1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể lại một câu chuyện hay nhất

Viết bài văn kể lại một câu chuyện ngụ ngôn nói lên cái giá của sự ngu xuẩn


- Em muốn kể câu chuyện ngụ ngôn nào? ( Chó sói và con cừu ,...) - Em biết câu chuyện qua đâu?( Đọc trong sách, nghe cô giáo kể,...) - Vì sao em chọn kể câu chuyện này?(Vì câu chuyện hấp dẫn, có bài học ý nghĩa,...)

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý chi tiết

I. Mở bài: Giới thiệu câu chuyện

- Em muốn kể câu chuyện ngụ ngôn nào? ( Chó sói và con cừu ,...)

- Em biết câu chuyện qua đâu?( Đọc trong sách, nghe cô giáo kể,...)

- Vì sao em chọn kể câu chuyện này?(Vì câu chuyện hấp dẫn, có bài học ý nghĩa,...)

II. Thân bài: Kể lại diễn biến câu chuyện

a. Mở đầu câu chuyện

- Câu chuyện có những nhân vật nào? 

- Các nhân vật đang ở đâu? Hoàn cảnh như thế nào? (Trong khu rừng, ngoài đồng cỏ, bên bờ sông,...)

- Ban đầu đã xảy ra sự việc gì?

b. Diễn biến chính

- Nhân vật đã có suy nghĩ hoặc hành động ngu xuẩn nào? (Tin lời nịnh hót, quá tự tin, bắt chước người khác,...)

- Người khác đã lợi dụng hoặc phản ứng ra sao?(Lừa gạt, chế giễu,...)

- Hậu quả của hành động đó là gì?(Mất thức ăn, bị mọi người cười chê,...)

c. Kết thúc câu chuyện

- Cuối cùng sự việc kết thúc như thế nào? (Nhân vật nhận ra sai lầm, phải trả giá cho sự ngu xuẩn,...)

- Những người xung quanh có thái độ ra sao?(Cười chê, thương hại hoặc rút kinh nghiệm từ câu chuyện,...)

III. Kết bài: Nêu suy nghĩ của em

- Câu chuyện giúp em hiểu điều gì?
- Em sẽ làm gì sau khi đọc câu chuyện?(Luôn suy nghĩ cẩn thận, biết lắng nghe lời,...)

Bài siêu ngắn Mẫu 1

Trong cuộc sống, biết lắng nghe là điều cần thiết, nhưng nếu ai nói gì cũng làm theo thì rất dễ thất bại. Bài học ấy được ông cha ta gửi gắm qua câu chuyện dân gian Đẽo cày giữa đường, một câu chuyện ngắn mà vô cùng ý nghĩa.

 Ngày xưa, có một người thợ mộc nghèo muốn làm một chiếc cày thật tốt để đem bán. Anh mang gỗ ra giữa đường và ngồi đẽo cày. Vì muốn sản phẩm của mình hoàn thiện hơn, anh rất chú ý đến những lời góp ý của người đi đường. Người thứ nhất đi qua bảo rằng lưỡi cày phải to thì mới dễ cày ruộng, anh nghe theo và sửa lại. Một lúc sau, người khác lại nói lưỡi cày phải nhỏ thì mới cày được đất cứng, anh cũng làm theo. Người khác nữa lại khuyên phải đẽo cày thật cao, thật dài hoặc làm theo một kiểu khác. Mỗi người một ý, nhưng anh thợ không tự suy nghĩ xem lời khuyên nào phù hợp mà cứ nghe người này rồi lại sửa theo người khác. Vì thế, chiếc cày đang làm dần dần trở nên méo mó, không còn đúng hình dáng ban đầu. Đến cuối cùng, chiếc cày không thể sử dụng được và chẳng có ai muốn mua. Người thợ không những mất công sức, thời gian mà còn mất cả số gỗ đã bỏ ra. Nhìn chiếc cày hỏng, anh mới nhận ra rằng việc không có chính kiến, ai nói gì cũng nghe theo đã khiến mình nhận lấy thất bại.

Qua câu chuyện, em hiểu rằng biết lắng nghe là một đức tính tốt nhưng lắng nghe không có nghĩa là làm theo tất cả mọi lời góp ý. Mỗi người cần biết suy nghĩ, lựa chọn điều đúng đắn và có chính kiến của riêng mình. Em sẽ luôn tiếp thu những lời khuyên bổ ích, đồng thời biết cân nhắc trước khi quyết định để không mắc phải sai lầm giống như người thợ trong câu chuyện.

Bài siêu ngắn Mẫu 2

Đọc truyện ngụ ngôn, em không chỉ thấy những nhân vật gần gũi mà còn nhận được nhiều bài học bổ ích. Trong đó, truyện Ếch ngồi đáy giếng khiến em nhớ mãi bởi câu chuyện phê phán thói kiêu căng, tự phụ và khuyên con người phải biết mở rộng hiểu biết, sống khiêm tốn và cầu tiến.

Có một con ếch sống lâu ngày trong một chiếc giếng nhỏ. Hằng ngày, nó chỉ nhìn thấy bầu trời bé bằng miệng giếng nên nghĩ rằng bầu trời chỉ nhỏ như vậy và mình là con vật mạnh nhất. Vì sống trong môi trường hạn hẹp nên ếch không biết rằng thế giới bên ngoài rộng lớn đến nhường nào. Một hôm, mưa lớn làm nước trong giếng dâng lên và đưa ếch ra ngoài. Vừa bước ra khỏi giếng, ếch vẫn giữ thói kiêu căng, nghênh ngang đi lại và coi thường mọi vật xung quanh. Nó không hề biết rằng mình đang ở một thế giới rộng lớn, nơi có rất nhiều loài vật mạnh hơn mình. Đúng lúc ấy, một con trâu đi ngang qua đã giẫm chết nó. Chỉ vì quá tự tin và thiếu hiểu biết, ếch đã phải nhận một kết cục đáng buồn. Qua đó, câu chuyện cho thấy sự kiêu căng, chủ quan có thể khiến con người đánh giá sai bản thân và gặp phải những hậu quả đáng tiếc.

Câu chuyện nhắc nhở em rằng không nên tự mãn với những hiểu biết ít ỏi của bản thân. Em sẽ luôn chăm chỉ học hỏi, khiêm tốn và biết lắng nghe ý kiến của mọi người để ngày càng trưởng thành, hiểu biết hơn.

Bài siêu ngắn Mẫu 3

Mỗi câu chuyện ngụ ngôn đều giống như một tấm gương nhỏ, giúp con người nhìn lại cách suy nghĩ và ứng xử của mình. Trong số đó, Thầy bói xem voi là câu chuyện khiến em nhớ nhất bởi bài học sâu sắc về sự hiểu biết phiến diện và tính cố chấp.

Ngày xưa, có năm ông thầy bói đều bị mù và chưa ai từng nhìn thấy con voi. Một hôm, nghe tin có voi đi qua, các ông tò mò muốn biết con voi có hình dáng như thế nào nên cùng nhau đến xem. Vì không thể nhìn thấy, mỗi người chỉ dùng tay để sờ một bộ phận của con voi rồi đoán theo những gì mình cảm nhận được. Người sờ vào vòi thì cho rằng voi giống con đỉa, người sờ vào chân lại khẳng định voi giống cái cột nhà. Người sờ vào tai thì nói voi giống chiếc quạt, người sờ vào ngà lại cho rằng voi giống cái đòn càn, còn người sờ vào thân voi thì quả quyết voi giống bức tường. Mỗi người chỉ biết một phần nhỏ nhưng lại cho rằng mình đã hiểu toàn bộ con voi. Không ai chịu lắng nghe hay thừa nhận ý kiến của người khác, vì thế các ông bắt đầu cãi vã, tranh luận gay gắt rồi xô xát với nhau. Cuối cùng, chẳng ai biết chính xác con voi như thế nào. Qua đó, câu chuyện cho thấy nếu chỉ nhìn nhận sự việc từ một phía mà đã vội vàng kết luận thì rất dễ hiểu sai và dẫn đến những tranh cãi không đáng có.

Qua câu chuyện, em hiểu rằng muốn đánh giá một sự việc cần nhìn nhận toàn diện và biết lắng nghe ý kiến của mọi người. Mỗi người có thể có một cách nhìn khác nhau, vì vậy chúng ta cần bình tĩnh suy nghĩ, tiếp thu những điều hợp lí và tránh cố chấp cho rằng mình luôn đúng. Em sẽ luôn cố gắng học hỏi, nhìn nhận vấn đề từ nhiều phía để có cách suy nghĩ đúng đắn hơn.

Bài tham khảo Mẫu 1

Có những câu chuyện không có phép màu hay những nhân vật phi thường nhưng vẫn sống mãi bởi bài học sâu sắc mà chúng để lại. Đẽo cày giữa đường là một câu chuyện như thế. Qua hình ảnh giản dị của người thợ đẽo cày, em hiểu rằng muốn làm việc thành công, mỗi người cần biết lắng nghe có chọn lọc và giữ vững chính kiến của mình. 

Ngày xưa, có một người thợ mộc mang một khúc gỗ lớn ra ven đường để đẽo cày đem bán. Anh vốn là người chăm chỉ nhưng lại thiếu quyết đoán. Vừa mới bắt đầu làm việc, có một người đi qua nhìn chiếc cày rồi góp ý: “Muốn bán được thì lưỡi cày phải thật to” Nghe thấy có lí, anh liền sửa theo lời người ấy. Một lúc sau, một người khác đi ngang qua lại lắc đầu: “Đẽo như thế thì nặng lắm, ai mà mua! Phải làm nhỏ lại mới đúng” Không suy nghĩ xem ai nói đúng, anh lại cặm cụi sửa chiếc cày theo lời góp ý mới.

Chẳng bao lâu sau, người qua đường càng lúc càng đông. Người thì bảo cán cày phải dài hơn, người lại bảo ngắn mới dễ dùng. Có người khuyên lưỡi cày phải cong, người khác lại bảo phải thẳng. Mỗi người góp một ý, ai cũng khẳng định mình đúng. Người thợ mộc chẳng hề có ý kiến riêng mà chỉ biết nghe theo tất cả. Cứ mỗi lần có người góp ý, anh lại đẽo đi đẽo lại. Chiếc cày ban đầu dần mất hết hình dạng. Đến cuối ngày, khúc gỗ chỉ còn là một mẩu gỗ méo mó, chẳng thể dùng làm cày cũng chẳng thể làm bất cứ vật gì khác.

Nhìn thành quả sau một ngày làm việc, người thợ mộc mới ngồi thẫn thờ và hối hận. Bao công sức bỏ ra đều trở nên vô ích. Khúc gỗ quý đã bị đẽo hỏng, còn anh thì chẳng bán được chiếc cày nào. Những người đi đường thấy vậy chỉ biết lắc đầu cười. Họ hiểu rằng chính sự thiếu chính kiến đã khiến người thợ phải trả giá đắt cho việc làm của mình.

Câu chuyện Đẽo cày giữa đường đã để lại trong em một bài học thật ý nghĩa. Em hiểu rằng biết lắng nghe là một đức tính tốt, nhưng điều quan trọng hơn là phải biết suy nghĩ, chọn lọc và tin vào những quyết định đúng đắn của mình. Chỉ khi có chính kiến và không dao động trước mọi ý kiến trái chiều, con người mới có thể đi đến thành công. 

Bài tham khảo Mẫu 2

Muốn nhìn thấy bầu trời bao la, chú chim phải tung cánh bay cao; muốn hiểu cuộc sống rộng lớn, con người phải không ngừng học hỏi và biết khiêm tốn. Điều đó được ông cha ta gửi gắm thật khéo léo qua câu chuyện ngụ ngôn Ếch ngồi đáy giếng, một câu chuyện để lại trong em nhiều suy ngẫm. 

Ngày xửa ngày xưa, có một con ếch sống lâu ngày trong một chiếc giếng cạn. Xung quanh giếng chỉ có vài con cua, con nhái và những sinh vật nhỏ bé. Mỗi khi ếch cất tiếng kêu, các con vật ấy đều sợ hãi. Vì thế, ếch tưởng mình là chúa tể của cả thế giới. Từ đáy giếng nhìn lên, nó chỉ thấy một khoảng trời nhỏ bằng miệng giếng nên nghĩ rằng bầu trời cũng chỉ bé đến thế. Nó chưa từng bước ra ngoài nên không hề biết thế giới rộng lớn biết bao.

Một năm nọ, mưa lớn kéo dài làm nước trong giếng dâng cao. Nhờ vậy, ếch dễ dàng nhảy ra ngoài. Lần đầu tiên được đặt chân lên mặt đất, nó vẫn giữ thái độ kiêu căng như khi còn ở dưới giếng. Nó nghênh ngang nhảy khắp nơi, chẳng thèm để ý đến những con vật to lớn xung quanh. Trong mắt ếch, mọi thứ đều chẳng đáng sợ. Nó tin rằng mình vẫn là kẻ mạnh nhất. Chính sự thiếu hiểu biết ấy đã khiến ếch không nhận ra một con trâu đang tiến lại gần.

Vì mải ngẩng cao đầu và không quan sát đường đi, ếch bị con trâu vô tình giẫm chết. Chỉ trong chốc lát, sự kiêu ngạo và hiểu biết hạn hẹp đã khiến nó phải trả giá bằng chính mạng sống của mình. Những con vật khác nhìn thấy đều lắc đầu tiếc nuối. Chúng hiểu rằng nếu ếch biết khiêm tốn và chịu học hỏi thì sẽ không có kết cục đáng buồn như vậy.

Qua câu chuyện, em hiểu rằng bầu trời rộng lớn hơn rất nhiều so với khoảng trời nhỏ bé dưới đáy giếng. Vì thế, em sẽ luôn mở rộng tầm nhìn, chăm chỉ học tập và không bao giờ tự hài lòng với những điều mình đã biết. Sự khiêm tốn và tinh thần cầu tiến sẽ là hành trang quý giá giúp em bước xa hơn trên con đường phía trước. 

Bài tham khảo Mẫu 3

Sự thật giống như một bức tranh lớn, chỉ khi ghép đủ mọi mảnh ghép mới hiện lên trọn vẹn. Nếu chỉ nhìn thấy một phần rồi vội khẳng định đó là tất cả, con người sẽ dễ rơi vào sự chủ quan và sai lầm. Chính vì vậy, câu chuyện Thầy bói xem voi luôn để lại trong em nhiều ấn tượng bởi bài học sâu sắc về cách nhìn nhận cuộc sống một cách toàn diện và biết lắng nghe người khác.

Ngày xưa, có năm ông thầy bói đều bị mù. Một hôm, nghe tin có người dắt voi đi qua làng, cả năm người đều tò mò vì chưa ai biết con voi trông như thế nào. Họ nhờ người quản voi cho sờ thử để đoán hình dáng của nó. Mỗi người được sờ vào một bộ phận khác nhau. Người sờ vòi thì cho rằng voi giống con đỉa khổng lồ. Người sờ chân lại khẳng định voi giống chiếc cột nhà. Người sờ tai bảo voi chẳng khác nào chiếc quạt lớn, còn người sờ ngà và người sờ đuôi cũng đưa ra những nhận xét hoàn toàn khác nhau.

Ai cũng tin chắc điều mình nói là đúng. Không ai chịu lắng nghe hay suy nghĩ rằng mình mới chỉ biết một phần rất nhỏ của con voi. Họ lớn tiếng cãi nhau, rồi từ cãi vã chuyển sang xô đẩy, đánh nhau đến mức ai nấy đều xây xát. Người dân xung quanh chứng kiến cảnh tượng ấy chỉ biết bật cười vì sự cố chấp của các thầy bói. Chỉ vì hiểu biết nông cạn mà ai cũng cho mình là đúng, cuối cùng chẳng ai biết được hình dáng thật của con voi.

Sau cuộc cãi vã, các thầy bói đều mệt mỏi nhưng vẫn không chịu nhận sai. Câu chuyện trở thành bài học cho mọi người trong làng. Ai cũng hiểu rằng muốn đánh giá đúng một sự việc thì phải quan sát đầy đủ, lắng nghe nhiều ý kiến và không nên vội vàng kết luận khi chỉ biết một phần sự thật.

Đọc xong câu chuyện, em càng hiểu rằng tri thức chỉ thật sự có ý nghĩa khi đi cùng với sự khiêm tốn và tinh thần cầu thị. Em sẽ không vội đánh giá một sự việc chỉ từ những gì mình nhìn thấy, mà luôn cố gắng tìm hiểu đầy đủ, lắng nghe nhiều ý kiến và suy nghĩ thấu đáo trước khi kết luận. Đó là cách giúp em tránh những sai lầm và không ngừng hoàn thiện bản thân.

Bài tham khảo Mẫu 4

Lời nói giống như ngọn gió, có khi dịu dàng nâng cánh chim bay cao, nhưng cũng có khi lặng lẽ đẩy con người vào những sai lầm nếu thiếu sự tỉnh táo. Bởi vậy, biết lắng nghe thôi chưa đủ, mỗi người còn cần biết suy xét để nhận ra đâu là lời chân thành, đâu là lời nịnh hót. Bài học giản dị mà sâu sắc ấy được gửi gắm thật khéo léo qua câu chuyện ngụ ngôn Cáo và Quạ, một câu chuyện em luôn yêu thích và ghi nhớ. 

Một buổi sáng đẹp trời, Quạ bay khắp nơi tìm thức ăn. Sau một hồi lâu, nó may mắn nhặt được một miếng pho mát thơm ngon. Quạ mừng rỡ ngậm miếng pho mát rồi bay lên đậu trên cành cây cao để chuẩn bị thưởng thức. Đúng lúc ấy, Cáo đi ngang qua. Nhìn thấy miếng pho mát trên mỏ Quạ, Cáo nổi lòng tham và nghĩ ngay ra một kế lừa rất khôn khéo. Nó không vội cướp lấy mà đứng dưới gốc cây, ngước lên nhìn Quạ với vẻ đầy ngưỡng mộ.

Cáo bắt đầu dùng những lời lẽ ngọt ngào để tâng bốc Quạ. Nó khen bộ lông của Quạ đen óng, mượt mà và đẹp hơn tất cả các loài chim trong rừng. Sau đó, Cáo lại nói rằng nếu Quạ có giọng hát hay như vẻ ngoài thì chắc chắn sẽ là vua của muôn loài. Nghe những lời khen ấy, Quạ sung sướng vô cùng. Nó quên mất rằng mình đang ngậm miếng pho mát trong miệng. Muốn khoe giọng hát của mình, Quạ liền há mỏ cất tiếng kêu. Ngay lập tức, miếng pho mát rơi xuống đất. Cáo nhanh như cắt lao tới ngoạm lấy rồi vừa chạy vừa cười lớn: “Cảm ơn anh Quạ! Anh có giọng hát hay hay không thì tôi chưa biết, nhưng anh thật nhẹ dạ khi tin vào những lời nịnh hót.”

Quạ nhìn theo Cáo mà vô cùng xấu hổ và tiếc nuối. Chỉ vì quá thích được khen mà nó đã đánh mất miếng pho mát vất vả lắm mới kiếm được. Từ đó, Quạ luôn ghi nhớ bài học đắt giá và không còn dễ dàng tin vào những lời nói ngọt ngào của kẻ khác. Còn Cáo vẫn nổi tiếng là con vật xảo quyệt nhất khu rừng.

Khi câu chuyện khép lại, cũng là lúc em nhận ra sự khiêm tốn và tỉnh táo là những phẩm chất rất đáng quý. Em sẽ không để những lời khen làm mình chủ quan hay tự mãn, mà luôn biết suy xét, cân nhắc và giữ vững bản lĩnh trước mọi tình huống. Đó là bài học ý nghĩa mà em sẽ luôn ghi nhớ trong cuộc sống.

Bài tham khảo Mẫu 5

Cuộc sống sẽ trở nên bình yên hơn khi con người biết trân trọng những gì mình đang có. Ngược lại, nếu chỉ mải mê chạy theo những điều tưởng như tốt đẹp hơn, ta rất dễ đánh mất chính hạnh phúc của mình. Bài học ý nghĩa ấy được kể thật sinh động qua câu chuyện ngụ ngôn Con chó và cái bóng, một câu chuyện ngắn gọn nhưng để lại trong em nhiều suy ngẫm. 

Một hôm, có một con chó rất may mắn kiếm được một miếng thịt lớn. Nó vui vẻ ngậm miếng thịt chạy về nhà để ăn một mình. Trên đường đi, nó phải băng qua một chiếc cầu nhỏ bắc ngang dòng sông trong xanh. Khi bước đến giữa cầu, con chó vô tình nhìn xuống mặt nước. Dòng nước phẳng lặng phản chiếu hình ảnh của chính nó, nhưng con chó lại tưởng đó là một con chó khác đang ngậm một miếng thịt còn to hơn.

Lòng tham nổi lên, con chó nghĩ rằng nếu cướp được miếng thịt dưới nước thì mình sẽ có hai miếng thịt để ăn. Không hề suy nghĩ, nó lập tức há to miệng, sủa thật lớn để dọa con chó kia. Nhưng vừa mở miệng, miếng thịt đang ngậm liền rơi xuống dòng sông. Chiếc bóng dưới nước cũng biến mất vì những gợn sóng lan ra. Con chó ngơ ngác nhìn theo miếng thịt trôi xa mà không thể lấy lại được. Nó vừa mất miếng thịt thật, vừa không có được miếng thịt mà nó tưởng tượng.

Con chó đành lủi thủi bước đi với cái bụng đói và sự hối hận muộn màng. Chỉ vì tham lam và hành động vội vàng, nó đã đánh mất cả những gì mình đang có. Câu chuyện ấy được truyền đi khắp nơi để nhắc nhở mọi người rằng lòng tham vô độ chỉ mang đến những hậu quả đáng tiếc.

Qua câu chuyện, em hiểu rằng lòng tham có thể khiến con người đánh mất cả những điều quý giá đang có. Hạnh phúc không đến từ việc luôn muốn nhiều hơn, mà từ sự biết đủ, biết trân trọng và gìn giữ những điều thuộc về mình. Em sẽ luôn sống chân thành, không tham lam và suy nghĩ cẩn thận trước mỗi quyết định để không phải hối tiếc. 

Bài tham khảo Mẫu 6

Trong thế giới rộng lớn của những câu chuyện ngụ ngôn, mỗi nhân vật đều mang theo một bài học về cách sống. Có nhân vật dạy ta về lòng kiên trì, có nhân vật nhắc ta phải biết khiêm tốn, và cũng có những nhân vật khiến ta nhận ra tác hại của sự giả dối. Với em, Con lừa đội lốt sư tử là câu chuyện đáng nhớ nhất bởi đã cho thấy rằng vẻ ngoài hào nhoáng không thể che giấu mãi sự yếu kém bên trong, còn sự khoe khoang và thiếu suy nghĩ cuối cùng sẽ dẫn đến những hậu quả đáng tiếc. 

Ngày xưa, có một con lừa rất ghen tị với sư tử vì muôn loài đều sợ hãi và kính nể chúa sơn lâm. Một hôm, nó tình cờ nhặt được bộ da sư tử do những người thợ săn bỏ lại. Con lừa liền khoác bộ da ấy lên người rồi nghênh ngang đi khắp khu rừng. Từ xa nhìn lại, các loài vật đều tưởng là sư tử thật nên hoảng hốt bỏ chạy. Thấy vậy, lừa vô cùng thích thú. Nó nghĩ rằng từ nay mình đã trở thành con vật mạnh mẽ nhất và không còn ai dám coi thường nữa.

Được mọi người sợ hãi, con lừa ngày càng kiêu ngạo. Nó đi đến đâu cũng vênh váo, dọa nạt các con vật khác. Nhưng vì quá đắc ý, lừa quên mất mình chỉ đang khoác chiếc da bên ngoài. Một lúc sau, nó cất tiếng kêu "be be" quen thuộc. Chỉ nghe tiếng kêu ấy, tất cả các loài vật đều nhận ra đó chỉ là một con lừa ngu ngốc đang giả làm sư tử. Không còn sợ hãi nữa, mọi người cùng cười ầm lên. Có những con vật còn đuổi theo chế giễu khiến con lừa xấu hổ, vội vàng bỏ chạy.

Từ đó, con lừa không dám khoác bộ da sư tử nữa. Nó hiểu rằng vẻ bề ngoài không thể che giấu được bản chất thật của mình. Câu chuyện nhanh chóng lan truyền khắp khu rừng và trở thành bài học cho tất cả các loài vật về sự giả dối và khoe khoang.

Qua câu chuyện, em hiểu rằng giá trị của một con người không nằm ở những lời khoe khoang hay vẻ ngoài giả tạo mà được tạo nên từ sự chân thành và năng lực thật sự. Em sẽ luôn cố gắng rèn luyện bản thân, sống trung thực, khiêm tốn và không ngừng học hỏi để nhận được sự yêu quý, tin tưởng của mọi người.

Bài tham khảo Mẫu 7

Mỗi câu chuyện ngụ ngôn là một hạt giống nhỏ gieo vào tâm hồn người đọc những bài học đẹp về cuộc sống. Những loài vật quen thuộc trong truyện không chỉ hiện lên với những hành động sinh động mà còn mang theo những tính cách, sai lầm và bài học của con người. Trong đó, Con khỉ và chiếc bẫy là câu chuyện em yêu thích nhất bởi đã giúp em hiểu rằng khi không biết kiểm soát lòng tham và suy nghĩ thấu đáo, con người rất dễ tự đưa mình vào những sai lầm đáng tiếc. 

Một ngày nọ, có một người thợ săn muốn bắt khỉ nên đã đặt một chiếc bình cổ có miệng rất nhỏ. Bên trong bình, ông bỏ đầy những hạt đậu và hạt ngô thơm ngon. Sau đó, ông giấu chiếc bình dưới gốc cây rồi lặng lẽ rời đi. Một lúc sau, một chú khỉ đi ngang qua. Thấy chiếc bình có nhiều thức ăn hấp dẫn, chú liền thò tay vào trong và nắm thật chặt một nắm đầy hạt.

Khi định rút tay ra, khỉ mới phát hiện nắm tay đang nắm quá nhiều hạt nên không thể lọt qua miệng bình. Chỉ cần buông bớt hạt là có thể rút tay ra ngay, nhưng vì tiếc của, chú nhất quyết không chịu thả. Khỉ vừa cố kéo, vừa giằng mạnh nhưng chiếc bình vẫn dính chặt vào tay. Đúng lúc ấy, người thợ săn quay trở lại. Thấy nguy hiểm, khỉ vẫn không chịu buông số hạt đang nắm. Cuối cùng, chú bị người thợ săn bắt vì chính lòng tham của mình.

Người thợ săn mang chiếc bình cùng chú khỉ đi mất, còn đàn khỉ trên cây chỉ biết tiếc nuối. Nếu biết từ bỏ một ít hạt đậu, chú khỉ đã có thể chạy thoát. Chính sự tham lam và ngu ngốc đã khiến chú phải trả giá bằng sự tự do của mình.

Câu chuyện như một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng lòng tham giống như ngọn lửa càng cháy càng khiến con người mất đi những điều quý giá. Em hiểu rằng hạnh phúc không nằm ở việc có thật nhiều, mà ở sự biết đủ và trân trọng những gì mình đang có. Vì vậy, em sẽ luôn sống giản dị, suy nghĩ thấu đáo và lựa chọn điều đúng đắn trong cuộc sống. 

Bài tham khảo Mẫu 8

Con đường trưởng thành của mỗi người giống như một dòng sông luôn không ngừng chảy về phía trước. Trên hành trình ấy, ta có thể tìm thấy nhiều nguồn nước quý giá từ những người xung quanh để làm giàu thêm hiểu biết của mình, nhưng không thể vì thế mà đánh mất dòng chảy riêng biệt vốn có. Bởi nếu chỉ biết bắt chước một cách máy móc mà không chịu suy nghĩ, con người sẽ dễ trở nên thụ động và tự đưa mình đến những sai lầm. Đó cũng chính là bài học ý nghĩa mà câu chuyện ngụ ngôn Khỉ bắt chước người đã nhẹ nhàng gửi gắm đến em. 

Ngày xửa ngày xưa, ở một khu rừng gần ngôi làng nhỏ có một đàn khỉ rất nghịch ngợm. Chúng thường leo lên cành cây quan sát mọi hoạt động của con người. Một hôm, một bác nông dân đang làm việc ngoài đồng. Thấy trời nắng gắt, bác cởi chiếc mũ ra đặt bên gốc cây rồi nằm nghỉ. Đàn khỉ tò mò nhìn theo từng cử chỉ của bác. Chúng cũng nhặt những chiếc lá lớn đội lên đầu và bắt chước mọi hành động của con người. Thấy vậy, bác nông dân chỉ mỉm cười rồi tiếp tục công việc.

Những ngày sau, đàn khỉ càng thích bắt chước hơn. Chúng thấy người ta dùng dao thì cũng nhặt những mảnh sắt sắc nhọn để chơi. Thấy người ta trèo lên cao sửa mái nhà, chúng cũng leo lên những cành cây mảnh khảnh rồi nhảy nhót. Có con còn bắt chước người nhóm lửa mà không biết lửa rất nguy hiểm. Chẳng bao lâu, một chú khỉ trượt chân ngã từ trên cao xuống, những con khác thì bị lửa làm cháy xém lông. Cả đàn hoảng hốt bỏ chạy. Lúc ấy, chúng mới hiểu rằng không phải việc gì của con người cũng có thể làm theo.

Từ hôm đó, đàn khỉ không còn bắt chước một cách mù quáng nữa. Chúng chỉ quan sát để học những điều có ích và luôn cẩn thận trước mỗi hành động của mình. Các con vật trong rừng cũng coi đây là một bài học đáng nhớ về sự thiếu suy nghĩ.

Câu chuyện như một lời nhắc nhở rằng học hỏi chính là mở thêm những cánh cửa tri thức, nhưng mỗi người vẫn cần có đôi mắt sáng suốt để chọn con đường phù hợp với mình. Em hiểu rằng không phải điều gì người khác làm cũng đều đúng, vì thế em sẽ luôn suy nghĩ, tìm hiểu kĩ trước khi hành động để ngày càng hoàn thiện bản thân. 

Bài tham khảo Mẫu 9

Trong khu vườn rộng lớn của cuộc sống, mỗi người đều là một bông hoa mang một vẻ đẹp riêng. Có bông hoa rực rỡ bởi sắc màu bên ngoài, nhưng cũng có những bông hoa được yêu quý bởi hương thơm lặng lẽ tỏa ra từ bên trong. Con người cũng vậy, giá trị thật sự không nằm ở vẻ hào nhoáng bên ngoài mà được tạo nên bởi tài năng, phẩm chất và cách sống. Bài học ấy được gửi gắm thật sâu sắc qua câu chuyện ngụ ngôn Con công và đàn sếu, câu chuyện em yêu thích bởi đã phê phán thói kiêu ngạo và nhắc nhở mỗi người phải biết trân trọng giá trị thực sự của bản thân. 

Một khu rừng nọ có một chú công sở hữu bộ lông rực rỡ với đủ màu sắc lấp lánh. Mỗi ngày, công đều xòe chiếc đuôi tuyệt đẹp của mình và đi khắp nơi khoe khoang. Mỗi khi nhìn thấy đàn sếu với bộ lông trắng giản dị, công lại cười chê rằng họ xấu xí và chẳng có gì đáng tự hào. Nghe những lời ấy, đàn sếu không hề tức giận mà chỉ im lặng tiếp tục công việc của mình.

Một hôm, đàn sếu chuẩn bị bay đến một vùng đất mới để tránh mùa đông lạnh giá. Chúng dang rộng đôi cánh và bay cao trên bầu trời. Thấy vậy, công cũng muốn bay theo để chứng tỏ mình không thua kém ai. Nhưng vì chiếc đuôi quá nặng và đôi cánh không đủ khỏe, công chỉ bay được một đoạn ngắn rồi rơi xuống đất. Đàn sếu nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh và nói: “Bộ lông đẹp có thể làm người khác ngắm nhìn, nhưng đôi cánh khỏe mới giúp chúng ta bay đến những nơi xa”. Nghe vậy, công đỏ mặt vì xấu hổ. Chú nhận ra rằng mình đã quá kiêu ngạo và chỉ biết nhìn vào vẻ bề ngoài.

Kể từ đó, công không còn chế giễu các loài vật khác nữa. Chú sống khiêm tốn hơn và biết tôn trọng tài năng của mọi người. Đàn sếu vẫn đối xử thân thiện với công, giúp chú hiểu rằng giá trị của một con vật không nằm ở vẻ ngoài mà ở khả năng và phẩm chất của nó.

Câu chuyện đã giúp em nhận ra rằng mỗi người đều có những khả năng và giá trị riêng, vì vậy không ai nên tự cho mình hơn người khác. Sự kiêu ngạo chỉ khiến chúng ta trở nên nhỏ bé, còn lòng khiêm tốn và tinh thần ham học hỏi sẽ giúp ta ngày càng tiến bộ. Em sẽ luôn biết nhìn nhận bản thân đúng đắn, tôn trọng mọi người và cố gắng hoàn thiện mình từng ngày. 

Bài tham khảo Mẫu 10

Giữa khu vườn của những câu chuyện ngụ ngôn, mỗi hình ảnh đều như một chiếc lá nhỏ mang theo lời nhắn nhủ về cuộc đời. Có khi chỉ một chùm nho trên cành cao cũng đủ để soi sáng một góc khuất trong tâm hồn con người. Câu chuyện Con cáo và chùm nho đã mượn hình ảnh giản dị ấy để nhắc nhở chúng ta rằng, thay vì phủ nhận điều mình chưa đạt được, mỗi người cần biết nhìn nhận thiếu sót, nỗ lực vươn lên và trưởng thành từ những thất bại của bản thân. 

Một buổi trưa hè, một con cáo đi kiếm ăn khắp nơi nhưng vẫn chưa tìm được gì. Đang lúc bụng đói cồn cào, nó nhìn thấy trên giàn cao có một chùm nho chín mọng, căng tròn và thơm ngọt. Cáo thèm thuồng đến chảy nước miếng. Nó nghĩ chỉ cần hái được chùm nho ấy thì sẽ có một bữa ăn ngon lành. Vì thế, cáo liên tục nhảy lên để với lấy chùm nho.

Thế nhưng, chùm nho treo quá cao. Cáo nhảy hết lần này đến lần khác nhưng vẫn không chạm tới. Nó càng cố gắng thì càng mệt mỏi. Sau nhiều lần thất bại, thay vì thừa nhận mình chưa đủ sức hoặc tìm cách khác, cáo lại ngẩng đầu lên rồi lớn tiếng nói: “Chùm nho ấy chắc còn xanh lắm, có hái được cũng chẳng ngon!”. Nói xong, cáo quay lưng bỏ đi với vẻ rất đắc ý, như thể mình không hề cần đến chùm nho. Những chú chim đậu trên cành cây nhìn thấy chỉ biết bật cười vì ai cũng hiểu cáo đang tự lừa dối chính mình.

Từ đó, câu chuyện được các loài vật kể cho nhau nghe để nhắc nhở rằng thất bại không đáng xấu hổ, điều đáng chê cười là tìm lí do để che giấu sự yếu kém của bản thân. Con cáo đã không có được chùm nho, lại còn để mọi người cười chê vì tính sĩ diện của mình.

Câu chuyện giống như một tấm gương soi chiếu, nhắc nhở em rằng thất bại không phải là điều đáng sợ, mà đáng sợ nhất là không dám nhìn nhận và sửa chữa những sai lầm của bản thân. Em hiểu rằng mỗi lần vấp ngã đều là một cơ hội để trưởng thành. Vì vậy, em sẽ luôn cố gắng học hỏi, rèn luyện và mạnh dạn thay đổi những điều chưa tốt để ngày càng hoàn thiện mình hơn. 

Bài tham khảo Mẫu 11

Cuộc sống giống như một con đường dài với nhiều chặng gập ghềnh, nơi mỗi lựa chọn đều có thể dẫn con người đến những kết quả khác nhau. Có những lúc, vì chỉ nghĩ đến lợi ích trước mắt, ta vô tình quên mất rằng mọi hành động đều đi kèm với trách nhiệm và hậu quả. Qua hình ảnh chú lừa nhỏ bé trong câu chuyện Con lừa chở muối, em nhận ra rằng sự toan tính và lười biếng không thể giúp con người tránh khỏi khó khăn, mà đôi khi còn khiến ta phải trả giá nhiều hơn.

Ngày xưa, có một bác lái buôn nuôi một con lừa để chở hàng. Mỗi ngày, lừa đều phải chở những bao muối đi qua một con suối nhỏ. Một lần, lừa vô ý trượt chân ngã xuống nước. Khi đứng dậy, nó ngạc nhiên thấy bao muối nhẹ hẳn vì muối đã tan bớt trong nước. Từ hôm đó, lừa nghĩ ra một mẹo để đỡ phải mang nặng.

Hôm sau, khi đi qua con suối, lừa cố tình ngã xuống nước. Quả nhiên, bao muối lại nhẹ đi rất nhiều. Bác lái buôn nhanh chóng nhận ra con lừa đang giả vờ. Để dạy cho lừa một bài học, hôm sau bác đổi sang chở những bao bông. Lừa vẫn tưởng mình thông minh nên tiếp tục nằm xuống giữa dòng suối. Nhưng lần này, những bao bông hút đầy nước, trở nên nặng gấp nhiều lần. Lừa phải cố hết sức mới đứng dậy được và vô cùng vất vả mới mang nổi số hàng về đến nơi.

Sau lần ấy, con lừa hiểu rằng sự khôn lỏi và lười biếng chỉ khiến mình chịu hậu quả nặng nề hơn. Nó không còn tìm cách gian dối mà chăm chỉ làm việc như trước. Bác lái buôn cũng rất hài lòng vì con lừa đã biết sửa sai.

Qua câu chuyện, em hiểu rằng những cách làm thiếu trung thực dù có thể giúp con người tránh được khó khăn trước mắt nhưng sẽ không mang lại kết quả tốt đẹp lâu dài. Chỉ có sự chăm chỉ, kiên trì và tinh thần trách nhiệm mới giúp chúng ta đạt được thành công thật sự. Em sẽ luôn cố gắng hoàn thành tốt mọi công việc bằng chính nỗ lực của bản thân. 

Bài tham khảo Mẫu 12

Giữa cuộc sống rộng lớn, không ai có thể mãi mãi bước đi một mình. Mỗi người đều cần sự yêu thương, cảm thông và sẻ chia từ những người xung quanh để vượt qua những thử thách trên hành trình của mình. Thế nhưng, nếu chỉ biết nghĩ đến lợi ích riêng mà quên đi nỗi khó khăn của người khác, con người có thể phải nhận lấy những hậu quả đáng tiếc. Đó cũng là bài học ý nghĩa mà câu chuyện ngụ ngôn Lừa và Ngựa đã nhẹ nhàng gửi gắm đến em. 

Ngày xưa, một người chủ nuôi một con lừa và một con ngựa để chở hàng. Con lừa phải mang rất nhiều bao hàng nặng, còn con ngựa chỉ chở một ít đồ nhẹ. Đi được một quãng đường dài, con lừa mệt lả. Nó quay sang van xin: “Bạn ngựa ơi, hãy giúp tôi mang bớt một bao hàng. Chỉ một bao thôi cũng đủ để tôi đỡ mệt rồi”. Thế nhưng, con ngựa nghĩ rằng đó không phải việc của mình nên lạnh lùng từ chối.

Con lừa tiếp tục gắng sức bước đi. Vì phải mang quá nặng nên nó kiệt sức, ngã gục xuống đường rồi chết. Thấy vậy, người chủ chuyển toàn bộ số hàng trên lưng lừa sang lưng ngựa. Không chỉ thế, ông còn đặt cả tấm da của con lừa lên lưng ngựa để mang về. Giờ đây, con ngựa phải mang số hàng nặng gấp nhiều lần trước. Nó vô cùng hối hận vì đã không chịu giúp bạn ngay từ đầu.

Trên suốt quãng đường còn lại, con ngựa vừa bước đi nặng nhọc vừa nghĩ đến lời cầu xin của con lừa. Chỉ vì sự ích kỉ và thiếu suy nghĩ, nó đã khiến bạn mất mạng, còn bản thân thì phải chịu gánh nặng lớn hơn rất nhiều. Câu chuyện trở thành bài học cho tất cả các loài vật trong vùng.

Đọc xong câu chuyện, em càng thấm thía rằng lòng tốt luôn là món quà quý giá mà con người có thể trao tặng cho nhau. Giúp đỡ người khác không làm chúng ta mất đi điều gì, mà ngược lại còn khiến tâm hồn trở nên giàu có và cuộc sống thêm ý nghĩa. Em sẽ luôn cố gắng sống yêu thương, biết chia sẻ và lan tỏa những điều tốt đẹp đến mọi người. 

Bài tham khảo Mẫu 13

Trong cuộc sống, sự thông minh không chỉ nằm ở khả năng suy nghĩ nhanh nhạy mà còn ở việc biết quan sát, phán đoán và lựa chọn đúng đắn. Chỉ một phút nhẹ dạ, thiếu suy xét cũng có thể khiến con người rơi vào những tình huống khó khăn và phải trả giá cho quyết định của mình. Bài học ấy được gửi gắm thật sinh động qua câu chuyện Khỉ và cá sấu, một câu chuyện giản dị nhưng để lại trong em nhiều suy ngẫm về sự tỉnh táo và sáng suốt trong cuộc sống. 

Một hôm, bên bờ một dòng sông có một cây sung sai trĩu quả. Trên cây sống một chú khỉ hiền lành và tốt bụng. Mỗi ngày, khỉ thường hái những quả sung chín ngon ném xuống cho cá sấu ăn. Dần dần, hai con vật trở thành bạn của nhau. Một hôm, vợ cá sấu nghe chồng kể về chú khỉ liền nổi lòng tham. Nó nghĩ rằng khỉ ăn sung ngọt mỗi ngày thì trái tim chắc cũng rất ngon. Vì thế, nó bắt chồng phải mang tim khỉ về cho mình.

Nghe lời vợ, cá sấu giả vờ mời khỉ sang bên kia sông chơi. Tin tưởng bạn, khỉ vui vẻ ngồi lên lưng cá sấu. Ra đến giữa dòng, cá sấu mới nói thật ý định muốn lấy tim khỉ. May mắn thay, khỉ vẫn bình tĩnh. Chú nhanh trí bảo rằng mình để trái tim trên cây sung vì sợ mang theo sẽ vướng víu. Nghe vậy, cá sấu ngốc nghếch lập tức quay lại bờ. Vừa lên đến cây, khỉ nhanh chóng leo tót lên cành cao rồi trách cá sấu vì đã phản bội tình bạn. Lúc ấy, cá sấu mới biết mình bị lừa, đành xấu hổ bơi về trong sự ân hận.

Từ đó, cá sấu mất đi một người bạn tốt chỉ vì nghe theo lời xúi giục vô lí. Khỉ cũng không còn tin tưởng cá sấu nữa. Câu chuyện trở thành bài học cho mọi người về sự cả tin và thiếu suy nghĩ.

Khép lại câu chuyện, em hiểu rằng trong cuộc sống, mỗi người cần biết suy nghĩ thấu đáo trước khi hành động và không nên dễ dàng tin theo những lời nói chưa được kiểm chứng. Sự nóng vội và thiếu suy nghĩ có thể khiến ta mắc phải những sai lầm đáng tiếc, còn sự sáng suốt, chân thành và trung thực sẽ giúp ta giữ gìn được những tình cảm quý giá. 

Bài tham khảo Mẫu 14

Giữa khu rừng rộng lớn, nơi những con vật cùng tồn tại với những bản tính khác nhau, mỗi câu chuyện lại mở ra một góc nhìn về cuộc sống của con người. Có những nhân vật khiến ta yêu mến bởi sự tốt bụng, nhưng cũng có những nhân vật khiến ta phải cảnh giác trước sự gian trá và độc ác. Câu chuyện Chó sói và cừu non đã để lại trong em ấn tượng sâu sắc bởi hình ảnh chú cừu nhỏ bé, ngây thơ và bài học về việc cần biết suy xét trước những lời lẽ đầy toan tính của kẻ xấu. 

Một buổi sáng, một chú cừu non đang cúi xuống uống nước ở đầu nguồn con suối trong vắt. Đúng lúc ấy, một con chó sói hung ác từ phía hạ nguồn đi tới. Thấy cừu non bé nhỏ, sói liền nảy ra ý định ăn thịt. Tuy nhiên, để che giấu bản chất độc ác của mình, sói cố tìm ra một cái cớ. Nó quát lớn rằng cừu đã làm đục nước khiến nó không uống được. Cừu non nhẹ nhàng giải thích rằng mình đứng ở đầu nguồn nên không thể làm nước chảy ngược lên được.

Không tìm được lí do hợp lí, sói lại vu cho cừu đã nói xấu mình từ năm ngoái. Cừu non lễ phép đáp rằng năm ngoái mình còn chưa được sinh ra. Thế nhưng, sói vẫn tiếp tục bịa ra hết lí do này đến lí do khác để kết tội cừu. Cuối cùng, vì không còn gì để cãi, sói liền nhảy bổ vào cừu non và ăn thịt chú. Cừu non đã phải trả giá vì quá ngây thơ khi nghĩ rằng có thể dùng lí lẽ để thuyết phục một kẻ độc ác.

Câu chuyện khiến mọi người nhận ra rằng với những kẻ xấu, nhiều khi chúng chỉ tìm cớ để làm điều ác chứ không cần sự thật. Vì vậy, mỗi người cần biết cảnh giác và tự bảo vệ mình trước những người có ý đồ xấu.

Chó Sói và Cừu Non đã giúp em nhận ra đây chính là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng rằng trong cuộc sống, rằng không phải ai cũng có một tấm lòng chân thành. Bên cạnh sự nhân hậu và lòng yêu thương, mỗi người cần có sự tỉnh táo, sáng suốt để nhận biết điều đúng, điều sai. Vì vậy, em sẽ luôn suy nghĩ cẩn thận trước khi hành động, biết lắng nghe và học cách bảo vệ bản thân để tránh những sai lầm đáng tiếc. 

Bài tham khảo Mẫu 15

Cuộc sống là một hành trình dài, nơi mỗi người không ngừng học hỏi để trưởng thành và khám phá những điều mới mẻ. Những kinh nghiệm từ người khác có thể trở thành ngọn đèn soi sáng con đường phía trước, nhưng nếu chỉ làm theo mà không biết suy nghĩ, ta sẽ dễ đánh mất khả năng phán đoán của chính mình. Bởi vậy, học hỏi cần đi cùng với sự sáng tạo và hiểu biết. Đó cũng chính là bài học sâu sắc mà câu chuyện Người đánh cá và con khỉ đã nhẹ nhàng gửi gắm đến em. 

Ngày xưa, có một người đánh cá rất giỏi. Mỗi ngày, ông đều chèo thuyền ra sông, quăng lưới rồi kéo về rất nhiều cá. Trên bờ sông có một con khỉ thường ngồi quan sát. Thấy người đánh cá chỉ cần quăng lưới một lúc là có cá mang về, khỉ nghĩ rằng công việc ấy thật dễ dàng. Nó tin rằng chỉ cần làm giống con người thì mình cũng sẽ bắt được nhiều cá.

Một hôm, người đánh cá lên bờ nghỉ ngơi và để chiếc lưới bên cạnh. Chờ ông đi khuất, con khỉ liền chạy đến cầm lưới rồi nhảy xuống nước. Nó bắt chước quăng lưới như người đánh cá nhưng vì không biết cách sử dụng nên chiếc lưới quấn chặt lấy chân tay. Khỉ càng vùng vẫy thì càng bị mắc sâu hơn. Cuối cùng, nó suýt bị dòng nước cuốn trôi. May mắn, người đánh cá quay lại kịp thời cứu được khỉ. Ông nhẹ nhàng nói rằng muốn làm được việc gì cũng phải học hỏi và rèn luyện, không thể chỉ nhìn rồi bắt chước.

Con khỉ vô cùng xấu hổ vì hành động nông nổi của mình. Từ đó, nó không còn nghĩ việc gì cũng đơn giản nữa mà biết quan sát, học hỏi cẩn thận trước khi làm. Câu chuyện trở thành bài học bổ ích cho mọi người về tác hại của việc bắt chước thiếu hiểu biết.

Qua câu chuyện, em hiểu rằng thành công không đến từ việc bắt chước người khác một cách mù quáng mà cần được tạo nên bằng sự cố gắng, sáng tạo từ bản thân, bằng sự học hỏi và rèn luyện mỗi ngày. Mỗi người cần tìm ra cách làm phù hợp với bản thân và luôn chuẩn bị thật tốt trước khi bắt đầu một công việc. Em sẽ chăm chỉ học tập, không ngừng luyện tập và suy nghĩ cẩn thận để đạt được những kết quả tốt đẹp. 


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...