1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể về một sự việc hay nhất

Viết bài văn kể lại một lần em giúp đỡ người khác hoặc được người khác giúp đỡ


- Em muốn kể lại lần em giúp đỡ người khác hay được người khác giúp đỡ? (Một lần giúp bạn, giúp người lớn tuổi, hoặc được người khác giúp đỡ,...) - Kỉ niệm ấy xảy ra vào thời gian nào và ở đâu? (Một buổi sáng, buổi chiều,...) - Điều gì khiến em nhớ mãi về kỉ niệm ấy? (Một hành động tử tế, một lời cảm ơn,...)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Em muốn kể lại lần em giúp đỡ người khác hay được người khác giúp đỡ? (Một lần giúp bạn, giúp người lớn tuổi, hoặc được người khác giúp đỡ,...)

- Kỉ niệm ấy xảy ra vào thời gian nào và ở đâu? (Một buổi sáng, buổi chiều,...)

- Điều gì khiến em nhớ mãi về kỉ niệm ấy? (Một hành động tử tế, một lời cảm ơn,...)

II. Thân bài

a. Kể về hoàn cảnh trước khi sự việc xảy ra

- Lúc ấy em đang làm gì? (Đang đi học, đi chơi, đi cùng bố mẹ,...) 

- Khung cảnh xung quanh lúc ấy như thế nào? (Bầu trời trong xanh, nắng nhẹ,...)

- Em nhìn thấy điều gì bất thường? (Một cụ già gặp khó khăn, một em nhỏ bị lạc, hoặc chính em gặp sự cố,...)

- Lúc ấy em có tâm trạng như thế nào? (Vội vàng, lo lắng,...)

b. Kể lại diễn biến của lần giúp đỡ

- Sự việc bắt đầu như thế nào?

- Em đã làm gì để giúp đỡ người khác?  (Chủ động hỏi thăm, nhặt đồ, chỉ đường, dìu đỡ, gọi người lớn, chia sẻ đồ dùng,...)

- Người được giúp đỡ có biểu hiện như thế nào?(Bất ngờ, vui mừng, xúc động, nhẹ nhõm, biết ơn,...)

- Người ấy đã nói gì với em? (Lời cảm ơn, lời động viên, lời nhắc nhở giản dị...)

- Nếu em được người khác giúp đỡ thì người ấy đã làm gì? (Hỏi han, động viên, hướng dẫn, đưa tay giúp đỡ, ở bên cạnh...)

- Khi được giúp đỡ em đã cảm thấy thế nào? (Vui mừng, xúc động, hạnh phúc,...)

- Chi tiết nào khiến em nhớ nhất khi giúp đỡ người khác/hoặc được giúp đỡ?

- Sự việc kết thúc như thế nào?

c. Kết thúc câu chuyện 

- Sau sự việc ấy, em suy nghĩ điều gì? (Ai cũng có lúc cần sự giúp đỡ, cuộc sống sẽ tốt đẹp hơn khi mọi người biết quan tâm nhau,...)

- Em hiểu thêm điều gì về lòng tốt?

- Kỉ niệm ấy khiến em thay đổi như thế nào? (Biết quan tâm hơn, chủ động giúp đỡ hơn, biết cảm ơn,...)

III. Kết bài

- Khi nhớ lại kỉ niệm ấy, em cảm thấy như thế nào? (Bồi hồi, xúc động, vui vẻ, biết ơn, ấm áp...)

- Em rút ra được bài học gì?

(Biết yêu thương, sẻ chia, sống tử tế, giúp đỡ người khác bằng những việc vừa sức...)

- Sau đó em đã làm gì? (Giúp đỡ bạn bè, quan tâm người thân, chia sẻ đồ dùng, hỗ trợ người gặp khó khăn...)

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Nắng chiều trải vàng trên con đường làng, hàng cây ven đường khẽ lay trong gió và tiếng chim ríu rít vang lên giữa không gian yên bình. Hôm ấy, trên đường đi học về, em nhìn thấy một cụ già đang loay hoay nhặt những túi đồ vừa bị rơi xuống đất. Nhìn dáng cụ chậm chạp và vẻ mặt có phần bối rối, em liền bước đến giúp đỡ.

Em nhanh chóng cúi xuống nhặt từng món đồ rồi cẩn thận xếp lại vào những chiếc túi đã bị bung miệng. Cụ nhìn em bằng ánh mắt hiền hậu rồi mỉm cười cảm ơn khiến em cảm thấy trong lòng thật vui. Em còn giúp cụ kiểm tra lại những món đồ để chắc chắn không có thứ gì bị bỏ quên trên đường. Khi mọi thứ đã được sắp xếp gọn gàng, cụ nhẹ nhàng dặn em đi đường cẩn thận và chúc em học tập thật tốt. Em lễ phép chào cụ rồi tiếp tục đạp xe về nhà trong tâm trạng nhẹ nhõm. Chỉ là một việc làm rất nhỏ nhưng nhìn vẻ mặt vui vẻ của cụ, em cảm nhận được niềm vui khi biết mình vừa giúp được một người đang gặp khó khăn. Trên quãng đường còn lại, em cứ nghĩ mãi về nụ cười hiền hậu của cụ và thấy con đường quen thuộc hôm ấy dường như cũng trở nên đẹp hơn. Em hiểu rằng sự giúp đỡ chân thành không cần phải bắt đầu từ những điều lớn lao mà có thể xuất phát từ một hành động rất giản dị. Em tự nhủ rằng mình cần biết quan sát xung quanh và sẵn sàng đưa tay giúp đỡ mọi người khi có thể.

Con đường về nhà hôm ấy vẫn ngập nắng vàng, nhưng trong lòng em dường như có thêm một niềm vui thật dịu dàng. Kỉ niệm nhỏ ấy giúp em hiểu rằng lòng tốt sẽ trở nên ý nghĩa hơn khi được trao đi bằng sự chân thành. Em mong mình luôn giữ được thói quen biết quan tâm và giúp đỡ mọi người từ những điều giản dị nhất.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Buổi sáng, bầu trời trong xanh, những đám mây trắng lững lờ trôi phía trên con phố quen thuộc và ánh nắng nhẹ nhàng phủ xuống từng hàng cây. Khi đang trên đường đến trường, em bất ngờ bắt gặp một em nhỏ đứng bên đường với vẻ mặt lo lắng vì bị lạc. Nhìn dáng vẻ bối rối của em, em quyết định dừng lại để hỏi thăm và giúp đỡ.

Em nhẹ nhàng hỏi tên, hỏi em đã đi cùng ai và nhớ được những gì về nơi mình đang sống. Em nhỏ vừa nói vừa rơm rớm nước mắt khiến em càng muốn giúp em tìm lại người thân. Sau khi bình tĩnh suy nghĩ, em cùng em nhỏ đứng ở một nơi an toàn và tìm cách liên hệ với gia đình của em. Một lúc sau, từ phía xa, một người mẹ hớt hải chạy đến rồi ôm chầm lấy con trong niềm vui mừng và nhẹ nhõm. Người mẹ liên tục cảm ơn em, còn em nhỏ cũng nắm tay em như muốn bày tỏ lòng biết ơn. Nhìn gương mặt người mẹ từ lo lắng chuyển sang hạnh phúc, em cảm thấy trong lòng cũng vui theo. Em nhận ra rằng chỉ một chút quan tâm đúng lúc cũng có thể giúp một người đang hoang mang cảm thấy yên tâm hơn. Sau đó, em chào hai mẹ con rồi tiếp tục đến trường, trong lòng vẫn còn nguyên cảm giác vui vẻ vì việc mình vừa làm. Suốt buổi học hôm ấy, em vẫn nhớ đến ánh mắt nhẹ nhõm của người mẹ và nụ cười của em nhỏ khi được trở về bên gia đình.

Trên đường trở về nhà, em vẫn nhớ mãi cuộc gặp gỡ buổi sáng và thấy lòng mình thật ấm áp. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng lòng tốt đôi khi chỉ bắt đầu từ một câu hỏi thăm nhưng lại có thể đem đến sự bình yên cho người khác. Em sẽ luôn cố gắng sống biết quan tâm, biết chia sẻ và sẵn sàng giúp đỡ những người xung quanh khi họ cần.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Chiều hôm ấy, gió thổi nhẹ qua những hàng cây, ánh nắng cuối ngày phủ lên con đường một màu vàng dịu và không gian xung quanh trở nên yên ả. Em đang đạp xe về nhà thì chẳng may mất thăng bằng và ngã xuống bên đường. Trong khoảnh khắc ấy, em vừa lo lắng vừa lúng túng vì chưa biết phải làm gì.

Một bác đi đường nhìn thấy liền dừng xe, bước đến đỡ em đứng dậy rồi ân cần hỏi xem em có bị đau ở đâu không. Bác còn giúp em dựng chiếc xe lên, kiểm tra lại bánh xe rồi nhắc em lần sau phải đi thật cẩn thận. Thấy em đã bình tĩnh trở lại, bác mới yên tâm tiếp tục công việc của mình. Những lời hỏi thăm giản dị nhưng chân thành của bác khiến em cảm thấy vô cùng ấm lòng. Em lễ phép cảm ơn bác và thấy biết ơn vì giữa lúc mình bối rối, một người xa lạ đã không ngần ngại dừng lại giúp đỡ. Trước khi đi, bác còn mỉm cười dặn em nếu thấy người khác gặp khó khăn thì hãy giúp họ trong khả năng của mình. Lời dặn ấy khiến em suy nghĩ rất lâu trên quãng đường về nhà. Em nhận ra rằng sự tử tế không nhất thiết phải là một việc làm lớn lao mà đôi khi chỉ là một bàn tay đưa ra đúng lúc. Em cũng tự nhủ rằng sau này, nếu gặp một người đang cần sự giúp đỡ, em sẽ không thờ ơ bước qua mà sẽ cố gắng làm điều gì đó trong khả năng của mình.

Mặt trời dần khuất sau những mái nhà, nhưng sự tử tế của người xa lạ hôm ấy vẫn ở lại trong lòng em. Kỉ niệm ấy khiến em hiểu hơn về giá trị của sự quan tâm và lòng tốt giữa cuộc sống thường ngày. Em mong mình cũng có thể trao đi sự ấm áp ấy cho những người xung quanh bằng những việc làm giản dị và chân thành.

Bài tham khảo Mẫu 1

Buổi sáng hôm ấy, con phố trước nhà vẫn đông người qua lại, nắng đầu đông dịu nhẹ phủ lên những mái hiên và hàng cây ven đường. Em theo mẹ đi mua đồ như mọi ngày, vừa đi vừa ngắm những gánh hàng đang lần lượt mở cửa. Đến gần khu chợ, em nhìn thấy một cụ già đang loay hoay bên chiếc xe đạp, những bó rau xanh nằm rải rác trên mặt đường. Hình ảnh đôi bàn tay run run của cụ khiến em bước lại gần mà không cần suy nghĩ nhiều. Kỉ niệm ngắn ngủi ấy đã để lại trong em một cảm giác rất sâu sắc về sự sẻ chia.

Chiếc túi đựng rau của cụ đã bị rách một đường dài, những bó rau còn vương đất nằm lăn lóc dưới chân xe. Cụ chậm rãi cúi xuống nhặt từng bó nhưng vì đôi tay đã yếu nên việc ấy không hề dễ dàng. Mẹ đứng bên đường chờ em, còn em nhanh chóng chạy đến nhặt giúp cụ. Một bó rau mắc dưới bánh xe, em nhẹ nhàng kéo ra rồi phủi sạch những hạt đất bám trên lá. Cụ nhìn em, giọng nói chậm rãi và liên tục cảm ơn. Mẹ lấy trong giỏ một chiếc túi khác rồi cùng em xếp lại số rau. Khi mọi thứ đã được thu gọn, cụ cẩn thận buộc miệng túi rồi dựng chiếc xe đạp lên. Nụ cười hiền trên khuôn mặt cụ khiến em cảm thấy nhẹ nhõm. Chẳng ai nói với em rằng em phải làm như vậy, nhưng nhìn thấy một người đang gặp khó khăn, em chỉ nghĩ mình nên giúp cụ một tay.

Trên đường tiếp tục đi, hình ảnh cụ già với chiếc xe đạp cũ cứ hiện lên trong tâm trí em. Em nhớ nhất đôi bàn tay gầy gò đã cố nhặt từng bó rau và ánh mắt nhẹ nhõm khi mọi thứ được xếp lại ngay ngắn. Trước đây, em thường nghĩ giúp đỡ người khác phải là một việc gì đó thật lớn lao. Sau buổi sáng ấy, suy nghĩ của em thay đổi. Một người đang vội có thể dừng lại vài phút để nhặt giúp món đồ bị rơi. Một người đang gặp khó khăn có thể được động viên chỉ bằng một câu hỏi thăm. Những điều rất nhỏ ấy đôi khi lại có ý nghĩa lớn đối với người đang cần một bàn tay bên cạnh.

Từ đó, em bắt đầu để ý hơn đến những người xung quanh. Thấy mẹ mang nhiều đồ, em chủ động chạy lại xách giúp. Khi bạn làm rơi sách vở, em cúi xuống nhặt cùng bạn. Nếu thấy ai đó đang loay hoay với một việc vừa sức mình, em không còn ngần ngại hỏi xem mình có thể giúp gì. Em hiểu rằng lòng tốt không phải là điều xa xôi mà hiện diện trong chính những việc nhỏ ta làm mỗi ngày. Quan trọng nhất là khi giúp người khác, ta không chờ đợi một lời khen hay một món quà đáp lại. Niềm vui giản dị trong lòng đã là một phần thưởng đủ đầy.

Đã lâu rồi nhưng mỗi khi đi ngang qua khu chợ ấy, em vẫn nhớ đến buổi sáng có những bó rau xanh nằm trên mặt đường. Nụ cười của cụ già ngày hôm đó giống như một khoảng nắng dịu dàng còn sót lại trong kí ức. Kỉ niệm ấy dạy em biết nhìn cuộc sống bằng ánh mắt quan tâm hơn và biết đưa tay ra khi ai đó cần giúp đỡ. Em mong mình sẽ luôn giữ được sự chân thành ấy, bởi đôi khi một việc tốt rất nhỏ cũng có thể khiến một ngày của người khác trở nên nhẹ nhàng hơn.

Bài tham khảo Mẫu 2

Nắng trưa phủ trắng con đường trước cổng trường, những vòm cây ven phố chỉ giữ lại được vài khoảng bóng mát. Học sinh lần lượt ra về, tiếng xe cộ nối nhau trên con đường quen thuộc. Em cùng các bạn đang đi về thì nghe tiếng khóc nhỏ phát ra từ phía một quầy hàng bên đường. Sau chiếc bàn thấp, một em bé đứng một mình, hai tay nắm chặt quai túi vải, đôi mắt đỏ hoe nhìn dòng người xa lạ. Em bước chậm lại rồi đến gần hỏi chuyện. Kỉ niệm ấy khiến em nhớ mãi về một lần mình đã giúp một em nhỏ tìm lại người thân.

Em bé nói rằng em đi theo mẹ đến khu phố này nhưng lúc đông người đã bị lạc. Em không nhớ chính xác mẹ đang ở đâu, chỉ nhớ tên mẹ và chiếc áo mẹ đang mặc. Nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn đang cố nén nước mắt, em cũng thấy lo lắng. Em đưa em bé vào một chỗ có bóng mát rồi nhẹ nhàng hỏi lại những điều em còn nhớ. Vì biết mình không thể tự giải quyết một việc như vậy, em nhờ cô bán hàng giúp đỡ và tìm người lớn gần đó. Trong lúc chờ đợi, em ngồi bên cạnh để em bé bớt sợ. Em kể cho em nghe vài câu chuyện vui, thỉnh thoảng lại chỉ cho em những chiếc xe đang đi qua để em không cảm thấy quá căng thẳng. Một lúc sau, từ phía cuối con đường, một người phụ nữ hốt hoảng chạy đến. Vừa nhìn thấy con, chị lập tức ôm chặt em bé vào lòng. Em bé òa khóc, hai tay vòng lấy mẹ như thể chỉ sợ người thân lại biến mất lần nữa. Người mẹ cảm ơn em rất nhiều, còn em chỉ thấy lòng mình nhẹ hẳn đi.

Trên đường về nhà, cái nắng vẫn gay gắt nhưng em không còn thấy mệt. Trong đầu em cứ hiện lên hình ảnh đôi mắt đỏ hoe của em bé lúc đứng một mình và vẻ mặt nhẹ nhõm của người mẹ khi tìm được con. Em hiểu rằng khi gặp một tình huống bất ngờ, điều quan trọng là phải bình tĩnh và biết tìm sự trợ giúp phù hợp. Em còn nhỏ nên không thể tự mình giải quyết mọi việc, nhưng em vẫn có thể làm những điều vừa sức như hỏi thăm, ở bên cạnh và tìm người lớn giúp đỡ. Chính những việc ấy đã giúp một em bé bớt sợ hãi trong khoảng thời gian chờ mẹ đến.

Sau lần đó, em chú ý hơn đến những người xung quanh, nhất là những em nhỏ khi đi cùng gia đình ở nơi đông người. Em cũng hiểu rằng giúp đỡ người khác không có nghĩa là phải làm một điều thật lớn. Đôi khi chỉ cần dừng lại vài phút, lắng nghe một câu chuyện và tìm đúng người có thể giúp đỡ cũng đã đủ để mang đến sự an tâm. Em nhớ lời mẹ dặn rằng khi gặp người lạ hoặc tình huống bất thường, cần giữ khoảng cách an toàn và tìm người lớn đáng tin cậy. Kỉ niệm ấy không chỉ khiến em vui vì đã giúp được một người mà còn dạy em biết bình tĩnh, cẩn thận và có trách nhiệm hơn.

Buổi trưa hôm ấy đã qua từ lâu, con đường trước cổng trường vẫn ngày ngày đông đúc như trước. Thế nhưng mỗi khi nhìn thấy một em nhỏ nắm tay mẹ giữa phố, em lại nhớ đến cậu bé với đôi mắt đỏ hoe năm nào. Em nhớ khoảnh khắc hai mẹ con tìm thấy nhau và cảm giác nhẹ nhõm lan ra trong lòng mình. Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rằng sự quan tâm đôi khi bắt đầu từ một việc rất giản dị là chịu dừng bước và lắng nghe. Em mong mình luôn biết nhìn quanh, biết yêu thương và sẵn sàng giúp đỡ người khác bằng những việc phù hợp với khả năng của mình.

Bài tham khảo Mẫu 3

Chiều cuối tuần, khu chợ nhỏ nằm bên con đường làng đông vui hơn thường ngày. Những chiếc xe chở hàng nối nhau qua cổng chợ, các gian hàng đầy màu sắc, tiếng người mua bán hòa vào nhau tạo thành một nhịp sống rộn ràng. Em đi cùng bố, vừa bước qua dãy hàng rau thì nhìn thấy một bác lớn tuổi đang cố kéo chiếc xe đẩy chất đầy đồ. Con đường phía trước hơi dốc, chiếc xe nặng khiến bác phải dừng lại mấy lần để lấy sức. Bố nhìn em rồi khẽ gật đầu. Em bước đến bên bác, cùng bố đặt tay lên chiếc xe và bắt đầu đẩy.

Chiếc xe nặng hơn em tưởng. Bên trong có nhiều túi đồ dùng và những gói thực phẩm được xếp chồng lên nhau. Bác vừa kéo vừa cố giữ cho đồ đạc không bị nghiêng. Em nắm lấy một bên cán xe, dùng sức đẩy về phía trước. Con dốc không dài nhưng khiến hai tay em nhanh chóng mỏi nhừ. Mồ hôi lấm tấm trên trán, bàn tay đỏ lên vì nắm chặt cán xe. Bố động viên em cố thêm một chút. Cuối cùng, chiếc xe cũng lên đến đoạn đường bằng. Bác thở phào, khuôn mặt giãn ra rồi nở một nụ cười thật hiền. Bác cảm ơn hai bố con và lấy trong túi ra một quả quýt nhỏ đưa cho em. Em lễ phép từ chối vì nghĩ rằng mình chỉ giúp bác một việc nhỏ. Bác xoa nhẹ lên đầu em rồi bảo rằng nếu sau này gặp người khó khăn thì hãy nhớ hôm nay và tiếp tục đưa tay giúp họ.

Lời nói của bác khiến em im lặng suy nghĩ suốt quãng đường về. Em nhận ra rằng đôi khi một việc tốt không dừng lại ở người được giúp đỡ. Một lời nói chân thành có thể trở thành lời nhắc nhở để người khác tiếp tục trao điều tử tế. Con dốc trước chợ vẫn chỉ là một con dốc nhỏ, nhưng hôm ấy em cảm thấy nó dài hơn vì lần đầu tiên em nhận ra có những đoạn đường sẽ nhẹ đi rất nhiều khi có người cùng bước. Em cũng hiểu rằng giúp đỡ người khác không phải để nhận lại một món quà. Điều đáng quý nhất chính là cảm giác mình đã góp một phần nhỏ để người khác bớt vất vả.

Tối hôm ấy, em kể lại câu chuyện cho mẹ nghe. Mẹ không khen em nhiều, chỉ mỉm cười và bảo rằng giúp đỡ người khác là điều đáng quý khi được làm bằng sự chân thành. Từ đó, em bắt đầu chú ý hơn đến những việc mình có thể làm cho người khác. Em phụ bố mẹ mang đồ, giúp bạn nhặt sách khi bị rơi, chia sẻ đồ dùng học tập khi bạn quên mang và chủ động hỏi thăm khi thấy ai đó gặp khó khăn. Những việc ấy rất nhỏ, nhưng mỗi lần làm xong, em đều thấy trong lòng có một niềm vui yên lặng. Em hiểu rằng lòng tốt không làm con người mất đi điều gì mà ngược lại, khiến cuộc sống trở nên gần gũi và ấm áp hơn.

Mỗi khi đi qua con dốc trước khu chợ, em vẫn nhớ đến buổi chiều hôm ấy. Hình ảnh chiếc xe nặng nề được đẩy từng chút một và nụ cười của bác lớn tuổi đã trở thành một phần kí ức đẹp trong tuổi thơ em. Bây giờ, em không còn nhìn con dốc ấy chỉ như một đoạn đường phải đi qua. Với em, đó là nơi em từng hiểu thêm một điều giản dị rằng khi bàn tay này biết đưa sang bàn tay khác, những nhọc nhằn trên đường đời cũng có thể nhẹ đi. Và em muốn giữ điều ấy thật lâu trong cách mình sống.

Bài tham khảo Mẫu 4

Gió chiều từ cánh đồng thổi về mang theo mùi cỏ non và hơi đất ấm. Con đường nhỏ ven làng vắng hơn mọi ngày, chỉ có vài chiếc xe đạp chậm rãi đi qua. Em cùng chị đang trên đường về nhà thì nhìn thấy một bạn nhỏ ngồi bên vệ đường. Chiếc xe đạp nằm nghiêng bên cạnh, chiếc cặp bị văng ra xa và những quyển vở mở tung trên mặt đất. Em và chị lập tức bước nhanh đến. Bạn không bị thương nhưng khuôn mặt vẫn còn nguyên vẻ hoảng hốt.

Chị đỡ chiếc xe lên, còn em chạy đi nhặt những quyển vở đang nằm rải rác. Một vài trang giấy đã dính đất, em cẩn thận phủi sạch rồi xếp lại từng quyển. Khi nhìn chiếc xe, chị phát hiện sợi xích đã tuột khỏi bánh. Chị bảo em giữ tay lái, còn chị cúi xuống lắp lại xích. Hai chị em loay hoay một lúc mới đưa được sợi xích về đúng vị trí. Bạn nhỏ đứng bên cạnh, đôi mắt từ từ bớt lo lắng. Khi chiếc xe chạy thử được, bạn nở một nụ cười nhẹ nhõm. Bạn cảm ơn hai chị em rồi cẩn thận đeo lại chiếc cặp lên vai. Nhìn dáng bạn đạp xe chậm rãi khuất dần sau hàng cây, em cũng thấy lòng mình nhẹ đi.

Trên đường về, em kể với chị rằng em rất vui vì đã giúp được bạn. Chị nhìn em rồi nói rằng ai cũng có lúc gặp sự cố bất ngờ. Khi mình có khả năng giúp đỡ, một chút thời gian bỏ ra cũng có thể khiến người khác bớt lo lắng. Lời chị khiến em nghĩ mãi. Em nhớ đến những trang vở lấm đất, chiếc xe đạp nằm nghiêng bên đường và gương mặt bối rối của bạn lúc đầu. Nếu chúng em đi qua mà không dừng lại, có lẽ bạn sẽ còn phải loay hoay rất lâu. Em hiểu rằng sự giúp đỡ đôi khi chỉ là một hành động nhỏ nhưng lại xuất hiện đúng vào lúc người khác cần nhất.

Sau kỉ niệm ấy, em chú ý hơn khi đi trên đường. Em biết quan sát xung quanh, biết hỏi thăm khi thấy người khác gặp khó khăn và cũng hiểu rằng mình cần tìm người lớn nếu sự việc vượt quá khả năng. Em không còn nghĩ việc giúp đỡ phải bắt đầu từ những điều lớn lao. Một quyển vở được nhặt lên, một chiếc xe được giữ giúp hay một người được hỏi thăm cũng có thể làm cho một khoảnh khắc khó khăn trở nên nhẹ nhàng hơn. Kỉ niệm ấy còn khiến em hiểu rằng sự tử tế cần đi cùng với sự bình tĩnh và cẩn thận để việc tốt thật sự mang lại điều có ích.

Mỗi khi nhìn thấy những chiếc xe đạp chạy trên con đường làng, em lại nhớ đến buổi chiều có gió từ cánh đồng thổi về. Em nhớ những trang vở còn vương đất và nụ cười nhẹ nhõm của bạn nhỏ. Kỉ niệm ấy không ồn ào nhưng nằm lại rất sâu trong trí nhớ, như một khoảng trời trong trẻo của tuổi thơ. Em mong mình luôn biết quan tâm đến những người xung quanh và biết đưa tay giúp đỡ khi gặp một việc vừa sức, để sự tử tế không chỉ dừng lại ở một kỉ niệm mà trở thành một cách sống.

Bài tham khảo Mẫu 5

Buổi sáng đầu xuân, con phố trước cửa hàng vẫn còn vương chút hơi lạnh của những ngày cuối mùa. Ánh nắng mới trải thành từng mảng sáng trên vỉa hè, những hàng cây bên đường rung nhẹ trong gió. Em theo mẹ đi mua đồ, vừa bước qua một cửa hàng nhỏ thì nhìn thấy một người phụ nữ đang loay hoay bên mấy chiếc túi lớn. Một chiếc túi bất ngờ đứt quai, những hộp đồ rơi xuống đất, lăn về nhiều phía. Chị vội cúi xuống nhặt nhưng hai tay vẫn còn phải giữ những túi đồ khác. Em nhìn mẹ rồi bước lại gần hỏi chị có cần giúp đỡ không.

Em nhặt từng món đồ nhỏ nằm trên vỉa hè, còn mẹ giúp chị giữ những chiếc túi còn lại. Một vài hộp giấy bị trượt khá xa, em chạy đến nhặt rồi mang về xếp gọn. Khi mọi thứ đã được gom lại, mẹ lấy một chiếc túi chắc chắn để chuyển đồ sang. Người phụ nữ vừa làm vừa cảm ơn hai mẹ con. Chị kể rằng số đồ này là những món chị mua về cho các em nhỏ trong gia đình nên hôm nay mới mang nhiều như vậy. Nghe chị nói, em càng thấy vui vì việc mình làm tuy nhỏ nhưng đã giúp chị bớt vất vả. Khi chuẩn bị rời đi, chị cúi xuống cảm ơn em một lần nữa. Nụ cười nhẹ nhõm trên khuôn mặt chị khiến buổi sáng mùa xuân trong mắt em trở nên tươi sáng hơn.

Trên đường đi tiếp, em vẫn nghĩ về những món đồ nhỏ vừa được nhặt lên từ mặt đường. Mẹ bảo rằng khi nhìn thấy người khác gặp khó khăn, nếu mình có thể giúp bằng một việc vừa sức thì nên chủ động làm, nhưng cũng phải biết giữ an toàn cho bản thân. Em hiểu rằng việc tốt không cần chờ đến một dịp đặc biệt. Nó có thể xuất hiện ngay trên con phố quen thuộc, giữa những người mình chưa từng gặp. Một bàn tay nhặt giúp món đồ, một lời hỏi thăm đúng lúc hay vài phút dừng lại cũng có thể khiến người khác cảm thấy mình không phải tự xoay xở một mình.

Sau hôm ấy, em bắt đầu chú ý hơn đến những việc nhỏ mình có thể làm. Ở nhà, em chủ động xách đồ giúp mẹ và phụ bố sắp xếp những vật dụng nặng vừa sức. Khi bạn bè gặp khó khăn trong học tập hoặc quên đồ dùng, em cố gắng hỗ trợ trong khả năng của mình. Em cũng hiểu rằng giúp đỡ người khác không phải để nhận lời khen mà để chia sẻ một phần khó khăn của họ. Mỗi lần làm được một việc tốt, em không thấy mình lớn lao hơn, chỉ cảm thấy lòng mình nhẹ nhàng và vui hơn một chút. Có lẽ chính cảm giác bình dị ấy khiến những việc tử tế dễ dàng ở lại trong lòng người.

Buổi sáng đầu xuân ấy đã trôi qua, người phụ nữ chắc hẳn cũng đã quên cuộc gặp ngắn ngủi trên con phố nhỏ. Nhưng với em, hình ảnh những chiếc hộp nằm trên vỉa hè và nụ cười của chị vẫn còn nguyên. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng sự tử tế không ở đâu xa, nó bắt đầu từ cách mình nhìn thấy và quan tâm đến những người đang ở ngay bên cạnh. Em muốn giữ cho mình thói quen ấy, để trên mỗi con đường đi qua, em không chỉ nhìn thấy cảnh vật mà còn biết nhận ra một bàn tay đang cần được giúp đỡ.

Bài tham khảo Mẫu 6

Chiều cuối thu, con đường ven hồ phủ một màu nắng nhạt, những chiếc lá vàng chậm rãi rơi xuống mặt đường theo từng cơn gió. Em vừa tan học, đạp xe về nhà thì nhìn thấy một bác lao công đang loay hoay bên chiếc xe chở đầy những bao lá khô. Một bánh xe bị mắc vào mép vỉa hè khiến chiếc xe nghiêng sang một bên. Bác cố đẩy nhưng sức đã yếu, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi. Nhìn cảnh ấy, em dựng xe bên đường rồi bước lại gần giúp bác.

Em cùng bác nhặt lại những chiếc bao vừa đổ xuống, sau đó đặt tay lên phía sau xe và cố sức đẩy. Bánh xe vẫn mắc ở mép vỉa hè, em phải cúi xuống tìm một viên đá nhỏ để kê lại rồi cùng bác đẩy thêm lần nữa. Cuối cùng, chiếc xe cũng vượt qua được chỗ gồ ghề. Bác lau mồ hôi trên trán, nhìn em rồi mỉm cười cảm ơn. Em vừa định dắt xe đi thì bác đưa tay giữ lại và chỉ cho em cách dựng xe sao cho bánh không bị nghiêng. Lời chỉ dẫn giản dị ấy khiến em thấy vui vì mình không chỉ giúp được bác mà còn học thêm một điều nhỏ về sự cẩn thận.

Đi được một đoạn, em chợt nhận ra chiếc xe của mình có tiếng động lạ. Nhìn xuống, em thấy sợi dây phanh bị mắc vào bánh. Em loay hoay mãi mà không biết phải làm thế nào. Đúng lúc ấy, bác lao công từ phía sau đi tới. Bác đặt chiếc xe của mình sang bên, cúi xuống xem giúp rồi nhẹ nhàng gỡ sợi dây ra. Bác còn kiểm tra lại bánh xe và dặn em nếu thấy phanh có vấn đề thì không nên tiếp tục đi một mình. Em cảm ơn bác, trong lòng bất chợt thấy ấm áp. Hóa ra người mình vừa giúp lại có thể giúp mình ngay sau đó bằng một việc rất nhỏ.

Trên đường về, em nghĩ mãi về cuộc gặp ngắn ngủi ấy. Ban đầu, em tưởng mình là người giúp đỡ bác, nhưng cuối cùng chính bác lại giúp em giải quyết một sự cố mà em không biết cách xử lí. Em hiểu rằng trong cuộc sống, sự tử tế không phải là một món quà chỉ đi theo một chiều. Khi người này đưa tay ra, người khác cũng có thể đưa tay lại vào một lúc nào đó. Từ hôm ấy, em biết trân trọng hơn những lời chỉ dẫn, sự giúp đỡ và những việc tốt mình nhận được từ người xung quanh.

Con đường ven hồ hôm nay chắc vẫn có những hàng cây thay lá theo mùa, vẫn có những người lặng lẽ làm việc giữa dòng xe qua lại. Mỗi khi đi qua nơi ấy, em lại nhớ đến bác lao công và chiếc xe đầy lá khô. Kỉ niệm ấy giống như một vòng tròn nhỏ của lòng tốt, nơi em vừa trao đi một chút sức lực rồi lại nhận về một sự quan tâm chân thành. Em mong mình luôn biết giúp người khác khi có thể và cũng biết đón nhận sự giúp đỡ bằng lòng biết ơn.

Bài tham khảo Mẫu 7

Một buổi sáng cuối tuần, em theo mẹ đến khu chợ gần nhà. Những gian hàng vừa mở cửa, rau xanh còn đọng nước, hoa quả được xếp thành từng rổ đầy màu sắc. Đang đi cùng mẹ, em nhìn thấy một em nhỏ đứng bên lề đường, chiếc túi đựng đồ bị rơi xuống đất, vài món đồ nằm rải rác quanh chân. Em bước lại gần giúp em nhặt từng món rồi hỏi xem em có cần tìm người thân không. Khuôn mặt đang lo lắng của em nhỏ dần dịu lại khi thấy có người ở bên cạnh.

Em cùng em nhỏ gom lại những món đồ, sau đó giúp em kiểm tra xem còn thiếu thứ gì không. Em nhỏ nói rằng mẹ đang ở quầy hàng phía bên kia nhưng vì đông người nên em không tìm thấy. Em dẫn em đến chỗ cô bán hàng gần đó và nhờ cô giúp gọi người thân. Trong lúc chờ đợi, em đứng bên cạnh để em nhỏ bớt sợ. Chẳng bao lâu sau, một người phụ nữ vội vã chạy đến. Nhìn thấy con, chị ôm em thật chặt rồi cảm ơn em. Em nhỏ cũng nắm lấy tay mẹ, gương mặt nhẹ nhõm hẳn. Nhìn hai mẹ con bên nhau, em cảm thấy vui như vừa hoàn thành một việc gì rất quan trọng.

Trên đường về, em bất ngờ nhận ra mình đã để quên chiếc ví nhỏ ở một quầy hàng. Em lo lắng quay lại tìm nhưng khu chợ lúc ấy đã đông hơn. Em đi dọc từng gian hàng, trong lòng thấp thỏm vì nghĩ chắc mình đã đánh mất. Đúng lúc ấy, cô bán hàng khi nãy gọi em lại. Cô đã nhìn thấy chiếc ví em bỏ quên và cất giúp vào một góc an toàn. Cô đưa lại cho em rồi nhắc em lần sau nên kiểm tra đồ đạc trước khi rời đi. Em cầm chiếc ví trong tay, vừa mừng vừa ngượng. Lúc ấy, em càng hiểu cảm giác được người khác giúp đỡ quý giá đến thế nào.

Kể từ hôm đó, em luôn nhớ đến buổi sáng ở khu chợ. Em đã từng nghĩ rằng mình chỉ là người đến giúp một em nhỏ đang gặp khó khăn, nhưng rồi chính em cũng nhận được sự tử tế từ một người xa lạ. Hai việc xảy ra nối tiếp nhau khiến em hiểu rằng lòng tốt vẫn âm thầm hiện diện quanh mình. Khi giúp người khác bằng sự chân thành, ta không biết lúc nào mình cũng sẽ nhận được một bàn tay đưa ra đúng lúc. Điều quan trọng là biết trân trọng cả việc cho đi lẫn khiêm nhường đón nhận.

Khu chợ vẫn đông đúc như ngày hôm ấy, những người bán hàng vẫn bận rộn với công việc của mình. Nhưng trong kí ức của em, nơi ấy đã trở thành một góc rất đẹp. Em nhớ bàn tay em nhỏ nắm lấy tay mẹ, nhớ chiếc ví được cô bán hàng cẩn thận giữ lại và nhớ cảm giác nhẹ nhõm khi nhận lại món đồ đã mất. Những điều nhỏ bé ấy khiến em tin rằng giữa cuộc sống rộng lớn, con người vẫn có thể tìm thấy nhau bằng sự tử tế.

Bài tham khảo Mẫu 8

Sau một cơn mưa chiều, con đường làng hiện lên sạch sẽ và sáng bóng dưới những khoảng nắng cuối ngày. Những vũng nước nhỏ còn nằm bên vệ cỏ, hàng cây ven đường rung nhẹ trong gió. Em cùng bố đạp xe về nhà thì gặp một chú hàng xóm đang cố đưa chiếc xe máy qua đoạn đường đầy bùn đất. Bánh xe trượt liên tục khiến chú phải dừng lại nhiều lần. Bố bảo em xuống xe, rồi hai bố con cùng đến giúp chú.

Bố giữ phần đầu xe, còn em đứng phía sau đẩy nhẹ. Đôi giày nhanh chóng dính đầy bùn nhưng em vẫn cố sức. Sau vài lần, chiếc xe cũng vượt qua được đoạn lầy. Chú hàng xóm thở phào, cười vui vẻ rồi cảm ơn hai bố con. Chú còn lấy vòi nước rửa qua bánh xe cho bố và em. Nhìn những giọt nước bắn lên lớp bùn đất, em thấy trong lòng rất vui. Một đoạn đường vốn khó đi bỗng trở nên nhẹ nhàng hơn khi có thêm vài bàn tay cùng góp sức.

Đang chuẩn bị lên xe, em phát hiện bánh sau của xe đạp mình bị non hơi. Em thử đạp nhưng bánh cứ lắc sang hai bên. Bố định dắt xe về, nhưng chú hàng xóm bảo nhà chú gần đó có bơm. Chú nhanh chóng mang bơm ra rồi kiểm tra bánh xe cho em. Sau vài phút, chiếc bánh đã căng trở lại. Chú còn chỉ cho em cách nhận biết khi bánh xe bị thiếu hơi. Em cảm ơn chú, trong lòng có chút ngượng vì lúc trước mình vừa giúp chú, vậy mà chỉ một lúc sau lại phải nhờ chú giúp mình. Bố cười và bảo rằng giúp đỡ nhau là chuyện rất tự nhiên, không ai lúc nào cũng đủ sức để tự mình giải quyết mọi việc.

Câu nói của bố theo em suốt quãng đường về. Em nhận ra rằng con người không phải lúc nào cũng đứng ở một phía là người giúp đỡ hay người được giúp đỡ. Hôm nay mình có thể giúp một người vượt qua đoạn đường khó, ngày mai chính mình lại cần một bàn tay khác nâng đỡ. Điều làm em nhớ nhất không phải chuyện chiếc xe được đẩy qua vũng bùn hay bánh xe được bơm căng, mà là cảm giác mọi người sẵn sàng giúp nhau mà không tính toán.

Từ sau hôm ấy, em không còn ngại giúp người khác những việc vừa sức mình. Em cũng không thấy xấu hổ khi cần nhờ người khác giúp đỡ. Em hiểu rằng biết cho đi là điều đáng quý, nhưng biết đón nhận bằng lòng biết ơn cũng là một cách trân trọng tình cảm của mọi người. Đoạn đường làng sau cơn mưa đã trở thành một dấu mốc nhỏ trong tuổi thơ, nơi em hiểu rằng khi con người biết nương tựa vào nhau, những con đường gập ghềnh cũng trở nên dễ bước hơn.

Bài tham khảo Mẫu 9

Chiều hôm ấy, em cùng chị gái ghé qua một cửa hàng sách cũ để tìm vài quyển truyện. Ánh nắng cuối ngày nghiêng qua khung cửa, rơi thành những vệt sáng mảnh trên những giá sách cao. Trong lúc đang lựa sách, em nhìn thấy một bạn nhỏ đứng bên cạnh quầy thanh toán với vẻ bối rối. Bạn vừa làm rơi cả chồng sách xuống sàn, vài quyển bị trượt ra xa. Em cúi xuống nhặt giúp rồi xếp lại từng quyển cho bạn.

Bạn cảm ơn em, khuôn mặt từ lo lắng chuyển sang nhẹ nhõm. Em còn giúp bạn kiểm tra những quyển sách xem có bị nhàu hay rách không. Khi mọi thứ đã được xếp ngay ngắn, bạn ôm chồng sách vào lòng rồi bước sang bên cạnh. Em tiếp tục tìm sách cùng chị. Một lúc sau, đến lượt em làm rơi mấy quyển sách trên tay. Chúng đổ xuống sàn, có một quyển trượt sâu vào dưới chiếc kệ. Em chưa kịp cúi xuống thì bạn nhỏ lúc nãy đã chạy lại. Bạn nằm xuống, đưa tay kéo quyển sách ra rồi giúp em nhặt những quyển còn lại. Bạn còn cẩn thận phủi bụi trên bìa sách trước khi đưa cho em.

Em bất ngờ vì sự giúp đỡ ấy đến nhanh hơn mình nghĩ. Bạn không nói gì nhiều, chỉ cười rồi bảo rằng lúc nãy em đã giúp bạn nên bây giờ bạn muốn giúp lại. Câu nói đơn giản khiến em thấy trong lòng ấm lên. Hai đứa cùng cười, rồi mỗi người lại trở về với việc của mình. Chẳng có món quà nào được trao, cũng không có lời cảm ơn dài dòng, chỉ có hai lần đưa tay giúp nhau giữa một cửa hàng sách yên tĩnh. Nhưng chính điều ấy lại khiến buổi chiều hôm đó trở nên đặc biệt.

Trên đường về, em kể chuyện cho chị nghe. Chị bảo rằng sự tử tế đôi khi giống như một hạt giống nhỏ, khi được gieo xuống sẽ có ngày nảy mầm ở một nơi khác. Em nghĩ đến bạn nhỏ và nhận ra mình vừa chứng kiến điều ấy ngay trước mắt. Một hành động giúp đỡ rất đơn giản đã khiến người khác muốn tiếp tục làm điều tốt. Từ đó, em càng hiểu rằng điều đáng quý nhất của lòng tốt không nằm ở việc mình được nhận lại bao nhiêu, mà ở cách nó tiếp tục lan sang người khác.

Cửa hàng sách hôm ấy rồi cũng khép cửa, những vệt nắng trên sàn cũng dần biến mất. Nhưng trong trí nhớ của em vẫn còn hình ảnh bạn nhỏ cúi xuống nhặt quyển sách giúp mình. Em nhớ bàn tay nhỏ phủi bụi trên bìa sách và nụ cười rất tự nhiên của bạn. Kỉ niệm ấy khiến em tin rằng sự tử tế luôn có cách quay trở lại, đôi khi rất nhanh, đôi khi ở một nơi hoàn toàn khác. Vì thế, em muốn giữ cho mình thói quen sẵn sàng giúp đỡ người khác bằng những việc nhỏ bé và chân thành.

Bài tham khảo Mẫu 10

Buổi chiều cuối tuần, con đường ven hồ phủ một màu nắng nhạt, những hàng cây nghiêng bóng xuống mặt nước trong veo. Em cùng mẹ đi bộ về nhà sau khi mua vài món đồ. Đến gần trạm xe buýt, em nhìn thấy một cụ bà đang đứng loay hoay bên chiếc xe đạp, có lẽ vì chiếc xe bị tuột xích. Dòng người vẫn đi qua, nhưng chẳng ai dừng lại lâu. Em bước đến bên bà và một kỉ niệm giản dị về sự giúp đỡ đã bắt đầu từ đó.

Em nhẹ nhàng hỏi bà có cần giúp không rồi cùng mẹ đưa chiếc xe vào sát lề đường cho an toàn. Mẹ kiểm tra và nhận ra sợi xích đã bị tuột. Trong lúc mẹ sửa xe, em đứng bên cạnh giữ tay lái và trò chuyện với bà. Bà kể rằng mình đang trên đường về nhà sau khi đi chợ. Khi chiếc xe hoạt động trở lại, bà mỉm cười cảm ơn hai mẹ con. Nụ cười hiền hòa ấy khiến em cảm thấy niềm vui len vào lòng thật nhẹ. Em hiểu rằng một chút thời gian mình bỏ ra có thể giúp người khác bớt đi rất nhiều lo lắng.

Trên đường về, em vẫn nhớ dáng bà chậm rãi đạp xe khuất sau hàng cây. Mẹ bảo rằng trong cuộc sống, ai cũng có lúc gặp một việc ngoài khả năng của mình và khi ấy một bàn tay giúp đỡ đúng lúc sẽ trở nên vô cùng quý giá. Em nghe mà thấy lời mẹ thật giản dị nhưng sâu sắc. Trước đây, em thường nghĩ giúp đỡ người khác phải là việc gì đó lớn lao. Sau lần ấy, em hiểu rằng đôi khi chỉ cần dừng lại vài phút, hỏi một câu và làm một việc vừa sức cũng đủ đem đến sự ấm áp.

Từ đó, em chú ý hơn đến những người xung quanh. Khi thấy một người lớn tuổi cần tìm đường, em chủ động chỉ dẫn. Khi đi cùng gia đình, nếu thấy người thân mang nhiều đồ, em biết san sẻ một phần. Có lần chính em gặp khó khăn khi chiếc xe đạp bị tuột bánh trên đường, một chú đi ngang đã dừng lại giúp em gọi bố mẹ và đứng chờ cho đến khi người nhà tới. Lúc ấy, em càng hiểu rằng lòng tốt luôn có thể đi theo một vòng tròn đẹp đẽ, từ người này trao sang người khác.

Mỗi khi đi qua con đường ven hồ, em lại nhớ đến buổi chiều hôm ấy. Hình ảnh chiếc xe đạp cũ, mái tóc bạc của bà và nụ cười hiền vẫn nằm lại trong trí nhớ như một khoảng nắng dịu dàng. Kỉ niệm ấy dạy em biết quan tâm đến những điều đang diễn ra quanh mình và không thờ ơ trước khó khăn của người khác. Em mong mình luôn giữ được một trái tim biết lắng nghe và một đôi tay sẵn sàng giúp đỡ khi điều đó nằm trong khả năng của mình.

Bài tham khảo Mẫu 11

Trên chuyến xe buýt trở về sau một buổi đi chơi cùng gia đình, em ngồi cạnh cửa sổ và lặng lẽ nhìn phố phường trôi qua. Ánh chiều phủ lên những mái nhà một màu vàng dịu, từng hàng cây nối tiếp nhau phía ngoài ô cửa. Khi xe dừng ở một trạm đông người, một bác lớn tuổi bước lên, tay cầm chiếc túi khá nặng. Nhìn bác đứng giữa những hàng ghế chật kín, em lập tức đứng dậy nhường chỗ. Một hành động rất nhỏ nhưng lại để lại trong em một cảm giác ấm áp suốt quãng đường còn lại.

Bác hơi bất ngờ rồi mỉm cười cảm ơn em. Em đứng sang một bên, còn bác ngồi xuống chiếc ghế gần cửa. Bác kể rằng bác vừa đi khám bệnh về và phải mang theo vài món đồ. Nhìn dáng bác ngồi nghỉ, em thấy việc mình làm tuy nhỏ nhưng thật sự cần thiết. Một lúc sau, khi xe phanh gấp, em hơi mất thăng bằng. Một cô ngồi phía trước lập tức đưa tay giữ lấy vai em để em khỏi ngã. Cô mỉm cười hỏi em có sao không. Em cảm ơn cô và chợt nhận ra mình vừa nhận lại chính sự quan tâm mà mình đã trao cho người khác.

Suốt quãng đường ấy, những việc xảy ra nối tiếp nhau trong suy nghĩ của em. Em nhớ đến ánh mắt biết ơn của bác, rồi lại nhớ bàn tay cô đưa ra đúng lúc. Không ai làm điều gì lớn lao, nhưng mỗi người đều khiến hành trình của người khác trở nên dễ chịu hơn một chút. Em nhận ra sự tử tế đôi khi giống như một ngọn đèn nhỏ. Nó không làm cả con đường sáng rực ngay lập tức nhưng đủ soi sáng một khoảng rất gần, để người bên cạnh cảm thấy mình không đơn độc.

Sau hôm ấy, em chú ý hơn đến cách mình cư xử ở những nơi công cộng. Em biết nhường ghế, giữ trật tự, giúp người lớn tuổi khi cần và luôn nói lời cảm ơn khi nhận được sự giúp đỡ. Có lần một em nhỏ đứng ngơ ngác ở bến xe vì không biết đường về, em đã cùng mẹ hỏi người lớn và giúp em tìm đúng người thân. Khi nhìn thấy em nhỏ vui vẻ chạy về phía mẹ, em lại nhớ đến người phụ nữ đã giữ lấy vai mình trên chuyến xe hôm nào.

Chuyến xe năm ấy đã đi qua từ lâu, nhưng cảm giác ấm áp vẫn còn nguyên. Em hiểu rằng giữa cuộc sống đông đúc, con người vẫn có thể đến gần nhau bằng những hành động rất giản dị. Một chỗ ngồi được nhường, một bàn tay đưa ra hay một lời hỏi han đều có thể khiến một ngày trở nên nhẹ nhàng hơn. Có lẽ điều đẹp nhất của sự giúp đỡ chính là khi người nhận không chỉ thấy mình được quan tâm mà còn muốn trao sự quan tâm ấy cho một người khác.

Bài tham khảo Mẫu 12

Chiều hôm ấy, cánh đồng sau làng trải dài dưới ánh nắng cuối ngày, những ngọn cỏ lay động theo từng làn gió. Em đang cùng anh trai đi bộ về nhà thì gặp một em nhỏ đang đứng bên đường với vẻ mặt buồn bã. Em bé nói rằng mình đang tìm đường về nhà nhưng không nhớ rõ địa chỉ. Nhìn đôi mắt còn vương vẻ lo lắng của em, em thấy mình không thể bước đi như chưa nhìn thấy gì.

Em ngồi xuống hỏi em nhỏ tên gì, nhà ở khu vực nào rồi cùng anh trai đưa em đến gần nhà văn hóa của thôn để nhờ người lớn hỗ trợ. Trong lúc chờ đợi, em trò chuyện để em bớt lo. Một lúc sau, một người phụ nữ hốt hoảng chạy đến. Vừa nhìn thấy con, chị ôm chặt em bé vào lòng. Em bé cũng mừng rỡ chạy về phía mẹ. Người phụ nữ cảm ơn hai anh em, còn em chỉ mỉm cười vì thấy mọi chuyện đã ổn. Khoảnh khắc ấy khiến em cảm nhận rõ niềm vui của việc giúp một người đang cần được che chở.

Tối hôm đó, em kể chuyện cho bố mẹ nghe. Bố khen em biết quan tâm nhưng cũng dặn rằng khi gặp những tình huống như vậy, trẻ em nên tìm người lớn đáng tin cậy để hỗ trợ. Lời bố khiến em hiểu rằng lòng tốt cần đi cùng sự bình tĩnh và cẩn thận. Giúp đỡ không có nghĩa là tự mình giải quyết mọi chuyện. Đôi khi biết tìm đúng người để nhờ hỗ trợ cũng là một cách giúp đỡ rất có trách nhiệm.

Vài tuần sau, chính em lại có một lần được người khác giúp đỡ. Hôm ấy em đi xe đạp cùng bạn và chẳng may xe bị hỏng giữa đường. Em khá lo vì điện thoại hết pin, còn con đường thì vắng. Một cô bán hàng gần đó thấy chúng em bối rối liền cho hai đứa ngồi nghỉ, giúp gọi điện cho bố mẹ và chờ cùng chúng em cho đến khi người nhà tới. Nhìn nụ cười bình thản của cô, em bất giác nhớ đến em nhỏ hôm trước. Em hiểu rằng mình từng đưa sự yên tâm cho một người khác, và giờ đây chính mình cũng được nhận lại điều ấm áp ấy.

Từ hai kỉ niệm ấy, em hiểu rằng cuộc sống luôn có những lúc con người cần đến nhau. Khi có khả năng, em nên đưa tay giúp đỡ. Khi bản thân gặp khó khăn, em cũng không nên ngại ngần tìm kiếm sự hỗ trợ. Điều quan trọng nhất là biết trân trọng lòng tốt của người khác và tiếp tục trao nó đi bằng những việc phù hợp với mình. Những con đường em từng đi qua vẫn ở đó, nhưng từ sau những lần ấy, em nhìn cuộc sống bằng một ánh mắt dịu dàng hơn.

Bài tham khảo Mẫu 13

Một buổi sáng đầu hè, khu phố còn vương chút hơi mát của đêm trước. Những tán cây bên đường xanh um, chim sẻ chuyền cành và ánh nắng mới chỉ chạm nhẹ lên những mái nhà. Em đang đi bộ đến cửa hàng cùng bố thì gặp một chú lao công đang cố đẩy chiếc xe rác lên đoạn dốc. Chiếc xe khá nặng, bánh xe liên tục trượt xuống. Bố bảo em cùng đẩy phía sau. Thế là hai bố con bước đến, góp thêm một chút sức vào công việc vốn đã rất vất vả của chú.

Em đặt hai tay lên phía sau chiếc xe và cùng bố đẩy từng chút một. Đoạn dốc không dài nhưng khiến cả ba người đều thấm mệt. Khi chiếc xe lên đến mặt đường bằng, chú lao công thở phào rồi lau mồ hôi trên trán. Chú cảm ơn bố con em và nở một nụ cười chân thành. Em nhìn chiếc xe đầy rác rồi chợt nghĩ đến công việc âm thầm mà chú vẫn làm mỗi ngày để đường phố sạch sẽ. Lần đầu tiên, em để ý thật kĩ đến những người vẫn lặng lẽ chăm sóc cho không gian mình đang sống.

Buổi tối, khi kể chuyện cho mẹ nghe, mẹ không chỉ khen em biết giúp người khác mà còn nhắc em rằng sự tử tế cần được thể hiện bằng việc biết trân trọng công sức của mọi người. Từ đó, em bắt đầu có ý thức hơn trong việc giữ vệ sinh chung, không vứt rác bừa bãi và biết nhắc người thân bỏ rác đúng nơi quy định. Em hiểu rằng đôi khi cách giúp đỡ thiết thực nhất không phải là làm thay công việc của người khác mà là không tạo thêm khó khăn cho họ.

Một thời gian sau, trong lúc cùng bố sửa lại một chậu cây trước nhà, em làm xước tay và hơi hoảng. Một người hàng xóm nhìn thấy đã mang nước sạch đến rửa tay cho em rồi gọi bố. Chú còn ngồi cạnh động viên cho đến khi em bình tĩnh lại. Em cảm ơn chú và thấy lòng mình ấm lên. Từ sự việc ấy, em càng hiểu rằng trong cuộc sống, người giúp đỡ và người được giúp đỡ không phải hai phía xa lạ. Hôm nay ta có thể trao đi, ngày mai ta có thể nhận lại, và cả hai đều đáng quý như nhau.

Từ một buổi sáng rất đỗi giản dị, em đã học được cách nhìn những người xung quanh bằng sự biết ơn. Em biết quý trọng những công việc thầm lặng, biết giữ gìn môi trường và biết đưa tay ra khi ai đó cần một chút sức lực hay một lời động viên. Những điều ấy không làm tuổi thơ của em trở nên lớn lao hơn, nhưng khiến mỗi ngày trôi qua có thêm một ý nghĩa đẹp. Em tin rằng lòng tốt chỉ thật sự có sức sống khi nó được trao đi rồi tiếp tục được trao đi.

Bài tham khảo Mẫu 14

Cuối buổi chiều, khu vườn nhỏ sau nhà phủ đầy màu xanh của lá. Em ngồi bên bậc thềm đọc sách thì nghe tiếng khóc khe khẽ từ nhà bên cạnh. Một người bạn hàng xóm đang ngồi một mình dưới gốc cây, vẻ mặt buồn bã vì vừa bị điểm kém trong một bài kiểm tra. Em đến ngồi cạnh, không hỏi quá nhiều mà chỉ lắng nghe bạn kể. Sau một lúc, em đề nghị cùng bạn xem lại những phần bạn chưa hiểu.

Hai đứa ngồi dưới bóng cây đến khi nắng nhạt dần. Em lấy vở ra, giảng lại từng phần bài mà mình đã hiểu. Có chỗ bạn vẫn chưa rõ, em kiên nhẫn giải thích bằng những ví dụ đơn giản hơn. Dần dần, vẻ buồn bã trên khuôn mặt bạn dịu xuống. Bạn mỉm cười và bảo rằng sau khi nói chuyện với em, bạn thấy nhẹ lòng hơn. Em cũng vui vì nhận ra đôi khi giúp đỡ một người không cần phải làm điều gì thật lớn. Chỉ cần lắng nghe và ở bên đúng lúc cũng đủ để người ấy có thêm niềm tin.

Vài ngày sau, đến lượt em gặp khó khăn. Em phải hoàn thành một mô hình thủ công nhưng loay hoay mãi vẫn không biết cách làm phần cuối. Người bạn hôm trước nhìn thấy liền ngồi xuống bên cạnh và cùng em tìm cách giải quyết. Bạn nhớ lại những điều em từng hướng dẫn rồi kiên nhẫn chỉ cho em từng bước. Khi mô hình hoàn thành, hai đứa cùng bật cười. Em chợt thấy thật đẹp khi sự giúp đỡ không dừng lại ở một lần trao đi mà có thể quay trở lại theo một cách rất tự nhiên.

Kể từ đó, hai chúng em càng biết quan tâm đến nhau hơn. Khi bạn gặp bài khó, em sẵn sàng giảng lại. Khi em cần ý tưởng hoặc gặp một việc chưa biết cách làm, bạn cũng không ngần ngại giúp em. Nhưng điều quan trọng nhất mà chúng em học được là không ai phải luôn mạnh mẽ một mình. Mỗi người đều có những lúc mệt mỏi, bối rối hoặc chưa đủ khả năng để giải quyết một việc nào đó. Khi ấy, một người bạn biết lắng nghe và đồng hành có thể trở thành nguồn động viên rất quý giá.

Bây giờ, mỗi khi nhìn thấy gốc cây nơi hai đứa từng ngồi học, em lại nhớ đến những buổi chiều đầy nắng ấy. Em nhớ một ánh mắt từng buồn bã rồi sáng lên sau vài lời động viên, nhớ cảm giác vui khi cùng bạn hoàn thành một việc khó. Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rằng tình bạn đẹp không được tạo nên bởi những điều thật lớn lao mà lớn lên từ sự quan tâm trong từng khoảnh khắc nhỏ. Em mong mình luôn biết trao đi sự tử tế và cũng đủ khiêm nhường để đón nhận sự giúp đỡ khi mình cần.

Bài tham khảo Mẫu 15

Chiều muộn, con đường nhỏ trước khu dân cư đã thưa người qua lại. Ánh nắng cuối ngày vương trên những tán cây, kéo những chiếc bóng dài xuống mặt đường. Em đang cùng bố trở về nhà thì thấy một chú hàng xóm loay hoay bên chiếc xe máy bị chết máy. Chú đã thử khởi động nhiều lần nhưng chiếc xe vẫn im lìm. Nhìn vẻ sốt ruột của chú, em và bố dừng lại hỏi thăm. Kỉ niệm ấy đã giúp em hiểu rằng sự giúp đỡ đôi khi bắt đầu từ việc biết quan tâm đến một người đang gặp khó khăn.

Bố em đã dựng xe sát vào lề đường rồi kiểm tra chiếc xe giúp chú, em đứng bên cạnh soi đèn điện thoại để bố nhìn rõ hơn. Sau một lúc, bố nhận ra chiếc xe gặp vấn đề ở phần bình điện nên không thể khởi động. Chú hàng xóm thở phào vì ít nhất đã biết nguyên nhân. Bố gọi người quen đến hỗ trợ, còn em giúp chú đưa xe vào nơi an toàn. Trong lúc chờ đợi, chú kể rằng hôm nay chú phải về sớm vì ở nhà có người đang đợi. Nhìn nét mặt lo lắng của chú, em càng mong mọi việc nhanh chóng được giải quyết. Một lúc sau, người quen của chú đến và giúp chiếc xe hoạt động trở lại. Chú cảm ơn bố con em, còn em thấy vui vì mình đã góp được một phần nhỏ.

Vài ngày sau, em lại gặp một tình huống khiến mình trở thành người cần được giúp đỡ. Hôm ấy, em đi xe đạp về nhà thì dây xích bất ngờ bị tuột giữa đoạn đường vắng. Em loay hoay mãi nhưng không biết sửa, hai tay lấm đầy dầu mà chiếc xe vẫn không nhúc nhích. Đúng lúc ấy, một bác đi xe đạp ngang qua dừng lại hỏi thăm. Bác dựng xe của em lên, kiên nhẫn lắp lại dây xích rồi kiểm tra cẩn thận trước khi bảo em đi tiếp. Em cảm ơn bác, trong lòng thấy nhẹ nhõm vô cùng. Lúc ấy, em chợt nhớ đến buổi chiều mình từng giúp chú hàng xóm và nhận ra rằng ai cũng có lúc cần đến một bàn tay khác.

Từ hai lần trải qua ấy, em hiểu rằng giúp đỡ và được giúp đỡ đều là những điều đáng trân trọng. Khi có thể giúp người khác, ta nên làm bằng sự chân thành và trong khả năng của mình. Khi bản thân gặp khó khăn, ta cũng không nên ngại ngần đón nhận sự hỗ trợ. Em bắt đầu chú ý hơn đến những người xung quanh, biết hỏi han khi thấy ai đó gặp sự cố và biết cảm ơn khi nhận được sự giúp đỡ. Những hành động nhỏ ấy khiến em cảm thấy con người gần gũi với nhau hơn.

Đến bây giờ, mỗi khi đi qua con đường nơi chiếc xe của chú hàng xóm từng dừng lại, em vẫn nhớ đến hai bàn tay đã trao nhau sự giúp đỡ trong những lúc cần thiết. Một lần em giúp người khác, một lần em được người khác giúp đỡ, cả hai kỉ niệm đều khiến em hiểu thêm về giá trị của tình người. Em nhận ra rằng cuộc sống sẽ trở nên ấm áp hơn khi con người biết dừng lại vì nhau, biết trao đi một chút sức lực và cũng biết trân trọng bàn tay đã chìa ra với mình. Có lẽ, lòng tốt đẹp nhất không nằm ở việc ta đã làm được điều lớn lao đến đâu, mà ở sự chân thành trong từng việc nhỏ mình dành cho người khác.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...