1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể về một sự việc hay nhất

Viết bài văn kể về một chuyến đi mà em ấn tượng nhất


- Em muốn kể về chuyến đi nào?(Về quê, du lịch,...) - Chuyến đi diễn ra vào thời gian nào và cùng với ai?(Nghỉ hè, dịp tết, cùng bố mẹ, bạn bè,...) Chuyến đi ấy để lại cho em ấn tượng sâu sắc vì điều gì?

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Em muốn kể về chuyến đi nào?(Về quê, du lịch,...)

- Chuyến đi diễn ra vào thời gian nào và cùng với ai?(Nghỉ hè, dịp tết, cùng bố mẹ, bạn bè,...)

- Chuyến đi ấy để lại cho em ấn tượng sâu sắc vì điều gì?

II. Thân bài

a. Trước khi chuyến đi bắt đầu

- Em chuẩn bị cho chuyến đi như thế nào?( Hồi hộp, háo hức, chuẩn bị quần áo,...)

- Chuyến đi bắt đầu từ đâu và bằng phương tiện gì?

- Khung cảnh lúc khởi hành ra sao?(Nắng đẹp, trời trong lành,...)

- Tâm trạng của em lúc ấy như thế nào?( Vui vẻ, hạnh phúc,...)

b. Diễn biến chuyến đi

- Trên đường đi, em nhìn thấy những cảnh vật gì?

- Điều gì khiến em ấn tượng nhất trong chuyến đi?  (một địa danh, hoạt động vui chơi, một cuộc gặp gỡ, món ăn, khoảnh khắc bất ngờ,...)

- Em đã tham gia những hoạt động nào?

- Những người đi cùng em đã làm gì?

- Có sự việc hoặc khoảnh khắc nào khiến cảm xúc của em thay đổi không?

- Em cảm thấy thế nào trong từng khoảnh khắc đáng nhớ ấy?

c. Sau chuyến đi

- Chuyến đi kết thúc như thế nào?

- Trên đường trở về, em có những suy nghĩ và cảm xúc gì?

- Chuyến đi giúp em hiểu thêm điều gì?  (Về thiên nhiên, quê hương, gia đình, tình bạn, văn hóa hoặc bản thân,...)

III. Kết bài

- Khi nhớ lại chuyến đi, em cảm thấy thế nào?

- Điều gì của chuyến đi vẫn còn in đậm trong tâm trí em?

- Vì sao chuyến đi ấy trở thành một kỉ niệm đáng nhớ?

- Em mong muốn điều gì trong những chuyến đi sau này?

Bài siêu ngắn

Mùa hè năm ngoái, chuyến đi biển cùng gia đình đã để lại trong em một kỉ niệm thật đẹp. Đó là lần đầu em được ngắm biển lúc bình minh.

Sáng sớm, cả nhà cùng ra bờ biển. Mặt trời từ từ nhô lên phía chân trời, nhuộm mặt nước thành một dải sáng lấp lánh. Những con sóng nối nhau xô vào bờ, để lại trên cát những vệt bọt trắng xóa. Em thích thú chạy chân trần trên bãi cát, nhặt những chiếc vỏ sò nhỏ xinh và lắng nghe tiếng sóng rì rào. Bố cùng em xây một lâu đài cát, còn mẹ đứng gần đó mỉm cười chụp ảnh cho hai bố con. Thỉnh thoảng, một con sóng lớn ùa vào khiến em bật cười rồi chạy thật nhanh lên bờ. Cả nhà cùng ngồi nghỉ dưới chiếc ô lớn, vừa ngắm biển vừa trò chuyện vui vẻ. Buổi chiều, chúng em còn thưởng thức những món hải sản thơm ngon và đi dạo dọc bờ biển. Gió biển mát rượi thổi qua khiến ai cũng cảm thấy dễ chịu. Khi hoàng hôn buông xuống, cả nhà cùng ngắm bầu trời chuyển dần sang màu cam rực rỡ. Em cảm thấy thật hạnh phúc vì được tận hưởng những khoảnh khắc bình yên bên những người thân yêu. Chuyến đi tuy ngắn nhưng đã đem đến cho em rất nhiều niềm vui.

Chuyến đi giúp em cảm nhận sâu sắc niềm hạnh phúc khi được ở bên gia đình. Đến bây giờ, em vẫn nhớ mãi biển xanh và những ngày hè đầy yêu thương ấy.

Bài tham khảo Mẫu 1

Mùa hạ năm ấy đến với em bằng những ngày nắng trong veo và tiếng ve ngân lên rộn rã trên những vòm cây. Giữa khoảng thời gian nghỉ ngơi sau một năm học, gia đình em đã dành tặng em một chuyến đi đến biển. Đó không phải là một chuyến đi quá dài, nhưng lại mở ra trước mắt em một thế giới hoàn toàn khác với những gì em thường nhìn thấy mỗi ngày. Biển xanh trải rộng đến tận chân trời, những con sóng nối nhau chạy vào bờ, còn gió mang theo vị mặn dịu dàng của đại dương. Đến bây giờ, mỗi khi mùa hè trở lại, em vẫn nhớ đến chuyến đi ấy như nhớ một khoảng trời xanh trong trẻo của tuổi thơ.

Sáng hôm đó, cả nhà em thức dậy từ rất sớm. Khi thành phố còn chìm trong ánh sáng nhạt của buổi bình minh, bố mẹ đã chuẩn bị xong hành lí, còn em háo hức đến mức cứ chạy ra cửa nhìn ngóng. Trên đường đi, em ngồi bên cửa sổ, say mê ngắm cảnh vật thay đổi. Những ngôi nhà dần thưa, những cánh đồng xanh mướt nối nhau hiện ra, rồi những hàng cây ven đường cũng nhường chỗ cho bầu trời rộng lớn. Càng đến gần biển, gió càng mạnh và không khí càng trong lành. Khi xe vừa dừng lại, em đã nghe tiếng sóng từ xa vọng vào. Trước mắt em là một bãi biển rộng, cát vàng óng dưới ánh nắng và mặt nước xanh biếc đang lấp lánh.

Sau khi nhận phòng, cả nhà nhanh chóng ra biển. Em thích thú chạy chân trần trên bãi cát, để những con sóng nhỏ chạm vào bàn chân rồi rút ra để lại những đường viền trắng xóa. Bố cùng em xây một lâu đài cát, mẹ ngồi gần đó mỉm cười nhìn hai bố con. Chiều đến, cả nhà cùng ngắm hoàng hôn. Mặt trời từ từ hạ xuống phía chân trời, nhuộm mặt biển thành một màu cam dịu. Những con thuyền ngoài xa trở thành những chấm nhỏ giữa khoảng trời rộng lớn. Tối hôm ấy, chúng em đi dạo ven biển, thưởng thức những món ăn địa phương và nghe tiếng sóng vỗ đều đều trong màn đêm. Em cảm thấy thật hạnh phúc vì đã có một ngày trọn vẹn bên những người thân yêu.

Chuyến đi kết thúc sau vài ngày nhưng những điều em nhận được vẫn còn ở lại rất lâu. Em hiểu thêm rằng thiên nhiên luôn có những vẻ đẹp khiến con người phải ngỡ ngàng, đồng thời nhận ra thời gian được ở bên gia đình quý giá biết bao. Em cũng tự nhắc mình phải biết giữ gìn môi trường biển, không xả rác và luôn trân trọng vẻ đẹp của thiên nhiên. Những bức ảnh chụp trong chuyến đi đã được cất vào một góc nhỏ, nhưng mỗi lần nhìn lại, em vẫn có thể hình dung rõ tiếng sóng, mùi gió biển và những nụ cười của cả gia đình.

Đã nhiều mùa hè trôi qua, biển trong kí ức của em vẫn xanh như ngày đầu tiên nhìn thấy. Có lẽ điều khiến chuyến đi trở nên đặc biệt không chỉ là cảnh đẹp mà còn là cảm giác bình yên khi cả gia đình cùng đứng bên nhau trước biển rộng. Chuyến đi ấy giống như một trang sách đẹp trong tuổi thơ, mỗi lần mở ra lại mang theo tiếng sóng và ánh nắng dịu dàng. Em mong rằng sau này mình sẽ được khám phá thêm nhiều vùng đất mới, nhưng vẫn luôn giữ trong tim màu xanh của biển ngày hôm ấy.

Bài tham khảo Mẫu 2

Có những buổi sáng, chỉ cần một làn gió nhẹ lướt qua hàng cây cũng đủ khiến người ta muốn bước ra ngoài và khám phá thế giới rộng lớn. Với em, một buổi sáng mùa thu năm ấy đã mở đầu cho chuyến tham quan đáng nhớ cùng các bạn trong lớp. Điểm đến của chúng em là một bảo tàng lịch sử nằm giữa lòng thành phố. Trước chuyến đi, em nghĩ đó chỉ là một buổi tham quan bình thường, nhưng khi trở về, em nhận ra mình đã mang theo nhiều suy nghĩ hơn cả những gì tưởng tượng. Những câu chuyện từng nằm trên trang sách hôm ấy bỗng trở nên gần gũi và sống động trước mắt em.

Ngay từ sáng sớm, sân trường đã đầy tiếng nói cười. Các bạn đeo ba lô nhỏ, chuẩn bị nước uống và háo hức chờ xe. Khi xe bắt đầu lăn bánh, tiếng trò chuyện vang lên khắp nơi. Qua cửa kính, em nhìn thấy thành phố đang thức dậy dưới ánh nắng dịu dàng. Những con đường đông người, những hàng cây xanh và những tòa nhà cao dần lùi lại phía sau. Cô giáo nhắc cả lớp giữ trật tự và chú ý lắng nghe khi đến bảo tàng. Không lâu sau, chúng em đã đứng trước một công trình cổ kính với những bức tường mang màu thời gian. Bước qua cánh cửa, em có cảm giác như mình vừa bước vào một thế giới khác.

Trong bảo tàng, cô hướng dẫn đưa chúng em đi qua từng khu trưng bày. Những bức ảnh cũ, những vật dụng giản dị và những tài liệu lịch sử khiến em chăm chú quan sát. Có những hiện vật nhỏ bé nhưng phía sau lại là cả một câu chuyện lớn về những con người đã sống và hi sinh trong những năm tháng khó khăn. Em đặc biệt xúc động khi nghe cô kể về cuộc sống của những người trẻ tuổi trong thời chiến. Nhìn những kỉ vật đã nhuốm màu thời gian, em chợt thấy những bài học lịch sử trong sách không còn xa xôi nữa. Chúng như đang hiện diện trước mắt, nhắc nhở thế hệ hôm nay phải biết trân trọng hòa bình. Sau khi tham quan, cả lớp cùng ngồi nghỉ dưới hàng cây trước sân bảo tàng. Các bạn chia sẻ những điều mình ấn tượng nhất, còn cô giáo kiên nhẫn giải đáp từng câu hỏi.

Trên đường trở về, không khí trên xe vẫn vui vẻ nhưng em không còn chỉ nghĩ đến những trò chơi hay những bức ảnh đã chụp. Em nghĩ nhiều hơn về những câu chuyện vừa được nghe. Chuyến đi giúp em hiểu rằng kiến thức không chỉ nằm trong sách vở mà còn hiện diện trong những địa danh, hiện vật và câu chuyện của cuộc sống. Em cũng thấy mình yêu quê hương, đất nước hơn khi hiểu được những thế hệ trước đã trải qua biết bao khó khăn để giữ gìn cuộc sống hôm nay. Từ đó, em chăm chỉ đọc thêm sách lịch sử và cố gắng lắng nghe mỗi khi thầy cô kể về những trang quá khứ của dân tộc.

Chiều hôm ấy, khi xe trở lại sân trường, nắng đã nghiêng xuống những hàng cây. Mọi người lần lượt ra về, còn em vẫn ngoái nhìn cánh cổng trường phía sau. Chuyến đi đã kết thúc nhưng những hình ảnh trong bảo tàng vẫn theo em về tận nhà. Em hiểu rằng có những chuyến đi không chỉ đưa ta đến một địa điểm mới mà còn giúp ta nhìn lại những điều tưởng chừng đã quen thuộc bằng một ánh mắt khác. Với em, chuyến tham quan ấy chính là một bài học đẹp mà em sẽ còn nhớ rất lâu.

Bài tham khảo Mẫu 3

Buổi sớm trên núi luôn có một vẻ đẹp rất riêng. Mây trắng nằm lưng chừng trên những sườn đồi, gió mang theo hơi lạnh và tiếng chim vang lên đâu đó giữa màu xanh của cây lá. Trong một kì nghỉ, em có dịp cùng gia đình đến một vùng núi cao. Chuyến đi ấy đã cho em lần đầu được đứng trước thiên nhiên rộng lớn đến vậy. Những con đường quanh co, những đỉnh núi chìm trong mây và dòng suối trong veo đã để lại trong em một ấn tượng sâu sắc mà nhiều năm sau em vẫn chưa quên.

Chuyến đi bắt đầu từ khi trời còn chưa sáng hẳn. Cả nhà chuẩn bị đồ đạc rồi lên xe. Lúc đầu, con đường còn rộng và bằng phẳng, hai bên là những khu phố quen thuộc. Càng đi xa, đường càng quanh co, những ngôi nhà thưa dần, thay vào đó là những rừng cây xanh ngắt. Em áp mặt vào cửa kính, say mê nhìn những dãy núi nối tiếp nhau. Có lúc xe đi qua một đoạn đường cao, em nhìn xuống thấy những mái nhà nhỏ nằm lọt giữa thung lũng. Mây trắng trôi ngang cửa sổ khiến em có cảm giác mình đang đi giữa một bức tranh khổng lồ của thiên nhiên.

Đến nơi, cả nhà nghỉ chân rồi bắt đầu đi bộ khám phá. Con đường nhỏ dẫn qua những hàng cây, dưới chân là lớp lá khô mềm xốp. Tiếng chim lúc gần lúc xa hòa với tiếng gió làm khu rừng trở nên vừa yên tĩnh vừa sống động. Đi được một đoạn, chúng em gặp một dòng suối nhỏ. Nước trong đến mức có thể nhìn thấy những viên sỏi nằm dưới đáy. Em cùng anh họ ngồi bên suối nghỉ chân, còn bố mẹ chuẩn bị đồ ăn. Sau đó, cả nhà tiếp tục đi lên cao. Khi đứng trên một khoảng đất rộng nhìn xuống thung lũng, em bỗng im lặng vì trước mắt là một khung cảnh quá đẹp. Những mái nhà nhỏ bé, những con đường uốn lượn và những lớp núi xanh nối nhau đến tận chân trời.

Chiều xuống, cả nhà trở về nơi nghỉ. Ai cũng mệt nhưng gương mặt đều vui vẻ. Trên đường đi, em nhận ra mình đã có thêm nhiều hiểu biết về thiên nhiên và cuộc sống ở vùng núi. Em hiểu rằng những cảnh đẹp ấy cần được giữ gìn bằng những việc rất cụ thể như không xả rác, không bẻ cây và biết tôn trọng môi trường. Chuyến đi cũng khiến em nhận ra rằng rời xa những con phố đông đúc đôi khi giúp con người sống chậm lại, lắng nghe tiếng gió, tiếng chim và cảm nhận vẻ đẹp bình dị xung quanh mình.

Đêm hôm ấy, em nằm bên cửa sổ và nhìn những ngọn núi chìm trong bóng tối. Một vài ánh đèn nhỏ thấp thoáng dưới thung lũng, trông như những vì sao rơi xuống mặt đất. Em biết chuyến đi rồi sẽ kết thúc, nhưng những hình ảnh ấy sẽ còn ở lại trong trí nhớ. Đối với em, đó không chỉ là một chuyến khám phá vùng đất mới mà còn là lần đầu em cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp rộng lớn của thiên nhiên. Kí ức về những đám mây lững lờ trên núi vẫn luôn khiến lòng em dịu lại mỗi khi nhớ về.

Bài tham khảo Mẫu 4

Tuổi thơ giống như một cuốn album nhiều trang, mỗi chuyến đi lại góp thêm vào đó một bức ảnh đầy màu sắc. Trong những trang kí ức của em, chuyến dã ngoại cùng lớp đến một khu sinh thái vẫn luôn có một vị trí thật đặc biệt. Đó là một ngày trời xanh, gió nhẹ và tiếng cười của bạn bè vang lên suốt quãng đường. Điều khiến em nhớ nhất không phải là một địa điểm nổi tiếng mà là cảm giác cả lớp cùng nhau vui chơi, giúp đỡ và trở nên gần gũi hơn sau một ngày trải nghiệm.

Sáng hôm ấy, sân trường đông vui hơn mọi ngày. Các bạn mang theo ba lô nhỏ, nước uống và những món đồ cần thiết. Khi xe xuất phát, cả lớp nhanh chóng trở nên náo nhiệt. Bạn kể chuyện, bạn hát, có nhóm lại cùng nhau chơi trò đoán chữ. Em ngồi bên cửa sổ, vừa trò chuyện vừa ngắm những hàng cây chạy lùi về phía sau. Khi đến khu sinh thái, trước mắt chúng em là một khoảng không gian rộng lớn với những bãi cỏ xanh, hồ nước trong và những hàng cây rợp bóng. Không khí trong lành khiến ai cũng thích thú.

Sau khi nghe thầy cô hướng dẫn, các nhóm bắt đầu tham gia những hoạt động trải nghiệm. Nhóm em được giao một thử thách tìm đường theo bản đồ nhỏ. Ban đầu, chúng em khá lúng túng vì không biết nên đi theo hướng nào. Sau khi cùng nhau quan sát, mỗi bạn đóng góp một ý kiến và cuối cùng cả nhóm cũng tìm được đường đúng. Tiếp đó, chúng em tham gia kéo co, chạy tiếp sức và một số trò chơi tập thể. Tiếng reo hò vang lên khắp bãi cỏ. Có lúc một bạn trong nhóm mệt, cả nhóm cùng động viên và chờ bạn nghỉ rồi mới tiếp tục. Đến giờ ăn trưa, chúng em ngồi thành vòng tròn dưới bóng cây, chia sẻ thức ăn và kể lại những chuyện vui vừa xảy ra.

Cuối buổi, các nhóm cùng nhau thu gom rác và sắp xếp lại khu vực nghỉ. Nhìn bãi cỏ sạch sẽ sau khi mọi người cùng chung tay, em thấy rất vui. Trên đường về, cả lớp không còn ồn ào như lúc sáng vì ai cũng đã thấm mệt, nhưng thỉnh thoảng vẫn có tiếng cười bật lên khi ai đó nhắc lại một chuyện hài hước. Em nhận ra chuyến đi đã dạy mình nhiều điều hơn những gì em nghĩ. Em hiểu rằng làm việc cùng nhau cần sự lắng nghe, nhường nhịn và trách nhiệm. Khi mỗi người biết góp một phần nhỏ, cả tập thể có thể tạo nên một ngày thật vui và ý nghĩa.

Chiếc xe đưa chúng em trở về trường khi bầu trời đã chuyển sang màu vàng nhạt của buổi chiều. Em nhìn những người bạn ngồi bên cạnh và chợt thấy khoảng cách giữa chúng em dường như gần hơn trước. Chuyến đi rồi sẽ trở thành một câu chuyện được nhắc lại trong những giờ ra chơi, nhưng tiếng cười và sự gắn bó của ngày hôm ấy chắc chắn sẽ còn ở lại lâu hơn. Đó là một mảnh kí ức trong trẻo mà em tin rằng sau này khi lớn lên, mình vẫn sẽ mỉm cười khi nhớ đến.

Bài tham khảo Mẫu 5

Chiều xuống rất chậm trên thành phố, những tia nắng cuối ngày trải dài trên những mái nhà và hàng cây ven đường. Trong dòng người đang trở về sau một ngày bận rộn, em cùng chị gái bắt đầu một chuyến đi mà ban đầu em nghĩ chỉ là một buổi vui chơi bình thường. Chúng em đến một khu vui chơi lớn trong thành phố, nơi có những trò chơi, những hàng cây và vô số ánh đèn. Thế nhưng một sự cố bất ngờ xảy ra đã khiến chuyến đi ấy trở thành một kỉ niệm mà em nhớ mãi.

Ngay từ lúc bước vào, em đã bị cuốn hút bởi không khí náo nhiệt. Tiếng nhạc vang lên, những chiếc đèn nhiều màu sắc lấp lánh, trẻ em chạy nhảy khắp nơi. Chị nắm tay em dẫn đi qua từng khu vực. Hai chị em chơi vài trò chơi rồi mua nước ngồi nghỉ. Vì quá mải nhìn những chiếc xe điện chạy ngang qua, em vô tình đi chậm lại và chẳng mấy chốc đã không còn nhìn thấy chị. Khi quay lại, xung quanh toàn là những gương mặt xa lạ. Em bắt đầu lo lắng, tim đập nhanh và chỉ muốn tìm được chị ngay lập tức.

Em nhớ lời người lớn dặn rằng khi bị lạc không nên tự ý chạy đi tìm mà cần đứng ở nơi an toàn và nhờ người phụ trách giúp đỡ. Em tìm đến một cô nhân viên gần đó, nói tên chị và mô tả chiếc áo chị đang mặc. Cô nhẹ nhàng trấn an rồi đưa em đến quầy hỗ trợ. Một lúc sau, chị chạy đến, gương mặt đầy lo lắng. Vừa nhìn thấy nhau, hai chị em cùng thở phào. Chị nắm chặt tay em và dặn lần sau phải đi sát bên nhau. Em xin lỗi chị rồi hai chị em ngồi nghỉ một lúc trước khi tiếp tục chuyến đi. Sau sự cố ấy, chúng em không còn mải chơi riêng mà luôn chú ý đến nhau hơn.

Trên đường về, em kể lại sự việc và chị cũng cười bảo rằng đó là một bài học đáng nhớ. Em hiểu rằng đi chơi vui cũng cần có trách nhiệm với bản thân và người đi cùng. Em học được cách bình tĩnh khi gặp sự cố, biết tìm người lớn đáng tin cậy để nhờ giúp đỡ và không hoảng loạn chạy lung tung. Chuyến đi cũng khiến tình cảm giữa hai chị em trở nên gần gũi hơn, bởi sau khoảnh khắc lo lắng ấy, em càng hiểu chị luôn quan tâm và bảo vệ mình.

Đêm hôm đó, thành phố vẫn sáng rực ngoài cửa sổ, nhưng trong lòng em vẫn còn nguyên cảm giác nhẹ nhõm khi nhớ đến khoảnh khắc hai chị em tìm thấy nhau. Chuyến đi ấy không hoàn toàn diễn ra như em tưởng tượng, nhưng chính sự cố bất ngờ lại khiến nó trở thành một kỉ niệm khó quên. Em hiểu rằng mỗi chuyến đi đều có thể mang đến những điều ngoài dự tính, và đôi khi chính những khoảnh khắc ấy lại dạy cho ta những bài học quý giá nhất.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...