1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể về người hay nhất

Viết bài văn kể về người mẹ kính yêu của em


- Giới thiệu người mẹ kính yêu của em. - Nêu tình cảm của em dành cho mẹ.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Giới thiệu người mẹ kính yêu của em.

- Nêu tình cảm của em dành cho mẹ.

II. Thân bài

a. Giới thiệu về mẹ

- Mẹ em làm nghề gì, bao nhiêu tuổi.

- Ngoại hình nổi bật của mẹ:

+ Dáng người, mái tóc, khuôn mặt, nụ cười,...

+ Trang phục thường ngày giản dị, gọn gàng.

- Tính cách của mẹ:

+ Yêu thương, chăm sóc gia đình.

+ Chăm chỉ, chịu khó, luôn quan tâm đến mọi người.

+ Nghiêm khắc nhưng rất tình cảm với con cái.

b. Kể một kỉ niệm đáng nhớ về mẹ

- Hoàn cảnh xảy ra kỉ niệm.

- Diễn biến sự việc:

+ Em mắc lỗi hoặc gặp khó khăn.

+ Mẹ đã quan tâm, chăm sóc, động viên hoặc giúp đỡ em.

+ Những lời nói, hành động của mẹ khiến em xúc động.

- Kết quả của sự việc.

+ Cảm xúc và suy nghĩ của em sau kỉ niệm đó.

c. Tình cảm của em dành cho mẹ

- Em yêu quý, kính trọng và biết ơn mẹ.

- Mẹ là người luôn hi sinh và dành những điều tốt đẹp nhất cho em.

III. Kết bài

- Khẳng định tình yêu thương và sự kính trọng của em đối với mẹ.

- Nêu mong muốn hoặc lời hứa của em.

Bài siêu ngắn

Trong gia đình, mẹ là người gần gũi, gắn bó và yêu thương em nhất. Đối với em, mẹ không chỉ là người mang nặng đẻ đau, sinh thành ra em mà còn là một chỗ dựa tinh thần vững chắc, là bến đỗ bình yên nhất mỗi khi em gặp khó khăn trong cuộc sống.

Mẹ em năm nay đã bước sang tuổi bốn mươi, cái tuổi mà những dấu vết của thời gian bắt đầu hằn rõ trên khuôn mặt. Mẹ làm nghề giáo viên, có dáng người thon gọn cùng phong thái rất dịu dàng, trang nhã. Mỗi khi đi dạy, mẹ thường mặc những bộ áo dài thướt tha, còn khi ở nhà, mẹ lại trở về với những bộ quần áo giản dị để thuận tiện lo toan việc nhà. Mẹ có khuôn mặt phúc hậu, đôi mắt sáng ngập tràn tình yêu thương và nụ cười ấm áp như ánh nắng mùa xuân. Tính cách mẹ rất chu đáo, tỉ mỉ và luôn hết lòng vì gia đình. Em nhớ nhất một kỉ niệm vào năm ngoái, khi em bị ngộ độc thực phẩm phải nằm viện ba ngày. Suốt những đêm ấy, mẹ gần như thức trắng để thay khăn hạ sốt, dìu em đi vệ sinh và tự tay nấu từng bát cháo hành nóng hổi. Nhìn đôi mắt mẹ hằn rõ những tia máu vì thiếu ngủ nhưng ánh mắt vẫn ngập tràn sự lo lắng, em đã khóc vì xúc động. Nhờ sự chăm sóc kiên trì của mẹ, em đã nhanh chóng bình phục. Kỉ niệm ấy khiến em càng thêm thấm thía sự hy sinh thầm lặng và vĩ đại của người.

Mẹ chính là vầng thái dương sưởi ấm cho tâm hồn em, là người đã dạy em những bài học làm người đầu tiên. Em vô cùng kính trọng, yêu thương và biết ơn mẹ. Em tự hứa sẽ luôn chăm ngoan, học giỏi, nghe lời mẹ dặn và giúp đỡ mẹ nhiều hơn để nụ cười hạnh phúc luôn rạng rỡ trên môi mẹ.

Bài tham khảo Mẫu 1

Thế gian này có biết bao nhiêu kỳ quan vĩ đại, nhưng đối với tôi, kỳ quan tuyệt vời nhất chính là trái tim của mẹ. Mẹ là người phụ nữ bình dị nhưng có sức ảnh hưởng lớn nhất đến cuộc đời tôi, người đã chịu bao sương gió để nuôi nấng tôi khôn lớn thành người.

Mẹ tôi năm nay bốn mươi hai tuổi, là một người phụ nữ thuần nông chất phác. Công việc đồng áng quanh năm bán mặt cho đất, bán lưng cho trời đã khiến dáng người mẹ gầy gò, đôi vai hơi khòm xuống vì gánh nặng mưu sinh. Mái tóc mẹ dài nhưng xơ xác, lốm đốm những sợi bạc sớm do những đêm lo lắng cho gia đình. Khuôn mặt mẹ hằn sâu những nếp nhăn nơi khóe mắt, đôi bàn tay gầy thô ráp, chai sần với những vết rạn nứt do nước ruộng phèn ăn. Tuy vậy, mẹ có một đôi mắt rất sáng và một nụ cười hiền hậu. Mỗi khi mẹ mỉm cười, mọi mệt mỏi trên gương mặt như tan biến, tỏa ra hơi ấm của sự bao dung. Thường ngày, mẹ mặc những bộ quần áo bà ba sẫm màu giản dị, gấu quần luôn xắn cao, sực nức mùi thơm mộc mạc của bùn đất và rơm rạ quê hương.

Mẹ là người vô cùng tiết kiệm với bản thân nhưng lại luôn rộng rãi với con cái. Tôi nhớ mãi kỉ niệm năm học lớp bốn, vì mải chơi cùng đám bạn ngoài bãi sông, tôi đã làm mất chiếc cặp sách mới mua, trong đó có toàn bộ sách vở và hộp bút màu tôi thích nhất. Đêm hôm đó, tôi trốn trong góc buồng khóc thút thít vì sợ bị mẹ đánh roi. Nhưng mẹ không hề mắng chửi. Mẹ lặng lẽ ngồi xuống bên cạnh, ôm tôi vào lòng rồi lấy từ trong túi áo ra một chiếc cặp sách mới tinh, giống hệt chiếc cũ. Hóa ra, chiều hôm đó khi nghe tin, mẹ đã lội bộ hơn năm cây số lên chợ huyện để mua lại cho tôi. Để có số tiền ấy, mẹ đã phải bán đi mớ rau muống cuối cùng và nhịn cả bữa tối. Nhìn vết bùn khô còn bám trên ống quần mẹ, lòng tôi trào dâng một niềm ân hận và thương mẹ tột cùng.

Sự hy sinh thầm lặng của mẹ đã trở thành động lực lớn nhất để tôi phấn đấu. Tôi biết ơn mẹ không chỉ vì mẹ cho tôi hình hài, mà còn vì mẹ đã dạy cho tôi biết sống kiên cường, nhân hậu thông qua chính cuộc đời tảo tần của mẹ.

Tôi yêu mẹ nhiều hơn tất cả những gì có thể nói thành lời. Tôi mong mẹ luôn mạnh khỏe, bình an để tiếp tục đồng hành cùng tôi trên những chặng đường tương lai. Tôi tự hứa sẽ học tập thật giỏi, trở thành niềm tự hào của mẹ để bù đắp lại những tháng ngày thanh xuân mà mẹ đã hy sinh vì tôi.

Bài tham khảo Mẫu 2

Mỗi người đều có một thần tượng cho riêng mình, có người hâm mộ các ngôi sao điện ảnh, có người thần tượng các nhà khoa học vĩ đại. Còn đối với tôi, thần tượng lớn nhất đời mình chính là mẹ. Mẹ là sự kết hợp hoàn hảo giữa một người phụ nữ hiện đại, độc lập trong công việc và một người mẹ giàu tình thương, chu đáo với gia đình.

Mẹ tôi năm nay ba mươi tám tuổi, hiện đang là kế toán trưởng của một công ty xây dựng. Do tính chất công việc văn phòng, mẹ luôn xuất hiện với vẻ ngoài gọn gàng, thanh lịch. Mẹ có dáng người cao ráo, mái tóc ngắn uốn phồng cá tính và khuôn mặt sắc sảo. Đôi mắt mẹ đen lánh, luôn nhìn người đối diện với vẻ kiên nghị nhưng khi nhìn tôi thì lại dịu hiền vô cùng. Trang phục đi làm của mẹ là những bộ vest công sở chỉn chu, còn khi về nhà, mẹ nhanh chóng thay bộ đồ bộ thun mát mẻ để vào bếp nấu nướng. Mẹ tôi là người sống rất có nguyên tắc và nghiêm khắc. Mẹ luôn yêu cầu tôi phải tự lập, giữ ngăn nắp phòng ốc và có kế hoạch học tập rõ ràng. Đôi khi sự nghiêm nghị của mẹ khiến tôi có chút sợ hãi.

Thế nhưng, đằng sau lớp vỏ bọc cứng rắn ấy lại là một trái tim ấm áp, nhạy cảm. Tôi nhớ có lần mình bị điểm kém môn Tiếng Anh - môn học mà mẹ đặt rất nhiều kỳ vọng. Tôi vừa sợ hãi vừa thất vọng về bản thân, ăn cơm xong liền chạy thẳng vào phòng khóa trái cửa lại. Một lát sau, tôi nghe tiếng gõ cửa nhẹ nhàng. Mẹ bước vào, trên tay là một ly sữa ấm. Mẹ không hề trách phạt như tôi tưởng tượng, mẹ ngồi xuống mép giường, kéo tôi ngồi cạnh rồi ôn tồn bảo: "Thất bại một lần không có nghĩa là thất bại mãi mãi. Mẹ nghiêm khắc không phải vì áp lực điểm số, mà vì mẹ muốn con biết đối mặt với khó khăn." Đêm hôm đó, mẹ đã cùng tôi ngồi rà soát lại từng lỗi sai trong bài thi, giảng giải cho tôi những cấu trúc ngữ pháp khó đến tận khuya.

Lời động viên tinh tế của mẹ đã giúp tôi lấy lại sự tự tin. Qua kỉ niệm đó, tôi hiểu rằng sự nghiêm khắc của mẹ chính là một cách yêu thương bọc đường, giúp tôi rèn luyện bản lĩnh để vững vàng hơn trong cuộc sống.

Tôi vô cùng kính trọng và tự hào về mẹ. Mẹ chính là tấm gương sáng để tôi noi theo mỗi ngày. Tôi mong rằng bản thân sẽ ngày càng trưởng thành, chín chắn để có thể trở thành một chỗ dựa vững chắc cho mẹ khi mẹ bước sang tuổi xế chiều.

Bài tham khảo Mẫu 3

Nếu có ai hỏi tôi rằng âm thanh nào đẹp nhất trên thế gian, tôi sẽ không ngần ngại trả lời rằng đó chính là tiếng bước chân quen thuộc của mẹ trở về nhà sau một ngày dài làm việc. Mẹ tôi là một bác sĩ nhi khoa, người không chỉ mang lại sự sống cho các bạn nhỏ bệnh tật mà còn là người mẹ hiền dịu nhất của riêng tôi.

Mẹ tôi ba mươi chín tuổi. Khuôn mặt mẹ phúc hậu với sống mũi cao và làn da trắng. Do phải đeo khẩu trang y tế liên tục trong phòng bệnh, khóe mũi mẹ thường có những vết hằn đỏ, nhưng đôi mắt mẹ thì luôn ngời sáng vẻ tinh anh và từ tâm. Mái tóc mẹ luôn được búi gọn gàng sau gáy để thuận tiện cho việc phẫu thuật và thăm khám. Trang phục thường ngày của mẹ gắn liền với chiếc áo blouse trắng tinh khôi, biểu tượng cho sự thanh cao của ngành y. Mẹ có tính cách rất điềm đạm, kiên nhẫn và giàu lòng trắc ẩn. Ở bệnh viện mẹ là chỗ dựa của bệnh nhân, còn ở nhà, mẹ là đầu bếp tài hoa, là người thắp lửa hạnh phúc cho tổ ấm nhỏ.

Vì là bác sĩ, mẹ thường xuyên phải trực đêm, thời gian mẹ dành cho tôi không nhiều như các bà mẹ khác. Có một kỉ niệm khiến tôi vừa thương vừa kính trọng nghề nghiệp của mẹ hơn. Đó là vào đêm ba mươi Tết năm ngoái, khi hai mẹ con đang chuẩn bị mâm cơm tất niên thì điện thoại của mẹ vang lên từ bệnh viện thông báo có một ca cấp cứu khẩn cấp của một em bé bị hóc dị vật. Mẹ chỉ kịp nhìn tôi với ánh mắt ái ngại, hôn nhẹ lên trán tôi rồi vội vã khoác áo khoác lao vào màn mưa phùn lạnh giá. Đêm hôm đó, tôi đón giao thừa một mình bên mâm cơm nguội. Đến sáng mùng một, mẹ trở về với gương mặt phờ phạc nhưng ánh mắt lấp lánh niềm vui. Mẹ ôm tôi vào lòng và nói: "Mẹ xin lỗi vì đã để con cô đơn, nhưng em bé ấy đã được cứu sống rồi con ạ." Nghe lời mẹ nói, mọi sự hờn dỗi trong tôi hoàn toàn tan biến, nhường chỗ cho một niềm tự hào kiêu hãnh.

Trải nghiệm ấy giúp tôi hiểu được sự vĩ đại trong công việc của mẹ. Mẹ đã hy sinh những niềm vui riêng tư của gia đình để mang lại sự sống và nụ cười cho biết bao mái nhà khác.

Mẹ là niềm kiêu hãnh lớn nhất trong cuộc đời tôi. Tôi yêu mẹ không chỉ vì tình mẫu tử thiêng liêng, mà còn vì sự kính trọng dành cho một nhân cách cao đẹp. Tôi hứa sẽ luôn học tập thật tốt, rèn luyện y đức vững vàng để sau này có thể tiếp bước con đường cứu người cao quý của mẹ.

Bài tham khảo Mẫu 4

Từ thuở còn thơ bé, nằm nôi nghe tiếng võng đưa kẽo kẹt, mỗi người dân Việt Nam đều đã được nuôi dưỡng tâm hồn bằng những câu ca dao ngọt ngào về tình mẫu tử: “Trong đầm gì đẹp bằng sen”“Việt Nam đẹp nhất có tên Bác Hồ” Và để nói về công ơn biển trời của mẹ, cha ông ta cũng có câu: “Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra” Dòng nước trong nguồn ấy là dòng sữa ngọt ngào, là tình yêu thương vô điều kiện, chảy mãi không bao giờ vơi cạn để tắm mát cho cuộc đời của mỗi đứa con. Mẹ chính là người phụ nữ vĩ đại nhất, người đã dành trọn cả thanh xuân, chịu đựng mọi gian khổ để dọn đường cho con bước đi đến bến bờ thành công. Đối với riêng em, mẹ không chỉ là người sinh thành, mà là một người bạn tri kỷ, một thiên thần hộ mệnh luôn dõi theo từng bước đi của em trên hành trình trưởng thành đầy chông gai.

Mạch chuyện khơi gợi chân thực về hình ảnh người mẹ năm nay bước sang tuổi bốn mươi ba, hiện đang là một công nhân may mặc. Dáng người mẹ nhỏ nhắn, đôi bàn tay gầy gò với những vết chai sạn do những năm tháng cầm kéo và tiếp xúc với vải vóc khô ráp. Mẹ có khuôn mặt tròn phúc hậu, đôi mắt đen sâu thẳm luôn đong đầy nét lo âu nhưng nụ cười lại hiền từ như bà tiên trong truyện cổ tích. Điểm nhấn của câu chuyện là kỉ niệm vào một ngày mưa bão, em bị ngã xe đạp trên đường đi học về khiến chân bị bong gân, không thể đi lại được. Nhận được tin, mẹ đã xin nghỉ ca làm – việc mà trước nay mẹ chưa từng làm vì sợ mất tiền chuyên cần – vội vã chạy đến bên em. Mẹ không một lời trách móc, lặng lẽ cõng em trên tấm lưng gầy gò, một tay dắt chiếc xe đạp hỏng đi bộ ba cây số giữa trời mưa tầm tã để về nhà. Nằm trên vai mẹ, cảm nhận được hơi thở dốc, từng giọt mồ hôi hòa cùng nước mưa chảy ròng ròng trên cổ mẹ, trái tim em thắt lại vì xúc động và thương mẹ vô hạn.

Lời tự sự của đứa con về người mẹ tảo tần giống như một thông điệp thức tỉnh mạnh mẽ dành cho tất cả những ai đang may mắn còn mẹ trên đời. Các bạn thân mến, thời gian là một thứ vũ khí tàn nhẫn, nó đang hằng ngày lấy đi sức khỏe của mẹ và nhuộm trắng mái tóc người; vì vậy, xin ai đừng làm mẹ khóc, đừng để những lo toan ích kỷ của bản thân làm tổn thương đến trái tim nhạy cảm của người. Hãy cùng nhau hành động ngay từ hôm nay, khi cánh cửa nhà còn mở và mẹ vẫn đang đứng đợi ta trở về. Một lời hỏi thăm ân cần, một cái ôm thật chặt hay một sự giúp đỡ nhỏ bé trong công việc nhà hằng ngày cũng đủ để làm ấm lòng người mẹ. Hãy trân trọng từng giây phút được ở bên mẹ, sống sao cho xứng đáng với dòng sữa ngọt ngào và những giọt nước mắt hy sinh của người, để tình mẫu tử mãi là ngọn hải đăng thiêng liêng chiếu sáng cho tâm hồn mỗi chúng ta.

Bài tham khảo Mẫu 5

Đã bao giờ bạn dừng lại giữa nhịp sống hối hả, nhìn ngắm đôi bàn tay gầy gộc, thô ráp của mẹ và tự hỏi: “Đôi bàn tay ấy đã phải trải qua bao nhiêu giông bão để giữ cho chúng ta một cuộc sống bình yên?”. Phải chăng con người thường có xu hướng coi tình yêu thương của cha mẹ là một điều hiển nhiên, để rồi mải mê theo đuổi những giá trị xa hoa ngoài xã hội mà quên mất rằng, có một người phụ nữ vẫn hằng ngày đứng bên hiên cửa, thầm lặng dùng cả cuộc đời mình để che chở cho chúng ta? Thiên nhiên đã ban tặng cho người phụ nữ thiên chức làm mẹ, nhưng chính tình yêu thương bao la đã biến họ thành những người anh hùng vĩ đại nhất trong thế giới đời thường. Để tìm kiếm một chỗ dựa tinh thần đích thực, câu chuyện về người mẹ kính yêu chính là một bài ca thăng hoa về lòng biết ơn. Mẹ của em – một người phụ nữ giản dị nhưng có một trái tim vĩ đại, đã luôn là bến đỗ bình yên nhất của đời em.

Câu chuyện triển khai rất lôi cuốn từ những nét vẽ phác thảo về ngoại hình của người mẹ làm nghề giáo viên ở tuổi bốn mươi mốt. Mẹ có dáng người mảnh khảnh, mái tóc dài mượt mà luôn phảng phất hương thơm của hoa bưởi, hoa nhài và một đôi mắt biết nói, luôn ngập tràn sự khích lệ dành cho con cái. Mạch chuyện dẫn dắt đến một kỉ niệm vô cùng xúc động vào năm học lớp năm, khi em tham gia cuộc thi vẽ tranh cấp trường và bị trượt giải. Em đã vô cùng thất vọng, tức giận đập vỡ hộp màu và xé nát bức tranh ngay trước mặt mẹ. Giữa cơn thịnh nộ trẻ con ấy, mẹ không hề nổi giận hay dùng đòn roi. Mẹ nhẹ nhàng cúi xuống, nhặt từng mảnh giấy vụn, ôm em vào lòng và ôn tồn bảo: "Bức tranh bị xé có thể vẽ lại, nhưng lòng kiên trì nếu mất đi thì rất khó tìm lại con ạ. Đối với mẹ, con đã là một họa sĩ tài năng nhất rồi." Lời nói ấm áp cùng cái ôm siết chặt của mẹ đã dập tắt hoàn toàn sự ích kỷ, ngạo mạn bên trong em, giúp em học được bài học về sự nhẫn nại và bản lĩnh đứng dậy sau vấp ngã.

Hình ảnh người mẹ dịu hiền và bao dung trong câu chuyện trên giống như một vầng trăng rằm tỏa ánh sáng mát lành, dịu nhẹ xuống cuộc đời đầy biến động của đứa con, xua tan đi những bóng tối của sự thất vọng và mệt mỏi. Kỷ niệm về lời chỉ dạy của mẹ dưới mái nhà thân yêu sẽ luôn là một tài sản vô giá, một người bạn đồng hành trung thành nhắc nhở em trên con đường rèn luyện nhân cách. Tình yêu của mẹ chính là một dòng sông phù sa màu mỡ, âm thầm bồi đắp cho những ruộng đồng tâm hồn của con được xanh tươi, trù phú; và em nguyện sẽ luôn chăm ngoan, học tập thật tốt để dòng sông ấy mãi luôn trôi chảy trong niềm tự hào và hạnh phúc vẹn tròn.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...