Viết bài văn kể lại nỗi buồn hay một niềm vui của tuổi thơ đã qua >
- Em muốn kể lại một nỗi buồn hay một niềm vui nào của tuổi thơ đã từng xảy ra với em? (Một lần được nhận món quà bất ngờ, một chuyến đi đáng nhớ, một lần được bố mẹ khen, một kỉ niệm vui với bạn bè,...) - Kỉ niệm ấy xảy ra vào thời gian nào? Khi đó em bao nhiêu tuổi?
Dàn ý
I. Mở bài:
- Em muốn kể lại một nỗi buồn hay một niềm vui nào của tuổi thơ đã từng xảy ra với em? (Một lần được nhận món quà bất ngờ, một chuyến đi đáng nhớ, một lần được bố mẹ khen, một kỉ niệm vui với bạn bè,...)
- Kỉ niệm ấy xảy ra vào thời gian nào? Khi đó em bao nhiêu tuổi?
- Vì sao niềm vui hoặc nỗi buồn ấy vẫn để lại trong em ấn tượng sâu sắc? (Vì đó là một khoảnh khắc khiến em hạnh phúc, xúc động, tiếc nuối hoặc giúp em nhận ra một điều ý nghĩa trong cuộc sống,...)
II. Thân bài:
a. Hoàn cảnh xảy ra kỉ niệm
- Kỉ niệm ấy diễn ra ở đâu? Vào thời gian nào? (Ở nhà, trường học, quê nội, quê ngoại, công viên, trên đường đi chơi hoặc một nơi quen thuộc với em,...)
- Khi ấy khung cảnh xung quanh như thế nào?
- Lúc đó em đang làm gì? Có những ai ở bên em?
- Tâm trạng của em trước khi sự việc xảy ra như thế nào? (Vui vẻ, háo hức, bình thường, mong chờ hoặc chưa biết điều gì đặc biệt sắp xảy ra,...)
b. Kể lại diễn biến của niềm vui hoặc nỗi buồn
- Điều gì đã xảy ra khiến em vui hoặc buồn? (Kể rõ nguyên nhân và những sự việc diễn ra theo trình tự để người đọc hiểu được câu chuyện,...)
- Những người xung quanh đã làm gì hoặc nói gì? (Kể lại lời nói, hành động, nét mặt, ánh mắt và thái độ của mọi người,...)
- Em đã phản ứng như thế nào trước sự việc ấy? (Có thể là bật cười, reo vui, ngạc nhiên, xúc động, lo lắng, buồn bã, bật khóc hoặc ân hận,...)
- Cảm xúc của em thay đổi như thế nào trong từng khoảnh khắc? (Từ bất ngờ đến vui sướng, từ vui vẻ đến buồn bã hoặc từ buồn bã, lo lắng đến nhẹ nhõm, hạnh phúc,...)
- Chi tiết nào trong câu chuyện khiến em nhớ nhất? (Một món quà, một lời nói, một cái ôm, một nụ cười, ánh mắt, giọt nước mắt hoặc một hành động nhỏ nhưng chứa đựng nhiều tình cảm,...)
c. Kết quả và ý nghĩa của kỉ niệm
- Cuối cùng, niềm vui hoặc nỗi buồn ấy đã kết thúc như thế nào? (Niềm vui được mọi người cùng chia sẻ, nỗi buồn được xoa dịu hoặc sự việc đã giúp em hiểu ra một điều quan trọng,...)
- Sau kỉ niệm ấy, em đã thay đổi hoặc hiểu thêm điều gì? (Biết trân trọng tình cảm gia đình, giữ gìn tình bạn, biết nhận lỗi, biết cảm ơn, biết chia sẻ,...)
- Điều gì khiến kỉ niệm ấy trở thành một dấu ấn khó quên trong tuổi thơ của em? (Một tình cảm đẹp, một bài học ý nghĩa,...)
III. Kết bài:
- Khi nhớ lại niềm vui hoặc nỗi buồn ấy, em cảm thấy như thế nào?
- Kỉ niệm ấy có ý nghĩa như thế nào đối với em? (Là một kỉ niệm đẹp, một bài học đáng nhớ hoặc một dấu ấn đặc biệt trong những năm tháng tuổi thơ,...)
- Em muốn nhắn nhủ điều gì với bản thân sau kỉ niệm ấy?
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Tuổi thơ của em giống như một cuốn sách nhỏ, mỗi trang đều lưu giữ những kỉ niệm vui buồn khác nhau. Trong đó, em nhớ nhất là một lần được mẹ tặng chiếc xe đạp mới vào dịp sinh nhật. Đó là món quà em đã mong chờ từ lâu và cũng là một niềm vui mà đến bây giờ em vẫn không quên.
Chiều hôm ấy, khi em vừa đi học về, mẹ bất ngờ dắt một chiếc xe đạp mới ra trước cửa. Chiếc xe sáng bóng dưới ánh nắng cuối ngày, chiếc chuông nhỏ rung lên leng keng nghe thật vui tai. Em ngạc nhiên đến mức đứng sững vài giây rồi reo lên sung sướng. Em chạy lại gần, đưa tay vuốt nhẹ lên tay lái và ngắm nghía từng chi tiết của chiếc xe. Mẹ mỉm cười, bảo rằng mong em sẽ chăm chỉ học tập và biết giữ gìn món quà. Nghe mẹ nói, em thấy trong lòng vừa vui vừa xúc động. Em ôm lấy mẹ và lí nhí cảm ơn mẹ vì món quà đặc biệt ấy. Buổi chiều hôm đó, em háo hức tập đi những vòng xe đầu tiên trong sân. Ban đầu, em còn loạng choạng, có lúc suýt ngã nhưng mẹ luôn đứng bên cạnh động viên. Khi đã đi được một vòng thật dài mà không cần mẹ giữ, em vui sướng reo lên. Tiếng cười của hai mẹ con vang lên giữa khoảng sân đầy nắng, khiến buổi chiều hôm ấy trở nên thật đáng nhớ.
Đến bây giờ, mỗi khi nhìn thấy chiếc xe đã theo em qua nhiều năm tháng, em lại nhớ đến buổi chiều hôm ấy. Em nhận ra điều quý giá nhất không chỉ nằm ở món quà mà còn ở tình yêu thương âm thầm của mẹ. Kỉ niệm ấy giúp em biết trân trọng những điều giản dị và những người luôn dành cho mình tình cảm chân thành.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Trong những năm tháng tuổi thơ, bên cạnh những niềm vui trong trẻo cũng có những nỗi buồn khiến em nhớ mãi. Một trong những kỉ niệm như thế là lần em vô tình làm mất chiếc hộp bút mà bố tặng vào đầu năm học. Đó là một món quà nhỏ nhưng chứa đựng rất nhiều tình cảm của bố dành cho em.
Hôm ấy, sau giờ ra chơi, em trở về lớp thì chợt nhận ra chiếc hộp bút không còn nằm trong ngăn bàn. Em cuống cuồng tìm kiếm, lục từng quyển vở rồi cúi xuống nhìn cả dưới gầm bàn. Em hỏi các bạn xung quanh nhưng vẫn không ai nhìn thấy chiếc hộp bút. Càng tìm, em càng lo lắng và trong lòng bắt đầu thấp thỏm. Em nhớ đến chiếc hộp bút có màu xanh mà mình rất yêu thích. Đó là món quà bố mua tặng em sau một lần đi công tác về. Em luôn giữ gìn nó vì biết bố đã chọn món quà ấy dành riêng cho mình. Nghĩ đến việc làm mất món quà của bố, mắt em cay cay và lòng đầy ân hận. Tan học, em vẫn cố nán lại tìm thêm một lúc nhưng cuối cùng đành ra về. Buổi tối, em lí nhí kể chuyện với bố, vừa nói vừa cúi đầu vì sợ bố buồn. Em cứ nghĩ mình sẽ bị trách mắng, nhưng bố chỉ nhẹ nhàng xoa đầu rồi bảo lần sau phải cẩn thận hơn. Nghe lời bố, em vừa buồn vì chiếc hộp bút đã mất, vừa thấy ấm lòng trước sự bao dung của bố.
Từ lần đó, em luôn nhắc mình phải biết giữ gìn những đồ vật được người thân trao tặng. Nỗi buồn ngày ấy tuy đã qua nhưng vẫn nằm lại trong một góc kí ức của em như một lời nhắc nhở dịu dàng. Em hiểu rằng đằng sau một món đồ nhỏ bé đôi khi là cả tình yêu thương mà người tặng gửi gắm.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Tuổi thơ của em có những niềm vui chẳng cần điều gì lớn lao, chỉ một buổi chiều được vui chơi cùng bạn bè cũng đủ trở thành kỉ niệm đẹp. Em nhớ nhất là những ngày còn nhỏ, em cùng các bạn trong xóm rủ nhau ra cánh đồng thả diều. Đó là những buổi chiều trong trẻo mà mỗi khi nhớ lại, lòng em vẫn thấy vui như có một làn gió mát thổi qua.
Hôm ấy, sau khi làm xong bài tập, em cầm con diều chạy thật nhanh ra cánh đồng. Bầu trời chiều cao và rộng, những đám mây trắng lững lờ trôi trên nền trời xanh. Gió từ cánh đồng thổi tới mát rượi, làm những bông lúa nghiêng mình tạo thành từng gợn sóng mềm mại. Chẳng bao lâu, những cánh diều đủ màu sắc đã nối nhau bay lên. Có chiếc diều đỏ rực như một cánh hoa, có chiếc lại xanh biếc như màu của bầu trời. Chúng em vừa chạy vừa reo lên mỗi khi diều bay cao hơn. Có lúc diều của một bạn bị mắc vào bụi cây, cả nhóm cùng chạy đến giúp. Có lúc dây diều rối tung, chúng em vừa gỡ vừa cười vang. Một bạn còn chạy nhanh đến mức vấp phải mô đất rồi ngồi bệt xuống cỏ, khiến cả nhóm cười nghiêng ngả. Sau đó, bạn cũng bật cười và nhanh chóng đứng dậy tiếp tục chơi. Khi mặt trời dần khuất sau những rặng cây, chúng em mới tiếc nuối thu diều trở về. Tiếng gọi nhau vang lên trên con đường làng, khép lại một buổi chiều đầy ắp niềm vui.
Những buổi thả diều ấy đã trở thành một phần thật đẹp trong tuổi thơ của em. Giờ đây, dù không còn thường xuyên chạy trên những cánh đồng như ngày trước, em vẫn nhớ mãi bầu trời xanh, cánh diều no gió và tiếng cười của những người bạn nhỏ. Em hiểu rằng hạnh phúc đôi khi chẳng ở đâu xa, mà nằm trong những khoảnh khắc bình dị ta từng có bên những người mình yêu quý.
Bài tham khảo Mẫu 1
“Tuổi thơ như một cánh diều, bay cao theo gió, mang theo bao ước mơ trong trẻo.” Trong dòng kí ức của mỗi người, có những niềm vui tuy giản dị nhưng lại sáng trong như những tia nắng đầu ngày. Với em cũng vậy, tuổi thơ đã đi qua cùng biết bao kỉ niệm thân thương. Trong số đó, em nhớ nhất là lần đầu tiên em đạt điểm cao trong một bài kiểm tra mà trước đó em từng rất lo lắng. Niềm vui nhỏ bé ấy đã giúp em hiểu rằng chỉ cần cố gắng, những điều tưởng như khó khăn cũng có thể trở nên nhẹ nhàng hơn.
Kỉ niệm ấy xảy ra vào một buổi sáng cuối học kì, khi những tia nắng dịu dàng len qua khung cửa sổ lớp học. Hôm đó, cô giáo trả bài kiểm tra môn Toán. Trước khi cô bước vào lớp, lòng em đã thấp thỏm không yên. Bài kiểm tra hôm trước có một bài toán khá khó khiến em suy nghĩ mãi. Em cứ lo mình làm sai, rồi tự nhủ lần sau nhất định phải chăm chỉ hơn. Khi cô đặt xấp bài lên bàn, cả lớp bỗng yên lặng. Tiếng lật sách, tiếng ghế khẽ kéo trên nền nhà cũng trở nên rõ ràng. Ngoài cửa sổ, những tán cây rung rinh trong gió, còn em thì hồi hộp chờ đến lượt mình.
Từng bài kiểm tra lần lượt được phát xuống. Khi cô gọi tên, em đưa tay nhận bài mà tim đập nhanh như có chú chim nhỏ đang vỗ cánh trong lồng ngực. Em lật mặt giấy lên và bất ngờ nhìn thấy con điểm chín đỏ thắm ở góc trang. Trong giây lát, em cứ ngỡ mình nhìn nhầm. Em đọc lại một lần, rồi thêm một lần nữa. Đúng là điểm chín! Niềm vui bất ngờ ùa đến khiến khuôn mặt em nóng bừng. Người bạn ngồi bên khẽ nhìn sang rồi mỉm cười chúc mừng. Cô giáo cũng nhẹ nhàng nói rằng em đã có nhiều tiến bộ và cần tiếp tục cố gắng. Nghe lời cô, em thấy trong lòng vừa vui vừa tự hào. Những bài toán từng khiến em lo lắng dường như chẳng còn đáng sợ nữa. Em nhớ lại những buổi tối ngồi bên bàn học, những lần làm đi làm lại một bài toán khó và cả những lúc muốn bỏ cuộc. Hóa ra mọi cố gắng đều đã được đền đáp.
Tan học hôm ấy, em chạy thật nhanh về nhà để khoe với bố mẹ. Vừa nhìn thấy con điểm chín, mẹ đã ôm em vào lòng, còn bố vui vẻ xoa đầu và bảo rằng điều bố mẹ vui nhất không phải chỉ là điểm số mà là việc em đã biết cố gắng. Câu nói ấy khiến niềm vui trong em càng trở nên ấm áp. Em chợt hiểu rằng phía sau một thành quả nhỏ luôn có sự cố gắng của chính mình và sự động viên âm thầm của những người yêu thương mình. Từ hôm đó, em không còn dễ nản lòng khi gặp bài khó nữa. Mỗi khi gặp một điều chưa làm được, em lại nhớ đến buổi sáng hôm ấy để tự nhắc mình kiên trì thêm một chút.
Đã lâu rồi nhưng mỗi khi nhớ lại con điểm chín nằm ngay ngắn trên trang giấy, em vẫn thấy lòng mình rộn lên một niềm vui trong trẻo. Đó không phải là niềm vui vì một con điểm đẹp mà còn là niềm vui khi biết mình có thể vượt qua nỗi lo bằng sự cố gắng. Kỉ niệm ấy giống như một tia nắng nhỏ trong tuổi thơ, luôn nhắc em rằng mỗi bước tiến dù bé nhỏ cũng đều đáng trân trọng. Em sẽ cố gắng giữ mãi tinh thần ấy để từng ngày trưởng thành hơn, tự tin hơn và không ngại bước qua những thử thách phía trước.
Bài tham khảo Mẫu 2
“Có những điều khi còn bé ta chẳng hiểu, đến khi lớn lên mới nhận ra chúng quý giá biết bao.” Tuổi thơ của em không chỉ có tiếng cười mà còn có những khoảnh khắc buồn khiến em trưởng thành hơn. Trong những kỉ niệm đã đi qua, em nhớ nhất là lần em vô tình làm vỡ chiếc bình hoa mà bà rất yêu quý. Chuyện xảy ra đã lâu nhưng mỗi khi nghĩ lại, em vẫn nhớ rõ cảm giác ân hận và ánh mắt buồn của bà hôm ấy.
Đó là một buổi chiều mùa hè, khi nắng đã dịu hơn và căn nhà trở nên yên ắng. Bà đang ở ngoài vườn chăm mấy luống rau, còn em ở trong phòng khách chơi đồ chơi. Trên chiếc bàn gỗ gần cửa sổ có một chiếc bình hoa nhỏ màu xanh mà bà thường dùng để cắm những bông hoa trong vườn. Chiếc bình ấy đã cũ nhưng luôn được bà lau chùi cẩn thận. Em biết đó là món quà của ông tặng bà từ nhiều năm trước nên bà rất quý. Hôm ấy, vì mải chơi, em chạy nhảy trong phòng mà không để ý. Chẳng may, chân em va vào cạnh bàn. Chiếc bình rung lên, nghiêng sang một bên rồi rơi xuống nền nhà. Một tiếng “choang” vang lên khiến em đứng sững. Những mảnh sứ vỡ nằm rải rác dưới chân, còn những cánh hoa bà vừa cắm cũng rơi xuống nền gạch.
Em hoảng hốt ngồi xuống nhặt từng mảnh vỡ. Hai bàn tay run run, cổ họng nghẹn lại. Em nhìn chiếc bình từng nguyên vẹn mà thấy lòng mình nặng trĩu. Em nghĩ đến ánh mắt của bà và sợ bà sẽ buồn. Một lúc sau, bà từ ngoài vườn bước vào. Nhìn thấy những mảnh vỡ trên sàn, bà đứng lại. Em cúi đầu, lí nhí xin lỗi và kể cho bà nghe mọi chuyện. Bà im lặng một lát rồi nhẹ nhàng hỏi em có bị thương không. Khi biết em không sao, bà mới thở dài. Bà không mắng em, chỉ bảo rằng chiếc bình đã ở bên bà rất lâu và có nhiều kỉ niệm, nhưng điều bà quan tâm nhất vẫn là em phải biết cẩn thận hơn. Nghe vậy, em càng thấy buồn và ân hận. Em giúp bà dọn những mảnh vỡ rồi cẩn thận gom những bông hoa còn nguyên cắm vào một chiếc lọ khác. Chiều hôm ấy, căn phòng vẫn đầy nắng nhưng trong lòng em lại chẳng còn chút vui vẻ nào.
Tối hôm đó, bà kể cho em nghe câu chuyện về chiếc bình. Đó là món quà ông tặng bà trong những năm tháng hai người mới về chung một nhà. Vì thế, với bà, chiếc bình không chỉ là một đồ vật mà còn lưu giữ một phần kí ức của gia đình. Nghe bà kể, em càng hiểu vì sao bà buồn. Em xin lỗi bà lần nữa và hứa sẽ cẩn thận hơn. Bà mỉm cười, xoa đầu em rồi bảo rằng ai cũng có lúc mắc lỗi, quan trọng là phải biết nhận lỗi và sửa lỗi. Lời bà nhẹ nhàng nhưng khiến em nhớ mãi. Từ hôm ấy, em luôn chú ý hơn khi vui chơi trong nhà, biết giữ gìn đồ đạc và quan tâm đến những món đồ tuy cũ nhưng chứa đựng nhiều kỉ niệm của người thân.
Chiếc bình hoa đã vỡ không thể trở lại nguyên vẹn, nhưng kỉ niệm về nó vẫn còn nguyên trong tâm trí em. Nỗi buồn ngày ấy giúp em hiểu rằng đôi khi một vật nhỏ bé cũng có thể mang theo cả một câu chuyện dài của gia đình. Em cũng hiểu rằng biết nhận lỗi và sửa lỗi chính là cách để mình trưởng thành hơn. Mỗi khi nhìn bà cắm hoa vào chiếc lọ mới, em lại thấy lòng mình dịu xuống và thầm biết ơn vì bà đã dạy em một bài học thật giản dị bằng sự bao dung. Có lẽ, đó chính là một trong những món quà quý giá nhất mà tuổi thơ đã để lại cho em.
Bài tham khảo Mẫu 3
Tuổi thơ giống như một khu vườn đầy nắng, nơi mỗi ngày trôi qua lại nở thêm một bông hoa kỉ niệm. Có bông hoa mang màu của tiếng cười, có bông hoa lưu giữ những giọt nước mắt, nhưng tất cả đều góp phần làm nên những năm tháng hồn nhiên và đáng nhớ. Trong khu vườn tuổi thơ của em, có một niềm vui vẫn luôn rực rỡ mỗi khi nhớ đến ngày em cùng các bạn tham gia hội thi kéo co của trường và lớp em bất ngờ giành được giải nhất.
Hôm ấy, sân trường nhộn nhịp khác hẳn ngày thường. Những lá cờ nhỏ đủ màu rung rinh trong gió, tiếng loa vang lên giữa khoảng sân rộng, tiếng nói cười của học sinh làm không khí trở nên náo nhiệt. Từ sáng sớm, chúng em đã háo hức chuẩn bị cho cuộc thi. Đội kéo co của lớp gồm những bạn khỏe mạnh, trong đó có cả em. Khi tiếng trống báo hiệu vang lên, chúng em nhanh chóng đứng vào vị trí. Sợi dây thừng nằm giữa sân, hai đội nắm chặt lấy nhau, ai cũng căng thẳng chờ hiệu lệnh. Nhìn những gương mặt đang háo hức xung quanh, em vừa hồi hộp vừa mong chờ.
Tiếng còi vừa vang lên, cả đội chúng em đồng loạt kéo mạnh. Những bàn chân bám chặt xuống mặt sân, hai tay nắm chắc sợi dây, khuôn mặt bạn nào cũng đỏ bừng vì dùng sức. Có lúc đội bạn kéo chúng em tiến về phía trước, em tưởng như cả đội sắp thua. Nhưng tiếng cổ vũ từ các bạn bên ngoài vang lên: “Cố lên! Cố lên!”. Nghe tiếng gọi ấy, chúng em như có thêm sức mạnh. Tất cả cùng dồn sức kéo về phía mình. Cuối cùng, lá cờ đỏ ở giữa sợi dây từ từ vượt qua vạch giới hạn. Chúng em thắng rồi! Cả đội ôm lấy nhau, nhảy lên sung sướng. Những tiếng cười trong trẻo vang lên dưới bầu trời xanh. Cô giáo cũng chạy đến chúc mừng và khen cả lớp đã biết đoàn kết.
Niềm vui hôm ấy không chỉ đến từ một giải thưởng mà còn đến từ cảm giác được cùng bạn bè cố gắng hết sức vì một mục tiêu chung. Em nhận ra rằng khi mọi người biết tin tưởng, động viên và đồng lòng, những điều tưởng như khó khăn cũng có thể vượt qua. Đó là một buổi sáng mà tiếng cười của chúng em dường như đã hòa vào nắng, vào gió và trở thành một phần thật đẹp của sân trường.
Đã có những ngày tháng đi qua nhưng mỗi khi nhìn thấy một sợi dây thừng hay nghe tiếng trống hội trường, em lại nhớ đến buổi kéo co năm ấy. Niềm vui ấy giống như một vệt nắng trong veo nằm lại giữa những trang tuổi thơ. Em mong mình sẽ luôn giữ được sự hồn nhiên, tinh thần đoàn kết và những tình bạn đẹp đã làm cho những năm tháng học trò trở nên đáng nhớ đến vậy.
Bài tham khảo Mẫu 4
Nếu tuổi thơ là một bức tranh, chắc hẳn trong đó không chỉ có những mảng màu vàng óng của nắng và xanh trong của bầu trời mà còn có đôi nét xám nhạt của những ngày buồn. Với em, một trong những nét màu ấy là lần em vô tình nói một câu khiến người bạn thân giận. Chuyện đã qua từ lâu nhưng mỗi khi nhớ lại, em vẫn thấy trong lòng mình có chút ân hận vì khi ấy em chưa biết trân trọng tình bạn như bây giờ.
Đó là một buổi chiều sau giờ học, sân trường ngập nắng. Những vệt nắng cuối ngày trải dài trên lối đi, tiếng chim ríu rít trên hàng cây. Em và Lan, người bạn thân nhất của em, đang cùng ngồi làm bài tập trong lớp. Vì Lan làm bài chậm hơn nên em phải chờ khá lâu. Khi ấy, em mất kiên nhẫn và buột miệng nói rằng Lan học chậm quá. Em chỉ nghĩ đó là một câu nói đùa, nhưng vừa nói xong, em đã thấy Lan im lặng. Nụ cười trên môi bạn biến mất, đôi mắt đang vui bỗng cụp xuống. Lan cất sách vào cặp rồi nói nhỏ rằng bạn tự làm được và không cần em chờ.
Nhìn Lan bước ra khỏi lớp, em bỗng thấy lòng mình trống trải. Em chạy theo nhưng Lan chỉ lặng lẽ đi về phía cổng trường. Suốt buổi chiều hôm ấy, câu nói của mình cứ lặp đi lặp lại trong đầu. Em hiểu rằng mình đã làm bạn buồn dù không hề cố ý. Ngày hôm sau, em lấy hết can đảm đến bên Lan và nói lời xin lỗi. Em kể rằng em không có ý chê bạn, chỉ vì lúc ấy em thiếu kiên nhẫn nên đã nói ra điều không nên nói. Lan nhìn em một lúc rồi mỉm cười. Bạn bảo rằng bạn cũng không muốn vì một câu nói mà chúng em giận nhau. Hai đứa lại cùng nhau bước vào lớp. Nắng buổi sáng rơi nhẹ trên vai, em bỗng thấy lòng mình nhẹ nhõm hơn.
Từ chuyện ấy, em hiểu rằng lời nói tuy không cầm nắm được nhưng đôi khi lại có thể làm người khác buồn rất lâu. Tình bạn cần sự chân thành, biết lắng nghe và biết đặt mình vào cảm xúc của người khác. Em cũng hiểu rằng khi mắc lỗi, một lời xin lỗi đúng lúc có thể giúp những khoảng cách nhỏ bé được lấp đầy.
Bây giờ, mỗi khi nhớ đến buổi chiều có những vệt nắng dài trên sân trường, em lại nhớ người bạn đã cùng mình đi qua biết bao câu chuyện nhỏ. Kỉ niệm ấy không còn là một nỗi buồn nữa mà trở thành một lời nhắc nhở dịu dàng đối với em, rằng hãy biết giữ gìn những người bạn thật lòng bên cạnh mình. Tuổi thơ rồi sẽ qua, nhưng những tình bạn đẹp thì có thể ở lại rất lâu trong trái tim.
Bài tham khảo Mẫu 5
Có những niềm vui không ồn ào, không rực rỡ như pháo hoa mà chỉ lặng lẽ đến từ một bóng người quen thuộc giữa dòng người đông đúc. Với em, niềm vui ấy chính là những lần được mẹ đứng chờ trước cổng trường. Đặc biệt, em nhớ nhất một buổi chiều mưa, khi mẹ xuất hiện với chiếc áo mưa trên tay. Khoảnh khắc rất bình thường ấy lại trở thành một mảnh kí ức ấm áp mà em luôn nâng niu.
Hôm đó, trời đang trong xanh bỗng kéo đầy mây xám. Đến cuối buổi học, những hạt mưa đầu tiên bắt đầu rơi lộp độp trên mái hiên rồi nhanh chóng trở nên dày hơn. Sân trường vốn đông đúc bỗng nhòe đi sau màn mưa trắng xóa. Các bạn lần lượt được bố mẹ đón về, tiếng xe cộ hòa cùng tiếng mưa tạo thành một âm thanh rộn ràng. Em đứng dưới mái hiên, ôm cặp vào ngực và nhìn ra cổng trường. Vì hôm ấy mẹ có việc, em nghĩ chắc mẹ sẽ đến muộn. Trong lòng em bắt đầu có chút lo lắng.
Đúng lúc em đang định gọi điện cho mẹ, từ phía cổng trường, em nhìn thấy một bóng người quen thuộc. Mẹ mặc chiếc áo mưa màu nhạt, tay cầm thêm một chiếc áo mưa nhỏ dành cho em. Mẹ vừa nhìn thấy em đã vẫy tay. Em chạy thật nhanh ra phía mẹ. Mẹ kéo mũ áo mưa lên cho em rồi hỏi: “Con có lạnh không?”. Chỉ một câu hỏi giản dị thôi mà lòng em bỗng ấm lên. Hai mẹ con cùng đạp xe về nhà dưới cơn mưa. Nước mưa rơi lộp bộp trên chiếc áo, những hàng cây ven đường rung rinh trong gió. Em ngồi phía sau, nép sát vào mẹ và kể cho mẹ nghe những chuyện xảy ra ở lớp. Mẹ vừa nghe vừa mỉm cười. Con đường về nhà hôm ấy dường như ngắn hơn mọi ngày.
Sau này, em mới hiểu rằng những điều làm mình hạnh phúc nhất đôi khi lại giản dị vô cùng. Đó có thể chỉ là một người đứng chờ dưới cơn mưa, một chiếc áo mưa được chuẩn bị sẵn hay một câu hỏi nhỏ chứa đầy yêu thương. Buổi chiều hôm ấy giúp em cảm nhận rõ hơn tình yêu thương âm thầm của mẹ và biết trân trọng những khoảnh khắc bình dị bên gia đình.
Mỗi khi trời bất chợt đổ mưa sau giờ tan học, em lại nhớ đến bóng mẹ ngày ấy giữa màn mưa trắng xóa. Hình ảnh ấy không ồn ào nhưng đủ ấm áp để ở lại thật lâu trong kí ức của em. Có lẽ, tuổi thơ đẹp nhất không phải vì có thật nhiều điều lớn lao, mà bởi trong những ngày tháng ấy, ta luôn có một vòng tay sẵn sàng che chở mình.
Bài tham khảo Mẫu 6
Tuổi thơ có những buổi sáng đầy nắng, những giờ ra chơi vang tiếng cười và cả những buổi chiều mà chỉ một lời tạm biệt cũng khiến lòng người chùng xuống. Trong những năm tháng học trò của em, nỗi buồn khiến em nhớ mãi là ngày người bạn thân chuyển đến một ngôi trường khác. Đó là lần đầu tiên em hiểu rằng có những cuộc chia tay không phải vì giận hờn mà chỉ đơn giản là con đường của mỗi người rồi sẽ có lúc rẽ sang một hướng khác.
Hôm ấy, lớp học vẫn quen thuộc như bao ngày. Ánh nắng dịu dàng rơi qua khung cửa sổ, những vệt sáng nằm yên trên mặt bàn. Nhưng không khí trong lớp lại khác lạ. Cô giáo thông báo rằng Minh, người bạn ngồi cùng bàn với em, sẽ chuyển trường vì gia đình bạn chuyển đến nơi khác sinh sống. Em sững người. Minh cũng im lặng, đôi mắt thoáng buồn. Mới hôm qua chúng em còn cùng nhau làm bài, cùng chia nhau một chiếc bánh trong giờ ra chơi, vậy mà giờ đây bạn sắp rời khỏi lớp học thân quen này. Em nhìn chiếc bàn bên cạnh mà thấy khoảng trống trước mắt lớn hơn rất nhiều.
Những ngày sau đó, cả lớp cùng nhau chuẩn bị một món quà nhỏ để tặng Minh. Bạn nào cũng viết một lời chúc vào cuốn sổ lưu niệm. Đến giờ chia tay, Minh đứng trước lớp, hai tay ôm cuốn sổ, đôi mắt đỏ hoe. Bạn nói cảm ơn mọi người rồi hứa sẽ luôn nhớ lớp. Đến lượt em, em chẳng biết nói gì ngoài câu: “Cậu nhớ giữ liên lạc với chúng tớ nhé!”. Minh gật đầu, nở một nụ cười mà em thấy buồn hơn mọi ngày. Khi tiếng trống tan học vang lên, chúng em cùng đưa Minh ra cổng trường. Con đường hôm ấy vẫn đầy nắng, hàng cây vẫn xào xạc trong gió, nhưng bước chân em nặng trĩu. Đến lúc Minh quay lại vẫy tay, em cũng vẫy tay thật lâu, cố ghi nhớ hình ảnh người bạn đang dần khuất sau cánh cổng.
Sau lần chia tay ấy, em hiểu rằng tình bạn không nhất thiết phải được đo bằng khoảng cách gần hay xa. Điều quan trọng là những người bạn đã từng cùng nhau chia sẻ niềm vui, nỗi buồn và những ngày tháng trong trẻo. Dù không còn ngồi cạnh nhau mỗi ngày, em vẫn giữ những kỉ niệm đẹp về Minh trong lòng và mong bạn sẽ luôn vui vẻ ở nơi mới.
Có những người bước vào tuổi thơ rồi rời đi, nhưng dấu chân họ để lại trên những con đường kí ức thì chẳng dễ phai mờ. Mỗi khi nhìn chiếc bàn cũ trong lớp, em vẫn nhớ đến người bạn từng ngồi bên mình và những tiếng cười của hai đứa trong giờ ra chơi. Nỗi buồn ngày ấy dạy em biết trân trọng hơn từng ngày được ở cạnh những người mình yêu quý, bởi có những khoảnh khắc bình thường hôm nay rồi sẽ trở thành những điều ta mong được nhớ lại nhất mai sau.
Bài tham khảo Mẫu 7
Tuổi thơ là khoảng trời trong veo, nơi niềm vui đôi khi chỉ bé nhỏ như một viên kẹo ngọt, một bông hoa hái bên đường hay một món quà được trao bằng cả tấm lòng. Có những món quà chẳng đắt tiền nhưng lại sáng lên trong kí ức bởi tình cảm của người tặng. Với em, một niềm vui như thế đến vào ngày sinh nhật năm em lên chín tuổi, khi ông nội tặng em một quyển truyện mà em đã mong chờ từ lâu.
Hôm ấy, căn nhà nhỏ tràn ngập ánh nắng. Từ sáng sớm, em đã háo hức vì biết tối nay gia đình sẽ tổ chức sinh nhật. Chiều đến, sau khi đi dạo ngoài sân về, em nhìn thấy ông đang ngồi bên chiếc bàn gỗ, trên tay cầm một gói quà nhỏ được bọc bằng giấy màu xanh. Ông gọi em lại, chậm rãi đưa món quà và bảo rằng ông thấy em rất thích đọc sách nên đã chọn nó cho em. Em hồi hộp mở lớp giấy bọc. Khi nhìn thấy quyển truyện mình từng đứng ngắm ở hiệu sách, em vui sướng đến mức cứ ngắm mãi không thôi. Ông nhìn em cười hiền, còn em thì ríu rít kể cho ông nghe mình đã muốn có quyển truyện ấy như thế nào.
Tối hôm đó, sau bữa cơm, em ngồi đọc sách dưới ánh đèn vàng. Những trang truyện mở ra trước mắt như đưa em bước vào một thế giới đầy màu sắc. Thỉnh thoảng, em lại ngẩng lên nhìn ông và mỉm cười. Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, đôi mắt ánh lên vẻ vui vẻ. Lúc ấy, em chợt hiểu rằng món quà khiến em hạnh phúc không chỉ vì nó là quyển truyện em yêu thích mà còn vì ông đã nhớ đến sở thích của em và dành thời gian chọn quà. Niềm vui ấy khiến buổi sinh nhật năm đó trở nên đặc biệt hơn bao giờ hết.
Quyển truyện đã theo em qua nhiều năm, có những trang giấy đã hơi cũ nhưng mỗi lần mở ra, em vẫn nhớ đến ánh mắt hiền từ của ông hôm ấy. Em hiểu rằng những món quà quý giá nhất không nằm ở giá tiền mà nằm trong tình cảm người tặng gửi gắm. Kỉ niệm ấy nhắc em biết trân trọng những yêu thương giản dị luôn hiện diện quanh mình, bởi chính những điều nhỏ bé ấy đã làm nên một tuổi thơ thật ấm áp.
Bài tham khảo Mẫu 8
Có những buổi chiều tuổi thơ trôi qua nhẹ như một làn gió, nhưng cũng có những buổi chiều chỉ một khoảnh khắc thôi cũng đủ khiến trái tim bé nhỏ run lên vì lo lắng. Em từng trải qua một lần như thế khi vô tình đi chơi xa hơn mà không báo với mẹ. Đó là một kỉ niệm buồn mà em luôn nhớ, bởi nó giúp em hiểu hơn về tình yêu thương và sự lo lắng của người thân dành cho mình.
Hôm ấy là một buổi chiều cuối tuần. Sau khi làm xong bài tập, em cùng mấy người bạn trong xóm rủ nhau ra sân chơi gần nhà. Chúng em vừa chơi đá bóng vừa nói chuyện nên chẳng để ý thời gian. Khi nhìn lên, em mới nhận ra trời đã ngả sang màu vàng nhạt. Vì các bạn rủ đi thêm một đoạn nên em cứ vô tư đi theo. Đến lúc quay về, con đường quen thuộc đã bắt đầu vắng người. Vừa bước đến đầu ngõ, em nhìn thấy mẹ đang đứng trước cửa. Khuôn mặt mẹ đầy lo lắng, đôi mắt liên tục nhìn ra phía đường. Nhìn thấy em, mẹ vội chạy đến hỏi em đã đi đâu và tại sao không báo cho mẹ biết.
Em cúi đầu, lí nhí kể lại mọi chuyện. Mẹ không quát mắng nhưng giọng nói của mẹ khiến em càng thấy có lỗi. Mẹ bảo rằng mẹ đã đi tìm em quanh xóm, gọi điện cho những người quen và đứng chờ mãi trước cửa. Nghe mẹ nói, em mới nhận ra mình đã vô tư đến mức nào. Em cứ nghĩ đó chỉ là một buổi đi chơi bình thường, nhưng với mẹ, việc không biết em đang ở đâu lại là một nỗi lo rất lớn. Em ôm lấy mẹ, xin lỗi và hứa lần sau dù đi đâu cũng phải nói với mẹ. Mẹ xoa đầu em, dặn em phải biết tự bảo vệ mình và không được để người thân phải lo lắng như vậy nữa.
Sau chuyện ấy, em luôn nhớ lời mẹ dặn. Nỗi buồn hôm đó không đến từ một trận mắng mà từ ánh mắt lo lắng của mẹ. Chính ánh mắt ấy khiến em hiểu rằng tình yêu thương đôi khi được thể hiện bằng những điều rất bình thường, một lần đứng chờ, một cuộc gọi, một câu hỏi đầy lo lắng. Kỉ niệm ấy giúp em biết sống có trách nhiệm hơn và biết nghĩ đến cảm xúc của những người luôn yêu thương mình.
Mỗi khi nhớ lại buổi chiều hôm ấy, em vẫn thấy hơi ân hận vì đã khiến mẹ lo lắng. Nhưng cũng nhờ kỉ niệm ấy, em hiểu thêm một điều thật đẹp, phía sau mỗi bước chân của mình luôn có những người âm thầm dõi theo và mong mình được bình an. Tuổi thơ có những nỗi buồn như thế, không làm ta yếu đi mà khiến ta biết yêu thương và trưởng thành hơn.
Bài tham khảo Mẫu 9
Mỗi khi mùa hè trở về, trong tâm trí em lại hiện lên những khoảng trời xanh ngắt, tiếng ve ngân vang trên vòm lá và những buổi sáng dài tưởng như không bao giờ hết. Tuổi thơ của em từng có một mùa hè thật đẹp, khi em được cùng anh trai về quê chơi và lần đầu tiên tự tay bắt được một chú cá nhỏ dưới con mương sau nhà bà. Niềm vui ấy giản dị nhưng đã trở thành một kỉ niệm trong veo mà em luôn nhớ.
Sáng hôm đó, khi mặt trời vừa nhô lên sau rặng cây, anh trai đã gọi em dậy. Hai anh em mang theo chiếc rổ nhỏ rồi chạy ra con mương phía sau nhà. Không khí buổi sáng mát lành, trên những ngọn cỏ còn đọng những giọt sương long lanh. Dòng nước trong veo chảy róc rách giữa hai bờ cỏ xanh. Anh chỉ cho em cách đứng thật nhẹ, quan sát dưới làn nước rồi nhanh tay đưa rổ xuống. Em làm mãi vẫn không được, có lúc còn trượt chân khiến cả hai anh em cười vang. Thấy em nản, anh động viên cứ thử lại.
Sau nhiều lần chờ đợi, em bất ngờ nhìn thấy một chú cá nhỏ đang bơi gần bờ. Em nín thở, từ từ đưa chiếc rổ xuống rồi nhanh tay nhấc lên. Một chú cá bé xíu đang quẫy mình trong rổ! Em hét lên sung sướng, còn anh trai vỗ tay cười lớn. Hai anh em chạy về khoe với bà. Bà nhìn chú cá rồi cười hiền, bảo rằng em đã giỏi hơn hôm trước rồi. Sau đó, em và anh đem chú cá thả lại xuống dòng mương. Nhìn nó vụt đi giữa làn nước trong veo, em vừa tiếc vừa vui. Bà bảo rằng niềm vui không phải lúc nào cũng là giữ một thứ gì đó cho riêng mình, đôi khi vui nhất là nhìn thấy một sinh vật nhỏ bé được trở về nơi nó thuộc về.
Buổi sáng hôm ấy đã cho em một niềm vui thật đặc biệt. Em không chỉ vui vì lần đầu bắt được cá mà còn nhớ mãi những lời bà nói và sự kiên nhẫn của anh. Em hiểu rằng những điều tưởng đơn giản cũng có thể trở thành bài học đẹp nếu ta biết quan sát và cảm nhận. Từ đó, em càng yêu những buổi sáng quê nhà với mùi cỏ cây, tiếng chim và dòng nước trong veo.
Bây giờ, mỗi khi nghe tiếng nước chảy róc rách hoặc nhìn thấy những chú cá nhỏ bơi dưới dòng nước, em lại nhớ đến buổi sáng mùa hè năm ấy. Kỉ niệm đã đi qua nhưng niềm vui vẫn còn ở lại, nhẹ nhàng như giọt sương trên lá. Có lẽ tuổi thơ đẹp chính bởi những khoảnh khắc chẳng cần chuẩn bị trước, vậy mà khi đi xa rồi, ta lại muốn tìm về trong kí ức.
Bài tham khảo Mẫu 10
Tuổi thơ của mỗi người giống như một khoảng trời xanh được ghép lại từ những mảnh kí ức nhỏ bé, một tiếng cười trong sân trường, một buổi chiều đầy nắng, một món quà được trao bằng tất cả yêu thương hay đôi khi là một lần vụng về khiến ta ân hận mãi. Có những chuyện tưởng chỉ thoáng qua như một chiếc lá theo gió, vậy mà năm tháng càng trôi, ta càng nhận ra nó vẫn nằm nguyên trong một góc kí ức. Với em, đó là lần em vô tình làm mất chiếc bút mà người bạn thân đã tin tưởng cho mượn. Kỉ niệm ấy không chỉ để lại một thoáng buồn mà còn giúp em hiểu rằng lòng tin trong tình bạn tuy vô hình nhưng đáng quý biết bao.
Hôm ấy trong giờ Mĩ thuật lớp học như một khu vườn nhỏ đầy màu sắc tiếng kéo cắt giấy sột soạt tiếng bút chì gõ nhẹ trên bàn ánh nắng xiên qua cửa sổ rơi xuống từng trang vở như những dải lụa vàng. Em lại bất cẩn quên mang bút chì. Minh người bạn ngồi cạnh đã mỉm cười đưa cho em một chiếc bút rất đẹp thân bút đen bóng đầu bút sáng lấp lánh như giọt sương đọng trên cành lá buổi sớm. Minh còn dặn em phải giữ cẩn thận vì đó là món quà bố tặng. Em gật đầu nâng niu chiếc bút như cầm một điều gì đó rất quý giá rồi đặt nó ngay ngắn vào hộp bút. Thế nhưng đến giờ ra chơi tiếng cười nói rộn ràng như đàn chim vỡ tổ ngoài sân đã cuốn em đi. Em vội vàng chạy theo các bạn để lại chiếc bút nằm lặng lẽ trên bàn như một hạt mưa nhỏ bị bỏ quên giữa trời nắng. Khi quay trở lại lớp chiếc bút đã biến mất. Em tìm khắp nơi cúi xuống từng ngăn bàn lật từng góc ghế hỏi cả những bạn ngồi gần nhưng chỉ nhận lại những cái lắc đầu. Càng tìm tim em càng đập nhanh cảm giác lo lắng như một đám mây xám phủ xuống lòng em nặng trĩu.
Khi Minh quay lại lớp ánh mắt bạn vẫn trong trẻo như buổi sáng nhưng em thì không dám nhìn thẳng. Em lấy hết can đảm kể lại mọi chuyện giọng run run như sợi dây đàn sắp đứt. Em cứ nghĩ Minh sẽ giận nhưng bạn chỉ im lặng một lúc ánh mắt thoáng buồn như mặt hồ gợn sóng khi có cơn gió nhẹ lướt qua. Minh nói đó là món quà của bố giọng trầm xuống khiến em càng thấy tim mình thắt lại. Em xin lỗi liên tục cảm giác như từng lời nói rơi xuống nặng nề. Hai đứa cùng nhau tìm lại. Cả lớp học bỗng trở nên rộng hơn từng góc bàn từng kẽ tủ như những bí mật cần được lật mở. Cuối cùng một bạn trong lớp reo lên khi phát hiện chiếc bút nằm lăn dưới chân tủ lấp ló như một hạt đậu đen nhỏ bé giữa bóng tối. Có lẽ nó đã rơi xuống lúc em vội vàng chạy đi. Em thở phào cảm giác nhẹ nhõm lan ra như cơn gió mát sau cơn mưa. Em vội đưa lại cho Minh. Bạn nhận lấy mỉm cười nhẹ như nắng cuối chiều chỉ dặn em lần sau cẩn thận hơn. Em gật đầu lòng vừa vui vừa xấu hổ như vừa đi qua một cơn mưa nhỏ trong lòng mình.
Sau chuyện ấy em hiểu rằng mỗi món đồ được trao đi không chỉ là vật dụng mà còn là một sợi dây tin tưởng vô hình. Khi ai đó đặt niềm tin vào mình dù nhỏ bé như một chiếc bút cũng giống như trao cho mình một mảnh ánh sáng cần được giữ gìn. Em cũng thấy quý Minh hơn vì bạn không trách mắng mà cùng em đi tìm như một người bạn thật sự đứng bên cạnh trong lúc em lúng túng nhất. Chuyện nhỏ ấy đã dạy em một bài học lớn về trách nhiệm và tình bạn.
Đến bây giờ mỗi khi nhìn thấy chiếc bút chì ấy em vẫn như thấy lại buổi chiều hôm đó ánh nắng nghiêng qua cửa sổ tiếng tìm kiếm xôn xao và cảm giác lo lắng như một chiếc lá khô run rẩy trong gió. Nỗi buồn ấy không còn làm em nặng lòng nữa mà trở thành một dấu mốc dịu dàng nhắc em sống cẩn thận hơn biết trân trọng hơn những điều người khác trao cho mình. Tuổi thơ của em có thể có những lần vụng về như thế nhưng chính những lần ấy đã giúp em lớn lên chậm rãi và sâu sắc hơn trong cách yêu thương và giữ gìn niềm tin của mọi người.
Bài tham khảo Mẫu 11
Tuổi thơ là một chiếc hộp nhỏ cất giữ biết bao điều trong veo, đó là tiếng ve ngân dưới vòm cây, những buổi chiều chạy nhảy ngoài sân và cả niềm vui bé xíu mà khi lớn lên ta vẫn muốn nâng niu. Có những món quà chỉ xuất hiện một lần nhưng lại ở lại trong kí ức rất lâu, bởi phía sau nó là tình yêu thương của người trao tặng. Với em, một niềm vui như thế là ngày bố tặng em chiếc xe đạp đầu tiên. Đó là món quà giản dị nhưng đã mở ra cho em cả một khoảng trời tự do đầy nắng gió.
Hôm ấy là một buổi sáng mùa hè, bầu trời cao và xanh đến lạ. Những tia nắng đầu ngày trải vàng trên sân nhà, còn mấy chú chim nhỏ ríu rít chuyền cành. Sau bữa sáng, bố gọi em ra trước hiên nhà. Em ngạc nhiên khi nhìn thấy một chiếc xe đạp mới dựng bên cạnh cánh cửa. Chiếc xe có màu mà em yêu thích, tay lái sáng bóng, hai bánh xe sạch sẽ như vừa được phủ một lớp nắng. Em đứng sững vài giây rồi reo lên sung sướng. Bố cười, bảo rằng chiếc xe là món quà dành cho em vì em đã chăm chỉ học tập và biết giúp đỡ mẹ nhiều hơn. Em chạy đến bên bố, bàn tay chạm nhẹ vào tay lái mà lòng vui như có cả đàn bướm đang bay.
Niềm vui càng lớn hơn khi bố dạy em tập đi xe. Ban đầu, em ngồi lên xe mà hai tay cứ cứng đờ, chân đạp loạng choạng. Chiếc xe nghiêng sang bên này rồi lại chao sang bên kia khiến em mấy lần suýt ngã. Bố chạy phía sau, một tay giữ yên xe, một tay động viên: “Cứ bình tĩnh, con đừng sợ!”. Nghe giọng bố, em lấy lại can đảm và tiếp tục đạp. Một lúc sau, bố buông tay lúc nào em cũng chẳng hay. Khi ngoảnh lại, em mới phát hiện mình đang tự đi được. Em hét lên vì sung sướng, còn bố đứng phía sau vỗ tay cười thật lớn. Con đường trước sân hôm ấy bỗng rộng mênh mông, gió thổi tung mái tóc, còn em cứ đạp mãi trong niềm vui không sao tả hết.
Từ ngày có chiếc xe, em tự đạp xe đến trường cùng các bạn. Mỗi lần nhìn thấy nó, em lại nhớ đến buổi sáng đầy nắng ấy và bàn tay bố âm thầm giữ phía sau mình. Em hiểu rằng món quà quý nhất không nằm ở chiếc xe mới hay màu sắc đẹp đẽ mà nằm ở tình yêu và niềm tin bố dành cho em. Bố đã dạy em biết tự tin bước đi bằng chính đôi chân của mình, dù phía trước còn nhiều lần chao đảo.
Chiếc xe đạp ngày ấy giờ đã không còn mới, nhưng trong kí ức của em, nó vẫn sáng lên như một tia nắng đầu hè. Mỗi vòng bánh xe lăn trên đường dường như mang theo cả tiếng cười của bố và niềm vui trong trẻo của một đứa trẻ lần đầu biết tự mình đi thật xa. Đó là một kỉ niệm nhỏ nhưng đủ để em hiểu rằng tuổi thơ đẹp nhất khi ta luôn có những người yêu thương âm thầm dõi theo từng bước trưởng thành của mình.
Bài tham khảo Mẫu 12
Có những nỗi buồn tuổi thơ không ồn ào mà chỉ lặng lẽ nằm lại trong lòng như một giọt mưa trên khung cửa. Chúng ta có thể quên một buổi chiều đã từng trôi qua như thế nào, nhưng lại nhớ rất lâu một lần mình làm ai đó buồn. Em từng có một kỉ niệm như vậy khi vô tình làm ướt cuốn sách mà bạn thân cho mượn. Chuyện nhỏ ấy đã khiến em buồn và ân hận, nhưng cũng giúp em hiểu sâu sắc hơn về trách nhiệm và lòng tin giữa những người bạn.
Hôm ấy, trời đang trong xanh bỗng chuyển mây. Sau giờ học, em mang cuốn sách truyện của Lan về nhà để đọc. Đó là cuốn sách Lan rất yêu thích và đã giữ gìn cẩn thận. Em ngồi đọc bên cửa sổ, say mê đến mức quên mất ngoài trời đang nổi gió. Bất chợt, một cơn mưa lớn đổ xuống. Những hạt mưa đập lộp bộp vào cửa kính. Em vội chạy đi đóng cửa nhưng chiếc cốc nước trên bàn lại bị tay em va phải. Nước tràn ra, thấm vào góc cuốn sách. Em hoảng hốt nhấc sách lên, lấy khăn lau thật nhanh nhưng vài trang giấy đã nhăn lại. Nhìn những trang sách vốn phẳng phiu giờ cong lên vì nước, lòng em chùng xuống.
Ngày hôm sau, em mang cuốn sách đến lớp. Suốt buổi học, em cứ băn khoăn không biết phải nói với Lan thế nào. Cuối cùng, em lấy hết can đảm kể lại sự việc và xin lỗi bạn. Lan cầm cuốn sách trên tay, nhìn những trang giấy bị nhăn rồi im lặng. Em cứ nghĩ bạn sẽ giận, nhưng Lan chỉ thở dài và bảo đó là món quà chị gái tặng mình. Nghe vậy, em càng thấy ân hận. Em hứa sẽ tìm cách sửa lại cuốn sách và giữ gìn cẩn thận hơn. Chiều hôm ấy, em mang sách về, đặt từng trang dưới những vật phẳng để giúp sách bớt nhăn. Em còn lấy tiền tiết kiệm mua một chiếc bìa mới để bọc lại sách. Khi đưa cho Lan, em hồi hộp chờ phản ứng của bạn. Lan nhìn cuốn sách rồi mỉm cười, bảo rằng bạn vẫn buồn nhưng rất vui vì em đã nhận lỗi và cố gắng sửa sai.
Từ câu chuyện ấy, em hiểu rằng khi được người khác tin tưởng giao cho một món đồ, mình phải có trách nhiệm giữ gìn nó. Điều quan trọng hơn cả là khi mắc lỗi, chúng ta không nên tìm cách che giấu mà cần thành thật nhận lỗi, xin lỗi và sửa chữa bằng hành động. Lan cũng khiến em hiểu thêm rằng một tình bạn đẹp không phải là không bao giờ có lỗi lầm, mà là biết tha thứ và cùng nhau vượt qua những điều chưa tốt.
Mỗi khi nhìn thấy một cuốn sách có những trang giấy hơi cong, em lại nhớ đến kỉ niệm ngày ấy. Nỗi buồn đã qua nhưng bài học vẫn còn nguyên vẹn. Em biết mình từng vụng về, nhưng chính sự vụng về ấy đã dạy em biết cẩn thận hơn, chân thành hơn và biết quý trọng lòng tin mà bạn bè dành cho mình.
Bài tham khảo Mẫu 13
Có những niềm vui chỉ nhỏ bằng một câu nói nhưng đủ làm cả ngày của một đứa trẻ bừng sáng. Đó có thể là một lời khen sau khi ta làm được điều gì đó tốt, một cái xoa đầu hay nụ cười hiền của người thân. Trong tuổi thơ của em, một niềm vui như vậy đến vào một buổi chiều bình thường, khi mẹ bất ngờ khen em vì đã biết tự giác giúp đỡ gia đình. Đến bây giờ, em vẫn nhớ rõ cảm giác ấm áp lan ra trong lòng khi nghe những lời giản dị ấy.
Chiều hôm đó, sau khi đi học về, em nhìn thấy mẹ đang tất bật chuẩn bị bữa tối. Trên bàn là những bó rau xanh, vài chiếc bát đang chờ được rửa, còn trong bếp, tiếng dao thớt vang lên đều đều. Mẹ vừa làm việc vừa tranh thủ dọn dẹp nên trông có vẻ khá mệt. Nhìn đôi bàn tay mẹ thoăn thoắt, em bỗng nghĩ mình có thể giúp mẹ một chút. Em cất cặp, thay quần áo rồi tự giác quét nhà, gấp quần áo và sắp xếp lại bàn học. Những tia nắng cuối ngày lọt qua ô cửa, trải những vệt vàng nhạt trên nền nhà. Căn nhà vốn hơi bừa bộn dần trở nên sạch sẽ, gọn gàng.
Khi mẹ bước ra khỏi bếp, mẹ đứng lại nhìn quanh rồi ngạc nhiên hỏi em đã làm tất cả những việc này sao. Em gật đầu. Mẹ không nói ngay mà bước đến bên em, nhẹ nhàng vuốt mái tóc rồi mỉm cười. Mẹ bảo rằng em đã lớn hơn rất nhiều và biết quan tâm đến mọi người trong gia đình. Chỉ một câu nói ấy thôi mà em thấy vui đến lạ. Em không được tặng món quà nào, cũng chẳng có phần thưởng đặc biệt, nhưng lời khen của mẹ khiến em cảm thấy việc mình làm thật có ý nghĩa. Bữa cơm hôm ấy vẫn là những món ăn quen thuộc, nhưng dường như ngon hơn mọi ngày. Em kể cho mẹ nghe chuyện ở lớp, còn mẹ vui vẻ lắng nghe. Căn bếp nhỏ ngập tiếng cười.
Tối hôm đó, nằm trên giường, em vẫn nghĩ về lời mẹ nói. Trước đây, em thường cho rằng việc nhà là trách nhiệm của bố mẹ nên ít khi chủ động giúp đỡ. Nhưng hôm ấy, em nhận ra một việc làm nhỏ cũng có thể khiến người thân vui lòng. Từ đó, em cố gắng tự giác hơn, biết sắp xếp đồ dùng của mình và giúp bố mẹ những công việc vừa sức. Mỗi lần nhìn thấy mẹ mỉm cười, em lại cảm thấy trong lòng có một niềm vui dịu dàng.
Có lẽ, niềm vui đẹp nhất của tuổi thơ không phải lúc nào cũng đến từ những điều lớn lao. Đôi khi, nó chỉ là một lời khen, một ánh mắt tự hào hay nụ cười của người mình yêu thương. Buổi chiều hôm ấy đã giúp em hiểu rằng trưởng thành bắt đầu từ những việc rất nhỏ, biết tự chăm sóc bản thân, biết sẻ chia và biết làm cho những người thân yêu cảm thấy nhẹ nhõm hơn.
Bài tham khảo Mẫu 14
Tuổi thơ của em từng có những ngày nắng vàng rực rỡ, nhưng cũng có những buổi chiều bầu trời trong veo mà lòng em lại nặng trĩu. Đó là những lúc em và anh trai giận nhau vì một chuyện rất nhỏ. Khi còn bé, chúng em thường tranh nhau đồ chơi, giành quyền chọn chương trình truyền hình hay đôi khi chỉ vì một câu nói mà chẳng ai chịu nhường ai. Nhưng có một lần cãi nhau khiến em buồn rất lâu, bởi sau đó em nhận ra rằng tình thân quý giá hơn bất cứ món đồ nào.
Hôm ấy, hai anh em cùng chơi một bộ xếp hình mới. Em rất thích bộ đồ chơi ấy nên muốn tự mình hoàn thành ngôi nhà nhỏ. Anh trai chỉ muốn giúp em một chút nhưng vì cả hai cùng đưa tay lấy một mảnh ghép nên em cáu gắt, cho rằng anh đang tranh đồ chơi của mình. Anh cũng bực bội đáp lại. Những câu nói vụng về của hai đứa cứ nối tiếp nhau, khiến căn phòng vốn đầy tiếng cười bỗng trở nên im ắng. Em ôm bộ xếp hình vào lòng, quay mặt đi. Anh cũng chẳng nói thêm gì, lặng lẽ bước ra ngoài. Ánh nắng cuối chiều vẫn nằm trên nền nhà, nhưng em cảm thấy mọi thứ quanh mình bỗng buồn hẳn.
Một lúc sau, em ngồi một mình bên cửa sổ. Nhìn những mảnh ghép nằm ngổn ngang, em chợt nhớ những lần anh giúp em làm bài, lấy nước cho em khi em khát và đứng chờ mỗi khi hai anh em cùng đi học về. Nghĩ đến những điều ấy, em bắt đầu thấy ân hận. Em cầm một mảnh ghép nhỏ rồi bước ra tìm anh. Anh đang ngồi ngoài hiên, đôi mắt nhìn xa xăm. Em lí nhí xin lỗi và bảo rằng em không nên cáu với anh. Anh im lặng một lát rồi cũng xin lỗi em vì đã nói những lời làm em buồn. Hai anh em nhìn nhau rồi cùng bật cười. Chẳng ai còn nhớ mình đã giận nhau vì điều gì. Chúng em lại mang bộ xếp hình vào phòng, cùng nhau hoàn thành ngôi nhà nhỏ. Khi đặt mảnh ghép cuối cùng vào đúng chỗ, em thấy lòng mình nhẹ bẫng.
Từ hôm đó, mỗi khi có chuyện không vừa ý, em cố gắng bình tĩnh hơn và không nói những lời khiến người thân tổn thương. Em hiểu rằng trong gia đình, đôi khi mọi người vẫn có thể giận nhau, nhưng tình yêu thương luôn là điều giữ chúng ta ở lại bên nhau. Một lời xin lỗi không làm chúng ta nhỏ bé đi mà ngược lại, khiến khoảng cách giữa những người thân yêu được kéo gần hơn.
Bây giờ, mỗi khi nhìn thấy bộ xếp hình cũ nằm trên giá sách, em lại nhớ đến buổi chiều ấy. Những mảnh ghép nhỏ bé dường như đã dạy em một điều rất lớn, gia đình cũng giống như một bức tranh, mỗi người là một mảnh ghép không thể thiếu. Có thể đôi lúc chúng ta đặt sai vị trí hoặc làm nhau buồn, nhưng chỉ cần biết yêu thương và nhường nhịn, mọi thứ lại có thể trở về nguyên vẹn.
Bài tham khảo Mẫu 15
Tuổi thơ giống như một dòng suối trong veo, trên hành trình chảy qua những năm tháng đầu đời, dòng suối ấy mang theo tiếng cười, những cuộc vui và cả những bài học đầu tiên về cách làm người. Có một niềm vui trong tuổi thơ của em không đến từ món quà hay phần thưởng, mà đến từ cảm giác được làm một việc tốt cho người khác. Đó là lần em cùng các bạn giúp một em nhỏ tìm lại mẹ sau khi em ấy bị lạc trong sân trường. Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rằng một bàn tay nhỏ bé vẫn có thể đem đến sự ấm áp cho người khác.
Hôm ấy, trường em tổ chức một ngày hội nên sân trường đông vui hơn thường ngày. Những lá cờ nhỏ tung bay trên hàng cây, tiếng nhạc vang lên cùng tiếng bước chân và tiếng cười nói của học sinh. Em cùng mấy người bạn đang đi quanh sân thì nhìn thấy một em nhỏ đứng gần cổng, khuôn mặt đầy lo lắng. Em bé liên tục nhìn về phía đám đông như đang cố tìm một người quen. Chúng em đến hỏi thăm và biết em đi cùng mẹ nhưng lúc đông người đã bị lạc. Nhìn đôi mắt em đỏ hoe, chúng em vừa thương vừa lo.
Em nhẹ nhàng bảo em nhỏ đừng khóc, còn một bạn chạy đi báo cho cô giáo trực ở gần đó. Chúng em ở lại bên cạnh, hỏi tên và mô tả đặc điểm của mẹ em. Cô giáo nhanh chóng thông báo qua loa của trường. Trong lúc chờ đợi, chúng em kể cho em nhỏ nghe những câu chuyện vui để em bớt sợ. Một lúc sau, từ phía cuối sân, một người phụ nữ vội vàng chạy đến. Vừa nhìn thấy em nhỏ, mẹ em lập tức ôm lấy con. Khuôn mặt vốn căng thẳng của em bé lập tức sáng lên. Người mẹ liên tục cảm ơn chúng em và cô giáo. Chúng em chỉ cười, bảo rằng giúp được em là vui rồi. Khi nhìn hai mẹ con nắm tay nhau bước đi, lòng em bỗng nhẹ nhàng và ấm áp.
Trên đường trở lại khu vực của lớp, chúng em không ai nói gì nhiều nhưng trên khuôn mặt bạn nào cũng có nụ cười. Em nhận ra rằng niềm vui đôi khi rất lạ. Khi làm điều gì đó tốt cho bản thân, ta vui vì mình nhận được một điều gì đó. Nhưng khi giúp một người khác vượt qua khó khăn, niềm vui lại lan ra theo một cách khác, nhẹ nhàng mà sâu sắc. Từ hôm ấy, em luôn cố gắng quan tâm hơn đến những người xung quanh và sẵn sàng giúp đỡ khi có thể.
Kỉ niệm ấy đã trôi qua nhưng mỗi khi nhớ lại, em vẫn thấy hình ảnh hai mẹ con nắm tay nhau giữa sân trường đông đúc. Đó là một khoảnh khắc rất bình thường nhưng lại khiến tuổi thơ của em sáng lên bằng một thứ ánh sáng thật đẹp. Em hiểu rằng lòng tốt không cần phải bắt đầu từ những việc lớn lao. Đôi khi, chỉ một lời hỏi han, một bàn tay đưa ra đúng lúc cũng đủ khiến một người đang lo lắng cảm thấy mình không còn cô đơn.
- Top 105 Bài văn kể về một kỉ niệm với người bạn tuổi thơ khiến em xúc động và nhớ mãi hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại những kỉ niệm ngày đầu tiên đi học hay nhất
- Top 105 Bài văn kể về một trận thi đấu bóng đá mà em được xem hay nhất
- Top 105 Bài văn kể về một buổi diễn nghệ thuật mà em được xem hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một trận thi đấu thể thao hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Đoạn văn kể lại đoạn truyện sau đây bằng lời của nhân vật "con bé" trong câu chuyện trên hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại truyện đọc về các danh nhân em thích nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật lịch sử hoặc sự kiện lịch sử mà em yêu thích và thiêng liêng hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một sự việc liên quan đến nhân vật lịch sử có thật mà em có dịp tìm hiểu (anh hùng dân tộc, nhà thơ,...) hay nhất
- Top 105 Đoạn văn kể về sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử ở địa phương em hay nhất




Danh sách bình luận