1001+ bài văn kể chuyện, văn tự sự hay nhất (mới) 200+ bài văn kể về một sự việc hay nhất

Viết bài văn kể chuyện về một lần em xách đồ giúp người phụ nữ bế con


- Giới thiệu hoàn cảnh xảy ra câu chuyện (thời gian, địa điểm). - Giới thiệu sự việc: Em gặp một người phụ nữ đang bế con và mang nhiều đồ đạc nên quyết định giúp đỡ.

Lựa chọn câu để xem lời giải nhanh hơn

Dàn ý

I. Mở bài

- Giới thiệu hoàn cảnh xảy ra câu chuyện (thời gian, địa điểm).

- Giới thiệu sự việc: Em gặp một người phụ nữ đang bế con và mang nhiều đồ đạc nên quyết định giúp đỡ.

II. Thân bài

a. Hoàn cảnh gặp người phụ nữ

- Em đang trên đường đi học, tan học hoặc đi cùng người thân.

- Em nhìn thấy một người phụ nữ vừa bế em bé, vừa xách nhiều túi đồ nặng.

- Người phụ nữ tỏ ra mệt mỏi, đi lại khó khăn.

b. Em giúp đỡ người phụ nữ

- Em chủ động đến chào hỏi và ngỏ ý giúp xách đồ.

- Người phụ nữ vui vẻ đồng ý và cảm ơn em.

- Em xách giúp đồ, đi cùng cô một đoạn đường hoặc đến nơi cần đến.

- Trên đường đi, hai cô cháu trò chuyện thân mật.

c. Kết thúc câu chuyện

- Khi đến nơi, em trả lại đồ cho người phụ nữ.

- Người phụ nữ cảm ơn và khen em ngoan, biết giúp đỡ người khác.

- Em chào cô rồi tiếp tục công việc của mình.

III. Kết bài

- Nêu cảm xúc của em sau khi giúp đỡ người khác.

- Rút ra bài học: Cần biết quan tâm, giúp đỡ những người gặp khó khăn; những việc làm nhỏ cũng có thể mang lại niềm vui và hạnh phúc cho mọi người.

Bài siêu ngắn

Một buổi chiều thứ Sáu tuần trước, sau khi tiếng trống tan trường vang lên, tôi vui vẻ rảo bước đi bộ về nhà. Khi vừa đi đến đoạn ngã tư đèn đỏ gần trạm xe buýt, tôi bỗng chú ý đến một người phụ nữ trẻ. Cô ấy trông vô cùng mệt mỏi và chật vật khi một tay bế một em bé tầm khoảng một tuổi đang ngủ say trên vai, tay còn lại thì xách một chiếc túi du lịch lớn cùng hai túi nilon đựng đầy bỉm sữa, quần áo. Nhìn dáng đi liêu xiêu, mồ hôi nhễ nhại trên trán cô giữa cái nắng oi ả, lòng tôi chợt trào dâng một niềm trắc ẩn sâu sắc.

Không chần chừ, tôi chạy nhanh đến bên cạnh, khẽ cúi chào và lễ phép nói: "Cô ơi, đồ đạc nặng quá, cô để cháu xách giúp cô một đoạn nhé!". Người phụ nữ thoáng chút ngạc nhiên, rồi trên khuôn mặt mệt mỏi của cô bừng lên một nụ cười rạng rỡ, cô cảm ơn tôi rồi nhẹ nhàng đưa chiếc túi nặng sang cho tôi. Hai cô cháu cùng nhau đi bộ về phía khu chung cư cách đó khoảng ba trăm mét. Trên đường đi, tôi hỏi thăm và được biết cô vừa bắt xe khách từ quê lên để thăm chồng đang làm việc tại thành phố. Chiếc túi khá nặng khiến tay tôi mỏi nhừ, nhưng nhìn em bé vẫn đang ngủ ngon lành trên vai mẹ, tôi tự nhiên thấy mình có thêm sức mạnh. Đến sảnh chung cư, người chồng của cô đã đứng đợi sẵn, cô lấy trong túi ra một hộp sữa hút đưa cho tôi và không ngớt lời khen ngợi: "Hôm nay may mà có cháu, cháu ngoan và tốt bụng quá!".

Tôi lễ phép từ chối hộp sữa, chào cô chú rồi tiếp tục dạo bước về nhà với một tâm trạng vô cùng hân hoan, phơi phới. Câu chuyện tuy nhỏ bé nhưng đã mang lại cho tôi niềm vui ngọt ngào suốt cả ngày hôm đó. Tôi nhận ra rằng, việc giúp đỡ người khác khi họ gặp khó khăn không chỉ làm giảm bớt gánh nặng cho họ, mà còn gieo vào lòng chính mình những hạt mầm hạnh phúc thật bình dị.

Bài tham khảo Mẫu 1

Trong cuộc sống hằng ngày, có những sự việc xảy ra rất tình cờ nhưng lại để lại trong lòng chúng ta những ấn tượng vô cùng sâu sắc. Đối với tôi, kỉ niệm về một buổi chiều tan học cách đây một tuần, khi tôi chủ động chạy đến xách đồ giúp một người phụ nữ đang bế con nhỏ, chính là một trải nghiệm ấm áp như thế. Hành động ấy tuy nhỏ bé nhưng đã giúp tôi hiểu thế nào là niềm vui của sự sẻ chia.

Hôm đó là một ngày nắng gắt, tôi vừa kết thúc ba tiết học căng thẳng ở trường và đang trên đường đi bộ ra bến xe buýt để về nhà. Đường phố lúc tan tầm đông đúc, tiếng còi xe inh ỏi hòa cùng cái nóng hầm hập bốc lên từ mặt đường nhựa khiến ai nấy đều tỏ ra vội vã. Giữa dòng người hối hả đó, tôi chợt thấy một cô thu hút sự chú ý của mình. Cô ấy mặc bộ quần áo giản dị, một tay bế một em nhỏ đang quấy khóc vì nóng, tay kia thì gồng hết sức để xách một chiếc ba lô vải to và một làn nhựa đựng lỉnh kỉnh chai lọ, hộp sữa. Cứ đi được vài bước, cô lại phải dừng lại, dùng vai đỡ lấy em bé rồi đặt chiếc túi xuống đất để thở dốc. Nhìn chiếc quai túi hằn sâu vào bàn tay đỏ ửng của cô, tôi cảm thấy lòng mình thắt lại.

Tôi lập tức bước nhanh về phía cô, nở một nụ cười thật thân thiện và nói: "Cô ơi, cháu là học sinh trường bên cạnh. Cháu thấy cô mang nhiều đồ quá, để cháu xách đỡ cô một tay đến trạm xe buýt nhé!". Nghe thấy giọng tôi, cô ngước lên nhìn, ánh mắt lộ rõ sự bất ngờ xen lẫn một chút đề phòng ban đầu. Nhưng nhìn bộ đồng phục và chiếc khăn quàng đỏ trên vai tôi, sự e dè của cô nhanh chóng biến mất. Cô cười hiền hậu: "Ôi thế thì may quá, cô cảm ơn cháu nhiều nhé, chiếc túi này hơi nặng đấy". Khi tôi đón lấy chiếc ba lô và làn nhựa, tôi mới giật mình vì chúng nặng hơn tôi tưởng rất nhiều. Tuy nhiên, tôi vẫn cố gắng bước đi thật vững vàng bên cạnh cô.

Trên đoạn đường đi bộ khoảng hai trăm mét, hai cô cháu trò chuyện rất vui vẻ. Cô kể cô đưa con lên thành phố khám bệnh định kỳ, vì xe khách thả xuống dọc đường nên cô phải đi bộ một đoạn để tìm trạm xe buýt. Em bé trên tay cô sau một lúc quấy khóc thì đã ngủ thiếp đi, thỉnh thoảng lại bú tay nhìn rất đáng yêu. Khi đến trạm xe buýt, vừa vặn lúc chiếc xe của cô cập bến, tôi đỡ đồ đạc lên xe giúp cô. Trước khi bước lên xe, cô quay lại nhìn tôi với ánh mắt đầy biết ơn và nói: "Cảm ơn con nhé, chàng trai tốt bụng, chúc con luôn học giỏi!".

Nhìn chiếc xe buýt từ từ chuyển bánh khuất sau dòng xe cộ, tôi đứng bên vỉa hè mà lòng ngập tràn một cảm giác lâng lâng khó tả. Tôi nhận ra rằng, chỉ cần chúng ta chịu quan sát và mở lòng ra một chút, chúng ta có thể làm cho cuộc sống của những người xung quanh bớt đi một chút nhọc nhằn. Kỉ niệm ngày hôm đó nhắc nhở tôi phải luôn sẵn sàng giúp đỡ mọi người nhiều hơn nữa trong khả năng của mình.

Bài tham khảo Mẫu 2

Thứ Bảy tuần trước, trường tôi tổ chức một buổi lao động dọn dẹp vệ sinh trường lớp. Sau khi hoàn thành công việc, tôi cùng hai người bạn thân cùng nhau đi bộ ra tiệm sách cũ cách trường vài con phố. Chính trong chuyến đi bộ ngày hôm đó, tôi đã làm được một việc tốt khiến bản thân cảm thấy rất tự hào: giúp đỡ một người mẹ trẻ mang vác đồ đạc cồng kềnh khi đang bế con.

Lúc ấy vào khoảng hơn mười một giờ trưa, trời bắt đầu đổ những cái nắng oi nồng của ngày đầu hạ. Khi chúng tôi đang vừa đi vừa rôm rả trò chuyện trên vỉa hè đường Nguyễn Trãi, tôi nhìn thấy một người phụ nữ từ trong một ngõ nhỏ đi ra. Hoàn cảnh của cô lúc đó trông thật vất vả: lưng cô đeo một chiếc ba lô du lịch to sụ, tay phải bế một em bé khoảng hai tuổi đang ngơ ngác nhìn xung quanh, còn tay trái thì xách hai túi nilon màu đen lớn, có vẻ như đựng rất nhiều quần áo và đồ dùng cá nhân. Đi bên cạnh cô là một người bà tóc đã bạc phơ, tay cũng đang xách một chiếc làn nặng. Cả hai người bước đi rất chậm chạp, người phụ nữ thỉnh thoảng lại phải khom lưng xuống vì chiếc ba lô phía sau quá nặng.

Tôi liền nói với hai người bạn của mình: "Các cậu đợi tớ một chút nhé!", rồi rảo bước chạy đến bên cạnh người phụ nữ. Tôi lễ phép: "Cháu chào cô, chào bà ạ! Cô chú có cần đi ra bến xe hay bắt xe ôm không ạ? Đồ đạc nặng thế này, cô cứ đưa bớt hai cái túi nilon đây cháu xách giúp cho, cháu khỏe lắm!". Người phụ nữ dừng lại, lấy tay quệt mồ hôi trên trán, nhìn tôi từ đầu đến chân rồi xúc động bảo: "Thế thì tốt quá cháu ơi, cô đang muốn ra chỗ cây xăng đầu phố để đợi xe người nhà đón mà tay mỏi rã rời rồi". Tôi đón lấy hai chiếc túi nilon từ tay cô, quả thật chúng rất nặng, quai túi thít chặt vào các ngón tay tôi đau nhức, nhưng tôi vẫn cố tươi cười để cô không phải lo lắng.

Hai bạn của tôi thấy vậy cũng nhanh nhẹn chạy đến, một bạn đỡ giúp chiếc làn cho người bà, một bạn thì đi bên cạnh chọc cười em bé để em không khóc. Quãng đường từ đó ra đến cây xăng dài khoảng bốn trăm mét bỗng nhiên trở nên ngắn lại bởi tiếng cười nói của tất cả mọi người. Người bà vừa đi vừa hỏi han chúng tôi học lớp mấy, nhà ở đâu và khen trẻ con bây giờ ngoan ngoãn, biết thương người già trẻ nhỏ. Khi đến nơi, chồng của người phụ nữ đã chạy xe máy đến đợi sẵn. Cô ấy nhìn chúng tôi, ánh mắt rưng rưng cảm động: "Hôm nay may có mấy cháu học sinh ngoan, chứ không mấy bà cháu cô không biết đi đến bao giờ mới ra được đến đây".

Hành động giúp đỡ người phụ nữ ngày hôm đó đã để lại cho tôi một bài học sâu sắc. Tôi hiểu rằng, những khó khăn trong cuộc sống này sẽ vơi đi rất nhiều nếu mỗi chúng ta biết chìa tay ra nâng đỡ nhau từ những điều nhỏ nhặt nhất. Niềm vui từ lời cảm ơn chân thành của người mẹ ấy chính là phần thưởng vô giá đối với tôi.

Bài tham khảo Mẫu 3

Có những câu chuyện trôi qua nhanh chóng như gió thoảng, nhưng cũng có những việc làm khiến ta cảm thấy ấm lòng mỗi khi nghĩ về. Đối với bản thân tôi, câu chuyện về lần tôi giúp một cô em họ hàng xóm xách đồ khi cô ấy đang bế đứa con nhỏ đi khám bệnh về vào tháng trước luôn là một ký ức đẹp, nhắc nhở tôi về giá trị của sự tử tế trong cuộc sống.

Hôm đó là một buổi chiều chủ nhật lộng gió, tôi được mẹ sai ra chợ mua một ít hành hành và cà chua để chuẩn bị cho bữa tối. Khi đang trên đường trở về, đi qua đoạn vỉa hè trước cổng bệnh viện đa khoa tỉnh, tôi nhìn thấy một bóng dáng rất quen thuộc. Hóa ra đó là cô Mai, một người hàng xóm sống ở cuối ngõ nhà tôi. Cô Mai đang một mình bế bé Bông mới được hơn tám tháng tuổi. Một tay cô ôm chặt em bé vào lòng, tay còn lại cố gắng giữ lấy một chiếc túi xách lớn và hai gói thuốc bắc được gói bằng giấy báo cồng kềnh. Bé Bông có lẽ do mệt sau khi khám bệnh nên cứ khóc ngằn ngặt, khiến cô Mai vừa phải đi vừa ra sức nhún nhảy, dỗ dành để em nín. Khuôn mặt cô lộ rõ sự bơ phờ, lo lắng.

Nhận ra người quen, tôi liền chạy nhanh tới và gọi lớn: "Cô Mai ơi! Cô đi khám bệnh cho em Bông về đấy ạ?". Cô Mai giật mình quay lại, khi thấy tôi, cô như trút được một gánh nặng lớn: "Ôi, Tuấn đấy à! May quá cháu ơi". Tôi vội vàng đỡ lấy chiếc túi xách và hai gói thuốc bắc từ tay cô, rồi bảo: "Cô đưa hết đồ đạc đây cháu cầm cho. Cô bế em Bông cẩn thận kẻo em ngã". Được giải phóng đôi tay, cô Mai liền ôm chặt lấy bé Bông bằng cả hai tay, áp má mình vào đầu em nhỏ nhẹ vỗ về. Nhờ vậy, bé Bông cũng dần nín khóc và ngoan ngoãn nằm im trên vai mẹ.

Tôi xách đồ đi bên cạnh cô, hỏi thăm tình hình sức khỏe của em Bông. Cô Mai chia sẻ rằng em chỉ bị sốt mọc răng thông thường nên cô đã yên tâm hơn rất nhiều. Chiếc túi xách đựng đầy tã lót, bình sữa của em bé khá cồng kềnh, cộng thêm hai gói thuốc bắc lùm xùm làm tôi đi lại có chút vướng víu, nhưng lòng tôi lại cảm thấy vui vẻ vô cùng. Hai cô cháu cứ thế vừa đi vừa trò chuyện cho đến khi về tới tận cửa nhà cô. Cô Mai đặt em Bông xuống giường rồi quay sang cảm ơn tôi rối rít, cô còn chạy vào bếp lấy cho tôi một túi bánh ngọt lớn để thưởng cho sự ngoan ngoãn của tôi.

Tôi chào cô Mai rồi đi bộ về nhà mình, lòng phơi phới niềm vui. Việc giúp đỡ cô Mai ngày hôm đó giúp tôi thấu hiểu sâu sắc hơn nỗi vất vả của những người làm mẹ. Câu chuyện nhỏ này đã trở thành một động lực lớn, thôi thúc tôi luôn sống mở lòng, biết quan tâm và chia sẻ gánh nặng với những người xung quanh nhiều hơn.

Bài tham khảo Mẫu 4

Đã bao giờ bạn bước đi giữa một con phố đông đúc của thành phố, nhìn dòng người cuồn cuộn lao đi như một cơn lốc và chợt nhận ra cuộc sống này đôi khi quá vội vã hay chưa? Trong cái guồng quay hối hả ấy, con người ta dễ dàng lướt qua nhau, dễ dàng vô cảm trước những khó khăn của người bên cạnh vì ai cũng bận rộn với mục tiêu của riêng mình. Thế nhưng, liệu có phải sự tử tế đã hoàn toàn biến mất sau những lớp bụi mờ của đô thị? Câu trả lời là không. Sự tử tế vẫn luôn ở đó, ẩn hiện trong những hành động vô cùng giản dị mà nếu biết dừng lại một nhịp, ta sẽ cảm nhận được sức lan tỏa ấm áp của nó. Tôi đã may mắn tìm thấy câu trả lời ấy vào một buổi trưa nắng cháy, khi tôi quyết định dừng bước chân vội vã của mình để giúp đỡ một người phụ nữ xa lạ đang bế con nhỏ và mang vác quá nhiều đồ đạc trên tay.

Mạch chuyện đưa tôi trở về không gian của một ngày giữa tuần oi bức tại trạm xe ga tàu điện trên cao. Giữa dòng người chen chúc, hình ảnh một người mẹ trẻ hiện lên như một nốt lặng đầy nhọc nhằn. Một tay cô bế đứa nhỏ đang ngủ sột sùi, trán lấm tấm mồ hôi, tay còn lại thì xách một chiếc vali kéo và một túi đồ chơi lớn của con. Mỗi lần bước lên những bậc thềm cao của ga tàu, cô lại phải gồng mình lên, khuôn mặt đỏ bừng vì quá sức. Chi tiết đắt giá chính là khoảnh khắc chiếc túi đồ chơi bị đứt quai, những món đồ nhỏ rơi tung tóe trên sàn nhà ga trước sự thờ ơ của nhiều người xung quanh. Không ngần ngại, tôi đã chạy đến, cúi xuống nhặt từng món đồ chơi bỏ vào chiếc cặp sách của mình rồi lễ phép đề nghị được xách giúp cô chiếc vali kéo nặng nề lên tận sảnh chờ của tàu. Ánh mắt tràn ngập sự cảm động và lời cảm ơn nghẹn ngào của người mẹ ấy lúc đó đã chạm vào phần mềm mại nhất trong trái tim tôi.

Từ câu chuyện nhỏ nhặt của bản thân trên sân ga ngày hôm ấy, tôi muốn gửi gắm một lời kêu gọi chân thành đến tất cả các bạn học sinh và mọi người xung quanh. Cuộc sống công nghệ hiện đại có thể khiến chúng ta dán mắt vào màn hình điện thoại nhiều hơn, nhưng xin hãy dành thời gian để ngước nhìn lên, để quan sát thế giới xung quanh mình. Đừng ngần ngại chìa tay ra giúp đỡ một cụ già qua đường, một người tàn tật đang loay hoay trên vỉa hè, hay một người mẹ đang chật vật với những túi đồ nặng. Những hành động ấy không tốn của chúng ta quá nhiều thời gian hay công sức, nhưng chúng lại là liều thuốc quý giá gắn kết con người lại với nhau. Hãy cùng nhau hành động để gieo rắc sự tử tế vào mỗi ngày bình thường, biến lòng nhân ái thành một thói quen, một nếp sống đẹp của thế hệ trẻ hôm nay.

Bài tham khảo Mẫu 5

Nhà văn người Mỹ Ralph Waldo Emerson từng có một câu danh ngôn rất hay về giá trị của những hành động tử tế: "Những phần thưởng lớn nhất của một đời người không phải là những gì ta nhận được, mà là những gì ta đã trao đi". Đúng vậy, niềm vui lớn nhất của con người đôi khi lại bắt nguồn từ những việc làm vô tư, không toan tính, xuất phát hoàn toàn từ lòng trắc ẩn đối với đồng loại. Bản thân tôi cũng đã từng nhận được một phần thưởng tinh thần vô giá như thế vào một ngày cuối tuần đi chợ cùng bà ngoại. Hình ảnh một người mẹ trẻ bế con nhỏ, loay hoay giữa đống đồ đạc cồng kềnh và cái nắm tay giúp đỡ của tôi ngày hôm đó đã trở thành một kỷ niệm sâu sắc, gieo vào tâm hồn tôi một hạt mầm yêu thương trong sáng.

Câu chuyện diễn ra tại một vùng quê nghèo, nơi những chuyến xe khách liên tỉnh thường trả khách dọc theo quốc lộ. Hôm đó, tôi theo bà ngoại đi chợ huyện để mua ít cây giống. Khi hai bà cháu đang chuẩn bị ra về thì bắt gặp một cô gái còn khá trẻ bước xuống từ xe khách. Cô bế một đứa nhỏ khoảng vài tháng tuổi bọc trong chiếc chăn mỏng, dưới chân là hai chiếc túi du lịch lớn đựng đầy quần áo. Chiếc xe khách sau khi trả đồ xong liền vội vã phóng đi, để lại người mẹ trẻ đứng trơ trọi giữa nắng trưa, không biết làm sao để di chuyển đống đồ đạc ấy vào lối rẽ về làng. Chi tiết sáng tạo nằm ở chỗ, dù không quen biết, tôi đã xin phép bà ngoại chạy đến, dùng chiếc xe đẩy nhỏ vốn để chở cây giống của hai bà cháu để chất hai chiếc túi du lịch của cô lên, rồi thong thả đẩy đi bên cạnh người mẹ trẻ suốt đoạn đường đê lộng gió. Lời tâm sự của cô về việc một mình đưa con đi tiêm chủng ở thành phố về khiến tôi càng thêm cảm thông với những vất vả của người phụ nữ.

Kỷ niệm về lần xách đồ giúp đỡ người mẹ bế con ngày hôm đó đối với tôi giống như một vệt nắng ấm áp rọi vào những ngày đông giá lạnh. Hành động ấy có thể ví như một giọt nước mát lành, hòa vào dòng sông của sự tử tế đang âm thầm chảy trong lòng xã hội. Nó chứng minh rằng bạo lực hay sự ích kỷ không thể làm lu mờ đi những giá trị nhân văn tốt đẹp của con người Việt Nam. Dù thời gian có trôi qua, hình ảnh người mẹ trẻ mỉm cười nhìn con ngủ ngon lành trên chiếc xe đẩy đầy đồ đạc của tôi vẫn sẽ luôn là một bức tranh biểu tượng tuyệt đẹp về tình người, nhắc nhở tôi rằng mỗi một hành động tử tế nhỏ bé được trao đi đều có thể thắp lên một ngọn lửa niềm tin rực rỡ trong lòng người khác.


Bình chọn:
4.9 trên 7 phiếu

>> Xem thêm

BÌNH LUẬN

Danh sách bình luận

Đang tải bình luận...