Viết bài văn kể lại một kỉ niệm với thầy cô, bạn bè, dưới mái trường thân yêu mà em đang học tập >
- Em muốn kể lại kỉ niệm nào với thầy cô hoặc bạn bè dưới mái trường? (Một lần được thầy cô giúp đỡ, một lần em mắc lỗi và được cô tha thứ, một tiết học đặc biệt, một lần cùng bạn vượt qua khó khăn,...) - Kỉ niệm ấy xảy ra vào thời gian nào và ở đâu? (Một buổi sáng trong lớp học, giờ ra chơi, sau giờ tan học, dưới sân trường, trong thư viện,...)
Dàn ý
I. Mở bài
- Em muốn kể lại kỉ niệm nào với thầy cô hoặc bạn bè dưới mái trường?
(Một lần được thầy cô giúp đỡ, một lần em mắc lỗi và được cô tha thứ, một tiết học đặc biệt, một lần cùng bạn vượt qua khó khăn,...)
- Kỉ niệm ấy xảy ra vào thời gian nào và ở đâu? (Một buổi sáng trong lớp học, giờ ra chơi, sau giờ tan học, dưới sân trường, trong thư viện,...)
- Khi ấy có những ai cùng tham gia? (Có thể là cô giáo, thầy giáo, người bạn thân, các bạn trong lớp hoặc một nhóm học sinh cùng tham gia hoạt động,...)
- Điều gì khiến kỉ niệm ấy trở nên sâu sắc và được em nhớ mãi? (Một lời nói của thầy cô, một hành động giúp đỡ của bạn,...)
II. Thân bài
a. Kể về hoàn cảnh trước khi kỉ niệm xảy ra
- Kỉ niệm bắt đầu trong hoàn cảnh như thế nào? (Một ngày học bình thường, một buổi sáng đầu tuần, giờ ra chơi, tiết học, buổi lao động, hoạt động ngoại khóa hoặc một ngày cuối năm học,...)
- Khung cảnh mái trường lúc ấy ra sao? (Có thể miêu tả cổng trường, sân trường, hàng cây, bồn hoa, lớp học, hành lang, ánh nắng, bầu trời,...)
- Trước khi sự việc xảy ra, em và mọi người đang làm gì? (Đang học bài, trò chuyện với bạn, chơi dưới sân, chuẩn bị cho một hoạt động,...)
- Tâm trạng của em khi ấy như thế nào? (Vui vẻ, háo hức, bình thường, tò mò, hồi hộp hoặc không hề biết rằng mình sắp có một kỉ niệm đáng nhớ,...)
- Có chi tiết nào báo hiệu sự việc đặc biệt sắp xảy ra không? (Một lời gọi của cô, một bài tập khó, một món đồ bị mất, một bạn gặp khó khăn,...)
b. Kể lại diễn biến của kỉ niệm
- Sự việc bắt đầu như thế nào? (Em chưa hiểu bài, quên đồ dùng, mắc lỗi, bạn gặp khó khăn, cả lớp cùng chuẩn bị một hoạt động hoặc em và bạn xảy ra hiểu lầm,...)
- Thầy cô hoặc bạn bè đã làm gì? (Thầy cô kiên nhẫn giảng lại bài, động viên,giúp đỡ em. Bạn bè có thể cho em mượn đồ dùng, cùng làm bài, an ủi,...)
- Em đã phản ứng như thế nào? (Vui mừng, xúc động, xấu hổ, ân hận, biết ơn hoặc hạnh phúc,...)
- Những người xung quanh có phản ứng gì? (Các bạn cổ vũ, cùng giúp đỡ, mỉm cười, chia sẻ niềm vui hoặc lặng lẽ chứng kiến sự việc. Thầy cô có thể động viên và khích lệ cả lớp,...)
- Chi tiết nào khiến em nhớ nhất? (Một ánh mắt dịu dàng, nụ cười của cô, bàn tay đặt lên vai em, chiếc bút bạn đưa, lời động viên,...)
- Em cảm thấy thế nào trong lúc sự việc diễn ra? (Hồi hộp, lo lắng, bối rối, vui sướng, xúc động, ân hận, cảm động hoặc thấy mình thật may mắn khi có những người bạn và thầy cô luôn yêu thương, giúp đỡ,...)
- Kỉ niệm kết thúc như thế nào? (Mọi khó khăn được giải quyết, em hiểu ra lỗi của mình, hai người bạn làm hòa, cả lớp hoàn thành nhiệm vụ hoặc hoạt động kết thúc trong tiếng cười và sự gắn bó,...)
c. Kể về suy nghĩ và ý nghĩa của kỉ niệm
- Sau kỉ niệm ấy, em đã suy nghĩ điều gì? (Em nhận ra mái trường không chỉ là nơi học kiến thức mà còn là nơi em học cách yêu thương, sẻ chia, giúp đỡ và trưởng thành cùng thầy cô, bạn bè,...)
- Điều gì khiến em cảm động nhất? (Sự tận tâm của thầy cô, sự chân thành của bạn bè, một lời động viên đúng lúc, sự bao dung,...)
- Kỉ niệm ấy làm tình cảm của em với thầy cô, bạn bè thay đổi như thế nào? (Em càng kính trọng thầy cô, quý mến bạn bè, biết lắng nghe,...)
- Em đã thay đổi điều gì sau kỉ niệm? (Chăm chỉ học tập hơn, biết giúp đỡ bạn bè, cẩn thận hơn, biết nhận lỗi và sửa lỗi, mạnh dạn hơn hoặc chủ động quan tâm đến mọi người,...)
- Mái trường trong kỉ niệm ấy hiện lên như thế nào? (Sân trường dưới hàng cây, lớp học ngập nắng, tiếng trống vang lên giữa giờ học, hành lang quen thuộc, góc sân có cây phượng, bảng đen, bàn ghế hoặc một nơi đã gắn bó với kỉ niệm,...)
- Em rút ra được bài học gì? (Hiểu rằng tình thầy trò và tình bạn được xây dựng từ sự chân thành, yêu thương, tin tưởng,...)
- Vì sao em nghĩ mình sẽ còn nhớ kỉ niệm ấy rất lâu? (Vì đó là một dấu ấn đặc biệt dưới mái trường, một kỉ niệm giúp em trưởng thành,...)
III. Kết bài
- Khi nhớ lại kỉ niệm ấy, em cảm thấy như thế nào? (Bồi hồi, xúc động, vui vẻ,...)
- Kỉ niệm ấy đã trở thành một phần tuổi học trò của em như thế nào?
- Em mong muốn điều gì cho những năm tháng tiếp theo dưới mái trường? (Mong thầy cô luôn mạnh khỏe, bạn bè luôn đoàn kết, lớp học luôn đầy tiếng cười,...)
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Mỗi khi nghe tiếng trống trường vang lên, em lại nhớ đến một kỉ niệm rất đẹp với cô giáo của mình. Đó là lần cô đã kiên nhẫn giúp em hiểu một bài học khó trong giờ Toán.
Hôm ấy, nắng nhẹ chiếu qua khung cửa sổ, những hàng cây ngoài sân khẽ lay động trong gió. Trong khi các bạn lần lượt hoàn thành bài tập, em vẫn loay hoay trước một bài toán khó vì chưa tìm được cách giải phù hợp. Thấy em buồn bã, cô nhẹ nhàng đến bên và hỏi xem em đang vướng ở bước nào. Cô kiên nhẫn giảng lại từng phần, từ cách đọc đề đến cách tìm ra đáp án, rồi động viên em bình tĩnh suy nghĩ. Nhờ sự hướng dẫn tận tình của cô, em dần hiểu được cách làm và tự mình hoàn thành bài toán. Khi viết được đáp án cuối cùng, em vui đến mức nở một nụ cười thật tươi. Cô nhìn em rồi mỉm cười khen em đã biết cố gắng và không bỏ cuộc trước bài khó. Lời động viên ấy khiến em cảm thấy tự tin hơn và có thêm hứng thú với môn Toán. Từ hôm đó, mỗi khi gặp bài tập khó, em luôn nhớ lời cô dặn để kiên trì suy nghĩ thay vì vội vàng bỏ cuộc.
Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng thầy cô không chỉ dạy chúng em kiến thức mà còn luôn kiên nhẫn dìu dắt chúng em trưởng thành. Em càng yêu quý cô và trân trọng những tháng ngày được học tập dưới mái trường thân thương.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Tuổi học trò của em có rất nhiều kỉ niệm đẹp bên bạn bè, nhưng em nhớ nhất là một lần người bạn thân đã giúp em khi em gặp khó khăn. Kỉ niệm nhỏ ấy khiến em hiểu hơn về giá trị của tình bạn.
Hôm đó, trong giờ Mĩ thuật, em phát hiện mình quên mang hộp bút màu nên vô cùng bối rối vì không biết phải hoàn thành bài vẽ như thế nào. Thấy em cứ loay hoay tìm kiếm trong cặp, Lan ngồi bên cạnh liền nhẹ nhàng chia cho em một phần màu của bạn. Bạn còn sắp xếp những màu cần thiết sang phía em để cả hai có thể cùng sử dụng thuận tiện hơn. Hai đứa cùng ngồi bên cửa sổ, vừa vẽ vừa trò chuyện về bức tranh của mình. Có lúc em chưa biết nên chọn màu nào, Lan còn vui vẻ góp ý để bức tranh của em trở nên hài hòa hơn. Nhờ có sự giúp đỡ của bạn, em nhanh chóng hoàn thành phần bài tập của mình. Khi nhìn bức tranh hoàn thành, em vui mừng cảm ơn Lan vì nếu không có bạn, chắc em đã không thể hoàn thành bài đúng thời gian. Lan chỉ cười rồi nói rằng bạn bè thì phải biết giúp đỡ nhau khi gặp khó khăn. Câu nói giản dị ấy khiến em cảm thấy tình bạn giữa chúng em trở nên gần gũi hơn. Từ hôm đó, chúng em càng thân thiết và thường xuyên giúp nhau trong học tập cũng như trong những công việc ở lớp.
Từ kỉ niệm ấy, em càng quý Lan hơn và luôn cố gắng quan tâm đến bạn bè. Em hiểu rằng tình bạn đẹp không cần những điều lớn lao, đôi khi chỉ bắt đầu từ một hành động nhỏ nhưng chân thành.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Sân trường sau giờ tan học thường trở nên yên tĩnh, nhưng trong kí ức của em, nơi ấy vẫn giữ lại một buổi chiều khiến em nhớ mãi. Đó là lần cô giáo ở lại trường cùng em vì mẹ đến đón muộn.
Hôm ấy, trời bất chợt mưa lớn khiến những hàng cây ngoài sân rung lên trong gió và nước mưa phủ trắng lối đi. Các bạn lần lượt ra về, sân trường vắng dần, chỉ còn tiếng mưa rơi đều đều trên mái hiên. Em ngồi một mình trong lớp, vừa lo vừa sợ vì đã lâu mà vẫn chưa thấy mẹ đến đón. Nhìn thấy vẻ mặt buồn bã của em, cô giáo nhẹ nhàng bước vào lớp rồi hỏi thăm xem em có lo lắng điều gì không. Biết mẹ đang trên đường đến nhưng bị mưa làm chậm, cô bảo em cứ yên tâm và ngồi chờ cùng cô. Cô kể cho em nghe vài câu chuyện vui, hỏi em về việc học và cùng em sắp xếp lại sách vở trong cặp. Nhờ những lời trò chuyện dịu dàng của cô, em dần bình tĩnh và không còn cảm thấy sợ hãi như lúc đầu. Một lúc sau, mẹ đến đón, cô mới yên tâm trao em cho mẹ rồi chuẩn bị ra về. Trước khi đi, cô còn dặn em phải cẩn thận khi trời mưa và vui vẻ chào hai mẹ con.
Đến bây giờ, mỗi khi trời mưa vào buổi chiều, em lại nhớ đến ngày hôm ấy. Em hiểu rằng mái trường không chỉ có những bài học mà còn có tình yêu thương của thầy cô, thứ tình cảm sẽ theo em thật lâu trên con đường trưởng thành.
Bài tham khảo Mẫu 1
“Thời gian có thể đưa con người đi rất xa, nhưng những kỉ niệm đẹp của tuổi học trò vẫn thường ở lại trong một góc nhỏ của trái tim.” Với em, mái trường không chỉ có bảng đen, phấn trắng và những giờ học quen thuộc mà còn có những người thầy, người cô luôn âm thầm dõi theo từng bước trưởng thành của học sinh. Trong rất nhiều kỉ niệm dưới mái trường thân yêu, em nhớ nhất là một lần cô giáo đã kiên nhẫn giúp em vượt qua một bài Toán khó. Kỉ niệm ấy tuy giản dị nhưng đã khiến em hiểu hơn về sự tận tâm của người giáo viên.
Hôm ấy là một buổi sáng đầu tuần. Sân trường sau tiếng trống vào lớp dần trở nên yên tĩnh, chỉ còn tiếng chim ríu rít trên những vòm cây và tiếng bước chân học sinh vang nhẹ ngoài hành lang. Trong tiết Toán, cô giao cho cả lớp một bài tập khá khó. Các bạn chăm chú làm bài, tiếng bút chạy đều trên trang vở, còn em cứ nhìn mãi những con số trước mặt mà không biết phải bắt đầu từ đâu. Em thử làm vài lần nhưng đều sai. Nhìn những dòng mực bị gạch xóa, em càng lúc càng thấy nản. Cô đi xuống từng bàn kiểm tra bài làm. Khi đến chỗ em, cô dừng lại, nhìn trang vở rồi nhẹ nhàng hỏi em đang vướng ở bước nào. Em lí nhí nói rằng mình không hiểu cách giải. Cô không trách mà chỉ mỉm cười, bảo em bình tĩnh suy nghĩ lại.
Cô kéo chiếc ghế ngồi cạnh em rồi chậm rãi hướng dẫn từng bước. Cô không làm thay mà đặt những câu hỏi nhỏ để em tự tìm ra cách giải. Có lúc em trả lời sai, cô vẫn kiên nhẫn giải thích lại bằng một cách khác. Ngoài cửa sổ, ánh nắng trải thành từng vệt dài trên nền lớp học, còn tiếng bút của các bạn vẫn đều đều vang lên. Sau một lúc, em bất ngờ nhận ra mình đã hiểu. Em cẩn thận viết lại lời giải, rồi rụt rè đưa vở cho cô xem. Cô đọc thật kĩ, nụ cười hiện lên trên gương mặt. Cô gật đầu và nói rằng em đã làm đúng rồi, chỉ cần tự tin hơn vào bản thân. Nghe câu nói ấy, em thấy trong lòng như có một cánh cửa vừa được mở ra. Không chỉ bài toán trở nên dễ hiểu hơn, em còn cảm thấy mình có thể cố gắng trước những điều tưởng như rất khó.
Từ hôm ấy, em không còn dễ dàng bỏ cuộc khi gặp một bài tập khó. Mỗi khi cảm thấy nản, em lại nhớ đến buổi sáng hôm đó và lời động viên nhẹ nhàng của cô. Em hiểu rằng cô không chỉ giúp em tìm ra đáp án của một bài Toán mà còn dạy em cách kiên trì, bình tĩnh và tin vào khả năng của mình. Em cũng nhận ra phía sau mỗi giờ học là biết bao sự tận tâm của thầy cô, những người luôn mong học sinh tiến bộ từng ngày. Vì thế, em càng kính trọng cô và tự nhắc mình phải chăm chỉ hơn để không phụ lòng người đã kiên nhẫn dìu dắt mình.
Đến bây giờ, mỗi khi mở một trang vở Toán, em vẫn nhớ đến những nét chữ cô từng hướng dẫn bên cạnh bài làm của mình. Kỉ niệm ấy giống như một ngọn đèn nhỏ soi sáng những lúc em chùn bước. Có thể sau này em sẽ quên nhiều bài toán đã học, nhưng chắc chắn em sẽ không quên cảm giác được cô kiên nhẫn ngồi bên và giúp mình tìm lại sự tự tin. Dưới mái trường thân yêu, chính những điều giản dị như thế đã làm nên một tuổi học trò thật đẹp.
Bài tham khảo Mẫu 2
Có một góc sân trường mỗi ngày vẫn đầy tiếng nói cười, nhưng trong trí nhớ của em, nơi ấy còn giữ lại một câu chuyện thật đặc biệt về tình bạn. Đó là khoảng sân dưới tán cây xanh, nơi em và Minh đã cùng nhau trải qua một buổi chiều mà đến giờ em vẫn nhớ rõ. Kỉ niệm ấy không có điều gì quá lớn lao, chỉ là một lần em làm mất món đồ bạn cho mượn. Thế nhưng chính từ chuyện nhỏ ấy, em hiểu rằng tình bạn được tạo nên bằng sự tin tưởng, chân thành và bao dung.
Hôm đó, sau tiết học cuối, sân trường vẫn còn rộn ràng tiếng học sinh. Một vài bạn đang chơi bóng, có nhóm đứng dưới hàng cây trò chuyện, tiếng chim chuyền cành hòa cùng tiếng cười khiến buổi chiều trở nên thật vui. Em và Minh ngồi gần nhau trong lớp để hoàn thành một bài tập Mĩ thuật. Vì quên mang bút chì, em đã mượn chiếc bút của Minh. Bạn đưa cho em và cẩn thận dặn rằng đó là món quà bố tặng nên phải giữ thật kĩ. Em gật đầu, vui vẻ cất chiếc bút vào hộp sau khi dùng xong. Đến giờ ra chơi, vì mải chạy theo các bạn, em vội vàng để hộp bút trên bàn rồi chạy ra sân. Khi trở lại, em hoảng hốt phát hiện chiếc bút của Minh đã biến mất.
Em lục tung ngăn bàn, cúi xuống tìm dưới ghế rồi hỏi những bạn ngồi gần đó. Càng tìm, em càng lo lắng. Đúng lúc ấy, Minh bước vào lớp. Em cúi mặt, không dám nhìn bạn. Sau một hồi do dự, em kể lại mọi chuyện và lí nhí xin lỗi. Em cứ nghĩ Minh sẽ giận, nhưng bạn chỉ im lặng một lát rồi nói rằng cả hai cùng tìm lại chiếc bút. Hai đứa chia nhau tìm từng góc lớp. Cuối cùng, một bạn ngồi phía cuối lớp phát hiện chiếc bút nằm dưới chân tủ. Có lẽ nó đã rơi xuống khi em vội chạy ra ngoài. Em cầm chiếc bút lên, thở phào rồi đưa lại cho Minh. Bạn nhận lấy, kiểm tra một lượt rồi cười nhẹ. Minh chỉ bảo em lần sau phải cẩn thận hơn. Câu nói giản dị ấy khiến em vừa vui vừa thấy mình cần có trách nhiệm hơn với những điều người khác tin tưởng trao cho mình.
Sau chuyện ấy, em hiểu rằng một người bạn tốt không phải là người luôn cùng mình vui chơi mà còn là người biết ở bên khi mình mắc lỗi hoặc gặp khó khăn. Minh hoàn toàn có thể trách em, nhưng bạn đã chọn cách cùng em giải quyết vấn đề. Chính sự bao dung ấy khiến em càng quý bạn hơn. Từ đó, em cẩn thận hơn khi mượn đồ của người khác, biết giữ lời hứa và luôn cố gắng giúp đỡ bạn bè khi có thể. Chiếc bút nhỏ hôm ấy chẳng có gì đặc biệt, nhưng nó đã trở thành một dấu mốc giúp tình bạn của chúng em thêm gắn bó.
Nhiều năm sau, có lẽ chiếc bút ấy đã không còn được sử dụng, nhưng em tin kỉ niệm về buổi chiều hôm đó sẽ vẫn còn nguyên trong trí nhớ. Em nhớ ánh nắng cuối ngày trên sân trường, nhớ dáng Minh cúi xuống tìm đồ cùng mình và nhớ nụ cười nhẹ nhõm khi chiếc bút được tìm thấy. Tình bạn tuổi học trò đôi khi chỉ được vun đắp từ những việc rất nhỏ, nhưng chính những điều nhỏ bé ấy lại có thể trở thành phần kí ức ấm áp nhất. Em thật may mắn vì dưới mái trường này đã có một người bạn cùng em lớn lên qua những ngày tháng trong trẻo.
Bài tham khảo Mẫu 3
Sau mỗi buổi tan học, sân trường lại dần vắng tiếng nói cười. Những chiếc ghế đá nằm im dưới hàng cây, hành lang kéo dài trong ánh chiều và cánh cổng trường lần lượt khép lại sau những bước chân học sinh. Nhưng có một buổi chiều, em đã ở lại lâu hơn mọi ngày và có một kỉ niệm mà mỗi lần nhớ lại, lòng em vẫn thấy ấm áp. Đó là lần mẹ đến đón muộn và cô giáo đã ở lại trường cùng em cho đến khi người thân đến.
Hôm ấy, tiết học cuối vừa kết thúc thì trời bất chợt chuyển mưa. Những đám mây xám kéo ngang bầu trời, gió thổi qua hàng cây làm lá rung lên xào xạc. Các bạn nhanh chóng thu dọn sách vở rồi lần lượt ra về. Em đứng dưới mái hiên nhìn từng người được bố mẹ đón, trong lòng cũng mong mẹ xuất hiện. Nhưng sân trường mỗi lúc một vắng. Tiếng xe ngoài cổng thưa dần, những hành lang vốn đầy tiếng cười cũng trở nên yên tĩnh. Em gọi điện cho mẹ và biết mẹ đang bận việc nên sẽ đến muộn. Nghe vậy, em vừa buồn vừa lo. Nhìn màn mưa trắng xóa trước mặt, em không biết phải làm gì.
Cô giáo lúc ấy vẫn đang sắp xếp lại giáo án trong lớp. Thấy em ngồi một mình, cô bước đến hỏi han. Khi biết mẹ chưa đến, cô bảo em cứ yên tâm và ngồi chờ cùng cô. Cô không để em cảm thấy mình đang phải chờ đợi trong sợ hãi. Cô lấy một quyển truyện trên giá sách rồi kể cho em nghe một câu chuyện. Thỉnh thoảng, cô lại hỏi em về việc học, về những điều em thích ở trường. Tiếng mưa rơi trên mái tôn hòa cùng giọng cô dịu dàng khiến căn phòng nhỏ trở nên ấm áp lạ thường. Một lúc sau, cô còn cùng em kiểm tra lại sách vở để chuẩn bị cho ngày hôm sau. Khi nghe tiếng xe của mẹ ngoài cổng, em vui mừng chạy ra. Cô đứng bên cạnh, chỉ đến khi thấy mẹ đã đón được em mới yên tâm thu dọn đồ đạc. Trước khi ra về, em cảm ơn cô. Cô chỉ mỉm cười và dặn em về nhà cẩn thận.
Trên đường về, em cứ nghĩ mãi về buổi chiều ấy. Cô hoàn toàn có thể ra về sau giờ học, nhưng cô đã ở lại chỉ vì không muốn một học sinh phải ngồi một mình trong lúc lo lắng. Em hiểu rằng tình yêu thương của thầy cô đôi khi không nằm trong những lời nói lớn lao mà ẩn trong những hành động rất âm thầm. Từ đó, em càng yêu lớp học, yêu hàng cây và cả những hành lang quen thuộc của trường hơn. Mỗi khi thấy một bạn phải ở lại chờ người thân, em cũng chủ động đến trò chuyện để bạn không cảm thấy buồn hay sợ hãi. Kỉ niệm ấy dạy em biết quan tâm đến người khác bằng những việc nhỏ nhất.
Bây giờ, mỗi khi nghe tiếng mưa rơi trên mái hiên, em lại nhớ đến buổi chiều hôm ấy. Trong kí ức của em, mái trường khi ấy không còn chỉ là nơi có những giờ học và bài kiểm tra mà đã trở thành một nơi biết dang tay che chở cho học sinh bằng tình yêu thương. Em biết mình thật may mắn khi từng được một người cô tận tâm ở bên trong một khoảnh khắc rất nhỏ của tuổi thơ. Và có lẽ, chính những khoảnh khắc như thế sẽ khiến hình ảnh mái trường luôn dịu dàng ở lại trong trái tim em.
Bài tham khảo Mẫu 4
Những trang vở học trò thường lưu giữ bài học, điểm số và những dòng chữ còn vụng về, nhưng đôi khi chúng cũng giữ lại cả những câu chuyện mà ta không muốn quên. Trong một trang vở cũ của em có một kỉ niệm về một lần cả lớp cùng giúp đỡ một người bạn gặp khó khăn. Kỉ niệm ấy xảy ra vào một buổi chiều bình thường, nhưng sau hôm đó, em nhận ra rằng mái trường đẹp nhất không chỉ bởi những hàng cây hay lớp học mà còn bởi tình cảm giữa những người cùng học dưới một mái nhà.
Chiều hôm ấy, sau tiếng trống tan học, cô giáo gọi cả lớp ở lại vài phút. Ngoài sân, nắng cuối ngày đã dịu, những vệt sáng trải dài trên hành lang. Cô kể rằng một bạn trong lớp đang gặp khó khăn nên chưa có đủ sách vở và đồ dùng học tập. Cô nói rất nhẹ nhàng, không muốn bạn cảm thấy xấu hổ hay bị thương hại. Cả lớp dần im lặng. Em nhìn về phía cuối lớp và thấy bạn ngồi cúi đầu, hai bàn tay đặt trên mặt bàn. Trong khoảnh khắc ấy, em bỗng thấy thương bạn và nghĩ rằng mình có thể làm một điều gì đó.
Bạn lớp trưởng đứng dậy đề nghị mỗi người góp một món đồ mình còn dùng tốt. Ngay hôm sau, lớp em bắt đầu mang những món quà nhỏ đến. Người góp vài quyển vở, người mang bút, người đem thước, có bạn còn tặng một chiếc hộp bút vẫn còn rất mới. Em chọn những quyển sách đã học xong nhưng còn sạch sẽ để gửi bạn. Khi nhìn chiếc túi đầy đồ dùng đặt trên bàn, bạn ấy đứng lặng một lúc. Đôi mắt bạn đỏ lên, rồi bạn khẽ nói cảm ơn. Cô giáo mỉm cười, bảo rằng đây là món quà của cả lớp và mong bạn sử dụng thật tốt. Bạn ôm chiếc túi vào lòng, nụ cười dần hiện lên trên khuôn mặt. Nhìn nụ cười ấy, cả lớp cũng vui theo. Không ai nói thêm điều gì, nhưng em cảm nhận được một sự ấm áp đang lan ra trong căn phòng nhỏ.
Sau hôm ấy, chúng em càng gắn bó với nhau hơn. Bạn ấy chăm chỉ học tập, còn chúng em thường xuyên trao đổi bài và chia sẻ đồ dùng khi cần. Em hiểu rằng sự giúp đỡ không nhất thiết phải là một điều lớn lao. Một quyển vở, một chiếc bút hay một lời hỏi han đúng lúc cũng có thể khiến một người cảm thấy mình không bị bỏ lại phía sau. Em cũng nhận ra rằng những năm tháng dưới mái trường không chỉ dạy em kiến thức mà còn dạy em cách sống biết yêu thương và nghĩ cho người khác. Kỉ niệm ấy khiến em muốn trở thành một người biết sẻ chia hơn trong cuộc sống.
Mỗi khi nhìn thấy một quyển vở trắng tinh hay nghe tiếng lật trang sách trong lớp học, em lại nhớ đến chiếc túi nhỏ ngày hôm ấy. Có lẽ những món đồ trong chiếc túi đã dần được sử dụng hết, nhưng tình cảm mà cả lớp gửi gắm vào đó vẫn còn ở lại. Đó là một trong những kỉ niệm khiến em hiểu rằng tuổi học trò đẹp không chỉ bởi những giờ vui chơi, những bài học hay tiếng cười mà còn bởi những lần chúng em biết nắm tay nhau để cùng bước qua một khó khăn. Em sẽ luôn trân trọng khoảng thời gian ấy như một phần trong trẻo nhất của những năm tháng dưới mái trường.
Bài tham khảo Mẫu 5
Có những buổi sáng bước qua cánh cổng trường, em vẫn nghe thấy tiếng bạn bè gọi nhau, tiếng ghế kéo trên nền lớp và tiếng trống vang lên từ cuối sân. Những âm thanh quen thuộc ấy đã trở thành một phần của tuổi học trò. Em từng nghĩ mỗi ngày đến trường chỉ là một ngày bình thường, cho đến khi một lần mắc lỗi trong giờ học khiến em nhận ra rằng phía sau sự nghiêm khắc của thầy cô luôn có sự yêu thương. Đó là kỉ niệm khiến em nhớ mãi về cô giáo chủ nhiệm của mình.
Hôm ấy, lớp em đang chuẩn bị cho một bài kiểm tra. Cô đã dặn cả lớp phải học bài và giữ trật tự để mọi người có thể tập trung. Nhưng vì mải trò chuyện với bạn bên cạnh, em đã không chú ý đến lời cô nhắc. Đến khi cô gọi em đứng lên trả lời câu hỏi, em hoàn toàn không biết mình phải làm gì. Cả lớp im lặng, còn em đỏ mặt vì xấu hổ. Cô nhìn em một lúc rồi nhẹ nhàng bảo em ngồi xuống. Em cứ nghĩ cô sẽ trách mắng trước lớp, nhưng cô chỉ tiếp tục bài giảng. Suốt tiết học hôm ấy, em cảm thấy trong lòng rất áy náy.
Cuối giờ, khi các bạn đã ra về, cô gọi em ở lại. Ánh chiều chiếu qua cửa sổ, rơi xuống mặt bàn thành những vệt sáng nhạt. Cô không trách mắng mà hỏi vì sao hôm nay em không tập trung. Em cúi đầu kể thật rằng mình đã mải nói chuyện. Cô lắng nghe rồi nhẹ nhàng bảo rằng mắc lỗi không đáng sợ, điều quan trọng là biết nhận ra lỗi và sửa đổi. Cô còn nói rằng cô nhắc nhở em vì cô tin em có thể làm tốt hơn. Nghe đến đó, em thấy sống mũi cay cay. Em xin lỗi cô và hứa sẽ chú ý hơn trong những giờ học sau. Cô mỉm cười, đặt tay lên vai em rồi bảo em về nhà cẩn thận. Chỉ một cử chỉ rất nhỏ ấy cũng khiến em nhớ mãi.
Từ hôm đó, em cố gắng thay đổi. Trong giờ học, em tập trung hơn, không nói chuyện riêng và chủ động hỏi cô khi chưa hiểu bài. Những lần cô nhận xét em tiến bộ, em vui vô cùng. Em hiểu rằng sự nghiêm khắc của cô không phải để làm em buồn mà là để giúp em trở thành một học sinh tốt hơn. Kỉ niệm ấy cũng dạy em biết chịu trách nhiệm với việc mình làm, biết lắng nghe và không né tránh lỗi sai. Càng trưởng thành, em càng nhận ra rằng có những lời nhắc nhở ngày ấy tưởng như rất bình thường nhưng lại âm thầm giúp mình thay đổi.
Thời gian có thể làm những trang vở cũ ngả màu, những dãy hành lang thay đổi và những lớp học lần lượt đón những thế hệ học sinh mới. Nhưng trong em vẫn còn nguyên hình ảnh cô đứng bên cửa sổ chiều hôm ấy, giọng nói nhẹ nhàng và bàn tay đặt lên vai em. Kỉ niệm ấy nhắc em rằng dưới mái trường, em không chỉ học cách giải một bài toán hay viết một bài văn mà còn học cách trở thành một người biết nhận lỗi, biết sửa sai và biết trân trọng những người luôn mong mình tiến bộ. Đó sẽ mãi là một bài học đẹp mà em mang theo trên hành trình trưởng thành của mình.
Bài tham khảo Mẫu 6
“Thời gian trôi qua thật nhanh, chỉ có những kỉ niệm đẹp là ở lại.” Mỗi khi nghe câu ấy, em lại nhớ đến mái trường thân yêu, nơi có tiếng trống vang lên mỗi sáng, có hàng cây rì rào trong gió và có những người bạn luôn cùng em đi qua những ngày tháng học trò. Trong rất nhiều kỉ niệm dưới mái trường, em nhớ nhất là lần cô giáo đã kiên nhẫn giúp em hiểu một bài toán khó. Kỉ niệm nhỏ bé ấy đã khiến em càng yêu quý cô và hiểu rằng phía sau mỗi bài giảng luôn có biết bao sự tận tâm.
Hôm ấy là một buổi sáng đầu tuần, bầu trời xanh trong, nắng nhẹ rải xuống sân trường qua những tán cây. Tiếng chim ríu rít trên vòm lá hòa cùng tiếng học sinh gọi nhau khiến ngôi trường trở nên rộn ràng. Khi tiếng trống báo tiết học vang lên, chúng em nhanh chóng trở về lớp. Trong tiết Toán, cô giao cho cả lớp một bài toán có nhiều bước giải. Các bạn lần lượt cúi xuống làm bài, còn em ngồi nhìn những con số trên trang giấy mà càng nghĩ càng rối. Em thử làm vài lần nhưng lần nào cũng đi đến một kết quả sai. Nhìn các bạn đã gần hoàn thành, em càng lo lắng. Cô đi xuống từng bàn, đến chỗ em thì dừng lại. Thấy em vẫn đang loay hoay, cô không trách mà nhẹ nhàng hỏi em đang vướng ở đâu.
Cô kéo ghế ngồi xuống bên cạnh rồi chậm rãi chỉ cho em từng bước. Cô không đưa ngay đáp án mà đặt những câu hỏi nhỏ để em tự suy nghĩ. Ban đầu em vẫn còn lúng túng, nhưng sau mỗi lời gợi ý, những điều tưởng như rối tung dần trở nên rõ ràng. Đến khi tự mình tìm ra cách giải, em vui đến mức bật cười. Cô nhìn em rồi mỉm cười, bảo rằng chỉ cần bình tĩnh và cố gắng thì bài khó đến đâu cũng có cách giải quyết. Câu nói ấy khiến em nhớ mãi. Các bạn ngồi gần cũng quay sang chúc mừng, khiến em càng thêm tự tin. Cuối tiết học, em nhìn trang vở với những dòng chữ ngay ngắn mà thấy vui hơn cả việc mình đã giải được một bài toán.
Từ hôm ấy, mỗi khi gặp một bài khó, em không còn vội vàng bỏ cuộc như trước. Em học cách đọc kĩ đề, bình tĩnh suy nghĩ và thử lại nhiều lần. Em hiểu rằng cô không chỉ giúp em giải một bài toán mà còn dạy em cách đối mặt với khó khăn. Nhìn lại mái lớp ngập nắng hôm ấy, em vẫn nhớ dáng cô cúi xuống bên bàn, giọng nói nhẹ nhàng và nụ cười động viên. Có lẽ những bài học quý giá nhất đôi khi không nằm hoàn toàn trên trang sách mà được trao cho chúng em bằng sự kiên nhẫn và yêu thương.
Đến bây giờ, mỗi khi mở lại quyển vở cũ, em vẫn có cảm giác như nghe thấy giọng cô giữa lớp học năm nào. Kỉ niệm ấy giống một tia nắng nhỏ nằm yên trong miền kí ức, mỗi lần nhớ đến lại khiến lòng em ấm áp. Em tự nhắc mình phải chăm chỉ hơn, biết kiên trì trước những điều khó khăn và luôn biết ơn những người đã âm thầm giúp mình trưởng thành. Dưới mái trường thân yêu, em may mắn không chỉ được học những con chữ mà còn được học cách không bỏ cuộc.
Bài tham khảo Mẫu 7
Mùi hoa phượng cuối mùa từng làm em nhớ mãi một buổi chiều dưới mái trường. Khi nắng đã nghiêng qua những dãy hành lang, sân trường không còn đông như buổi sáng, chỉ còn vài nhóm học sinh nán lại trò chuyện. Chính trong một buổi chiều tưởng như rất bình thường ấy, em đã có một kỉ niệm sâu sắc với người bạn thân của mình. Đó là lần em vô tình làm mất chiếc bút mà bạn cho mượn và được bạn nhẹ nhàng tha thứ, giúp em hiểu rằng một tình bạn đẹp không chỉ có tiếng cười mà còn được xây dựng từ sự tin tưởng và bao dung.
Hôm ấy, sau tiết Mĩ thuật, lớp em trở nên rộn ràng vì mọi người đang thu dọn giấy màu, bút chì và những hộp màu nhỏ. Ngoài sân, gió thổi qua hàng cây làm những chiếc lá rung lên xào xạc. Vì quên mang bút chì, em đã mượn chiếc bút của Lan, người bạn ngồi cùng bàn. Lan cẩn thận đưa cho em và dặn nhớ giữ gìn vì đó là chiếc bút bạn rất thích. Em vui vẻ gật đầu rồi đặt nó vào hộp bút. Thế nhưng khi tiếng trống ra chơi vang lên, em vội chạy ra sân cùng các bạn mà quên mất chiếc bút vẫn nằm trên bàn.
Đến khi quay lại lớp, chiếc bút đã không còn ở đó. Em cúi xuống tìm dưới gầm bàn, mở từng ngăn bàn, nhìn quanh những chiếc ghế nhưng vẫn không thấy. Càng tìm, em càng lo lắng. Khi Lan trở lại, em cúi đầu kể hết mọi chuyện và lí nhí xin lỗi. Em cứ nghĩ bạn sẽ giận, nhưng Lan chỉ im lặng một lát rồi nói rằng nếu cùng nhau tìm thì có thể sẽ thấy. Hai đứa đi quanh lớp, nhìn dưới bàn, cạnh tủ và cả ngoài hành lang. Cuối cùng, một bạn trong lớp phát hiện chiếc bút nằm dưới chân chiếc tủ cuối lớp. Có lẽ lúc em chạy ra ngoài, nó đã rơi xuống. Em thở phào, vội cầm chiếc bút đưa cho Lan. Bạn nhận lại, nhìn em rồi cười. Nụ cười ấy nhẹ nhàng như một vệt nắng cuối chiều. Lan chỉ nhắc em lần sau nhớ cẩn thận hơn. Nghe vậy, em vừa vui vừa thấy ngượng vì sự bất cẩn của mình.
Trên đường về, em cứ nghĩ mãi về chuyện vừa xảy ra. Nếu Lan nổi giận, có lẽ em cũng khó trách bạn vì chiếc bút là món quà rất quý. Nhưng bạn đã chọn cách bình tĩnh, cùng em tìm kiếm thay vì trách móc. Từ đó, em càng quý Lan hơn và tự nhắc mình phải biết giữ gìn những thứ người khác tin tưởng trao cho mình. Em cũng hiểu rằng trong tình bạn, điều đáng quý không phải là lúc nào cũng vui vẻ bên nhau mà còn là khi một người mắc lỗi, người kia vẫn biết lắng nghe và cho nhau cơ hội sửa chữa. Sau hôm ấy, chúng em càng thân thiết và luôn cố gắng giúp đỡ nhau trong học tập.
Mỗi lần nhìn thấy chiếc bút ấy trên bàn của Lan, em lại nhớ đến buổi chiều có nắng vàng rơi đầy hành lang. Kỉ niệm nhỏ ấy không ồn ào, cũng chẳng có điều gì lớn lao, nhưng lại khiến em hiểu sâu sắc hơn giá trị của hai chữ bạn bè. Tuổi học trò rồi sẽ đi qua, những chiếc bàn, hàng cây và tiếng trống trường có thể trở thành những hình ảnh xa xôi, nhưng em tin rằng nụ cười tha thứ của Lan sẽ vẫn là một trong những mảnh kí ức trong trẻo nhất mà em muốn giữ lại.
Bài tham khảo Mẫu 8
“Bạn bè là những người khiến những ngày bình thường trở nên đáng nhớ.” Em từng nghĩ tình bạn chỉ đơn giản là cùng nhau học bài, cùng chơi trong giờ ra chơi và chia sẻ những câu chuyện nhỏ. Cho đến một lần bạn Minh giúp em vượt qua một ngày buồn ở trường, em mới hiểu rằng tình bạn đẹp còn là khi một người lặng lẽ ở bên người kia vào đúng lúc cần nhất. Kỉ niệm ấy đã trở thành một mảnh kí ức dịu dàng mà em luôn trân trọng.
Hôm ấy trời vừa qua một trận mưa. Sân trường còn loang loáng nước, những chiếc lá trên hàng cây rung rinh, thỉnh thoảng một giọt nước rơi xuống bậc thềm nghe thật khẽ. Trong tiết ra chơi, các bạn ùa ra sân, tiếng cười nói vang lên khắp hành lang. Riêng em vẫn ngồi trong lớp vì vừa nhận được kết quả một bài kiểm tra không tốt. Những con điểm trên trang giấy khiến em buồn và thất vọng về bản thân. Em sợ bố mẹ sẽ buồn, lại càng ngại khi nhìn thấy các bạn đang vui vẻ. Em cúi xuống bàn, chẳng muốn nói chuyện với ai. Minh ngồi cạnh nhận ra em khác thường nên không chạy xuống sân như mọi ngày mà ngồi lại bên cạnh.
Minh không hỏi dồn dập mà chỉ nhẹ nhàng kéo quyển vở của em lại gần. Bạn bảo rằng một bài kiểm tra chưa tốt không có nghĩa là em không thể tiến bộ. Sau đó, Minh xem lại bài cùng em và chỉ ra những chỗ em đã nhầm. Có những lỗi rất nhỏ nhưng vì lúc làm bài em quá vội nên đã không nhận ra. Minh còn kể cho em nghe lần bạn từng làm bài không tốt rồi cũng từng buồn như thế nào. Hai đứa cùng nhìn ra cửa sổ. Ngoài kia, ánh nắng bắt đầu xuyên qua những đám mây, rơi xuống những chiếc lá còn ướt. Em bỗng thấy lòng nhẹ hơn. Minh cười rồi bảo rằng nếu em muốn, hai đứa có thể cùng nhau ôn lại bài sau giờ học. Một lời đề nghị giản dị nhưng khiến em cảm thấy mình không hề đơn độc. Từ hôm ấy, chúng em thường cùng nhau học bài. Những chỗ em chưa hiểu, Minh kiên nhẫn giải thích, còn khi Minh gặp bài khó, em cũng cố gắng tìm cách giúp bạn.
Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rằng tình bạn không phải lúc nào cũng cần những điều lớn lao. Đôi khi chỉ một người chịu ngồi lại bên cạnh, lắng nghe và nói một câu đúng lúc cũng đủ làm một ngày buồn trở nên nhẹ nhàng hơn. Em cũng học được cách quan tâm đến bạn bè bằng những hành động nhỏ. Nếu thấy một người bạn im lặng, em sẽ hỏi han thay vì bỏ qua. Nếu bạn gặp khó khăn, em cố gắng giúp đỡ trong khả năng của mình. Mái trường trong kí ức của em vì thế không chỉ có tiếng trống, bảng đen hay những hàng cây, mà còn có một người bạn từng ngồi bên em trong một buổi chiều sau mưa.
Nhiều năm sau, có lẽ em sẽ quên chính xác mình đã làm sai câu nào trong bài kiểm tra hôm ấy, nhưng chắc chắn em vẫn nhớ ánh nắng sau mưa và nụ cười của Minh bên cạnh. Kỉ niệm ấy dạy em biết rằng giữa những ngày tháng học trò, có những người bạn giống như một khoảng trời trong trẻo, chẳng cần nói điều gì quá lớn lao nhưng luôn khiến ta cảm thấy ấm lòng. Em mong tình bạn của chúng em sẽ luôn giữ được sự chân thành ấy, để dù mai này mỗi người đi một con đường, kí ức về những ngày cùng nhau dưới mái trường vẫn không bao giờ nhạt đi.
Bài tham khảo Mẫu 9
Sau mỗi trận mưa, sân trường thường sáng lên dưới những vệt nắng mới. Cây phượng trước lớp rung rinh những giọt nước còn đọng trên lá, hành lang thoảng mùi đất ẩm và tiếng chim lại ríu rít gọi nhau. Một buổi sáng như thế đã trở thành kỉ niệm đặc biệt trong tuổi học trò của em. Đó là lần cả lớp cùng chung tay giúp một người bạn gặp khó khăn, để rồi từ một việc làm nhỏ, em nhận ra rằng tình bạn và sự sẻ chia có thể khiến mái trường trở nên ấm áp hơn rất nhiều.
Sáng hôm ấy, sau cơn mưa đêm, sân trường sạch bóng và những vũng nước nhỏ còn lấp lánh dưới nắng. Khi tiếng trống vang lên, học sinh từ các dãy nhà nhanh chóng chạy vào lớp. Trong giờ sinh hoạt, cô giáo kể cho chúng em biết bạn Nam trong lớp đang gặp khó khăn vì gia đình chưa có điều kiện mua đủ sách vở và đồ dùng học tập. Cô nói rất nhẹ nhàng, không muốn ai thương hại bạn mà chỉ mong cả lớp biết quan tâm đến nhau. Nam ngồi ở cuối lớp, hai tay đặt lên bàn, khuôn mặt có vẻ ngượng ngùng. Căn phòng vốn đang rì rầm tiếng nói chuyện bỗng yên lặng. Em nhìn bạn rồi bất chợt thấy trong lòng mình có một cảm giác khó tả.
Ngay sau đó, lớp trưởng đề nghị mỗi bạn góp một món đồ còn sử dụng tốt. Người mang vở, người góp bút, người tặng thước, có bạn còn đem những quyển truyện mình rất yêu thích. Em cũng về nhà chọn những quyển sách đã học xong nhưng vẫn còn sạch sẽ để mang đến lớp. Sáng hôm sau, khi Nam bước vào, trên bàn bạn đã có một chiếc túi lớn. Nam đứng lặng người, nhìn từng món đồ rồi đưa tay chạm nhẹ lên những quyển vở mới. Đôi mắt bạn đỏ hoe. Nam cảm ơn cả lớp nhưng giọng nói cứ nghẹn lại. Cô giáo đặt tay lên vai bạn, mỉm cười bảo rằng đây là món quà của tất cả mọi người và mong Nam tiếp tục cố gắng học tập. Bỗng Nam cười thật tươi. Nụ cười ấy khiến cả lớp cũng vui theo. Ngoài cửa sổ, những giọt nước còn sót lại trên lá cây bắt đầu lấp lánh dưới ánh nắng.
Sau việc ấy, chúng em dần biết quan tâm đến nhau hơn. Khi một bạn quên bút, luôn có người sẵn sàng cho mượn. Khi ai đó chưa hiểu bài, cả nhóm cùng ngồi lại giải thích. Em nhận ra rằng sự sẻ chia không nhất thiết phải bắt đầu từ những điều lớn lao. Một quyển vở, một chiếc bút hay một lời hỏi han đúng lúc cũng có thể khiến một người cảm thấy mình không bị bỏ lại phía sau. Cô giáo cũng thường nhắc chúng em rằng lớp học không chỉ là nơi học kiến thức mà còn là nơi học cách sống cùng nhau. Nhờ vậy, em càng yêu lớp học của mình hơn, yêu cả những buổi sáng tiếng trống vang lên giữa sân trường và những gương mặt quen thuộc cùng nhau bước vào lớp.
Đã lâu rồi nhưng mỗi khi trời vừa tạnh mưa, em lại nhớ đến buổi sáng ấy. Em nhớ những chiếc lá long lanh, nhớ chiếc túi sách đặt trên bàn Nam và nhớ nụ cười rạng rỡ của bạn. Có những việc chỉ diễn ra trong vài phút nhưng lại để lại một khoảng ấm rất lâu trong lòng người. Với em, kỉ niệm ấy chính là một bài học đẹp mà mái trường đã trao tặng, bài học về sự sẻ chia, về tình bạn và về niềm vui khi biết làm cho một người khác cảm thấy được yêu thương.
Bài tham khảo Mẫu 10
Mùi giấy mới, tiếng phấn chạm nhẹ vào bảng và những vệt nắng nằm im trên mặt bàn luôn khiến em nhớ đến những giờ học thân thuộc dưới mái trường. Trong rất nhiều tiết học đã đi qua, em nhớ nhất một buổi sáng khi cả lớp cùng giúp một bạn mới chuyển trường hòa nhập với tập thể. Kỉ niệm ấy khiến em nhận ra rằng chỉ một lời chào, một nụ cười hay một chỗ ngồi được sẻ chia cũng có thể làm một người cảm thấy mình được chào đón.
Hôm đó, lớp em đón một bạn mới tên là An. Buổi sáng, khi tiếng trống báo vào học vang lên, An đứng ngoài cửa lớp với vẻ rụt rè. Bạn ôm chiếc cặp trước ngực, đôi mắt lặng lẽ nhìn vào căn phòng đầy những gương mặt xa lạ. Cô giáo bước đến, mỉm cười gọi An vào rồi giới thiệu bạn với cả lớp. Cả lớp vỗ tay chào đón, nhưng An chỉ khẽ cúi đầu. Em nhìn bạn mà nhớ đến cảm giác bỡ ngỡ của mình trong những ngày đầu bước vào một môi trường mới. Cô sắp xếp cho An ngồi gần em. Trong tiết học đầu tiên, em nhận ra bạn chưa biết vị trí thư viện, phòng y tế và một số quy định của lớp. Vì vậy, trong giờ ra chơi, em chủ động rủ An đi tham quan quanh trường.
Chúng em cùng đi qua hành lang đầy nắng, xuống sân và chỉ cho nhau những góc quen thuộc. Em giới thiệu cho An cây phượng lớn ở cuối sân, thư viện nằm gần phòng giáo viên và chiếc bảng tin nơi lớp thường xem thông báo. Một vài bạn khác thấy chúng em đi cùng nhau cũng chạy đến. Người hỏi An thích môn học nào, người rủ bạn tham gia trò chơi, người cho bạn xem những quyển truyện mình yêu thích. Chẳng bao lâu, An đã cười nhiều hơn. Đến tiết học sau, cô giao cho cả lớp làm việc nhóm. An ban đầu còn ngại ngùng nhưng các bạn chủ động mời bạn cùng tham gia. Cuối tiết, An mạnh dạn trình bày phần việc của mình trước lớp. Khi cô khen bạn tiến bộ, cả nhóm cùng vỗ tay. Nhìn nụ cười rạng rỡ trên khuôn mặt An, em cũng thấy vui lây.
Sau hôm ấy, An dần trở thành một thành viên thân thiết của lớp. Bạn tham gia các hoạt động, cùng chúng em học tập và chơi đùa trong giờ ra chơi. Còn em nhận ra rằng để một người bớt cô đơn, đôi khi chúng ta không cần làm điều gì quá lớn lao. Một lời chào, một câu hỏi han hay một bàn tay đưa ra đúng lúc cũng đủ mở cánh cửa của sự gần gũi. Từ kỉ niệm ấy, em biết quan tâm đến những người còn rụt rè hơn, biết chủ động làm quen và không để ai cảm thấy mình bị đứng ngoài tập thể. Mái trường trong mắt em cũng trở nên thân thương hơn bởi nơi đây không chỉ có những bài học mà còn có những tình cảm được gieo lên từng ngày.
Mỗi khi đi ngang qua chiếc cây phượng ở cuối sân, em lại nhớ đến buổi sáng An lần đầu bước vào lớp. Nắng hôm ấy vẫn có thể giống rất nhiều buổi sáng khác, tiếng trống trường cũng vẫn vang lên như thường lệ, nhưng trong kí ức của em, ngày ấy đặc biệt hơn bởi một người bạn đã tìm thấy cảm giác thân thuộc giữa những người xa lạ. Em hiểu rằng tuổi học trò đẹp không chỉ vì có những giờ học vui, mà còn vì chúng em biết nắm lấy tay nhau, cùng nhau lớn lên dưới một mái trường.
Bài tham khảo Mẫu 11
Tiếng trống tan học hôm ấy vang lên khi bầu trời đã ngả sang màu vàng nhạt. Từng tốp học sinh lần lượt rời khỏi cổng trường, tiếng nói cười nhỏ dần theo những bước chân. Em cũng thu dọn sách vở, nhưng một sự cố bất ngờ đã khiến em phải ở lại lớp lâu hơn mọi ngày. Đó là lần em làm bài kiểm tra không tốt và tưởng rằng mình sẽ khiến bố mẹ thất vọng. Chính trong buổi chiều ấy, lời động viên của cô giáo đã giúp em lấy lại niềm tin vào bản thân.
Hôm đó là tiết kiểm tra mà em đã lo lắng từ mấy ngày trước. Buổi sáng, bầu trời trong xanh, nắng chiếu qua cửa sổ thành những vệt sáng dài trên mặt bàn. Khi cô phát đề, em cố gắng đọc thật kĩ nhưng một số câu khiến em bối rối. Em làm đi làm lại, xóa rồi viết, cuối cùng vẫn không chắc chắn về đáp án. Khi tiếng trống báo hết giờ vang lên, em nộp bài với một cảm giác nặng nề. Những ngày sau đó, em cứ thấp thỏm chờ kết quả. Đến khi cô trả bài, con điểm thấp trên trang giấy khiến em buồn bã. Em vội gấp bài kiểm tra lại, không muốn ai nhìn thấy.
Sau giờ học, khi các bạn đã ra về gần hết, cô gọi em ở lại. Em ngồi trước bàn giáo viên, trong lòng vừa xấu hổ vừa lo lắng. Cô không trách mà hỏi em đã học bài như thế nào. Em kể rằng mình đã cố gắng nhưng cứ gặp bài khó là dễ nản, nhiều lúc nghĩ mình không thể làm được nên bỏ qua. Cô nhìn em một lúc rồi lấy bài kiểm tra ra, chỉ cho em từng lỗi sai. Có câu em chỉ thiếu một bước, có câu vì quá vội nên đọc nhầm đề. Cô bảo rằng một điểm số chưa thể nói hết khả năng của một người. Điều quan trọng là biết mình sai ở đâu và kiên trì sửa chữa. Rồi cô viết vào cuối trang giấy một lời nhắc ngắn gọn để em ghi nhớ. Nhìn nét chữ ngay ngắn của cô giữa trang giấy, em bỗng thấy mắt mình cay cay. Ngoài hành lang, gió thổi nhẹ qua hàng cây, tiếng lá xào xạc như một lời an ủi.
Từ hôm ấy, em không còn sợ những bài học khó như trước. Em tập chia nhỏ bài để học, tự kiểm tra lại những phần mình chưa chắc và mạnh dạn hỏi cô khi chưa hiểu. Mỗi khi làm sai, em không vội buồn mà cố tìm nguyên nhân để sửa. Một thời gian sau, kết quả học tập của em tiến bộ hơn. Cô không chỉ vui vì điểm số của em tốt lên mà còn khen em đã biết kiên trì. Khi ấy em mới hiểu rằng có những người thầy, người cô không chỉ đứng trên bục giảng để dạy bài mà còn âm thầm giúp học sinh tin vào chính mình. Đối với em, lời động viên của cô trong buổi chiều ấy chính là một chiếc cầu nhỏ giúp em bước qua sự tự ti.
Bây giờ, mỗi khi mở lại những trang vở cũ, em vẫn có thể hình dung buổi chiều hôm ấy với ánh nắng vàng trên hành lang và bóng cô bên bàn giáo viên. Con điểm thấp ngày nào giờ đã trở thành một dấu mốc đẹp, bởi từ đó em học được cách đứng dậy sau một lần chưa làm tốt. Em biết rằng trên con đường học tập, sẽ còn nhiều lần em gặp khó khăn, nhưng em sẽ nhớ lời cô để tự nhắc mình rằng chỉ cần không bỏ cuộc, mỗi bước tiến dù nhỏ cũng đều đáng quý.
Bài tham khảo Mẫu 12
Nắng sớm rắc vàng trên những bậc thềm, tiếng chim ríu rít gọi nhau giữa vòm cây và tiếng trống trường vang lên giòn giã báo hiệu một ngày học mới. Mái trường thân yêu của em luôn gắn với biết bao kỉ niệm vui buồn của tuổi học trò. Trong số đó, em nhớ nhất một lần cô giáo đã kiên nhẫn giúp em hiểu bài trong một tiết Toán. Chuyện xảy ra rất giản dị nhưng lại khiến em nhận ra rằng phía sau mỗi bài học còn có sự tận tâm và yêu thương của người thầy, người cô.
Hôm ấy là một buổi sáng đầu tuần. Ánh nắng nhẹ len qua khung cửa sổ, trải những vệt sáng trên mặt bàn. Sau tiếng trống báo tiết, cả lớp nhanh chóng lấy sách vở ra chuẩn bị. Cô giáo viết lên bảng một bài toán có nhiều bước giải. Các bạn lần lượt làm bài, tiếng bút chì sột soạt vang lên đều đều. Em cũng chăm chú đọc đề nhưng càng suy nghĩ lại càng rối. Những con số trước mắt như đang nhảy múa, còn cách giải thì mãi chẳng hiện ra. Em thử làm vài lần rồi xóa đi, cuối cùng chỉ biết ngồi im nhìn trang vở trắng. Cô đi xuống từng bàn kiểm tra bài. Khi đến chỗ em, cô nhận ra vẻ bối rối trên khuôn mặt em và nhẹ nhàng hỏi em đang vướng ở đâu.
Cô không vội đưa ra đáp án mà kéo ghế ngồi xuống bên cạnh, hỏi em từng bước nhỏ. Cô bảo em đọc lại đề, gạch chân những dữ kiện quan trọng rồi thử suy nghĩ xem đề bài đang muốn tìm điều gì. Giọng cô chậm rãi, kiên nhẫn như dòng nước nhỏ chảy qua từng kẽ đá. Em làm theo lời cô, ban đầu vẫn còn lúng túng nhưng dần dần đã nhận ra cách giải. Khi em tự viết được bước đầu tiên, cô mỉm cười động viên. Cả bài toán cuối cùng cũng được hoàn thành. Em vui đến mức cứ nhìn mãi những dòng chữ trong vở. Cô còn cẩn thận kiểm tra lại rồi nói rằng điều quan trọng không phải lúc nào cũng tìm được đáp án ngay, mà là biết bình tĩnh suy nghĩ và không bỏ cuộc. Câu nói ấy khiến em nhớ mãi.
Từ hôm đó, mỗi khi gặp một bài khó, em không còn vội vàng gấp sách lại hay nghĩ rằng mình không thể làm được. Em tập đọc kĩ đề, suy nghĩ từng bước và mạnh dạn hỏi thầy cô khi chưa hiểu. Em cũng hiểu hơn về công việc của người giáo viên. Một bài giảng trên lớp có thể chỉ kéo dài vài chục phút, nhưng để học sinh hiểu được bài, thầy cô phải dành rất nhiều kiên nhẫn và tâm huyết. Nhìn lại trang vở hôm ấy, em vẫn nhớ hình ảnh cô ngồi bên cạnh, ánh nắng rơi nhẹ trên mái tóc và giọng nói dịu dàng hướng dẫn em từng bước.
Thời gian rồi sẽ đưa em đi qua nhiều lớp học, gặp thêm nhiều thầy cô và những bài toán khó hơn, nhưng buổi sáng hôm ấy vẫn nằm trong một góc thật đẹp của tuổi học trò. Em biết ơn cô vì không chỉ giúp em hiểu một bài toán mà còn dạy em cách đối diện với khó khăn bằng sự bình tĩnh và cố gắng. Mỗi khi ngồi trước một trang vở còn trắng, em lại nhớ đến lời cô và tự nhủ phải kiên trì thêm một chút, bởi phía sau mỗi lần cố gắng luôn có thể là một niềm vui bất ngờ.
Bài tham khảo Mẫu 13
Hành lang buổi chiều ngập trong màu nắng nhạt, những chiếc lá phượng lay động trên cao và tiếng học sinh gọi nhau vang lên từng hồi trước giờ tan học. Ngôi trường vốn quen thuộc bỗng trở nên dịu dàng hơn trong khoảnh khắc cuối ngày. Giữa khung cảnh ấy, em từng trải qua một kỉ niệm mà đến bây giờ vẫn nhớ rất rõ. Đó là một buổi chiều mẹ đón muộn, khi sân trường đã vắng người và cô giáo vẫn ở lại bên em cho đến lúc em được đón về.
Hôm ấy, tiết học cuối cùng kết thúc khi trời đã ngả về chiều. Các bạn lần lượt cất sách vở rồi vui vẻ chạy ra cổng. Chẳng mấy chốc, lớp học chỉ còn lại vài chiếc bàn trống và tiếng quạt quay khe khẽ. Em đứng bên cửa sổ nhìn sân trường, trong lòng háo hức chờ mẹ. Thế nhưng thời gian trôi qua, cổng trường dần vắng. Ánh nắng cuối ngày kéo dài những chiếc bóng trên sân, gió từ hàng cây thổi vào hành lang mang theo tiếng lá xào xạc. Em bắt đầu thấy lo. Trong đầu hiện lên đủ thứ suy nghĩ, từ việc mẹ bận đến chuyện nếu trời tối mà mình vẫn chưa được đón thì phải làm sao. Càng chờ, lòng em càng thấp thỏm.
Cô giáo nhận ra em cứ đứng nhìn ra cổng nên bước đến hỏi. Biết mẹ chưa tới, cô nhẹ nhàng bảo em đừng lo rồi đưa em trở lại lớp. Cô kéo ghế ngồi cạnh, mở một quyển truyện nhỏ và cùng em đọc để thời gian trôi nhanh hơn. Thỉnh thoảng cô lại nhìn ra cổng trường rồi hỏi em có muốn uống nước không. Bầu trời bên ngoài dần chuyển sang màu tím nhạt, những âm thanh ồn ào của trường học cũng lắng xuống. Em nghe rõ tiếng lá cây chạm vào nhau, tiếng chim gọi đàn trên mái trường và giọng cô đều đều kể chuyện bên cạnh. Nỗi sợ trong lòng dần tan đi. Một lúc sau, mẹ vội vã bước qua cổng, vừa đi vừa xin lỗi vì công việc đột xuất khiến mẹ đến muộn. Nhìn thấy mẹ, em chạy thật nhanh ra ngoài. Cô đứng phía sau mỉm cười, dặn mẹ đi đường cẩn thận rồi mới yên tâm trở về.
Trên đường về, em cứ nhớ mãi hình ảnh cô ngồi bên cạnh mình trong căn lớp đã vắng người. Cô hoàn toàn có thể ra về sau khi hết giờ, nhưng cô đã ở lại chỉ vì không muốn em phải một mình lo lắng. Em hiểu rằng sự quan tâm đôi khi không nằm ở những điều lớn lao mà hiện diện trong một ánh mắt, một lời hỏi han hay một khoảng thời gian người khác sẵn lòng dành cho mình. Từ đó, em càng yêu quý cô hơn và cũng tự nhắc bản thân phải biết quan tâm đến người khác khi họ cần giúp đỡ. Mái trường trong kí ức của em từ hôm ấy không chỉ có tiếng trống, bảng đen và những giờ học mà còn có một buổi chiều yên ắng chứa đầy hơi ấm.
Mỗi lần trời chuyển sang màu tím nhạt sau giờ tan học, em lại nhớ đến buổi chiều năm ấy. Mẹ đã đến đón em, nhưng điều ở lại lâu hơn trong lòng em lại là bóng dáng cô giáo đứng bên cửa lớp. Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rằng tình thầy trò đôi khi được tạo nên từ những việc rất nhỏ, nhẹ nhàng như một ngọn đèn được thắp lên giữa lúc trời dần tối. Em mong mình sẽ luôn giữ được ánh sáng ấm áp ấy trong kí ức, để những năm tháng dưới mái trường mãi là một phần thật đẹp của tuổi thơ.
Bài tham khảo Mẫu 14
Mùi đất sau cơn mưa còn phảng phất trong sân trường, những giọt nước long lanh trên lá cây và bầu trời xanh dần hiện ra sau những đám mây xám. Giờ ra chơi hôm ấy tưởng chừng cũng giống bao ngày khác, cho đến khi em nhìn thấy một người bạn đang ngồi lặng lẽ dưới gốc phượng. Kỉ niệm ấy bắt đầu từ một chuyện rất nhỏ nhưng đã khiến em hiểu rằng tình bạn đẹp không chỉ được tạo nên bằng những tiếng cười mà còn bằng sự sẻ chia trong lúc người khác buồn.
Sau cơn mưa, sân trường còn ướt, những vũng nước nhỏ phản chiếu màu trời. Các bạn trong lớp ùa ra hành lang, người trò chuyện, người chạy xuống sân, tiếng cười vang lên rộn rã. Em đang định xuống chơi thì chợt thấy Minh ngồi một mình ở cuối hành lang. Bình thường Minh rất vui vẻ, thường cùng em chơi bóng và kể những chuyện thú vị trong giờ ra chơi. Hôm ấy, bạn cứ cúi đầu, hai tay đặt trên đầu gối, ánh mắt nhìn ra sân trường. Em bước lại gần và hỏi bạn có chuyện gì. Minh im lặng một lúc rồi kể rằng bạn vừa nhận được kết quả bài kiểm tra không tốt và rất buồn vì đã cố gắng nhiều ngày.
Em ngồi xuống bên cạnh Minh, không biết phải nói gì ngay. Một lúc sau, em lấy quyển vở ra, chỉ cho bạn những câu mình đã làm đúng rồi cùng xem lại từng phần bài tập. Em nói rằng một bài kiểm tra chưa tốt không có nghĩa là bạn không thể tiến bộ. Minh nhìn em, đôi mắt vốn buồn bã dần sáng lên. Hai đứa ngồi dưới hàng hiên, vừa xem bài vừa trao đổi. Ngoài sân, những giọt nước cuối cùng từ tán cây rơi xuống tí tách. Khi tìm ra chỗ mình sai, Minh bất ngờ bật cười vì nhận ra lỗi ấy thật đơn giản. Em cũng cười theo. Đúng lúc ấy, tiếng trống báo hiệu giờ vào lớp vang lên. Minh gấp vở lại, vỗ nhẹ vào vai em và nói rằng nhờ em mà bạn thấy nhẹ lòng hơn rất nhiều. Câu nói giản dị ấy khiến em vui cả ngày.
Sau lần ấy, hai chúng em càng thân thiết hơn. Mỗi khi một người chưa hiểu bài, người kia lại kiên nhẫn giảng lại. Khi bạn buồn, em học cách ngồi bên cạnh lắng nghe thay vì vội vàng nói thật nhiều. Em nhận ra tình bạn không phải lúc nào cũng cần những món quà hay những cuộc vui lớn. Đôi khi, chỉ cần một người chịu ngồi cạnh mình trong lúc buồn, cùng mình tìm cách giải quyết một khó khăn cũng đủ khiến ngày hôm ấy trở nên nhẹ nhàng hơn. Hình ảnh Minh dưới gốc phượng sau cơn mưa đã trở thành một dấu mốc nhỏ trong tình bạn của chúng em.
Sau này, sân trường sẽ còn nhiều mùa phượng đỏ, nhiều trận mưa đi qua và nhiều tiếng trống vang lên giữa giờ học. Nhưng em tin mình vẫn sẽ nhớ buổi ra chơi năm ấy, nhớ hàng hiên còn đọng nước và nhớ nụ cười của Minh sau khi nỗi buồn dần tan biến. Kỉ niệm ấy dạy em biết rằng một người bạn tốt không nhất thiết phải làm điều gì thật lớn lao. Chỉ cần biết ở bên đúng lúc, biết lắng nghe và trao cho nhau một chút niềm tin, tình bạn đã có thể trở thành một nơi rất ấm áp để trở về.
Bài tham khảo Mẫu 15
Cuối năm học, sân trường mang một vẻ đẹp rất riêng. Nắng trong hơn, những chùm phượng đỏ rực trên cao, tiếng ve ngân lên giữa những vòm lá và từng lớp học bắt đầu thấp thoáng không khí chia tay. Trong những ngày tháng ấy, lớp em đã cùng nhau làm một việc khiến em nhớ mãi. Chúng em bí mật chuẩn bị một cuốn sổ lưu niệm để tặng cô giáo trước ngày nghỉ hè, và chính khoảnh khắc trao món quà nhỏ ấy đã khiến em cảm nhận sâu sắc hơn tình cảm giữa cô trò.
Những ngày cuối năm, lớp học lúc nào cũng có một vẻ náo nức rất khác. Sau mỗi tiết học, các bạn thường tụm lại bàn bạc rồi nhanh chóng giấu những tờ giấy nhỏ vào ngăn bàn. Cô giáo nhiều lần tò mò hỏi chúng em đang làm gì nhưng ai cũng giả vờ như không biết. Em cùng lớp trưởng bí mật chuẩn bị một cuốn sổ. Mỗi bạn viết vào đó một lời chúc hoặc một kỉ niệm về cô. Có bạn viết về lần cô ở lại giảng bài, có bạn kể chuyện cô thường nhắc cả lớp giữ gìn vệ sinh, có bạn chỉ viết vài dòng ngắn ngủi nhưng rất chân thành. Chiều hôm ấy, khi tiếng ve vang lên ngoài cửa sổ và ánh nắng cuối ngày phủ vàng mặt bàn, cả lớp quyết định trao món quà cho cô.
Khi cô bước vào lớp, mọi người đồng loạt đứng dậy. Lớp trưởng thay mặt cả lớp đưa cuốn sổ cho cô. Ban đầu cô ngạc nhiên, rồi chậm rãi mở từng trang. Căn phòng vốn ồn ào bỗng im lặng. Cô đọc từng dòng chữ, đôi khi mỉm cười, đôi khi khẽ dừng lại thật lâu. Đến trang cuối, cô nhìn cả lớp rồi nói rằng món quà này không quý vì giá trị của cuốn sổ mà quý vì trong đó có tình cảm của từng học trò. Nghe cô nói, em bỗng thấy sống mũi cay cay. Nhìn những dòng chữ còn vụng về của cả lớp nằm cạnh nhau, em chợt nhận ra một năm học đã trôi qua nhanh đến thế. Chúng em từng cùng cười, cùng học, cùng mắc lỗi rồi cùng sửa đổi, vậy mà giờ đây mùa hè đã đứng ngay trước cửa.
Ngày hôm ấy, em hiểu rằng trường học không chỉ lưu giữ những bài học trong sách vở mà còn lưu giữ những tình cảm khó tìm thấy ở nơi khác. Em càng yêu quý cô giáo, yêu lớp học và trân trọng những người bạn đã cùng mình đi qua một năm học. Cuốn sổ nhỏ sau đó được cô cất vào ngăn bàn, còn chúng em mỗi người trở về nhà với những cảm xúc riêng. Em biết rằng thời gian sẽ khiến nhiều điều thay đổi, nhưng những lời viết trong cuốn sổ và khoảnh khắc cả lớp đứng bên nhau hôm ấy sẽ luôn nhắc em về một mùa hè thật đẹp.
Tiếng ve năm ấy rồi cũng lẫn vào bao mùa hè khác, những chùm phượng cũng sẽ lần lượt rời cành, nhưng hình ảnh cô giáo lật từng trang sổ vẫn ở lại trong em. Kỉ niệm ấy giống như một trang giấy được ép giữa cuốn sách tuổi thơ, càng lâu càng khiến em muốn mở ra nhìn lại. Em mong mình sẽ luôn biết trân trọng những người đã đồng hành cùng mình, bởi một năm học có thể kết thúc, nhưng tình cảm đẹp dưới mái trường thì chẳng dễ dàng khép lại.
- Top 105 Bài văn kể về một kỉ niệm đáng nhớ đối với một vật nuôi mà em yêu thích hay nhất
- Top 105 Bài văn kể về một kỉ niệm của bản thân hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một lần em mắc khuyết điểm với thầy cô giáo hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một hoạt động xã hội đã để lại cho em một suy nghĩ, tình cảm sâu sắc hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại kỉ niệm mà em nhớ nhất hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Đoạn văn kể lại đoạn truyện sau đây bằng lời của nhân vật "con bé" trong câu chuyện trên hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại truyện đọc về các danh nhân em thích nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật lịch sử hoặc sự kiện lịch sử mà em yêu thích và thiêng liêng hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một sự việc liên quan đến nhân vật lịch sử có thật mà em có dịp tìm hiểu (anh hùng dân tộc, nhà thơ,...) hay nhất
- Top 105 Đoạn văn kể về sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử ở địa phương em hay nhất




Danh sách bình luận