1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể về một sự việc hay nhất

Viết bài văn kể lại những kỉ niệm sâu sắc của ngày khai trường đầu tiên


- Em muốn kể về ngày khai trường đầu tiên của mình vào thời điểm nào? (Một buổi sáng đầu tháng Chín, bộ đồng phục và bước qua cổng trường,...) - Ngày khai trường ấy diễn ra ở đâu? Em đi cùng những ai? (Tại ngôi trường tiểu học, em được bố mẹ đưa đến trường,...)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Em muốn kể về ngày khai trường đầu tiên của mình vào thời điểm nào? (Một buổi sáng đầu tháng Chín, bộ đồng phục và bước qua cổng trường,...)

- Ngày khai trường ấy diễn ra ở đâu? Em đi cùng những ai? (Tại ngôi trường tiểu học, em được bố mẹ đưa đến trường,...)

- Ấn tượng đầu tiên của em về ngày khai trường là gì? (Ngôi trường rộng lớn, sân trường đông vui, cờ hoa rực rỡ,...)

- Điều gì trong ngày khai trường đầu tiên khiến em nhớ mãi? (Được cô giáo dắt vào lớp, một món quà nhỏ, một lời động viên,...)

II. Thân bài

a. Kể về khung cảnh và cảm xúc trước khi đến trường

- Buổi sáng ngày khai trường đầu tiên có khung cảnh như thế nào? (Bầu trời trong xanh, nắng dịu nhẹ, gió thu mát mẻ,...)

- Em đã chuẩn bị những gì cho ngày đầu tiên đến trường? (Bộ quần áo mới được mẹ chuẩn bị từ tối hôm trước, chiếc cặp mới,...)

- Trên đường đến trường, em nhìn thấy những gì? (Nhiều bạn nhỏ mặc đồng phục, bố mẹ đưa con đến trường,...)

- Khi nhìn thấy ngôi trường lần đầu tiên, em cảm thấy như thế nào? (Háo hức, tò mò, vui mừng nhưng cũng có chút hồi hộp, bỡ ngỡ vì mọi thứ đều mới lạ,...)

b. Kể lại những diễn biến và kỉ niệm sâu sắc nhất

- Khi bước qua cổng trường, em nhìn thấy những gì? (Sân trường rộng lớn, những hàng cây xanh, sân khấu trang trí đẹp mắt,...)

- Buổi khai trường bắt đầu như thế nào? (Học sinh tập trung theo lớp, tiếng trống hoặc tiếng nhạc vang lên,...)

- Trong buổi lễ, điều gì khiến em ấn tượng nhất? (Tiếng trống khai trường vang lên, bài Quốc ca được cất lên, lời phát biểu của thầy hiệu trưởng,...)

- Sau buổi lễ, em được cô giáo đưa về lớp như thế nào? (Cô giáo tươi cười đón học sinh, hướng dẫn từng bạn về lớp,...)

- Kỉ niệm đặc biệt nào đã xảy ra với em? (Đứng nhầm hàng, làm rơi đồ,bật khóc vì nhớ bố mẹ, được cô giáo dỗ dành,...)

- Nếu kể về lần đầu xa bố mẹ, chuyện gì đã xảy ra? (Em bỗng thấy hụt hẫng hoặc lo lắng, níu tay mẹ,...)

- Nếu kể về người bạn đầu tiên, em đã gặp bạn như thế nào? (Hai bạn cùng ngồi gần nhau, bạn chủ động hỏi tên, cho em mượn bút,...)

- Nếu kể về cô giáo, cô đã làm gì khiến em nhớ mãi? (Cô cúi xuống hỏi han, nắm tay em, mỉm cười động viên,...)

- Lúc ấy em cảm thấy như thế nào? (Bồi hồi, hồi hộp, sau đó dần vui vẻ, ấm áp,...)

- Chi tiết nào của ngày khai trường đầu tiên khiến em nhớ nhất?

c. Kể về những khoảnh khắc cuối ngày và ý nghĩa của kỉ niệm

- Ngày khai trường đầu tiên kết thúc như thế nào? (Em làm quen với lớp học,...)

- Cảm xúc của em lúc cuối ngày có gì thay đổi? (Từ bỡ ngỡ trở nên vui vẻ,...)

- Em có nhớ cảm giác khi kể lại ngày đầu tiên ấy cho bố mẹ không?

- Sau ngày khai trường, em hiểu thêm điều gì? (Bước vào trường học là bước vào một hành trình mới đẹp đẽ,...)

- Ngày khai trường đầu tiên có ý nghĩa như thế nào đối với em?

- Em rút ra được điều gì từ kỉ niệm ấy?

III. Kết bài

- Khi nhớ lại ngày khai trường đầu tiên, em có cảm xúc gì?

- Kỉ niệm ấy đã để lại dấu ấn gì trong tuổi thơ của em?

- Nếu được trở lại ngày khai trường đầu tiên, em muốn làm gì?

- Em mong muốn điều gì cho những năm tháng học trò phía trước?

Bài siêu ngắn

Ngày khai trường đầu tiên luôn là một kỉ niệm đặc biệt trong tuổi thơ của em. Em vẫn nhớ buổi sáng đầu thu ấy, khi lần đầu được bố mẹ đưa đến ngôi trường mới, trong lòng vừa háo hức vừa hồi hộp.

Sân trường hôm ấy rực rỡ cờ hoa, hàng cây rung rinh trong gió, tiếng chim ríu rít hòa cùng tiếng nói cười của các bạn. Khi tiếng trống khai trường vang lên, em thấy mọi thứ vừa lạ vừa đáng yêu. Sau buổi lễ, cô giáo đưa chúng em về lớp. Lúc bố mẹ chuẩn bị ra về, em bỗng thấy lo lắng và níu tay mẹ. Cô nhẹ nhàng đến bên, nắm tay em rồi mỉm cười động viên. Bàn tay ấm áp của cô khiến em dần yên tâm và mạnh dạn bước vào lớp. Em ngồi vào chỗ, lặng lẽ nhìn theo bóng mẹ đang khuất dần ngoài cửa lớp. Cô bắt đầu trò chuyện và làm quen với chúng em bằng giọng nói dịu dàng, khiến không khí trong lớp trở nên gần gũi hơn. Một lúc sau, em đã quen với các bạn và không còn cảm thấy sợ hãi như lúc đầu. Em còn háo hức chờ đợi những tiết học đầu tiên dưới mái trường mới. Ngày hôm ấy đã giúp em hiểu rằng ngôi trường này sẽ là nơi lưu giữ thật nhiều kỉ niệm đẹp của tuổi thơ.

Đến bây giờ, em vẫn nhớ tiếng trống vang giữa sân trường và bàn tay cô nắm lấy tay mình. Đó là kỉ niệm trong trẻo mà em luôn muốn giữ lại trong những năm tháng tuổi thơ.

Bài tham khảo Mẫu 1

“Ngày đầu tiên đi học, mẹ dắt tay đến trường...” Giai điệu quen thuộc ấy mỗi khi vang lên lại đưa em trở về một buổi sáng đầu thu đã xa. Đó là ngày khai trường đầu tiên, ngày em lần đầu khoác lên mình bộ đồng phục mới, đeo chiếc cặp còn thơm mùi vải và bước qua cánh cổng trường với trái tim vừa háo hức vừa hồi hộp. Trong rất nhiều kỉ niệm của tuổi thơ, ngày hôm ấy vẫn là một trang kí ức trong veo mà em luôn nâng niu.

Từ tối hôm trước, mẹ đã cẩn thận chuẩn bị cho em bộ quần áo mới, xếp sách vở ngay ngắn vào chiếc cặp nhỏ rồi dặn em ngủ sớm để sáng mai đến trường. Khi thức dậy, em thấy bầu trời trong xanh, nắng sớm dịu dàng trải xuống những mái nhà. Trên đường đi, em bắt gặp rất nhiều bạn nhỏ cũng mặc đồng phục, tung tăng bên bố mẹ. Càng đến gần trường, tiếng nói cười càng rộn ràng. Trước cổng, cờ hoa bay phấp phới, hàng cây xanh rung rinh trong gió, vài chú chim chuyền cành hót líu lo. Em đứng trước ngôi trường rộng lớn mà lòng vừa vui vừa bỡ ngỡ, bởi mọi thứ đều mới mẻ đối với em.

Sân trường hôm ấy đông vui như một ngày hội. Các anh chị ríu rít trò chuyện, thầy cô tươi cười đón học sinh, còn những bạn lớp Một như em cứ nép bên bố mẹ. Khi tiếng trống khai trường vang lên, âm thanh trong trẻo mà mạnh mẽ ấy khiến em bất giác đứng im lắng nghe. Sau buổi lễ, cô giáo dẫn chúng em về lớp. Em ngồi vào chiếc bàn nhỏ, nhìn bảng đen, những ô cửa sổ và những gương mặt chưa quen mà thấy trong lòng có chút lo lắng. Đến lúc mẹ chuẩn bị ra về, em bỗng níu lấy tay mẹ, mắt cay cay vì sợ phải ở lại một nơi xa lạ. Mẹ cúi xuống xoa đầu, bảo em hãy ngoan ngoãn nghe lời cô rồi chiều mẹ sẽ đón. Cô giáo cũng bước đến, nhẹ nhàng nắm tay em và mỉm cười. Bàn tay cô ấm áp, giọng cô dịu dàng khiến em dần bình tĩnh. Cô đưa em vào lớp, giới thiệu với các bạn rồi bảo rằng từ hôm nay chúng em đã là những học sinh của lớp. Nghe vậy, em khẽ mỉm cười và bắt đầu thấy ngôi trường này gần gũi hơn.

Cuối buổi, khi mẹ đến đón, em chạy ra khoe đủ chuyện về cô giáo, chiếc bàn học và những người bạn mới. Nỗi sợ lúc sáng đã biến mất, thay vào đó là niềm vui và sự mong chờ ngày mai được trở lại trường. Em hiểu rằng ngày khai trường đầu tiên không chỉ mở ra một năm học mới mà còn mở ra trước mắt em một thế giới rộng lớn của tri thức, tình bạn và những trải nghiệm đầu đời. Nhờ sự yêu thương của gia đình và cô giáo, bước chân đầu tiên của em vào mái trường đã trở nên nhẹ nhàng hơn.

Đã nhiều năm trôi qua, nhưng mỗi khi nhìn thấy những em nhỏ đeo cặp bước vào lớp Một, em lại nhớ đến mình của ngày ấy. Em nhớ bầu trời xanh, hàng cây rung rinh, tiếng trống vang lên giữa sân trường và bàn tay cô giáo nắm lấy tay em. Ngày khai trường đầu tiên giống như cánh cửa mở vào một miền kí ức thật đẹp, nơi có sự chở che của mẹ, nụ cười của cô và những người bạn đầu tiên. Dù sau này có đi qua bao nhiêu mùa tựu trường, em tin hình ảnh buổi sáng đầu tiên ấy vẫn sẽ nằm yên trong trái tim em, trong trẻo như một tia nắng đầu thu.

Bài tham khảo Mẫu 2

Mỗi khi nghĩ về những ngày đầu tiên đến trường, em lại nhớ đến cảm giác bỡ ngỡ của mình năm ấy. Ngày khai trường đầu tiên không chỉ là một buổi lễ mở đầu năm học mà còn là lần đầu em bước ra khỏi vòng tay gia đình để làm quen với một thế giới mới. Chính vì thế, từng hình ảnh của ngày hôm ấy vẫn còn in đậm trong tâm trí em.

Buổi sáng đầu thu mang theo một vẻ dịu dàng rất riêng. Nắng không còn gay gắt, gió nhẹ lướt qua những tán cây, vài chú chim nhỏ ríu rít gọi nhau trên cành. Mẹ chuẩn bị cho em bộ đồng phục mới, chiếc cặp đầy sách vở và dặn đi dặn lại phải chào cô, chào bạn. Trên đường đến trường, em nhìn thấy những con đường đông hơn mọi ngày. Các bạn nhỏ mặc quần áo mới, người đeo cặp, người được bố mẹ dắt tay, ai cũng có vẻ háo hức. Khi ngôi trường hiện ra sau hàng cây, em ngước nhìn cánh cổng rộng lớn và bất giác thấy tim mình đập nhanh. Em vừa mong được bước vào, vừa muốn đứng mãi bên cạnh mẹ.

Rồi tiếng trống khai trường vang lên. Âm thanh ấy như đánh thức cả sân trường. Cờ đỏ tung bay, những chùm hoa được trang trí quanh sân khấu rung rinh trong gió, tiếng vỗ tay và tiếng nói cười hòa vào nhau tạo thành một không khí rộn ràng. Em đứng trong hàng lớp Một, đôi mắt cứ mở to nhìn mọi thứ. Sau buổi lễ, cô giáo đưa chúng em về lớp. Cô giới thiệu tên mình, hướng dẫn chúng em cách ngồi, cách xếp sách vở và còn hỏi từng bạn xem có ai thấy hồi hộp không. Đến lượt em, em lí nhí nói rằng mình hơi sợ. Cô không cười mà chỉ nhẹ nhàng bảo rằng cô cũng từng là một học sinh nhỏ như em. Câu nói ấy khiến em bất ngờ rồi bật cười. Trong giờ đầu tiên, cô kể một câu chuyện ngắn để chúng em làm quen. Những tiếng cười dần vang lên, những gương mặt xa lạ cũng trở nên thân thiện hơn. Một bạn ngồi cạnh còn quay sang hỏi tên em rồi cho em xem chiếc hộp bút mới. Chỉ trong một buổi sáng, lớp học đã không còn xa lạ như lúc em mới bước vào.

Khi buổi khai trường kết thúc, em bước ra cổng trường trong niềm vui khó tả. Mẹ hỏi em có muốn ngày mai lại đi học không, em gật đầu thật nhanh. Em kể cho mẹ nghe về cô giáo, về người bạn ngồi cạnh và cả tiếng trống vang lên lúc sáng. Từ một đứa trẻ còn bỡ ngỡ, em bắt đầu mong chờ những ngày được đến lớp. Em nhận ra rằng một mái trường thân thương không phải tự nhiên mà có, mà được tạo nên từ những nụ cười, lời chào, bài học đầu tiên và sự quan tâm của thầy cô, bạn bè.

Mỗi năm học đi qua, em lại lớn thêm một chút, nhưng ngày khai trường đầu tiên vẫn là một dấu mốc không thể thay thế. Em vẫn nhớ chiếc cặp nhỏ trên vai, nhớ ánh nắng dịu dàng trên sân trường và nhớ câu hỏi giản dị của cô giáo khiến em bớt sợ hãi. Nếu tuổi học trò là một con đường dài, thì ngày hôm ấy chính là bước chân đầu tiên. Và em thật may mắn vì bước chân ấy đã được đón bằng tiếng trống rộn ràng, nụ cười của cô và một bầu trời tuổi thơ xanh trong.

Bài tham khảo Mẫu 3

“Trường của em be bé, nằm lặng giữa hàng cây...” Mỗi lần nghe những giai điệu quen thuộc về mái trường, em lại thấy trong lòng hiện lên hình ảnh ngày khai trường đầu tiên. Khi ấy, em còn là một cô bé nhỏ với chiếc cặp mới trên vai, đôi giày còn sạch tinh và ánh mắt luôn mở to trước những điều chưa từng biết. Đó là ngày em bắt đầu hành trình dưới mái trường thân yêu và cũng là ngày để lại trong em những cảm xúc khó quên nhất.

Đêm trước ngày khai trường, em cứ trằn trọc mãi vì háo hức. Chiếc cặp mới được đặt ngay ngắn bên cạnh bàn, sách vở thơm mùi giấy, hộp bút đầy đủ màu sắc. Sáng hôm sau, vừa mở cửa, em đã thấy bầu trời xanh cao, nắng vàng nhẹ nhàng phủ lên những con đường còn vương hơi sương. Mẹ dắt em đi giữa dòng người đông vui. Những bạn nhỏ mặc đồng phục tung tăng trên phố, tiếng xe cộ hòa cùng tiếng cười nói làm buổi sáng trở nên rộn ràng. Đến trường, em nhìn thấy sân trường được trang trí bằng những lá cờ và chùm hoa nhiều màu sắc. Những hàng cây xanh mướt lay động trong gió, chim chóc chuyền cành ríu rít như cũng đang chào đón một năm học mới. Em đứng trước cổng trường, trong lòng vừa vui vừa có một chút lo âu.

Buổi lễ bắt đầu bằng tiếng trống vang vọng. Em cùng các bạn đứng ngay ngắn trong hàng, chăm chú nhìn lên sân khấu. Tiếng Quốc ca vang lên giữa sân trường khiến em bỗng cảm thấy mình đang bước vào một điều gì đó thật lớn lao. Sau phần lễ, cô giáo dẫn chúng em về lớp. Em còn nhớ lúc ấy mình cứ nhìn quanh vì mọi thứ đều mới. Bàn ghế sạch sẽ, bảng đen còn thơm mùi phấn, trên tường là những bức tranh nhiều màu sắc. Cô giáo bước đến bên em, hỏi tên rồi cúi xuống chỉnh lại chiếc khăn quàng còn hơi lệch. Một cử chỉ nhỏ thôi nhưng khiến em thấy thật ấm áp. Cô đưa chúng em đi xem từng góc trong lớp, hướng dẫn cách lấy sách vở rồi cho cả lớp chơi một trò chơi làm quen. Những tiếng cười nhanh chóng vang lên. Một bạn ngồi phía trước quay xuống rủ em cùng chơi. Chẳng bao lâu, sự bỡ ngỡ ban đầu đã dần tan biến, thay vào đó là cảm giác vui vẻ và mong muốn được ở lại lớp thật lâu.

Đến cuối ngày, khi bố đến đón, em chạy ra kể chuyện không ngừng. Em kể về tiếng trống, về cô giáo, về những người bạn mới và cả chiếc bảng lớp mà em thấy thật đẹp. Bố mỉm cười lắng nghe rồi hỏi em có thích trường mới không. Em gật đầu thật mạnh. Trên đường về, em ngoái lại nhìn cánh cổng trường đang dần khuất xa. Em biết mình sẽ còn trở lại nơi ấy rất nhiều lần, sẽ học những bài học mới, có thêm những người bạn mới và trải qua nhiều niềm vui buồn khác nhau. Nhưng ngày đầu tiên ấy sẽ luôn là điểm bắt đầu đặc biệt nhất.

Có lẽ tuổi thơ giống như một khu vườn, mỗi kỉ niệm là một bông hoa nhỏ được giữ lại theo năm tháng. Trong khu vườn tuổi thơ của em, ngày khai trường đầu tiên luôn là bông hoa mang màu sắc trong trẻo nhất. Em vẫn nhớ ánh nắng trên sân trường, tiếng chim giữa những vòm cây và bàn tay cô giáo nhẹ nhàng chỉnh lại chiếc khăn cho mình. Mai này khi rời xa mái trường, em có thể sẽ nhớ rất nhiều điều, nhưng chắc chắn sẽ không quên ngày mình lần đầu bước qua cánh cổng ấy với trái tim đầy bỡ ngỡ và niềm vui.

Bài tham khảo Mẫu 4

Có một ngày, cánh cổng trường bỗng trở nên rộng lớn hơn mọi ngày, bởi phía sau nó là cả một thế giới mới đang chờ đợi em khám phá. Đó chính là ngày khai trường đầu tiên, ngày em chính thức trở thành một học sinh lớp Một. Đến bây giờ, khi đã có thêm nhiều năm gắn bó với mái trường, em vẫn nhớ rõ cảm giác vừa háo hức vừa bỡ ngỡ của buổi sáng hôm ấy.

Từ sáng sớm, mẹ đã đánh thức em dậy và giúp em mặc bộ đồng phục mới tinh. Chiếc cặp nhỏ được xếp đầy sách vở, hộp bút và những món đồ dùng học tập mà em đã háo hức chuẩn bị từ nhiều ngày trước. Ngoài trời, nắng sớm trải vàng trên những con đường, gió thu mát dịu luồn qua hàng cây. Trên đường đến trường, em gặp rất nhiều bạn nhỏ cũng được bố mẹ đưa đi học. Có bạn tung tăng chạy trước, có bạn nép sát bên mẹ, có bạn vừa đi vừa cười nói ríu rít. Khi cổng trường hiện ra, em ngước nhìn sân trường rộng lớn với những lá cờ bay phấp phới và những chùm hoa rực rỡ. Trong lòng em bỗng dâng lên một cảm giác thật khó tả.

Tiếng trống khai trường vang lên giữa sân trường khiến em giật mình rồi chăm chú lắng nghe. Âm thanh ấy vừa mạnh mẽ vừa rộn ràng, như báo hiệu một hành trình mới đã bắt đầu. Sau buổi lễ, cô giáo đưa chúng em về lớp. Cô tươi cười giới thiệu từng bạn, còn em cứ ngồi im, hai tay đặt ngay ngắn trên bàn vì chưa biết phải làm gì. Đến lúc mẹ chuẩn bị ra về, em bất giác quay lại nhìn. Bóng mẹ dần khuất sau cánh cửa khiến mắt em cay cay. Em sợ mình sẽ phải ở lại một nơi xa lạ. Thấy vậy, cô giáo bước đến bên em, nhẹ nhàng hỏi em có nhớ mẹ không rồi nắm tay em. Cô bảo rằng mẹ sẽ quay lại đón và trong lúc chờ mẹ, cô cùng các bạn sẽ ở bên em. Lời nói giản dị ấy khiến lòng em dịu lại. Một lúc sau, cô tổ chức trò chơi làm quen, cả lớp cười vang. Em cũng bắt đầu mỉm cười và mạnh dạn trò chuyện với bạn bên cạnh.

Buổi học đầu tiên kết thúc trong niềm vui. Khi mẹ đến đón, em chạy ra khoe rằng hôm nay mình đã có cô giáo, có bạn mới và còn được chơi rất nhiều trò. Trên đường về, em cứ ngoái lại nhìn mái trường phía sau. Em hiểu rằng nơi ấy sẽ trở thành một phần quan trọng trong tuổi thơ của mình. Ngày khai trường đầu tiên không còn là ngày em lo sợ phải xa mẹ mà đã trở thành ngày em bắt đầu làm quen với một thế giới rộng lớn hơn.

Thời gian có thể làm chiếc cặp ngày nào trở nên cũ, làm bộ đồng phục nhỏ bé nằm lại trong ngăn tủ, nhưng không thể làm phai nhạt kí ức về ngày đầu tiên em bước vào trường. Em vẫn nhớ ánh mắt mẹ lúc chia tay, bàn tay cô giáo nắm lấy tay em và tiếng cười của những người bạn mới. Đó là những hình ảnh dịu dàng nhất của tuổi thơ mà em biết mình sẽ luôn mang theo trên hành trình trưởng thành.

Bài tham khảo Mẫu 5

Mùi giấy mới, tiếng khóa cặp lách cách và bộ quần áo được mẹ vuốt phẳng từ tối hôm trước đã khiến em háo hức suốt cả đêm. Em biết ngày mai mình sẽ đến trường, nhưng lúc ấy em chưa thể hiểu rằng buổi sáng đầu tiên ấy sẽ trở thành một trong những kỉ niệm đẹp nhất của tuổi thơ. Ngày khai trường đầu tiên đã mở ra trước mắt em một khoảng trời hoàn toàn mới.

Con đường đến trường hôm ấy dường như cũng khác hơn mọi ngày. Hai bên đường, những hàng cây xanh rung rinh trong gió, nắng sớm len qua từng kẽ lá. Trên vỉa hè, các bạn nhỏ mặc đồng phục mới, đeo những chiếc cặp đủ màu sắc và tung tăng bên cha mẹ. Có tiếng cười, tiếng gọi nhau và cả những tiếng chào còn ngập ngừng. Khi bước vào sân trường, em nhìn thấy rất nhiều lớp học, những hàng ghế được xếp ngay ngắn và sân khấu rực rỡ cờ hoa. Những chú chim nhỏ chuyền từ cành này sang cành khác, hót líu lo trên vòm cây. Em cứ ngước nhìn mãi, vừa thích thú vừa hồi hộp vì chưa từng thấy một nơi nào đông vui như thế.

Trong buổi lễ, em đứng giữa hàng các bạn lớp Một, đôi chân còn hơi mỏi nhưng mắt không ngừng nhìn về phía sân khấu. Khi tiếng trống khai trường vang lên, cả sân trường như bừng tỉnh. Tiếng vỗ tay nối tiếp nhau, những lá cờ rung lên trong gió, còn em bỗng thấy tim mình đập nhanh. Sau đó, cô giáo đưa cả lớp về phòng học. Cô hướng dẫn chúng em ngồi đúng chỗ rồi phát cho mỗi bạn một tấm nhãn vở nhỏ. Đến lượt em, cô nhìn tên em rồi mỉm cười, cẩn thận dán tấm nhãn lên quyển vở đầu tiên. Cô còn hỏi em có thích lớp học mới không. Em khẽ gật đầu. Chỉ một việc nhỏ như thế thôi nhưng em cảm thấy cô thật gần gũi. Một bạn ngồi cạnh còn quay sang giới thiệu tên mình rồi rủ em cùng chơi. Những điều mới mẻ dần trở nên thân quen. Lớp học lúc đầu còn im ắng vì bỡ ngỡ, sau đó đã vang lên những tiếng cười trong trẻo.

Khi bố đến đón, em vừa chạy ra vừa kể chuyện. Em khoe tấm nhãn vở cô giáo dán, kể tên người bạn mới và không quên nhắc đến tiếng trống khai trường. Bố nhìn em cười rồi bảo rằng từ hôm nay em đã thực sự lớn thêm một chút. Câu nói ấy khiến em suy nghĩ mãi. Em nhận ra ngày đầu tiên đến trường không chỉ là một ngày vui mà còn là cột mốc đánh dấu bước chân đầu tiên trên con đường học tập.

Trong kí ức của em, ngày khai trường ấy giống như một bức tranh được vẽ bằng những gam màu thật trong trẻo. Có màu xanh của bầu trời, màu đỏ của những lá cờ, màu vàng của nắng sớm và màu ấm áp của những nụ cười. Mỗi khi nhớ lại, em vẫn thấy lòng mình rộn ràng như nghe lại tiếng trống năm nào. Có lẽ đó chính là âm thanh đã đánh thức trong em tình yêu đầu tiên dành cho mái trường.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...