Viết bài văn kể về một kỉ niệm của bản thân>
- Em muốn kể về kỉ niệm nào của bản thân? (Một lần mắc lỗi, một chuyến đi đáng nhớ, một lần được giúp đỡ,...) - Kỉ niệm ấy xảy ra vào thời gian nào và ở đâu? (Một buổi sáng, buổi chiều, ngày nghỉ, kì nghỉ hè, ở trường, ở nhà,,...)
Dàn ý
I. Mở bài
- Em muốn kể về kỉ niệm nào của bản thân? (Một lần mắc lỗi, một chuyến đi đáng nhớ, một lần được giúp đỡ,...)
- Kỉ niệm ấy xảy ra vào thời gian nào và ở đâu? (Một buổi sáng, buổi chiều, ngày nghỉ, kì nghỉ hè, ở trường, ở nhà,,...)
- Khi ấy có những ai cùng tham gia? (Bố mẹ, ông bà, anh chị em, thầy cô,...)
- Điều gì khiến kỉ niệm ấy trở nên đặc biệt và khiến em nhớ mãi? (Một sự việc bất ngờ, một hành động yêu thương,...)
II. Thân bài
a. Kể về hoàn cảnh trước khi kỉ niệm xảy ra
- Kỉ niệm bắt đầu trong hoàn cảnh nào? (Một buổi chiều ở nhà, một chuyến đi,...)
- Khung cảnh lúc ấy như thế nào? (Có thể miêu tả bầu trời, ánh nắng, hàng cây,...)
- Lúc ấy em đang làm gì? (Đang học bài, vui chơi, giúp bố mẹ,...)
- Tâm trạng của em lúc ấy ra sao? (Vui vẻ, háo hức, tò mò, bình yên,...)
b. Kể lại diễn biến của kỉ niệm
- Sự việc bắt đầu như thế nào? (Lần em gặp khó khăn, giúp đỡ người khác,...)
- Những người xung quanh đã làm gì? (Bố mẹ động viên, thầy cô hướng dẫn,,..)
- Em đã phản ứng như thế nào? (Ánh mắt, lời nói, hành động,...)
- Em và mọi người đã nói với nhau những gì?
- Chi tiết nào khiến em nhớ nhất? (Một ánh mắt, nụ cười, khoảnh khắc hạnh phúc,...)
- Em cảm thấy thế nào khi sự việc diễn ra? (Hồi hộp, vui mừng, xúc động,...)
- Kỉ niệm kết thúc như thế nào?
c. Kể về suy nghĩ và sự thay đổi của em sau kỉ niệm
- Sau sự việc ấy, em đã suy nghĩ điều gì? (Em nhận ra giá trị của tình thân, tình bạn, lòng tốt, sự cố gắng, trách nhiệm,...)
- Kỉ niệm ấy khiến em thay đổi điều gì? (Biết tự giác hơn, biết quan tâm đến mọi người, dám nhận lỗi,...)
- Sau đó em đã làm gì để thể hiện sự thay đổi? (Chủ động giúp bố mẹ, chăm sóc ông bà, học tập chăm chỉ,...)
- Điều gì khiến em càng trân trọng kỉ niệm ấy?
- Em rút ra được bài học gì?
III. Kết bài
- Khi nhớ lại kỉ niệm ấy, em cảm thấy như thế nào? (Bồi hồi, vui vẻ, biết ơn,...)
- Kỉ niệm ấy đã trở thành một phần tuổi thơ của em như thế nào?
- Em mong muốn điều gì sau kỉ niệm ấy?
- Em sẽ làm gì để những bài học từ kỉ niệm ấy luôn ở lại?
Bài siêu ngắn
Tuổi thơ của em giống như một khu vườn nhỏ, nơi mỗi kỉ niệm đều là một bông hoa mang màu sắc riêng. Trong những kỉ niệm ấy, em nhớ nhất một lần mình giúp đỡ một bà cụ trên đường đi học về. Chuyện xảy ra đã lâu nhưng mỗi khi nhớ lại, em vẫn thấy lòng mình vui và ấm áp.
Hôm ấy, sau giờ tan học, nắng chiều trải nhẹ trên con đường quen thuộc. Khi đi ngang qua một đoạn đường vắng, em nhìn thấy một bà cụ đang xách hai chiếc túi khá nặng. Hai bàn tay bà run run, bước chân chậm chạp như đã thấm mệt. Thấy vậy, em liền chạy đến gần và lễ phép hỏi xem bà có cần giúp đỡ không. Bà mỉm cười rồi nhờ em mang giúp một chiếc túi. Em vui vẻ nhận lấy và cùng bà bước chậm rãi trên con đường về nhà. Trên đường đi, bà kể cho em nghe vài câu chuyện nhỏ về cuộc sống và không ngừng cảm ơn em. Có lúc bà còn hỏi chuyện học tập, rồi khen em là một cô bé ngoan ngoãn. Nhìn nụ cười hiền hậu của bà, em bỗng cảm thấy niềm vui lan ra trong lòng. Chẳng bao lâu sau, chúng em đã đến trước cổng nhà bà. Em đặt túi đồ xuống rồi lễ phép chào bà để trở về nhà. Lúc chia tay, bà còn xoa đầu và chúc em luôn chăm ngoan, học giỏi. Lời chúc giản dị ấy khiến em vui suốt cả quãng đường về.
Kỉ niệm ấy tuy giản dị nhưng đã dạy em một bài học đẹp. Em hiểu rằng chỉ một hành động nhỏ cũng có thể mang đến niềm vui cho người khác. Từ đó, em luôn cố gắng quan tâm và sẵn sàng giúp đỡ mọi người khi mình có thể.
Bài tham khảo Mẫu 1
Tuổi thơ là một chiếc hộp nhỏ, càng mở ra càng thấy bên trong có biết bao điều thân thương được cất giữ. Trong chiếc hộp tuổi thơ của em, kỉ niệm về lần đầu tiên tự tin đứng trước lớp thuyết trình vẫn luôn nằm ở một góc rất đẹp. Đó là một ngày học bình thường nhưng đã giúp em vượt qua sự nhút nhát và nhận ra rằng chỉ cần dám bước lên phía trước, em có thể làm được nhiều điều hơn mình nghĩ.
Hôm ấy, lớp em được giao nhiệm vụ thuyết trình về một chủ đề trong môn Tiếng Việt. Nhóm em đã chuẩn bị khá kĩ, nhưng đến khi cô giáo phân công người đại diện trình bày, em lập tức cúi xuống, chỉ mong cô đừng gọi tên mình. Từ trước đến nay, em vốn rất ngại nói trước đông người. Em sợ mình nói sai, sợ giọng run và càng sợ những ánh mắt của cả lớp nhìn về phía mình. Cuối cùng, các bạn trong nhóm động viên và đề nghị em thử một lần. Nhìn những gương mặt quen thuộc đang mỉm cười khích lệ, em vừa hồi hộp vừa tự nhủ rằng mình không thể mãi trốn tránh.
Khi đứng trước lớp, hai bàn tay em lạnh ngắt. Những dòng chữ trên tờ giấy dường như bỗng trở nên xa lạ, còn giọng nói của em lúc đầu nhỏ đến mức chính em cũng khó nghe thấy. Em nhìn xuống và bắt gặp ánh mắt cô giáo đang mỉm cười động viên. Cô khẽ gật đầu như muốn nói rằng em cứ bình tĩnh. Nhớ lời cô dặn, em hít một hơi thật sâu rồi tiếp tục. Càng nói, em càng thấy tự tin hơn. Các bạn chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng còn gật đầu hoặc mỉm cười. Khi em trình bày xong, tiếng vỗ tay vang lên khiến gương mặt em nóng bừng vì vui sướng. Cô giáo khen em đã mạnh dạn hơn rất nhiều và cả nhóm cũng vui vẻ chạy đến chúc mừng.
Trên đường về, em cứ nghĩ mãi về khoảnh khắc đứng trước lớp. Em nhận ra điều đáng sợ nhất đôi khi không phải là thất bại mà là việc mình chưa từng dám thử. Từ hôm ấy, em bắt đầu mạnh dạn phát biểu hơn, chủ động trình bày suy nghĩ và không còn vội vàng từ chối những nhiệm vụ trước tập thể. Mỗi lần làm được một việc từng khiến mình lo lắng, em lại nhớ đến buổi thuyết trình đầu tiên và thấy mình đã tiến thêm một bước nhỏ.
“Bước chân đầu tiên luôn khó nhất”, em từng nghe mẹ nói như vậy và giờ đây em mới thật sự hiểu ý nghĩa của câu nói ấy. Kỉ niệm đứng trước lớp ngày hôm đó đã trở thành một cánh cửa giúp em bước ra khỏi sự rụt rè của chính mình. Em biết phía trước vẫn còn nhiều điều khiến em hồi hộp, nhưng em sẽ cố gắng bước tiếp, bởi em đã hiểu rằng sự tự tin đôi khi bắt đầu từ một lần dám thử.
Bài tham khảo Mẫu 2
“Bàn tay tặng hoa hồng bao giờ cũng phảng phất hương thơm.” Em từng đọc câu nói ấy trong một cuốn sách và chỉ thật sự hiểu khi trải qua một kỉ niệm nhỏ trong những năm tháng học trò. Đó là lần em chia sẻ phần đồ dùng học tập của mình với một người bạn đang gặp khó khăn. Việc làm ấy không lớn lao, nhưng cảm giác ấm áp sau đó vẫn theo em đến tận bây giờ.
Sáng hôm ấy, lớp học tràn ngập ánh nắng đầu ngày. Ngoài cửa sổ, những chiếc lá xanh rung rinh theo gió, thỉnh thoảng vài tiếng chim vang lên từ tán cây trước sân. Trong giờ chuẩn bị cho tiết học, em nhận ra bạn Lan ngồi phía cuối lớp cứ lặng lẽ nhìn quyển vở đã gần hết giấy. Hôm đó, cô yêu cầu cả lớp làm một bài tập dài, nhưng Lan lại không có đủ vở để viết. Em nhìn bạn một lúc rồi mở cặp, lấy một quyển vở mới mình vừa mua hôm trước. Em còn hơi tiếc vì đó là quyển vở mình rất thích, nhưng nghĩ đến vẻ mặt ngập ngừng của Lan, em quyết định đưa cho bạn.
Lan nhận quyển vở bằng hai tay, đôi mắt sáng lên. Bạn cứ nhìn bìa vở rồi nhìn em, dường như chưa biết phải nói gì. Em chỉ cười và bảo bạn cứ dùng trước, khi nào có điều kiện thì mua lại cũng được. Lan lắc đầu rồi cảm ơn em bằng một giọng rất nhỏ. Đến giờ học, bạn chăm chú viết bài, từng dòng chữ ngay ngắn dần phủ kín những trang giấy trắng. Cuối tiết, Lan xé từ quyển vở một mảnh giấy nhỏ rồi viết vài chữ cảm ơn gửi cho em. Chỉ là một mảnh giấy rất nhỏ nhưng khi cầm trên tay, em lại thấy lòng mình vui hơn cả lúc được nhận một món quà.
Sau hôm ấy, em bắt đầu để ý hơn đến những người xung quanh. Em nhận ra đôi khi một người bạn không cần chúng ta làm điều gì thật lớn, họ chỉ cần một chút quan tâm đúng lúc. Từ đó, em thường chia sẻ đồ dùng với các bạn khi cần, sẵn sàng giảng lại bài cho người chưa hiểu và không ngần ngại giúp đỡ trong những việc vừa sức. Điều khiến em vui nhất là Lan cũng dần cởi mở hơn. Bạn thường chủ động trò chuyện và cùng em học bài. Một quyển vở nhỏ đã vô tình nối hai người bạn lại gần nhau hơn.
Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rằng niềm vui không phải lúc nào cũng đến từ những thứ mình nhận được. Đôi khi, niềm vui lại nảy mầm từ khoảnh khắc mình biết cho đi. Quyển vở ngày ấy có thể đã được viết kín từ lâu, nhưng bài học về sự sẻ chia vẫn còn nguyên trong em. Em mong mình luôn giữ được sự chân thành ấy để những năm tháng học trò không chỉ có những bài học trong sách mà còn có thật nhiều bài học đẹp từ cách chúng em đối xử với nhau.
Bài tham khảo Mẫu 3
“Điều quan trọng không phải là ta đã đi nhanh đến đâu, mà là ta có đủ kiên trì để đi tiếp hay không.” Câu nói ấy thường trở lại trong suy nghĩ của em mỗi khi gặp một việc khó. Em nhớ đến một buổi chiều năm ấy, khi em từng muốn bỏ cuộc trước một bài tập mà mình đã làm sai rất nhiều lần. Nhờ sự kiên nhẫn của bố, em đã hiểu rằng thất bại không phải dấu chấm hết mà chỉ là một bước trên con đường tìm đến điều đúng đắn.
Chiều hôm đó, căn phòng học nhỏ ngập ánh nắng cuối ngày. Trên bàn là quyển vở mở rộng với những dòng chữ em đã viết rồi xóa nhiều lần. Em đang cố giải một bài toán khó nhưng càng làm càng rối. Có lúc em vò cả tờ giấy nháp vì kết quả cứ sai. Nhìn những con số trước mặt, em bắt đầu thấy chán nản và muốn gấp vở lại. Bố đi ngang qua, thấy em ngồi im liền hỏi chuyện. Em buồn bực nói rằng mình đã thử nhiều lần mà vẫn không làm được. Bố không trách mà kéo ghế ngồi xuống bên cạnh.
Bố bảo em đọc lại đề thật chậm, sau đó cùng em tìm xem mình đã sai ở bước nào. Bố không đưa ngay đáp án mà chỉ đặt từng câu hỏi để em tự suy nghĩ. Lần đầu, em vẫn làm sai. Lần thứ hai, em lại nhầm một bước. Bố vẫn kiên nhẫn ngồi bên, thỉnh thoảng mỉm cười và bảo em thử lại. Đến lần cuối, khi em tự mình tìm ra cách giải, cảm giác vui sướng bỗng tràn lên. Em nhìn những dòng chữ ngay ngắn trong vở mà cứ ngỡ mình vừa làm được một điều rất lớn. Bố xoa đầu em rồi nói rằng điều bố vui nhất không phải vì em giải được bài mà vì em đã không bỏ cuộc.
Tối hôm đó, em ngồi bên bàn học lâu hơn thường lệ. Em nghĩ về những lần mình dễ nản chỉ vì gặp một bài khó hoặc một việc không thuận lợi. Từ sau hôm ấy, mỗi khi gặp trở ngại, em thường bình tĩnh tìm nguyên nhân, thử lại và nhờ người khác hướng dẫn khi cần. Em cũng hiểu rằng sự cố gắng không phải lúc nào cũng đem đến kết quả ngay lập tức, nhưng mỗi lần kiên trì thêm một chút, em lại tiến gần hơn đến mục tiêu của mình.
Đến bây giờ, quyển vở cũ đã không còn nằm trong cặp, nhưng buổi chiều có ánh nắng vàng bên bàn học vẫn ở lại trong trí nhớ em. Bố đã không chỉ giúp em giải một bài toán mà còn trao cho em một cách nhìn khác về những điều khó khăn. Mỗi khi muốn buông tay trước một việc chưa làm được, em lại nhớ đến lời bố và tự nhủ mình hãy thử thêm một lần nữa. Có lẽ bài học quý nhất của tuổi thơ đôi khi bắt đầu từ một trang vở đầy những nét xóa.
Bài tham khảo Mẫu 4
Ánh chiều cuối ngày phủ một lớp vàng nhạt lên con đường làng, những hàng cây đứng im trong gió và tiếng chim gọi nhau vọng từ phía cánh đồng xa. Trên con đường ấy, em đã trải qua một kỉ niệm khiến mình nhớ mãi về lòng dũng cảm. Đó là lần em cùng một người bạn giúp tìm lại chiếc xe đạp bị thất lạc của một em nhỏ trong xóm. Chuyện xảy ra nhanh chóng nhưng đã để lại trong em một cảm giác rất đẹp về việc biết quan tâm đến người khác.
Hôm ấy, sau khi học xong, em cùng bạn Nam đạp xe về nhà. Khi đi qua sân nhà văn hóa, chúng em nhìn thấy một em nhỏ đang đứng cạnh chiếc xe đạp với gương mặt đầy lo lắng. Hỏi ra, em mới biết chiếc xe của mình vừa để trước sân rồi quay lại đã không thấy đâu. Em nhỏ nhìn quanh, đôi mắt đỏ hoe vì sắp khóc. Nam lập tức bảo em bé bình tĩnh rồi cùng em hỏi những người xung quanh. Em cũng chạy về phía con đường gần đó để xem chiếc xe có bị ai dắt nhầm hay không.
Chúng em chia nhau tìm kiếm. Nam hỏi những người đang chơi gần sân, còn em đi dọc theo con đường dẫn ra phía bờ mương. Một lúc sau, em nhìn thấy dấu bánh xe nhỏ in trên nền đất rồi lần theo đến một bụi cây cách đó không xa. Chiếc xe đang nằm nghiêng bên cạnh hàng rào. Có lẽ em nhỏ đã dựng xe không chắc nên nó tự trượt đi. Em gọi Nam và hai đứa cùng đưa chiếc xe trở lại. Khi nhìn thấy xe, em nhỏ vui mừng đến mức cứ cảm ơn chúng em mãi. Nam cười bảo rằng lần sau em nhớ dựng xe cẩn thận hơn. Nhìn gương mặt đang rạng rỡ của em bé, em thấy niềm vui của mình cũng lan ra theo.
Trên đường về, em và Nam vừa đạp xe vừa kể lại câu chuyện. Em nhận ra rằng giúp đỡ người khác không phải lúc nào cũng cần đến những việc lớn. Chỉ cần chịu dừng lại, lắng nghe và bỏ ra một chút thời gian, ta đã có thể làm một người khác nhẹ lòng. Từ hôm đó, em chú ý hơn đến những người xung quanh và sẵn sàng giúp đỡ khi gặp một việc vừa sức. Em cũng hiểu rằng lòng tốt sẽ trở nên đẹp hơn khi nó xuất phát từ sự chân thành chứ không phải từ mong muốn được khen ngợi.
Con đường hôm ấy chắc chắn đã thay đổi rất nhiều theo thời gian, nhưng hình ảnh em nhỏ ôm lấy chiếc xe với nụ cười rạng rỡ vẫn còn nguyên trong trí nhớ em. Kỉ niệm ấy giống như một đốm sáng nhỏ được giữ lại giữa những năm tháng tuổi thơ, nhắc em rằng cuộc sống sẽ trở nên dịu dàng hơn khi con người biết quan tâm đến nhau. Và em mong mình có thể giữ được ánh sáng nhỏ ấy trong lòng, để mỗi ngày lớn lên đều biết sống tử tế hơn một chút.
Bài tham khảo Mẫu 5
“Đường dài mới biết ngựa hay, gian nan mới biết lòng người.” Em từng nghe câu ấy nhiều lần nhưng phải đến một chuyến đi cùng gia đình, em mới cảm nhận được ý nghĩa thật sự của nó. Kỉ niệm em nhớ nhất là lần em bị lạc khỏi bố mẹ trong một khu vui chơi đông người và nhận được sự giúp đỡ của một cô nhân viên. Từ đó, em hiểu hơn về sự bình tĩnh và lòng tốt của những người xa lạ.
Hôm ấy, gia đình em đến một khu vui chơi vào dịp cuối tuần. Người qua lại đông đúc, tiếng trẻ em cười nói hòa cùng tiếng nhạc khiến không gian vô cùng náo nhiệt. Em mải ngắm một gian hàng đồ chơi nên vô tình đi chậm lại phía sau. Đến khi quay đầu, em không còn nhìn thấy bố mẹ đâu nữa. Những gương mặt xa lạ nối tiếp nhau trước mắt khiến em bắt đầu hoang mang. Em gọi bố mẹ vài lần nhưng không nhận được tiếng trả lời quen thuộc.
Đúng lúc ấy, một cô nhân viên nhìn thấy em đứng một mình. Cô bước đến hỏi tên và nhẹ nhàng bảo em bình tĩnh. Cô đưa em đến quầy hỗ trợ rồi cùng các nhân viên thông báo cho mọi người. Trong lúc chờ đợi, cô liên tục động viên rằng bố mẹ chắc chắn cũng đang tìm em. Một lúc sau, em nghe thấy tiếng bố gọi từ phía xa. Em chạy đến ôm lấy bố, còn mẹ vừa mừng vừa lo, liên tục hỏi em có sợ không. Cô nhân viên đứng bên cạnh mỉm cười rồi lặng lẽ trở về công việc của mình.
Trên đường về, em cứ nghĩ mãi về cô. Cô không quen biết em nhưng vẫn dành thời gian giúp đỡ khi em đang hoảng sợ. Từ kỉ niệm ấy, em hiểu rằng trong cuộc sống vẫn có rất nhiều người sẵn sàng đưa tay giúp đỡ người khác. Em cũng tự nhắc mình phải bình tĩnh hơn khi gặp chuyện bất ngờ và biết giúp đỡ những người đang cần sự hỗ trợ trong khả năng của mình.
Đã lâu rồi nhưng em vẫn nhớ nụ cười hiền của cô nhân viên hôm ấy. Có thể cô đã quên câu chuyện nhỏ ấy, nhưng với em, đó là một bài học đẹp. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng lòng tốt đôi khi đến từ những người ta chưa từng gặp và chỉ một hành động tử tế cũng có thể trở thành ánh sáng cho người khác trong lúc họ lo lắng nhất.
- Top 105 Bài văn kể lại một lần em mắc khuyết điểm với thầy cô giáo hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một hoạt động xã hội đã để lại cho em một suy nghĩ, tình cảm sâu sắc hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại kỉ niệm mà em nhớ nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một lần em giúp đỡ người khác hoặc được người khác giúp đỡ hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một kỉ niệm sâu sắc của em với thầy, cô giáo hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Đoạn văn kể lại đoạn truyện sau đây bằng lời của nhân vật "con bé" trong câu chuyện trên hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại truyện đọc về các danh nhân em thích nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật lịch sử hoặc sự kiện lịch sử mà em yêu thích và thiêng liêng hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một sự việc liên quan đến nhân vật lịch sử có thật mà em có dịp tìm hiểu (anh hùng dân tộc, nhà thơ,...) hay nhất
- Top 105 Đoạn văn kể về sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử ở địa phương em hay nhất




Danh sách bình luận