Viết bài văn tưởng tượng 20 năm sau em về thăm trường cũ >
- Hai mươi năm sau, em trở về thăm ngôi trường tiểu học năm xưa vào dịp nào? (Một ngày nghỉ, dịp kỉ niệm ngày thành lập trường,...) - Vì sao em có chuyến trở về trường cũ? (thăm lại lớp học, sân trường,...) -Tâm trạng của em trước khi trở về trường như thế nào? (Hồi hộp, háo hức,...)
Dàn ý
I. Mở bài:
- Hai mươi năm sau, em trở về thăm ngôi trường tiểu học năm xưa vào dịp nào? (Một ngày nghỉ, dịp kỉ niệm ngày thành lập trường,...)
- Vì sao em có chuyến trở về trường cũ? (thăm lại lớp học, sân trường,...)
-Tâm trạng của em trước khi trở về trường như thế nào? (Hồi hộp, háo hức,...)
II. Thân bài:
a. Khung cảnh ngôi trường sau 20 năm
- Khi trở lại, em nhìn thấy ngôi trường như thế nào? (Được sửa sang, xây thêm phòng học, sân trường rộng,...)
- Những hình ảnh nào khiến em nhận ra nơi đây vẫn là ngôi trường thân quen? (Hàng cây, dãy phòng học, chiếc ghế đá,...)
- Cảnh vật ấy khiến em có cảm xúc gì? (Vừa ngỡ ngàng trước những đổi thay, vừa xúc động vì những hình ảnh quen thuộc vẫn còn đó,...)
b. Những kỉ niệm ùa về khi trở lại trường
- Khi bước vào sân trường, em nhớ lại những kỉ niệm nào? (Những buổi chào cờ, giờ ra chơi, những tiết học đáng nhớ,...)
- Em có gặp lại thầy cô cũ hoặc bạn bè không? (Em gặp lại một thầy cô từng dạy mình, một vài người bạn cũ,...)
- Cuộc gặp gỡ diễn ra như thế nào?
- Hình ảnh hoặc lời nói nào khiến em nhớ mãi? (Một cái ôm của thầy cô,lời hỏi thăm chân thành,...)
c. Suy nghĩ và cảm xúc sau chuyến trở về
- Em nhận thấy trường cũ đã thay đổi như thế nào?
- Chuyến trở về khiến em suy nghĩ gì về thời gian?
III. Kết bài:
- Sau chuyến thăm trường, em có cảm xúc như thế nào?
- Ngôi trường cũ có ý nghĩa gì đối với em?
- Em muốn gửi gắm điều gì?
Bài siêu ngắn
Hai mươi năm trôi qua, mái trường tuổi thơ vẫn nằm đâu đó trong miền kí ức của em. Một ngày trở về quê, em ghé thăm ngôi trường tiểu học năm xưa với biết bao hồi hộp và mong chờ.
Trường đã khang trang hơn, sân rộng hơn, những hàng cây cũng cao lớn hơn. Cánh cổng mới được sơn lại, những dãy phòng học sáng sủa hơn trước. Đứng dưới gốc phượng cũ, em bỗng nhớ tiếng trống trường, những giờ ra chơi và những người bạn ngày trước. Trên sân, tiếng học sinh ríu rít khiến em có cảm giác như được trở về những năm tháng tuổi thơ. Em đi chậm qua từng dãy lớp, ngắm những ô cửa sổ và nhớ đến những tiết học thân quen. May mắn, em gặp lại cô giáo cũ đang đứng gần phòng học. Cô mỉm cười hỏi thăm rồi nhận ra em ngay sau vài giây. Hai cô trò cùng ngồi dưới gốc cây, nhắc lại những kỉ niệm ngày trước và hỏi thăm cuộc sống của nhau. Nghe giọng cô vẫn dịu dàng như xưa, lòng em bỗng dâng lên một cảm xúc thật khó tả. Cô còn nhắc lại vài câu chuyện nhỏ khiến cả hai cùng bật cười. Trước khi chia tay, em cảm ơn cô vì những năm tháng cô đã tận tình dạy dỗ và luôn động viên em.
Rời trường, em ngoái nhìn hàng cây đang lay động trong gió. Thời gian có thể làm mọi thứ đổi thay nhưng những năm tháng dưới mái trường vẫn luôn ở lại trong trái tim em. Em biết ơn mái trường đã cho em những bài học và một tuổi thơ thật đẹp.
Bài tham khảo Mẫu 1
Thời gian giống như một dòng sông lặng lẽ, cứ chảy mãi về phía trước và mang theo bao mùa hoa, bao kỉ niệm của đời người. Vậy mà có những nơi dù đã đi xa bao lâu, khi trở lại vẫn khiến trái tim rung lên những cảm xúc thân thương. Hai mươi năm sau ngày rời mái trường tiểu học, trong một lần trở về quê, em quyết định ghé thăm ngôi trường cũ. Trên con đường quen thuộc năm nào, lòng em vừa háo hức vừa bồi hồi, mong được nhìn lại nơi đã lưu giữ một phần tuổi thơ của mình.
Cánh cổng trường hiện ra trước mắt khiến em đứng lặng vài giây. Ngôi trường đã thay đổi rất nhiều. Dãy phòng học mới khang trang hơn, sân trường rộng và sạch hơn, những bồn hoa được chăm sóc cẩn thận. Thế nhưng, hàng cây phượng bên góc sân vẫn còn đó. Những thân cây ngày trước còn nhỏ nay đã vươn cao, tán lá xòe rộng như một chiếc ô xanh khổng lồ. Em chậm rãi bước qua sân, nghe tiếng gió xào xạc trên những vòm cây và bất giác nhớ tiếng trống trường, tiếng bạn bè gọi nhau trong giờ ra chơi.
Từng bước chân đưa em trở về với những kỉ niệm xa xưa. Em nhớ những buổi sáng đứng xếp hàng dưới sân, những tiết học chăm chú bên trang vở trắng và những giờ ra chơi ríu rít tiếng cười. Đứng trước lớp học cũ, em tưởng như vẫn nhìn thấy hình ảnh cô giáo dịu dàng bước vào lớp. Đúng lúc ấy, một cô giáo lớn tuổi đi ngang qua và nhận ra em. Cô chính là người đã dạy em những năm đầu tiểu học. Cô vui mừng hỏi thăm cuộc sống rồi nhắc lại những kỉ niệm của lớp. Ánh mắt hiền từ của cô khiến em xúc động, bởi sau bao năm, sự ấm áp của người giáo viên năm nào vẫn không hề thay đổi.
Trước khi ra về, em đi thêm một vòng quanh sân trường. Em dừng lại dưới gốc phượng, đưa tay chạm nhẹ vào thân cây sần sùi và nhớ đến những ngày tháng vô tư đã xa. Hai mươi năm đã đủ dài để mọi thứ đổi thay, nhưng những hàng cây, sân trường và tiếng gọi thân quen dường như vẫn âm thầm giữ lại tuổi thơ của em. Khi bước qua cánh cổng, em ngoái nhìn lần cuối. Nắng chiều rơi xuống sân thành những vệt vàng dịu dàng, khiến ngôi trường càng trở nên thân thương.
Trên đường trở về, lòng em ngân lên một cảm giác vừa vui vừa lưu luyến. Em hiểu rằng mái trường không chỉ là nơi dạy ta những bài học đầu đời mà còn là nơi gieo những ước mơ, vun đắp tình bạn và lưu giữ những tháng ngày trong trẻo nhất. Dù cuộc sống sau này có đưa em đến nhiều nơi, hình ảnh ngôi trường dưới hàng phượng xanh vẫn sẽ luôn là một miền kí ức đẹp. Bởi trong hành trình trưởng thành của mỗi người, luôn có một mái trường để nhớ và một khoảng trời tuổi thơ không thể nào quên.
Bài tham khảo Mẫu 2
Buổi sáng hôm ấy, khi ánh nắng dịu hơn, gió chậm lại và lòng người bất chợt rung lên bởi một lời gọi từ quá khứ. Trong khoảnh khắc ấy, những ký ức đã ngủ yên bỗng thức dậy, ùa về rõ ràng như vừa mới hôm qua, chạm khẽ vào trái tim bằng sự thân thuộc khó gọi thành tên. Hai mươi năm sau, vào một ngày cuối thu dịu nắng, em trở lại ngôi trường tiểu học gắn bó với tuổi thơ. Con đường quen thuộc vẫn đó, nhưng người trở về đã trưởng thành, mang theo niềm xúc động khi sắp gặp lại mái trường thân yêu.
Vừa bước qua cổng, em đã nhận ra nhiều đổi thay. Những phòng học cũ được thay bằng những dãy nhà sáng sủa hơn. Sân trường rộng rãi, những bồn hoa đầy màu sắc nằm ngay ngắn bên lối đi. Hàng cây xanh ngày trước nay đã trở thành những tán cây cao lớn, che mát cả một khoảng sân. Em đi chậm lại, ngắm từng góc nhỏ và thấy nơi đây vừa xa lạ vừa gần gũi. Một cơn gió thổi qua làm những chiếc lá rung rinh, kéo theo trong em biết bao hình ảnh của tuổi thơ.
Em bước đến khu lớp học cũ và dừng lại trước một căn phòng. Nơi ấy từng có chiếc bàn nhỏ em ngồi cùng bạn, từng vang lên tiếng giảng bài của thầy cô và tiếng đọc bài trong trẻo của học sinh. Một vài người bạn cũ cũng tình cờ trở về trong dịp trường tổ chức ngày hội. Chúng em nhận ra nhau rồi cùng cười thật vui. Những câu chuyện tưởng đã quên bỗng lần lượt trở lại. Người nhớ một trò chơi, người nhắc một lần bị cô nhắc nhở, người kể chuyện về những buổi văn nghệ ngày trước. Tiếng cười vang lên giữa sân trường khiến chúng em có cảm giác như mình lại trở thành những cô cậu học trò nhỏ.
Cuối buổi, chúng em cùng nhau đến thăm thầy giáo cũ. Thầy đã già hơn trước, mái tóc điểm nhiều sợi bạc nhưng giọng nói vẫn ấm áp. Thầy hỏi thăm công việc, gia đình rồi căn dặn chúng em dù trưởng thành đến đâu cũng đừng quên những năm tháng dưới mái trường này. Nghe lời thầy, em thấy lòng mình lắng lại. Hai mươi năm đã đi qua, mỗi người đều có một cuộc sống riêng, nhưng tình cảm dành cho thầy cô và mái trường vẫn nguyên vẹn như ngày nào.
Lúc ra về, em nhìn những tán cây đang lay động dưới ánh nắng cuối ngày mà thấy lòng mình dịu lại. Chuyến trở về không chỉ giúp em nhìn thấy một ngôi trường đã đổi thay mà còn giúp em gặp lại chính mình của những năm tháng hồn nhiên. Em biết thời gian sẽ tiếp tục trôi, những thế hệ học sinh mới sẽ bước qua cánh cổng ấy, nhưng những kí ức về tuổi học trò vẫn sẽ ở lại. Với em, mái trường cũ sẽ mãi là nơi bắt đầu của những ước mơ và là một phần dịu dàng nhất trong dòng chảy cuộc đời.
Bài tham khảo Mẫu 3
Mỗi khi tiếng ve mùa hè ngân lên giữa những tán cây, em lại nhớ đến một khoảng sân đầy nắng và những ngày tháng học trò trong trẻo. Hai mươi năm đã trôi qua kể từ ngày em rời ngôi trường tiểu học thân yêu. Một buổi chiều trở về quê, em quyết định tìm lại nơi ấy. Bước đi trên con đường dẫn vào trường, em bỗng thấy thời gian như chậm lại, bởi từng hàng cây, từng mái nhà đều gợi cho em cảm giác thân quen của một thời xa xôi.
Ngôi trường hiện ra sau hàng cây với một vẻ đẹp mới. Cổng trường rộng hơn, những dãy phòng học được xây dựng khang trang và sân chơi cũng sạch đẹp hơn trước. Thế nhưng, cây phượng già ở góc sân vẫn đứng đó, tán cây xanh um che phủ cả một khoảng trời. Em bước đến bên gốc phượng, nơi ngày bé chúng em thường ngồi trò chuyện trong giờ ra chơi. Một cánh hoa đỏ rơi xuống vai áo khiến em bất giác mỉm cười. Bao năm rồi, cây vẫn ở đây, còn những cô cậu học trò ngày nào đã trưởng thành và đi về những miền khác nhau.
Nhìn sân trường, kí ức trong em lần lượt hiện về. Em nhớ những buổi sáng vội vàng chạy vào lớp khi tiếng trống đã vang lên, nhớ những lần cùng bạn chia nhau chiếc bánh nhỏ trong giờ ra chơi, nhớ những buổi tập văn nghệ và những lần hồi hộp chờ nhận điểm kiểm tra. Đặc biệt, em nhớ cô giáo chủ nhiệm năm nào. Cô từng kiên nhẫn sửa từng nét chữ, động viên em mỗi khi em thiếu tự tin và luôn nhắc chúng em phải biết yêu thương, giúp đỡ nhau. Nghĩ đến cô, em càng thấm thía rằng những lời dạy tưởng giản dị ngày ấy đã theo mình suốt một chặng đường dài.
Đang chìm trong hồi ức, em bất ngờ nghe tiếng gọi phía sau. Một người bạn cũ cũng vừa trở về thăm trường. Hai chúng em nhận ra nhau và vui mừng trò chuyện. Chúng em cùng đi qua những nơi quen thuộc, kể lại những câu chuyện của tuổi thơ và bật cười trước những điều tưởng như rất nhỏ bé. Trước khi chia tay, chúng em đứng dưới gốc phượng chụp một bức ảnh. Nhìn nhau trong ánh chiều, em chợt nhận ra hai mươi năm đã làm chúng em thay đổi rất nhiều, nhưng tình cảm dành cho mái trường vẫn còn nguyên vẹn.
Hoàng hôn dần phủ một màu vàng nhạt lên sân trường. Em bước ra cổng mà lòng vẫn lưu luyến ngoái nhìn. Chuyến trở về giúp em hiểu rằng tuổi thơ không biến mất khi ta trưởng thành, nó chỉ lặng lẽ nằm lại trong những nơi từng yêu thương. Ngôi trường cũ chính là một nơi như thế. Mai này dù có đi đến đâu, em vẫn sẽ nhớ tiếng ve, màu phượng đỏ và những năm tháng đầu đời dưới mái trường thân yêu ấy.
Bài tham khảo Mẫu 4
Dòng thời gian không bao giờ quay ngược, nhưng kí ức lại có cách đưa con người trở về những ngày đã xa. Hai mươi năm sau, trong một dịp đặc biệt của trường, em có cơ hội trở lại mái trường tiểu học năm xưa. Buổi sáng hôm ấy, bầu trời trong xanh, nắng nhẹ trải trên con đường quen thuộc. Càng đến gần trường, bước chân em càng chậm lại vì trong lòng dâng lên bao cảm xúc khó gọi thành lời.
Trước mắt em là một ngôi trường vừa quen vừa lạ. Những dãy phòng học đã được xây mới, sân trường rộng rãi và những hàng cây xanh mát hơn trước. Chiếc cổng nhỏ ngày nào giờ đã trở nên rộng lớn. Em đi ngang qua bồn hoa, sân chơi rồi dừng lại bên chiếc ghế đá dưới gốc cây. Nơi đây từng là chỗ em và bạn bè ngồi nghỉ sau những giờ chạy nhảy. Chỉ một góc sân nhỏ thôi cũng đủ khiến bao kỉ niệm ùa về.
Em nhớ những buổi chào cờ đầu tuần, nhớ tiếng trống vang lên giữa sân trường và những tiết học đầy tiếng cười. Em nhớ cả những lần được thầy cô khen khi làm bài tốt và những lần được nhẹ nhàng nhắc nhở khi chưa ngoan. Trong lúc đang ngắm lại lớp học cũ, em may mắn gặp một người thầy từng dạy mình. Thầy đã lớn tuổi hơn nhưng nụ cười vẫn hiền hậu. Thầy nhìn em thật lâu rồi nhận ra học trò năm nào. Hai thầy trò trò chuyện rất lâu. Thầy vui khi biết em đã trưởng thành và vẫn nhớ về mái trường.
Trước lúc chia tay, thầy đưa em đi qua sân trường và kể về những thế hệ học sinh mới. Nhìn các em nhỏ vui đùa dưới những tán cây, em bỗng thấy một niềm vui khó tả. Những gương mặt mới đang viết tiếp câu chuyện của mái trường, giống như ngày trước em từng sống những tháng ngày hồn nhiên nơi đây. Em nhận ra thời gian không lấy đi tất cả. Nó chỉ chuyển những kỉ niệm từ hiện tại vào một góc sâu trong trái tim, để mỗi lần trở về, ta lại thấy chúng sáng lên.
Khi rời khỏi trường, em nghe tiếng trống vang lên từ phía sau. Âm thanh ấy khiến em dừng bước và ngoái nhìn. Trong khoảnh khắc ấy, em thấy mình như cô học trò nhỏ của hai mươi năm trước đang đứng giữa sân trường đầy nắng. Em mỉm cười rồi bước đi, mang theo lòng biết ơn đối với thầy cô và những năm tháng đã nuôi dưỡng mình. Có lẽ, một mái trường thật sự không bao giờ cũ, bởi trong đó luôn có một phần tuổi thơ của mỗi người.
Bài tham khảo Mẫu 5
Hai mươi năm là một khoảng thời gian đủ dài để những đứa trẻ ngày nào trưởng thành, để mái tóc của thầy cô thêm nhiều sợi bạc và để sân trường thay đổi theo từng mùa. Thế nhưng, kí ức về mái trường đầu đời vẫn nằm yên trong một góc trái tim. Trong một lần trở về quê, em đã tìm đến ngôi trường tiểu học cũ. Vừa nhìn thấy cánh cổng quen thuộc, lòng em bỗng xao xuyến như được gặp lại một người bạn lâu năm.
Con đường dẫn vào trường nay đã rộng và đẹp hơn trước. Cổng trường được sơn lại, những dãy phòng học mới khang trang nằm dưới hàng cây xanh. Sân trường ngày trước vốn nhỏ hẹp nay đã rộng rãi, có thêm bồn hoa và khu vui chơi. Em chậm rãi bước qua từng góc sân, ngước nhìn cây bàng năm nào. Ngày bé, chúng em thường nhặt những chiếc lá bàng đỏ rực để ép vào trang vở. Giờ đây, cây đã cao lớn, tán lá xòe rộng như một chiếc ô khổng lồ.
Một âm thanh quen thuộc từ dãy lớp học vọng ra khiến em đứng lặng. Tiếng học sinh đọc bài, tiếng cô giáo giảng bài và tiếng trống trường như kéo em trở lại những năm tháng xa xưa. Em nhớ những buổi sáng còn ngái ngủ, những lần hồi hộp khi được gọi lên bảng và cả những giờ ra chơi đầy ắp tiếng cười. Đang đứng trước lớp học cũ, em bất ngờ gặp cô giáo chủ nhiệm năm nào. Cô đã già hơn trước nhưng nụ cười vẫn hiền hậu. Cô nhận ra em, hỏi thăm cuộc sống rồi kể lại vài kỉ niệm của lớp khiến cả hai cùng bật cười.
Trước khi rời trường, em xin phép cô được đi một vòng quanh sân. Em dừng lại bên chiếc ghế đá cũ, nơi ngày trước em từng ngồi cùng bạn thân. Một cơn gió nhẹ thổi qua, những chiếc lá bàng rung rinh trên cao. Em chợt thấy thời gian thật kì lạ. Nó có thể thay đổi cảnh vật, đưa mỗi người đến một cuộc sống khác, nhưng những kỉ niệm đẹp vẫn có thể trở về chỉ từ một âm thanh, một góc sân hay một hàng cây.
Em bước ra khỏi cổng trường khi nắng chiều đang phủ một màu vàng dịu lên mái ngói. Trong lòng em không còn cảm giác xa lạ ban đầu mà thay vào đó là sự ấm áp và biết ơn. Ngôi trường ấy đã cho em những bài học đầu tiên, những người thầy cô đáng kính và những tình bạn trong sáng. Hai mươi năm sau, em mới hiểu rằng có những nơi ta chỉ cần trở về một lần cũng đủ để nhận ra mình đã từng hạnh phúc biết bao.
- Top 105 Bài văn tưởng tượng cuộc thi của các loài hoa và trong vai một loài hoa, em hãy kể lại cuộc thi đó hay nhất
- Top 105 Bài văn đóng vai Mi-lô thuyết phục cha cho mình tham gia lớp học chơi trống (câu chuyện "Nghệ sĩ trống") hay nhất
- Top 105 Bài văn đóng vai ông nhạc sĩ nói lên suy nghĩ khi nghe thấy lời thì thầm của bé Mai (câu chuyện "Ông Bụt đã đến") hay nhất
- Top 105 Bài văn tưởng tượng mình là nhân vật que diêm trong Cô bé bán diêm của An-đéc-xen để kể lại câu chuyện này theo một cách kết thúc khác hay nhất
- Top 105 Bài văn nếu em là người được chứng kiến cảnh chị Dậu đánh tên cai lệ thì em sẽ kể lại chuyện ấy với các bạn như thế nào? hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Bài văn đóng vai ông nhạc sĩ nói lên suy nghĩ khi nghe thấy lời thì thầm của bé Mai (câu chuyện "Ông Bụt đã đến") hay nhất
- Top 105 Bài văn đóng vai Mi-lô thuyết phục cha cho mình tham gia lớp học chơi trống (câu chuyện "Nghệ sĩ trống") hay nhất
- Top 105 Bài văn tưởng tượng cuộc thi của các loài hoa và trong vai một loài hoa, em hãy kể lại cuộc thi đó hay nhất
- Top 105 Bài văn tưởng tượng 20 năm sau em về thăm trường cũ hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại câu chuyện Cô bé bán diêm của An Đéc Xen khi là người chứng kiến cảnh cô bé bán diêm trong đêm giao thừa hay nhất




Danh sách bình luận