái tóc cũng rối hơn mọi ngày. Khi cả nhà ăn xong, em đứng dậy định chạy về phòng thì thấy mẹ lại một mình thu dọn bát đũa. Khoảnh khắc ấy khiến em thấy xấu hổ. Em bước đến, nhẹ nhàng bảo mẹ để em rửa bát. Mẹ nhìn em hơi bất ngờ rồi mỉm cười. Hai mẹ con đứng cạnh bồn rửa, tiếng nước chảy róc rách, còn căn bếp dần trở nên yên tĩnh.
Từ buổi tối ấy, em bắt đầu để ý đến những việc bố mẹ làm hằng ngày. Em hiểu rằng một bữa cơm nóng không tự nhiên xuất hiện trên bàn, quần áo sạch không tự nhiên được gấp ngay ngắn và căn nhà gọn gàng cũng cần rất nhiều công sức. Em tập dậy sớm hơn để gấp chăn, tự chuẩn bị sách vở, phụ mẹ dọn bàn và chủ động làm những việc vừa sức. Có hôm em làm chưa khéo, mẹ vẫn cười rồi chỉ cho em cách làm. Bố cũng thường động viên em biết chia sẻ với gia đình. Nhờ vậy, em không còn nghĩ việc nhà là trách nhiệm riêng của bố mẹ mà hiểu đó là cách mỗi thành viên góp một chút yêu thương vào mái ấm của mình.
Đã lâu rồi nhưng mỗi khi nghe tiếng nước chảy trong căn bếp, em lại nhớ đến buổi tối ấy. Em không nhớ món ăn hôm đó có gì đặc biệt, chỉ nhớ ánh đèn vàng trên mái tóc mẹ và cảm giác ân hận khi nhận ra mình đã vô tâm. Câu chuyện ấy giống như một ô cửa nhỏ mở ra để em nhìn thấy tình yêu thương vốn luôn ở bên mình. Em hiểu rằng yêu bố mẹ không chỉ là những lời nói ngọt ngào mà còn là biết nhìn thấy sự vất vả của họ và chia sẻ bằng những việc làm giản dị mỗi ngày.
Bài tham khảo Mẫu 4
Tiếng trống trường ngân lên giữa buổi chiều, từng hồi vang qua hành lang rồi tan dần dưới những tán cây. Em vẫn nhớ âm thanh ấy vì nó gắn với một ngày mà em đã thay đổi hoàn toàn suy nghĩ về hai chữ cố gắng. Trước đó, em thường dễ bỏ cuộc khi gặp bài khó. Chỉ một lần làm bài không tốt cũng đủ khiến em nghĩ mình không thể tiến bộ. Thế rồi một câu chuyện xảy ra trong lớp đã giúp em hiểu rằng kết quả hôm nay không quyết định khả năng của ngày mai.
Hôm ấy, lớp em nhận lại bài kiểm tra Toán. Tờ giấy có nhiều nét mực đỏ khiến em buồn bã. Em nhìn điểm số rồi nhanh chóng gấp bài lại, không muốn bạn bè nhìn thấy. Trong giờ ra chơi, các bạn chạy ra sân, còn em ngồi lại bên cửa sổ. Ngoài kia, nắng trải trên sân, những cành cây lay động trong gió. Em cứ nghĩ mãi rằng mình học kém và có cố gắng thêm cũng chẳng thể làm tốt hơn. Khi cô giáo bước vào lớp, cô thấy em vẫn ngồi một mình nên nhẹ nhàng hỏi chuyện.
Em kể cho cô nghe suy nghĩ của mình. Cô không nói rằng em đã làm tốt, cũng không bảo rằng điểm số không quan trọng. Cô chỉ mở bài kiểm tra, chỉ cho em từng lỗi sai rồi hỏi vì sao em lại làm như vậy. Cô hướng dẫn em cách tìm ra nguyên nhân thay vì chỉ nhìn vào điểm số. Sau đó, cô lấy một tờ giấy khác và cho em làm lại một bài tương tự. Lần đầu em vẫn sai, cô kiên nhẫn hướng dẫn. Lần thứ hai em làm đúng. Cô mỉm cười và nói rằng em thấy chưa, khi chưa hiểu thì mình học lại, khi sai thì mình sửa, điều đáng sợ nhất không phải là làm sai mà là nghĩ mình không thể làm được. Câu nói ấy khiến em im lặng rất lâu. Em nhìn bài toán vừa làm đúng, lòng bỗng có một cảm giác rất khác.
Từ ngày hôm đó, em thay đổi cách học. Gặp bài khó, em không còn lập tức bỏ qua mà thử làm lại từng bước. Nếu chưa hiểu, em hỏi cô, hỏi bạn hoặc đọc lại bài. Em lập một cuốn sổ nhỏ để ghi những lỗi mình thường mắc và cuối tuần tự xem lại. Những lần đầu tiến bộ rất chậm, nhưng em bắt đầu nhận thấy mình làm được nhiều hơn trước. Bố mẹ cũng vui khi thấy em không còn buồn bã mỗi khi nhận điểm chưa cao. Em hiểu rằng cố gắng không phải lúc nào cũng đem đến kết quả ngay lập tức, nhưng từng bước nhỏ vẫn đưa mình tiến về phía trước.
Bây giờ, mỗi khi gặp một bài toán khó, em lại nhớ tiếng trống chiều hôm ấy và câu nói của cô. Điểm số của một bài kiểm tra rồi sẽ được cất vào ngăn vở, nhưng bài học về sự kiên trì thì vẫn đi theo em. Câu chuyện ấy đã giúp em hiểu rằng đôi khi điều cần thay đổi không phải là hoàn cảnh mà là cách mình nhìn vào hoàn cảnh. Em không còn mong mình luôn giỏi ngay từ đầu, em chỉ mong hôm nay mình có thể cố gắng hơn hôm qua một chút. Có lẽ đó chính là món quà quý nhất mà cô đã âm thầm trao cho em.
Bài tham khảo Mẫu 5
Chiếc ghế đá dưới gốc phượng vẫn nằm ở góc sân trường, nơi mỗi buổi trưa thường có những vệt nắng len qua tán lá. Mỗi lần đi ngang qua đó, em lại nhớ đến một ngày mình từng buồn vì một lỗi lầm và đã nhận được sự bao dung của người bạn thân. Kỉ niệm ấy không chỉ giúp em hiểu hơn về tình bạn mà còn khiến em thay đổi cách cư xử, biết lắng nghe và biết đặt mình vào vị trí của người khác trước khi phán xét.
Hôm ấy, lớp em đang chuẩn bị cho một tiết mục văn nghệ. Em và Mai cùng được giao giữ một chiếc hộp đựng những món đồ trang trí. Sau giờ tập, khi trở về lớp, em phát hiện chiếc hộp không còn ở chỗ cũ. Em lập tức nghĩ rằng Mai đã cất đi mà không nói với mình. Vì lo sợ cô giáo trách, em quay sang hỏi bạn với giọng khó chịu. Mai nói bạn không hề lấy chiếc hộp, nhưng lúc ấy em đang quá nóng vội nên không chịu nghe. Em còn trách bạn rằng nếu làm mất thì phải chịu trách nhiệm. Mai im lặng, khuôn mặt buồn hẳn xuống.
Một lúc sau, cả hai cùng đi tìm. Khi mở ngăn tủ cuối lớp, em bất ngờ nhìn thấy chiếc hộp nằm ở phía trong. Hóa ra chính em đã đặt nó vào đó sau khi dọn đồ nhưng vì quá vội nên quên mất. Em đứng lặng, cảm giác xấu hổ dâng lên. Nhìn Mai, em không biết phải nói gì. Cuối cùng, em lấy hết can đảm xin lỗi bạn. Mai không trách em mà chỉ bảo rằng bạn buồn nhất vì em chưa hỏi rõ đã vội nghĩ xấu về bạn. Câu nói ấy khiến em thấy lòng mình chùng xuống. Em nhận ra chỉ vì một phút nóng vội, mình đã làm tổn thương người luôn ở bên cạnh mình. Hai đứa sau đó cùng đem chiếc hộp đến cho cô giáo và tiếp tục chuẩn bị tiết mục.
Sau chuyện ấy, em thay đổi rất nhiều. Trước khi kết luận một việc, em tập hỏi rõ và lắng nghe người khác. Khi bực mình, em cố gắng im lặng một lúc để bình tĩnh thay vì nói ngay những lời có thể khiến bạn buồn. Em cũng học cách xin lỗi khi mình sai và tha thứ khi người khác thật lòng nhận lỗi. Mai và em vẫn chơi với nhau như trước, nhưng giữa hai đứa có thêm một sự thấu hiểu. Em nhận ra tình bạn không phải lúc nào cũng là những ngày vui vẻ, mà còn là khả năng cùng nhau bước qua những lúc giận hờn và hiểu lầm.
Có lẽ chiếc hộp nhỏ ngày ấy đã chẳng còn quan trọng với em, nhưng bài học mà nó mang đến thì vẫn còn nguyên. Mỗi khi nhớ lại khuôn mặt buồn của Mai, em lại tự nhắc mình hãy chậm lại trước khi phán xét một người. Tình cảm đôi khi rất mong manh, chỉ một lời nói thiếu suy nghĩ cũng có thể làm người khác tổn thương. Câu chuyện ấy đã khiến em trưởng thành hơn trong cách đối xử với bạn bè và biết quý trọng hơn những người luôn kiên nhẫn ở bên mình. Em mong rằng sau này, dù gặp bao nhiêu người và đi qua bao nhiêu chặng đường, em vẫn giữ được sự chân thành và biết lắng nghe mà kỉ niệm ấy đã dạy em.
Bài tham khảo Mẫu 6
Mỗi người đều có một chiếc đồng hồ vô hình trong lòng, ghi lại những khoảnh khắc khiến ta trưởng thành hơn. Với em, chiếc đồng hồ ấy dừng lại ở một buổi chiều mưa, khi em chứng kiến một người bạn âm thầm giúp đỡ một bạn khác trong lớp. Từ câu chuyện giản dị ấy, em hiểu rằng lòng tốt không cần phải ồn ào, đôi khi chỉ là một bàn tay đưa ra đúng lúc cũng đủ sưởi ấm lòng người.
Chiều hôm đó, mây xám phủ kín bầu trời, những hạt mưa rơi lộp độp trên mái hiên trường. Vì trời mưa bất chợt nên nhiều bạn vội vàng khoác áo mưa rồi ra về. Em đứng dưới hành lang chờ bố đến đón thì nhìn thấy An, một bạn trong lớp, đang loay hoay bên chiếc xe đạp. Có lẽ vì vội chạy ra trú mưa, bạn làm rơi cả túi sách xuống nền. Những quyển vở bị nước mưa bắn ướt, vài tờ giấy nhàu nhĩ dính vào nhau. An ngồi xổm xuống, lặng lẽ nhặt từng thứ với vẻ mặt buồn bã. Trước đây, em thường nghĩ chuyện của người khác không liên quan đến mình nên chỉ đứng nhìn.
Bất ngờ, Minh từ phía cuối hành lang chạy tới. Bạn không nói gì nhiều mà nhanh chóng cúi xuống nhặt sách giúp An. Minh lấy chiếc túi ni lông trong cặp để bọc những quyển vở bị ướt rồi còn cởi áo mưa của mình che lên chồng sách. An ngượng ngùng nói rằng bạn có thể tự làm, nhưng Minh chỉ cười và bảo rằng hai người làm cùng thì sẽ nhanh hơn. Nhìn hai bạn cùng nhau lau từng quyển vở, em bỗng thấy xấu hổ vì lúc đầu mình chỉ đứng nhìn. Khi bố chưa đến, em cũng bước lại giúp một tay. Ba đứa cùng thu dọn, tiếng mưa vẫn rơi đều ngoài sân nhưng trong lòng em lại thấy ấm áp lạ thường. Điều khiến em nhớ nhất là Minh chẳng hề kể với ai về việc mình đã làm. Bạn giúp đỡ rất tự nhiên, như thể đó chỉ là một việc nhỏ không đáng nhắc đến.
Từ hôm ấy, em bắt đầu nhìn những người xung quanh bằng một ánh mắt khác. Trước đây, nếu thấy bạn quên bút, em thường nghĩ bạn sẽ tự xoay xở. Nếu thấy ai gặp khó khăn, em cũng ngại bước tới vì sợ làm phiền. Nhưng sau câu chuyện ấy, em hiểu rằng một lời hỏi thăm hay một hành động nhỏ cũng có thể khiến người khác cảm thấy mình không cô đơn. Em chủ động chia sẻ đồ dùng với bạn, giúp bạn tìm sách, phụ cô giáo xếp bàn ghế và thường hỏi han khi thấy một người bạn có vẻ buồn. Em nhận ra làm điều tốt không khiến mình mất đi thứ gì mà ngược lại còn đem đến một niềm vui rất nhẹ nhàng.
Đã lâu rồi, mỗi khi trời mưa, em lại nhớ đến hành lang trường học năm ấy. Tiếng mưa rơi trên mái tôn, những quyển vở còn ướt và hình ảnh Minh lặng lẽ giúp bạn vẫn hiện lên rõ ràng trong trí nhớ. Câu chuyện ấy đã dạy em rằng lòng tốt giống như một ngọn đèn nhỏ, dù không rực rỡ vẫn đủ soi sáng một góc đường. Em mong mình sẽ luôn biết dừng lại trước khó khăn của người khác và sẵn sàng trao đi một chút yêu thương, để cuộc sống quanh mình trở nên dịu dàng hơn.
Bài tham khảo Mẫu 7
Nắng cuối buổi chiều trải thành những vệt vàng trên sân trường, hàng phượng khẽ lay động trong gió, tiếng nói cười của học sinh dần thưa sau giờ tan học. Trong khung cảnh quen thuộc ấy, em từng có một lần thất bại khiến mình buồn bã đến mức muốn bỏ cuộc. Nhưng cũng chính từ thất bại đó, một lời nói của cô giáo đã giúp em thay đổi cách nhìn về chính mình và hiểu rằng đôi khi con đường đi đến thành công bắt đầu từ những lần chưa làm được.
Hôm ấy, lớp em có một cuộc thi kể chuyện. Em vốn rất thích câu chuyện mình đã chuẩn bị và đã tập kể nhiều lần ở nhà. Thế nhưng khi đứng trước lớp, nhìn những ánh mắt đang hướng về mình, em bỗng quên mất một đoạn quan trọng. Em đứng im, mặt nóng bừng, những câu đã thuộc lòng như biến mất khỏi trí nhớ. Cuối cùng, em chỉ nói được vài câu rồi xin phép ngồi xuống. Tiếng vỗ tay động viên của các bạn vẫn vang lên nhưng em cảm thấy vô cùng thất vọng. Sau tiết học, em ngồi một mình bên cửa sổ, nhìn những chiếc lá phượng lay động mà trong lòng nặng trĩu.
Cô giáo bước đến bên em. Em cứ nghĩ cô sẽ trách vì em chưa chuẩn bị tốt, nhưng cô chỉ hỏi em có muốn thử lại không. Em ngạc nhiên nhìn cô. Cô kể rằng khi còn nhỏ, cô cũng từng run đến mức quên lời khi đứng trước đám đông. Cô bảo em rằng thất bại hôm nay không có nghĩa là em sẽ thất bại mãi mãi. Sau đó, cô ngồi xuống cùng em, giúp em chia câu chuyện thành từng phần nhỏ rồi hướng dẫn em tập kể bằng chính lời của mình thay vì cố nhớ từng câu. Mỗi buổi chiều, cô dành thêm một chút thời gian để nghe em kể. Có hôm em nói rất tốt, có hôm lại quên, nhưng cô chưa bao giờ tỏ vẻ mất kiên nhẫn. Đến lần thi lại, em đứng trước lớp với đôi tay vẫn hơi run nhưng giọng nói đã rõ ràng hơn. Khi kể xong, tiếng vỗ tay vang lên. Em nhìn cô và bắt gặp nụ cười động viên quen thuộc.
Sau trải nghiệm ấy, em không còn sợ thất bại như trước. Khi làm bài chưa tốt, em không vội nghĩ mình kém mà tìm xem mình sai ở đâu. Khi gặp một việc khó, em chia nhỏ công việc rồi kiên trì làm từng bước. Em cũng tập cho mình thói quen luyện tập nhiều lần thay vì mong mọi thứ phải hoàn hảo ngay từ đầu. Dần dần, em nhận ra mình tiến bộ hơn. Không phải vì em trở nên giỏi ngay lập tức mà vì em đã biết đứng dậy sau những lần chưa thành công. Lời cô nói ngày ấy giống như một chiếc chìa khóa mở cánh cửa mà lâu nay em vẫn tự khóa bằng sự sợ hãi của mình.
Bây giờ, mỗi khi gặp một việc khiến em muốn bỏ cuộc, em lại nhớ đến buổi chiều có nắng vàng trên sân trường. Em nhớ giọng cô nhẹ nhàng và nhớ cảm giác đứng trước lớp lần thứ hai với trái tim đầy hồi hộp nhưng không còn tuyệt vọng. Câu chuyện ấy đã thay đổi em theo cách rất lặng lẽ. Em hiểu rằng thất bại không phải là dấu chấm hết mà chỉ là một dấu phẩy trên hành trình trưởng thành. Chỉ cần mình còn muốn bước tiếp, phía trước vẫn luôn có một cơ hội để bắt đầu lại.
Bài tham khảo Mẫu 8
Tiếng bát đũa khẽ chạm nhau trong căn bếp, mùi cơm nóng lan ra từ chiếc nồi vừa mở nắp, ngoài hiên vài chiếc lá rung lên trong làn gió tối. Những âm thanh ấy vốn rất quen thuộc với em, nhưng đã có một buổi tối khiến em lần đầu thật sự lắng nghe chúng. Đó là buổi tối em nhận ra mình đã vô tâm với bố mẹ và hiểu rằng tình yêu thương trong gia đình không chỉ nằm ở những lời nói mà còn được gửi gắm trong vô số việc nhỏ mỗi ngày.
Hôm ấy, em vừa đi học về đã vội vàng chạy vào phòng. Bài tập chưa làm xong nhưng em vẫn muốn chơi điện thoại một lúc. Mẹ gọi em xuống phụ dọn cơm, em đáp rằng lát nữa sẽ xuống. Mẹ gọi thêm lần nữa, em vẫn viện cớ đang bận. Ngoài phòng khách, bố vừa đi làm về, tiếng mở cửa và tiếng dép bước trên nền nhà vang lên quen thuộc. Một lúc sau, mẹ gọi cả nhà ăn cơm. Em xuống bàn với vẻ mặt bình thản, chẳng hề để ý rằng mẹ vẫn đang tất bật trong bếp.
Bữa cơm hôm ấy vẫn có những món em thích. Bố hỏi chuyện học tập, mẹ gắp thức ăn cho em, còn em vừa ăn vừa kể chuyện ở lớp. Đến lúc bố hỏi mẹ hôm nay có mệt không, em mới chú ý đến khuôn mặt mẹ. Dưới ánh đèn vàng, em thấy đôi mắt mẹ có vẻ mỏi, mái tóc hơi rối và đôi bàn tay vẫn còn vương mùi thức ăn. Sau bữa cơm, mọi người lần lượt đứng lên. Em định trở về phòng thì thấy mẹ một mình gom từng chiếc bát vào bồn rửa. Bỗng nhiên, những lời mẹ gọi lúc chiều hiện lên trong đầu em. Em bước lại, khẽ bảo mẹ để em rửa bát. Mẹ nhìn em, hơi bất ngờ rồi mỉm cười. Hai mẹ con đứng cạnh nhau trong căn bếp nhỏ. Tiếng nước chảy róc rách, tiếng bát đũa khẽ va vào nhau và tiếng mẹ kể chuyện trong ngày khiến em cảm thấy bình yên đến lạ.
Từ buổi tối ấy, em bắt đầu thay đổi. Em không còn xem việc nhà là chuyện riêng của bố mẹ. Mỗi khi đi học về, em tự cất sách vở, gấp quần áo, quét phòng và phụ mẹ dọn cơm. Khi thấy bố đi làm về mệt, em rót cho bố cốc nước. Khi mẹ bận, em chủ động làm những việc vừa sức mà không chờ mẹ nhắc. Những việc ấy rất nhỏ nhưng dần trở thành thói quen. Bố mẹ cũng vui hơn khi thấy em biết quan tâm đến gia đình. Em nhận ra mình không cần chờ đến một dịp đặc biệt mới có thể nói lời yêu thương. Một bát cơm được dọn giúp, một cốc nước đặt cạnh bố hay một câu hỏi mẹ có mệt không cũng có thể trở thành cách để trao gửi tình cảm.
Đôi khi, những bài học lớn lại đến từ những buổi tối rất bình thường. Với em, buổi tối bên căn bếp nhỏ năm ấy chính là một bài học như vậy. Em không nhớ chính xác hôm đó gia đình đã ăn những món gì, nhưng vẫn nhớ ánh đèn vàng, tiếng nước chảy và nụ cười của mẹ khi em bước đến giúp. Câu chuyện đã khiến em hiểu rằng gia đình giống như một mái hiên, luôn âm thầm che chở ta qua những ngày nắng mưa. Vì thế, em muốn biết yêu thương bằng hành động, biết chia sẻ những nhọc nhằn và trân trọng hơn từng phút giây được ở bên những người thân yêu.
Bài tham khảo Mẫu 9
Con đường đến trường buổi sớm thường phủ đầy nắng trong veo, hai bên là những hàng cây xanh rì rào và tiếng chim chuyền cành ríu rít. Nhưng trong trí nhớ của em, con đường ấy còn giữ một câu chuyện đặc biệt. Đó là ngày em lần đầu dám đứng lên bảo vệ một người bạn khi bạn bị hiểu lầm. Sự việc không lớn, nhưng nó khiến em hiểu rằng sống ngay thẳng đôi khi cần một chút can đảm, và im lặng trước điều sai cũng có thể khiến người khác tổn thương.
Hôm ấy, trong giờ ra chơi, lớp em phát hiện một hộp bút của bạn Lan bị mất. Chiếc hộp rất đẹp và là món quà mẹ tặng bạn. Mọi người bắt đầu tìm kiếm quanh lớp. Một bạn nói rằng lúc trước đã nhìn thấy Tuấn đứng gần bàn Lan. Vì Tuấn vốn ít nói nên vài bạn lập tức nghi ngờ bạn. Em cũng nghe những lời bàn tán ấy nhưng không biết nên làm gì. Tuấn đứng ở cuối lớp, khuôn mặt đỏ lên, liên tục nói mình không lấy. Không khí trong lớp trở nên căng thẳng, những tiếng xì xào cứ nối tiếp nhau.
Đúng lúc ấy, em chợt nhớ ra trước giờ ra chơi mình từng nhìn thấy Tuấn đi lấy quả bóng ở góc sân. Em nghĩ nếu cứ im lặng, có thể mọi người sẽ tiếp tục nghi ngờ bạn. Em lấy hết can đảm nói rằng mình đã nhìn thấy Tuấn ở sân bóng vào thời điểm chiếc hộp có thể đã bị mất. Cả lớp im lặng. Cô giáo cũng bước đến hỏi thêm. Sau một lúc tìm kiếm, một bạn bất ngờ phát hiện chiếc hộp nằm phía sau tủ sách. Hóa ra trong lúc dọn bàn, Lan đã vô tình để nó rơi xuống đó. Lan vội vàng xin lỗi Tuấn. Tuấn chỉ cười rồi bảo rằng không sao. Nhìn gương mặt bạn từ căng thẳng chuyển sang nhẹ nhõm, em bỗng thấy lòng mình cũng nhẹ theo. Cô giáo khen em đã biết nói điều mình chứng kiến nhưng cũng nhắc cả lớp rằng trước khi nghi ngờ một ai, cần tìm hiểu thật rõ sự việc.
Sau hôm ấy, em suy nghĩ rất nhiều. Trước đây, em thường ngại lên tiếng vì sợ người khác không đồng ý hoặc sợ mình trở thành người khác biệt. Nhưng em hiểu rằng nếu biết điều đúng mà vẫn im lặng chỉ vì sợ hãi thì đôi khi chính sự im lặng ấy lại làm người khác chịu tổn thương. Từ đó, em tập nói ra suy nghĩ của mình một cách bình tĩnh, không vội phán xét và luôn tìm hiểu sự việc trước khi kết luận. Em cũng học cách bảo vệ bạn bè khi họ bị hiểu lầm nhưng không bênh vực mù quáng. Điều quan trọng nhất là phải thành thật với những gì mình biết và biết chịu trách nhiệm với lời nói của mình.
Mỗi lần đi qua góc sân nơi Tuấn từng đứng hôm ấy, em lại nhớ đến câu chuyện nhỏ trong lớp. Chiếc hộp bút đã được tìm thấy, hiểu lầm cũng nhanh chóng qua đi, nhưng bài học về sự can đảm vẫn ở lại trong em. Em hiểu rằng trưởng thành không phải lúc nào cũng là làm được những điều thật lớn lao. Đôi khi, trưởng thành chỉ là dám nói một lời đúng lúc, biết bảo vệ điều đúng và biết suy nghĩ trước khi đánh giá người khác. Em mong mình sẽ luôn giữ được sự thẳng thắn nhưng cũng đủ dịu dàng để không làm tổn thương những người xung quanh.
Bài tham khảo Mẫu 10
Mùi đất ẩm sau cơn mưa còn vương trên lối nhỏ, những giọt nước đọng trên lá cây long lanh dưới ánh nắng vừa ló ra. Trên đường trở về sau một chuyến thăm quê, em từng nghe bà kể một câu chuyện về những năm tháng khó khăn của gia đình. Câu chuyện ấy không có điều gì quá lớn lao, nhưng lại khiến em nhìn những gì mình đang có bằng một ánh mắt hoàn toàn khác. Từ đó, em học được cách biết đủ, biết trân trọng và không còn dễ dàng than phiền về những điều nhỏ nhặt.
Hôm ấy, em cùng bà đi dọn lại căn phòng cũ. Trong một chiếc tủ gỗ đã bạc màu, bà lấy ra một chiếc cặp sách nhỏ. Chiếc cặp đã cũ đến mức màu vải gần như phai hết, một bên quai còn được khâu lại bằng những đường chỉ không đều. Em nhìn chiếc cặp rồi thắc mắc tại sao bà vẫn giữ nó. Bà mỉm cười và nói đó là chiếc cặp mẹ em từng dùng khi còn nhỏ. Em ngạc nhiên vì mẹ ngày trước cũng từng phải dùng một chiếc cặp cũ như vậy. Bà ngồi xuống bên cửa sổ rồi bắt đầu kể chuyện.
Ngày ấy, gia đình còn khó khăn. Mẹ em phải giữ gìn từng quyển sách, từng chiếc bút. Chiếc cặp rách chỗ nào thì bà vá lại chỗ ấy. Có hôm trời mưa, nước ngấm vào cặp làm sách vở ướt cả, mẹ vẫn cẩn thận hong từng quyển dưới mái hiên. Bà kể rằng mẹ chưa bao giờ than phiền vì không có đồ mới. Nghe giọng bà chậm rãi, em bất giác nhìn lại căn phòng của mình. Em nhớ những lần mình chê chiếc cặp đã cũ, phàn nàn vì chưa được mua một món đồ mới hay buồn bực chỉ vì một việc rất nhỏ. Bỗng nhiên, những điều ấy trở nên bé xíu. Em cầm chiếc cặp cũ trên tay, cảm nhận lớp vải đã mềm đi theo năm tháng và thấy trong đó như có cả một đoạn tuổi thơ của mẹ.
Sau hôm ấy, em bắt đầu thay đổi cách sống. Em biết giữ gìn sách vở, đồ dùng học tập hơn, không còn đòi hỏi bố mẹ phải mua những thứ mình thích ngay lập tức. Khi gặp một việc không vừa ý, em tập nghĩ đến những điều tốt đẹp mình đang có trước khi than phiền. Em cũng hiểu hơn về sự vất vả của bố mẹ và chủ động giúp đỡ việc nhà. Bố mẹ nhận thấy em ít mè nheo hơn, biết tiết kiệm và trân trọng đồ dùng hơn trước. Đặc biệt, mỗi khi có một món đồ mới, em không còn chỉ nghĩ đến niềm vui của mình mà còn nhớ rằng phía sau món quà ấy là công sức của bố mẹ.
Chiếc cặp cũ ấy có lẽ chẳng đáng bao nhiêu tiền, nhưng với em, nó giống như một chiếc hộp nhỏ cất giữ cả một câu chuyện gia đình. Mỗi lần nhìn thấy nó, em lại nhớ đến buổi chiều sau mưa và giọng kể chậm rãi của bà. Câu chuyện ấy đã giúp em hiểu rằng hạnh phúc không nằm ở việc mình có bao nhiêu thứ mới, mà ở khả năng nhận ra những điều quý giá đang hiện diện quanh mình. Em biết mình vẫn còn nhiều điều phải học, nhưng từ hôm ấy, em muốn sống biết đủ hơn, biết ơn hơn và luôn nhớ rằng phía sau những gì mình có hôm nay là biết bao yêu thương âm thầm của gia đình.
Bài tham khảo Mẫu 11
Ánh nắng đầu ngày rơi nghiêng trên những bậc thềm, tiếng chim ríu rít gọi nhau trên vòm cây và tiếng xe cộ bắt đầu vang lên ngoài phố. Một buổi sáng như thế đã trở thành dấu mốc đáng nhớ trong tuổi thơ em, bởi lần đầu tiên em hiểu rằng một lời xin lỗi chân thành có thể làm dịu đi một nỗi buồn. Câu chuyện xảy ra sau một lần em vô tình làm mất món quà mà người bạn thân đã tặng. Từ sự việc ấy, em đã thay đổi cách cư xử và biết trân trọng hơn tình cảm của những người luôn yêu quý mình.
Hôm ấy, Minh tặng em một chiếc móc khóa nhỏ hình chú mèo để chúc mừng sinh nhật. Món quà chẳng đắt tiền nhưng được bạn tự tay chọn vì biết em rất thích mèo. Em vui lắm, cứ cầm lên ngắm mãi rồi cẩn thận treo vào cặp. Thế nhưng sau giờ ra chơi, khi chuẩn bị ra về, em phát hiện chiếc móc khóa đã biến mất. Em lục tung ngăn cặp, tìm dưới gầm bàn rồi chạy ra sân xem có đánh rơi ở đâu không nhưng vẫn không thấy. Trong lúc lo lắng, em chợt nghĩ rằng có lẽ mình đã làm mất món quà của Minh. Nghĩ đến việc bạn sẽ buồn, em thấy lòng nặng trĩu.
Chiều hôm đó, Minh hỏi em chiếc móc khóa có còn không. Em cúi đầu kể lại mọi chuyện và lí nhí xin lỗi. Em cứ nghĩ bạn sẽ trách mình vì đã không giữ gìn món quà cẩn thận, nhưng Minh chỉ im lặng một lúc rồi bảo rằng bạn buồn vì món quà ấy có ý nghĩa, chứ không phải vì nó có giá trị lớn. Câu nói ấy khiến em càng ân hận. Em cùng Minh quay lại lớp tìm lần nữa. Hai đứa soi từng góc bàn, mở từng ngăn tủ. Cuối cùng, em phát hiện chiếc móc khóa mắc vào một sợi dây dưới chân bàn. Em mừng đến mức bật cười, còn Minh cũng cười theo. Bạn nhận lại món quà rồi bảo em lần sau nhớ giữ cẩn thận hơn. Khoảnh khắc ấy khiến em hiểu rằng tình bạn cần được nâng niu bằng sự chân thành chứ không phải bằng những món quà đắt tiền.
Sau chuyện ấy, em bắt đầu cẩn thận hơn với đồ dùng của mình và đặc biệt biết trân trọng những món quà người khác trao tặng. Em cũng hiểu rằng mỗi món quà đều chứa đựng tình cảm của người tặng. Vì vậy, em không còn xem nhẹ những điều nhỏ bé bạn bè dành cho mình. Khi được ai đó giúp đỡ, em biết nói lời cảm ơn. Khi vô tình làm người khác buồn, em mạnh dạn xin lỗi thay vì tìm cách né tránh. Những thay đổi ấy tuy nhỏ nhưng khiến em cảm thấy mình trưởng thành hơn. Minh và em vẫn thường cùng nhau học bài, chơi đùa và chia sẻ những chuyện vui buồn như trước.
Đến bây giờ, chiếc móc khóa hình chú mèo vẫn được em giữ cẩn thận trong ngăn bàn học. Mỗi lần nhìn thấy nó, em lại nhớ đến buổi chiều hai đứa cùng cúi xuống tìm kiếm giữa những chiếc bàn quen thuộc. Câu chuyện ấy đã dạy em rằng đôi khi một món đồ nhỏ cũng có thể mang theo một tình cảm rất lớn. Em sẽ luôn biết trân trọng những người đã dành cho mình sự chân thành, bởi những tình cảm giản dị ấy chính là những điều làm tuổi thơ trở nên đẹp đẽ.
Bài tham khảo Mẫu 12
Tiếng ve râm ran trên những tán phượng, nắng mùa hè trải vàng trên sân trường và những trang vở cuối năm khẽ lay động theo gió. Trong những ngày ấy, em từng nghĩ rằng chỉ cần học xong là có thể thoải mái nghỉ ngơi, chẳng cần quan tâm đến việc mình đã cố gắng đủ hay chưa. Nhưng một lần nhìn thấy một bạn trong lớp kiên trì học tập dù gặp rất nhiều khó khăn đã khiến em thay đổi suy nghĩ. Từ câu chuyện ấy, em hiểu rằng muốn đạt được điều mình mong muốn, trước hết phải biết cố gắng và không dễ dàng bỏ cuộc.
Bạn ấy tên là Nam, ngồi ở dãy bàn phía cuối lớp. Nam học không nhanh như nhiều bạn khác nhưng lúc nào cũng chăm chú nghe giảng. Có những buổi chiều, khi cả lớp đã về gần hết, em vẫn thấy Nam ngồi lại để làm cho xong bài. Hôm ấy, cô giáo trả bài kiểm tra Toán. Điểm của Nam chưa cao. Nhìn tờ giấy có nhiều nét mực đỏ, em tưởng bạn sẽ buồn và bỏ cuộc. Nhưng Nam chỉ lặng lẽ xem lại từng câu sai, dùng bút chì ghi chú bên cạnh rồi hỏi cô những phần mình chưa hiểu. Ngoài cửa sổ, nắng vẫn chiếu qua những tán cây, còn trong lớp chỉ còn tiếng lật sách khe khẽ.
Điều khiến em bất ngờ hơn là những ngày sau đó, Nam vẫn giữ thói quen học tập ấy. Có bài khó, bạn làm đi làm lại nhiều lần. Có hôm làm sai, Nam xóa đi rồi viết lại. Em hỏi sao bạn không thấy chán, Nam cười rồi bảo rằng nếu bỏ cuộc thì chắc chắn sẽ không tiến bộ, còn nếu tiếp tục cố gắng thì ít nhất ngày hôm sau mình sẽ biết thêm một chút. Câu nói giản dị ấy khiến em suy nghĩ rất lâu. Em nhớ lại những lần mình gặp bài khó rồi gấp sách lại, những lần điểm chưa tốt liền than rằng mình không thể học được. So với sự kiên trì của Nam, em thấy mình đã quá dễ dàng đầu hàng. Từ hôm đó, em quyết định thử thay đổi.
Em bắt đầu lập thời gian biểu, dành thời gian xem lại những bài mình chưa hiểu và không bỏ qua những lỗi sai. Mỗi khi gặp bài khó, em không còn lập tức buông bút mà thử tìm cách giải từng bước. Có khi em vẫn sai, nhưng em không còn thấy thất vọng như trước. Em hiểu rằng tiến bộ không phải là ngày hôm nay giỏi hơn tất cả mọi người, mà là hôm nay mình cố gắng hơn chính mình của ngày hôm qua. Một thời gian sau, kết quả học tập của em tốt hơn. Bố mẹ vui, cô giáo cũng nhận ra sự thay đổi ấy. Nhưng điều khiến em vui nhất là em đã không còn sợ những thử thách như trước.
Nam có thể không biết rằng sự kiên trì của bạn đã trở thành một bài học lớn đối với em. Mỗi khi muốn bỏ cuộc, em lại nhớ hình ảnh bạn ngồi dưới ánh nắng cuối ngày, kiên nhẫn sửa từng lỗi sai trong bài tập. Câu chuyện ấy đã thay đổi cách em nhìn về sự cố gắng. Em hiểu rằng chẳng ai có thể đi thật xa nếu luôn dừng lại trước khó khăn. Chỉ cần còn niềm tin và chịu bước tiếp, dù mỗi bước rất nhỏ, chúng ta vẫn có thể tiến gần hơn đến điều mình mong muốn.
Bài tham khảo Mẫu 13
Mưa đêm rơi tí tách ngoài hiên, từng giọt nước trượt trên ô cửa kính rồi tan vào bóng tối. Trong căn phòng nhỏ, ánh đèn vàng phủ lên chiếc bàn học nơi em đang ngồi làm bài. Chính trong một đêm mưa như thế, em đã nhận được một bài học khiến mình thay đổi cách nhìn về thời gian và những người thân trong gia đình. Đó là lần em vô tình làm mẹ buồn vì mải chơi mà quên lời hứa cùng mẹ chuẩn bị một món quà nhỏ cho bà ngoại.
Hôm ấy gần đến sinh nhật bà, mẹ nhờ em cùng làm một tấm thiệp để tặng bà. Mẹ đã chuẩn bị giấy màu, kéo, keo dán và một vài bông hoa nhỏ. Ban đầu em rất hào hứng, nhưng sau đó một người bạn gọi sang chơi. Em bỏ dở tấm thiệp rồi chạy đi mà quên mất lời mẹ dặn. Đến tối, khi trở về nhà, em thấy mẹ vẫn ngồi bên bàn. Những mảnh giấy màu còn nằm nguyên trên đó, chiếc kéo đặt bên cạnh và tấm thiệp vẫn chưa hoàn thành. Mẹ không trách mắng, chỉ nhẹ nhàng bảo rằng mẹ đã chờ em khá lâu. Nhìn khuôn mặt mẹ dưới ánh đèn, em bỗng thấy xấu hổ vì đã để một việc nhỏ của mình làm mẹ phải chờ đợi.
Mẹ kể rằng bà ngoại rất thích những món quà tự tay con cháu làm, bởi bà không cần thứ gì đắt tiền mà chỉ mong được nhìn thấy tình cảm của mọi người. Nghe mẹ nói, em càng ân hận. Em ngồi xuống bên mẹ và xin lỗi. Hai mẹ con cùng làm tiếp tấm thiệp. Mẹ cắt giấy, em dán từng cánh hoa. Ngoài trời, mưa vẫn rơi đều, còn trong căn phòng nhỏ, tiếng kéo cắt giấy xen với tiếng mẹ con trò chuyện khiến không gian trở nên ấm áp. Đến gần khuya, tấm thiệp cũng hoàn thành. Em nhìn những dòng chữ còn hơi vụng về của mình và bất giác mỉm cười. Em hiểu rằng điều quý giá nhất không phải tấm thiệp đẹp đến đâu mà là khoảng thời gian em đã thật sự dành cho mẹ và bà.
Từ hôm đó, em bắt đầu biết quý trọng thời gian hơn. Khi bố mẹ nhờ làm việc gì, em không còn trì hoãn vì những trò chơi riêng. Em cố gắng hoàn thành việc cần làm trước rồi mới vui chơi. Em cũng chủ động dành thời gian trò chuyện với ông bà, hỏi thăm bố mẹ và giúp đỡ những việc vừa sức. Dần dần, em nhận ra những người thân yêu không phải lúc nào cũng có thể ở bên mình mãi mãi, vì thế từng phút giây được quây quần đều đáng trân trọng. Bố mẹ vui vì em biết suy nghĩ hơn, còn em cũng cảm thấy gia đình gần gũi hơn trước.
Đêm mưa năm ấy đã qua từ lâu nhưng mỗi khi nghe tiếng mưa rơi trên mái hiên, em lại nhớ đến tấm thiệp nhỏ và ánh mắt của mẹ dưới ngọn đèn vàng. Câu chuyện ấy khiến em hiểu rằng thời gian giống như những giọt mưa, cứ lặng lẽ rơi và không thể quay trở lại. Vì vậy, em muốn biết trân trọng từng khoảnh khắc bên gia đình, biết nói lời yêu thương khi còn có thể và đừng để những điều vụn vặt khiến mình bỏ quên những người quan trọng nhất.
Bài tham khảo Mẫu 14
Buổi chiều sân trường thường có một vẻ đẹp rất riêng. Nắng nghiêng trên những bậc thềm, hàng cây đổ bóng dài và tiếng chim dần thưa khi học sinh lần lượt ra về. Nhưng có một buổi chiều em vẫn nhớ mãi vì đó là lần em nhận ra mình đã từng quá vội vàng trong cách đánh giá một người. Một câu chuyện nhỏ với bạn cùng lớp đã khiến em hiểu rằng muốn hiểu một người, trước hết phải biết lắng nghe.
Hôm ấy, lớp em chuẩn bị một tiết mục văn nghệ. Cô giáo giao cho mỗi nhóm tự chuẩn bị phần trang trí. Trong nhóm của em có Hà, một bạn khá ít nói. Khi mọi người phân công công việc, Hà chỉ ngồi im và không nhận phần nào. Em nghĩ bạn không muốn làm nên tỏ vẻ khó chịu. Đến lúc cả nhóm bắt tay vào trang trí, Hà vẫn đứng ở một góc. Em buột miệng nói rằng nếu không muốn tham gia thì bạn cứ để mọi người làm. Hà không nói gì, chỉ cúi xuống. Em cũng chẳng để ý thêm.
Đến gần cuối buổi, khi mọi người đã làm xong, Hà bất ngờ mang đến một bó hoa giấy rất đẹp. Bạn nói mình đã ở lại phòng Mĩ thuật để làm vì muốn góp một phần vào tiết mục nhưng không biết phải nói thế nào. Nhìn những bông hoa được gấp cẩn thận, em bỗng thấy mặt mình nóng lên vì xấu hổ. Hóa ra Hà không hề lười biếng như em nghĩ. Bạn chỉ hơi nhút nhát và không biết cách chủ động. Em bước đến xin lỗi Hà vì đã nói những lời khiến bạn buồn. Hà mỉm cười, bảo rằng bạn cũng nên nói rõ suy nghĩ của mình hơn. Hai đứa cùng mang những bông hoa đến trang trí sân khấu. Khi tiết mục hoàn thành, phần trang trí của nhóm được cô giáo khen rất đẹp.
Sau câu chuyện ấy, em bắt đầu thay đổi. Trước đây, chỉ cần nhìn thấy một hành động nào đó không vừa mắt, em thường nhanh chóng đưa ra kết luận. Sau này, em tập dừng lại và tự hỏi liệu mình đã hiểu hết câu chuyện chưa. Khi bạn ít nói, em chủ động hỏi han. Khi ai đó làm điều gì khác với suy nghĩ của mình, em cố gắng lắng nghe trước khi nhận xét. Nhờ vậy, em hiểu thêm nhiều bạn trong lớp và nhận ra mỗi người đều có những tính cách, hoàn cảnh và cách thể hiện tình cảm khác nhau. Em cũng trở nên bình tĩnh hơn trong những lần xảy ra hiểu lầm.
Đôi khi, một bông hoa giấy cũng có thể trở thành một bài học lớn. Mỗi lần nhìn những bông hoa được treo ở góc lớp, em lại nhớ đến Hà và buổi chiều hôm ấy. Em hiểu rằng lời nói có thể khiến người khác buồn, nhưng sự lắng nghe có thể giúp chúng ta hiểu nhau hơn. Câu chuyện ấy đã giúp em sống chậm lại một chút, bớt vội vàng phán xét và biết đặt mình vào vị trí của người khác. Em nghĩ đó là một thay đổi nhỏ nhưng sẽ theo em rất lâu trên con đường trưởng thành.
Bài tham khảo Mẫu 15
Buổi sớm trên quê ngoại luôn có một vẻ yên bình khiến lòng người dịu lại. Tiếng gà gáy vọng từ cuối xóm, làn khói mỏng bay lên từ những mái bếp và ánh nắng đầu ngày len qua hàng cau trước sân. Trong một lần về quê, em đã được nghe ông kể về những năm tháng tuổi trẻ của mình. Câu chuyện của ông không chỉ khiến em xúc động mà còn giúp em hiểu rằng những điều mình đang có hôm nay đều được vun đắp từ biết bao cố gắng của thế hệ trước.
Hôm ấy, em cùng ông quét sân. Trong lúc dọn lại chiếc tủ cũ, ông lấy ra một hộp gỗ nhỏ. Bên trong là những tấm ảnh đã ngả màu, vài lá thư cũ và một chiếc đồng hồ đã không còn chạy. Em tò mò hỏi ông về chiếc đồng hồ. Ông cầm nó trên tay, ánh mắt bỗng trở nên xa xăm. Ông kể đó là món quà ông từng mua sau những tháng ngày làm việc vất vả. Khi ấy, ông không có nhiều tiền, mỗi lần muốn mua một món đồ nhỏ đều phải tiết kiệm rất lâu. Có những ngày công việc khó khăn, ông vẫn cố gắng vì mong gia đình có cuộc sống tốt hơn.
Em ngồi bên ông, lặng nghe từng câu chuyện. Ông kể về những ngày đi làm từ rất sớm, về những bữa cơm giản dị và những lần phải sửa lại quần áo cũ để tiếp tục sử dụng. Điều khiến em xúc động nhất là ông không kể bằng giọng than thở. Ông chỉ cười hiền rồi bảo rằng chính những năm tháng ấy đã dạy ông biết quý trọng lao động và biết bằng lòng với những gì mình có. Nhìn chiếc đồng hồ cũ nằm trong lòng bàn tay ông, em bất giác nhớ đến những lần mình than phiền vì chưa được mua món đồ mới, những lần bỏ thức ăn vì không thích và những lúc ngại làm việc nhà. Những điều ấy bỗng trở nên thật nhỏ bé.
Sau buổi trò chuyện, em bắt đầu thay đổi từng chút một. Em biết giữ gìn sách vở, quần áo và đồ dùng học tập. Khi ăn cơm, em cố gắng ăn vừa đủ và không bỏ thừa thức ăn. Em cũng chủ động giúp bố mẹ những công việc trong nhà. Mỗi khi muốn có một món đồ mới, em tự hỏi mình có thật sự cần nó hay không. Em hiểu rằng bố mẹ cũng đang từng ngày cố gắng để dành cho em những điều tốt đẹp nhất. Nhờ vậy, em biết ơn gia đình hơn và không còn dễ dàng than phiền về những điều nhỏ nhặt như trước.
Chiếc đồng hồ cũ vẫn nằm trong chiếc hộp gỗ của ông, lặng lẽ giữ lại một phần kí ức của những năm tháng xa xưa. Còn với em, câu chuyện về chiếc đồng hồ đã trở thành một dấu mốc trong cách nhìn cuộc sống. Em hiểu rằng phía sau một mái nhà bình yên là biết bao mồ hôi, phía sau một bữa cơm đầy đủ là biết bao công sức và phía sau những gì em có hôm nay là tình yêu thương của gia đình. Em muốn sống biết đủ hơn, biết ơn hơn và cố gắng hơn để những yêu thương ấy không bao giờ trở nên vô nghĩa.
- Top 105 Bài văn kể lại một kỉ niệm với thầy, cô, bạn bè dưới mái trường thân yêu mà em đang học tập hay nhất
- Top 105 Bài văn kể về một kỉ niệm đáng nhớ đối với một vật nuôi mà em yêu thích hay nhất
- Top 105 Bài văn kể về một kỉ niệm của bản thân hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một lần em mắc khuyết điểm với thầy cô giáo hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một hoạt động xã hội đã để lại cho em một suy nghĩ, tình cảm sâu sắc hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Đoạn văn kể lại đoạn truyện sau đây bằng lời của nhân vật "con bé" trong câu chuyện trên hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại truyện đọc về các danh nhân em thích nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật lịch sử hoặc sự kiện lịch sử mà em yêu thích và thiêng liêng hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một sự việc liên quan đến nhân vật lịch sử có thật mà em có dịp tìm hiểu (anh hùng dân tộc, nhà thơ,...) hay nhất
- Top 105 Đoạn văn kể về sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử ở địa phương em hay nhất




Danh sách bình luận