Viết bài văn kể lại một hoạt động xã hội để lại cho em nhiều suy nghĩ, tình cảm sâu sắc >
- Em đã tham gia hoạt động xã hội nào để lại cho em nhiều suy nghĩ và tình cảm sâu sắc? (Quyên góp sách vở cho học sinh có hoàn cảnh khó khăn, thăm viện dưỡng lão,...) - Hoạt động ấy diễn ra vào thời gian nào, ở đâu? (Một ngày cuối tuần, dịp nghỉ hè, trong chương trình của trường, tại địa phương,...)
Dàn ý
I. Mở bài
- Em đã tham gia hoạt động xã hội nào để lại cho em nhiều suy nghĩ và tình cảm sâu sắc? (Quyên góp sách vở cho học sinh có hoàn cảnh khó khăn, thăm viện dưỡng lão,...)
- Hoạt động ấy diễn ra vào thời gian nào, ở đâu? (Một ngày cuối tuần, dịp nghỉ hè, trong chương trình của trường, tại địa phương,...)
- Em tham gia cùng những ai? (Thầy cô, bạn bè, người thân, các thành viên trong khu phố,...)
- Vì sao hoạt động ấy để lại trong em nhiều suy nghĩ và tình cảm sâu sắc?
II. Thân bài
a. Trước khi tham gia hoạt động
- Hoạt động xã hội được tổ chức như thế nào? (Ai phát động, mục đích của hoạt động là gì, hoạt động hướng đến những ai?,...)
- Khi biết mình được tham gia, em có tâm trạng như thế nào? (Háo hức, tò mò,...)
- Em và mọi người đã chuẩn bị những gì? (Sách vở, quần áo, đồ dùng học tập,...)
- Khung cảnh trước khi hoạt động bắt đầu ra sao? (Sân trường đông vui, mọi người tất bật chuẩn bị, tiếng nói cười rộn ràng,...)
- Em đã chú ý đến điều gì trước khi hoạt động diễn ra? (Những món quà được xếp ngay ngắn, những gương mặt háo hức, không khí ấm áp và đoàn kết,...)
b. Diễn biến hoạt động và những điều khiến em xúc động
- Hoạt động diễn ra như thế nào? (Kể lần lượt những việc em và mọi người đã làm.)
- Em đã trực tiếp tham gia những công việc gì? (Trao quà, sắp xếp sách vở,...)
- Trong quá trình hoạt động, em đã gặp hoặc chứng kiến ai? (Một bạn nhỏ có hoàn cảnh khó khăn, một cụ già, một người lao động,...)
- Người ấy có đặc điểm, cử chỉ, nét mặt hoặc lời nói nào khiến em chú ý? (Ánh mắt, nụ cười, giọng nói, dáng vẻ, hành động,...)
- Có khoảnh khắc nào khiến em xúc động nhất không? (Một lời cảm ơn, một nụ cười, một cái nắm tay,...)
- Em đã cảm thấy thế nào trước khoảnh khắc ấy? (Xúc động, thương cảm,...)
- Em đã suy nghĩ gì? (Nhận ra mình may mắn, biết trân trọng cuộc sống hơn,...)
- Em có thay đổi cách nhìn về một điều gì sau hoạt động ấy không? (Biết quan tâm đến những người xung quanh,...)
c. Kết thúc hoạt động và những dư âm còn lại
- Hoạt động kết thúc vào lúc nào và trong hoàn cảnh ra sao? (Cuối buổi chiều,... mọi người cùng thu dọn và chia tay,...)
- Khi hoạt động kết thúc, mọi người có cảm xúc như thế nào? (Lưu luyến, xúc động,...)
- Trên đường trở về, em đã nghĩ gì? (Nhớ lại những hình ảnh, lời nói, nụ cười hoặc khoảnh khắc khiến em xúc động,...)
- Điều gì trong hoạt động khiến em nhớ nhất? (Một ánh mắt, một nụ cười, một câu nói hoặc một hành động nhỏ,...)
- Hoạt động đã thay đổi em như thế nào? (Biết sống yêu thương hơn, biết chia sẻ, biết trân trọng những gì mình đang có,...)
- Sau hoạt động, em muốn làm gì? (Tiếp tục tham gia các hoạt động cộng đồng, giúp đỡ mọi người bằng những việc vừa sức,...)
III. Kết bài
- Hoạt động xã hội ấy để lại trong em những tình cảm gì? (Xúc động, yêu thương, biết ơn, trân trọng,...)
- Em rút ra được bài học gì? (Sống nhân ái, biết sẻ chia,...)
- Em mong muốn điều gì trong tương lai? (Có thêm nhiều cơ hội tham gia hoạt động xã hội và lan tỏa những việc làm tốt đẹp đến mọi người,....)
Bài siêu ngắn
Những trang sách cũ có thể mang đến tri thức, nhưng khi được trao đi, chúng còn mang theo cả yêu thương. Em nhớ nhất hoạt động quyên góp sách vở cho học sinh có hoàn cảnh khó khăn do trường tổ chức vào cuối học kì, bởi hoạt động ấy đã để lại trong em một cảm xúc thật ấm áp.
Ngay khi cô giáo phát động phong trào, cả lớp em đã hào hứng hưởng ứng và cùng nhau chuẩn bị những món quà nhỏ để gửi tặng các bạn. Em cẩn thận sắp xếp những quyển truyện, sách giáo khoa và vở viết còn sạch sẽ mà mình không còn sử dụng. Các bạn trong lớp cũng mang đến nhiều hộp bút, thước kẻ, bút chì và những đồ dùng học tập vẫn còn tốt. Mỗi người góp một chút nên bàn quyên góp nhanh chóng đầy lên với đủ màu sắc và hình dáng. Nhìn những món đồ quen thuộc được xếp ngay ngắn, em cảm thấy vui vì chúng sẽ tiếp tục được sử dụng thay vì nằm yên trong góc tủ. Đến ngày trao quà, sân trường trở nên nhộn nhịp hơn bởi tiếng nói cười của thầy cô và học sinh. Những phần quà được trao tận tay các bạn nhỏ trong niềm vui và sự háo hức. Em nhớ nhất hình ảnh một bạn nhỏ ôm những quyển vở mới vào lòng rồi nở nụ cười rạng rỡ. Ánh mắt vui mừng của bạn khiến em cảm thấy món quà mình góp vào tuy nhỏ bé nhưng đã thực sự mang đến một niềm vui ý nghĩa. Em còn nghe cô giáo nhắc rằng biết sẻ chia với người khác cũng là cách để chúng ta làm cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Lúc ấy, em chợt nhận ra rằng những điều mình tưởng như bình thường lại có thể trở nên quý giá đối với một người đang cần đến chúng. Hoạt động ấy không chỉ giúp các bạn có thêm sách vở để học tập mà còn khiến chúng em biết quan tâm, yêu thương và sống có trách nhiệm hơn với cộng đồng.
Trên đường về, hình ảnh nụ cười trong sáng của bạn nhỏ vẫn theo em mãi. Hoạt động hôm ấy giúp em biết trân trọng những gì mình đang có và hiểu rằng sự sẻ chia luôn bắt đầu từ những việc rất giản dị. Em mong mình sẽ luôn biết trao đi yêu thương bằng những việc vừa sức để mỗi ngày đều có thêm những nụ cười được nở trên môi.
Bài tham khảo Mẫu 1
Những món quà nhỏ bé đôi khi lại có thể thắp lên một niềm vui rất lớn. Em vẫn nhớ buổi quyên góp sách vở cho học sinh có hoàn cảnh khó khăn do trường em tổ chức vào những ngày cuối học kì. Hoạt động ấy không chỉ giúp những cuốn sách cũ tìm được người sử dụng mới mà còn khiến em hiểu sâu sắc hơn về sự sẻ chia và lòng nhân ái.
Ngay từ đầu tuần, cô giáo đã kể cho chúng em nghe về những bạn nhỏ còn thiếu sách vở để học tập và phát động phong trào quyên góp. Về nhà, em cẩn thận tìm trong giá sách những quyển truyện, sách giáo khoa và vở còn sạch sẽ để gửi tặng. Sáng hôm mang quà đến trường, sân trường rộn ràng hẳn lên. Những chiếc ba lô, túi sách lần lượt được mở ra, từng quyển vở mới, từng chiếc bút, từng cuốn truyện được xếp ngay ngắn trên bàn. Nhìn những món quà nhỏ bé dần đầy lên, em cảm nhận được một không khí thật ấm áp. Mỗi người góp một chút, chẳng mấy chốc chúng em đã tạo nên một món quà lớn dành cho các bạn.
Đến giờ trao tặng, những bạn học sinh có hoàn cảnh khó khăn được mời lên nhận quà. Em chú ý đến một bạn nhỏ có dáng người gầy, mái tóc đen hơi rối và đôi mắt sáng. Khi nhận chồng vở từ tay cô giáo, bạn ôm thật chặt vào ngực rồi nở một nụ cười rạng rỡ. Bạn khẽ nói lời cảm ơn khiến em bất giác thấy lòng mình ấm lên. Em chợt nghĩ đến những lần mình được bố mẹ mua cho sách mới, vở mới mà đôi khi lại xem đó là điều hiển nhiên. Trong khi ấy, với một số bạn, một quyển vở sạch hay một chiếc bút mới cũng có thể trở thành niềm vui rất lớn. Khoảnh khắc ấy khiến em biết trân trọng hơn những điều giản dị mình đang có.
Cuối buổi, những thùng sách đã được đóng lại để chuyển đến các bạn học sinh. Sân trường dần vắng, nắng chiều rơi nhẹ trên những hàng cây. Trên đường về, em vẫn nhớ mãi nụ cười của bạn nhỏ lúc nhận quà. Em nhận ra rằng cho đi không có nghĩa là mất đi, bởi khi trao một món quà, ta cũng nhận lại niềm vui và sự ấm áp trong lòng. Hoạt động còn khiến em hiểu rằng sự sẻ chia cần bắt đầu từ những việc nhỏ nhất và mỗi người đều có thể góp một phần sức mình để giúp cuộc sống tốt đẹp hơn.
Từ ngày hôm ấy, mỗi khi nhìn thấy những quyển sách trên giá, em lại nghĩ đến những bạn nhỏ đang cố gắng học tập trong hoàn cảnh còn nhiều thiếu thốn. Kỉ niệm về buổi quyên góp vẫn giống như một ngọn nắng nhỏ nằm lại trong lòng em, dịu dàng nhưng đủ sức sưởi ấm. Em tự nhủ sẽ biết giữ gìn sách vở, trân trọng những gì mình có và luôn sẵn sàng chia sẻ với những người đang cần giúp đỡ. Bởi em hiểu rằng một việc tốt dù nhỏ bé cũng có thể gieo xuống cuộc đời một hạt mầm yêu thương.
Bài tham khảo Mẫu 2
Chiều xuống, ánh nắng nghiêng qua những tán cây, phủ lên con đường một màu vàng dịu. Trong khoảnh khắc yên bình ấy, em chợt nhớ đến chuyến đi cùng thầy cô và các bạn đến thăm một viện dưỡng lão vào cuối tuần trước. Đó là một hoạt động xã hội giản dị nhưng đã để lại trong em những cảm xúc sâu sắc, đặc biệt là sự trân trọng đối với những người đã dành cả cuộc đời để yêu thương và chăm sóc gia đình.
Trước ngày đi, cô giáo thông báo rằng lớp em sẽ cùng nhà trường đến thăm các cụ đang sống tại viện dưỡng lão. Chúng em háo hức chuẩn bị sữa, bánh, hoa và một số món quà nhỏ. Sáng hôm ấy, sân trường tràn ngập tiếng cười. Những túi quà được xếp ngay ngắn, những bó hoa tươi rung rinh trong gió sớm. Khi xe bắt đầu chuyển bánh, em vừa mong chờ vừa có chút hồi hộp vì đây là lần đầu em đến một nơi như vậy. Qua cửa kính, phố phường dần lùi lại phía sau, còn trong lòng em hiện lên nhiều câu hỏi về cuộc sống của những người mà mình sắp gặp.
Viện dưỡng lão nằm trong một khuôn viên khá yên tĩnh với nhiều cây xanh. Sau khi trao quà, chúng em chia nhau đến trò chuyện với các cụ. Em được ngồi cạnh một cụ bà có mái tóc bạc trắng, khuôn mặt hiền hậu và đôi mắt đã có nhiều nếp nhăn. Cụ kể cho em nghe về những ngày còn trẻ, về gia đình và những người con ở xa. Em chăm chú lắng nghe, thỉnh thoảng lại hỏi cụ vài câu. Khi em chuẩn bị ra về, cụ nhẹ nhàng nắm lấy tay em và mỉm cười cảm ơn. Bàn tay cụ gầy và hơi run khiến em bỗng thấy sống mũi cay cay. Em nhận ra rằng đôi khi điều người khác cần không phải một món quà lớn mà chỉ là một người chịu ngồi bên, lắng nghe và dành cho họ một chút yêu thương.
Buổi chiều, chúng em cùng nhau biểu diễn vài tiết mục văn nghệ rồi chào tạm biệt các cụ. Tiếng vỗ tay vang lên trong căn phòng nhỏ, những nụ cười hiền hậu khiến không khí trở nên ấm áp hơn. Khi bước ra khỏi cổng viện, em vẫn ngoái nhìn về phía sau. Trên đường về, hình ảnh cụ bà với mái tóc bạc trắng cứ hiện lên trong tâm trí em. Em nghĩ đến ông bà của mình và chợt thấy cần quan tâm, trò chuyện với người thân nhiều hơn. Hoạt động ấy giúp em hiểu rằng thời gian của mỗi người đều đáng quý và tình yêu thương cần được trao đi khi ta còn có thể.
Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại buổi chiều hôm ấy, em vẫn cảm thấy trong lòng có một sự lắng dịu rất khó tả. Chuyến thăm không chỉ mang đến niềm vui cho các cụ mà còn dạy em một bài học về lòng yêu thương, sự quan tâm và biết ơn. Em mong mình sẽ có thêm nhiều cơ hội được tham gia những hoạt động như vậy để biết sống chậm hơn, biết lắng nghe hơn và đem đến một chút ấm áp cho những người xung quanh.
Bài tham khảo Mẫu 3
Sáng chủ nhật, con phố quen thuộc thức dậy trong tiếng chim và ánh nắng trong trẻo. Nhưng hôm ấy, con đường còn rộn ràng hơn bởi tiếng chổi tre xào xạc, tiếng gọi nhau í ới và những bước chân tất bật. Em cùng các bạn trong khu phố tham gia hoạt động dọn vệ sinh và trồng cây xanh. Hoạt động ấy đã giúp em hiểu rằng giữ gìn môi trường không phải là một việc xa vời mà bắt đầu từ chính nơi mình sống.
Từ sáng sớm, mọi người đã tập trung ở đầu phố. Người mang chổi, người mang túi đựng rác, người chuẩn bị cây giống và dụng cụ làm vườn. Em cùng các bạn được phân công quét lá, nhặt rác và chăm sóc những bồn hoa. Ban đầu, em còn hơi ngại vì công việc khá nhiều, nhưng nhìn mọi người vui vẻ làm việc, em cũng nhanh chóng hòa vào không khí chung. Những chiếc chổi đưa qua đưa lại tạo thành những âm thanh đều đặn, từng túi rác dần được gom gọn. Con phố vốn còn lộn xộn sau những ngày mưa dần trở nên sạch sẽ hơn.
Sau khi quét dọn, mọi người bắt đầu trồng cây ở một khoảng đất trống bên đường. Em cùng một bạn nhỏ đào đất, đặt cây rồi vun đất thật chặt quanh gốc. Khi tưới nước, những giọt nước long lanh trên lá non dưới ánh mặt trời. Em nhìn những cây xanh bé xíu đứng thẳng trong đất và bất chợt nghĩ đến một ngày chúng sẽ lớn lên, tỏa bóng mát cho con đường. Nhìn những người lớn, các bạn nhỏ cùng chung tay làm việc, em cảm nhận rõ sức mạnh của sự đoàn kết. Chỉ một buổi sáng thôi nhưng chúng em đã làm cho nơi mình sống trở nên sạch đẹp hơn rất nhiều.
Đến gần trưa, công việc hoàn thành. Con phố sạch sẽ, những bồn hoa được chăm sóc gọn gàng, còn những cây non đứng im trong gió như những mầm xanh đang bắt đầu một hành trình mới. Em cùng các bạn thu dọn dụng cụ rồi vui vẻ chào mọi người ra về. Trước khi đi, em đứng lại nhìn con đường thêm một lần. Ánh nắng trải vàng trên mặt đường, những chiếc lá xanh rung rinh trong gió khiến khung cảnh trở nên thật tươi mới. Em chợt hiểu rằng môi trường sạch đẹp không tự nhiên mà có, nó được tạo nên từ ý thức và trách nhiệm của từng người.
Hoạt động hôm ấy đã để lại trong em một suy nghĩ thật rõ ràng. Muốn cộng đồng trở nên tốt đẹp, mỗi người đều cần bắt đầu bằng những việc nhỏ và thiết thực. Từ đó, em luôn tự nhắc mình không xả rác, biết giữ gìn cây xanh và sẵn sàng tham gia những hoạt động chung. Em tin rằng khi nhiều bàn tay cùng góp sức, con phố nhỏ sẽ luôn xanh tươi, sạch đẹp và trở thành một nơi đáng yêu để mọi người cùng sinh sống.
Bài tham khảo Mẫu 4
Một buổi sáng đầu đông, trời se lạnh, những giọt sương còn đọng trên lá cây. Em cùng thầy cô và các bạn trong trường tham gia một hoạt động thăm hỏi và tặng quà cho những gia đình có hoàn cảnh khó khăn tại địa phương. Chuyến đi hôm ấy đã đưa em đến gần hơn với cuộc sống của những người xung quanh và để lại trong em nhiều suy nghĩ về sự đồng cảm.
Trước ngày đi, cô giáo kể cho chúng em nghe về một số gia đình đang gặp khó khăn và cần được giúp đỡ. Các lớp cùng nhau chuẩn bị gạo, mì, sữa, quần áo và đồ dùng học tập. Em cũng xin mẹ một ít đồ dùng còn mới để góp vào những phần quà. Sáng hôm ấy, mọi người tập trung tại trường từ rất sớm. Những túi quà được xếp ngay ngắn, ai cũng mong muốn có thể trao đi thật nhiều yêu thương. Khi xe bắt đầu lăn bánh, em nhìn qua cửa kính và cảm thấy trong lòng vừa háo hức vừa có chút bồi hồi.
Gia đình đầu tiên chúng em ghé thăm nằm trong một con ngõ nhỏ. Căn nhà đơn sơ, trước sân chỉ có vài chậu cây. Một bạn nhỏ trạc tuổi em bước ra đón mọi người. Bạn có dáng người nhỏ nhắn, gương mặt hiền và đôi mắt sáng. Khi nhận được chiếc ba lô cùng những quyển vở mới, bạn ôm món quà vào lòng rồi mỉm cười thật tươi. Bạn nói rằng sẽ cố gắng học thật tốt. Nghe câu nói ấy, em bỗng thấy xúc động. Em chợt nghĩ đến chiếc bàn học đầy đủ của mình và nhận ra rằng mình đã may mắn hơn nhiều người. Một món quà nhỏ có thể chẳng đáng bao nhiêu, nhưng nếu được trao bằng tấm lòng chân thành, nó lại có sức mạnh đem đến niềm tin và hi vọng.
Sau khi thăm hỏi các gia đình, chúng em trở về trường khi trời đã ngả chiều. Trên xe, mọi người nói chuyện nhỏ nhẹ hơn lúc đi. Em cứ nhớ mãi nụ cười của bạn nhỏ và lời hứa sẽ chăm chỉ học tập. Em hiểu rằng giúp đỡ người khác không chỉ là trao đi vật chất mà còn là trao thêm niềm tin để họ có động lực bước tiếp. Chính vì vậy, em càng trân trọng hơn những gì mình đang có và tự nhắc bản thân phải biết sống tiết kiệm, yêu thương và sẻ chia.
Mặt trời dần khuất sau những mái nhà khi em trở về. Con đường quen thuộc vẫn vậy nhưng trong lòng em dường như đã có thêm một điều gì đó mới mẻ. Hoạt động hôm ấy giúp em hiểu rằng lòng nhân ái giống như một ngọn lửa, khi được truyền từ người này sang người khác, nó sẽ làm cuộc sống ấm áp hơn. Em mong mình sẽ luôn giữ được ngọn lửa nhỏ ấy trong tim và biết biến yêu thương thành những việc làm thiết thực mỗi ngày.
Bài tham khảo Mẫu 5
Tiếng cười trẻ nhỏ vang lên giữa sân trường, những chiếc áo trắng thấp thoáng dưới hàng cây và những thùng quà được xếp ngay ngắn tạo nên một khung cảnh thật đặc biệt. Hôm ấy, em cùng các bạn tham gia chương trình gây quỹ giúp đỡ trẻ em có hoàn cảnh khó khăn. Hoạt động không chỉ mang đến niềm vui mà còn giúp em hiểu rằng sự tử tế luôn có thể bắt đầu từ những điều rất gần gũi.
Để chuẩn bị cho chương trình, mỗi lớp đóng góp một phần nhỏ. Có bạn mang sách, có bạn góp đồ dùng học tập, có bạn tiết kiệm tiền ăn sáng để ủng hộ. Em cũng dành một phần tiền tiết kiệm của mình để góp vào quỹ. Ngày chương trình diễn ra, sân trường trở nên nhộn nhịp với những gian hàng nhỏ. Chúng em cùng sắp xếp sách truyện, bán những món đồ handmade và giới thiệu các sản phẩm do học sinh làm. Ai cũng cố gắng làm việc thật vui vẻ vì biết rằng số tiền thu được sẽ dành cho những bạn nhỏ còn khó khăn.
Điều khiến em nhớ nhất là lúc một em nhỏ đến gian hàng sách. Em bé chăm chú nhìn một quyển truyện rồi hỏi giá. Khi biết số tiền vừa đủ, em bé vui mừng ôm quyển sách vào lòng. Nhìn đôi mắt sáng lên vì hạnh phúc ấy, em bất giác mỉm cười. Một quyển truyện đối với em có thể chỉ là một món đồ quen thuộc, nhưng với một bạn nhỏ khác, nó lại có thể trở thành một niềm vui rất lớn. Khoảnh khắc ấy khiến em hiểu rằng giá trị của một món quà không nằm ở việc nó đắt hay rẻ mà nằm ở tình cảm được gửi gắm trong đó.
Cuối buổi, số tiền quyên góp được tổng hợp và trao lại cho đại diện nhà trường. Sân trường dần yên tĩnh, những gian hàng được thu dọn nhưng cảm giác ấm áp vẫn còn ở lại. Trên đường về, em nghĩ về những bạn nhỏ sẽ nhận được sự giúp đỡ từ số tiền ấy và tự nhiên thấy vui trong lòng. Em hiểu rằng khi mọi người cùng chung tay, những việc nhỏ bé có thể tạo nên một điều thật lớn lao.
Hoạt động gây quỹ đã khép lại nhưng bài học về lòng nhân ái vẫn còn theo em. Em hiểu rằng cuộc sống sẽ đẹp hơn khi con người biết quan tâm và chia sẻ với nhau. Từ đó, em luôn cố gắng tiết kiệm, không lãng phí và sẵn sàng góp sức trong những hoạt động có ích. Em tin rằng mỗi việc tốt giống như một hạt giống nhỏ, nếu được gieo bằng sự chân thành, một ngày nào đó sẽ nở thành những bông hoa đẹp trong cuộc đời.
- Top 105 Bài văn kể lại một cuộc gặp gỡ giữa em với người thân hoặc bạn bè mà em ấn tượng nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn kể về trải nghiệm một lần em giúp đỡ người khác hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một chuyến đi của em với người bạn thân hoặc người bạn em mới quen hay nhất
- Top 105 Bài văn kể về một chuyến đi mà em ấn tượng nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một kỉ niệm đáng nhớ của em hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Đoạn văn kể lại đoạn truyện sau đây bằng lời của nhân vật "con bé" trong câu chuyện trên hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại truyện đọc về các danh nhân em thích nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật lịch sử hoặc sự kiện lịch sử mà em yêu thích và thiêng liêng hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một sự việc liên quan đến nhân vật lịch sử có thật mà em có dịp tìm hiểu (anh hùng dân tộc, nhà thơ,...) hay nhất
- Top 105 Đoạn văn kể về sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử ở địa phương em hay nhất




Danh sách bình luận