Viết bài văn kể về một người vui tính mà em biết >
- Em muốn kể về người vui tính nào? (Một người bạn cùng lớp, một người anh, người chị, thầy cô hoặc một người thân trong gia đình,...) - Em biết người đó từ khi nào, trong hoàn cảnh nào? (Học cùng lớp, sống gần nhà, là người thân thường xuyên gặp gỡ,...) - Điều gì khiến em ấn tượng nhất về người đó? (Luôn vui vẻ, hài hước, thường làm mọi người bật cười và mang đến không khí thoải mái,...)
Dàn ý
I. Mở bài
- Em muốn kể về người vui tính nào? (Một người bạn cùng lớp, một người anh, người chị, thầy cô hoặc một người thân trong gia đình,...)
- Em biết người đó từ khi nào, trong hoàn cảnh nào? (Học cùng lớp, sống gần nhà, là người thân thường xuyên gặp gỡ,...)
- Điều gì khiến em ấn tượng nhất về người đó? (Luôn vui vẻ, hài hước, thường làm mọi người bật cười và mang đến không khí thoải mái,...)
II. Thân bài
a. Giới thiệu về người vui tính
- Người đó có tên là gì và có quan hệ như thế nào với em? (Bạn Minh, anh Nam, chú Tùng, cô giáo,...)
- Ngoại hình của người đó có gì nổi bật? (Khuôn mặt tươi tắn, đôi mắt sáng, nụ cười rạng rỡ, dáng đi nhanh nhẹn,...)
- Tính cách của người đó như thế nào? (Vui vẻ, hài hước, thân thiện, cởi mở, luôn biết cách làm mọi người cảm thấy gần gũi,...)
- Người đó thường nói hoặc làm gì khiến mọi người vui? (Kể chuyện hài hước, nói những câu dí dỏm, tạo ra những tình huống bất ngờ,...)
- Em và người đó thường làm gì cùng nhau? (Trò chuyện, học tập, vui chơi, tham gia các hoạt động tập thể,...)
b. Một kỉ niệm đáng nhớ với người đó
- Em nhớ nhất kỉ niệm nào liên quan đến người đó? (Một giờ học, một buổi sinh hoạt lớp, một chuyến đi chơi, một lần cả nhóm gặp chuyện khó xử,...)
- Chuyện gì đã xảy ra? (Mọi người căng thẳng, buồn bã hoặc gặp một tình huống bất ngờ,...)
- Người đó đã làm gì để khiến mọi người vui vẻ trở lại? (Kể một câu chuyện hài hước, nói một câu dí dỏm, có một hành động bất ngờ,...)
- Mọi người đã phản ứng như thế nào? (Cả nhóm bật cười, không khí trở nên vui vẻ và thoải mái hơn,...)
- Em cảm thấy thế nào trước sự vui tính của người đó? (Vui vẻ, yêu mến, khâm phục vì người đó luôn biết cách lan tỏa niềm vui,...)
- Kỉ niệm ấy giúp em hiểu thêm điều gì về người đó? (Nhận ra người đó không chỉ hài hước mà còn tinh tế, biết quan tâm và giúp mọi người vượt qua những lúc căng thẳng,...)
c. Những điều khiến em yêu mến người đó
- Người đó đã mang lại những niềm vui gì cho em và mọi người? (Giúp những ngày học tập trở nên vui vẻ, khiến mọi người gần gũi và đoàn kết hơn,...)
- Người đó đối xử với mọi người như thế nào? (Thân thiện, hòa đồng, không chê cười hay làm người khác khó chịu,...)
- Em học được điều gì từ người đó? (Biết nhìn cuộc sống theo hướng tích cực, biết đem niềm vui đến cho người khác và luôn giữ thái độ lạc quan,...)
- Em mong muốn điều gì ở người đó? (Mong người đó luôn vui vẻ, giữ được sự hóm hỉnh và tiếp tục lan tỏa năng lượng tích cực đến mọi người,...)
III. Kết bài
- Người vui tính ấy để lại trong em tình cảm như thế nào? (Yêu quý, gần gũi, trân trọng và luôn nhớ đến những kỉ niệm vui vẻ,...)
- Em nhận ra điều gì về niềm vui trong cuộc sống? (Một lời nói hài hước đúng lúc cũng có thể làm một ngày buồn trở nên nhẹ nhàng hơn,...)
- Em muốn làm gì để lan tỏa niềm vui đến mọi người? (Biết sống vui vẻ, thân thiện, quan tâm đến mọi người và không ngần ngại chia sẻ những điều tích cực,...)
- Em mong điều gì cho người đó và tình cảm giữa hai người? (Mong người đó luôn vui vẻ, có những kỉ niệm đáng nhớ,... )
Bài siêu ngắn
Trong lớp em có một người bạn luôn mang đến tiếng cười cho mọi người. Đó là Minh, người bạn ngồi cùng bàn với em. Minh có khuôn mặt sáng, đôi mắt tinh nghịch và nụ cười lúc nào cũng rạng rỡ. Em quý Minh vì bạn không chỉ vui tính mà còn rất thân thiện và tốt bụng.
Minh học khá giỏi và rất hòa đồng với các bạn. Mỗi khi lớp học căng thẳng, Minh thường kể một câu chuyện vui khiến cả lớp bật cười. Một lần, trong giờ sinh hoạt, cả nhóm em lo lắng vì chưa thống nhất được cách trang trí lớp. Minh liền nghĩ ra một cách rất hài hước để mọi người cùng tham gia. Bạn vừa làm vừa nói những câu dí dỏm khiến ai cũng vui vẻ. Chẳng mấy chốc, không khí căng thẳng đã biến mất. Nhờ Minh, chúng em cùng nhau hoàn thành công việc thật nhanh. Em nhận ra Minh luôn biết cách đem niềm vui đến đúng lúc. Bạn không bao giờ chọc ghẹo khiến người khác khó chịu. Trái lại, Minh luôn quan tâm đến cảm xúc của mọi người. Những giờ học có Minh vì thế cũng trở nên vui vẻ hơn. Em rất thích được trò chuyện và học tập cùng bạn.
Em rất yêu quý Minh và luôn trân trọng tình bạn của chúng em. Minh giúp em hiểu rằng một nụ cười đúng lúc có thể làm mọi người cảm thấy nhẹ nhõm hơn. Em cũng học được ở bạn cách sống lạc quan, thân thiện và biết quan tâm đến người khác. Em mong Minh luôn vui vẻ và chúng em sẽ mãi là những người bạn tốt của nhau.
Bài tham khảo Mẫu 1
Tiếng cười giống như những tia nắng nhỏ, có thể làm một ngày bình thường trở nên ấm áp và rực rỡ hơn. Trong cuộc sống, em may mắn được gặp một người luôn mang đến niềm vui cho những người xung quanh. Đó là Minh, người bạn thân học cùng lớp với em. Ngay từ những ngày đầu quen nhau, em đã ấn tượng bởi khuôn mặt lúc nào cũng tươi rói, đôi mắt sáng và nụ cười tinh nghịch của bạn. Minh không chỉ vui tính mà còn rất chân thành, biết quan tâm đến cảm xúc của mọi người.
Minh có dáng người nhỏ nhắn, mái tóc đen luôn được chải gọn gàng và đôi mắt lúc nào cũng ánh lên vẻ tinh nghịch. Mỗi khi cười, hai má bạn hơi nhô lên khiến khuôn mặt càng trở nên đáng yêu. Minh học khá tốt, đặc biệt là môn Toán, nhưng bạn không bao giờ tỏ ra kiêu căng. Trái lại, Minh luôn sẵn sàng giúp đỡ các bạn khi gặp bài khó. Trong giờ ra chơi, chúng em thường ngồi dưới gốc cây phượng trước lớp để trò chuyện. Minh có tài kể chuyện rất duyên. Chỉ cần một câu chuyện bình thường qua lời kể của bạn cũng trở nên thú vị. Có lúc bạn bắt chước giọng nói của một nhân vật trong câu chuyện khiến cả nhóm cười nghiêng ngả. Tuy vậy, Minh luôn biết giới hạn của sự hài hước và không bao giờ đem khuyết điểm của người khác ra làm trò cười. Vì thế, ai cũng yêu quý và cảm thấy thoải mái khi ở bên bạn.
Em nhớ nhất một lần lớp em chuẩn bị cho buổi sinh hoạt cuối tuần. Hôm ấy, cả nhóm được giao trang trí bảng nhưng mãi vẫn chưa thống nhất được ý tưởng. Người muốn vẽ hoa, người muốn vẽ ngôi sao, người lại thích viết những câu thật dài. Ai cũng nói khiến căn phòng trở nên ồn ào và căng thẳng. Minh ngồi im một lúc rồi bất ngờ đứng lên, cầm viên phấn và vẽ một hình người rất ngộ nghĩnh ở giữa bảng. Bạn còn làm giọng nghiêm túc hỏi rằng nhân vật này có đủ đẹp để làm lớp trưởng nghệ thuật hay không. Cả nhóm bật cười, bao nhiêu căng thẳng cũng tan biến. Sau đó, Minh đề nghị mỗi người chọn một phần mình thích để cùng thực hiện. Nhờ cách nói chuyện vui vẻ của bạn, mọi người nhanh chóng thống nhất được ý tưởng. Chẳng bao lâu sau, tấm bảng đã được trang trí thật đẹp. Nhìn thành quả của cả nhóm, em thấy rất vui và càng khâm phục Minh hơn. Em hiểu rằng sự vui tính của bạn không chỉ tạo tiếng cười mà còn giúp mọi người gần nhau hơn.
Từ những ngày học cùng Minh, em nhận ra rằng bạn luôn mang đến một nguồn năng lượng tích cực cho lớp học. Minh biết cách khiến mọi người vui nhưng cũng biết lúc nào cần nghiêm túc và lắng nghe. Khi một bạn buồn, Minh thường tìm cách trò chuyện để bạn ấy cảm thấy nhẹ lòng. Khi cả nhóm gặp khó khăn, bạn luôn là người động viên mọi người cùng cố gắng. Em học được ở Minh cách nhìn cuộc sống bằng ánh mắt lạc quan và biết chia sẻ niềm vui với người khác. Em cũng hiểu rằng vui tính không có nghĩa là lúc nào cũng nói đùa, mà còn là biết đem sự vui vẻ đến đúng lúc, đúng cách và không làm tổn thương bất cứ ai. Chính điều đó khiến em càng yêu quý người bạn này.
Mỗi khi tiếng cười của Minh vang lên giữa sân trường, em lại cảm thấy những ngày tháng học trò như sáng hơn một chút. Em thật may mắn khi có một người bạn vừa vui vẻ, hài hước vừa chân thành và tốt bụng. Minh đã giúp em hiểu rằng đôi khi chỉ một nụ cười, một câu nói dí dỏm cũng đủ làm một ngày buồn trở nên nhẹ nhàng. Em mong tình bạn của chúng em sẽ luôn trong sáng, bền chặt và đầy ắp tiếng cười. Sau này dù mỗi người có thể đi trên những con đường khác nhau, em vẫn sẽ nhớ về Minh như một người bạn đã mang đến cho tuổi học trò của em thật nhiều sắc màu.
Bài tham khảo Mẫu 2
Có những người chẳng cần làm điều gì thật lớn lao vẫn khiến nơi mình xuất hiện trở nên rộn ràng hơn. Chỉ một ánh mắt tinh nghịch, một nụ cười tươi hay một câu nói đúng lúc cũng đủ kéo mọi người ra khỏi sự mệt mỏi. Với em, người như thế chính là anh Nam, người anh họ thường sang nhà em chơi vào cuối tuần. Mỗi lần anh đến, căn nhà vốn yên tĩnh lại vang lên tiếng cười. Em luôn mong chờ những buổi gặp gỡ bởi ở bên anh lúc nào em cũng cảm thấy vui vẻ và thoải mái.
Anh Nam có dáng người cao, mái tóc hơi rối và khuôn mặt lúc nào cũng tươi tỉnh. Đặc biệt, đôi mắt anh rất sáng, mỗi khi nghĩ ra một trò vui lại long lanh vẻ tinh nghịch. Anh nói chuyện tự nhiên và rất có duyên. Những câu chuyện tưởng như bình thường qua lời kể của anh đều trở nên thú vị. Anh thường kể cho em nghe những chuyện ở trường, những lần anh vụng về làm cả nhà bật cười hay những tình huống bất ngờ gặp trên đường. Khi em làm bài tập, anh sẵn sàng ngồi cạnh giúp em. Khi em buồn, anh không hỏi dồn mà thường tìm một câu chuyện vui để em tự nhiên mỉm cười. Điều em quý nhất là anh luôn biết cách làm người khác vui mà không khiến ai cảm thấy khó chịu. Anh cũng rất lễ phép với ông bà, bố mẹ và luôn nhiệt tình giúp đỡ mọi người trong gia đình. Vì thế, không chỉ em mà ai cũng yêu mến anh.
Em nhớ nhất một buổi chiều cả nhà chuẩn bị làm bánh. Mọi người đều bận rộn, người nhào bột, người chuẩn bị nguyên liệu, còn em loay hoay mãi vẫn không biết phải làm thế nào. Anh Nam vốn nhận phần trộn bột nhưng vì mải nói chuyện nên cho nhầm lượng bột. Khi nhận ra, anh đứng nhìn chiếc bát rồi làm vẻ mặt nghiêm trọng khiến mọi người bật cười. Anh còn tự nhận mình vừa sáng tạo ra một công thức bánh hoàn toàn mới. Không khí trong bếp vốn đang tất bật bỗng trở nên vui vẻ. Sau đó, anh nhanh chóng tìm cách sửa lại phần bột và tiếp tục làm bánh. Lúc chiếc bánh đầu tiên ra lò, hình dáng hơi méo nhưng mùi thơm lại rất hấp dẫn. Anh cắt một miếng đưa cho em rồi hỏi có nên mở cửa hàng bánh không. Em cười đến mức suýt làm rơi cả chiếc đĩa. Buổi chiều hôm ấy, chúng em vừa làm bánh vừa cười nói không ngừng. Qua kỉ niệm đó, em càng nhận ra anh luôn biết cách biến những chuyện nhỏ thành những khoảnh khắc đáng nhớ.
Anh Nam khiến em hiểu rằng niềm vui đôi khi bắt đầu từ những điều rất giản dị. Một câu chuyện hài hước, một nụ cười hay một lời động viên đúng lúc cũng có thể giúp người khác cảm thấy nhẹ nhõm. Anh không chỉ vui tính mà còn sống rất tình cảm. Anh luôn quan tâm đến mọi người và sẵn sàng giúp đỡ khi ai đó cần. Em học được ở anh cách nhìn mọi việc theo hướng tích cực, không quá buồn phiền trước những chuyện nhỏ và biết chia sẻ niềm vui với mọi người. Nhờ anh, những buổi sum họp gia đình của em luôn trở nên ấm áp và đáng nhớ hơn.
Nếu mỗi gia đình là một bức tranh thì có lẽ anh Nam chính là nét vẽ rực rỡ nhất trong những buổi sum họp của gia đình em. Tiếng cười của anh khiến những căn phòng quen thuộc như rộng hơn, sáng hơn và ấm áp hơn. Em rất yêu quý anh và luôn trân trọng những kỉ niệm vui vẻ bên anh. Em mong anh lúc nào cũng giữ được sự lạc quan, hóm hỉnh và lòng tốt của mình. Bởi đôi khi, món quà đẹp nhất mà một người có thể trao cho người khác chính là một nụ cười chân thành.
Bài tham khảo Mẫu 3
Sân trường vào giờ ra chơi giống như một khu vườn vừa thức giấc, nơi tiếng nói cười hòa cùng tiếng chim và tiếng lá cây xào xạc trong gió. Giữa không gian rộn ràng ấy, em thường bắt gặp một gương mặt lúc nào cũng tươi vui và tràn đầy sức sống. Đó là Lan, người bạn học cùng lớp với em. Lan không phải là người ồn ào nhất lớp nhưng mỗi khi bạn lên tiếng, cả nhóm thường bật cười bởi cách nói chuyện rất tự nhiên và hài hước. Chính sự vui tính ấy đã khiến em ngày càng yêu mến Lan.
Lan có mái tóc đen dài thường được buộc gọn phía sau, khuôn mặt tròn và đôi mắt sáng. Mỗi khi cười, đôi mắt bạn cong lên như hai vầng trăng nhỏ. Lan học đều các môn và rất chăm chỉ. Bạn thường giúp những bạn chưa hiểu bài bằng cách giải thích thật dễ hiểu. Trong các hoạt động tập thể, Lan luôn là người nhiệt tình tham gia. Bạn thích kể chuyện, chơi trò chơi và nghĩ ra những cách thú vị để cả nhóm cùng vui. Có lần, trong giờ ra chơi, một bạn trong lớp làm rơi hộp bút xuống đất. Lan nhanh chóng giúp bạn nhặt lên rồi còn vui vẻ nói rằng những chiếc bút chắc đang muốn được đi dạo. Câu nói ngộ nghĩnh khiến cả hai cùng cười. Lan có thể khiến mọi người vui bằng những điều rất nhỏ như thế. Tuy nhiên, bạn không bao giờ đùa cợt trước nỗi buồn hay khuyết điểm của người khác. Em nhận thấy sự hài hước của Lan luôn đi cùng sự tinh tế và chân thành.
Một kỉ niệm khiến em nhớ nhất xảy ra trong một buổi sinh hoạt lớp. Hôm đó, cô giáo thông báo tuần sau lớp em sẽ tham gia một cuộc thi văn nghệ. Vì chưa biết chọn tiết mục nào, cả lớp bàn bạc mãi mà vẫn chưa thống nhất. Nhiều bạn bắt đầu mệt mỏi và ngồi im. Lan bỗng đứng dậy, nghiêm túc nói rằng nếu cứ tranh luận mãi thì đến ngày thi chúng ta sẽ chỉ có một tiết mục mang tên tranh luận. Cả lớp bật cười. Cô giáo cũng mỉm cười rồi khuyến khích Lan đưa ra ý tưởng. Lan đề xuất mỗi nhóm chuẩn bị một tiết mục ngắn rồi cùng lựa chọn. Cách làm ấy nhanh chóng nhận được sự đồng ý của mọi người. Sau đó, Lan còn chủ động phân công công việc để các bạn cùng tham gia. Những ngày luyện tập tiếp theo trở nên vui vẻ hơn rất nhiều. Lan luôn động viên mọi người bằng những câu nói hài hước nhưng cũng nghiêm túc khi cần. Cuối cùng, lớp em đã có một tiết mục thật vui và đoàn kết. Em hiểu rằng Lan không chỉ đem đến tiếng cười mà còn biết biến niềm vui thành sức mạnh giúp mọi người cùng nhau hoàn thành công việc.
Càng chơi thân với Lan, em càng nhận ra sự vui tính của bạn xuất phát từ một tâm hồn lạc quan và giàu tình cảm. Lan luôn nhìn thấy điều đáng vui trong những việc bình thường. Khi bạn bè buồn, Lan thường tìm cách trò chuyện để mọi người nhẹ lòng. Khi lớp gặp khó khăn, Lan luôn chủ động động viên và giúp đỡ. Em học được ở Lan cách sống cởi mở, biết mỉm cười trước những điều chưa hoàn hảo và biết mang niềm vui đến cho người khác. Nhờ có Lan, em cũng trở nên mạnh dạn và vui vẻ hơn trước.
Tuổi học trò giống như một bầu trời trong xanh, còn những người bạn vui tính chính là những đám mây nhỏ mang theo sắc màu của tiếng cười. Lan đã góp một màu sắc thật đẹp vào những năm tháng học tập của em. Em yêu quý Lan không chỉ vì bạn hài hước mà còn vì bạn luôn chân thành, tinh tế và biết quan tâm đến mọi người. Em mong tình bạn của chúng em sẽ luôn trong sáng và bền chặt. Dù mai này mỗi người có một con đường riêng, em vẫn sẽ nhớ nụ cười rạng rỡ của Lan như nhớ một khoảng trời thật đẹp của tuổi học trò.
Bài tham khảo Mẫu 4
Buổi sáng, khi nắng còn vương trên những tán cây và gió nhẹ đưa hương hoa từ sân trường vào lớp, tiếng cười của cô giáo đã khiến cả căn phòng trở nên rộn ràng. Cô Mai là giáo viên chủ nhiệm của lớp em và cũng là người vui tính mà em rất yêu quý. Cô có cách nói chuyện gần gũi, hóm hỉnh khiến chúng em luôn cảm thấy thoải mái. Nhưng phía sau những câu chuyện vui, em còn cảm nhận được một trái tim dịu dàng và luôn yêu thương học trò.
Cô Mai có mái tóc đen ngang vai, khuôn mặt phúc hậu và đôi mắt lúc nào cũng ánh lên vẻ vui tươi. Mỗi khi cô cười, cả khuôn mặt như bừng sáng. Trong giờ học, cô thường đưa những ví dụ gần gũi vào bài giảng khiến chúng em dễ hiểu và nhớ lâu hơn. Cô cũng thường kể những câu chuyện nhỏ để tiết học bớt căng thẳng. Những câu chuyện của cô không quá cầu kì nhưng cách cô kể rất duyên khiến chúng em nhiều lần bật cười. Cô còn nhớ được những sở thích nhỏ của từng học sinh trong lớp. Khi thấy một bạn buồn, cô thường nhẹ nhàng hỏi han. Khi lớp hoàn thành tốt nhiệm vụ, cô luôn khen ngợi bằng những lời rất dí dỏm. Nhờ vậy, lớp em lúc nào cũng có cảm giác gần gũi như một gia đình nhỏ. Em thích nhất là nụ cười của cô bởi nó khiến chúng em cảm thấy mọi khó khăn đều có thể được giải quyết.
Em nhớ nhất một lần lớp em mắc lỗi vì quên trực nhật. Sáng hôm đó, cô bước vào lớp và nhìn những mẩu giấy nhỏ còn nằm dưới gầm bàn. Cả lớp im phăng phắc vì biết mình đã quên nhiệm vụ. Cô không trách mắng ngay mà nhìn quanh một lượt rồi vui vẻ hỏi rằng hôm nay lớp mình định biến thành bảo tàng giấy vụn hay sao. Cả lớp bật cười nhưng cũng nhanh chóng thấy ngượng. Cô chia chúng em thành từng nhóm nhỏ và cùng tham gia dọn lớp. Trong lúc làm việc, cô vẫn kể vài câu chuyện vui để mọi người không cảm thấy nặng nề. Chỉ một lúc sau, lớp học đã sạch sẽ, bàn ghế ngay ngắn. Cô nhắc chúng em rằng vui vẻ không có nghĩa là quên trách nhiệm. Sau câu nói ấy, chúng em đều hiểu lỗi của mình. Em rất khâm phục cách cô nhắc nhở học sinh bằng sự nhẹ nhàng mà vẫn khiến chúng em nhớ rất lâu. Từ hôm đó, lớp em luôn chủ động phân công nhau trực nhật và không để xảy ra tình trạng tương tự.
Cô Mai giúp em hiểu rằng một người vui tính không chỉ là người biết làm người khác cười mà còn là người biết lan tỏa sự tích cực. Cô luôn khiến chúng em cảm thấy việc học trở nên nhẹ nhàng hơn. Nhờ cô, em mạnh dạn phát biểu và tự tin hơn khi tham gia các hoạt động của lớp. Em cũng học được cách dùng sự hài hước đúng lúc, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác và không biến lời nói đùa thành điều khiến ai buồn. Những bài học ấy chắc chắn sẽ theo em trong cả những năm tháng sau này.
Nắng ngoài sân trường rồi sẽ đổi màu theo từng mùa, hàng cây rồi sẽ thay lá, còn chúng em cũng sẽ lớn lên và rời khỏi mái trường thân yêu. Nhưng em tin nụ cười của cô Mai sẽ vẫn ở lại trong kí ức của mỗi học trò. Em biết ơn cô vì đã khiến những ngày đi học của chúng em không chỉ có sách vở mà còn có tiếng cười, sự sẻ chia và những bài học về cách sống. Em mong cô luôn khỏe mạnh và vui vẻ để tiếp tục gieo những hạt giống yêu thương vào lòng học trò. Với em, cô sẽ mãi là một người giáo viên đặc biệt, người đã làm cho lớp học trở thành một nơi thật ấm áp.
Bài tham khảo Mẫu 5
Chiều cuối tuần, khi ánh nắng trải vàng trên hiên nhà và tiếng chim ríu rít trong khu vườn, tiếng cười của chú Tùng thường vang lên khiến cả gia đình đều thấy vui vẻ. Chú là em trai của bố và là một trong những người vui tính nhất mà em biết. Chú không bao giờ làm những trò quá ồn ào nhưng luôn biết cách khiến mọi người bật cười bằng những câu nói dí dỏm. Mỗi lần chú đến chơi, ngôi nhà dường như có thêm một luồng gió mới.
Chú Tùng có dáng người cao, mái tóc ngắn và khuôn mặt lúc nào cũng tươi tỉnh. Đôi mắt chú sáng, mỗi khi cười lại nheo lại trông rất vui vẻ. Chú nói chuyện tự nhiên, gần gũi và đặc biệt có cách kể chuyện rất hấp dẫn. Chú thường kể cho em nghe những chuyện xảy ra trong công việc hoặc những kỉ niệm hồi còn nhỏ của bố. Có những chuyện nghe qua rất bình thường nhưng qua lời kể của chú lại trở nên vô cùng thú vị. Chú cũng thường cùng em chơi cờ, đá bóng hoặc giúp em sửa những món đồ nhỏ. Khi em làm sai, chú không vội trách mà thường tìm cách nói vui để em dễ tiếp nhận lời khuyên. Chú luôn đối xử với mọi người bằng thái độ thân thiện và chân thành. Vì thế, từ trẻ nhỏ đến người lớn trong gia đình đều thích trò chuyện với chú. Em cũng luôn mong những ngày cuối tuần chú sang nhà để được nghe chú kể chuyện.
Em nhớ nhất một buổi tối cả gia đình quây quần chuẩn bị một bữa ăn nhỏ. Hôm ấy, mọi người đều bận rộn nên căn bếp trở nên khá tất bật. Chú Tùng nhận nhiệm vụ rửa rau nhưng vì mải trò chuyện nên làm nước bắn tung tóe khắp sàn. Mọi người vừa bất ngờ vừa bật cười. Chú nhìn đống nước dưới chân rồi làm vẻ mặt nghiêm túc, nói rằng hôm nay mình đang thử tạo một con suối trong bếp. Cả nhà cười vang. Sau đó, chú nhanh chóng lấy khăn lau sạch sàn và tiếp tục công việc. Khi bữa ăn được dọn ra, chú còn kể thêm vài chuyện vui khiến mọi người vừa ăn vừa cười. Em nhìn khuôn mặt rạng rỡ của từng người mà cảm thấy căn nhà thật ấm áp. Em nhận ra chú không chỉ vui tính mà còn biết cách gắn kết mọi người bằng những điều rất giản dị. Sự vui vẻ của chú khiến những công việc thường ngày trở nên nhẹ nhàng hơn. Đó là điều em luôn yêu quý ở chú.
Qua những lần trò chuyện, em hiểu rằng chú Tùng là người có cách nhìn cuộc sống rất tích cực. Chú luôn cố gắng tìm điều vui vẻ ngay cả trong những tình huống nhỏ. Tuy nhiên, chú cũng rất tinh tế và biết quan tâm đến cảm xúc của người khác. Khi ai đó buồn, chú không cố làm họ cười ngay mà thường ngồi bên cạnh lắng nghe trước. Em học được ở chú rằng sự vui tính cần đi cùng lòng chân thành và sự tế nhị. Một người biết mang niềm vui đến cho người khác cũng đang làm cho cuộc sống quanh mình trở nên đẹp hơn.
Mỗi khi nhớ đến chú Tùng, em lại nhớ đến tiếng cười vang lên trong những buổi sum họp gia đình. Tiếng cười ấy giống như một làn gió mát thổi qua căn nhà, xua đi những mệt mỏi và khiến mọi người xích lại gần nhau hơn. Em rất yêu quý chú và biết ơn vì chú luôn mang đến cho gia đình những khoảnh khắc vui vẻ. Em mong chú sẽ luôn giữ được sự lạc quan, hóm hỉnh và trái tim ấm áp của mình. Em cũng tự nhủ sẽ học theo chú, biết sống vui vẻ, thân thiện và trao cho mọi người những nụ cười chân thành mỗi ngày.
- Top 105 Bài văn kể lại một câu chuyện về Bác Hồ mà em nhớ nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại câu chuyện về một người có tài hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại câu chuyện mà em đã trải nghiệm và có ấn tượng sâu sắc về một người thân trong gia đình hay nhất
- Top 105 Bài văn kể về những người có nghị lực, có ý chí vượt mọi khó khăn để vươn lên trong cuộc sống hay nhất
- Top 105 Bài văn tưởng tượng và kể tiếp câu chuyện về người bạn mới của Tú, về tình bạn đẹp giữa Tú và người bạn mới đó hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Đoạn văn kể lại đoạn truyện sau đây bằng lời của nhân vật "con bé" trong câu chuyện trên hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại truyện đọc về các danh nhân em thích nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật lịch sử hoặc sự kiện lịch sử mà em yêu thích và thiêng liêng hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một sự việc liên quan đến nhân vật lịch sử có thật mà em có dịp tìm hiểu (anh hùng dân tộc, nhà thơ,...) hay nhất
- Top 105 Đoạn văn kể về sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử ở địa phương em hay nhất




Danh sách bình luận