1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể về một sự việc hay nhất

Viết bài văn kể lại một kỉ niệm đáng nhớ của em với một người thân mà em yêu quý


- Em muốn kể lại kỉ niệm đáng nhớ nào với người thân? (Một lần được người thân chăm sóc, giúp đỡ, cùng nhau trải qua một chuyến đi, một lần mắc lỗi hoặc một khoảnh khắc gia đình đáng nhớ,...) - Người thân trong kỉ niệm ấy là ai? (Ông, bà, bố, mẹ, anh, chị,...)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Em muốn kể lại kỉ niệm đáng nhớ nào với người thân? (Một lần được người thân chăm sóc, giúp đỡ, cùng nhau trải qua một chuyến đi, một lần mắc lỗi hoặc một khoảnh khắc gia đình đáng nhớ,...)

- Người thân trong kỉ niệm ấy là ai? (Ông, bà, bố, mẹ, anh, chị,...)

Kỉ niệm xảy ra vào thời gian và hoàn cảnh nào? (Một buổi chiều, ngày nghỉ, dịp Tết, kì nghỉ hè,...)

- Điều gì khiến kỉ niệm ấy in sâu trong tâm trí em? (Một lời nói, hành động, ánh mắt, sự quan tâm hoặc một khoảnh khắc xúc động,...)

II. Thân bài

a. Kể về hoàn cảnh trước khi kỉ niệm xảy ra

- Lúc ấy em đang làm gì? (Ở nhà, đi chơi, đi cùng người thân, chuẩn bị một việc gì đó,...)

- Khung cảnh xung quanh lúc ấy như thế nào? (Căn nhà, khu vườn, con đường, bầu trời, ánh nắng,...)

- Người thân đang làm gì? (Nấu ăn, làm việc, chăm sóc em, chuẩn bị đồ đạc, trò chuyện,...)

- Sự việc bắt đầu từ đâu? (Em gặp khó khăn, mắc lỗi, buồn bã hoặc cùng người thân tham gia một hoạt động,...)

- Tâm trạng của em lúc ấy ra sao? (Vui vẻ, háo hức, lo lắng, buồn bã, bối rối,...)

b. Kể lại diễn biến của kỉ niệm

- Sự việc diễn ra như thế nào? (Kể theo trình tự từ lúc bắt đầu đến khi kết thúc,...)

- Người thân đã làm gì? (Hỏi han, giúp đỡ, động viên, chỉ bảo, chăm sóc, cùng em giải quyết khó khăn,...)

- Em đã có những hành động và cảm xúc gì? (Bối rối, xúc động, vui mừng, ân hận, biết ơn,...)

- Người thân đã nói gì khiến em nhớ mãi? (Một lời dặn dò, động viên, nhắc nhở, an ủi,...)

- Chi tiết nào khiến em xúc động nhất? (Một cái nắm tay, ánh mắt, nụ cười, vòng tay, món quà nhỏ,...)

- Kỉ niệm kết thúc như thế nào? (Mọi chuyện được giải quyết, hai người trò chuyện, cùng trở về nhà,...)

c. Kể về những điều xảy ra sau kỉ niệm

- Sau hôm ấy, em đã thay đổi như thế nào? (Biết quan tâm hơn, cẩn thận hơn, chủ động giúp đỡ người thân,...)

- Em đã làm gì để thể hiện tình cảm với người thân? (Hỏi thăm, giúp việc nhà, chăm sóc, dành thời gian trò chuyện,...)

- Kỉ niệm ấy giúp tình cảm giữa em và người thân thay đổi như thế nào? (Gần gũi, yêu thương, thấu hiểu nhau hơn,...)

- Em hiểu thêm điều gì từ kỉ niệm ấy? (Tình thân được tạo nên từ sự quan tâm, sẻ chia và những hành động nhỏ mỗi ngày,...)

III. Kết bài

- Khi nhớ lại kỉ niệm ấy, em cảm thấy thế nào? (Bồi hồi, xúc động, hạnh phúc, biết ơn,...)

- Kỉ niệm ấy có ý nghĩa gì với em? (Một dấu ấn đẹp, một bài học về tình thân, một kí ức luôn được trân trọng,...)

- Em mong muốn điều gì trong tương lai? (Luôn được ở bên người thân, biết yêu thương và quan tâm đến gia đình,...)

- Em sẽ làm gì để giữ gìn tình cảm ấy? (Ngoan ngoãn, biết chia sẻ, giúp đỡ và trân trọng những phút giây bên gia đình,...)

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Chiều hè, nắng vương trên hàng cây trước ngõ, gió lay nhẹ những tàu lá và đưa tiếng chim về gần mái nhà. Khung cảnh ấy khiến em nhớ đến một buổi chiều bên bà, khi em đã nhận ra tình yêu thương đôi khi nằm trong những điều giản dị nhất.

Hôm ấy, em đang ngồi làm bài tập thì gặp một bài toán khó khiến em suy nghĩ mãi mà vẫn chưa tìm được cách giải. Thấy em loay hoay, bà nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh và hỏi xem em đang gặp khó khăn ở chỗ nào. Bà không làm bài thay mà kiên nhẫn hướng dẫn em đọc kĩ đề, tìm những dữ kiện quan trọng rồi suy nghĩ từng bước. Nhờ lời chỉ dẫn của bà, em dần hiểu được cách làm và bắt đầu tự mình tìm lời giải. Khi em vui mừng nói ra đáp án đúng, bà mỉm cười, xoa đầu rồi khen em đã biết cố gắng. Nụ cười hiền hậu của bà khiến em cảm thấy vui sướng và càng có thêm động lực để học tập. Từ hôm ấy, mỗi khi gặp bài khó, em không còn vội nản mà luôn bình tĩnh suy nghĩ và cố gắng tìm cách giải quyết. Em cũng bắt đầu chủ động giúp bà những việc nhỏ trong nhà như quét sân, tưới cây và sắp xếp đồ đạc. Mỗi lần nhìn bà vui vẻ, em lại cảm thấy những việc mình làm tuy nhỏ nhưng cũng có thể đem đến niềm vui cho người thân. Buổi chiều hôm ấy đã giúp em nhận ra rằng tình yêu thương của bà không chỉ thể hiện qua những lời nói dịu dàng mà còn nằm trong sự kiên nhẫn và quan tâm hằng ngày. Em càng hiểu rằng những lời động viên đúng lúc có thể giúp một người thêm tự tin và mạnh mẽ hơn trước khó khăn. Kỉ niệm giản dị ấy vì thế đã trở thành một dấu ấn đẹp mà em luôn muốn giữ gìn trong trái tim mình.

Mỗi khi nhớ đến buổi chiều ấy, em lại thấy lòng mình ấm áp và biết ơn bà thật nhiều. Em hiểu rằng tình bà cháu được vun đắp từ những khoảnh khắc bình dị, gần gũi mà quý giá. Em sẽ luôn trân trọng những tháng ngày được ở bên bà và cố gắng trở thành một người cháu ngoan để bà luôn vui lòng.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Có một buổi sáng mùa đông, ánh nắng nhạt trải trên bậc cửa, hơi lạnh còn vương ngoài hiên và căn bếp nhỏ đã sáng ánh đèn. Trong không gian thân thuộc ấy, em vẫn nhớ nhất lần mẹ lặng lẽ ở bên khi em buồn vì một chuyện xảy ra ở trường.

Hôm ấy, em trở về nhà với gương mặt buồn bã vì đã xảy ra một chuyện khiến em cảm thấy rất thất vọng. Mẹ nhìn thấy vẻ khác thường của em nhưng không hỏi dồn mà chỉ nhẹ nhàng đặt trước mặt em một cốc sữa ấm rồi ngồi xuống bên cạnh. Em im lặng một lúc lâu rồi mới kể cho mẹ nghe những điều khiến mình buồn phiền. Mẹ chăm chú lắng nghe, không ngắt lời và cũng không vội trách cứ bất cứ ai. Khi em kể xong, mẹ nhẹ nhàng an ủi rằng đôi khi trong cuộc sống, những chuyện không vui vẫn có thể xảy ra và điều quan trọng là mình biết bình tĩnh đối diện. Mẹ còn giúp em nhìn lại sự việc để nhận ra phần nào mình có thể sửa đổi và phần nào cần học cách bỏ qua. Những lời nói dịu dàng của mẹ khiến lòng em dần nhẹ nhõm và cảm giác buồn bã cũng vơi đi rất nhiều. Em nhận ra rằng chỉ cần được người thân lắng nghe và chia sẻ, những nỗi buồn tưởng như rất lớn cũng trở nên dễ dàng vượt qua hơn. Trước khi em trở về phòng, mẹ còn dặn em rằng nếu gặp chuyện khó khăn, em đừng giữ mọi điều trong lòng mà hãy tìm đến gia đình. Em ôm mẹ thật chặt và cảm thấy may mắn vì luôn có một người sẵn sàng lắng nghe mình. Từ hôm đó, mỗi khi gặp chuyện không vui, em biết chia sẻ với mẹ thay vì âm thầm buồn bã một mình. Kỉ niệm ấy cũng giúp em hiểu hơn về tình yêu thương âm thầm mà mẹ luôn dành cho em qua từng lời nói và hành động nhỏ.

Đến bây giờ, em vẫn nhớ ánh mắt dịu dàng của mẹ trong buổi sáng hôm ấy. Kỉ niệm nhỏ ấy giúp em hiểu rằng gia đình luôn là nơi bình yên để em trở về sau những vui buồn của tuổi thơ. Em sẽ luôn trân trọng vòng tay yêu thương ấy và biết mở lòng chia sẻ với những người thân yêu của mình.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Một buổi chiều cuối năm, ánh nắng nghiêng qua ô cửa, phủ lên căn phòng những vệt sáng vàng dịu. Giữa không khí chuẩn bị đón Tết, em nhớ nhất một lần cùng bố sửa lại chiếc xe đạp cũ và nghe bố kể những câu chuyện về tuổi thơ của mình.

Hôm ấy, khi đang chuẩn bị dọn dẹp góc sân, em phát hiện chiếc xe đạp cũ bị tuột xích nên liền thử sửa nhưng càng làm càng rối. Thấy vậy, bố bước đến, ngồi xuống bên cạnh rồi nhẹ nhàng hỏi em đang gặp khó khăn ở đâu. Bố kiên nhẫn hướng dẫn em kiểm tra từng bộ phận và chỉ cho em cách đưa sợi xích trở lại đúng vị trí. Trong lúc sửa xe, bố kể rằng ngày nhỏ bố cũng từng nhiều lần tự sửa chiếc xe của mình dù chưa biết cách làm. Nghe câu chuyện của bố, em thấy công việc trước mắt trở nên thú vị hơn và không còn cảm giác muốn bỏ cuộc. Sau một hồi cố gắng, chiếc xe cuối cùng cũng hoạt động trở lại khiến em vui mừng vô cùng. Bố mỉm cười rồi nhắc em rằng khi gặp một việc khó, điều quan trọng nhất là phải bình tĩnh và kiên trì. Em cảm ơn bố và cẩn thận ghi nhớ những điều bố vừa hướng dẫn. Sau đó, hai bố con cùng nhau dọn dẹp lại góc sân để chuẩn bị đón năm mới. Trong ánh nắng cuối ngày, em vừa làm việc vừa nghe bố kể thêm những câu chuyện vui về tuổi thơ khiến tiếng cười cứ vang lên mãi. Buổi chiều bình dị ấy giúp em hiểu rằng những bài học quý giá đôi khi không đến từ sách vở mà được truyền lại qua những việc làm gần gũi trong gia đình. Em cũng nhận ra rằng tình yêu của bố không phải lúc nào cũng được thể hiện bằng những lời nói lớn lao mà thường lặng lẽ hiện diện trong từng hành động nhỏ.

Kỉ niệm ấy không có điều gì quá đặc biệt nhưng lại ở lại rất lâu trong tâm trí em. Em càng hiểu rằng tình cha con được tạo nên từ những buổi chiều bình dị, từ những lời dạy chân thành và những phút giây cùng nhau sẻ chia. Em sẽ luôn trân trọng những khoảnh khắc quý giá bên bố và cố gắng sống thật tốt để đáp lại tình yêu thương ấy.

Bài tham khảo Mẫu 1

“Ơn cha nặng lắm ai ơi, nghĩa mẹ bằng trời chín tháng cưu mang”. Câu ca dao ấy mỗi lần vang lên trong tâm trí lại khiến em nhớ đến mẹ và những tháng ngày được mẹ chở che. Trong vô vàn kỉ niệm bên mẹ, em nhớ nhất một buổi tối em bị sốt cao. Đêm ấy, căn phòng nhỏ chìm trong ánh đèn dịu, ngoài cửa sổ gió lặng lẽ lay những tán cây, còn bên cạnh giường, mẹ gần như thức suốt đêm để chăm sóc em. Đó là kỉ niệm giản dị nhưng đã giúp em cảm nhận sâu sắc hơn tình yêu thương âm thầm của mẹ.

Hôm ấy, sau một ngày học tập bình thường, em bắt đầu thấy người mệt mỏi. Đến tối, trán nóng ran, hai má đỏ bừng, cả người rã rời. Mẹ vừa nhìn thấy đã vội đặt tay lên trán em rồi lo lắng lấy nhiệt kế kiểm tra. Mẹ pha nước ấm, chuẩn bị thuốc theo lời dặn của người lớn rồi nhẹ nhàng lau người cho em. Căn phòng vốn quen thuộc bỗng trở nên yên tĩnh lạ thường. Ánh đèn vàng phủ xuống khuôn mặt mẹ đang đầy vẻ lo lắng. Em nằm trên giường, vừa mệt vừa thấy áy náy vì khiến mẹ phải vất vả.

Đêm càng về khuya, cơn sốt vẫn chưa giảm hẳn. Mẹ kéo ghế ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng lại đưa tay chạm lên trán em. Có lúc em tỉnh giấc, thấy mẹ đang cúi xuống chỉnh lại chiếc chăn rồi khẽ hỏi em đã đỡ chưa. Em mơ màng nghe giọng mẹ dịu dàng như một dòng nước mát. Em hỏi mẹ sao chưa ngủ, mẹ chỉ mỉm cười bảo rằng khi nào em khỏe thì mẹ mới yên tâm. Câu nói ấy khiến lòng em chợt ấm lên. Trong cơn mệt mỏi, em nắm lấy tay mẹ và khẽ nói lời cảm ơn. Bàn tay mẹ vẫn ấm áp, mềm mại và kiên nhẫn nắm lấy tay em cho đến khi em chìm vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, khi tỉnh dậy, em thấy ánh nắng đã len qua rèm cửa. Cơn sốt đã giảm, người cũng nhẹ nhõm hơn. Mẹ vẫn ngồi bên giường nhưng khuôn mặt đã hiện rõ vẻ mệt mỏi sau một đêm thức trắng. Nhìn đôi mắt mẹ có quầng thâm, em vừa thương vừa thấy mình cần trưởng thành hơn. Từ hôm ấy, em biết tự chăm sóc bản thân, nghe lời mẹ và chủ động làm những việc nhỏ trong nhà để mẹ bớt vất vả. Mỗi lần mẹ mệt, em lại hỏi han, rót nước và cố gắng ở bên mẹ như cách mẹ từng ở bên em.

Thời gian đã đưa buổi tối hôm ấy lùi xa, nhưng hơi ấm từ bàn tay mẹ vẫn còn ở lại trong kí ức của em. Em hiểu rằng tình yêu của mẹ không phải lúc nào cũng được nói thành lời mà thường lặng lẽ hiện diện trong từng việc nhỏ nhất. Đó là một đêm mẹ thức bên giường, một bàn tay đặt lên trán, một câu hỏi nhẹ nhàng giữa khuya. Em tự nhủ sẽ cố gắng ngoan ngoãn, biết yêu thương và quan tâm đến mẹ nhiều hơn, để những hi sinh âm thầm của mẹ luôn được đáp lại bằng sự trưởng thành và lòng biết ơn của em.

Bài tham khảo Mẫu 2

“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ, gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha”. Câu ca dao giản dị ấy luôn khiến em nghĩ đến bố, người ít khi nói những lời ngọt ngào nhưng luôn âm thầm đứng phía sau mỗi bước đi của em. Kỉ niệm khiến em nhớ nhất là một buổi chiều em tập đi xe đạp. Đó là lần đầu tiên em thật sự hiểu rằng phía sau sự nghiêm khắc của bố luôn có một tình yêu thương rất sâu sắc.

Chiều hôm ấy, con đường nhỏ trước nhà ngập trong ánh nắng vàng. Những hàng cây ven đường lay nhẹ trong gió, bóng lá đổ xuống mặt đất thành những mảng sáng tối đan xen. Bố dắt chiếc xe đạp mới ra sân rồi bảo em thử tập. Ban đầu, em rất háo hức nhưng chỉ vài lần đạp, chiếc xe đã nghiêng sang một bên khiến em mất thăng bằng. Bố chạy theo giữ yên xe, liên tục nhắc em nhìn thẳng về phía trước. Em càng cố gắng lại càng cuống, đôi chân mỏi nhừ và trong lòng bắt đầu xuất hiện cảm giác muốn bỏ cuộc.

Thấy em định dựng xe sang một bên, bố không trách mà ngồi xuống cạnh em. Bố bảo rằng học một điều mới chẳng bao giờ dễ dàng, quan trọng là phải biết đứng lên sau mỗi lần chưa thành công. Rồi bố lại dắt xe, chạy chậm phía sau để giữ cho em. Lần này, em tập trung hơn, hai tay nắm chắc tay lái và cố giữ thăng bằng. Một lúc sau, bố lặng lẽ buông tay. Em vẫn đạp về phía trước mà không hề biết. Đến khi ngoảnh lại, em mới nhận ra bố đã đứng cách mình một đoạn. Em vui đến mức quay đầu gọi bố thật to. Bố chỉ cười và giơ tay lên, ánh mắt đầy tự hào. Khoảnh khắc ấy khiến em hiểu rằng bố không giữ lấy chiếc xe mãi, bởi bố muốn em tự mình đi được bằng đôi chân của mình.

Sau hôm đó, em chăm chỉ tập luyện hơn. Mỗi buổi chiều, bố vẫn đứng ở cuối con đường quan sát em nhưng không còn chạy sát phía sau. Khi em tự tin hơn, bố giao cho em những việc nhỏ như tự kiểm tra phanh, cất xe đúng chỗ và lau xe sau khi đi. Em dần hiểu rằng những lời nhắc nhở của bố không phải để làm em sợ mà để em biết tự chịu trách nhiệm. Không chỉ trong việc đi xe, em cũng cố gắng áp dụng điều ấy vào học tập. Gặp bài khó, em không vội bỏ cuộc. Khi làm sai, em bình tĩnh tìm nguyên nhân rồi sửa lại. Mỗi lần em làm được một việc bằng chính sức mình, bố thường chỉ mỉm cười, nhưng em biết trong nụ cười ấy có rất nhiều niềm vui.

Đến bây giờ, con đường nhỏ trước nhà vẫn nằm yên dưới những tán cây quen thuộc, nhưng mỗi lần đi qua, em lại nhớ đến buổi chiều đầu tiên mình biết tự giữ thăng bằng. Em nhớ bàn tay bố từng giữ chiếc xe phía sau, rồi nhớ khoảnh khắc bàn tay ấy âm thầm buông ra để em tự bước tiếp. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng tình yêu của bố đôi khi không nằm trong những lời nói dịu dàng mà nằm ở cách bố trao cho em niềm tin và dạy em biết trưởng thành. Em mong mình sẽ luôn cố gắng để trở thành người mà bố có thể mỉm cười tự hào.

Bài tham khảo Mẫu 3

“Công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra”. Từ lời ru và những câu ca dao thân thuộc, em lớn lên trong tình yêu thương của gia đình mà đôi khi chưa kịp nhận ra hết giá trị. Một kỉ niệm khiến em nhớ mãi là lần em vô tình làm mẹ buồn vì không giữ lời hứa. Chuyện ấy đã giúp em hiểu rằng tình cảm gia đình không chỉ được thể hiện bằng lời yêu thương mà còn cần được vun đắp bằng trách nhiệm và sự chân thành.

Hôm ấy là một buổi chiều cuối tuần. Mẹ nhờ em ở nhà trông em nhỏ trong lúc mẹ ra ngoài có việc. Trước khi đi, mẹ dặn em không được chạy ra ngoài chơi và phải để ý em cẩn thận. Em vui vẻ đồng ý. Ban đầu, hai chị em chơi với nhau rất ngoan. Nhưng một lúc sau, nghe tiếng các bạn gọi ngoài cổng, em bắt đầu muốn chạy ra chơi. Em quên mất lời mẹ dặn, để em nhỏ ngồi chơi một mình rồi chạy ra ngoài. Trong lúc mải vui, em không nghĩ đến việc mẹ sẽ lo lắng thế nào.

Khi trở về, em thấy em nhỏ vẫn đang ngồi trong nhà. Đúng lúc ấy, mẹ cũng vừa về. Nhìn thấy em, mẹ không lớn tiếng mà chỉ đứng im một lúc. Gương mặt mẹ hiện rõ vẻ lo lắng. Mẹ hỏi em vì sao lại bỏ em nhỏ một mình. Em cúi đầu, lí nhí kể lại mọi chuyện. Mẹ nói rằng điều khiến mẹ buồn không phải vì em muốn đi chơi, mà vì em đã nhận lời rồi lại không thực hiện. Nghe lời mẹ, em thấy lòng nặng trĩu. Em xin lỗi mẹ và chủ động ngồi chơi với em nhỏ, sau đó giúp mẹ dọn dẹp nhà cửa. Mẹ nhìn em rồi nhẹ nhàng bảo rằng ai cũng có lúc mắc lỗi, nhưng điều quan trọng là phải biết nhận lỗi và sửa lỗi.

Từ hôm ấy, em luôn ghi nhớ lời mẹ. Khi được giao việc, em cố gắng hoàn thành trước khi làm những việc riêng. Em cũng biết nhắc mình phải suy nghĩ kĩ trước khi hứa điều gì. Mỗi lần mẹ nhờ giúp một việc, em không còn trả lời qua loa mà cố gắng làm thật cẩn thận. Dần dần, mẹ tin tưởng giao cho em nhiều việc hơn. Có lần em chủ động chăm em nhỏ để mẹ được nghỉ ngơi, mẹ nhìn em rồi mỉm cười. Nụ cười ấy khiến em thấy vui hơn cả một lời khen. Em hiểu rằng trưởng thành không phải là làm được những điều thật lớn mà đôi khi chỉ bắt đầu từ việc biết giữ một lời hứa nhỏ với người mình yêu thương.

Kỉ niệm ấy đã đi qua nhưng vẫn ở lại trong em như một lời nhắc nhẹ nhàng mỗi khi em chuẩn bị hứa với ai điều gì. Em biết mình vẫn còn nhiều điều phải học, nhưng em muốn mỗi ngày trở thành một người đáng tin cậy hơn trong mắt gia đình. Nếu tình yêu thương là dòng nước nuôi dưỡng một mái nhà thì sự chân thành và trách nhiệm chính là những mạch nước nhỏ giúp dòng chảy ấy không bao giờ cạn. Và em sẽ luôn biết ơn mẹ vì đã cho em hiểu điều ấy bằng sự dịu dàng.

Bài tham khảo Mẫu 4

Chiều quê thường có một vẻ yên ả rất riêng, nhất là khi nắng đã dịu và những hàng cây bắt đầu đổ bóng dài trên con đường nhỏ. Mỗi lần trở về quê nội, em lại nhớ đến ông, người thường dành cho em những buổi chiều giản dị mà ấm áp. Trong những kỉ niệm với ông, em nhớ nhất lần ông dạy em cách trồng một cây hoa nhỏ trước hiên nhà. Từ một việc tưởng như rất đơn sơ, ông đã giúp em hiểu thêm về sự kiên nhẫn và tình yêu đối với những điều mình chăm sóc.

Hôm ấy, sau cơn mưa, khu vườn còn ướt đẫm hơi đất. Ông gọi em ra phía trước hiên rồi đưa cho em một cây hoa nhỏ có những chiếc lá xanh non. Ông bảo em đào một chiếc hố vừa đủ, đặt cây xuống thật nhẹ rồi vun đất quanh gốc. Em làm khá vụng về, lúc thì đào quá sâu, lúc lại lấp đất quá chặt. Ông không trách mà chậm rãi sửa lại từng bước cho em. Vừa làm, ông vừa kể rằng một cái cây muốn lớn khỏe cần được chăm sóc mỗi ngày, cũng giống như con người muốn trưởng thành phải biết kiên trì.

Sau khi trồng xong, ông lấy một chiếc bình nhỏ tưới nước cho cây rồi dặn em mỗi sáng nhớ tưới vừa đủ. Những ngày sau đó, em thật sự làm theo lời ông. Mỗi lần về quê, việc đầu tiên em làm là chạy ra xem cây hoa đã lớn đến đâu. Có hôm trời nắng, ông nhắc em tưới nước. Có hôm mưa lớn, ông bảo em kê cây vào chỗ kín gió. Một thời gian sau, những chiếc lá mới bắt đầu mọc lên, rồi một buổi sáng, cây hoa nở bông đầu tiên. Ông đứng bên cạnh, cười hiền và bảo rằng công sức của hai ông cháu cuối cùng cũng đã được đền đáp. Nhìn bông hoa nhỏ rung rinh trong gió, em vui đến mức cứ đứng ngắm mãi.

Từ đó, em hiểu rằng những điều đẹp đẽ không phải lúc nào cũng xuất hiện ngay lập tức. Có những kết quả cần thời gian, sự chăm chút và lòng kiên nhẫn. Em cũng bắt đầu biết phụ ông chăm vườn, nhổ cỏ, tưới cây và quét lá ngoài sân. Mỗi khi thấy ông vui vì khu vườn xanh tốt, em cũng cảm thấy trong lòng có một niềm vui rất dịu dàng. Cây hoa nhỏ ấy dần trở thành một dấu hiệu quen thuộc của mỗi lần em trở về quê, đồng thời nhắc em nhớ đến những lời ông đã dạy.

Bây giờ, mỗi khi nhìn thấy một mầm cây non vươn lên sau những ngày mưa nắng, em lại nhớ đến khu vườn của ông. Kỉ niệm ấy không ồn ào nhưng đã bén rễ thật sâu trong tâm trí em, giống như chính cây hoa năm nào vẫn âm thầm lớn lên dưới mái hiên. Em càng yêu quý ông hơn và hiểu rằng tình thân đôi khi được gieo vào lòng ta từ những việc nhỏ bé nhất. Em mong mình sẽ luôn biết kiên nhẫn, biết chăm sóc những điều mình yêu thương và trân trọng từng ngày còn được ở bên ông.

Bài tham khảo Mẫu 5

Mỗi lần nghe tiếng rao quen thuộc vọng từ con ngõ nhỏ, em lại nhớ đến những ngày hè ở quê ngoại và người dì luôn khiến căn nhà tràn ngập tiếng cười. Dì không chỉ gần gũi như một người mẹ mà còn giống một người bạn luôn lắng nghe những câu chuyện nhỏ bé của em. Kỉ niệm khiến em nhớ nhất là một lần em buồn vì kết quả học tập chưa tốt và được dì kiên nhẫn giúp em lấy lại niềm tin vào bản thân.

Hôm ấy, em vừa trở về quê sau khi nhận bài kiểm tra ở trường. Điểm số thấp hơn em mong đợi khiến em suốt quãng đường chẳng nói được mấy lời. Dì đang ngồi ngoài hiên gấp quần áo. Thấy em bước vào với vẻ mặt buồn bã, dì không hỏi ngay mà chỉ kéo ghế cho em ngồi bên cạnh. Gió chiều thổi qua hàng cau, vài chiếc lá khẽ lay động trên mái hiên. Một lúc sau, dì mới hỏi em có chuyện gì. Em kể lại bài kiểm tra và nói rằng mình sợ không thể học tốt hơn.

Dì lắng nghe rất lâu rồi lấy giấy bút, cùng em xem lại từng câu sai. Dì không làm bài thay mà hỏi em vì sao mình chọn đáp án ấy, sau đó hướng dẫn em tìm lại cách giải. Có những câu em hiểu ngay, cũng có câu phải suy nghĩ nhiều lần. Mỗi khi em làm đúng, dì lại mỉm cười khích lệ. Dì bảo rằng một điểm số chưa tốt không thể quyết định khả năng của một người. Điều quan trọng là biết mình sai ở đâu và cố gắng sửa từ đó. Lời dì nói khiến em nhẹ lòng. Buổi tối hôm ấy, hai dì cháu còn ngồi dưới ánh đèn cùng lập một kế hoạch học tập nhỏ cho những ngày tiếp theo.

Sau lần ấy, em thật sự thay đổi. Em bắt đầu ghi lại những phần kiến thức mình chưa hiểu, chủ động hỏi thầy cô và dành thời gian ôn tập đều đặn hơn. Mỗi lần gặp bài khó, em lại nhớ đến buổi chiều bên hiên nhà hôm ấy và tự nhắc mình không được vội vàng bỏ cuộc. Một thời gian sau, khi em báo cho dì biết mình đã đạt kết quả tốt hơn trong bài kiểm tra tiếp theo, dì vui mừng đến mức gọi điện chúc mừng rất lâu. Em nhận ra rằng đôi khi một người thân không cần làm điều gì quá lớn lao, chỉ cần tin tưởng ta vào đúng lúc cũng đủ giúp ta bước tiếp.

Đến nay, mỗi khi trở về quê ngoại và ngồi dưới mái hiên cũ, em vẫn nhớ giọng dì nhẹ nhàng giữa buổi chiều đầy gió. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng tình thân không chỉ là những ngày sum họp vui vẻ mà còn là sự có mặt của một người khi ta đang hoài nghi chính mình. Em biết ơn dì vì đã cho em một niềm tin mà có lẽ lúc ấy chính em cũng chưa đủ mạnh mẽ để tự trao cho mình. Với em, buổi chiều năm ấy vẫn là một khoảng trời dịu dàng trong tuổi thơ.

Bài tham khảo Mẫu 6

Con đường làng sau mỗi mùa gặt thường phủ đầy những dấu chân và rơm vàng, còn hai bên đường là những hàng cây đứng im trong nắng. Mỗi lần trở về quê, em lại nhớ đến anh họ, người từng có một buổi chiều cùng em đi xe đạp qua những con đường quen thuộc. Kỉ niệm ấy không chỉ gắn với niềm vui của tuổi thơ mà còn giúp em hiểu rằng tình thân được tạo nên từ sự đồng hành và những lời động viên rất chân thành.

Hôm ấy, em mới bắt đầu tập đi xe đạp nên còn khá vụng về. Anh rủ em ra con đường phía sau nhà để tập. Ban đầu, anh chạy bên cạnh giữ yên xe và liên tục nhắc em nhìn thẳng về phía trước. Em đạp được một đoạn lại loạng choạng, có lúc phải dừng lại vì sợ ngã. Thấy em nản, anh không cười mà bảo em nghỉ một lát rồi thử lại. Anh kể rằng ngày trước anh cũng từng mất rất nhiều buổi chiều mới có thể tự đi xe.

Lần tập tiếp theo, anh chạy chậm hơn phía sau. Em cố giữ tay lái thật chắc, mắt nhìn về con đường phía trước. Khi xe bắt đầu chạy đều, anh âm thầm buông tay. Em không hề biết cho đến khi nghe anh gọi từ phía sau. Quay đầu lại, em mới nhận ra mình đã tự đi được một đoạn khá xa. Em vui đến mức đạp xe vòng lại tìm anh. Anh cười lớn rồi vỗ nhẹ vào vai em, bảo rằng điều quan trọng nhất là đừng sợ những lần chưa thành công. Câu nói giản dị ấy khiến em nhớ mãi.

Từ hôm đó, em chăm chỉ tập luyện hơn và chẳng bao lâu đã có thể tự đi xe. Mỗi lần về quê, hai anh em lại đạp xe quanh làng, khi thì ra cánh đồng, lúc lại dừng dưới gốc cây nghỉ ngơi. Anh còn chỉ cho em cách kiểm tra phanh và chăm sóc xe. Nhờ anh, em không chỉ biết đi xe mà còn học được cách bình tĩnh trước khó khăn. Sau này, mỗi khi gặp một việc chưa làm tốt, em thường nhớ đến con đường làng và tự nhắc mình thử thêm một lần nữa trước khi nghĩ đến chuyện bỏ cuộc.

Nhiều năm đã trôi qua, con đường nhỏ ngày ấy vẫn nằm giữa những hàng cây quen thuộc, chỉ có hai anh em đã lớn hơn rất nhiều. Em vẫn nhớ hình ảnh anh chạy phía sau, rồi âm thầm buông tay để em tự đi bằng sức mình. Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rằng người thân không phải lúc nào cũng bước thay ta trên đường đời. Đôi khi, yêu thương chính là đứng phía sau, trao cho ta niềm tin rồi để ta tự bước tiếp. Và đó là một trong những món quà đẹp nhất anh đã dành cho tuổi thơ của em.

Bài tham khảo Mẫu 7

Có những buổi chiều ở quê chỉ cần một làn gió đi qua hàng cau cũng đủ đánh thức cả một miền kí ức. Với em, miền kí ức ấy luôn có hình ảnh bà ngoại ngồi bên hiên nhà, mái tóc bạc nhẹ lay trong gió và đôi tay thoăn thoắt làm những món đồ nhỏ cho các cháu. Em nhớ nhất một lần bà dạy em làm bánh vào dịp Tết. Qua buổi chiều ấy, em không chỉ biết thêm một món ăn truyền thống mà còn hiểu hơn về sự gìn giữ những giá trị thân thuộc của gia đình.

Từ sáng sớm, căn bếp nhà bà đã trở nên nhộn nhịp. Bà chuẩn bị bột, đậu và những nguyên liệu quen thuộc rồi gọi em vào phụ. Em háo hức nhưng lại vụng về, lúc thì đổ quá nhiều bột, lúc lại nhào chưa đều. Bà kiên nhẫn sửa từng chút một. Đôi bàn tay bà đã có nhiều nếp nhăn nhưng vẫn rất khéo léo. Bà vừa làm vừa kể rằng món bánh này đã xuất hiện trong những cái Tết từ khi mẹ em còn nhỏ. Vì thế, mỗi lần làm bánh, bà lại nhớ đến những năm tháng gia đình còn quây quần đông đủ.

Khi bắt đầu tạo hình, bà đưa cho em một phần bột nhỏ và hướng dẫn cách nặn. Ban đầu chiếc bánh của em méo mó, chẳng giống hình bà làm chút nào. Bà bật cười rồi bảo em làm chậm lại. Em thử lần nữa, cẩn thận hơn và cuối cùng cũng tạo được một chiếc bánh tròn đẹp. Khi những mẻ bánh nóng hổi được đặt lên bàn, cả căn bếp thơm ngát. Bà gắp cho em chiếc bánh đầu tiên rồi bảo rằng món ăn ngon nhất không chỉ nằm ở hương vị mà còn ở tình cảm của người làm ra nó. Em cầm chiếc bánh trong tay mà thấy vui đến lạ.

Tối hôm ấy, cả gia đình quây quần bên mâm cơm. Mọi người thưởng thức những chiếc bánh do hai bà cháu cùng làm. Bà nhìn em cười, còn em thấy mình như vừa được trao lại một phần kí ức của gia đình. Từ đó, mỗi dịp Tết về, em đều chủ động vào bếp phụ bà. Em học cách chuẩn bị nguyên liệu, giữ bếp sạch sẽ và lắng nghe những câu chuyện bà kể. Dần dần, món bánh không còn xa lạ với em mà trở thành một phần thân thuộc của những ngày sum họp.

Mỗi lần Tết đến, mùi bánh thơm lại khiến em nhớ đến căn bếp nhỏ của bà và buổi chiều hai bà cháu cùng nhau làm bánh. Em hiểu rằng có những điều tưởng như rất bình thường nhưng nếu không biết giữ gìn, chúng có thể dần biến mất theo thời gian. Bà đã trao cho em không chỉ một món ăn mà còn trao cả một phần kí ức gia đình. Em mong sau này dù đi đâu, lớn đến đâu, em vẫn sẽ nhớ căn bếp ấy và tiếp tục giữ gìn những điều thân thương mà bà đã dạy.

Bài tham khảo Mẫu 8

Mỗi mùa hè trở về, tiếng ve lại gọi lên trong em hình ảnh những ngày tháng ở quê nội, nơi những người anh chị họ luôn biến những buổi chiều bình thường thành những cuộc khám phá đầy thú vị. Trong số những kỉ niệm ấy, em nhớ nhất một lần chị họ đưa em đi thả diều trên cánh đồng. Chuyến đi ngắn nhưng đã giúp em hiểu rằng tình thân đôi khi được tạo nên từ những giờ phút cùng nhau chia sẻ niềm vui và từ sự quan tâm âm thầm giữa những người trong gia đình.

Chiều hôm ấy, trời cao và xanh, gió từ cánh đồng thổi về mát rượi. Chị mang theo một chiếc diều giấy rồi gọi em cùng đi. Con đường dẫn ra đồng chạy giữa hai hàng cây, thỉnh thoảng có vài cánh chim sà xuống ruộng. Đến nơi, chị kiên nhẫn hướng dẫn em cách giữ dây và chạy ngược chiều gió. Em thử vài lần nhưng chiếc diều cứ chao đảo rồi rơi xuống. Em bắt đầu buồn vì nghĩ mình không làm được. Chị không cười mà bảo em cứ bình tĩnh, rồi chị chạy cùng em để chiếc diều có đủ gió nâng lên.

Lần thứ ba, chiếc diều cuối cùng cũng bay lên. Em giữ sợi dây trong tay, nhìn cánh diều nhỏ dần giữa bầu trời mà vui sướng. Chị đứng bên cạnh chỉ cho em cách thả dây để diều bay cao hơn. Một lúc sau, chị đưa dây cho em tự điều khiển rồi ngồi dưới gốc cây nhìn theo. Em vừa chơi vừa kể cho chị nghe những chuyện ở trường. Chị cũng kể về những ngày đầu đi học và những lần chị từng thất bại. Hai chị em nói chuyện rất lâu, đến khi nắng nhạt dần mới thu diều trở về. Trên đường về, chị còn nhắc em nhớ uống nước và đi chậm vì đường có đoạn trơn.

Sau buổi chiều ấy, mỗi lần về quê, em lại mong được cùng chị ra cánh đồng. Chị vẫn kiên nhẫn hướng dẫn em những trò chơi mới, còn em dần trở nên mạnh dạn hơn. Em cũng bắt đầu biết quan tâm đến chị, giúp chị mang đồ, chia sẻ những câu chuyện ở trường và hỏi thăm khi chị mệt. Hai chị em không còn chỉ chơi cùng nhau mà còn trở thành những người có thể lắng nghe và động viên nhau. Em nhận ra rằng tình thân không cần những lời nói lớn lao, chỉ cần cùng nhau có mặt trong những khoảnh khắc bình dị cũng đủ làm kí ức tuổi thơ trở nên đầy đặn.

Bây giờ, mỗi khi nhìn thấy một cánh diều bay giữa trời xanh, em lại nhớ đến buổi chiều trên cánh đồng năm ấy. Em nhớ bàn tay chị từng hướng dẫn mình giữ dây, nhớ tiếng cười giữa đồng gió và nhớ cảm giác được một người thân kiên nhẫn ở bên khi mình chưa làm được điều gì đó. Có lẽ những năm tháng tuổi thơ đẹp nhất không phải vì chúng có bao nhiêu điều đặc biệt, mà bởi trong những ngày ấy luôn có những người thân yêu cùng ta lớn lên. Với em, chị họ chính là một phần dịu dàng của những mùa hè mà em sẽ luôn mang theo trong kí ức.

Bài tham khảo Mẫu 9

Có những món quà không nằm trong một chiếc hộp được gói bằng giấy đẹp, mà ở lại rất lâu trong lòng người nhận bằng tình yêu thương của người trao tặng. Với em, món quà đáng nhớ nhất là chiếc khăn len do chị họ tự tay đan trong một mùa đông lạnh. Chiếc khăn ấy không chỉ giữ ấm cổ em mà còn giữ lại một khoảng thời gian hai chị em đã cùng nhau sẻ chia. Mỗi khi nhìn thấy những sợi len mềm mại, em lại nhớ đến một buổi tối bình yên và sự quan tâm dịu dàng của chị.

Hôm ấy, trời trở lạnh sau nhiều ngày nắng ấm. Ngoài cửa sổ, gió thổi làm những tán cây rung lên xào xạc. Em đang ngồi học bài thì chị họ từ ngoài phòng bước vào, trên tay cầm một cuộn len màu xanh nhạt. Chị bảo mùa đông sắp đến nên muốn đan cho em một chiếc khăn. Em ngồi bên cạnh, tò mò nhìn đôi tay chị thoăn thoắt đưa từng mũi len. Có lúc chị đan nhầm rồi phải tháo ra làm lại, vậy mà chị vẫn kiên nhẫn. Ánh đèn vàng phủ xuống bàn học, bóng hai chị em in nhẹ trên tường, tạo nên một khung cảnh thật ấm áp.

Vài ngày sau, chiếc khăn hoàn thành. Chị quàng thử lên cổ em rồi cẩn thận chỉnh lại từng nếp. Em chạm tay vào những mũi len đều đặn và bất chợt thấy lòng mình ấm lên. Chị cười bảo em nhớ giữ gìn vì chị đã mất nhiều buổi tối để làm nó. Em cảm ơn chị rồi ôm lấy chị thật chặt. Từ hôm ấy, mỗi lần đi học vào những buổi sáng lạnh, em đều mang chiếc khăn theo. Có lần trời mưa, em quên mang áo khoác, chị còn đứng trước cửa chờ để đưa chiếc khăn cho em. Một hành động nhỏ ấy khiến em cảm nhận rõ hơn tình thương mà chị luôn dành cho mình.

Sau kỉ niệm ấy, em càng gần gũi với chị hơn. Hai chị em thường cùng học bài, chia sẻ những chuyện vui buồn và giúp nhau khi gặp khó khăn. Em cũng bắt đầu biết quan tâm đến chị bằng những việc nhỏ như rót cho chị một cốc nước khi chị học bài hoặc giúp chị sắp xếp sách vở. Em hiểu rằng tình thân không phải lúc nào cũng được thể hiện bằng những điều lớn lao. Đôi khi, nó chỉ là một chiếc khăn được đan bằng nhiều buổi tối kiên nhẫn, một ánh mắt quan tâm hay một bàn tay luôn sẵn sàng ở bên khi ta cần.

Chiếc khăn giờ đã cũ hơn trước nhưng mỗi mũi len vẫn như giữ lại hơi ấm của ngày ấy. Mỗi khi mùa đông trở về, em lại nhớ đến chị và buổi tối dưới ánh đèn vàng năm nào. Em hiểu rằng có những món quà càng lâu càng quý, bởi giá trị của chúng không nằm ở vật chất mà nằm trong tình cảm được gửi gắm. Với em, chiếc khăn nhỏ ấy chính là một phần dịu dàng của tuổi thơ mà em sẽ luôn nâng niu.

Bài tham khảo Mẫu 10

Có những buổi tối thành phố lên đèn, ánh sáng từ những ô cửa sổ nối nhau thành một dòng sáng ấm áp giữa màn đêm. Trong dòng người vội vã trở về sau một ngày dài, em vẫn nhớ một buổi tối ở nhà bà ngoại, khi chỉ một hành động rất nhỏ của bà đã khiến em cảm nhận sâu sắc hơn sự yêu thương. Hôm ấy, em vừa trải qua một ngày học không vui và trở về nhà với tâm trạng nặng nề. Bà không hỏi quá nhiều, chỉ lặng lẽ ngồi cạnh, để em được nói ra những điều đang giữ trong lòng. Chính sự dịu dàng ấy đã trở thành một kỉ niệm mà em luôn trân trọng.

Chiều hôm đó, em trở về nhà bà sau giờ học. Căn phòng khách quen thuộc vẫn ngập trong ánh nắng cuối ngày, nhưng lòng em lại chẳng vui chút nào. Bài kiểm tra không đạt kết quả như mong muốn khiến em buồn và nghĩ rằng mình đã cố gắng mà vẫn chưa đủ tốt. Bà đang ngồi gấp quần áo bên cửa sổ. Thấy em bước vào, bà nhận ra vẻ khác lạ trên khuôn mặt em nhưng không hỏi ngay. Bà rót cho em một cốc nước rồi bảo em ngồi nghỉ một lát. Sự im lặng của bà khiến em dần bình tĩnh lại.

Một lúc sau, em kể cho bà nghe chuyện ở lớp. Em nói mình buồn vì đã làm bài chưa tốt và sợ mọi người thất vọng. Bà nghe rất chăm chú rồi nhẹ nhàng bảo rằng một điểm số không thể quyết định khả năng của một người. Bà kể ngày trước mình cũng từng có những việc làm chưa tốt nhưng chính những lần ấy giúp bà biết cố gắng hơn. Bàn tay bà chậm rãi vuốt mái tóc em, giọng nói bình tĩnh khiến những lo lắng trong lòng em vơi đi. Bà còn cùng em xem lại bài, chỉ cho em những chỗ chưa hiểu và động viên em thử làm lại. Đến khi tự mình tìm ra lỗi sai, em bất giác mỉm cười.

Từ hôm ấy, mỗi khi gặp chuyện không như ý, em không còn vội buồn hay bỏ cuộc. Em tập bình tĩnh nhìn lại điều mình chưa làm tốt rồi tìm cách sửa đổi. Có lần em đạt điểm cao hơn ở bài kiểm tra sau, em chạy ngay sang khoe với bà. Bà cười rất vui nhưng chỉ bảo rằng điều đáng tự hào nhất không phải là điểm số mà là việc em đã biết cố gắng sau một lần thất vọng. Em hiểu rằng bà không chỉ an ủi em trong một buổi chiều mà còn dạy em cách đối diện với những điều chưa hoàn hảo.

Đến bây giờ, mỗi khi đứng trước một khó khăn, em vẫn nhớ đến căn phòng có ánh nắng cuối ngày và dáng bà lặng lẽ bên cửa sổ. Kỉ niệm ấy giống như một khoảng trời yên bình trong tuổi thơ, nơi em luôn có thể tìm thấy sự bình tĩnh và niềm tin. Em biết mình may mắn vì có một người bà không chỉ yêu thương mà còn dạy em biết đứng lên sau những lần chưa thành công.

Bài tham khảo Mẫu 11

Buổi tối trước ngày thi, căn phòng học nhỏ chỉ còn tiếng lật sách khe khẽ và ánh đèn vàng phủ lên mặt bàn. Ngoài cửa sổ, thành phố vẫn sáng đèn nhưng em gần như không để ý đến mọi thứ xung quanh. Em đang lo lắng vì một phần kiến thức chưa hiểu, càng học càng rối. Chính lúc ấy, mẹ bước vào và kiên nhẫn ngồi lại bên em. Kỉ niệm ấy tuy giản dị nhưng đã giúp em hiểu rằng sự động viên đúng lúc có thể khiến một người tìm lại được niềm tin vào chính mình.

Trước hôm kiểm tra, em phải ôn khá nhiều bài. Có một dạng toán em đã làm đi làm lại nhưng vẫn không tìm ra cách giải. Những con số trên trang giấy dần trở nên rối rắm. Em bắt đầu mất bình tĩnh, gấp sách lại và nghĩ rằng mình sẽ không thể làm được. Mẹ thấy vậy liền kéo ghế ngồi cạnh. Mẹ không làm bài thay em mà hỏi em đã hiểu đến bước nào và đang vướng ở đâu.

Mẹ chia bài toán thành từng phần nhỏ rồi hướng dẫn em tự suy nghĩ. Có lúc em trả lời sai, mẹ không trách mà chỉ nhẹ nhàng mỉm cười, bảo em thử nhìn lại dữ kiện. Sau nhiều lần thử, cuối cùng em cũng tìm được cách giải. Cảm giác ấy khiến em vui đến mức quên cả sự mệt mỏi. Mẹ còn bảo rằng điều quan trọng không phải lúc nào cũng là tìm ra đáp án ngay mà là không bỏ cuộc khi chưa tìm được cách giải. Câu nói ấy khiến em nhớ mãi.

Những ngày sau, em bắt đầu thay đổi cách học. Gặp bài khó, em không còn vội gấp sách lại mà cố gắng tìm hiểu từng bước. Khi đã hiểu bài, em còn hướng dẫn lại cho một người bạn trong lớp đang gặp khó khăn. Mẹ biết chuyện thì mỉm cười, bảo rằng khi mình có thể giúp người khác hiểu một điều mình từng chưa hiểu, đó cũng là một cách trưởng thành. Em nhận ra sự giúp đỡ của mẹ đã không dừng lại ở một bài toán mà còn thay đổi cách em đối diện với khó khăn.

Đêm hôm ấy đã trôi qua từ lâu, nhưng mỗi khi gặp một bài toán khó, em vẫn nhớ đến ánh đèn vàng và dáng mẹ kiên nhẫn ngồi bên cạnh. Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rằng niềm tin đôi khi được thắp lên từ một người sẵn sàng ngồi bên ta thêm một chút. Em biết ơn mẹ vì đã giúp em nhận ra rằng phía sau mỗi thử thách luôn có một con đường, chỉ cần mình đủ kiên trì để tìm thấy.

Bài tham khảo Mẫu 12

Mỗi khi nhìn thấy ánh đèn vàng hắt xuống những bậc cầu thang vào buổi tối, em lại nhớ đến một đêm rất đặc biệt bên bà ngoại. Khi ấy, thành phố đã lên đèn, ngoài đường xe cộ vẫn nối nhau đi qua nhưng trong căn phòng nhỏ của bà chỉ còn tiếng kim đồng hồ chậm rãi và hơi ấm quen thuộc. Đó là lần em bị ốm trong một chuyến về thăm bà và được bà chăm sóc suốt cả đêm. Kỉ niệm ấy đã khiến em hiểu sâu sắc hơn tình yêu thương âm thầm mà bà luôn dành cho em.

Hôm ấy, em cùng gia đình đến nhà bà ngoại chơi vào cuối tuần. Ban ngày, em vẫn vui vẻ trò chuyện và chơi với các anh chị họ. Đến tối, sau bữa cơm, người em bỗng nóng ran, đầu đau và cảm thấy rất mệt. Mọi người nhanh chóng nhận ra em không khỏe. Bà lo lắng đưa tay lên trán em rồi bảo mọi người chuẩn bị nước ấm. Trong ánh đèn dịu nhẹ, khuôn mặt bà hiện rõ vẻ lo âu khiến em vừa mệt vừa thấy thương bà.

Đêm ấy, bà gần như không ngủ. Bà thay khăn, cho em uống nước rồi ngồi bên cạnh theo dõi từng lúc em tỉnh giấc. Có khi em mơ màng gọi bà, bàn tay bà lại nhẹ nhàng nắm lấy tay em. Bà kể những câu chuyện ngày nhỏ của mẹ để em quên đi cảm giác khó chịu. Gần sáng, khi em thấy người dễ chịu hơn, bà mới thở phào và nở nụ cười. Bà bảo chỉ cần em khỏe lại thì bà đã thấy yên lòng. Câu nói giản dị ấy khiến em xúc động, bởi em hiểu bà đã thức gần cả đêm chỉ vì lo cho em.

Sau lần ấy, em bắt đầu để ý hơn đến sức khỏe và những việc nhỏ bà vẫn âm thầm làm cho gia đình. Mỗi lần đến nhà bà, em chủ động giúp bà quét nhà, lấy nước, sắp xếp đồ đạc và ngồi trò chuyện lâu hơn. Em cũng nhận ra rằng tình yêu thương đôi khi không nằm trong những món quà lớn mà hiện diện qua một bàn tay đặt lên trán, một cốc nước ấm hay một đêm thức trắng bên người mình yêu quý.

Đã lâu rồi em không còn nhớ rõ mình đã uống những gì trong đêm hôm ấy, nhưng em vẫn nhớ ánh mắt dịu dàng của bà dưới ngọn đèn vàng. Kỉ niệm ấy giống như một khoảng sáng ấm áp trong tuổi thơ, mỗi lần nhớ lại đều khiến lòng em mềm đi. Em chỉ mong bà luôn khỏe mạnh để em còn có thật nhiều cơ hội được ở bên, được yêu thương và đáp lại phần nào tình yêu thương mà bà đã dành cho em.

Bài tham khảo Mẫu 13

Ánh đèn vàng trong căn phòng nhỏ vẫn sáng đến tận khuya, hắt lên gương mặt lo lắng của mọi người trong gia đình. Đêm ấy, em bị sốt cao và nằm mệt trên giường, còn mẹ, bà và em gái thay nhau chăm sóc. Tiếng bước chân khe khẽ, bát cháo còn ấm và bàn tay dịu dàng đặt lên trán khiến em cảm nhận rõ hơn bao giờ hết tình yêu thương của gia đình. Đó là một kỉ niệm giản dị nhưng đã để lại trong em cảm giác ấm áp suốt nhiều năm.

Hôm ấy, sau khi đi học về, em thấy người mệt mỏi, đầu nóng ran và không còn muốn ăn uống. Mẹ vội đo nhiệt độ rồi gọi bố về. Bà ngoại pha nước ấm, còn em gái cứ đứng bên giường nhìn em với vẻ lo lắng. Ngoài trời, mưa rơi lặng lẽ trên mái hiên, căn nhà vốn đầy tiếng cười bỗng trở nên yên tĩnh. Em nằm trên giường, nghe tiếng mọi người hỏi han mà vừa mệt vừa xúc động.

Đêm ấy, bố đi mua thuốc, mẹ ngồi bên cạnh chăm sóc em, còn bà thỉnh thoảng lại bước vào xem em đã đỡ chưa. Em gái nhỏ mang con thú bông yêu thích đặt cạnh gối rồi khẽ bảo em mau khỏe để hai chị em còn chơi cùng nhau. Đến gần sáng, cơn sốt dần hạ. Khi thấy em tỉnh táo hơn, mẹ mỉm cười nhẹ nhõm, bố cũng thở phào. Nhìn gương mặt mệt mỏi nhưng đầy yêu thương của mọi người, em bỗng thấy sống mũi cay cay. Em hiểu mình luôn được bao bọc bởi một gia đình yêu thương mình hơn bất cứ điều gì.

Sau lần ấy, em bắt đầu quan tâm đến mọi người nhiều hơn. Khi mẹ mệt, em biết lấy nước và phụ mẹ những việc nhỏ. Khi bà đau lưng, em giúp bà sắp xếp đồ đạc. Với em gái, em không còn dễ cáu gắt mà biết nhường nhịn và lắng nghe em hơn. Em nhận ra tình thân không chỉ nằm trong những lời yêu thương mà còn hiện diện qua từng bát cháo, viên thuốc, ánh mắt lo lắng và những bước chân âm thầm bên cạnh mình.

Thời gian đã đưa cơn sốt của ngày hôm ấy lùi xa, nhưng ánh đèn vàng và những gương mặt thân thương trong đêm mưa vẫn còn nguyên trong trí nhớ em. Kỉ niệm ấy giống như một mái nhà ấm áp mà mỗi khi nhớ đến, em lại thấy lòng mình bình yên. Em tự nhủ sẽ biết yêu thương và chăm sóc gia đình nhiều hơn, bởi được lớn lên trong vòng tay của những người luôn sẵn sàng ở bên chính là một điều may mắn mà em cần trân trọng suốt đời.

Bài tham khảo Mẫu 14

Nắng chiều nghiêng qua ô cửa sổ, rơi thành những vệt sáng mỏng trên nền nhà. Em ngồi lặng bên bàn học sau một ngày không vui, lòng nặng trĩu vì một chuyện xảy ra ở trường. Khi em còn chưa biết chia sẻ cùng ai, em gái nhỏ lặng lẽ bước đến, đặt bên cạnh em một hộp sữa rồi ngồi xuống. Sự quan tâm hồn nhiên của em gái trong buổi chiều ấy đã trở thành một kỉ niệm khiến em luôn mỉm cười mỗi khi nhớ lại.

Hôm ấy, em vừa nhận một điểm số không tốt nên buồn bã suốt cả buổi. Về đến nhà, em không muốn nói chuyện với ai mà chỉ ngồi bên cửa sổ nhìn khoảng sân đang ngập nắng. Tiếng chim ngoài hiên vẫn ríu rít, tiếng xe ngoài đường vẫn đều đều, nhưng lòng em nặng như có một đám mây xám. Em gái đi học về, thấy em khác thường nên không chạy vào phòng chơi như mọi ngày mà đứng yên nhìn em một lúc.

Em gái kéo chiếc ghế nhỏ đến bên cạnh rồi đặt một hộp sữa lên bàn. Em hỏi em có chuyện gì, nhưng thấy em không muốn nói thì cũng không ép. Một lát sau, em gái kể vài chuyện vui ở lớp rồi nói rằng nếu lần này chưa làm tốt thì lần sau cố gắng lại. Câu nói ngây thơ ấy khiến em bật cười. Em kể cho em gái nghe chuyện mình buồn. Em gái ngồi im lắng nghe rồi nắm lấy tay em, bảo rằng em vẫn còn nhiều cơ hội để làm tốt hơn. Buổi chiều hôm ấy, nỗi buồn trong lòng em nhẹ dần như mây tan sau một cơn gió.

Từ kỉ niệm ấy, em nhận ra em gái tuy còn nhỏ nhưng đã biết quan tâm đến cảm xúc của người khác. Em cũng tự nhắc mình phải trở thành một người chị biết lắng nghe và che chở cho em. Khi em gái gặp bài khó, em kiên nhẫn hướng dẫn. Khi em buồn, em ngồi bên cạnh trò chuyện. Hai chị em từ đó gần gũi nhau hơn. Em hiểu rằng tình thân đôi khi không cần những lời nói lớn lao, chỉ cần một người chịu ngồi bên ta vào đúng lúc lòng ta đang chênh chao.

Mỗi khi nắng chiều lại rơi qua khung cửa sổ, em vẫn nhớ đến chiếc ghế nhỏ và hộp sữa năm nào. Kỉ niệm ấy không ồn ào nhưng giống một tia nắng dịu dàng nằm lại trong tuổi thơ. Nhờ em gái, em hiểu rằng sự yêu thương có thể đến từ những người nhỏ bé nhất và đôi khi chỉ một lời động viên cũng đủ làm lòng người ấm lại. Em sẽ luôn giữ buổi chiều ấy như một món quà trong trẻo của tình chị em.

Bài tham khảo Mẫu 15

Chiều hôm ấy, sau giờ tan học, em đứng dưới mái hiên trường nhìn cơn mưa bất chợt trút xuống sân. Các bạn lần lượt được bố mẹ đón về, còn em chỉ biết đứng chờ vì quên mang áo mưa. Giữa lúc đang lo lắng, em nhìn thấy em gái mình xuất hiện ở cuối cổng trường với chiếc ô trên tay. Hình ảnh em gái vội vàng chạy qua màn mưa để đến bên em đã trở thành một kỉ niệm khiến em nhớ mãi về sự quan tâm giản dị của người thân.

Hôm đó, trời đang nắng bỗng chuyển mây đen. Khi tiếng trống tan học vang lên, mưa bắt đầu rơi dày hạt. Em đứng nép bên hành lang, nhìn sân trường trắng xóa nước mưa mà trong lòng thấp thỏm vì mẹ chưa thể đến đón. Đúng lúc ấy, em gái gọi tên em từ phía cổng. Em gái mặc chiếc áo mưa mỏng, tay cầm một chiếc ô lớn và chạy nhanh về phía em. Biết em không mang áo mưa, em gái đưa ô cho em rồi bảo em đứng sát vào bên trong.

Trên đường về, mưa vẫn rơi nặng hạt, nước chảy thành từng dòng bên lề đường. Em gái luôn nghiêng ô về phía em nên vai em gái bị ướt gần hết. Em bảo em gái che cho mình một chút nhưng em gái chỉ cười và bảo em đừng để bị cảm. Đến một đoạn đường trơn, em bước hụt và suýt ngã, em gái lập tức nắm lấy tay em, chậm rãi dẫn qua. Khi về đến nhà, em gái còn lau tóc cho em rồi mới thay quần áo. Nhìn mái tóc và vai áo em gái còn ướt, em vừa thương vừa thấy biết ơn.

Từ sau hôm ấy, em nhận ra sự quan tâm của người thân thường nằm trong những việc rất nhỏ mà trước đây mình dễ dàng bỏ qua. Em bắt đầu chủ động hỏi thăm em gái khi em gái mệt, phụ em gái những việc vừa sức và luôn nhớ mang theo áo mưa mỗi khi ra ngoài. Mỗi lần trời mưa, em lại nhớ đến buổi chiều hôm ấy và hiểu rằng mình thật may mắn khi luôn có người sẵn sàng bước về phía mình trong những lúc khó khăn.

Bây giờ, mỗi khi nghe tiếng mưa rơi trên mái hiên, hình ảnh em gái cầm chiếc ô đứng trước cổng trường lại hiện lên trong tâm trí em. Kỉ niệm ấy không có điều gì lớn lao, chỉ có một chiếc ô, một con đường ướt và bàn tay em gái nắm lấy tay em. Nhưng chính những điều giản dị ấy đã khiến tình thân trở nên gần gũi và ấm áp. Em mong mình cũng sẽ biết trao đi sự quan tâm ấy, để một ngày nào đó, khi người thân cần, em có thể là người bước về phía họ trước tiên.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...