Viết bài văn kể lại một sự việc em lỡ gây ra khiến bố, mẹ buồn phiền >
- Em muốn kể lại sự việc nào em đã lỡ gây ra khiến bố hoặc mẹ buồn phiền? (Một lần em mải chơi nên quên làm bài, làm mất đồ bố mẹ mua,...) - Sự việc ấy xảy ra vào thời gian nào? Ở đâu? Khi đó có những ai? (Một buổi tối ở nhà, một ngày cuối tuần, sau giờ học,...)
Dàn ý
I. Mở bài
- Em muốn kể lại sự việc nào em đã lỡ gây ra khiến bố hoặc mẹ buồn phiền? (Một lần em mải chơi nên quên làm bài, làm mất đồ bố mẹ mua,...)
- Sự việc ấy xảy ra vào thời gian nào? Ở đâu? Khi đó có những ai? (Một buổi tối ở nhà, một ngày cuối tuần, sau giờ học,...)
- Vì sao sự việc ấy khiến em nhớ mãi? (Nhìn thấy ánh mắt hoặc nét mặt thất vọng của bố mẹ, cảm thấy ân hận,...)
II. Thân bài
a. Kể về hoàn cảnh trước khi xảy ra sự việc
- Trước khi sự việc xảy ra, gia đình em đang làm gì? (Bố mẹ đang làm việc, cả nhà chuẩn bị ăn cơm, em đang học bài, chơi với bạn,...)
- Em đã được bố mẹ nhắc nhở hoặc dặn dò điều gì? (Nhắc em hoàn thành bài tập, giữ gìn đồ dùng, làm việc nhà, không được mải chơi,...)
- Lúc ấy, em đã nghĩ và hành động như thế nào? (Chủ quan, mải chơi, không nghe lời, nghĩ rằng việc mình làm không nghiêm trọng, muốn làm nhanh cho xong hoặc vì một +=lí do nào đó mà chưa suy nghĩ kĩ,...)
- Không khí gia đình lúc ấy như thế nào? (Vui vẻ, bình thường, ấm áp hoặc mọi người đang bận rộn với công việc riêng,...)
b. Kể lại sự việc em lỡ gây ra khiến bố mẹ buồn
- Sự việc bắt đầu xảy ra như thế nào? (Kể theo trình tự từ lúc em bắt đầu làm việc đó đến khi sự cố xảy ra. Có thể kể một lần làm vỡ đồ, quên lời mẹ dặn, làm mất món đồ,...)
- Trong lúc sự việc xảy ra, em đã làm gì? (Suy nghĩ và cảm xúc của em. Có thể thêm lời nói, nét mặt, cử chỉ để câu chuyện chân thật hơn,...)
- Bố hoặc mẹ biết chuyện bằng cách nào? (Trực tiếp nhìn thấy, nghe em kể lại, phát hiện đồ vật bị hỏng...)
- Bố mẹ đã phản ứng như thế nào? (Có thể bố mẹ không mắng mà chỉ im lặng, buồn bã, thở dài, nhẹ nhàng hỏi chuyện hoặc nhắc nhở em,...)
- Chi tiết nào khiến em nhận ra bố mẹ thật sự buồn? (Ánh mắt buồn của mẹ, giọng nói chậm lại của bố, bàn tay mẹ lặng lẽ dọn dẹp,...)
- Lúc đó em cảm thấy như thế nào? (Bối rối, sợ hãi, ân hận, xấu hổ, buồn vì đã làm bố mẹ phiền lòng,...)
- Em đã làm gì sau khi nhận ra lỗi? (Thành thật nhận lỗi, xin lỗi bố mẹ, kể rõ sự việc, sửa chữa điều mình có thể sửa, cố gắng khắc phục hậu quả,...)
- Bố mẹ đã nói gì với em? (Bố mẹ giải thích vì sao việc làm của em chưa đúng, nhắc em phải biết suy nghĩ trước khi hành động, sống có trách nhiệm và quan trọng nhất là biết nhận lỗi, sửa lỗi,...)
c. Kể về sự thay đổi của em sau sự việc
- Sau khi nói chuyện với bố mẹ, em đã suy nghĩ điều gì? (Thấy thương bố mẹ, hiểu rằng bố mẹ buồn không phải vì món đồ bị hỏng hay công việc chưa hoàn thành mà vì em chưa biết suy nghĩ, chưa biết trân trọng công sức và tình cảm của bố mẹ,...)
- Em đã làm gì để sửa lỗi? (Cẩn thận hơn trong học tập và sinh hoạt, hoàn thành công việc được giao, giữ gìn đồ dùng, chủ động giúp bố mẹ việc nhà, biết nói thật,...)
- Bố mẹ có thay đổi thái độ với em không? (Bố mẹ dần vui vẻ trở lại, mẹ mỉm cười,...)
- Sự việc đã giúp em hiểu thêm điều gì về tình cảm gia đình? (Hiểu rằng bố mẹ luôn yêu thương, bao dung và mong những điều tốt đẹp cho con,...)
- Em rút ra bài học gì cho bản thân? (Biết suy nghĩ trước khi hành động, lắng nghe lời dặn của bố mẹ, không vì ham chơi hoặc chủ quan mà mắc lỗi,...)
III. Kết bài
- Khi nhớ lại sự việc ấy, em có cảm xúc gì? (Ân hận, xúc động, thương bố mẹ hoặc vừa buồn vừa biết ơn vì bố mẹ đã giúp em nhận ra lỗi lầm của mình,...)
- Sự việc ấy để lại trong em bài học như thế nào? (Một bài học giản dị nhưng sâu sắc về trách nhiệm, sự trung thực, lòng biết ơn và cách trân trọng tình cảm gia đình,...)
- Em mong muốn điều gì sau sự việc ấy?
Bài siêu ngắn Mẫu 1
Một buổi chiều, khi căn nhà ngập trong ánh nắng vàng, em đã vô tình khiến bố buồn vì không giữ lời hứa. Bố nhờ em trông em nhỏ trong lúc bố ra ngoài có việc và dặn em không được chạy đi chơi. Ban đầu, em ngồi chơi cùng em, nhưng nghe bạn gọi ngoài cổng, em lại quên mất lời bố dặn và chạy ra ngoài.
Khi trở về, em thấy em nhỏ đang ngồi một mình trong nhà, còn bố cũng vừa về tới với vẻ mặt đầy lo lắng. Bố nhẹ nhàng hỏi em vì sao lại bỏ em nhỏ ở nhà một mình dù đã được dặn trước. Em cúi đầu thú nhận rằng vì mải chơi nên em đã quên mất lời bố. Bố không trách mắng mà chỉ nói rằng bố buồn vì em chưa biết giữ lời hứa và chưa có trách nhiệm với em nhỏ. Nghe những lời ấy, em cảm thấy vô cùng ân hận và lí nhí xin lỗi bố. Em hứa từ nay sẽ luôn ghi nhớ những việc mình được giao và hoàn thành chúng trước khi vui chơi. Sau đó, em chủ động chơi với em nhỏ, giúp bố dọn dẹp nhà cửa và chăm sóc em thật cẩn thận. Nhìn thấy em nhỏ vui vẻ trở lại, em càng hiểu rằng mình cần phải biết chịu trách nhiệm với những việc đã nhận. Em còn tự nhắc mình rằng mỗi lời hứa đều thể hiện sự tin tưởng mà người khác dành cho mình. Từ đó, em biết cân nhắc trước khi nhận lời và luôn cố gắng làm đúng những điều mình đã hứa. Lòng em cũng nhẹ nhõm hơn khi thấy bố không còn lo lắng và buồn phiền vì mình.
Từ hôm ấy, em luôn cố gắng giữ lời hứa và hoàn thành tốt những việc bố mẹ giao. Em hiểu rằng sự trưởng thành được bắt đầu từ những việc nhỏ như biết giữ lời, biết nhận lỗi và biết làm cho người thân yên lòng. Kỉ niệm ấy vẫn luôn nhắc em phải sống có trách nhiệm và biết trân trọng niềm tin mà bố dành cho mình.
Bài siêu ngắn Mẫu 2
Buổi tối hôm ấy, căn nhà nhỏ chìm trong ánh đèn vàng ấm áp, còn em đang ngồi trước bàn học để làm bài tập. Mẹ đã dặn em học xong mới được xem tivi, nhưng tiếng chương trình yêu thích vang lên khiến em không cưỡng lại được. Em vội gấp sách lại rồi chạy ra phòng khách, trong lòng nghĩ rằng mình chỉ xem một lát rồi sẽ quay lại học tiếp.
Thế nhưng, chương trình hấp dẫn khiến em mải mê theo dõi và quên mất bài tập vẫn còn dang dở. Khi mẹ bước vào phòng, mẹ nhìn trang vở rồi nhẹ nhàng hỏi vì sao em chưa hoàn thành việc học như đã hứa. Em cúi đầu, lí nhí nói rằng em đã mải xem tivi nên quên mất lời mẹ. Mẹ không trách mắng mà chỉ nhắc em rằng nếu không biết tự giác, em sẽ khó hoàn thành tốt những việc mình cần làm. Nghe lời mẹ, em cảm thấy xấu hổ và nhanh chóng trở lại bàn học. Em cố gắng làm từng bài thật cẩn thận, đồng thời tự nhắc mình không được để những điều vui chơi làm ảnh hưởng đến nhiệm vụ của bản thân. Khi hoàn thành bài tập, em đến xin lỗi mẹ và hứa sẽ biết sắp xếp thời gian hợp lí hơn. Nhìn nụ cười nhẹ nhàng của mẹ, em cảm thấy lòng mình nhẹ nhõm và quyết tâm sửa đổi. Em nhận ra rằng nếu biết tự giác, em sẽ không phải vội vàng hoàn thành bài tập vào cuối ngày. Em cũng hiểu rằng lời hứa chỉ có ý nghĩa khi mình biết biến lời nói thành hành động cụ thể. Từ hôm đó, em bắt đầu lập thời gian biểu nhỏ để việc học và vui chơi được sắp xếp hợp lí hơn.
Từ hôm ấy, em luôn cố gắng hoàn thành việc học trước khi dành thời gian vui chơi. Em hiểu rằng biết giữ lời không chỉ thể hiện sự ngoan ngoãn mà còn cho thấy mình đang dần trở thành một người có trách nhiệm. Em sẽ cố gắng từng ngày để bố mẹ luôn yên tâm và vui lòng về mình.
Bài siêu ngắn Mẫu 3
Chiều hôm ấy, nắng vàng len qua khung cửa và phủ lên căn nhà một vẻ yên ả, trong khi mẹ đang bận rộn chuẩn bị bữa tối. Trước khi vào bếp, mẹ dặn em gấp quần áo ngoài sân rồi mới được ngồi đọc truyện. Em vui vẻ đồng ý, nhưng vì quá say mê câu chuyện đang đọc nên em đã quên mất lời mẹ dặn.
Đến tối, khi mẹ ra sân lấy quần áo, mẹ thấy mọi thứ vẫn còn nguyên nên nhẹ nhàng hỏi em vì sao chưa hoàn thành công việc. Em cúi đầu thú nhận rằng mình đã mải đọc truyện nên quên mất lời mẹ. Mẹ không mắng em mà chỉ buồn bã nói rằng mẹ không buồn vì quần áo chưa được gấp, mà buồn vì em đã không giữ lời hứa. Nghe mẹ nói, em cảm thấy ân hận và nhận ra mình đã quá mải vui mà quên mất trách nhiệm của mình. Em lập tức đứng dậy giúp mẹ thu quần áo, rồi cùng mẹ gấp từng bộ thật ngay ngắn và cẩn thận. Sau khi mọi việc đã xong, em thành thật xin lỗi mẹ và hứa lần sau sẽ hoàn thành việc được giao trước khi đọc truyện. Mẹ xoa đầu, mỉm cười tha thứ và dặn em phải biết sắp xếp thời gian để vừa hoàn thành công việc vừa có thời gian vui chơi. Em cảm thấy rất vui vì mẹ đã tha thứ, nhưng trong lòng vẫn tự nhắc mình không được để sự ham thích riêng khiến mẹ phải buồn. Em cũng hiểu rằng những việc nhỏ trong gia đình đều cần được mỗi thành viên tự giác chia sẻ. Từ đó, em luôn cố gắng nhớ lời mẹ dặn và chủ động hoàn thành công việc mà không cần mẹ phải nhắc lại.
Từ hôm ấy, em luôn cố gắng ghi nhớ những lời mẹ dặn và hoàn thành việc được giao đúng lúc. Mỗi khi nhớ lại ánh mắt buồn của mẹ, em càng hiểu rằng trách nhiệm được hình thành từ những việc rất nhỏ trong cuộc sống. Em sẽ cố gắng sống tự giác, biết giữ lời và trở thành một người mà gia đình luôn có thể tin tưởng.
Bài tham khảo Mẫu 1
“À ơi, công cha như núi Thái Sơn, nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra...” Mỗi khi nghe những câu hát quen thuộc ấy, em lại nghĩ đến tình yêu thương lặng lẽ mà bố mẹ dành cho mình. Thế nhưng, có lần chính sự ham chơi và thiếu suy nghĩ của em đã khiến mẹ buồn phiền. Đó là một buổi chiều em mải chơi với bạn mà quên mất việc mẹ đã dặn. Chuyện đã qua khá lâu nhưng ánh mắt buồn của mẹ hôm ấy vẫn nằm lại trong trí nhớ em như một lời nhắc nhở dịu dàng.
Buổi chiều hôm đó, sau khi tan học, bầu trời trong xanh, nắng vàng trải xuống con ngõ nhỏ. Vừa về đến nhà, em đã nghe mấy người bạn gọi ngoài cổng rủ đi chơi. Mẹ đang chuẩn bị cơm trong bếp, thấy em thay quần áo xong liền dặn em quét sân và gấp quần áo đã phơi trước khi ra ngoài. Em vui vẻ vâng lời, trong lòng nghĩ mình chỉ chơi một lát rồi về làm cũng chưa muộn. Thế nhưng vừa chạy ra sân, tiếng cười nói của các bạn đã cuốn em đi. Những trò chơi nối tiếp nhau, lúc thì đá cầu, lúc lại chạy đuổi nhau dưới hàng cây. Gió chiều mát rượi, tiếng cười vang lên khiến em quên bẵng lời mẹ dặn.
Khi em trở về, trời đã nhá nhem tối. Ánh chiều chỉ còn sót lại trên những mái nhà, còn trong sân, chiếc giỏ quần áo vẫn nằm nguyên bên cạnh dây phơi. Mẹ từ trong bếp bước ra, nhìn sân rồi nhìn em. Mẹ không trách mắng mà chỉ hỏi rất nhẹ rằng em đã làm xong việc mẹ giao chưa. Câu hỏi bình thường ấy khiến em bỗng thấy bối rối. Em cúi đầu thú nhận rằng mình đã mải chơi nên quên mất. Mẹ im lặng một lúc rồi nói mẹ không buồn vì sân chưa được quét hay quần áo chưa được gấp, mẹ buồn vì em đã hứa mà lại không giữ lời. Nhìn nét mặt trầm xuống của mẹ, em thấy lòng mình nặng trĩu. Em vội vàng làm những việc còn dang dở rồi xin lỗi mẹ. Mẹ vẫn dịu dàng xoa đầu em nhưng ánh mắt buồn của mẹ khiến em ân hận mãi.
Tối hôm ấy, khi căn nhà đã yên tĩnh, em nằm trên giường mà không sao quên được lời mẹ nói. Em hiểu rằng chỉ vì một chút ham chơi, em đã khiến mẹ phải chờ đợi và phiền lòng. Từ hôm đó, em tập sắp xếp thời gian hợp lí hơn, luôn hoàn thành những việc bố mẹ giao trước khi vui chơi. Em cũng cố gắng chủ động giúp mẹ những công việc nhỏ trong nhà để mẹ đỡ vất vả. Mỗi khi muốn bỏ bê một việc gì đó, em lại nhớ đến ánh mắt của mẹ và tự nhắc mình phải có trách nhiệm hơn.
Thời gian có thể làm nhiều chuyện dần phai mờ, nhưng những bài học gắn với tình yêu thương thì thường ở lại rất lâu. Kỉ niệm ấy giúp em hiểu rằng làm bố mẹ vui lòng không phải là điều gì quá lớn lao. Đôi khi, chỉ cần biết giữ lời, biết tự giác và biết san sẻ một chút công việc cũng đủ khiến căn nhà thêm ấm áp. Em mong mình sẽ ngày càng trưởng thành hơn để mỗi lần nhìn thấy nụ cười của mẹ, em luôn cảm thấy đó là nụ cười mình đã góp một phần nhỏ bé để giữ lại.
Bài tham khảo Mẫu 2
“Lời nói chẳng mất tiền mua, lựa lời mà nói cho vừa lòng nhau.” Em từng nghĩ câu nói ấy chỉ nhắc nhở mọi người phải biết nói năng lễ phép, cho đến một lần chính lời nói vô ý của mình khiến bố buồn. Chuyện xảy ra vào một buổi tối cả nhà quây quần bên mâm cơm. Một câu nói tưởng chừng rất nhỏ của em đã khiến không khí đang vui vẻ bỗng chùng xuống. Đó cũng là lần em hiểu rằng lời nói tuy không thể nhìn thấy nhưng đôi khi lại có sức khiến người khác vui hoặc buồn rất lâu.
Hôm ấy, bố vừa đi làm về sau một ngày bận rộn. Trên bàn ăn, bố kể cho cả nhà nghe một chuyện vui ở nơi làm việc. Mẹ mỉm cười lắng nghe, còn em vừa ăn vừa nghịch chiếc thìa trong tay. Sau bữa cơm, bố lấy một quyển sách mới mua đưa cho em và bảo rằng bố chọn nó vì nghĩ em sẽ thích. Nhìn quyển sách, em lại nhớ đến một món đồ chơi bạn vừa được bố mẹ mua nên buột miệng than rằng món quà của bố chẳng có gì đặc biệt. Nói xong, em vẫn vô tư nghĩ đó chỉ là một câu nói bình thường. Nhưng khi ngẩng lên, em thấy nụ cười trên gương mặt bố đã tắt. Bố đặt quyển sách xuống bàn, không nói gì thêm rồi lặng lẽ đi vào phòng.
Không khí trong nhà bỗng trở nên im ắng. Em nhìn quyển sách nằm trên bàn và bắt đầu thấy ân hận. Em nhớ đến vẻ mặt vui vẻ của bố lúc đưa món quà cho mình. Bố đã dành thời gian lựa chọn, vậy mà em chỉ nhìn vào điều mình muốn mà không nghĩ đến tấm lòng của bố. Một lúc sau, em lấy hết can đảm bước vào phòng. Bố đang ngồi bên cửa sổ, ánh đèn hắt nhẹ lên khuôn mặt đã có vẻ mệt mỏi sau một ngày làm việc. Em lí nhí xin lỗi và nói rằng em không cố ý làm bố buồn. Bố nhìn em rồi bảo rằng bố không trách em vì không thích món quà, nhưng bố mong em biết trân trọng tình cảm của người khác. Nghe vậy, em ôm lấy bố và hứa sẽ suy nghĩ kĩ trước khi nói. Bố xoa đầu em, nụ cười lại dần trở về trên gương mặt.
Đêm ấy, em mở quyển sách bố tặng và đọc thật lâu. Càng đọc, em càng thấy món quà ấy đáng quý bởi nó chứa đựng sự quan tâm của bố. Từ đó, em chú ý hơn đến lời nói của mình. Khi không thích một điều gì, em cố gắng diễn đạt nhẹ nhàng thay vì nói ra những lời khiến người khác tổn thương. Em cũng học cách nói lời cảm ơn khi nhận được sự quan tâm và xin lỗi khi lỡ làm ai đó buồn. Bố không bao giờ nhắc lại câu chuyện hôm ấy, nhưng em thì vẫn nhớ. Chính sự im lặng và bao dung của bố khiến em càng muốn sửa đổi bản thân.
Có những bài học không đến từ trang sách hay lời giảng dài dòng mà đến từ một khoảnh khắc rất nhỏ trong gia đình. Với em, đó là khoảnh khắc nụ cười của bố lặng lẽ biến mất sau một câu nói vô tâm. Kỉ niệm ấy khiến em hiểu rằng yêu thương không chỉ nằm ở những việc lớn lao mà còn thể hiện qua cách ta nói chuyện với những người gần gũi nhất. Em sẽ cố gắng giữ sự chân thành trong từng lời nói, để căn nhà luôn đầy tiếng cười và để những người yêu thương em không phải buồn vì một lời nói thiếu suy nghĩ.
Bài tham khảo Mẫu 3
“Đi khắp thế gian không ai tốt bằng mẹ, gánh nặng cuộc đời không ai khổ bằng cha.” Câu hát ấy nhiều lần khiến em nghĩ về những hi sinh âm thầm của bố mẹ. Vậy mà đã có lần em vì mải chơi mà quên mất lời mẹ dặn, để rồi nhìn thấy nét buồn hiện lên trên gương mặt mẹ. Đó là một kỉ niệm không vui, nhưng cũng là bài học giúp em biết sống có trách nhiệm hơn với gia đình.
Chiều hôm ấy, nắng nhạt trải qua khung cửa, gió khẽ lay những chậu cây ngoài hiên. Sau giờ học, em vừa đặt cặp xuống đã nghe mẹ nhắc phải hoàn thành bài tập rồi mới được sang nhà bạn chơi. Em ngoan ngoãn gật đầu nhưng trong lòng lại chỉ mong nhanh chóng được chạy ra ngoài. Nghĩ rằng bài tập không nhiều, em tự nhủ chơi một lát rồi về làm cũng kịp. Thế rồi tiếng cười của các bạn cuốn em vào những trò chơi vui vẻ. Đến khi trời chuyển sang màu vàng nhạt, em mới vội vã chạy về nhà.
Vừa bước qua cửa, em nhìn thấy quyển vở vẫn nằm im trên bàn. Mẹ đang dọn cơm, thấy em về liền hỏi bài tập đã xong chưa. Em đứng khựng lại, lí nhí nói rằng mình đã mải chơi nên quên mất. Mẹ không mắng, chỉ lặng lẽ nhìn em rồi khẽ thở dài. Chính sự im lặng ấy khiến em thấy buồn hơn cả một lời trách phạt. Mẹ nói rằng mẹ không buồn vì em chưa làm xong bài mà buồn vì em đã nghe lời dặn nhưng lại không giữ lời. Nhìn đôi mắt mẹ thoáng buồn, em thấy ân hận vô cùng. Em lập tức ngồi vào bàn, hoàn thành bài tập rồi xin lỗi mẹ. Mẹ xoa đầu em, nhẹ nhàng bảo rằng biết nhận lỗi là tốt nhưng quan trọng hơn là phải biết sửa lỗi.
Tối hôm đó, khi căn nhà đã yên tĩnh, em vẫn nhớ mãi lời mẹ. Em hiểu rằng sự ham chơi của mình không chỉ khiến công việc bị bỏ dở mà còn khiến người luôn yêu thương em phải phiền lòng. Từ hôm ấy, em tập sắp xếp thời gian hợp lí hơn, làm xong bài và những việc mẹ giao trước khi vui chơi. Em cũng chủ động giúp mẹ những việc nhỏ trong nhà. Mỗi lần muốn bỏ qua một nhiệm vụ, em lại nhớ đến ánh mắt buồn hôm ấy để tự nhắc mình phải có trách nhiệm hơn.
Kỉ niệm ấy đã lùi xa nhưng mỗi khi nhìn thấy mẹ cặm cụi bên những công việc quen thuộc, em lại thấy thương mẹ nhiều hơn. Em hiểu rằng tình yêu của bố mẹ đôi khi được gửi vào những lời nhắc nhở rất giản dị. Em mong mình sẽ lớn lên không chỉ bằng những trang sách mà còn bằng sự tự giác, biết nghĩ cho người thân và biết biến những lỗi lầm nhỏ thành những bước trưởng thành đầu tiên.
Bài tham khảo Mẫu 4
Buổi chiều ấy, nắng nghiêng qua khung cửa, rải những vệt vàng mỏng lên nền nhà. Ngoài sân, mấy chậu hoa khẽ rung trong gió, còn trong bếp, tiếng mẹ chuẩn bị bữa cơm vang lên đều đều. Khung cảnh gia đình vốn yên ấm như mọi ngày, vậy mà chỉ vì một chút bất cẩn, em đã khiến mẹ buồn. Đến bây giờ, mỗi khi nhớ lại, em vẫn thấy lòng mình chùng xuống vì ân hận.
Hôm đó, sau khi tan học, mẹ đưa cho em một chiếc hộp nhỏ đựng món quà mà mẹ mới mua. Đó là một chiếc cốc có hình con vật rất đáng yêu mà em thích. Mẹ dặn em phải cất cẩn thận vì chiếc cốc bằng sứ rất dễ vỡ. Em vui vẻ nhận lấy rồi đặt lên bàn học. Thế nhưng, khi thấy các bạn gọi ra ngoài chơi, em vội vàng chạy đi mà quên mất chiếc cốc vẫn nằm sát mép bàn. Một lúc sau, khi trở về, em vô tình va vào bàn. Chiếc cốc rơi xuống nền nhà và vỡ thành nhiều mảnh. Nhìn món quà mẹ vừa mua không còn nguyên vẹn, em hoảng hốt đứng im, trong lòng vừa lo lắng vừa ân hận.
Nghe tiếng động, mẹ vội từ bếp chạy ra. Nhìn những mảnh sứ nằm trên nền nhà, mẹ khựng lại rồi quay sang nhìn em. Em cúi đầu, lí nhí kể lại mọi chuyện và xin lỗi mẹ. Mẹ không mắng, chỉ nhẹ nhàng hỏi em có bị thương không. Khi biết em không sao, mẹ mới thở dài rồi nói rằng mẹ buồn vì em đã không nghe lời dặn và chưa biết giữ gìn món quà. Nhìn ánh mắt mẹ, em thấy sống mũi cay cay. Em cùng mẹ dọn những mảnh vỡ, sau đó tự giác sắp xếp lại bàn học và hứa sẽ cẩn thận hơn. Mẹ xoa đầu em, bảo rằng ai cũng có thể mắc lỗi nhưng điều quan trọng là phải biết nhận lỗi và sửa lỗi.
Từ hôm ấy, em chú ý hơn đến những lời bố mẹ dặn. Em không còn chạy nhảy gần những đồ vật dễ vỡ, luôn cất đồ dùng đúng chỗ và biết trân trọng những món quà dù nhỏ bé. Mỗi khi được bố mẹ giao việc, em cũng cố gắng hoàn thành cẩn thận thay vì làm qua loa. Em hiểu rằng bố mẹ không chỉ mong con cái giữ gìn đồ vật mà còn muốn chúng biết suy nghĩ trước khi hành động và có trách nhiệm với việc mình làm.
Chiếc cốc đã vỡ không thể trở lại như ban đầu, nhưng bài học từ nó vẫn còn nguyên trong em. Em càng hiểu rằng đằng sau một món quà nhỏ luôn có sự quan tâm và yêu thương của người tặng. Nhìn mẹ mỗi ngày vẫn dịu dàng chăm lo cho gia đình, em thầm nhắc mình phải trưởng thành hơn từ những lỗi lầm nhỏ bé. Em mong rằng sau này, những việc em làm sẽ luôn khiến bố mẹ yên lòng, để trong căn nhà thân thuộc, nụ cười của mẹ và ánh mắt vui vẻ của bố mãi là những điều em được nhìn thấy nhiều nhất.
Bài tham khảo Mẫu 5
Nắng cuối ngày rơi nghiêng trên bậc cửa, nhuộm khoảng sân trước nhà thành một màu vàng ấm. Mấy chiếc lá khô xoay nhẹ theo gió, còn tiếng mẹ gọi em từ trong bếp vẫn vang lên thân thuộc. Trên chiếc bàn gỗ cạnh cửa sổ là một lọ hoa nhỏ mẹ vừa cắm, những bông hoa tím rung rinh trong làn gió nhẹ. Em đã từng nghĩ đó chỉ là một đồ vật bình thường, cho đến buổi chiều mình vô tình làm nó vỡ và nhìn thấy nét buồn trong mắt mẹ.
Hôm ấy, mẹ vừa cắm xong lọ hoa thì vào bếp chuẩn bị cơm. Em ở phòng khách chơi cùng em nhỏ. Quả bóng nhỏ lăn dưới sàn, hai chị em chạy theo nhau, tiếng cười vang lên giữa căn nhà. Mẹ từ trong bếp vọng ra nhắc chúng em không được chạy gần chiếc bàn vì lọ hoa mới đặt rất dễ đổ. Em nghe thấy nhưng vì đang vui chơi nên chỉ đáp lại qua loa. Một lúc sau, quả bóng lăn về phía chiếc bàn. Em chạy theo để nhặt, cánh tay vô tình chạm vào mép bàn. Chiếc lọ rung lên, nghiêng sang một bên rồi rơi xuống. Tiếng vỡ vang lên khiến cả hai chị em lập tức im bặt.
Mẹ chạy ra, nhìn những mảnh thủy tinh nằm trên nền nhà rồi nhìn em. Em sợ mẹ mắng nên đứng nép sang một bên. Nhưng mẹ không lớn tiếng. Mẹ chỉ hỏi em có bị thương không rồi bảo em tránh xa những mảnh vỡ. Khi biết em không sao, mẹ mới lặng lẽ nhặt từng mảnh lớn. Em cúi đầu xin lỗi và thú nhận rằng mình đã nghe mẹ nhắc nhưng vẫn chạy chơi. Mẹ thở dài, nói rằng chiếc lọ không đắt tiền, điều khiến mẹ buồn là em chưa biết cẩn thận và chưa nghe lời. Nghe vậy, em thấy ân hận vô cùng. Em cùng mẹ dọn sạch nền nhà rồi gom những bông hoa còn nguyên cắm vào một chiếc cốc khác. Mẹ xoa đầu em và nhắc em lần sau phải suy nghĩ trước khi hành động.
Từ sau lần ấy, em không còn chạy nhảy trong phòng khách khi có đồ vật dễ vỡ. Em cũng tập thói quen nghe kĩ lời bố mẹ dặn và không làm việc gì chỉ vì quá vui mà quên mất sự an toàn. Mỗi lần giúp mẹ dọn nhà, em lại chú ý đến những món đồ nhỏ bé xung quanh và tự hỏi chúng có ý nghĩa gì với người thân. Em hiểu rằng đôi khi giá trị của một đồ vật không nằm ở số tiền mua nó mà nằm ở những kỉ niệm gắn với nó.
Chiếc lọ hoa đã không còn, nhưng những bông hoa tím hôm ấy dường như vẫn còn ở lại trong kí ức của em. Mỗi khi nhìn thấy mẹ cẩn thận đặt một bình hoa mới lên bàn, em lại nhớ đến lỗi lầm của mình và thầm nhắc bản thân phải cẩn thận hơn. Em biết mình vẫn còn nhiều điều phải học, nhưng từ một mảnh vỡ nhỏ, em đã học được cách chịu trách nhiệm với việc mình làm. Và em tin rằng, khi biết nhận lỗi và thay đổi, mỗi kỉ niệm chưa vui cũng có thể trở thành một bước chân giúp ta trưởng thành.
Bài tham khảo Mẫu 6
Mùi cơm mới thơm dịu từ căn bếp lan ra khắp nhà, hòa cùng tiếng bát đũa khẽ chạm nhau. Ngoài sân, trời đã chuyển sang màu xanh sẫm, một vài ngôi sao bắt đầu lấp lánh sau mái nhà. Bố vừa đi làm về, còn em đang ngồi kể chuyện ở bàn ăn. Không khí gia đình vốn vui vẻ bỗng chùng xuống chỉ vì một câu nói vô tình của em. Đến tận bây giờ, em vẫn nhớ khoảnh khắc nụ cười của bố lặng đi và cảm giác ân hận dâng lên trong lòng.
Hôm ấy, bố mang về cho em một quyển truyện mới. Bố nói đã nhìn thấy nó ở hiệu sách và nghĩ rằng em sẽ thích. Em nhận lấy nhưng trong lòng lại đang mong một món đồ khác mà bạn vừa có. Vì thế, em buột miệng nói rằng quyển truyện chẳng hay bằng món đồ của bạn. Nói xong, em vẫn vô tư đặt nó xuống bàn mà không nhận ra bố đang im lặng. Mẹ nhìn em rồi khẽ nhắc em phải biết trân trọng món quà bố đã lựa chọn.
Một lúc sau, em ngẩng lên và thấy bố không còn cười như lúc mới bước vào nhà. Bố chỉ lặng lẽ gắp thức ăn rồi tiếp tục bữa cơm. Em nhìn quyển truyện bên cạnh, chợt nhớ đến dáng bố đứng lựa sách và ánh mắt vui vẻ khi đưa món quà cho mình. Em thấy xấu hổ vô cùng. Sau bữa cơm, em đến bên bố, cúi đầu xin lỗi và nói rằng em đã không suy nghĩ trước khi nói. Bố im lặng một lúc rồi bảo rằng bố không buồn vì em không thích món quà, bố chỉ mong em hiểu rằng phía sau một món quà luôn có tình cảm của người tặng. Câu nói ấy khiến em thấy sống mũi cay cay. Em ôm bố và hứa từ nay sẽ biết cảm ơn, biết trân trọng và suy nghĩ kĩ trước khi nói.
Tối hôm đó, em mở quyển truyện bố tặng. Những trang sách thơm mùi giấy mới, câu chuyện bên trong cũng dần cuốn em đi. Càng đọc, em càng thấy món quà ấy đáng quý hơn. Không phải vì nó đắt tiền hay đẹp mắt, mà bởi bố đã nhớ đến sở thích của em giữa một ngày làm việc bận rộn. Từ đó, em tập nói lời cảm ơn khi nhận được sự quan tâm, không so sánh món quà của mình với người khác và cố gắng lựa lời để không vô tình làm ai buồn.
Bữa cơm hôm ấy đã qua từ lâu, nhưng mỗi khi nhìn quyển truyện nằm ngay ngắn trên giá sách, em vẫn nhớ đến ánh mắt của bố. Một câu nói có thể nhẹ như gió nhưng cũng có thể để lại một khoảng lặng trong lòng người nghe. Em mong mình sẽ luôn biết nâng niu những tình cảm giản dị quanh mình, để mỗi bữa cơm gia đình đều giữ được tiếng cười ấm áp và để những lời em nói ra luôn mang theo sự yêu thương.
Bài tham khảo Mẫu 7
Mưa rơi lất phất ngoài hiên, từng giọt nước nối nhau trượt xuống ô cửa kính. Trong căn nhà nhỏ, mẹ đang tất bật chuẩn bị đồ dùng cho ngày mai, còn em ngồi bên bàn học sắp xếp sách vở. Trên chiếc ghế cạnh đó là chiếc cặp mới mẹ vừa mua cho em. Vì một phút bất cẩn, em đã khiến chiếc cặp bị bẩn và làm mẹ phải buồn lòng. Sự việc ấy khiến em hiểu rằng biết giữ gìn những gì mình có cũng là một cách thể hiện lòng biết ơn với bố mẹ.
Mẹ đã dặn em sau khi sắp xếp sách vở thì phải cất cặp vào nơi khô ráo để tránh bị ướt. Em gật đầu nhưng rồi lại để chiếc cặp ngay gần cửa. Một lúc sau, em chạy ra đóng cửa sổ vì mưa lớn hơn. Trong lúc vội vàng, em làm đổ cốc nước trên bàn. Nước chảy xuống sàn rồi bắn lên chiếc cặp. Em vội lấy khăn lau nhưng vết bẩn đã in rõ trên mặt cặp. Nhìn chiếc cặp mới tinh trở nên lem luốc, em lo lắng vô cùng.
Mẹ bước vào, nhìn thấy chiếc cặp rồi hỏi chuyện. Em không dám giấu, thành thật kể lại mọi việc. Mẹ không mắng mà chỉ im lặng lau chiếc cặp giúp em. Đôi tay mẹ chậm rãi chà từng vết bẩn, còn em đứng bên cạnh thấy trong lòng khó chịu vô cùng. Mẹ nói mẹ không tiếc chiếc cặp, nhưng mẹ buồn vì em biết nó là đồ mới mà vẫn chưa biết giữ gìn cẩn thận. Nghe vậy, em vội xin lỗi mẹ rồi cùng mẹ làm sạch chiếc cặp. Sau đó, em chủ động sắp xếp lại góc học tập và cất đồ dùng đúng chỗ.
Từ lần ấy, em trở nên cẩn thận hơn. Những món đồ bố mẹ mua cho, dù nhỏ bé, em đều cố gắng giữ gìn thật tốt. Em cũng hiểu rằng bố mẹ phải làm việc mới có thể mua cho em những đồ dùng cần thiết. Vì vậy, thay vì xem chúng là những thứ đương nhiên mình được nhận, em cần biết trân trọng và sử dụng đúng cách. Mỗi lần nhìn chiếc cặp đã sạch sẽ trở lại, em lại nhớ đến đôi tay mẹ hôm ấy và tự nhắc mình không được bất cẩn như trước.
Mưa ngoài trời rồi cũng tạnh, những giọt nước còn đọng trên lá cây long lanh dưới ánh sáng. Em cũng vậy, sau một lần mắc lỗi đã hiểu thêm một điều về tình yêu thương của gia đình. Em biết mình không thể tránh khỏi mọi vụng về, nhưng em có thể học cách cẩn thận hơn sau mỗi lần sai. Em mong rằng những món đồ bố mẹ trao cho em sẽ luôn được giữ gìn bằng sự trân trọng, cũng như tình yêu của bố mẹ sẽ luôn được đáp lại bằng những việc làm nhỏ bé nhưng chân thành.
Bài tham khảo Mẫu 8
Buổi tối hôm ấy, căn nhà nhỏ chìm trong ánh đèn vàng dịu. Ngoài hiên, gió khẽ lay những tàu lá chuối, tiếng côn trùng rả rích hòa vào không gian yên tĩnh. Trong phòng, em đang ngồi trước bàn học nhưng đôi mắt lại cứ hướng về chiếc điện thoại đặt bên cạnh. Mẹ đã dặn em làm xong bài mới được xem, vậy mà vì quá mải mê, em đã để mẹ phải buồn lòng. Kỉ niệm ấy tuy giản dị nhưng mỗi lần nhớ lại, em vẫn thấy mình cần phải sống có trách nhiệm hơn.
Chiều hôm đó, sau khi tan học, em trở về nhà với tâm trạng rất vui. Mẹ đang bận chuẩn bị bữa tối nên trước khi vào bếp, mẹ nhắc em hoàn thành bài tập Toán rồi mới được xem chương trình yêu thích. Em ngoan ngoãn gật đầu, mở sách ra bàn. Thế nhưng chỉ được một lúc, tiếng chương trình từ phòng khách vọng vào khiến em mất tập trung. Em tự nhủ xem một chút rồi sẽ quay lại học. Cứ thế, thời gian trôi qua lúc nào không hay. Đến khi mẹ từ bếp bước ra, quyển vở của em vẫn còn dang dở trên bàn.
Mẹ đứng bên cạnh, nhìn trang vở rồi nhìn em. Em biết mình đã sai nên vội vàng tắt chương trình. Em tưởng mẹ sẽ mắng nhưng mẹ chỉ nhẹ nhàng hỏi vì sao em không làm đúng lời đã hứa. Giọng mẹ chậm rãi, không hề gay gắt, nhưng chính điều đó lại khiến em thấy xấu hổ hơn. Mẹ nói rằng mẹ không buồn vì bài tập chưa hoàn thành mà buồn vì em biết việc cần làm nhưng vẫn để sự ham chơi lấn át. Em cúi đầu xin lỗi mẹ rồi ngồi vào bàn học. Sau khi làm xong bài, em còn chủ động kiểm tra lại những phần chưa hiểu. Mẹ đi ngang qua, thấy em chăm chú học thì chỉ mỉm cười. Nụ cười ấy khiến lòng em nhẹ đi rất nhiều.
Từ hôm đó, em tự lập một thời gian biểu nhỏ cho mình. Sau khi đi học về, em hoàn thành bài tập và những việc bố mẹ giao trước rồi mới dành thời gian vui chơi. Mỗi khi muốn bỏ dở công việc, em lại nhớ đến buổi tối hôm ấy và ánh mắt buồn của mẹ. Em nhận ra rằng tự giác không phải là điều gì quá xa vời mà bắt đầu từ việc biết làm tròn bổn phận của mình. Khi em thay đổi, mẹ cũng vui vẻ hơn và không còn phải nhắc nhở nhiều lần.
Đôi khi, một buổi tối bình thường cũng có thể trở thành một dấu mốc nhỏ trên hành trình trưởng thành. Em vẫn nhớ ánh đèn vàng, trang vở còn dang dở và giọng mẹ nhẹ nhàng hôm ấy. Kỉ niệm ấy nhắc em rằng tình yêu thương của bố mẹ không chỉ nằm trong những món quà hay lời khen mà còn ở những lời nhắc nhở tưởng chừng rất quen thuộc. Em sẽ cố gắng sống tự giác hơn từng ngày, bởi em hiểu rằng niềm vui giản dị nhất của bố mẹ chính là nhìn thấy con mình biết lớn lên từ những điều nhỏ bé.
Bài tham khảo Mẫu 9
Chiều muộn, tiếng chổi quét sân vang lên xào xạc giữa khoảng trời đang dần chuyển màu. Mẹ đứng ngoài hiên phơi quần áo, còn em ngồi trong phòng đọc truyện. Trước khi ra sân, mẹ đã nhờ em trông em nhỏ giúp mẹ một lúc. Em vui vẻ đồng ý, nhưng khi nhìn thấy cuốn truyện đang đọc dở, em lại nhanh chóng chìm vào những trang sách. Đến khi nghe tiếng khóc của em nhỏ, em mới giật mình nhận ra mình đã quên mất lời mẹ.
Em vội chạy ra phòng khách. Em nhỏ đang ngồi dưới sàn, nước mắt lưng tròng vì làm đổ hộp đồ chơi. Em vội vàng dỗ dành, nhặt từng món đồ rồi đưa cho em. Mẹ từ ngoài sân bước vào, nhìn thấy cảnh ấy thì không nói gì ngay. Em biết mình đã sai nên chủ động xin lỗi mẹ. Mẹ nhẹ nhàng bảo rằng mẹ giao việc cho em vì tin tưởng em, vậy mà em lại để sự mải mê của mình khiến em nhỏ không được trông nom cẩn thận. Giọng mẹ không lớn nhưng khiến em thấy xấu hổ. Em ôm em nhỏ, dỗ dành rồi cùng mẹ dọn lại phòng.
Tối hôm ấy, mẹ kể rằng khi giao em nhỏ cho em, mẹ chỉ mong có thể yên tâm làm nốt công việc. Em nghe mà thấy thương mẹ. Em hiểu rằng trách nhiệm không phải là làm những việc thật lớn mà là hoàn thành tốt điều mình đã nhận. Em xin lỗi mẹ lần nữa và hứa sẽ không để sự ham thích riêng khiến mình quên nhiệm vụ. Mẹ mỉm cười, bảo em từ nay chỉ cần nhớ rằng khi đã nhận lời thì phải cố gắng làm đến nơi đến chốn.
Từ sau hôm ấy, mỗi khi bố mẹ nhờ giúp việc gì, em đều cố gắng hoàn thành trước khi làm việc riêng. Khi chăm em nhỏ, em không còn vừa chơi vừa lơ là mà luôn chú ý đến em. Em cũng tập sắp xếp thời gian để vừa có thể vui chơi vừa giúp đỡ gia đình. Nhờ vậy, mẹ ít phải nhắc nhở hơn và em cũng cảm thấy mình có ích hơn trong ngôi nhà nhỏ.
Chiều hôm ấy đã trôi qua cùng tiếng chổi và những vệt nắng cuối ngày, nhưng bài học vẫn ở lại. Em hiểu rằng sự tin tưởng của bố mẹ là điều rất đáng quý. Khi bố mẹ giao cho em một việc, đó cũng là lúc bố mẹ tin rằng em đã đủ lớn để có trách nhiệm. Em sẽ cố gắng giữ lấy niềm tin ấy bằng những hành động nhỏ mỗi ngày, để ánh mắt của mẹ luôn yên tâm và nụ cười trong căn nhà luôn được giữ nguyên.
Bài tham khảo Mẫu 10
Đêm xuống, cả nhà đã tắt bớt đèn, chỉ còn ánh sáng dịu từ chiếc đèn bàn trong phòng khách. Bố đang kiểm tra lại công việc, mẹ chuẩn bị đồ cho ngày mai, còn em ngồi sắp xếp cặp sách. Trên bàn có một món quà nhỏ bố vừa mang về cho em. Vì quá thích thú, em đã vội vàng mở ra và mải mê chơi mà quên mất một việc bố đã nhờ. Đến khi bố hỏi, em mới nhận ra mình đã khiến bố buồn.
Buổi chiều, bố nhờ em cất giúp một số quyển sách vào tủ vì bố đang bận. Em đã đồng ý nhưng sau đó lại thấy món đồ chơi mới nên bỏ dở công việc. Những quyển sách vẫn nằm trên bàn, còn em thì say mê với món đồ trước mặt. Khi bố làm xong việc bước vào, bố nhìn thấy sách vẫn còn nguyên. Bố không nói ngay mà lặng lẽ xếp từng quyển vào tủ. Em đứng bên cạnh, trong lòng bắt đầu thấy bất an. Sau đó, bố hỏi em vì sao đã nhận lời mà không làm. Em cúi đầu nói thật rằng mình mải chơi nên quên mất.
Bố không mắng em. Bố chỉ nói rằng điều khiến bố buồn nhất là em đã nói “được” nhưng lại không giữ lời. Nếu bận hoặc chưa thể làm, em hoàn toàn có thể nói thật để bố sắp xếp công việc khác. Nghe bố nói, em thấy xấu hổ và ân hận. Em xin lỗi bố rồi chủ động sắp xếp lại toàn bộ giá sách. Bố đứng bên cạnh hướng dẫn em cách xếp sách gọn gàng. Khi công việc xong, bố vỗ vai em và bảo rằng lần sau hãy biết cân nhắc trước khi nhận lời.
Từ hôm ấy, em tập suy nghĩ kĩ trước khi hứa với bố mẹ. Khi đã nhận một việc, em cố gắng hoàn thành đầy đủ. Nếu gặp khó khăn, em sẽ nói thật thay vì bỏ dở. Em cũng chủ động giúp bố mẹ những công việc nhỏ như gấp quần áo, quét nhà hay sắp xếp sách vở. Dần dần, em cảm thấy mình trưởng thành hơn vì đã biết chia sẻ trách nhiệm với gia đình.
Giá sách hôm ấy vẫn nằm ở góc phòng, những quyển sách được xếp ngay ngắn như nhắc em về một lời hứa nhỏ. Em hiểu rằng niềm tin được tạo nên từ những điều rất giản dị, đôi khi chỉ là một lời đã nói và một việc đã nhận. Em sẽ cố gắng giữ lời hơn mỗi ngày, bởi em biết sự trưởng thành của mình chính là món quà khiến bố mẹ yên lòng nhất.
Bài tham khảo Mẫu 11
Sáng hôm ấy, căn bếp nhỏ thơm mùi cơm mới, ánh nắng len qua ô cửa rồi nằm yên trên mặt bàn. Mẹ vừa chuẩn bị bữa sáng vừa nhắc em nhớ mang theo chiếc áo mưa vì bầu trời đang nhiều mây. Em nghe thấy nhưng vì mải xem một đoạn phim đang rất hấp dẫn nên chỉ đáp lại qua loa. Đến lúc ra khỏi nhà, em quên mất lời mẹ dặn. Chính sự chủ quan ấy đã khiến mẹ buồn và để lại trong em một bài học mà đến giờ em vẫn nhớ.
Trên đường đến trường, trời bất ngờ đổ mưa. Những hạt mưa từ nhỏ dần trở nên nặng hơn, gió thổi ào qua con đường khiến em lạnh buốt. Em đứng nép dưới mái hiên, nhìn các bạn lần lượt mặc áo mưa mà thấy lo lắng. Một lúc sau, mẹ xuất hiện với chiếc áo mưa trên tay. Mái tóc mẹ hơi ướt, gương mặt có vẻ mệt vì phải vội vã đi tìm em. Mẹ đưa áo cho em rồi chỉ hỏi tại sao em không nghe lời dặn. Em cúi đầu thú nhận mình đã quên vì mải xem phim. Mẹ không mắng, chỉ khẽ thở dài. Nhìn những giọt nước còn đọng trên tóc mẹ, em thấy ân hận vô cùng.
Trên đường về, em cứ nhớ mãi hình ảnh mẹ vội vàng chạy đến trường giữa trời mưa. Em hiểu rằng lời dặn của mẹ không phải để làm em mất vui mà vì mẹ luôn lo lắng cho em. Em xin lỗi mẹ và hứa từ nay sẽ chú ý hơn. Mẹ mỉm cười, bảo em chỉ cần biết sửa lỗi là được. Câu nói giản dị ấy khiến em càng thương mẹ hơn.
Từ hôm đó, trước khi đi học, em luôn kiểm tra lại sách vở, đồ dùng và những thứ cần thiết. Em cũng tập lắng nghe lời bố mẹ thay vì chỉ đáp lại cho xong. Mỗi buổi sáng, khi nhìn chiếc áo mưa được gấp gọn trong cặp, em lại nhớ đến ngày hôm ấy và tự nhắc mình phải biết suy nghĩ trước khi hành động. Một lỗi nhỏ đã giúp em hiểu thêm về sự quan tâm âm thầm của mẹ.
Trời mưa hôm ấy rồi cũng tạnh, nhưng hình ảnh mẹ đứng dưới mái hiên với mái tóc ướt vẫn ở lại trong kí ức em. Em nhận ra tình yêu của bố mẹ nhiều khi không nằm trong những điều lớn lao mà hiện lên qua một lời dặn, một lần chờ đợi hay một chuyến đi vội giữa trời mưa. Em chỉ mong mình lớn thêm từng ngày, biết tự chăm sóc bản thân và biết nghe lời hơn để bố mẹ không phải lo lắng vì em.
Bài tham khảo Mẫu 12
Ngoài hiên, những chiếc lá xanh khẽ lay động trong gió, nắng chiều rơi thành từng vệt mỏng trên nền gạch. Trong căn nhà quen thuộc, mẹ vẫn bận rộn với những công việc không tên, còn em vô tư ngồi bên bàn học. Nhìn bóng mẹ thoắt ẩn thoắt hiện sau cánh cửa, em chợt nhớ đến một lần mình đã khiến mẹ buồn chỉ vì mải chơi mà quên mất việc được giao. Đó là một kỉ niệm nhỏ nhưng đã giúp em hiểu rằng sự tự giác và trách nhiệm cũng là cách để yêu thương gia đình.
Hôm ấy, mẹ nhờ em quét sân trước khi trời tối vì sân đang đầy lá khô. Mẹ còn dặn em làm xong rồi hãy sang nhà bạn chơi. Em vui vẻ nhận lời, cầm chổi ra sân nhưng mới quét được một lúc thì nghe tiếng các bạn gọi ngoài cổng. Nhìn đám bạn đang đứng chờ, em đặt vội chiếc chổi vào góc tường rồi chạy đi. Em nghĩ rằng mình chỉ chơi một lát, khi về sẽ làm tiếp nên chẳng thấy lo lắng gì. Thế nhưng cuộc chơi kéo dài hơn em tưởng. Khi trở về, trời đã nhá nhem, lá khô vẫn nằm đầy sân.
Mẹ từ trong nhà bước ra, nhìn sân rồi nhìn em. Em biết mình đã sai nên không dám nói gì. Mẹ không trách mắng, chỉ nhẹ nhàng hỏi tại sao em đã nhận lời mà lại bỏ dở công việc. Giọng mẹ bình tĩnh nhưng có chút buồn khiến em thấy xấu hổ. Mẹ nói rằng mẹ không buồn vì sân chưa được quét mà buồn vì em đã không biết giữ lời và để việc riêng làm ảnh hưởng đến công việc chung của gia đình. Em cúi đầu xin lỗi mẹ rồi cầm chổi quét lại sân. Mẹ cũng ra giúp em nhặt những chiếc lá còn sót. Khi sân đã sạch, mẹ xoa đầu em và nhắc rằng đã nhận việc gì thì phải cố gắng hoàn thành.
Từ lần ấy, em bắt đầu thay đổi thói quen của mình. Khi bố mẹ giao việc, em luôn cố gắng làm xong rồi mới vui chơi. Em cũng biết chủ động quét nhà, gấp quần áo hoặc sắp xếp bàn học mà không chờ bố mẹ nhắc. Mỗi khi thấy mình muốn bỏ dở một việc, em lại nhớ đến buổi chiều hôm ấy và ánh mắt buồn của mẹ. Em hiểu rằng trưởng thành không phải là làm được những điều thật lớn mà trước hết là biết hoàn thành tốt những việc nhỏ thuộc về mình.
Bây giờ, mỗi khi quét sân và nhìn những chiếc lá nằm gọn trong chiếc chổi, em lại nhớ đến bài học ngày nào. Em không còn thấy đó chỉ là một lần mắc lỗi mà xem nó như một dấu mốc giúp mình biết nghĩ hơn. Em mong mỗi việc mình làm đều có thể khiến bố mẹ yên tâm, bởi niềm vui của bố mẹ đôi khi chỉ đơn giản là thấy con mình biết tự giác, biết giữ lời và ngày một trưởng thành.
Bài tham khảo Mẫu 13
Tiếng đồng hồ chậm rãi vang lên trong căn phòng yên tĩnh, từng nhịp đều đặn như nhắc em rằng buổi tối đang trôi qua. Trên bàn học, quyển vở vẫn mở nhưng bài tập còn dang dở. Bên ngoài, mẹ đã chuẩn bị xong bữa tối và đang chờ em xuống ăn. Nhìn những dòng chữ còn bỏ trống, em bất giác nhớ đến một lần mình đã vì ham chơi mà khiến mẹ buồn lòng.
Sau giờ học, em trở về nhà rồi nhanh chóng thay quần áo. Mẹ dặn em làm bài tập trước khi xem tivi. Em mở sách ra nhưng chỉ được vài phút thì chương trình yêu thích bắt đầu. Tiếng nhạc từ phòng khách vọng vào khiến em không thể tập trung. Em tự nhủ xem một chút rồi sẽ quay lại học. Nhưng hết chương trình này đến chương trình khác, em cứ ngồi mãi trước màn hình. Đến khi mẹ bước vào phòng, quyển vở của em vẫn còn nguyên những trang trắng.
Mẹ nhìn bài tập rồi nhìn em. Em vội tắt tivi, trong lòng thấp thỏm vì biết mình đã không giữ lời. Mẹ không mắng mà chỉ hỏi tại sao em lại để việc vui chơi lấn át nhiệm vụ của mình. Mẹ nói rằng mẹ không cần em lúc nào cũng phải hoàn hảo, nhưng mẹ mong em biết tự sắp xếp thời gian và có trách nhiệm với việc học. Nghe những lời ấy, em thấy ân hận. Em xin lỗi mẹ rồi ngồi vào bàn hoàn thành bài tập. Mẹ không nói thêm, chỉ đặt một cốc nước bên cạnh rồi lặng lẽ đi ra ngoài.
Cốc nước nhỏ đặt bên cạnh quyển vở khiến em càng thấy thương mẹ. Em hiểu rằng dù buồn vì mình, mẹ vẫn âm thầm quan tâm. Từ hôm đó, em tự lập một thời gian biểu cho mình. Em hoàn thành bài tập, chuẩn bị sách vở rồi mới xem tivi hoặc chơi với bạn. Những ngày đầu chưa quen, đôi khi em vẫn muốn bỏ dở nhưng rồi lại nhớ đến lời mẹ. Dần dần, việc tự giác trở thành một thói quen khiến em cảm thấy nhẹ nhàng hơn.
Quyển vở ngày ấy đã được viết kín từ lâu, nhưng bài học trong đó vẫn còn nguyên. Em hiểu rằng thời gian vui chơi rất quý, nhưng trách nhiệm cũng cần được đặt đúng chỗ. Mỗi khi mẹ nhìn em học bài rồi mỉm cười, em lại thấy lòng mình ấm áp. Em mong nụ cười ấy sẽ luôn ở lại trong căn nhà của mình, bởi em biết một trong những điều khiến mẹ vui nhất chính là nhìn thấy em biết tự lo cho bản thân và không ngừng tiến bộ.
Bài tham khảo Mẫu 14
Mùi bánh thơm từ căn bếp lan ra, quyện với hương hoa ngoài ban công khiến căn nhà trở nên thật ấm áp. Mẹ vừa đi chợ về, trên tay còn xách những túi đồ nặng, còn em đang ngồi chơi cùng em nhỏ. Mẹ nhờ em trông em một lúc để mẹ sắp xếp đồ đạc. Em đã gật đầu đồng ý nhưng rồi một món đồ chơi mới khiến em quên mất lời mẹ. Chỉ đến khi nghe tiếng khóc của em nhỏ, em mới giật mình nhận ra mình đã làm một việc khiến mẹ buồn.
Em nhỏ đang ngồi chơi cạnh em thì làm rơi một món đồ xuống gầm bàn. Thay vì chú ý đến em, em lại mải mê lắp những mảnh ghép trước mặt. Một lúc sau, em nhỏ cố lấy đồ chơi rồi chẳng may làm đổ cả hộp đồ chơi. Tiếng khóc vang lên khiến em vội chạy đến dỗ dành. Đúng lúc ấy, mẹ từ phòng bên bước ra. Nhìn thấy em nhỏ đang khóc, mẹ hiểu ngay rằng em đã không chú ý trông em như lời đã hứa.
Mẹ không quát mắng. Mẹ chỉ ôm em nhỏ vào lòng, rồi nhìn em với ánh mắt hơi buồn. Mẹ nói rằng mẹ nhờ em trông em vì tin tưởng em, vậy mà em lại để sự mải mê của mình khiến em nhỏ bị bỏ mặc. Nghe mẹ nói, em cúi đầu nhận lỗi. Em xin lỗi mẹ, rồi chủ động dỗ em nhỏ và thu dọn những món đồ chơi trên sàn. Mẹ nhìn em làm rồi nhẹ nhàng bảo rằng lần sau khi đã nhận việc gì thì phải tập trung vào việc đó, không nên vừa làm vừa mải mê với chuyện riêng.
Sau lần ấy, em hiểu thêm ý nghĩa của hai chữ trách nhiệm. Khi bố mẹ nhờ việc, em không còn nhận lời một cách qua loa mà luôn suy nghĩ xem mình cần làm gì và cố gắng hoàn thành cho tốt. Khi trông em nhỏ, em cũng chú ý hơn đến em thay vì chỉ lo chơi. Dần dần, mẹ yên tâm giao cho em nhiều việc hơn. Mỗi lần được mẹ tin tưởng, em lại thấy vui vì biết mình đã lớn hơn một chút.
Hình ảnh mẹ ôm em nhỏ hôm ấy vẫn nằm trong trí nhớ của em như một lời nhắc nhẹ nhàng. Em hiểu rằng bố mẹ yêu thương mình nên mới tin tưởng và giao cho mình những việc phù hợp. Giữ được sự tin tưởng ấy cũng là một cách để đáp lại tình yêu của gia đình. Em sẽ cố gắng sống chu đáo hơn, để mỗi khi mẹ giao việc, mẹ có thể mỉm cười và yên tâm rằng em đã biết tự chịu trách nhiệm với phần việc của mình.
Bài tham khảo Mẫu 15
Căn phòng khách chiều ấy ngập trong thứ ánh nắng dịu dàng cuối ngày. Trên bàn, những quyển sách nằm ngay ngắn bên cạnh chậu hoa nhỏ mẹ vẫn chăm chút mỗi sáng. Từ ngoài bếp, tiếng mẹ chuẩn bị bữa tối vọng ra đều đặn, thân thuộc. Em ngồi trước bàn học nhưng tâm trí lại hướng về chiếc điện thoại mà bố vừa nhắc em không được tự ý sử dụng. Chỉ vì không thắng được sự tò mò và ham chơi, em đã làm một việc khiến bố buồn, để rồi từ đó hiểu hơn về sự tin tưởng mà bố mẹ dành cho mình.
Hôm ấy, bố để chiếc điện thoại trên bàn rồi đi ra ngoài làm việc. Trước khi đi, bố dặn em chỉ được sử dụng khi cần gọi cho bố mẹ và không nên tự ý mở những ứng dụng khác. Em ngoan ngoãn gật đầu. Thế nhưng khi đang học bài, em chợt nhớ đến một trò chơi mà các bạn thường nhắc đến. Em cầm điện thoại lên, nghĩ rằng chỉ xem một chút rồi đặt xuống. Ban đầu, em chỉ tò mò, nhưng càng xem càng bị cuốn theo. Đến khi nghe tiếng xe của bố ngoài cổng, em vội vàng đặt điện thoại trở lại chỗ cũ rồi giả vờ ngồi học.
Bố bước vào nhà, nhìn em rồi cầm chiếc điện thoại lên. Bố không nói gì ngay nhưng ánh mắt đã khiến em biết mình không thể giấu được. Bố hỏi em có sử dụng điện thoại khi chưa được cho phép không. Em im lặng một lúc rồi cúi đầu nhận lỗi. Em tưởng bố sẽ mắng, nhưng bố chỉ nhẹ nhàng nói rằng điều khiến bố buồn không phải là việc em tò mò mà là em đã biết lời dặn vẫn cố tình làm trái, thậm chí còn định giấu đi. Bố nói rằng nếu em muốn sử dụng, em có thể hỏi trước, còn khi đã được giao cho một việc thì cần biết tôn trọng lời dặn của người lớn. Nghe đến đó, em thấy xấu hổ vô cùng. Em xin lỗi bố và tự giác đặt điện thoại về đúng chỗ. Bố nhìn em rồi bảo rằng biết nhận sai là điều đáng quý, nhưng quan trọng hơn là phải biết sửa sai.
Tối hôm đó, em ngồi trước bàn học và suy nghĩ rất lâu. Em nhận ra bố không cấm em vì muốn làm em mất vui mà vì lo những điều không phù hợp sẽ ảnh hưởng đến việc học và thói quen của em. Từ hôm ấy, nếu muốn sử dụng điện thoại, em luôn hỏi ý kiến bố mẹ trước. Em cũng cố gắng hoàn thành bài tập và những việc được giao rồi mới dành thời gian giải trí. Có lúc em vẫn muốn làm theo ý mình, nhưng mỗi khi nhớ đến ánh mắt buồn của bố, em lại tự nhắc mình phải biết kiểm soát bản thân.
Chiếc điện thoại vẫn nằm trên chiếc bàn quen thuộc, nhưng giờ đây mỗi lần nhìn thấy nó, em lại nhớ đến câu chuyện ấy. Một lỗi lầm nhỏ đã giúp em hiểu rằng niềm tin của bố mẹ không phải điều tự nhiên mà có, mà được vun đắp từ sự trung thực và trách nhiệm của mỗi ngày. Em biết mình còn nhiều điều phải học trên con đường trưởng thành, nhưng em mong từ những lỗi lầm nhỏ, mình sẽ biết thay đổi để bố mẹ luôn cảm thấy yên lòng khi trao cho em sự tin tưởng.
- Top 105 Bài văn kể lại một sự việc (câu chuyện) xảy ra làm cho em nhớ mãi hay nhất
- Top 105 Bài văn kể những kỉ niệm sâu sắc về thầy cồ và mái trường mến yêu hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại những kỉ niệm sâu sắc của ngày khai trường đầu tiên hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một buổi tối sum họp đầm ấm trong gia đình em hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại kỉ niệm sâu sắc của em về tình bạn hay nhất
>> Xem thêm
Các bài khác cùng chuyên mục
- Top 105 Đoạn văn kể lại đoạn truyện sau đây bằng lời của nhân vật "con bé" trong câu chuyện trên hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại truyện đọc về các danh nhân em thích nhất hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại sự việc có thật liên quan đến nhân vật lịch sử hoặc sự kiện lịch sử mà em yêu thích và thiêng liêng hay nhất
- Top 105 Bài văn kể lại một sự việc liên quan đến nhân vật lịch sử có thật mà em có dịp tìm hiểu (anh hùng dân tộc, nhà thơ,...) hay nhất
- Top 105 Đoạn văn kể về sự việc có thật liên quan đến nhân vật hoặc sự kiện lịch sử ở địa phương em hay nhất




Danh sách bình luận