Viết bài văn kể lại một cuộc gặp gỡ giữa em với người thân hoặc bạn bè mà em ấn tượng nhất>
- Em muốn kể về cuộc gặp gỡ nào? (Một cuộc gặp gỡ em trực tiếp tham gia hoặc một cuộc hội ngộ em từng chứng kiến,...) - Vì sao cuộc gặp gỡ ấy để lại trong em ấn tượng sâu sắc?
Dàn ý
Trong cuộc sống, em đã từng đọc, từng chứng kiến hoặc đã từng trực tiếp có những cuộc gặp gỡ, hội ngộ thú vị. Từ những trải nghiệm đó, em hãy viết bài văn kể lại một cuộc gặp gỡ giữa em với người thân hoặc bạn bè mà em ấn tượng nhất.
I. Mở bài
- Em muốn kể về cuộc gặp gỡ nào? (Một cuộc gặp gỡ em trực tiếp tham gia hoặc một cuộc hội ngộ em từng chứng kiến,...)
- Vì sao cuộc gặp gỡ ấy để lại trong em ấn tượng sâu sắc?
II. Thân bài
a. Hoàn cảnh diễn ra cuộc gặp gỡ
- Cuộc gặp gỡ diễn ra vào thời gian nào? (Một buổi sáng, buổi chiều, ngày nghỉ, dịp Tết, mùa hè,...)
- Cuộc gặp gỡ diễn ra ở đâu? (Ở nhà, quê, trường học, công viên, nhà ga, sân bay, nơi tham quan,...)
- Vì sao em có mặt ở đó? (Đi cùng gia đình, về thăm quê, đi chơi, tham gia một hoạt động,...)
- Trước khi cuộc gặp diễn ra, khung cảnh và mọi người như thế nào? (Mọi người đang chờ đợi, trò chuyện,...)
b. Diễn biến cuộc gặp gỡ
- Cuộc gặp gỡ bắt đầu như thế nào? (Em nhìn thấy người thân hoặc em bất ngờ chứng kiến hai người nhận ra nhau,...)
- Khoảnh khắc hội ngộ có gì đặc biệt? (Chạy lại gần, gọi tên nhau, nắm tay, ôm nhau, mỉm cười, xúc động,...)
- Những người trong cuộc đã nói với nhau những gì? (Hỏi thăm, kể về cuộc sống, nhắc lại kỉ niệm cũ, chia sẻ những thay đổi sau thời gian xa cách,...)
- Chi tiết nào khiến em nhớ nhất? (Một câu nói, ánh mắt, nụ cười, cái ôm, món quà, giọt nước mắt xúc động hoặc một câu chuyện được nhắc lại,...)
- Trong suốt cuộc gặp, cảm xúc của em như thế nào?/ Nếu chứng kiến, thì e thấy cảm xúc của người trong cuộc gặp gỡ như thế nào? (Bất ngờ, vui mừng, háo hức, xúc động, hạnh phúc, bồi hồi,...)
c. Kết thúc cuộc gặp gỡ
- Cuộc gặp gỡ kết thúc như thế nào? (Mọi người phải chia tay, người thân trở về, bạn cũ tiếp tục chuyến đi,...)
- Trước khi chia tay, mọi người đã làm gì? (Ôm nhau, tặng quà, chụp ảnh, dặn dò, hẹn ngày gặp lại,...)
- Sau cuộc gặp, em cảm thấy thế nào? (Vui vẻ, hạnh phúc, lưu luyến, xúc động, tiếc nuối,...)
- Cuộc gặp gỡ giúp em nhận ra điều gì? (Biết trân trọng những người thân yêu, hiểu hơn giá trị của tình bạn, biết quý trọng những cuộc hội ngộ sau thời gian xa cách,...)
III. Kết bài
- Khi nhớ lại cuộc gặp gỡ ấy, em có cảm xúc gì?
- Vì sao cuộc gặp ấy trở thành một kỉ niệm đáng nhớ? (Vì đó là một cuộc gặp bất ngờ, một lần hội ngộ sau thời gian dài xa cách, hoặc một khoảnh khắc tình cảm khiến em vô cùng xúc động,....)
- Em mong muốn điều gì? (Mong có thêm nhiều dịp gặp lại người thân, bạn bè, mong những người mình yêu quý luôn ở bên nhau,...)
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Chiều cuối hè, con đường làng phủ đầy những vệt nắng vàng, hàng cây ven đường khe khẽ lay trong gió và tiếng chim gọi nhau vang lên giữa không gian yên ả. Trong chuyến về quê hôm ấy, em bất ngờ gặp lại người anh họ đã lâu không về thăm nhà, khiến lòng em vừa ngạc nhiên vừa vui sướng.
Vừa nhìn thấy em, anh đã nhận ra ngay và gọi lớn tên em khiến em chạy thật nhanh đến bên anh. Hai anh em ríu rít hỏi thăm nhau và kể cho nhau nghe những chuyện đã xảy ra trong thời gian xa cách. Anh kể về việc học tập và cuộc sống nơi thành phố, còn em hào hứng kể những chuyện vui ở trường và những ngày hè ở quê. Sau đó, chúng em cùng đi dạo quanh khu vườn quen thuộc, nơi từng lưu giữ biết bao kỉ niệm của hai anh em thuở nhỏ. Chúng em tìm lại chiếc xích đu cũ từng chơi cùng nhau rồi bật cười khi nhớ những trò nghịch ngợm ngày trước. Anh còn nhắc đến lần hai đứa cùng trèo cây hái ổi rồi bị bà phát hiện, khiến cả hai vừa kể vừa cười vang. Những câu chuyện tưởng như đã cũ bỗng trở nên sống động khi được nhắc lại trong buổi chiều đầy nắng. Em nhận ra dù đã xa nhau khá lâu, tình cảm giữa hai anh em vẫn thân thiết như ngày nào. Khoảng sân nhỏ, khu vườn quen thuộc và tiếng cười của anh khiến em có cảm giác tuổi thơ đang trở về thật gần. Chúng em còn hẹn nhau lần sau sẽ cùng đi thả diều trên cánh đồng phía cuối làng. Em chỉ mong thời gian trôi thật chậm để buổi chiều đoàn tụ ấy kéo dài thêm một chút.
Đến lúc anh phải trở về, em đứng bên cổng lưu luyến vẫy tay cho đến khi bóng anh khuất sau hàng cây. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy đã để lại trong em một niềm vui dịu dàng mà em sẽ luôn nâng niu. Có lẽ những lần trở về quê sau này sẽ lại đem đến cho em những cuộc hội ngộ ấm áp như thế.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Buổi sáng ở sân ga hôm ấy đông vui hơn thường ngày, những chuyến tàu nối nhau vào ga cùng tiếng bước chân và tiếng gọi nhau tạo nên một không khí náo nhiệt. Giữa dòng người qua lại, em bất ngờ nhìn thấy người bạn cũ đã chuyển đi nơi khác từ mấy năm trước, khiến em không khỏi ngỡ ngàng và vui mừng.
Vừa nhận ra nhau, chúng em cùng gọi tên đối phương rồi nhanh chóng chạy lại gần với những nụ cười rạng rỡ. Bạn kể cho em nghe về ngôi trường mới và những người bạn mới, còn em kể về lớp học cũ cùng những chuyện vui trong thời gian hai đứa xa nhau. Chúng em cùng nhắc lại những lần làm bài, những buổi ra chơi và những chiều tan học thường đi bên nhau dưới hàng cây trước cổng trường. Có những chuyện tưởng đã quên từ lâu nhưng khi nhắc lại, cả hai vẫn bật cười như thể những ngày tháng ấy mới chỉ xảy ra hôm qua. Bạn còn kể cho em nghe về những ngày đầu chuyển trường, khi bạn cũng từng nhớ lớp cũ và những người bạn thân thiết. Em nghe bạn kể mà vừa vui vừa thấy thương người bạn đã phải làm quen với một cuộc sống mới. Sau đó, chúng em cùng xem lại những bức ảnh cũ trong điện thoại và thi nhau chỉ ra những gương mặt quen thuộc ngày trước. Tiếng cười của hai đứa hòa vào âm thanh náo nhiệt của sân ga khiến cuộc hội ngộ càng trở nên đáng nhớ. Bạn còn tặng em một chiếc móc khóa nhỏ mang từ nơi bạn sống khiến em càng thêm trân trọng món quà ấy. Tiếng loa báo tàu vang lên khiến cuộc trò chuyện đang vui phải dừng lại, nhưng chúng em vẫn cố gắng đứng cạnh nhau thêm vài phút để nói những lời lưu luyến trước khi chia tay.
Khi bạn bước lên tàu, em đứng dưới sân ga vẫy tay cho đến khi toa tàu khuất hẳn sau những dãy nhà. Cuộc hội ngộ ngắn ngủi ấy khiến em vui suốt cả ngày và làm em thêm trân trọng những tình bạn chân thành. Em tin rằng rồi một ngày nào đó, chúng em sẽ lại gặp nhau và có thêm thật nhiều câu chuyện để kể cho nhau nghe.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Một buổi sáng đầu xuân, sân nhà ông bà rộn ràng tiếng chim và mùi hoa bưởi thoang thoảng trong gió, khiến không gian quen thuộc càng trở nên ấm áp. Em đang phụ bà quét lá ngoài hiên thì bất ngờ nghe tiếng cười quen thuộc từ ngoài cổng vọng vào và nhận ra người cô đã nhiều năm sống xa quê vừa trở về thăm ông bà.
Cô vừa bước vào sân, bà đã vội đi ra ôm lấy cô, còn ông đứng bên cạnh nở nụ cười hiền hậu đầy xúc động. Cả nhà nhanh chóng quây quần bên nhau, hỏi han chuyện sức khỏe, công việc rồi kể cho nhau nghe những chuyện đã xảy ra trong những năm tháng xa cách. Cô lấy từ trong túi ra vài tấm ảnh cũ, cả nhà cùng ngồi xem và bật cười trước những dáng vẻ ngộ nghĩnh của cô ngày còn nhỏ. Em thích nhất khoảnh khắc bà cứ nắm chặt tay cô, vừa hỏi chuyện vừa nhìn cô bằng ánh mắt trìu mến như muốn bù đắp cho những tháng ngày mẹ con xa cách. Ông cũng kể lại những kỉ niệm ngày cô còn bé khiến cô vừa cười vừa ngượng ngùng. Bữa cơm hôm ấy trở nên đặc biệt hơn bởi có thêm tiếng cười và những câu chuyện nối dài mãi không dứt. Em ngồi bên cạnh lắng nghe mọi người trò chuyện và cảm nhận rõ niềm hạnh phúc của một gia đình được sum họp sau thời gian dài xa cách. Ngoài sân, những chùm hoa bưởi khẽ rung trong gió, hương thơm dịu dàng như hòa cùng niềm vui của cả nhà. Cô còn hứa rằng thời gian tới sẽ cố gắng thu xếp công việc để thường xuyên về thăm ông bà hơn. Nhìn nụ cười của bà và ánh mắt vui vẻ của ông, em mong những buổi sum họp như thế sẽ luôn xuất hiện trong ngôi nhà thân thương này.
Đến chiều, cô lại phải trở về thành phố, còn cả nhà đứng bên cổng lưu luyến tiễn cô lên đường. Nhìn bóng cô khuất dần sau hàng cây, em càng hiểu rằng được trở về bên những người thân yêu luôn là một niềm hạnh phúc thật dịu dàng. Có lẽ sau này, mỗi khi nghe hương hoa bưởi thoảng qua, em sẽ lại nhớ đến buổi hội ngộ ấm áp ấy.
Bài tham khảo Mẫu 1
Dòng thời gian vẫn ngày ngày trôi qua như một dòng nước trong veo, lặng lẽ mang theo những buổi học, tiếng cười và cả những người từng bước qua tuổi thơ của mỗi chúng ta. Có những người bạn dù đã rời xa từ lâu nhưng chỉ cần một ánh mắt, một giọng nói quen thuộc cũng đủ khiến cả miền kí ức bỗng thức dậy. Với em, Mai là một người bạn như thế. Sau hai năm kể từ ngày bạn chuyển trường, em tưởng rằng những kỉ niệm giữa hai đứa chỉ còn nằm yên trong những trang vở cũ. Vậy mà một buổi chiều đầu hạ, giữa sân trường thân quen, em đã bất ngờ gặp lại Mai.
Hôm ấy là một buổi chiều đầu hạ. Cơn mưa vừa đi qua, để lại trên sân trường những vũng nước nhỏ long lanh như những mảnh gương. Hàng phượng trước cổng rung rinh trong gió, những chiếc lá còn đọng nước, thỉnh thoảng lại rơi xuống vài giọt mát lạnh. Em vừa dắt xe ra khỏi sân thì bỗng nghe phía sau vang lên một giọng nói quen thuộc: “Có phải cậu không?”. Em quay lại. Dưới gốc phượng, một bạn gái đang mỉm cười nhìn em. Chỉ vài giây sau, em nhận ra đó chính là Mai. Mái tóc của bạn đã dài hơn, dáng người cũng cao hơn trước, nhưng nụ cười vẫn rạng rỡ và thân thuộc như ngày nào. Em vui mừng chạy đến, hai đứa ôm chầm lấy nhau rồi cùng bật cười vì cuộc gặp gỡ quá bất ngờ.
Sau những phút đầu tiên đầy ngỡ ngàng, chúng em ngồi xuống chiếc ghế đá dưới gốc phượng. Câu chuyện cứ thế nối tiếp câu chuyện. Mai kể về ngôi trường mới, những người bạn mới và những điều bạn đã trải qua trong hai năm xa lớp cũ. Em cũng kể cho Mai nghe chuyện học tập, những hoạt động của lớp và những thay đổi ở sân trường. Rồi chẳng biết từ lúc nào, câu chuyện lại quay về những ngày hai đứa còn học chung. Chúng em nhắc chuyện cùng nhau trực nhật, tranh nhau tưới những chậu cây trước cửa lớp, cùng chia nhau một chiếc bánh trong giờ ra chơi. Cả hai còn cười vang khi nhớ đến lần mải mê trò chuyện dưới sân trường đến mức tiếng trống vào lớp đã vang lên mà chẳng ai hay. Những kỉ niệm tưởng như rất nhỏ bé ấy bỗng hiện về rõ ràng, đẹp đẽ như những cánh phượng đỏ được ép giữa trang vở năm nào.
Mải trò chuyện, chúng em chẳng nhận ra nắng đã nhạt dần. Bầu trời phía cuối sân trường chuyển sang màu vàng dịu, những tán cây đổ bóng dài trên lối đi. Khi mẹ Mai đến đón, hai đứa mới đứng lên. Mai nắm tay em, hẹn rằng khi có dịp sẽ lại ghé thăm trường cũ. Trước lúc bước lên xe, bạn còn quay lại vẫy tay thật lâu. Em đứng dưới gốc phượng, nhìn theo bóng bạn khuất dần sau cánh cổng mà trong lòng vừa vui vừa lưu luyến.
Cuộc gặp chỉ kéo dài một buổi chiều nhưng đã đem đến cho em niềm vui thật lâu. Em hiểu rằng tình bạn chân thành không dễ dàng mất đi chỉ vì khoảng cách hay thời gian. Nó giống như một hạt giống nhỏ nằm sâu trong lòng đất, tưởng như im lặng nhưng chỉ cần một cơn mưa kỉ niệm cũng có thể nảy mầm xanh trở lại. Em sẽ luôn trân trọng tình bạn với Mai và mong rằng một ngày nào đó, dưới tán phượng thân quen, chúng em lại được ngồi bên nhau và kể cho nhau nghe những câu chuyện mới.
Bài tham khảo Mẫu 2
Mỗi mái nhà đều có một nơi để những người đi xa mong ngóng trở về. Đó có thể là căn bếp thơm mùi khói, là chiếc sân đầy nắng hay đơn giản chỉ là tiếng gọi thân thương vang lên sau cánh cổng. Mỗi dịp Tết về, quê em lại trở nên đặc biệt hơn bởi những cuộc sum họp như thế. Trong sắc đào hồng phai, giữa mùi hương của bánh trái và tiếng cười rộn ràng đầu năm, em đã có một cuộc gặp gỡ mà đến giờ vẫn nhớ mãi.Đó là cuộc gặp lại người cô đã nhiều năm sống xa quê.
Sáng mồng Một Tết, em theo mẹ về nhà ông bà chúc Tết. Con đường làng quen thuộc hôm ấy như khoác lên mình một chiếc áo mới. Những cành đào trước sân rung rinh trong gió, vài nhà đã treo câu đối đỏ, khói bếp bảng lảng trên những mái nhà. Vừa bước qua cánh cổng, em đã nghe tiếng nói cười rộn ràng vọng ra từ trong nhà. Em còn đang ngạc nhiên thì một người phụ nữ từ trong sân bước ra. Ban đầu, em chưa nhận ra cô ngay bởi cô đã thay đổi khá nhiều sau những năm sống xa quê. Nhưng rồi ánh mắt dịu dàng và nụ cười quen thuộc ấy khiến em reo lên: “Cô!”. Em chạy đến ôm chầm lấy cô. Cô vui vẻ xoa đầu em, hỏi han chuyện học hành rồi cười thật hiền.
Không khí trong nhà lập tức trở nên rộn ràng hơn. Ông bà hỏi cô về công việc và cuộc sống ở nơi xa. Cô vừa kể chuyện vừa cười, thỉnh thoảng lại nhắc đến những kỉ niệm của gia đình ngày trước. Một lúc sau, cô mở túi lấy ra những món quà nhỏ mang về cho mọi người. Khi nhận được một cuốn sổ có in hình những địa danh cô từng đi qua, em thích thú lật từng trang. Hai cô cháu ngồi cạnh nhau, vừa xem ảnh vừa trò chuyện. Cô kể cho em nghe về những thành phố xa xôi, còn em say sưa kể chuyện trường lớp. Nhìn ông bà ngồi bên cạnh, khuôn mặt ánh lên niềm vui, em cảm nhận được sự ấm áp của một mái nhà khi những người thân yêu cùng trở về. Ngoài sân, nắng đầu năm trải vàng trên những cành cây, còn trong nhà, tiếng cười cứ nối dài mãi.
Buổi chiều đến nhanh hơn em tưởng. Cô chuẩn bị trở lại thành phố để tiếp tục công việc. Bà cứ đứng bên cạnh dặn dò đủ điều, nào là giữ gìn sức khỏe, nào là khi nào rảnh thì lại về quê. Ông lặng lẽ mang đồ ra xe rồi đứng chờ bên cổng. Em ôm cô thật chặt trước lúc chia tay, trong lòng bỗng thấy buồn dù biết cô sẽ còn trở về. Chiếc xe từ từ lăn bánh, cô đưa tay vẫy qua cửa kính. Mọi người đứng bên cổng nhìn theo cho đến khi chiếc xe chỉ còn là một chấm nhỏ sau hàng cây.
Cuộc gặp gỡ đầu năm ấy tuy giản dị nhưng đã để lại trong em một cảm giác thật ấm áp. Em hiểu rằng gia đình chính là nơi dù đi xa đến đâu, người ta vẫn luôn mong được trở về. Đôi khi, hạnh phúc chẳng phải điều gì lớn lao, mà chỉ là được ngồi bên nhau trong một bữa cơm, được nghe một tiếng cười quen thuộc và được trao nhau một cái ôm thật chặt. Em mong mái nhà của ông bà sẽ luôn là nơi mọi người tìm về, để những mùa Tết sau lại tiếp tục đầy ắp tiếng cười và yêu thương.
Bài tham khảo Mẫu 3
Buổi chiều ở quê có một vẻ bình yên rất riêng. Ánh nắng chậm rãi nghiêng xuống mái hiên, những tàu cau khẽ đung đưa trong gió, còn khu vườn sau nhà vang lên tiếng chim gọi nhau tìm chỗ ngủ. Trong khoảng lặng dịu dàng ấy, em thường thích ngồi bên ông ngoại, nghe ông kể những câu chuyện từ ngày xưa. Nhưng có một buổi chiều, câu chuyện của ông không bắt đầu bằng lời kể mà bằng tiếng xe dừng trước cổng. Từ khoảnh khắc người khách bước vào sân, em đã được chứng kiến một cuộc hội ngộ đặc biệt giữa ông ngoại và người bạn cũ mà ông đã xa cách suốt nhiều năm.
Hôm ấy, em đang ngồi bên ông ngoài hiên thì nghe tiếng xe máy dừng trước cổng. Một người đàn ông tóc đã điểm bạc bước vào sân, trên tay cầm một chiếc túi nhỏ. Ông ngoại nhìn người khách vài giây rồi bất ngờ đứng bật dậy. Hai người nhìn nhau, rồi cùng gọi tên đối phương như thể sợ người trước mặt sẽ biến mất. Họ nắm chặt tay nhau, vỗ vai nhau và cười vang. Nụ cười của ông ngoại lúc ấy khác hẳn mọi ngày, rạng rỡ và trẻ trung đến lạ. Nhìn ông vui như vậy, em cũng thấy trong lòng mình lan ra một niềm vui khó tả.
Sau lời hỏi thăm ban đầu, hai ông ngồi xuống chiếc ghế dài ngoài hiên. Câu chuyện từ chuyện gia đình, công việc dần chuyển về những năm tháng tuổi trẻ. Ông kể ngày trước hai người từng học chung, cùng đạp xe qua những con đường làng đầy bụi đất, cùng giúp nhau làm bài và có lần còn trốn ngủ trưa để đi bắt ve. Người bạn vừa nghe vừa cười, thỉnh thoảng lại nhắc thêm những chuyện mà ông đã quên. Có lúc cả hai cười vang đến mức hàng xóm đi ngang cũng ngoái nhìn. Nhưng cũng có những phút giọng nói chậm lại khi họ nhắc đến những người bạn cũ nay đã ở những nơi rất xa. Em ngồi bên cạnh, lặng lẽ nhìn gương mặt ông. Những nếp nhăn nơi khóe mắt dường như không thể che được ánh sáng của một thời tuổi trẻ đang trở về trong ánh mắt ấy.
Khi bóng chiều dần đổ dài trên sân, người bạn đứng lên xin phép ra về. Hai ông nắm tay nhau thật lâu, hẹn một ngày gần nhất sẽ lại gặp. Ông ngoại tiễn bạn ra tận cổng rồi đứng đó vẫy tay mãi cho đến khi bóng người khuất sau hàng tre. Trở vào nhà, ông vẫn giữ nụ cười trên môi. Ông ngồi xuống chiếc ghế cũ, kể thêm cho em vài chuyện về người bạn ấy. Giọng ông chậm rãi nhưng đầy niềm vui, như thể cuộc gặp gỡ vừa rồi đã mở lại một cánh cửa nhỏ dẫn về những năm tháng đã xa.
Em không phải là người trực tiếp tham gia cuộc hội ngộ nhưng lại cảm thấy mình đã nhận được một món quà tinh thần thật đẹp. Em hiểu rằng tình bạn chân thành có thể vượt qua khoảng cách của thời gian. Nó giống như dòng nước trong con sông quê, dù chảy qua bao mùa nắng mưa vẫn giữ được vẻ trong trẻo của mình. Nhìn niềm vui còn đọng trên gương mặt ông, em càng biết trân trọng những người đã cùng ta đi qua những năm tháng đáng nhớ của cuộc đời.
Bài tham khảo Mẫu 4
Những sân ga lúc nào cũng đầy những âm thanh của những cuộc chia xa và đoàn tụ. Tiếng còi tàu vang lên, tiếng loa thông báo nối tiếp nhau, tiếng hành lí lăn trên sân ga và những bước chân vội vã hòa thành một bản nhạc rất riêng. Ở nơi ấy, người ta có thể bắt gặp những cái vẫy tay lưu luyến của người tiễn biệt, cũng có thể nhìn thấy niềm vui hiện rõ trên gương mặt của người đang chờ đợi. Và với em, sân ga còn lưu giữ một kỉ niệm thật đẹp, là một buổi sáng em theo bố mẹ ra đón người anh họ đã lâu không trở về.
Hôm ấy, bố mẹ đưa em ra ga từ khá sớm. Sân ga đã đông người. Những hàng ghế chật kín hành khách, tiếng loa vang lên thông báo giờ tàu, tiếng bánh xe hành lí lăn lộc cộc trên nền sân. Em đứng bên bố, trong lòng háo hức vì sắp được gặp anh. Khi đoàn tàu từ từ tiến vào ga, tiếng bánh sắt nghiến trên đường ray vang lên rồi chậm dần. Những cánh cửa mở ra, dòng người lần lượt bước xuống. Em chăm chú nhìn từng khuôn mặt, từng dáng người. Bỗng giữa đám đông, một dáng người cao cao xuất hiện. Người ấy nhìn về phía chúng em rồi bất ngờ mỉm cười và gọi lớn tên em. Em nhận ra anh ngay lập tức. Niềm vui bỗng ùa đến, em chạy thật nhanh về phía anh. Hai anh em gặp nhau, vừa cười vừa hỏi thăm, rồi cùng nhau kéo hành lí ra khỏi sân ga.
Trên đường về nhà, câu chuyện giữa hai anh em cứ nối dài. Anh kể về cuộc sống ở nơi xa, về trường học, những người bạn và những điều mới mẻ anh đã trải qua. Em cũng ríu rít kể chuyện lớp học, những trò vui trong giờ ra chơi và những điều mình đang học. Đang nói chuyện, anh bất ngờ lấy trong túi ra một món quà nhỏ. Đó chỉ là một chiếc móc khóa đơn giản nhưng có hình rất đẹp. Em cầm món quà trên tay, lòng vui rộn ràng. Nhìn món quà nhỏ, những kí ức ngày bé bỗng trở về, những buổi chiều hai anh em chạy chơi ngoài sân, những lần anh kiên nhẫn chỉ cho em một trò chơi mới. Những kỉ niệm ấy tưởng đã xa nhưng vẫn nằm nguyên trong một góc ấm áp của tuổi thơ.
Khi xe về đến nhà, ông bà đã đứng trước cổng chờ anh. Vừa nhìn thấy anh, bà đã bước nhanh ra đón, còn ông cười thật tươi rồi vỗ vai cháu. Cả nhà quây quần bên anh, người hỏi chuyện học hành, người hỏi cuộc sống ở nơi xa. Căn nhà vốn yên tĩnh bỗng đầy ắp tiếng cười. Em nhìn ông bà vui vẻ bên anh mà cảm nhận rõ niềm hạnh phúc của một gia đình khi có người thân trở về. Buổi tối hôm ấy, bữa cơm gia đình dường như ngon hơn mọi ngày bởi quanh mâm cơm là những câu chuyện không bao giờ kể hết.
Cuộc gặp ở sân ga hôm ấy đã trở thành một kỉ niệm đẹp trong tuổi thơ của em. Em nhận ra rằng sau những ngày xa cách, điều khiến người ta mong chờ nhất đôi khi chỉ là được nhìn thấy một người thân yêu trở về bình an. Sân ga hôm ấy vẫn đông người, vẫn đầy tiếng tàu và những bước chân vội vã, nhưng trong kí ức của em, đó mãi là nơi lưu giữ khoảnh khắc đoàn tụ ấm áp. Có lẽ, những sân ga đẹp nhất không phải là nơi những chuyến tàu bắt đầu hay kết thúc, mà là nơi những người thương yêu tìm thấy nhau.
Bài tham khảo Mẫu 5
Mùa hè trong kí ức của mỗi người thường được dệt nên từ những sắc màu thật rực rỡ, là màu xanh trong của bầu trời, màu vàng óng của nắng, màu xanh biếc của biển và tiếng cười vang lên trên những nẻo đường xa. Nhưng đôi khi, điều khiến một chuyến đi trở nên đáng nhớ lại không nằm ở cảnh đẹp hay những địa danh mới lạ, mà ở một cuộc gặp gỡ hoàn toàn bất ngờ. Trong chuyến du lịch cùng gia đình vào mùa hè năm ngoái, giữa một nơi xa lạ và đông người, em đã tình cờ nhận ra Hương - người bạn từng học cùng lớp với em. Cuộc gặp bất ngờ ấy đã khiến chuyến đi của em trở thành một kỉ niệm đặc biệt.
Hôm ấy, gia đình em đến tham quan một khu du lịch bên biển. Bầu trời cao và trong, những đám mây trắng nhẹ trôi phía trên hàng dừa. Từ xa, tiếng sóng vỗ đều đều vào bờ, mang theo mùi mặn mòi của biển. Người qua lại khá đông, ai cũng háo hức với chuyến nghỉ hè. Trong lúc đứng chờ bố mẹ mua vé, em bỗng nghe một giọng nói quen thuộc vang lên phía sau. Âm thanh ấy khiến em quay đầu lại theo phản xạ. Giữa dòng người, một gương mặt thân quen đang nhìn em đầy ngạc nhiên. Đó chính là Hương! Hai đứa cùng gọi tên nhau rồi chạy đến. Chúng em cười vang vì chẳng ai có thể ngờ rằng lại gặp nhau ở một nơi xa lạ như thế.
Sau những phút ngạc nhiên ban đầu, Hương kể rằng gia đình bạn cũng đến đây nghỉ hè. Hai gia đình nhanh chóng làm quen rồi thống nhất cùng nhau tham quan một vài địa điểm trong khu du lịch. Em và Hương đi bên nhau, vừa ngắm cảnh vừa trò chuyện không ngừng. Bạn kể chuyện trường mới, những người bạn mới, còn em kể những chuyện xảy ra ở lớp cũ. Nhắc đến ngày trước, hai đứa lại bật cười khi nhớ những lần cùng làm bài, những buổi ra chơi ríu rít dưới sân trường và những lần tranh nhau kể chuyện. Có một kỉ niệm rất nhỏ mà cả hai vẫn nhớ, đó lần chúng em cùng chạy dưới mưa để lấy quyển vở bỏ quên trong lớp. Nghĩ lại, chúng em cười đến mức chẳng ai nói nổi thành lời. Gió biển thổi tung mái tóc, nắng trải vàng trên lối đi, còn những câu chuyện tưởng đã cũ lại trở nên sống động hơn bao giờ hết.
Đến chiều, mặt trời dần nghiêng về phía biển. Ánh nắng cuối ngày nhuộm mặt nước thành một dải màu óng ánh. Hai gia đình chuẩn bị trở về. Hương cúi xuống nhặt một chiếc vỏ ốc nhỏ, đặt vào tay em rồi bảo: “Tặng cậu để nhớ chuyến đi hôm nay nhé!”. Em cẩn thận cất món quà vào túi, trong lòng vừa vui vừa tiếc. Hai đứa đứng cạnh nhau thêm một lúc, hẹn rằng nếu có dịp sẽ lại gặp. Khi gia đình Hương đi về phía con đường khác, bạn còn quay lại vẫy tay. Em cũng đưa tay vẫy theo cho đến khi bóng bạn khuất dần. Chiếc vỏ ốc nhỏ nằm trong lòng bàn tay bỗng trở thành một món quà thật đặc biệt.
Cuộc gặp gỡ bất ngờ ấy khiến em nhận ra rằng những kỉ niệm đẹp đôi khi đến rất tự nhiên, chẳng cần ai sắp đặt trước. Một chuyến đi có thể cho ta những cảnh đẹp, những trải nghiệm mới, nhưng một cuộc gặp đúng lúc lại có thể khiến chuyến đi ấy trở nên đáng nhớ hơn rất nhiều. Sau này, có thể em sẽ quên một vài con đường mình từng đi qua, nhưng có lẽ sẽ vẫn nhớ buổi chiều bên biển năm ấy – khi giữa một nơi rộng lớn, em bất ngờ tìm thấy một người bạn cũ và cùng bạn nhặt lại những mảnh kí ức trong trẻo của tuổi học trò.
Bài tham khảo Mẫu 6
Có những hình ảnh tưởng đã chìm vào miền kí ức nhưng chỉ cần một khoảnh khắc bắt gặp, chúng lại hiện lên rõ ràng như vừa mới hôm qua. Một tiếng gọi, một nụ cười hay dáng người quen thuộc giữa dòng người xa lạ đôi khi cũng đủ làm lòng ta xao động. Với em, hình ảnh cô giáo chủ nhiệm lớp Một vẫn luôn gắn với những ngày đầu tiên em bước vào trường, còn nhiều bỡ ngỡ và vụng về. Vì thế, cuộc gặp bất ngờ với cô vào một buổi sáng cuối tuần đã trở thành một kỉ niệm mà em luôn trân trọng.
Sáng hôm ấy, mẹ đưa em đến hiệu sách để mua một vài quyển vở mới. Ngoài đường, nắng sớm nhẹ nhàng rải xuống những hàng cây, từng chiếc lá rung rinh trong gió. Khi đang đứng trước quầy sách, em bỗng nghe một giọng nói dịu dàng phía sau: “Có phải em là...?”. Em quay lại và ngỡ ngàng nhận ra cô giáo cũ. Cô vẫn có nụ cười hiền và ánh mắt ấm áp như ngày nào, chỉ có mái tóc đã dài hơn và bên khóe mắt xuất hiện vài nếp nhăn nhỏ. Em lễ phép chào cô rồi vui mừng kể rằng mình đã lên lớp mới. Cô hỏi thăm việc học, bạn bè và còn nhớ cả những điều nhỏ xíu em từng làm khi còn học lớp Một.
Đứng giữa hiệu sách đông người, em bỗng nhớ lại những ngày đầu đi học. Ngày ấy, em từng sợ viết sai, sợ bị gọi lên bảng và có lần còn lén khóc vì nhớ mẹ. Chính cô là người đã kiên nhẫn dỗ dành, nhẹ nhàng cầm tay em nắn từng nét chữ đầu tiên. Em kể lại những kỉ niệm ấy, cô nghe rồi cười. Cô bảo rằng những học trò nhỏ ngày nào giờ đã lớn lên rất nhiều. Hai cô trò cùng đi dọc những kệ sách, cô chọn cho em một quyển truyện phù hợp rồi dặn phải chăm đọc sách. Những lời dặn giản dị ấy khiến em cảm thấy thời gian như đang quay lại, đưa em trở về những ngày tháng đầu tiên của tuổi học trò.
Chẳng mấy chốc, mẹ gọi em ra về. Trước khi chia tay, em lễ phép chào cô và hứa sẽ cố gắng học tập thật tốt. Cô xoa đầu em, ánh mắt vẫn dịu dàng như ngày nào rồi nói rằng cô rất vui khi thấy em ngày càng trưởng thành. Em bước ra khỏi hiệu sách nhưng vẫn ngoái lại nhìn. Cô đứng giữa những giá sách, mỉm cười vẫy tay. Khoảnh khắc ấy khiến lòng em bỗng ấm lên như vừa được trở về một căn phòng quen thuộc của tuổi thơ.
Cuộc gặp chỉ diễn ra trong một khoảng thời gian ngắn nhưng đã đánh thức trong em biết bao kỉ niệm. Em hiểu rằng có những người thầy, người cô dù chỉ đồng hành với ta trong một chặng đường ngắn nhưng lại để lại dấu ấn rất lâu trong cuộc đời. Em sẽ luôn ghi nhớ sự dịu dàng và tận tâm của cô, bởi chính những bài học đầu tiên cô trao cho em đã trở thành những viên gạch nhỏ trên con đường trưởng thành.
Bài tham khảo Mẫu 7
Con ngõ nhỏ trước nhà em vẫn vậy, hàng cây vẫn rì rào mỗi khi gió thổi, bức tường cũ vẫn phủ một lớp rêu xanh và buổi chiều vẫn có ánh nắng vàng rơi xuống từng bậc thềm. Chỉ có con người là đổi thay theo năm tháng. Có người chuyển đi, có người trở về, để rồi một ngày, giữa con đường quen thuộc, ta bất chợt gặp lại một gương mặt từng gắn bó với tuổi thơ. Em đã có một cuộc gặp như thế với bác hàng xóm cũ sau nhiều năm bác chuyển đến nơi khác sinh sống.
Chiều hôm ấy, em đang đạp xe về nhà thì thấy một người đàn ông đứng trước căn nhà bên cạnh. Dáng người ấy khiến em có cảm giác rất quen thuộc. Em giảm tốc độ, nhìn kĩ rồi bất ngờ nhận ra bác Hùng – người hàng xóm từng thường xuyên cho em những quả ổi trong vườn. Bác cũng nhận ra em ngay. Bác cười lớn, gọi tên em rồi dang tay đón. Em dựng xe bên đường và chạy lại chào bác. Bác nhìn em từ đầu đến chân rồi bật cười: “Ngày trước còn bé tí, giờ đã cao thế này rồi!”. Câu nói giản dị ấy khiến em cũng cười theo.
Hai bác cháu ngồi trước hiên nhà, nhắc lại những chuyện ngày trước. Bác kể rằng sau khi chuyển đi, bác đã làm việc ở một thành phố khác rồi mới trở về quê. Em kể cho bác nghe chuyện trường lớp, những môn học yêu thích và những trò vui cùng bạn bè. Rồi bác chỉ vào cây ổi trước sân và bảo rằng cây ấy ngày trước vẫn còn bé, vậy mà giờ cành đã vươn rộng, mùa nào cũng sai quả. Nhìn những chiếc lá xanh rung rinh trong gió, em nhớ những buổi chiều mình từng đứng chờ bác hái ổi. Có hôm bác còn gọi em sang giúp tưới cây, rồi hai bác cháu vừa làm vừa kể chuyện. Những kí ức ấy tưởng đã phủ bụi theo thời gian nhưng nay lại trở về thật gần.
Khi trời bắt đầu ngả sang màu tím nhạt, bác chuẩn bị ra về. Trước lúc đi, bác hái vài quả ổi trong vườn, gói cẩn thận rồi đưa cho em. Em nhận món quà mà lòng vui lâng lâng. Bác dặn khi nào rảnh hãy sang chơi, còn em hứa sẽ thường xuyên hỏi thăm bác. Chiếc xe của bác chậm rãi đi qua con ngõ. Em đứng bên cổng nhìn theo, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác vừa thân thuộc vừa lưu luyến.
Cuộc gặp gỡ ấy khiến em nhận ra rằng những người từng đi qua tuổi thơ của ta thường để lại những dấu ấn thật sâu. Dù thời gian có làm con người thay đổi, những tình cảm chân thành vẫn có thể được giữ nguyên trong những điều rất nhỏ, đó là một lời hỏi thăm, một nụ cười hay vài quả ổi quê. Từ hôm ấy, mỗi lần đi qua căn nhà cũ, em lại nhớ đến bác và thấy con ngõ thân quen dường như cũng ấm áp hơn.
Bài tham khảo Mẫu 8
Sân trường vào những ngày hội giống như một bức tranh được đánh thức bởi thật nhiều màu sắc. Cờ đỏ bay trên nền trời, những dải ruy băng rung rinh trong gió, tiếng cười nói hòa cùng tiếng nhạc khiến từng góc sân đều trở nên rộn ràng. Giữa không khí náo nhiệt ấy, em không ngờ mình lại gặp một người bạn cũ đã lâu không liên lạc. Cuộc gặp bất ngờ ấy đã khiến ngày hội trường năm đó trở thành một kỉ niệm đặc biệt.
Hôm ấy, trường em tổ chức ngày hội văn hóa và thể thao. Từ sáng sớm, sân trường đã đông vui như một ngày hội lớn. Các lớp dựng gian trưng bày, trang trí bảng, chuẩn bị trò chơi. Em đang cùng các bạn treo những dải giấy màu lên hàng rào thì nghe một tiếng gọi rất quen. Quay lại, em thấy một bạn gái đang đứng phía sau. Phải mất vài giây em mới nhận ra đó là Linh – người bạn từng học cùng lớp với em trước khi gia đình bạn chuyển đi. Linh cũng ngạc nhiên không kém. Hai đứa nhìn nhau rồi cùng bật cười, chạy đến nắm tay nhau như thể khoảng thời gian xa cách chưa từng tồn tại.
Chúng em nhanh chóng kể cho nhau nghe những thay đổi trong cuộc sống. Linh kể về trường mới, những người bạn mới và những cuộc thi bạn từng tham gia. Em kể về lớp cũ, cô giáo và những hoạt động của trường. Khi cùng đi qua các gian hàng, chúng em liên tục nhớ lại những ngày còn học chung. Có lần hai đứa cùng tham gia hội thi vẽ tranh, vì quá mải mê tô màu mà quên mất giờ nghỉ. Có lần chúng em cùng làm một tấm thiệp tặng cô rồi giấu trong ngăn bàn. Những chuyện nhỏ bé ấy khiến cả hai cười mãi. Tiếng nhạc từ sân khấu vang lên, cờ trên cao bay phần phật, nhưng dường như trong khoảnh khắc ấy, chúng em chỉ nhìn thấy những ngày tháng cũ đang trở về.
Đến cuối buổi, ngày hội dần khép lại. Các gian hàng được thu dọn, những dải ruy băng vẫn còn lay động trong gió chiều. Linh phải theo mẹ về trước. Hai đứa đứng bên nhau, hẹn sẽ giữ liên lạc và nếu có dịp sẽ lại cùng tham gia một ngày hội như thế này. Trước khi đi, Linh đưa cho em một chiếc vòng nhỏ bạn tự làm. Em cẩn thận đeo vào tay, còn bạn quay lại vẫy chào giữa dòng người đang ra về.
Ngày hôm ấy đã để lại trong em một niềm vui thật khó gọi tên. Em hiểu rằng tình bạn đôi khi không cần những lời hứa lớn lao. Chỉ cần hai người từng thật lòng yêu quý nhau thì dù xa cách bao lâu, một cuộc gặp tình cờ cũng có thể nối lại sợi dây thân quen. Chiếc vòng nhỏ Linh tặng em vẫn nằm trong ngăn bàn, như một dấu chấm dịu dàng của ngày hội và cũng như lời nhắc rằng tuổi thơ luôn có những cuộc gặp gỡ đẹp đẽ đến bất ngờ.
Bài tham khảo Mẫu 9
Có những ngày bình thường bỗng trở nên đáng nhớ chỉ bởi một cuộc gặp mà ta không hề chuẩn bị trước. Một ánh mắt nhận ra nhau giữa hành lang đông người, một tiếng gọi thân quen vang lên cũng có thể khiến lòng người ấm lại. Em vẫn nhớ lần theo mẹ đến bệnh viện thăm một người thân và bất ngờ gặp lại chú ruột đã lâu không về quê. Cuộc gặp ấy tuy giản dị nhưng khiến em cảm nhận rõ hơn sự gắn bó của những người trong gia đình.
Hôm ấy, mẹ đưa em đến bệnh viện thăm bà. Hành lang bệnh viện khá đông người, tiếng bước chân và tiếng xe đẩy vang lên khe khẽ. Em đi bên mẹ, trong lòng chỉ nghĩ đến việc sắp được gặp bà. Khi vừa rẽ qua một hành lang, em bỗng nhìn thấy một người đàn ông đang đứng bên cửa sổ. Dáng người ấy rất quen. Em nhìn kĩ rồi nhận ra chú. Chú cũng vừa quay lại và sững người khi thấy hai mẹ con. Sau vài giây bất ngờ, chú mỉm cười rồi gọi em lại gần. Em vui vẻ chào chú và hỏi thăm công việc. Chú xoa đầu em, cười bảo rằng em đã lớn hơn rất nhiều so với lần chú gặp trước đây.
Trong lúc chờ thăm bà, chú kể cho mẹ con em nghe về cuộc sống ở nơi xa. Chú phải đi làm xa nên không thường xuyên về quê, vì thế những lần gặp mặt của gia đình ngày càng ít. Em kể cho chú nghe chuyện học tập, những hoạt động ở trường và cả những việc nhỏ trong ngày. Chú chăm chú lắng nghe rồi hỏi em về những môn học yêu thích. Một lúc sau, chú lấy trong túi ra một quyển truyện nhỏ và bảo đã mua cho em trên đường đến đây. Món quà không lớn nhưng khiến em vui vô cùng. Nhìn chú cười, em bỗng nhận ra rằng dù mỗi người có một cuộc sống riêng, tình cảm gia đình vẫn luôn là sợi dây nối mọi người lại gần nhau.
Khi giờ thăm bệnh sắp kết thúc, chú phải trở về công việc. Chú dặn mẹ chăm sóc bà cẩn thận rồi quay sang nhắc em cố gắng học tập. Trước khi đi, chú xoa đầu em, còn em đứng bên mẹ nhìn theo bóng chú khuất dần cuối hành lang. Ánh nắng từ cửa sổ chiếu xuống nền nhà thành những vệt dài. Em bỗng thấy cuộc gặp vừa rồi tuy ngắn nhưng thật ấm áp, như một tia nắng len vào giữa không gian vốn yên tĩnh của bệnh viện.
Cuộc gặp tình cờ ấy giúp em hiểu rằng gia đình luôn hiện diện trong những khoảnh khắc tưởng như rất bình thường. Một lời hỏi thăm, một món quà nhỏ hay cái xoa đầu thân thuộc đều có thể trở thành sợi dây nối những người xa cách lại gần nhau. Em càng trân trọng hơn những phút giây được ở bên người thân và mong rằng gia đình mình sẽ luôn có thật nhiều dịp để gặp nhau, cùng cười và cùng chia sẻ những câu chuyện giản dị của cuộc sống.
Bài tham khảo Mẫu 10
Mùi giấy mới, tiếng lật sách khe khẽ và những tia nắng len qua khung cửa luôn khiến thư viện trở thành một nơi thật yên bình đối với em. Ở đó, mỗi cuốn sách giống như một cánh cửa nhỏ mở ra một thế giới khác. Nhưng có một lần, giữa những giá sách im lặng, em lại bất ngờ bắt gặp một “người quen” mà mình đã lâu không gặp. Đó là Tuấn, người bạn từng ngồi cùng bàn với em hồi lớp Ba.
Chiều hôm ấy, em đến thư viện để tìm tài liệu cho một bài tập. Không gian bên trong khá yên tĩnh. Ánh nắng cuối ngày nghiêng qua cửa kính, rơi thành từng vệt vàng trên sàn. Em đang chăm chú tìm một quyển sách thì nghe tiếng một cuốn sách được đặt xuống ngay phía bên cạnh. Em quay sang và bắt gặp một gương mặt quen thuộc. Cả hai nhìn nhau vài giây rồi cùng reo lên vì bất ngờ. Tuấn cười thật tươi, còn em vui đến mức quên cả việc mình đang tìm sách. Hóa ra gia đình bạn đã chuyển đến một khu phố khác nên chúng em lâu nay không có dịp gặp nhau.
Hai đứa ngồi xuống chiếc bàn gần cửa sổ và bắt đầu trò chuyện. Tuấn kể về trường mới, những người bạn mới và niềm yêu thích đọc sách của bạn. Em kể về lớp học, cô giáo và những hoạt động gần đây của trường. Rồi câu chuyện tự nhiên quay về những ngày hai đứa còn ngồi cùng bàn. Chúng em nhớ những lần cùng làm bài, những buổi ra chơi tranh nhau kể chuyện và cả lần cả hai bị cô nhắc vì mải đọc truyện trong giờ. Nghĩ lại, chúng em cười nhỏ để không làm ảnh hưởng đến mọi người xung quanh. Trên bàn, những trang sách vẫn nằm im, nhưng trong tâm trí hai đứa, cả một khoảng trời tuổi thơ dường như đang mở ra.
Trước khi ra về, Tuấn tìm trong túi một tấm thẻ đánh dấu sách nhỏ rồi đưa cho em. Bạn bảo đó là món quà tự làm và mong em dùng nó khi đọc sách. Em nhận lấy, cẩn thận đặt vào quyển sách vừa mượn. Hai đứa đứng ở cửa thư viện, hẹn một ngày gần nhất sẽ lại cùng nhau đọc sách. Khi Tuấn bước đi, em vẫn đứng nhìn theo. Bóng bạn kéo dài trên sân trong ánh nắng cuối ngày rồi dần khuất sau hàng cây.
Từ cuộc gặp gỡ ấy, em hiểu rằng kỉ niệm tuổi thơ không bao giờ thật sự biến mất. Chúng chỉ lặng lẽ nằm lại đâu đó, chờ một tiếng gọi, một ánh mắt hay một cuộc gặp tình cờ đánh thức. Với em, buổi chiều trong thư viện hôm ấy không chỉ giúp em tìm được một quyển sách hay mà còn giúp em tìm lại một người bạn và cả một phần kí ức trong trẻo của những năm tháng học trò.
Bài tham khảo Mẫu 11
Tết về, con đường làng như sáng hơn bởi sắc đỏ của câu đối, sắc hồng của hoa đào và những nụ cười hiện lên trên từng gương mặt. Nhưng có lẽ điều làm ngày Tết trở nên đặc biệt nhất không phải là bánh chưng hay những cành hoa rực rỡ, mà là khoảnh khắc những người thân từ phương xa trở về. Năm ấy, em đã có một cuộc hội ngộ bất ngờ với anh họ sau một thời gian dài anh đi học xa. Chỉ một buổi sáng đầu năm thôi nhưng đã khiến em cảm nhận sâu sắc hơn niềm vui của hai tiếng đoàn viên.
Sáng mồng Một, em đang cùng mẹ quét lại sân thì nghe tiếng xe dừng trước cổng. Từ trong nhà, bà vội bước ra. Em cũng tò mò chạy theo. Một chiếc xe vừa dừng trước hàng rào, cửa xe mở ra và anh họ bước xuống với một chiếc ba lô trên vai. Em nhận ra anh ngay nhưng vẫn đứng ngẩn ra vài giây vì anh đã thay đổi rất nhiều. Mái tóc ngắn hơn, dáng người cao hơn, gương mặt cũng trưởng thành hơn trước. Thế nhưng khi anh cười và đưa tay xoa đầu em, mọi khoảng cách dường như lập tức biến mất. Em chạy đến ôm lấy anh. Bà đứng phía sau không ngừng hỏi han, còn mẹ nhanh chóng vào bếp chuẩn bị thêm món ăn. Căn nhà vốn yên tĩnh bỗng rộn ràng như một tổ chim vừa đón những cánh chim trở về.
Bữa cơm đầu năm hôm ấy có đủ những món quen thuộc nhưng dường như món nào cũng ngon hơn thường ngày. Anh kể chuyện học tập, chuyện cuộc sống nơi xa và những lần nhớ nhà. Em ngồi bên cạnh, liên tục hỏi anh về những nơi anh đã đến, những người bạn anh quen. Rồi anh lấy trong ba lô ra một món quà nhỏ dành cho em. Đó là một cuốn sổ có bìa vẽ phong cảnh. Anh bảo em hãy dùng nó để ghi lại những điều vui trong năm mới. Em ôm cuốn sổ vào lòng, vui đến mức cứ lật đi lật lại từng trang. Sau bữa cơm, hai anh em ra sân. Cây mai trước nhà đang nở những bông hoa vàng đầu tiên. Anh kể rằng ngày nhỏ hai anh em từng cùng nhau nhặt lá, tưới cây và chờ hoa nở. Em bật cười khi nhớ lần mình tưới nước quá mạnh khiến cả hai bị ướt. Những chuyện cũ cứ thế được gọi về, nhẹ nhàng như những cánh hoa rơi trên sân.
Buổi chiều, anh phải sang nhà họ hàng chúc Tết. Trước lúc đi, bà dặn anh giữ gìn sức khỏe, còn mẹ nhắc khi nào được nghỉ thì lại về. Em đứng bên cổng, cứ mong anh ở thêm một chút. Anh xoa đầu em rồi hẹn hè sẽ trở lại lâu hơn. Khi bóng anh khuất sau con đường làng, em vẫn đứng nhìn theo. Gió xuân thổi qua hàng cây, những cánh hoa mai rung rinh trong nắng. Em bỗng thấy ngày Tết năm ấy thật đặc biệt. Niềm vui không chỉ nằm trong những bao lì xì hay những món ăn ngon mà nằm trong việc được nhìn thấy một người mình yêu quý trở về bằng xương bằng thịt, được nghe giọng nói quen thuộc và được ngồi cạnh nhau trong một buổi sáng đầu năm.
Có lẽ vì thế mà người ta luôn mong Tết về. Tết không chỉ làm đất trời thêm sắc màu mà còn nối những khoảng cách tưởng như rất xa bằng một con đường trở về. Cuộc hội ngộ với anh khiến em hiểu rằng dù mỗi người có thể lớn lên, đi xa và có những cuộc sống riêng, gia đình vẫn luôn là nơi có một cánh cửa mở sẵn để chờ ta trở lại. Và trong kí ức của em, buổi sáng đầu năm ấy sẽ mãi mang theo hơi ấm của một mùa đoàn viên.
Bài tham khảo Mẫu 12
Chiều xuống trên thành phố thường rất nhanh. Ánh nắng cuối ngày nghiêng qua những mái nhà, những hàng cây ven đường nhuộm mình trong màu vàng nhạt, còn dòng người bắt đầu chậm rãi trở về sau một ngày bận rộn. Một chiều như thế, em đã tình cờ chứng kiến bố gặp lại người bạn cũ tại một quán cà phê nhỏ gần nhà. Điều khiến em nhớ nhất không phải là cuộc trò chuyện của hai người mà là cách ánh mắt bố thay đổi khi nhìn thấy người bạn năm xưa. Trong khoảnh khắc ấy, em có cảm giác một phần tuổi trẻ của bố bỗng trở về.
Hôm đó, bố đưa em đi mua sách. Trên đường về, bố ghé vào một quán nhỏ để nghỉ chân. Quán nằm dưới một hàng cây lớn, bên ngoài có vài chậu hoa đang nở. Bố vừa ngồi xuống thì một người đàn ông bước vào. Ông nhìn quanh rồi bất ngờ dừng lại khi thấy bố. Bố cũng ngẩng lên. Hai người nhìn nhau vài giây, sau đó cùng cười thật lớn. Họ đứng dậy bắt tay rồi vỗ vai nhau như những người đã chờ cuộc gặp ấy từ rất lâu. Em ngồi bên cạnh, ngạc nhiên nhìn bố. Bình thường bố ít khi cười lớn như vậy. Gương mặt vốn trầm tĩnh của bố lúc ấy sáng lên, đôi mắt ánh vẻ vui mừng rất rõ.
Hai người bắt đầu kể chuyện. Ban đầu là những câu hỏi về gia đình, công việc và cuộc sống hiện tại. Sau đó, câu chuyện dần trôi về những năm tháng xa xưa. Em nghe bố kể ngày trước hai người từng học cùng nhau, cùng đạp xe đi học và có những chuyến đi chơi mà đến giờ vẫn còn nhớ. Người bạn của bố kể lại một lần cả hai cùng tham gia một cuộc thi chạy nhưng vì mải nói chuyện nên đến muộn. Bố cười đến mức phải cúi xuống bàn. Rồi họ nhắc đến những người bạn khác, những người giờ đang sống ở những nơi khác nhau. Có người vẫn thường liên lạc, có người đã lâu không gặp. Em ngồi im nghe câu chuyện và chợt nhận ra phía sau người bố quen thuộc mỗi ngày là cả một khoảng trời tuổi trẻ mà em chưa từng biết đến. Những nếp nhăn trên gương mặt bố không còn khiến em nghĩ đến sự mệt mỏi nữa. Em thấy chúng giống như những đường vân trên một thân cây lâu năm, mỗi đường đều cất giữ một câu chuyện.
Trời tối dần. Hai người vẫn chưa muốn chia tay. Người bạn của bố lấy trong ví ra một tấm ảnh cũ. Trong ảnh, bố khi còn trẻ đứng cạnh vài người bạn, gương mặt rạng rỡ và mái tóc đen nhánh. Em bật cười khi nhận ra bố ngày xưa trông khác hẳn bây giờ. Bố cũng cười, rồi cẩn thận cất tấm ảnh lại. Trước khi ra về, hai người hẹn một ngày sẽ gặp nhau đông đủ với những người bạn cũ. Họ bắt tay thật chặt. Khi người bạn bước ra khỏi quán, bố vẫn đứng nhìn theo. Trên đường về, bố kể thêm cho em nghe vài câu chuyện về những người bạn năm ấy. Giọng bố chậm rãi nhưng đầy niềm vui, như thể cuộc gặp vừa rồi đã thắp sáng một góc kí ức lâu ngày chưa được chạm tới.
Em rất vui vì đã được chứng kiến cuộc hội ngộ ấy. Trước đây, em thường nghĩ những người trưởng thành chỉ có công việc, gia đình và những lo toan hằng ngày. Nhưng hôm ấy, em hiểu rằng trong trái tim mỗi người vẫn luôn có một miền kí ức dành cho những người đã cùng mình đi qua tuổi trẻ. Có thể thời gian làm con người thay đổi, làm những con đường cũ phủ thêm nhiều lớp bụi, nhưng một tình bạn đẹp vẫn có thể khiến nụ cười trở lại trên gương mặt sau bao năm xa cách. Nhìn bố vui trên đường về, em cũng thấy lòng mình nhẹ nhàng như vừa nghe được một câu chuyện đẹp về tình người.
Bài tham khảo Mẫu 13
Người ta có thể quên một ngày đã trôi qua, quên một con đường từng đi, nhưng có những người đã cùng ta trải qua những năm tháng đặc biệt thì dù thời gian có dài đến đâu, hình bóng của họ vẫn nằm lại trong một góc sâu của trái tim. Em hiểu điều đó khi chứng kiến ông ngoại gặp lại một người bạn cũ trong một buổi chiều cuối năm. Chỉ vài phút đầu tiên, em đã thấy rõ sự ngỡ ngàng, niềm vui và cả những xúc động lặng thầm trên gương mặt hai người. Cuộc hội ngộ ấy khiến em lần đầu cảm nhận được sức mạnh của một tình bạn đã đi qua rất nhiều năm tháng.
Hôm ấy, ông ngoại đang ngồi trước hiên nhà uống trà. Chiều cuối năm mang theo cái lạnh nhẹ, những chiếc lá khô nằm im trên sân, thỉnh thoảng bị gió cuốn thành những vòng tròn nhỏ. Em đang ngồi cạnh ông thì nghe tiếng cổng mở. Một người đàn ông lớn tuổi bước vào cùng con trai. Ông mặc chiếc áo khoác màu sẫm, mái tóc đã bạc gần hết. Ông nhìn quanh sân rồi hỏi nhỏ về ông ngoại. Khi hai người nhìn thấy nhau, cả hai đều đứng yên. Ông ngoại chậm rãi đứng dậy, người khách cũng bước nhanh về phía ông. Hai bàn tay già nua nắm chặt lấy nhau. Họ cười, nhưng trong đôi mắt lại có một thứ ánh sáng rất lạ, vừa vui mừng vừa xúc động. Em chưa từng thấy ông vui như thế.
Hai người ngồi cạnh nhau dưới hiên, trước mặt là ấm trà nóng mẹ vừa mang ra. Ban đầu họ hỏi thăm sức khỏe và gia đình. Sau đó, những câu chuyện cũ dần trở lại. Ông kể về những năm tháng hai người từng làm việc cùng nhau, những lần vượt qua khó khăn và những buổi tối ngồi bên nhau kể chuyện quê nhà. Người bạn nhắc đến những người đồng đội năm xưa. Có người đã chuyển đi xa, có người không còn nữa. Mỗi khi nhắc đến một cái tên, giọng hai ông lại chậm xuống. Có lúc họ cùng cười vì một chuyện rất nhỏ, rồi lại im lặng nhìn ra khoảng sân. Em ngồi bên cạnh, không nói gì. Em nhìn những nếp nhăn trên gương mặt ông và chợt nghĩ rằng mỗi nếp nhăn ấy giống như một trang sách đã cũ, chứa đựng biết bao câu chuyện mà em chưa từng được nghe. Ngoài sân, nắng cuối ngày trải xuống từng vệt mỏng, còn tiếng hai ông khi trầm khi bổng như đưa cả một miền kí ức trở về.
Trời tối, người bạn chuẩn bị ra về. Hai ông đứng trước cổng, nắm tay nhau thật lâu. Ông ngoại dặn bạn giữ gìn sức khỏe, người bạn cũng hẹn nhất định sẽ trở lại. Khi chiếc xe đi xa, ông ngoại vẫn đứng nhìn theo. Sau đó, ông quay vào nhà, lấy từ trong chiếc tủ cũ một chiếc hộp nhỏ. Ông mở ra, bên trong là vài tấm ảnh đã ngả màu. Ông chỉ cho em một bức ảnh có hai người khi còn trẻ. Em nhìn mãi khuôn mặt ông trong ảnh rồi lại nhìn ông của hiện tại. Khoảng cách giữa hai hình ảnh thật dài, nhưng ánh mắt vẫn gần như không thay đổi.
Cuộc hội ngộ ấy không chỉ giúp ông tìm lại một người bạn cũ mà còn giúp em hiểu thêm một phần tuổi trẻ của ông. Em nhận ra rằng mỗi con người đều có một miền kí ức riêng, nơi lưu giữ những người từng đồng hành cùng mình qua những năm tháng không thể lặp lại. Thời gian có thể làm mái tóc bạc đi, làm đôi chân chậm lại, nhưng những tình cảm chân thành vẫn có thể ở lại nguyên vẹn. Em mong rằng sau này, dù cuộc đời đưa mình đến đâu, em cũng sẽ biết trân trọng những người đã từng bước cùng mình trên một đoạn đường.
Bài tham khảo Mẫu 14
Mưa thường khiến cảnh vật chậm lại, như thể cả thế giới đang bước đi thật khẽ để lắng nghe tiếng lòng mình rõ hơn. Trong những khoảnh khắc ấy, con người cũng dễ dàng chậm lại, để những kí ức tưởng đã ngủ yên có cơ hội trở về. Một buổi chiều như thế, khi em đứng trú mưa dưới mái hiên nhỏ gần trường, em đã gặp lại cô giáo cũ – người đã từng dạy em những nét chữ đầu tiên và những bài học đầu đời.
Chiều hôm ấy, sau giờ học, trời bất ngờ đổ mưa lớn. Những hạt mưa ban đầu chỉ lác đác rồi nhanh chóng dày đặc, phủ trắng cả con đường. Em vội chạy vào trú dưới mái hiên của một cửa hàng gần trường. Mưa rơi xuống mặt đường tạo thành những vòng tròn loang loáng, tiếng mưa hòa cùng tiếng xe cộ xa dần. Trong lúc đang đứng nhìn dòng người vội vã lướt qua, em thấy một người phụ nữ cũng bước vào trú mưa. Người ấy khẽ gấp chiếc ô, phủi những giọt nước trên vai áo rồi ngẩng lên. Chỉ một khoảnh khắc thôi, em đã sững lại khi nhận ra đó là cô Lan – cô giáo từng dạy em ở lớp Một. Cô cũng nhìn em, ánh mắt thoáng ngạc nhiên rồi nhanh chóng chuyển thành nụ cười hiền hậu quen thuộc.
Trong lúc chờ mưa ngớt, hai cô trò bắt đầu trò chuyện. Cô hỏi thăm việc học của em, hỏi em có còn nhớ những ngày đầu đi học hay không. Em gật đầu và kể cho cô nghe về lớp hiện tại, về những môn học mình yêu thích. Cô lắng nghe rất chăm chú, thỉnh thoảng mỉm cười như đang nhìn lại chính những ngày xưa cũ. Rồi cô nhắc lại những kỉ niệm mà em tưởng mình đã quên, ngày em còn viết chữ rất chậm, những lần em rụt rè không dám giơ tay phát biểu, hay buổi đầu tiên em bật khóc vì nhớ mẹ. Nghe cô kể, em vừa ngượng ngùng vừa xúc động. Ngoài kia, mưa vẫn rơi đều, nhưng trong lòng em lại ấm áp lạ thường, như thể đang được quay trở về một góc rất trong trẻo của tuổi thơ.
Mưa dần nhỏ lại. Cô đứng dậy chuẩn bị ra về. Trước khi đi, cô nhẹ nhàng đặt tay lên vai em và dặn dò, phải luôn cố gắng học tập, sống tử tế và đừng sợ khó khăn. Em cúi đầu chào cô, lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả. Nhìn theo bóng cô khuất dần trong màn mưa mỏng, em thấy chiếc ô của cô nhỏ dần rồi tan vào con phố ướt nước. Trong tay em vẫn còn cảm giác ấm áp từ lời dặn của cô, như một món quà vô hình nhưng vô cùng quý giá.
Trên đường về, mưa đã tạnh hẳn. Bầu trời sau mưa trong hơn, những vệt nắng yếu ớt bắt đầu len qua kẽ lá. Em bước đi chậm rãi, trong lòng đầy suy nghĩ. Cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ấy khiến em hiểu rằng thầy cô không chỉ dạy chữ, mà còn gieo vào lòng học trò những hạt giống của yêu thương và niềm tin. Dù thời gian có trôi xa đến đâu, những điều tốt đẹp ấy vẫn sẽ ở lại, âm thầm lớn lên cùng mỗi bước trưởng thành của em.
Bài tham khảo Mẫu 15
Có những cuộc gặp gỡ giống như một chiếc lá khẽ chạm mặt hồ, chỉ tạo nên vài vòng sóng nhỏ nhưng đủ làm cả một miền kí ức lay động. Thời gian thường lặng lẽ mang con người đi về những phía khác nhau, để rồi giữa một ngày bình thường, họ bất ngờ tìm thấy nhau trong một khoảnh khắc chẳng ai ngờ tới. Em đã từng chứng kiến một cuộc hội ngộ như thế vào một buổi chiều cuối tuần, khi theo mẹ đến một cửa hàng gần nhà. Giữa dòng người qua lại, mẹ bất ngờ gặp lại người bạn thân từ những năm còn đi học, và em được nhìn thấy trên gương mặt mẹ một niềm vui mà trước đó em chưa từng nhận ra.
Chiều hôm ấy, trời dịu nắng. Sau một cơn mưa ngắn, những vệt nước còn đọng trên lá cây, phản chiếu ánh sáng lấp lánh như những hạt thủy tinh nhỏ. Mẹ dắt em đi mua vài món đồ dùng. Khi bước ra khỏi cửa hàng, mẹ bỗng dừng lại. Trước mặt mẹ là một người phụ nữ đang đứng chờ con bên vỉa hè. Hai người nhìn nhau vài giây, dường như đều đang cố tìm lại hình ảnh quen thuộc trong khuôn mặt đã thay đổi theo năm tháng. Rồi người phụ nữ bất ngờ gọi tên mẹ. Mẹ sững lại, sau đó bật cười và bước thật nhanh về phía bạn. Hai người nắm tay nhau, liên tục hỏi thăm rồi ôm chầm lấy nhau. Em đứng bên cạnh, ngạc nhiên nhìn mẹ. Gương mặt mẹ lúc ấy rạng rỡ như một đứa trẻ vừa tìm thấy món đồ mình từng đánh mất từ rất lâu.
Hai người ngồi xuống một chiếc ghế đá bên hàng cây và bắt đầu trò chuyện. Ban đầu, họ hỏi thăm công việc, gia đình rồi kể cho nhau nghe cuộc sống hiện tại. Nhưng chỉ một lúc sau, những câu chuyện ngày xưa đã kéo họ trở về tuổi trẻ. Mẹ kể rằng hai người từng ngồi chung bàn, thường cùng nhau đi bộ đến trường và chia sẻ với nhau những chuyện vui buồn. Người bạn cười vang khi nhắc đến lần hai người cùng trốn mưa dưới một mái hiên nhỏ rồi bị cô giáo bắt gặp vì đến lớp muộn. Mẹ cũng cười, đôi mắt ánh lên vẻ tinh nghịch mà em hiếm khi thấy. Hai người lấy điện thoại cho nhau xem những bức ảnh cũ. Em nhìn những cô gái trẻ trong ảnh rồi lại nhìn mẹ bên cạnh. Em bỗng thấy thời gian thật kì lạ. Nó có thể làm mái tóc thay đổi, làm gương mặt trưởng thành hơn, nhưng dường như không thể lấy đi ánh sáng trong mắt những người từng có một tình bạn đẹp. Hai người kể chuyện say sưa đến mức quên cả thời gian. Hàng cây bên đường khẽ rung trong gió, những chiếc lá sau mưa rơi xuống vai áo, còn tiếng cười của mẹ và người bạn cứ trong trẻo như vọng lại từ một mùa hè rất xa.
Đến lúc trời nhá nhem tối, hai người mới đứng dậy chia tay. Mẹ và bạn nắm tay nhau thật lâu, hẹn một ngày gần nhất sẽ gặp lại để cùng ôn lại những kỉ niệm cũ. Người bạn bước đi được vài bước lại quay lại vẫy tay. Mẹ cũng mỉm cười vẫy theo. Trên đường về, mẹ kể cho em nghe thêm nhiều chuyện về người bạn ấy. Có chuyện vui khiến mẹ cười, có chuyện khiến giọng mẹ chậm lại. Em lắng nghe và nhận ra rằng phía sau người mẹ vẫn chăm sóc em mỗi ngày là một cô bé từng có những người bạn, những ước mơ và một khoảng trời tuổi trẻ của riêng mình. Cuộc gặp gỡ bất ngờ hôm ấy dường như đã mở lại một trang sách cũ mà mẹ tưởng đã khép từ lâu.
Tối hôm đó, trước khi đi ngủ, mẹ vẫn nhắc đến người bạn cũ với một nụ cười. Em chợt hiểu rằng trong cuộc đời, có những người dù không gặp nhau thường xuyên vẫn giữ một vị trí đặc biệt trong trái tim. Tình bạn chân thành giống như một con đường làng phủ đầy lá, dù lâu ngày không có bước chân đi qua nhưng vẫn nằm nguyên ở đó, chỉ cần một ngày trở lại là những dấu chân xưa như hiện ra. Cuộc hội ngộ mà em được chứng kiến không chỉ đem đến niềm vui cho mẹ mà còn dạy em biết nâng niu những tình bạn đẹp, bởi biết đâu sau rất nhiều năm, điều khiến ta mỉm cười khi ngoảnh lại chính là những người đã từng cùng ta đi qua những ngày tháng bình dị nhất.
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Bài văn kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm của An Đéc Xen khi em là người chứng kiến cảnh cô bé bán diêm trong đêm giao thừa hay nhất
- Top 105 Bài văn kể về tâm tình của cây lúa hay nhất
- Top 105 Bài văn tưởng tượng em về thăm trường cũ sau mười năm xa cách hay nhất
- Top 105 Bài văn tưởng tượng và xây dựng một câu chuyện về thế giới các loài vật (có sử dụng yếu tố miêu tả) hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một câu chuyện có ba nhân vật: bà mẹ bị ốm, người con và một bà tiên hay nhất



Danh sách bình luận