1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể về một sự việc hay nhất

Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội đã để lại cho em một suy nghĩ, tình cảm sâu sắc


- Em muốn kể lại hoạt động xã hội nào đã để lại cho em suy nghĩ, tình cảm sâu sắc? (Một buổi trồng cây, dọn vệ sinh nơi công cộng,...) - Hoạt động ấy diễn ra vào thời gian nào và ở đâu? (Một buổi sáng, khu phố, công viên, mái ấm,...)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Em muốn kể lại hoạt động xã hội nào đã để lại cho em suy nghĩ, tình cảm sâu sắc? (Một buổi trồng cây, dọn vệ sinh nơi công cộng,...)

- Hoạt động ấy diễn ra vào thời gian nào và ở đâu? (Một buổi sáng, khu phố, công viên, mái ấm,...)

- Em tham gia cùng những ai? (Bố mẹ, thầy cô, bạn bè,...)

- Điều gì khiến hoạt động ấy để lại trong em ấn tượng sâu sắc? (Một hoàn cảnh khiến em xúc động, một việc làm tử tế,...)

II. Thân bài

a. Kể về hoàn cảnh trước khi hoạt động xã hội diễn ra

- Hoạt động được tổ chức trong hoàn cảnh nào? (Một hoạt động của khu phố, một chuyến đi thiện nguyện của gia đình,...)

- Trước khi tham gia, em đã chuẩn bị những gì? (Chuẩn bị sách vở, quần áo, đồ dùng, cây giống, vật dụng sinh hoạt, thức ăn,..)

- Khung cảnh nơi diễn ra hoạt động như thế nào? (Con đường, công viên, khu dân cư, mái ấm, căn phòng, hàng cây,...)

- Mọi người lúc ấy đang làm gì? (Người phân chia công việc, người sắp xếp đồ đạc,...)

- Tâm trạng của em trước khi bắt đầu ra sao? (Háo hức, mong chờ,...)

b. Kể lại diễn biến hoạt động xã hội

- Hoạt động chính thức bắt đầu như thế nào? 

- Em đã trực tiếp làm những gì? (Cùng các bạn dọn rác, trồng cây,...)

- Những người xung quanh đã làm gì? (Thầy cô hướng dẫn, bố mẹ giúp đỡ,...)

- Có sự việc hoặc hình ảnh nào khiến em đặc biệt xúc động? (Một em nhỏ nhận món quà rồi nở nụ cười, một cụ già vui vẻ khi được thăm hỏi,...)

- Em đã cảm thấy thế nào lúc ấy? (Xúc động, thương cảm,...)

- Có lời nói hoặc hành động nào khiến em nhớ mãi?

- Hoạt động kết thúc như thế nào? (Mọi người hoàn thành công việc, cùng dọn dẹp, chụp ảnh lưu niệm,...)

c. Kể về suy nghĩ, tình cảm sau hoạt động

- Sau hoạt động, điều gì khiến em suy nghĩ nhiều nhất? Em nhận ra rằng xung quanh mình vẫn còn nhiều người cần được quan tâm,...)

- Em hiểu thêm điều gì về sự sẻ chia?

- Hoạt động ấy làm thay đổi suy nghĩ hoặc tình cảm của em như thế nào? (Em biết trân trọng cuộc sống hơn, biết quan tâm đến người khác,...)

- Sau đó em đã làm gì? (Chủ động giúp bố mẹ, giữ gìn vệ sinh, tiết kiệm,...)

- Em rút ra được bài học gì?

- Vì sao hoạt động ấy vẫn khiến em nhớ mãi? (Vì nó không chỉ mang đến một trải nghiệm mà còn giúp em nhìn cuộc sống bằng ánh mắt biết yêu thương,...) 

III. Kết bài

- Khi nhớ lại hoạt động ấy, em có cảm xúc gì?

- Hoạt động ấy đã để lại dấu ấn gì trong em?

- Em mong muốn điều gì trong tương lai?

- Em muốn giữ lại điều gì từ hoạt động ấy?

Bài siêu ngắn

Một buổi sáng cuối tuần, em cùng mẹ tham gia quyên góp sách vở cho những bạn nhỏ có hoàn cảnh khó khăn. Hoạt động ấy đã để lại trong em một kỉ niệm đẹp về sự sẻ chia và yêu thương.

Sân nhà văn hóa hôm ấy đông vui hơn thường ngày. Trên những chiếc bàn dài, nhiều thùng giấy được đặt ngay ngắn để mọi người gửi sách vở và đồ dùng học tập. Em mang theo vài quyển truyện và sách giáo khoa còn mới mà em đã cẩn thận giữ gìn. Em cùng mẹ xếp từng quyển sách vào thùng rồi chờ đến lượt trao tặng. Xung quanh, các cô chú và nhiều bạn nhỏ cũng vui vẻ mang những món quà của mình đến góp sức. Khi trao sách, em nhìn thấy một bạn nhỏ ôm chồng sách vào lòng, đôi mắt sáng lên vì vui sướng. Bạn cẩn thận lật từng trang sách rồi mỉm cười thật tươi. Khi bạn nói lời cảm ơn, em bỗng cảm thấy trong lòng ấm áp và vui khó tả. Em nhận ra những quyển sách tưởng như rất bình thường với mình lại có thể trở thành món quà quý giá đối với một bạn nhỏ khác. Mẹ nhìn em mỉm cười và nói rằng biết chia sẻ với mọi người là một việc làm rất đáng quý. Trên đường về, hình ảnh nụ cười của bạn nhỏ cứ hiện lên trong tâm trí em.

Sau buổi quyên góp, em càng biết trân trọng những gì mình đang có. Em hiểu rằng sẻ chia không cần bắt đầu từ những điều lớn lao, chỉ cần trao đi bằng sự chân thành. Từ đó, em luôn cố gắng giữ gìn đồ dùng cẩn thận để có thể giúp đỡ người khác khi cần.

Bài tham khảo Mẫu 1

Tuổi thơ không chỉ được dệt nên từ những buổi vui chơi bên gia đình và bạn bè mà còn được làm đầy bởi những lần ta biết đưa tay về phía người khác. Em vẫn nhớ một buổi sáng cuối tuần, khi cùng mẹ tham gia chương trình quyên góp sách vở cho trẻ em có hoàn cảnh khó khăn. Chuyến đi hôm ấy không dài, món quà em mang theo cũng chẳng lớn lao, nhưng hình ảnh một cô bé ôm chặt những quyển sách vào lòng đã khiến em suy nghĩ rất lâu về giá trị của sự sẻ chia.

Từ mấy ngày trước, mẹ đã cùng em sắp xếp lại tủ sách. Những quyển truyện em đã đọc nhiều lần, những cuốn sách giáo khoa của năm học trước và vài hộp bút vẫn còn mới được em lau sạch rồi xếp ngay ngắn vào một chiếc túi. Sáng hôm ấy, em theo mẹ đến nhà văn hóa của khu phố. Con đường quen thuộc dường như đông vui hơn mọi ngày. Trước sân, những thùng giấy lớn được đặt thành từng hàng, bên cạnh là quần áo, giày dép và đồ dùng học tập do mọi người mang đến. Người lớn bận rộn phân loại đồ đạc, các anh chị sắp xếp sách lên bàn, còn những bạn nhỏ như em cũng cố gắng góp một phần công việc. Nhìn những món quà từ nhiều gia đình dần đầy lên, em bất chợt cảm nhận được sức mạnh của sự chung tay.

Khi chương trình bắt đầu, những phần quà lần lượt được trao đến các bạn nhỏ. Em được mẹ nhờ đưa một túi sách cho một cô bé có mái tóc cắt ngắn và đôi mắt rất sáng. Bạn nhận lấy, cẩn thận mở từng quyển sách rồi vuốt nhẹ lên những trang giấy. Khi nhìn thấy một quyển truyện em từng yêu thích, bạn lập tức nở nụ cười rạng rỡ. Bạn ôm chồng sách vào ngực và nói lời cảm ơn rất khẽ. Không hiểu vì sao, khoảnh khắc ấy khiến em thấy sống mũi cay cay. Trước đây, em thường nghĩ một quyển truyện cũ hay một chiếc bút đã dùng qua chẳng còn đáng giá bao nhiêu. Nhưng nhìn niềm vui của bạn, em mới hiểu rằng giá trị của một món quà không nằm ở việc nó đắt tiền đến đâu mà nằm ở niềm vui mà nó có thể mang lại cho người nhận.

Trên đường trở về, em cứ nhớ mãi nụ cười của cô bé. Em nhìn chiếc cặp của mình rồi nghĩ đến những cuốn sách đang nằm yên trên giá, những món đồ đôi khi em sử dụng rất ít nhưng lại có thể trở nên hữu ích với một người khác. Từ đó, em bắt đầu biết giữ gìn sách vở, quần áo và đồ dùng cẩn thận hơn. Khi có những món đồ không còn cần đến, em không vội bỏ đi mà nghĩ xem chúng có thể được trao cho ai. Em cũng hiểu rằng sẻ chia không nhất thiết phải là một việc lớn lao. Một quyển sách, một chiếc áo, một lời hỏi thăm hay một bàn tay sẵn sàng giúp đỡ đều có thể trở thành một chút ấm áp giữa cuộc đời.

Đã lâu rồi nhưng mỗi lần nhìn thấy những quyển sách cũ trên giá, em lại nhớ đến buổi sáng hôm ấy. Em nhớ đôi tay nhỏ bé ôm chồng sách, nhớ nụ cười trong veo và cảm giác vui đến lạ khi biết một món quà của mình đã tìm được người cần nó. Hoạt động quyên góp đã giúp em hiểu rằng cuộc sống sẽ đẹp hơn khi con người biết nghĩ cho nhau. Em mong mình sẽ luôn giữ được thói quen biết cho đi, để sau này dù chỉ bằng một việc rất nhỏ, em vẫn có thể góp thêm một chút yêu thương cho những người đang cần được giúp đỡ.

Bài tham khảo Mẫu 2

Mỗi hàng cây xanh đều bắt đầu từ một mầm cây nhỏ, cũng như mỗi thay đổi tốt đẹp của cuộc sống thường bắt đầu từ những việc rất giản dị. Em hiểu điều ấy rõ hơn sau buổi trồng cây cùng mọi người trong khu phố vào một sáng đầu hè. Những cây non khi ấy chỉ cao ngang đầu gối, thân còn mảnh và lá còn xanh non, vậy mà chúng đã khiến em nghĩ nhiều hơn về trách nhiệm của mình đối với nơi em đang sống.

Hoạt động được tổ chức trên một đoạn đường trước đây khá trống trải. Hai bên đường chỉ có những khoảng đất khô xen lẫn cỏ dại, mùa hè nắng chiếu xuống khiến mặt đất nóng lên. Từ sớm, các cô chú trong khu phố đã mang cây giống, cuốc, xẻng và những thùng nước đến. Người phát cây, người chia dụng cụ, người đánh dấu từng vị trí cần trồng. Em đi cùng bố, được giao chăm sóc một cây bằng lăng nhỏ. Nhìn thân cây mảnh mai với vài chiếc lá rung nhẹ trong gió, em vừa thích thú vừa lo mình sẽ làm không đúng. Bố kiên nhẫn hướng dẫn em đào đất, rồi bảo rằng muốn cây lớn khỏe thì ngay từ lúc trồng phải biết nâng niu từng chút một.

Em cẩn thận đặt cây xuống hố đất, giữ cho thân cây đứng thẳng rồi vun từng nắm đất quanh gốc. Hai bàn tay em nhanh chóng lấm đầy đất nhưng em chẳng thấy khó chịu. Sau khi tưới nước, cây non đứng giữa khoảng đất rộng, trông bé nhỏ nhưng đầy sức sống. Xung quanh, mọi người cũng đang hoàn thành phần việc của mình. Chẳng bao lâu, cả đoạn đường đã xuất hiện một hàng cây thẳng tắp. Những chiếc lá rung rinh dưới nắng như đang chào đón một khởi đầu mới. Bố nhìn hàng cây rồi nói rằng chúng ta có thể chưa được ngồi dưới bóng mát của chúng, nhưng những người đi qua nơi này nhiều năm sau sẽ được hưởng điều mà hôm nay mọi người đã cùng nhau vun trồng. Câu nói ấy khiến em nhìn những cây non bằng một ánh mắt khác.

Sau buổi hôm đó, mỗi lần đi qua con đường ấy, em đều chú ý đến những cây mình từng trồng. Ban đầu, chúng còn thấp bé, nhưng rồi từng chiếc lá mới xuất hiện, thân cây dần cứng cáp hơn. Em bắt đầu hiểu rằng bảo vệ môi trường không phải là một khẩu hiệu xa xôi mà được tạo nên từ những hành động cụ thể. Em không còn tiện tay vứt rác, biết nhặt những mẩu giấy nằm trên sân và thường xuyên tưới cây ở nhà. Khi nhìn thấy một cây xanh bị bẻ cành, em cũng biết nhắc bạn bè dừng lại. Những thay đổi ấy tuy nhỏ nhưng khiến em cảm thấy mình đang thực sự làm được điều có ích.

Giờ đây, mỗi khi hàng cây bên đường lay động trong gió, em lại nhớ đến buổi sáng bàn tay còn lấm đất của mình. Cây đã lớn lên từng ngày, còn em cũng lớn lên cùng một bài học giản dị về trách nhiệm. Em hiểu rằng con người không chỉ nhận những điều tốt đẹp từ thiên nhiên mà còn phải biết trả lại bằng sự chăm sóc và bảo vệ. Em mong một ngày nào đó, khi hàng cây đã đủ lớn để phủ bóng cả con đường, em có thể đứng dưới tán lá xanh và mỉm cười vì mình đã từng góp một bàn tay nhỏ bé vào màu xanh ấy.

Bài tham khảo Mẫu 3

Một bàn tay chìa ra đúng lúc đôi khi có thể làm một ngày buồn trở nên nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Em từng nghĩ giúp đỡ người khác phải là việc gì thật lớn lao, cho đến khi tham gia một buổi thăm hỏi các cụ già neo đơn cùng mẹ. Chuyến đi ấy không có những món quà quý giá, chỉ có vài túi bánh, ít sữa và những câu chuyện giản dị, nhưng lại để trong em một cảm giác ấm áp mà đến giờ vẫn chưa phai.

Buổi chiều hôm ấy, mẹ đưa em đến một ngôi nhà nhỏ nằm cuối con phố. Trước sân có vài chậu cây xanh, một chiếc ghế gỗ đã cũ và giàn hoa giấy đang nở rực bên hiên. Mọi người trong nhóm lần lượt mang quà vào nhà, hỏi thăm sức khỏe rồi cùng nhau sắp xếp đồ đạc. Em được mẹ giao một túi bánh nhỏ để trao cho một bà cụ. Bà ngồi bên cửa sổ, mái tóc bạc trắng, đôi bàn tay gầy đặt trên đầu gối. Khi nhìn thấy chúng em, bà mỉm cười và nhẹ nhàng mời mọi người ngồi xuống. Em vốn hơi ngại vì không biết phải nói gì, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh và quan sát.

Sau một lúc, bà bắt đầu kể chuyện về những ngày còn trẻ, về căn nhà từng đông tiếng con cháu và những mùa cây trái đầy sân. Giọng bà chậm rãi, đôi lúc dừng lại như đang tìm một kỉ niệm xa xôi. Em chăm chú lắng nghe rồi hỏi bà về những chậu cây trước hiên. Bà vui hẳn lên, kể tên từng loài cây và nói rằng mỗi sáng bà đều tự tay tưới chúng. Trước khi chúng em ra về, bà nắm nhẹ tay em và bảo rằng điều bà vui nhất hôm nay không phải là túi quà mà là được có người đến trò chuyện. Bàn tay bà mỏng và hơi lạnh, nhưng cái nắm tay ấy khiến em thấy trong lòng mình ấm lên. Em chợt hiểu rằng đôi khi điều người khác cần không phải một món quà lớn, mà là cảm giác mình vẫn được nhớ đến và quan tâm.

Trên đường về, em kể cho mẹ nghe những câu chuyện của bà. Mẹ bảo rằng trong cuộc sống, sự quan tâm chân thành đôi khi quý hơn cả những thứ vật chất. Câu nói ấy khiến em nhìn những người lớn tuổi xung quanh bằng ánh mắt khác. Em bắt đầu chú ý hơn đến ông bà, thường ngồi trò chuyện, hỏi thăm sức khỏe và giúp ông bà những việc nhỏ. Em cũng hiểu rằng mỗi người đều có thể trao đi sự ấm áp bằng cách rất đơn giản, chẳng hạn dành thời gian lắng nghe một người đang cô đơn hay hỏi thăm một người lâu ngày chưa gặp.

Kỉ niệm ấy đã cho em một bài học không nằm trong sách vở. Em hiểu rằng sự tử tế không phải điều gì xa vời mà bắt đầu từ cách ta đối xử với những người ở ngay bên cạnh mình. Mỗi khi nhớ đến bàn tay bà cụ hôm ấy, em lại tự nhắc mình sống chậm hơn một chút để biết lắng nghe và quan tâm nhiều hơn. Em mong rằng sau này mình vẫn giữ được sự nhạy cảm trước niềm vui và nỗi buồn của người khác, bởi một chút yêu thương được trao đi đúng lúc có thể trở thành ánh sáng rất lâu trong lòng một người.

Bài tham khảo Mẫu 4

Một góc phố sạch sẽ, một dòng kênh trong hơn hay một công viên không còn đầy rác đều bắt đầu từ ý thức của từng người. Chính vì thế, khi khu dân cư tổ chức một buổi dọn vệ sinh quanh con kênh gần nhà, em đã xin bố cho tham gia. Em vốn chỉ nghĩ đó là một buổi lao động ngắn, nhưng những gì nhìn thấy và trải qua hôm ấy đã khiến em thay đổi cách nhìn về môi trường sống quanh mình.

Ngay từ đầu giờ sáng, mọi người đã tập trung bên con kênh. Dưới ánh nắng dịu, mặt nước phản chiếu những mảng trời xanh nhưng ven bờ lại có rất nhiều túi ni lông, chai nhựa và giấy vụn mắc trong bụi cỏ. Một vài người lớn mang theo bao tải và dụng cụ dọn rác, các bạn nhỏ được nhắc nhở chỉ nhặt những loại rác an toàn. Em cùng bố đeo găng tay, cầm kẹp gắp rác và bắt đầu làm việc. Mỗi bước đi lại xuất hiện thêm một mẩu rác, khiến em bất ngờ vì trước đây mình đã đi qua nơi này rất nhiều lần nhưng chẳng bao giờ để ý.

Càng làm, em càng thấy lượng rác ven bờ nhiều hơn mình tưởng. Có những chiếc chai nằm lẫn trong cỏ, những túi ni lông mắc trên cành cây và cả những chiếc hộp bị gió cuốn xuống mép nước. Mọi người chia nhau từng đoạn, người gom rác, người buộc bao, người phân loại những thứ có thể tái chế. Mồ hôi bắt đầu thấm trên lưng áo nhưng chẳng ai bỏ cuộc. Sau vài giờ, bờ kênh dần hiện ra sạch sẽ. Những bụi cỏ xanh trở lại, mặt nước không còn bị che bởi rác và con đường ven kênh cũng thoáng hơn. Đứng nhìn thành quả, em vừa vui vừa thấy hơi xấu hổ khi nghĩ đến những lần mình từng vô tình vứt một mẩu giấy xuống đất.

Từ hôm ấy, em bắt đầu để ý hơn đến những việc nhỏ mình làm mỗi ngày. Em bỏ rác đúng nơi quy định, hạn chế sử dụng những đồ dùng chỉ dùng một lần và thường nhắc người thân giữ vệ sinh chung. Em cũng hiểu rằng bảo vệ môi trường không thể chỉ trông chờ vào một vài người. Nếu mỗi người đều có ý thức, những con đường sẽ sạch hơn, những dòng nước sẽ trong hơn và không gian sống cũng trở nên dễ chịu hơn. Điều khiến em nhớ nhất sau hoạt động ấy không phải là sự mệt mỏi mà là cảm giác vui khi nhìn một nơi quen thuộc trở nên sạch đẹp nhờ công sức của rất nhiều người.

Con kênh ngày hôm ấy đã trở thành một hình ảnh đặc biệt trong em. Mỗi khi đi ngang qua, nhìn mặt nước phản chiếu ánh trời và hàng cây ven bờ, em lại nhớ đến những bao rác đầy và đôi bàn tay lấm bụi của mình. Em hiểu rằng yêu nơi mình sống không chỉ là tự hào về vẻ đẹp của nó mà còn phải biết giữ gìn vẻ đẹp ấy. Một việc nhỏ có thể chưa làm thay đổi cả thế giới, nhưng nếu nhiều người cùng bắt đầu từ những việc nhỏ, chắc chắn cuộc sống quanh ta sẽ dần tốt đẹp hơn.

Bài tham khảo Mẫu 5

Một chiếc áo cũ được gấp ngay ngắn, một hộp sữa nhỏ hay một món đồ chơi đã qua sử dụng đều có thể tìm thấy một ý nghĩa mới khi được trao đúng người. Em hiểu điều đó sau lần cùng các bạn tham gia chương trình tặng quà cho trẻ em có hoàn cảnh khó khăn. Chuyến đi ấy giúp em nhận ra rằng điều quý giá nhất trong một hoạt động xã hội không nằm ở số lượng quà tặng mà ở tình cảm mọi người gửi vào từng món quà.

Trước ngày đi, em cùng mẹ chuẩn bị một chiếc ba lô nhỏ. Em chọn vài quyển truyện mình đã đọc, một số bộ quần áo còn sạch và vài món đồ dùng học tập. Mẹ nhắc em phải kiểm tra thật kĩ để những thứ đem tặng vẫn còn tốt và người nhận có thể sử dụng được. Đến nơi, em thấy sân của nhà văn hóa đã được trang trí đơn giản. Những thùng quà được đặt thành từng khu vực, các anh chị tình nguyện viên bận rộn sắp xếp sách vở, bánh kẹo và đồ dùng. Trẻ em trong khu phố lần lượt đến, gương mặt nào cũng ánh lên sự tò mò và mong chờ.

Sau khi mọi thứ được chuẩn bị xong, chúng em bắt đầu trao quà. Em gặp một cậu bé nhỏ hơn mình vài tuổi, đôi giày đã cũ và chiếc áo mặc trên người hơi rộng. Khi nhận được một quyển truyện tranh, cậu bé chăm chú nhìn bìa sách rồi hỏi em có phải mình đã đọc chưa. Em gật đầu và kể cho bạn nghe về nhân vật mình thích nhất. Cậu bé nghe say mê, đôi mắt sáng lên. Sau đó, bạn cẩn thận cất quyển truyện vào túi rồi cảm ơn em. Nhìn cách bạn nâng niu món quà, em bỗng thấy những thứ mình từng xem là bình thường lại đáng quý đến thế. Em cũng nhận ra mình đã nhiều lần không biết trân trọng những điều đang có.

Khi trở về nhà, em mở tủ và nhìn lại những món đồ của mình. Trước đây, em thường muốn có thêm những thứ mới mà ít khi nghĩ đến việc giữ gìn những thứ đang có. Sau chuyến đi, em bắt đầu thay đổi. Em biết tiết kiệm hơn, chăm sóc đồ dùng cẩn thận hơn và sẵn sàng chia sẻ những món đồ mình không còn sử dụng với người khác. Quan trọng hơn, em học được cách nhìn cuộc sống bằng sự biết ơn. Một bữa ăn đầy đủ, một bộ quần áo sạch, một góc học tập có đủ sách vở đều là những điều đáng trân trọng chứ không phải điều hiển nhiên mà ai cũng có.

Thời gian đã trôi qua, nhưng mỗi khi mở một quyển truyện cũ, em lại nhớ đến cậu bé hôm ấy. Em không biết món quà nhỏ của mình đã đồng hành với bạn bao lâu, nhưng em biết buổi gặp gỡ ấy đã để lại một món quà khác trong chính em, đó là lòng biết ơn và sự sẻ chia. Em mong mình sẽ luôn giữ được suy nghĩ ấy trong những năm tháng sau này, để khi có thể giúp một người khác bằng một việc nhỏ, em sẽ không ngần ngại đưa tay ra. Bởi đôi khi, điều làm cuộc sống ấm áp hơn không phải là ta có thật nhiều, mà là ta biết dành một phần những gì mình có để trao cho người khác.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...